Grimm đưa tôi đến một quán bar thời thượng mà tôi sẽ chẳng bao giờ ghé vào.
Đèn xanh trắng lấp lánh rải rác khắp quán, và một ly rượu vang đỏ rực được đặt trước mặt khách.
“Bên cạnh đó, Chỉ huy. Em là một tín đồ bất tử trung thành. Nhưng chúng từ chối lắng nghe em, như thể chúng đang bị ai đó thao túng vậy...”
Đêm thật đẹp, và mọi thứ thật yên bình.
“Chủ quán, cho tôi thêm một ly rượu vang nữa. Và thêm chút đồ nhắm để bỏ bụng.”
Grimm lo lắng lắc ly rượu trên tay, còn tôi ngồi cạnh gọi thêm đồ ăn.
Tỷ lệ khách nữ trong quán cao đến nỗi tôi không thể không nhìn quanh.
Tôi nhấp một ngụm rượu, nhét món ăn trông như bánh nướng vào miệng.
Nếu tôi giả điên và khỏa thân ở đây, không biết sẽ kiếm được bao nhiêu Điểm nhỉ?
“...Lễ hội Undead sắp bắt đầu, và tình hình thật sự rất bất thường. Dù chỉ là trực giác của một tổng giám mục, em cảm thấy ai đó đang muốn gây hỗn loạn trong lễ hội.”
“Chủ quán, cho tôi thêm một ly rượu vang nữa. Và là một ly mạnh hơn. Loại rượu mạnh dành cho đàn ông trưởng thành ấy.”
Tửu lượng của tôi không tốt, nhưng nhờ chức năng giải độc của cơ thể sau khi biến đổi, tôi tỉnh táo rất nhanh.
Vì là Grimm đãi, tôi sẽ thử loại rượu mạnh đắt tiền nhất.
Rượu sóng sánh trong ly, hương thơm nồng nàn xộc vào mũi.
“...Chỉ huy, Chỉ huy? Đừng gọi nhiều thế. Ngân sách của em đang cạn dần... Và anh có đang nghe em nói không vậy?”
Tôi quay sang Grimm:
“Tôi nghe mà. Cô bảo Snow khó khăn quá nên đã làm bánh pudding bằng khuôn ngực của mình và bắt đầu bán, phải không?”
“Em không hề nói gì như thế! Và anh đừng bao giờ đề cập chuyện này với Snow! Cô ta đang nghèo lắm. Biết đâu nhỏ làm thật thì sao!”
Dù là ý tưởng của tôi, tôi cũng cảm thấy có thể bán được cho vài thằng ngốc.
Để hôm khác bàn với Snow vậy.
“Chủ quán, hãy gửi ly rượu này cho cô gái xinh đẹp kia. Làm ơn nói với cô ấy rằng vị khách ở đằng kia mời.”
“Muốn làm mấy trò này thì tự trả tiền đi. Đừng xài tiền của em, được chứ? Xung quanh anh toàn gái xinh còn chưa đủ à? Đừng có tán tỉnh nữa đồ lăng nhăng!”
Khi ly rượu mạnh được đặt trước mặt, tôi ngửi mùi nồng và do dự không biết có nên uống không. Grimm điên cuồng lay tôi.
“Tôi không uống được thứ này, cho cô đấy. Nào, uống đi.”
“Không uống được thì đừng có gọi! Này, Chỉ huy, nghe em nói này! Sở dĩ em chưa bị trục xuất khỏi vương quốc là vì em phải tổ chức Lễ hội. Có tiền từ việc đó thì em mới bao anh được như thế này!”
Tôi nói với Grimm đang tuyệt vọng:
“Bình tĩnh. Chúng ta là tổ chức tà ác. Ngược lại, cô phải sẵn sàng đón nhận rắc rối. Hễ có tranh cãi, hãy nhảy vào gây rối và kiếm ít tiền tiêu. Đó là nguyên tắc cơ bản. Hơn nữa, chuyện lễ hội cứ để tôi lo. Lễ hội thì phải có quầy hàng,đúng chứ? Từ việc lên kế hoạch đến thu phí bảo kê, có đủ quy trình để tham khảo.”
“Khoan đã, em không nhớ mình đã tham gia cái tổ chức gì đó của anh... Và Lễ hội Undead rất linh thiêng. Không phải là thứ để kiếm lợi nhuận đâu!”
Khi Grimm lộ vẻ lo lắng, cô gái xinh đẹp ngồi một mình ở bàn xa đã nhận ly rượu từ chủ quán và liên tục liếc nhìn về phía này.
Có vẻ chủ quán đã nói đúng câu “vị khách ở đằng kia mời”.
Cô gái thì thầm vài lời với chủ quán...
Không hiểu sao cô ấy lại nhìn thẳng vào Grimm, má đột nhiên ửng hồng.
“...Chỉ huy, người phụ nữ đó hình như đang nhìn em...”
Khi chủ quán quay lại, tôi hỏi cô gái đã nói gì với ông ta.
“Ừm, vì thấy cô gái này là người sẽ trả tiền, nên tôi gửi rượu và bảo ‘người phụ nữ ở đằng kia mời’...”
“Sao ông lại nói thế! Dù tôi cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cô ta, ông đùa tôi à? ...Khoan, hình như cô ấy đang đến!”
Tôi uống cạn rượu và nói với Grimm đang bất lực:
“Cảm ơn vì đã chiêu đãi.”
“Cái gì? Anh định bỏ đi một mình sao! Chỉ huy, đợi đã! Đừng bỏ rơi em!”
Bóng tối buông xuống, tôi lặng lẽ rời quán bar, để lại Grimm một mình với ánh mắt ngỡ ngàng.
Để Grimm lại quán bar, tôi trở về căn cứ và gặp một đồng đội đi muộn nhưng vẫn sẵn sàng lên đường.
Tên đồng đội này là Chiến binh số 10.
Trên hành tinh này, anh ta là chiến binh cao cấp chỉ đứng sau tôi, một người đàn ông thu hút nhiều sự chú ý về mọi mặt.
Chiến binh số 10 với vẻ mặt nghiêm nghị kiểm tra lại những món đồ mang theo. Nhìn trang bị, có vẻ mục đích của anhta cũng giống tôi.
Số 10 và tôi lặng lẽ gật đầu chào nhau, không làm thức giấc các thành viên khác.
Đêm nay là một đêm hiếm hoi có nhiều mây trên hành tinh này.
Như vậy sẽ thuận lợi hơn.
(Số 6 gọi số 10. Phía trước có hai lính canh đang quan sát. Tường ngoài hoàng thành đã được dựng cọc leo. Mọi hôm hơi khó dùng vì trăng sáng, nhưng tối nay ta có thể đi đường đó. Hết.)
(Số 10 gọi số 6. Tôi đã đào một đường hầm xâm nhập bên dưới tường ngoài hoàng thành. Tối nay ta dùng đường cọc leo, nhưng nếu trời nắng có thể dùng đường này. Hết.)
Không hổ là người đàn ông ngang ngửa tôi, rất đáng tin cậy.
Số 10 và tôi dùng micro, vật bất ly thân trong các nhiệm vụ nhóm để trao đổi thông tin.
Thực ra khoảng cách giữa chúng tôi chưa đến một mét, chẳng cần loại này, nhưng mục đích là để tạo không khí căng thẳng.
Tôi bò lên phía trước, tiếp cận chân tường quen thuộc. Quan sát tình hình xong, tôi ra hiệu cho số 10.
Khi tay tôi bám vào cọc trên tường, lòng bàn chân siết chặt, trọng lượng cơ thể nhẹ hẳn.
Số 10 lặng lẽ phía sau, nâng chân tôi giúp tôi leo dễ hơn.
Đúng vậy, khi làm nhiệm vụ thế này, mới thấy sự đáng tin cậy từ đồng đội.
“Không vấn đề. Tôi lên được rồi! Trong đêm tối, sự kỳ lạ của những điều kỳ lạ càng thêm kỳ lạ.”
Tay phải bám chặt đỉnh cọc, tôi nâng người và đưa tay trái ra.
Số 10 nắm lấy tay trái tôi, cả hai phối hợp nhịp nhàng leo lên tường.
Cùng số 10 đột nhập vào trong, tôi lấy chai xịt như thường lệ.
Grimm hẳn đang lo lắng, nhưng tôi tin cô ấy sẽ ổn thôi.
Chai xịt vơi dần, sắp phải nhờ Người Hổ bổ sung rồi.
Vì anh ta sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ dị ấy, tôi thực sự không muốn làm việc này...
Thấy vậy, số 10 bĩu môi, nhẹ nhàng lắc ngón tay trước miệng ra hiệu không cần dùng chai, rồi tự hào rút ra một túi giấy nhỏ.
Cùng lúc đó, anh ta lôi ra một miếng thịt.
Nhìn màu sắc, có vẻ là thịt Moke Moke mà tôi rất thích.
Khi thấy Số 10 rắc thịt lên thứ trong túi giấy nhỏ, tôi nhận ra anh ta định dùng thuốc mê.
Phải dùng nguyên liệu cao cấp như thịt Moke Moke và thuốc mê tác dụng nhanh, thứ chỉ có thể đổi bằng rất nhiều hành động tà ác.
(Huýt)
(Hừ, đừng có gây rối...)
Tôi huýt sáo nhẹ trêu chọc phong cách anh hùng của Số 10. Anh ta đáp lại bằng nụ cười không mấy tử tế.
Ngay sau đó, Số 10 phát ra tiếng động thu hút về phía lũ chó. Ném thịt Moke Moke xong, anh ta che miệng lại-
“Gâu gâu gâu!”
“Ối! Ối ối!”
“Cái gì, chuyện gì thế?”
“Chó sủa. Có đột nhập à?”
Có vẻ lũ chó không thèm để ý đến thịt Moke Moke, chúng bắt đầu gầm gừ.
(Đồ ngốc! Số 10, tên ngốc! Cái vẻ mặt tự tin lúc nãy đâu rồi?)
(Lần trước rõ ràng hiệu quả mà. Chắc tối nay lũ chó này thích thịt rắn Bobo hơn. Đừng nói nữa. Mau rời khỏi hiện trường. Số 6, theo tôi!)
(Ổn không đấy? Thằng này thực sự ổn chứ?)
Lúc này, sự tự tin bí ẩn của Số 10 vẫn không hề suy giảm. Tôi thấy bất an nhưng vẫn bám theo anh ta.
(Mà này, cái túi to trên lưng anh là gì vậy? Không thể sắp xếp gọn gàng hơn sao?)
(Đây đều là đồ cần thiết. Đến nơi sẽ rõ. Đừng nói nhảm nữa. Xài cái này đi.)
Số 10 bật thiết bị ngụy trang quang học và đưa cho tôi một món tương tự.
(Đây đều là những thứ cần thiết. Bạn sẽ hiểu sau khi đến đích. Đừng nói nhảm. Hãy sử dụng cái này.)
Bật ngụy trang quang học số 10 và đưa cho tôi đạo cụ tương tự.
Thiết bị cao cấp này mở ra một lá canh ta điện từ làm biến dạng ánh sáng, khiến mắt thường rất khó phát hiện nếu không nhìn kỹ.
Thật bất ngờ, anh ta không hề ngần ngại sử dụng loại thiết bị này. Số 10 kiếm điểm tà ác bằng cách nào vậy?
(Tôi thực sự muốn hỏi lâu rồi. Số 10, anh là trùm điểm tà ác đúng không? Anh đã làm thế nào vậy?)
(Tôi có một cô em gái đang tuổi nổi loạn. Tôi chỉ trốn trong tủ quần áo của nó, chiên đồ lót của nó thành tempura, và ị trong phòng nó thôi.)
(Vậy à. Không thể dùng làm tài liệu tham khảo được rồi...)
Mọi thứ thật kỳ lạ, nhưng tôi cũng chẳng khác là bao.
Tôi bắt đầu bật ngụy trang quang học, vừa né tránh lũ chó vừa rắc nước tiểu Người Hổ.
Tối nay tôi cũng đã đến đích an toàn.
“Số lượng điểm đang tăng lên chóng mặt.”
Khi đến chỗ Tirris đang ngủ, tôi nghe thấy vô số thông báo nhận điểm.
Tôi bắt đầu tự hỏi hệ thống tính điểm tà ác này hoạt động thế nào.
Số 10 và tôi gật đầu chào nhau rồi cởi bỏ bộ đồ tác chiến.
(Số 6, đặt cái này ở đằng kia.)
Tôi đang mặc quần áo thường ngày như áo phông quần đùi, còn Số 10 đã cởi trần, lấy từ trong túi ra một thứ gì đó đưa cho tôi.
Đó là một chiếc quạt thông gió di động có thể khử mùi hôi.
Món này vốn dùng để hút khói thuốc, thường đi kèm với gạt tàn di động.
Tôi nghĩ Số 10 sẽ ngắm nhìn khuôn mặt ngủ của Tirris rồi hút thuốc ở đây, nhưng anh ta lại lôi ra một cái lò nướng.
Lúc này tôi mới hiểu ý định của anh ta.
Anh ta muốn tổ chức tiệc nướng ở đây.
(Đúng là Số 10 có khác. Bộ não đủ kỳ quặc rồi đấy. Có vấn đề gì với đầu anh không mà muốn nướng thịt trước mặt một cô gái đang ngủ thế?)
(Ồ, tôi coi đó là lời khen nhé. Nhìn này, đây là lò nướng điện không phát sáng. Tôi cũng mang theo rất nhiều thịt Moke Moke. Loại thịt này nướng không phát ra tiếng động, vô giá trong tình huống này đấy.)
Dù tôi không nghĩ sẽ có lần thứ hai trong đời rơi vào tình huống này, nhưng chính điều đó mới làm nên sự khác biệt của người đàn ông đa tài này.
Và thế là hai chúng tôi ngồi bên cạnh Tirris đang ngủ, cùng thưởng thức thịt Moke Moke...
1 Bình luận