Một năm lẻ mấy tháng trước, tôi đã làm bà đỡ cho con gái thứ hai của Hoa Phù Thủy.
Mầm non, một đứa bé mềm mại, bụ bẫm, nhỏ đến mức có thể ôm trọn trong hai bàn tay, chỉ trong một thời gian ngắn đã lớn bằng một đứa trẻ tiểu học.
Dù lớn nhanh như thổi, khuôn mặt cô bé lại rất giống Hoa Phù Thủy, có thể thấy rõ sự liên kết máu mủ.
"Chú ơi, con đã tìm chú mãi đó. Con muốn gặp chú lắm ♡"
Mầm non thoăn thoắt lại gần, vòng hai tay ra ôm lấy eo tôi, rồi dùng cả dây leo và rễ quấn chặt lấy chân tôi.
Máu trong người tôi như đông cứng lại. Câu chuyện Hoa Phù Thủy ăn thịt người lướt qua trong đầu. Mẹ nào con nấy.
"Đ-đừng... đừng... đừng ăn thịt tôi...!"
"Ể? A, con xin lỗi...!"
Nghe tiếng van xin của tôi, mầm non vội vàng nới lỏng vòng vây và lùi lại một chút. Dù sau đó cô bé vẫn dùng đầu những sợi dây leo nhỏ chạm nhẹ vào tay tôi, nhưng không có cảm giác siết chặt.
Hay đúng hơn, lực ôm lúc nãy cũng không đến mức muốn siết cổ tôi đến chết.
Đ-đúng rồi nhỉ?
Không đời nào mi lại định siết cổ, giết chết rồi hút cạn ân nhân cứu mạng của mình, không có chuyện đáng sợ như vậy đâu nhỉ?
Ta nghĩ vậy được đúng không?
"Mí...!"
"Mít...!"
"Mi mi mi...!"
Lũ kỳ dông lửa cũng bị lây nỗi sợ của tôi, Sekitan và Mokutan thì cuộn tròn trong hai bàn tay tôi, còn Tsubaki thì cố gắng thu nhỏ người hết mức có thể nấp sau chân tôi.
Chết rồi, mấy vệ sĩ đáng tin cậy của mình cũng bị dọa cho khiếp vía. Tất cả là tại mình đã không ra dáng thủ lĩnh gì cả...!
"À, ừm, đúng là Hoa Phù Thủy có dặn 'thỉnh thoảng hãy đến thăm', nhưng mà. Cái đó, tôi không có ác ý gì đâu, cũng không có ý định coi thường, chỉ là, tại tôi ngại ra khỏi nhà thôi. Nếu có lệnh triệu tập tôi sẽ tuân theo, nên l-l-l-làm ơn hãy nhẹ tay..."
Nếu có lý do gì để Hoa Phù Thủy và con gái của cô ta tiếp xúc với tôi, thì chỉ có thể là chuyện đó.
Tôi vừa run như một cái máy lắc vừa hạ mình, mầm non ngơ ngác nghiêng đầu.
"??? Con không hiểu lắm. Đúng rồi! Nè nè, con có thư của mẹ nè. Cho chú đó."
Mầm non lục lọi trong chiếc váy bằng cánh hoa và đưa cho tôi một lá thư.
Tôi run lẩy bẩy, đặt hai con kỳ dông lửa xuống đất, và sau nhiều lần làm rơi vì quá run, cuối cùng cũng nhận được lá thư và đọc nó trong run rẩy.
Lá thư này dài ghê. Mà sao chữ cũng run rẩy thế này? À không, là do tôi đang run à.
Gửi ân nhân của những đứa con gái yêu dấu của ta
Lâu rồi không gặp. Ta là Hoa Phù Thủy đây.
Vẫn chưa kịp hỏi tên anh mà đã một năm lẻ mấy tháng trôi qua, mùa xuân đã đến.
Ta thỉnh thoảng vẫn nhờ Tiên Tri Pháp Sư xem qua tình hình của anh. Ta đã muốn cho con gái đến sớm hơn, nhưng vì chỉ toàn thấy tương lai bị Lam Phù Thủy cản trở, nên đành chịu. Dù lý do là gì, ta cũng xin lỗi vì chuyến thăm đột ngột này.
Đứa con gái đã đưa thư cho anh tên là Fuyou. Ta đã lấy tên từ hoa Phù Dung (Fuyou). Ta hy vọng con bé sẽ trở thành một đứa trẻ xinh đẹp, thanh tú, giàu sang và sống một cuộc đời hạnh phúc.
Và rồi.
Lần này, Fuyou đến tìm anh là vì hai lý do.
Một là vì Fuyou muốn gặp anh.
Mầm non lớn nhanh thật, chẳng mấy chốc đã biết nói, tình cảm cũng phong phú, và đã có thể trò chuyện với con người. Với tư cách là một người mẹ, mỗi ngày ta đều kinh ngạc. Có vẻ như con của chủng tộc ta lớn nhanh hơn nhân loại rất nhiều.
Fuyou vẫn mơ hồ nhớ được cảm giác từ bàn tay ấm áp và dịu dàng của anh khi đỡ đẻ cho nó, và có lẽ một phần là do ta thỉnh thoảng lại khen anh, nên nó hay nũng nịu đòi gặp anh.
Lúc còn nhỏ, ta đã ngăn lại vì bên ngoài nguy hiểm, nhưng giờ cơ thể đã lớn, cũng đã có thể nói chuyện trôi chảy, và có được khả năng phán đoán tối thiểu, nên ta đã cho phép nó thực hiện chuyến đi này.
Trên đường từ khu vực của ta đến Okutama, Fuyou chắc chắn đã có một chuyến dã ngoại an toàn mà không gặp phải ai. Đó là nếu Tiên Tri Pháp Sư không nói dối.
Fuyou chắc đang rất vui vì được gặp anh. Dù có vẻ anh không vui lắm. Fuyou rất quý anh. Hãy đối xử tốt với nó. Ít nhất cũng đừng lạnh lùng. Nếu anh quá lạnh lùng, dù là ân nhân ta cũng sẽ nổi giận.
Lý do thứ hai Fuyou đến tìm anh là để bén rễ.
Chủng tộc của bọn ta sẽ lan rộng rễ ra khắp mặt đất và biến nó thành lãnh thổ. Nhưng khu vực quản lý của ta từ Arakawa đến Taito đã bị rễ của ta chiếm hết, không còn chỗ cho con gái bén rễ.
Dạo gần đây, Fuyou ít di chuyển hơn và đi lại cũng vụng về. Cũng có nhiều lần nó suýt bén rễ trong lúc ngủ. Cần phải nhanh chóng di chuyển đến một lãnh thổ tiềm năng, chất lượng tốt, xứng đáng để nó bén rễ và sống cả đời.
Okutama mà anh đang sống, rất xứng đáng làm lãnh thổ của Fuyou.
Nơi đó đủ rộng, và tuy không rõ lý do nhưng chỉ có những ma vật yếu xuất hiện. Sẽ không có chuyện Fuyou bé nhỏ bị những ma vật mạnh mà nó không thể đối phó được tấn công. Nó có thể lớn lên một cách an toàn và khỏe mạnh. Nước ở đó sạch, đất cũng màu mỡ.
Tuy tấm lòng của người mẹ ta đây muốn giữ Fuyou ở gần mình, muốn nó bén rễ ở một khu vực lân cận. Nhưng những vùng đất gần ta hoặc là đã thuộc quản lý của các phù thủy khác, hoặc nếu không thì cũng có những ma vật mạnh xuất hiện, rất nguy hiểm cho một Fuyou còn non nớt.
Vùng đất tốt nhất cho Fuyou, chắc chắn là Okutama. Ta rất mong anh sẽ chấp nhận cho con gái ta di cư.
Tuy nhiên.
Ta biết rằng nếu chỉ nhờ suông thì anh sẽ từ chối. Vì vậy ta đã chuẩn bị những điều kiện tốt cho anh.
Đầu tiên, anh sẽ được ở cùng Fuyou đáng yêu của ta. Mỗi ngày có thể gặp, nói chuyện, và ôm nó. Dù có lẽ anh sẽ không làm vậy. Đây chắc chắn là lợi ích lớn nhất. Không được phép phủ nhận.
Tiếp theo là hộ vệ. Ta đã dạy cho Fuyou vài ma thuật hữu dụng. Ma thuật màn sương lạc lối đang được giăng ở Okutama dĩ nhiên là có, ma thuật sứ ma mắt cũng có, ma thuật phì nhiêu cũng có. Ma thuật của Dạ Phù Thủy hay Truyền Hỏa Phù Thủy nó cũng nhớ. Fuyou sẽ vui vẻ sử dụng những ma thuật đó vì anh bất cứ lúc nào. Nó cũng có thể dùng tinh dầu để diệt trừ sâu bệnh cho vườn tược.
Fuyou có thể phát âm được những âm không thể phát âm, nên nếu được, hãy dạy cho nó thật nhiều ma thuật mới. Người ta nói có nghề trong tay thì không lo chết đói. Ta sẽ rất vui nếu con gái ta lớn lên mạnh mẽ, thông minh và xinh đẹp.
Lợi ích cuối cùng là việc cung cấp nguyên liệu làm trượng. Chủng tộc của bọn ta có thể tạo ra những loại gỗ có tính chất đa dạng. Một năm trước, anh đã thấy ta làm một cái thùng gỗ, đúng không? Fuyou cũng có thể làm được như vậy. Cả độ cứng, độ dẻo, và trọng lượng đều có thể tùy ý. Tuy còn hơi vụng về, nhưng khi lớn lên, nó sẽ trở thành một người bạn đời không thể thiếu trong công việc của anh.
Nào, anh đã quyết định rồi chứ?
Từ đây là 4 điều ta nhờ anh về việc giáo dục con gái.
① Phân bón hóa học, dù nó có đòi thế nào, cũng chỉ cho ba ngày một lần, tối đa 1 túi. Phân bón hóa học không tốt cho cơ thể.
② Cỏ dại xung quanh phải nhổ cho sạch. Anh nhổ giúp cũng được, nhưng nếu được, hãy để nó tự làm.
③ Tắm thì phải vào buổi chiều tối hoặc buổi sáng! Chuyện này phải nhắc đi nhắc lại. Nếu tắm vào buổi trưa, những giọt nước sẽ trở thành thấu kính và làm cháy lá, hoặc vào những ngày hè nóng nực, nước sẽ thành nước nóng và luộc chín rễ.
④ Hãy bảo nó gửi thư cho ta mỗi ngày bằng sứ ma mắt. Có lẽ sau tháng đầu tiên, nó sẽ bắt đầu lười viết thư đấy. Dụng cụ viết thì Fuyou có thể tự tạo ra được.
Bốn điểm trên.
Trông cậy cả vào anh.
Toàn nói chuyện về con gái, nhưng cá nhân ta cũng rất quý mến anh. Cứ tự nhiên đến thăm nhé. Ta rất mong sẽ có một mối quan hệ tốt đẹp và lâu dài với anh.
Hoa Phù Thủy.
Đọc xong lá thư, toàn thân tôi đã hết run.
Tôi ngẩng mặt lên, Fuyou đang uốn éo những cái rễ ngắn, và đáp trả lại sự đe dọa của lũ kỳ dông lửa đang nấp sau lưng tôi.
"Hỗn láo! Nhỏ hơn người ta mà!"
"Mít!"
"Hừ! Ta là chị lớn đó!"
"Mí!"
"Chịu thua đi! Nào, lật ngửa ra chịu thua đi!"
"Mi mi mi!"
Thấy Tsubaki đang nấp sau giày tôi, lè lưỡi ra trêu tức, Fuyou tức tối dùng dây leo đập bôm bốp xuống đường nhựa. Đường nhựa hơi nứt ra làm tôi hoảng.
Mạnh thật đấy. Nhóc thật sự mới một tuổi à? Lớn nhanh quá. Lúc mới sinh ra còn mềm nhũn, chỉ cần hơi mạnh tay một chút là có thể nát bét.
"Gì thế? Nhóc hiểu được lời của bọn nó à?"
"Ể? Không hiểu! Nhưng mà nó không tôn trọng con thì con biết. Con là chị lớn mà!"
"Mí! Mít, mi mi mi!"
"Này Tsubaki, đừng có vênh váo quá. Từ từ, ta sẽ phân định thứ bậc sau."
"Mi..."
Sợ rằng một cuộc đấu hỏa diễm và roi dây leo sẽ nổ ra, tôi đành phải cho chúng nó im lặng lại.
Việc bị nhìn thấu hành động bằng tiên tri thật không dễ chịu chút nào.
Việc nuôi Fuyou đúng là có nhiều điều kiện tốt. Tóm lại là khả năng phòng vệ của Okutama sẽ được tăng cường, và sẽ có được nguồn nguyên liệu làm trượng tốt, đúng không? Lợi ích lớn thật.
Mà, tôi cũng sẽ đồng ý cho di cư thôi, nhưng bị viết ra rành rành như thể đã đồng ý rồi làm tôi có chút khó chịu.
Tôi lôi ra từ trong túi con sứ ma mắt màu xanh trắng, gõ nhẹ vài cái để gọi rồi nói.
"Alô Hiyori? Bây giờ, ở gần lối vào Okutama đang có con gái của Hoa Phù Thủy. Tôi đã quyết định cho phép di cư rồi. Đến đây gặp mặt đi."
"...Hả? Anh nói gì vậy? Hoa Phù Thủy làm sao?"
"Chi tiết thì đến đây rồi nói. Thôi nhé."
"Này này, anh..."
Tôi nhét con sứ ma mắt đang nói gì đó vào túi, và nói với Fuyou đang ra sức dùng dây leo và rễ cây để đe dọa lũ kỳ dông lửa.
"Ta đã đọc hết thư của mẹ nhóc rồi. Nhóc có thể sống ở Okutama."
"Ể, thật không!? Thích quá! Con yêu chú lắm ♡"
Fuyou ngừng đe dọa, vui mừng ra mặt và định lao vào ôm tôi, tôi lùi lại một bước để né.
Thấy con bé không nản lòng mà vẫn định ôm, tôi dùng tay chặn đầu nó lại và đưa ra điều kiện.
"Tuy nhiên. Không được lại gần nhà và vườn của ta. Cả bờ sông có cối xay nước nữa. Không được bén rễ, cũng không được vươn dây leo đến những nơi ta vừa nói. Không được để ta thấy mặt. Lãnh thổ của nhóc chỉ là những khu vực nằm ngoài phạm vi sinh hoạt của ta ở Okutama thôi."
".........? Ể, chú nói lại lần nữa được không?"
"Không được lại gần nhà của ta. Nếu giữ được lời hứa đó thì có thể sống ở Okutama."
"? Con hiểu rồi!"
"Chắc chắn là chưa hiểu rồi... mà thôi, lát nữa sẽ vừa đi một vòng vừa chỉ cho."
"Lãnh thổ rộng quá! Được ở cùng chú rồi ♡"
Fuyou vui sướng nhảy múa.
Con bé này gần như mới gặp lần đầu mà sao thiện cảm cao thế nhỉ.
...Rất cao, đúng không? Trong thư của Hoa Phù Thủy cũng có viết là Fuyou thích tôi mà.
Khó hiểu thật. Được cứu mạng và mang ơn thì tôi hiểu, nhưng có đến mức thích không nhỉ?
Nếu theo lý lẽ đó, thì tôi phải yêu say đắm ông bác sĩ đã mổ ruột thừa cho mình mới đúng chứ. Vô lý.
Trong lúc đang suy tư về mối liên hệ giữa tình cảm và lòng biết ơn, từ phía bên kia con đường, Hiyori cầm cây Kyanos chạy đến với tốc độ kinh hoàng.
Cô ấy nhảy vào giữa tôi và Fuyou, dừng lại đột ngột và làm tung một cơn gió lốc. Khi luồng khí lạnh người tan đi, cô ấy đã chĩa thẳng đầu cây Kyanos vào Fuyou.
"Ngươi là... ai? Không phải Hoa Phù Thủy sao...?"
"Đã bảo là con gái của cổ mà."
"Oa, cây trượng đẹp quá... a! Con cũng có thư cho cô Lam Phù Thủy nè. Đây ạ!"
"A, à. Cảm ơn, nhỉ?"
Hiyori vẫn chĩa cây Kyanos vào Fuyou, bối rối nhận lấy lá thư.
Cô ấy dùng một tay mở thư ra đọc, rồi im lặng vò nát và nhét vào túi.
"Viết gì thế?"
"...À không, không có gì to tát. Chỉ là nếu khả năng phòng vệ của Okutama được tăng cường, thì những lúc đi hộ tống bé Kei, tôi sẽ không cần phải lo lắng cho Oori nữa."
"Đúng thế. Tốt chứ?"
"Vấn đề là có thể tin được con bé này không."
Hiyori nghi ngờ nhìn Fuyou chằm chằm. Fuyou nhận ra ánh nhìn, quay lại đối mặt với Lam Phù Thủy và duyên dáng nhún chào.
"Cô Lam Phù Thủy. Tên con là Fuyou! 1 tuổi. Là một đứa trẻ ngoan ạ."
"...À, ừ. Cô là Lam Phù Thủy. Tự giới thiệu được là giỏi rồi nhỉ."
"E he."
Được khen, Fuyou mỉm cười vui sướng.
Sự căng thẳng cảnh giác của Hiyori tan biến, và cây Kyanos được hạ xuống.
Bỏ cảnh giác nhanh vậy sao? Mà thôi cũng được. Tôi cũng nghĩ là khá an toàn rồi.
"Được chứ?"
"Hoa Phù Thủy không phải là kẻ ngốc, và tuyệt đối sẽ không lợi dụng con gái mình cho một âm mưu nào đó. Nếu có thì cô ta cũng đang bày mưu vì con gái mình, chứ không phải cho bản thân."
"Đúng là vậy thật."
Lúc đại dịch nấm, cô ta cũng đã đặt mạng sống của con gái lên trên hàng triệu người khác mà. Dù chỉ mới tiếp xúc một thời gian ngắn, nhưng ngay cả tôi cũng hiểu cô ta sẽ không lợi dụng con gái mình để làm gì tôi.
Ngược lại, nên lo lắng về việc, sau này tôi sẽ vô tình làm Fuyou bị thương và Hoa Phù Thủy nổi điên thì hơn.
Tôi nhẹ nhàng gạt sợi dây leo đang vươn về phía tay mình, và ra hiệu cho lũ kỳ dông lửa đi về nhà. Dù sao thì cũng đã nói chuyện với người phụ trách an ninh rồi, nếu đã cho di cư thì phải dẫn về nhà mới được. Phải cho nó xem nhà và vườn, dặn dò không được lại gần.
Tôi và Hiyori đi đầu, sau lưng là lũ kỳ dông lửa và Fuyou đang tíu tít theo sau.
Không có gì đặc biệt để nói nên tôi chỉ lẳng lặng đi, nhưng Hiyori, người đang làm sột soạt lá thư trong túi, đã hắng giọng và bắt chuyện.
"Này, Oori."
"Hửm?"
"Mùa hè năm nay, cùng đi biển không?"
"Không đi."
"Biết mà. Vậy đi sông thì sao? Cùng nhau đi câu cá, hay nghịch nước ở sông Okutama."
"Ồ, hay đấy. Vậy thì thi xem ai bắt được con ba ba to hơn nhé! Rùa tai đỏ thì không tính."
"Được. Vậy, hứa nhé. Chuẩn bị đồ bơi đi. Tôi cũng sẽ chuẩn bị."
"Ể, quần đùi là được rồi mà? À không, cô thì không được à. Xin lỗi, lỡ lời rồi. Hiểu rồi, tôi cũng sẽ chuẩn bị. Không biết cái kính bơi hồi cấp ba còn không..."
Tôi dắt theo Hiyori, người có vẻ đã vui lên một chút, và lũ ma vật lúc nhúc phía sau, đi về nhà.
Cứ ngỡ là một cuộc sống độc thân hoàng kim, ai ngờ lại trở nên đông đúc thế này. Nếu nói cho tôi của thời trước thảm họa chắc cũng sẽ không tin. Thậm chí ngay cả tôi của bây giờ thỉnh thoảng cũng còn phải nghiêng đầu tự hỏi.
Nhưng mà, cũng không tệ. Một cuộc sống không tệ.
Vậy là đủ rồi.
Dù sao thì mình cũng đang sống trong một thế giới đổ nát đã vượt qua được cơn khủng hoảng tận thế.
11 Bình luận
Khá là chắc kèo là cái thư gửi cho cô lam là viết về việc đẩy nhanh tình cảm nếu không thì Thần Rèn sẽ làm bố của Fuyou