Cũng đều là quỷ, không biết ba Cố hiểu được bao nhiêu về loại quỷ như bạn trai cũ kia.
Trên gương mặt Bạch Trà thoáng hiện lên vài phần ngượng ngùng.
Dù sao thì đó cũng là bạn trai cũ.
Mà hiện tại người đứng đằng sau lại là ba.
May mà ba Cố rõ ràng không phải kiểu người quá bộc lộ cảm xúc, cũng không thuộc dạng ít nói, khép kín.
“Hắn rất kỳ lạ.” Ba Cố lên tiếng, trong giọng nói trầm thấp mang theo sự nghiêm trọng rõ ràng.
“Giết thế nào cũng không chết.”
Bạch Trà khẽ nhíu mày, nghe câu này thì có vẻ ba Cố cũng không chỉ một hai lần ra tay giết bạn trai cũ.
Nghĩ lại thì cũng phải thôi, trong mơ, ba Cố rõ ràng là bất khả chiến bại.
Bạch Trà lại nghĩ tới pho tượng Phật ban nãy.
“Ba đã từng thấy pho tượng Phật đó chưa? Con cảm giác như mình đã gặp nó ở đâu rồi.”
Ba Cố lập tức nhìn sang Bạch Trà.
Dù gương mặt ông vẫn ở trong bóng tối, nhưng Bạch Trà vẫn cảm nhận được ánh nhìn dò xét thoáng qua trong khoảnh khắc ấy.
Bạch Trà hoàn toàn chẳng có lấy một chút sợ hãi hay bất an, tựa như không hề nhận ra sự sắc bén trong ánh nhìn của đối phương.
“Ba không biết.” Ba Cố thu lại ánh nhìn rồi nói.
“Nhưng… con đừng tiếp tục điều tra nữa, ba sẽ bảo vệ con.”
Trong giọng nói của ông mang theo một chút lo lắng.
Bạch Trà cúi đầu.
“Ba… thật ra con luôn rất nhớ ba.” Cô nhẹ giọng nói.
“Khi con biết tin ba mất, con đau đớn vô cùng. Đến lúc nhận ra thì ra ba vẫn luôn ở bên con, con đã rất vui… nhưng ngay sau đó, lại là nỗi đau còn lớn hơn.”
Cô ngẩng đầu, trong mắt tuy vẫn còn vẻ mơ hồ, nhưng dần dần được lấp đầy bởi sự kiên định. Đó là dấu vết của sự lột xác sau khi trải qua biến cố lớn trong đời.
“Bởi vì chúng ta chỉ có thể gặp nhau theo cách này.”
Ba Cố đứng yên tại chỗ, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn về phía con gái.
“Nếu chỉ như vậy thì thôi, nhưng chuyện của bạn trai cũ rõ ràng là nhắm thẳng vào con. Thậm chí con còn nghi ngờ rằng… ba à, nếu cái chết của ba cũng là do con gây ra, thì con thật sự không còn mặt mũi nào để sống tiếp trên đời này nữa.”
“Ba…”
Bạch Trà cắt ngang lời ông định nói.
“Ba!” Nước mắt cô tuôn trào.
“Con phải điều tra đến cùng, con phải biết rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào. Dù ba có thể bảo vệ con, dù con tin ba sẽ bảo vệ con, nhưng mà… con sợ. Con sợ rằng mình sẽ lại mất ba thêm một lần nữa.”
Tinh thần ba Cố chấn động dữ dội, khí tức xung quanh trở nên bất ổn, hơi lạnh gần như lập tức lan ra khắp nơi.
Ông cố gắng khống chế, nhưng vẫn vô cùng bất ổn.
Ông nhìn đôi mắt ngập nước của Bạch Trà, trong lòng từng cơn đau nhói dâng lên.
Thế nhưng… ma quỷ lại không thể khóc.
Ông thậm chí không dám cởi áo mưa, bởi ông rất rõ dáng vẻ hiện tại của mình.
Họ quả thật vẫn có thể gặp nhau, nhưng âm dương cách biệt thì vẫn là âm dương cách biệt.
Hơn nữa, ông cũng không thể mãi mãi ở bên Cố Bách Tuyết, bởi vì sự hiện diện của ông sẽ ảnh hưởng đến cô, khiến cô sinh bệnh.
“Ba, ba biết pho tượng Phật đó đúng không? Ký ức của con có vấn đề, con muốn biết rốt cuộc là ai đã hại ba!”
Nắm tay của ba Cố siết chặt dưới lớp áo mưa.
Đáng tiếc, ông vốn không phải người giỏi bày tỏ cảm xúc.
Việc dựng lên một hình tượng trên mạng internet, giả làm một người khác để bộc lộ lòng mình, đã là nỗ lực lớn nhất mà ông có thể làm được rồi.
Nhưng khi thật sự đối diện với con mình, ông quả thực rất khó nói ra những tình cảm đã luôn giấu kín trong lòng bấy lâu.
Cuối cùng, ông chậm rãi buông lỏng tay ra, hơi lạnh xung quanh cũng được ông thu lại.
“Ba không biết. Ba chỉ biết đó là một sự tồn tại vô cùng đáng sợ.”
Ông nhìn Bạch Trà, khẽ nói.
“Nó sẽ đi tìm tín đồ. Những kẻ bị nó chọn trúng… đều sẽ chết. Ba không biết tiêu chuẩn chọn người của nó là gì, cũng không hiểu vì sao nó lại chọn con. Còn bạn trai cũ của con… chính là kẻ được phái tới làm người dẫn đường.”
Nói ra những lời này đối với ông là vô cùng khó khăn.
“Nhưng ba sẽ bảo vệ con bằng mọi giá!”
Như sợ làm Bạch Trà hoảng sợ, ông vội vàng trấn an thêm.
Bạch Trà chỉ cảm thấy trong lòng mình dần nặng trĩu.
Trong phó bản này, giờ chỉ còn lại một mình cô.
Cô đương nhiên tin rằng, có lẽ đến cuối cùng, ba Cố sẽ dùng cả sinh mệnh của mình để bảo vệ sự an toàn cho cô.
Nhưng nếu như vậy mà vẫn không bảo vệ được thì sao?
Pho tượng Phật đó…
Sau khi ra ngoài, phải đi tìm Từ Minh Vọng mới được.
“Thứ con phải đối mặt… chỉ là bạn trai cũ thôi, hay là…”
Cô ngập ngừng, nước mắt lại trào ra.
“Ba, con không sợ chết. Con chỉ không muốn… lại phải nhìn thấy ba biến mất. Con thật sự chỉ còn mỗi ba thôi.”
“Chỉ có hắn thôi.” Ba Cố nói.
Bạch Trà khẽ thở phào, gật đầu.
“Vậy chỉ cần con tìm được tên hắn, là có thể giải quyết hắn phải không?”
“Ba không biết.” Ba Cố vẫn giữ dáng vẻ hỏi gì cũng không rõ như trước.
Có lẽ sợ con gái thất vọng, nên ông lên tiếng giải thích.
“Cũng có khả năng. Với ma quỷ mà nói, một khi tên bị người khác biết đến, đồng nghĩa với việc có thể bị tổn thương. Trạng thái hiện tại của hắn không mạnh bằng ba, nhưng đúng là ba không giết được hắn.”
Bạch Trà gật đầu, cuối cùng kiên cường nói: “Vậy ngày mai con sẽ đi điều tra, có lẽ sẽ tìm được tên của hắn. Không thể nào cái tên đó lại bị xóa sạch khỏi thế giới này được, đúng không ba?”
Ba Cố như muốn nói gì đó rồi lại thôi, chỉ khẽ gật đầu.
“Dù thế nào đi nữa, ba vẫn luôn ở đây.”
Nói xong, bóng dáng ông biến mất.
Bạch Trà nhìn về nơi ông vừa biến mất, ngẩn người một lúc lâu, rồi mới thu lại ánh mắt, cầm điện thoại lên lần nữa.
Còn khoảng hơn ba ngày nữa, theo lý mà nói thì chỉ cần sống đến cuối là coi như vượt ải.
Ban đầu cô cũng nghĩ rằng, chỉ cần trụ đến cuối là được.
Cô hiểu rất rõ thực lực của bản thân, hoàn toàn không có sức chiến đấu, thậm chí có thể nói là chiến lực âm.
Nhưng… bây giờ thì khác rồi, pho tượng Phật đó thật sự rất khó để người ta không để tâm.
Bạch Trà lại nằm xuống ngủ.
【Tôi nói đến mệt luôn rồi, nếu không phải vì các phòng livestream khác đều đã bay màu hết, thì tôi thật sự sẽ nghĩ phó bản này cũng khá đơn giản.】
【Lúc đối diện với ba Cố, cô ấy luôn kìm nén được cảm xúc, còn ngủ nghỉ đúng giờ nữa, tâm lý phải vững cỡ nào chứ?】
Bất kể khu bình luận cảm thán thế nào, lần này Bạch Trà cuối cùng cũng không bị kéo vào giấc mơ của bạn trai cũ nữa.
Nhưng cô lại rơi vào một giấc mơ khác.
Cô đứng trong một căn hộ ba phòng ngủ, hai phòng khách.
Trong phòng khách, ngay đối diện cửa ra vào là một bàn thờ.
Trong phòng vô cùng tối tăm, rèm cửa kéo kín mít, lại là loại rèm nhung đỏ, toát lên một bầu không khí ngột ngạt, đè nén.
Bên ngoài lờ mờ có ánh trăng đỏ hắt vào, chiếu xuống nền gạch, khiến mặt sàn đá cẩm thạch trắng phản chiếu lại một thứ ánh đỏ quỷ dị, bao trùm cả căn phòng trong bầu không khí tà ác.
Bên tai dường như có người thì thầm không ngừng, lại như đang khe khẽ gọi tên cô.
Tuy nghe không rõ ràng, nhưng lại vô cớ khiến người ta nảy sinh nỗi sợ.
Trên những bức tường trắng, có vô số dấu tay máu.
Nếu quan sát kỹ thì sẽ phát hiện ra những dấu tay ấy dường như còn đang cử động, như thể có thứ gì đó đang bám trên đó.
Bạch Trà quay đầu nhìn lại phía sau, cánh cửa chống trộm màu đỏ sẫm đã đóng chặt.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hẳn là không mở được.
Cô quay lại nhìn thẳng về phía bàn thờ.
Đó là một pho tượng vô cùng quen thuộc, đôi mắt rủ xuống, nhưng lại ẩn chứa ác ý.
Trong lư hương, bốn nén nhang đang cháy chậm rãi.
0 Bình luận