Bạch Trà đau đầu dữ dội, cơn sốt nhẹ do cảm lạnh gây ra còn khó chịu hơn cả bị sốt thông thường.
Cổ họng cô cũng khản đặc, đến mức không thể nói ra lời.
Cô thực ra rất muốn ra ngoài mua thuốc, nhưng có lẽ đối với Cố Bách Tuyết lúc này, cô ấy chỉ muốn buông xuôi mặc kệ.
Không còn cách nào khác, Bạch Trà đứng dậy, đờ đẫn mang chăn vào phòng ngủ, cởi áo khoác rồi nằm xuống.
Mệt rồi, thật sự mệt rồi.
Cơ thể cô thực sự không chịu nổi kiểu giày vò như vậy. Vừa chịu lạnh, vừa thiếu ngủ, lại còn không ăn uống.
【Cô ấy… lại ngủ nữa rồi, vậy mà vẫn ngủ được sao?】
【Câu đó tôi nói đến phát mệt rồi.】
【Streamer tên Bạch Trà này ghê thật, tôi vừa xem trang cá nhân của cô ấy, hình như mới chơi đúng một phó bản mà đã lên F9 rồi, chắc là đánh giá cấp B nhỉ?】
【Thật không đấy?】
【Vậy hóa ra ngủ cũng có mục đích sao, chẳng lẽ trong lúc ngủ sẽ mơ thấy manh mối?】
【Nhưng… trong mơ thường rất dễ bị thứ gì đó bám theo phải không?】
【Tôi vẫn thấy cô ấy hơi kỳ quặc.】
Các streamer khác vẫn đang cố gắng tìm kiếm manh mối, và tìm cách để sống tiếp.
Còn phòng livestream của Bạch Trà thì lại đang phát cảnh cô ngủ.
Cũng đâu còn cách nào, bởi cơ thể cô xưa nay vốn không bền bỉ được như người khác.
Lần này cô ngủ rất yên giấc, không còn ai đến làm phiền cô.
Khi Bạch Trà tỉnh dậy, cơn sốt đã hạ, người toát mồ hôi ướt đẫm rất khó chịu, nhưng đầu vẫn đau dữ dội, mũi nghẹt nặng, cổ họng cũng đau rát.
Lúc này trời bên ngoài đã tối.
Tốt lắm, một đêm dài tuyệt đẹp nữa lại bắt đầu.
Bạch Trà đau đớn nhắm mắt lại lần nữa, cảm giác đầu như muốn vỡ tung ra. Cảm cúm với sổ mũi đúng là thứ khó chịu nhất trên đời.
Cô vật vờ trên giường hồi lâu, cuối cùng vẫn phải miễn cưỡng đứng dậy đun nước, tiện tay làm chút đồ ăn, bởi cơ thể cô đã hoàn toàn không chịu nổi nữa.
Dù có liều mạng vì công việc đến đâu thì cũng không thể bỏ ăn được.
Kéo dài đến tận bây giờ mới ăn đã là giới hạn lớn nhất của cô rồi.
Khi bị ốm, chỉ cần ăn uống đúng bữa là sẽ khỏi rất nhanh.
Bạch Trà bật ấm đun nước, rồi lục trong tủ lạnh tìm trứng và mì khô, nấu một bát mì trứng hành lá, nhỏ thêm vài giọt dầu mè.
Do mũi nghẹt nên cô gần như không ngửi thấy mùi gì, nhưng ăn xong một bữa thì mũi cũng thông ra được chút ít, tinh thần cũng khá hơn hẳn.
Ít nhất thì cơ thể cũng đã ấm lên.
Bạch Trà vừa cầm khăn giấy xì mũi, vừa với lấy điện thoại. Máy đã hết pin, nên cô đành phải quay vào phòng ngủ cắm sạc.
Còn cái bóng dáng luôn đứng phía sau lưng, cô hoàn toàn làm ngơ, coi như không hề tồn tại.
Bạch Trà cắm sạc rồi bật điện thoại lên luôn.
Máy vừa bật lên nên có hơi giật lag một chút, rất nhanh sau đó, hàng loạt thông báo bắt đầu hiện ra.
Có hai, ba cuộc gọi nhỡ.
Là cảnh sát thành phố A.
Bạch Trà khựng lại một chút. Trong cảm giác vừa mơ hồ vừa thấp thỏm, cô mở danh sách cuộc gọi nhỡ rồi gọi lại.
Tinh thần vừa mới hồi phục của cô, lại bắt đầu trở nên dao động.
“Alo, xin chào!”
“Xin chào…” Giọng Bạch Trà khàn đặc, gần như không phát được ra tiếng.
“Hôm nay các anh có gọi cho tôi, nhưng tôi không nhận được…”
Mỗi lời thốt ra đều hết sức khó khăn đối với cô.
“À, cô là cô Cố phải không? Chào cô, chúng tôi là đội cảnh sát hình sự thuộc cảnh sát thành phố A, số hiệu của tôi là…”
“Là thế này, vào lúc 17 giờ 55 phút chiều nay, chúng tôi phát hiện một thi thể ở khu vực ngoại ô thành phố. Người này có khả năng là ba của cô. Thông qua việc khôi phục dữ liệu trong điện thoại, chúng tôi đã tìm được thông tin liên lạc của cô. Hồi nãy không liên lạc được, nên giờ chúng tôi vẫn còn đang tìm cách.”
Đồng tử của Bạch Trà co rút lại. Cô chết lặng tại chỗ, vừa bàng hoàng vừa sững sờ.
Cô như thể không nghe rõ người bên kia nói gì, trong khoảnh khắc chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, đến ngồi cũng không vững.
“Anh nói… gì cơ?” Giọng cô vốn đã rất khó cất lên, đến lúc này những lời thốt ra gần như chỉ có mình cô nghe thấy được.
“Xin lỗi cô Cố, tôi không nghe rõ cô nói gì. Nếu tiện, xin cô đến đây ngay bây giờ, địa chỉ là…”
Bạch Trà khẽ đáp một tiếng ‘vâng’, nhưng vẫn chỉ mình cô nghe thấy. Cô cúp máy, ngồi thẫn thờ tại chỗ.
Không rõ mình đã ngồi ngẩn ngơ bao lâu, đến khi bất chợt hoàn hồn, cô túm lấy điện thoại và áo khoác, vội vã lao ra ngoài.
Lúc này ngoài trời gió thổi rét thấu xương.
Bầu trời trở nên u ám.
Bản tin dự báo thời tiết cho biết trong ba ngày tới đều sẽ có mưa lẫn tuyết.
Chiếc xe điện của Bạch Trà vẫn đang để ở công ty. Cô ngẩn người một thoáng dưới nhà rồi vội vã chạy về phía cổng chung cư.
Cô chạy trong làn gió lạnh buốt, gió quất vào mặt đau rát, hai má nhanh chóng bị rét làm đỏ ửng lên.
Nhưng cô lại như chẳng có cảm giác gì hết.
Khi sắp chạy đến cổng, sức lực cuối cùng cũng cạn kiệt, cô khựng lại, ôm lấy ngực mình, thở dốc từng ngụm lớn.
Sức khoẻ của cô từ trước đến nay vốn đã không tốt.
Nhịp tim dồn dập đến mức khiến cô không sao hít thở được.
Gió lạnh ập vào khoang miệng, dội thẳng xuống lồng ngực và bụng. Cô chậm rãi ngồi xổm xuống đất, vùi đầu vào đầu gối.
Trong mắt người ngoài, cô trông như đang đau khổ.
Chỉ có cô hiểu rõ, cô đang mượn khoảnh khắc này để nghỉ ngơi một chút.
Thể lực của cô yếu quá rồi.
Cô không biết cơ thể của Cố Bách Tuyết ra sao nhưng khỏe hơn cô là chắc chắn.
May là dạo gần đây tinh thần vốn đã không tốt, lại thêm bệnh tật, nên sức khỏe đi xuống như vậy cũng có thể xem là bình thường.
Đợi đến khi nhịp tim ổn định lại, Bạch Trà mới đứng dậy.
Lúc này đã là 8 giờ 20 tối, trong khu chung cư hầu như không có ai, mà mùa đông thì trời tối rất sớm.
Cô lê thân thể mệt mỏi ra khỏi khu chung cư rồi bắt một chiếc xe.
Trong lúc chờ xe, cô liên tục cắn móng tay.
Móng tay đã bị cô cắn đến trụi, không còn chỗ để cắn nữa, cô bèn chuyển sang cắn các ngón tay, để lại hết dấu răng này đến dấu răng khác.
Dẫu vậy, điều đó vẫn không làm vơi đi dù chỉ một chút nỗi lo trong lòng cô. Cô đứng tại chỗ xoay vòng, dậm chân liên tục, không ngừng nhìn vào điện thoại, nhưng lại chẳng biết mình đang chờ đợi hay tìm kiếm điều gì.
Cho đến một khoảnh khắc, cô bỗng run rẩy đưa tay lên, vừa rơi nước mắt vừa mở danh sách bạn bè, bấm vào người có biệt danh là ‘Ba’.
Bạch Trà cắn chặt tay mình, đến mức cổ họng không còn phát ra nổi tiếng khóc.
Nhiệt độ bên ngoài đã xuống dưới 0 độ, nước mắt vừa rơi xuống liền nhanh chóng đóng băng trên hàng mi, rồi lại bị dòng nước mắt ấm nóng tiếp theo rửa trôi, tan chảy.
Cuối cùng xe cũng đã tới.
Bạch Trà lên xe.
Tài xế nhìn cô qua gương chiếu hậu, thấy cô có vẻ không ổn, lại nghe cô đi đến đồn cảnh sát, liền hỏi: “Cô không sao chứ? Trong nhà có chuyện gì à? Đừng vội thế, cô gái, đừng tự làm mình đau nữa.”
Bạch Trà như thể lúc này mới choàng tỉnh, quay sang nhìn đối phương.
“Haiz, thời buổi này ai cũng có cái khó của mình. Bên ngoài đang đóng băng cả rồi, nhưng cô yên tâm, tôi sẽ đưa cô đến đó nhanh nhất có thể.”
Tài xế quanh năm đưa đón khách nên chỉ cần liếc một cái đã nhận ra trạng thái của Bạch Trà, liền lên tiếng an ủi.
Nhận được sự tử tế từ một người xa lạ, dường như mọi cảm xúc trong cô bỗng tìm được một nơi để trút ra.
Cô bật khóc, nghẹn ngào thốt lên: “Ba tôi… ba tôi mất rồi…”
Có lẽ vì cuối cùng cũng thốt ra được hai chữ ấy, cô hoàn toàn sụp đổ, che mặt và không ngừng lặp lại.
“Ba tôi mất rồi…”
“Sao ông lại có thể ra đi như vậy…”
“Tôi không còn ba nữa rồi…”
“Đến cả ba… tôi cũng không còn nữa rồi…”
Nghe vậy, tài xế rơi vào im lặng.
Rồi ông nhanh chóng thở dài.
“Nếu ba cô ở trên trời có linh thiêng thì chắc chắn sẽ không muốn thấy cô đau khổ như vậy đâu.”
Nói vậy rồi, trong mắt ông cũng ánh lên một thoáng đau đớn.
Đáng tiếc là câu nói ấy cũng chẳng mang lại được bao nhiêu an ủi. Tài xế không biết nên nói gì thêm, chỉ đành lặng lẽ lái xe.
Đã đến đồn cảnh sát.
0 Bình luận