Alice, Snow và hai Chimera đứng xếp hàng trước một đống vật liệu xây dựng khổng lồ được gửi từ Trái đất.
Đứng trên một chỗ cao hơn, tôi cầm chiếc loa lên.
“Chào buổi sáng mọi người! Tôi là Đặc vụ số 6, giám đốc chi nhánh của tập đoàn Hoàng gia Grace Kisaragi. Nhiệm vụ của chúng ta là xây dựng một pháo đài để làm căn cứ cho khu định cư trong khu Rừng Bị Nguyền Rủa này. Đất đai của chúng ta đang chịu ảnh hưởng từ ô nhiễm môi trường, gia tăng dân số và tình trạng thiếu lương thực. Tương lai của nhân loại nằm trên vai các bạn...”
Hôm nay chúng tôi bắt đầu xây dựng pháo đài của mình. Một khi có một pháo đài đàng hoàng, tôi sẽ có được danh hiệu Phó Chủ, tách biệt với những vị trí như Lãnh đạo Tối cao.
Những chức vụ như Lãnh đạo Tối cao đại diện cho sức mạnh, còn danh hiệu như Phó Chủ lại đại diện cho thành tích.
Tất nhiên, một khi có được danh hiệu, tôi sẽ có thể ra lệnh cho các đặc vụ khác dễ dàng hơn.
Đang lúc tôi thưởng thức khung cảnh và bài phát biểu của mình thì những tay sai tàn nhẫn của tôi bắt đầu càu nhàu từ bên lề.
“Cái này có ích gì chứ? Anh nói toàn chuyện vô lý và nhảm nhí! Chúng tôi được trả lương dựa trên kết quả. Hãy dẹp mấy lời ngớ ngẩn đó đi và bắt đầu làm việc thôi!”
“Chỉ huy! Thật kỳ lạ khi anh đột nhiên dùng những từ ngữ hoa mỹ như thế. Hãy hoàn thành việc này để chúng ta còn đi ăn chứ!”
Mấy tên ngốc này rõ ràng cần một bài học.
“Im đi! Sau khi pháo đài hoàn thành, tôi sẽ trở thành Phó Chủ! Điều đó khiến tôi trở nên quan trọng! Tôi sẽ quan trọng hơn nhiều so với mấy tên tay sai hạng bét! Hai người nên bắt đầu đối xử với tôi một cách tôn trọng hơn đi!”
Sau khi tôi hét vào mặt họ bằng loa phóng thanh, Snow và Rose phản ứng.
“Anh gọi ai là tay sai hạng bét?! Tôi vẫn là một hiệp sĩ của thế giới này! Tôi ở đây theo lệnh của Công chúa Tirris, và chắc chắn tôi không phải thành viên của cái tổ chức mờ ám nào đó!”
“Đúng vậy! Đừng đối xử với em như thể em là một phần của cái nhóm quái gở đó nữa!”
Đang lúc tôi nghĩ cách xoa dịu cặp đôi khó kiểm soát này thì Russell thở dài lên tiếng. (Tôi kéo hắn tới đây vì thiếu nhân lực.)
“Này, ngươi biết đấy... ta đã bị hạ gục bằng con robot khổng lồ của ngươi. Ta chỉ đi theo các ngươi vì tênNgười Hổ quá mạnh. Chimera bọn ta gần gũi với động vật hoang dã hơn là con người, ngươi biết đấy, nên bọn ta sẽ đi theo người mạnh hơn mình. Ta sẽ không nhận mệnh lệnh từ một kẻ yếu đuối như ngươi đâu.”
...Ồ, vậy à?
“Thật dũng cảm, cậu nhóc nghịch ngợm. Hãy nhớ rằng ta đã hạ gục ngươi chỉ bằng một cú đá thôi đấy! Tarất sẵn lòng đánh bại ngươi ngay bây giờ, cái tên biến thái thích mặc đồ khác giới kia!”
“Đ-đó là một đòn tấn công lén lút từ phía sau! Và ta không phải là kẻ thích mặc đồ khác giới! Ta không phải là kẻ biến thái như ngươi!”
Trong cử chỉ thể hiện sự xa lánh, Snow và Rose tạo ra một khoảng cách nhỏ giữa họ và Russell.
“Đ-đợi đã, cô kia! Hắn là kẻ nói dối...” Ngay cả Russell cũng gặp khó khăn khi bị các Chimera khác xa lánh, và hắn vội vàng bào chữa.
“Xin lỗi, Russell, nhưng cậu có thể ngừng gọi tôi khi cậu ăn mặc như vậy không? Có vẻ không phải, nhưng tôi vẫn đang cố gắng sống một cuộc sống nghiêm túc đấy.”
“Rose, tên nhóc biến thái này rõ ràng là cùng hạng cân với Số 6. Em sẽ trở nên ngu ngốc nếu dành quá nhiều thời gian cho hắn ta đấy.”
“Khoan đã! Tôi cũng đang cố gắng sống nghiêm túc mà! Chỉ là tôi đã bị một nhóm người lập dị bắt cóc thôi!”
Khi bị cả ba phớt lờ, tôi đã bật loa phóng thanh lên.
“Tại sao tôi không thể nhận được sự giúp đỡ tử tế chứ? Một Chimera biến thái, một Chimera tham ăn, và một con phò rẻ tiền. Hãy thử đứng ở vị trí của tôi xem, cố gắng xây một pháo đài với sự trợ giúp của các người! Đặc biệt là cô, kẻ đã cho nổ tung nơi ẩn náu của chúng tôi! Cô nên cầu xin lòng thương xót của tôimới phải!”
“Tên khốn, anh gọi ai là con phò rẻ tiền hả?! Tôi thừa nhận mình hơi túng thiếu, nhưng có lý do để tôi ở bên ngoài nơi ẩn náu đấy! Bởi luôn có một tên khốn nào đó cứ nhìn trộm tôi qua cửa sổ...”
“Chỉ huy, gọi một cô gái là Chimera tham ăn là hơi quá đáng phải không?! Nếu anh định gọi em là kẻ háu ăn, em sẽ tiến lên và bắt đầu gặm anh đấy!”
“Chính các người đã khiến tôi phải mặc đồ khác giới đấy!”
Khi cả ba nói cùng một lúc, tôi không thể hiểu họ đang nói gì.
Tuy nhiên, khá dễ dàng để nhận ra rằng họ không tôn trọng ông chủ của mình. Tôi nhổ nước bọt xuống đất trước mặt họ để thể hiện suy nghĩ của mình.
“Đồ ngốc! Các người sẽ hối hận khi pháo đài hoàn thành và tôi là Phó Chủ! Những tên tay sai không vâng lời như các người sẽ bị giao nhiệm vụ xoa vai và cọ nhà vệ sinh vĩnh viễn. Nếu muốn tránh điều đó, hãy bắt đầu làm việc đi!”
“Rose! Russell ở phía trái! Hãy bao vây tên khốn này và chôn hắn trong rừng! Phó Chủ cái dell gì! Chúng ta sẽ tiễn tên vô dụng này xuống 3 tấc đất ngay tại đây!”
“Thật đau lòng khi bị chỉ huy gọi là đồ ngốc.”
“Nhắc lại cho chú khỏi quên rằng anh từng là một trong Tứ Thiên Vương đấy nhé? Ngươi thực sự nghĩ một con người bình thường có thể đánh bại ta trong một trận solo hử?”
Khi cả ba bắt đầu đe dọa, tôi đấm mạnh vào lòng bàn tay.
“Ok? Bơi hết vào đây. Mấy người thực sự nghĩ cả ba có thể đối đầu với tôi trong một cuộc chiến thật sự sao? Đến đây, lũ khốn! Ta rất vui lòng khiến tất cả các ngươi phải rơi lệ!”
“Tôi sẽ tấn công từ phía sau hắn,” Snow nói. “Chúng ta sẽ bao vây hắn theo hình tam giác và tấn công. Hãy vào vị trí của mình!”
“Em tin rằng trận chiến này đã được định sẵn ngay cả trước khi chúng ta được sinh ra. Đúng vậy, đây là định mệnh sắp đặt. Em đã thức dậy từ giấc ngủ ngàn năm của mình chỉ vì ngày hôm nay...” Rose thì thầm.
“Ha ha. Ta cần được giải tỏa sau tất cả căng thẳng tích tụ do phải mặc bộ đồ khốn kiếp này. Ta sẽ biến ngươi thành đồ chơi của ta. Oi,oi,oiiiiii! Tấn công khi đối thủ đang nói chuyện là không công bằng... Khoan đã! Tay của taaaaaaaa!”
Trong khi Snow và Rose đang luyên thuyên về mấy chuyện vớ vẩn, tôi đã nắm lấy cơ hội để khóa cánh tay của Russell. Hai người kia vội vã cố gắng giúp hắn, nhưng tôi xoay người ra sau lưng Russell khi hắn ôm lấy cánh tay, khiến hắn nghẹt thở.
“Chỉ huy! Miệng của Russell đang sùi bọt kìa! Em nghĩ thế là đủ rồi!”
“Dừng lại! Thả hắn ra, Số Sáu! Anh sẽ biến tay sai của mình thành xác chết đấy!”
Khi tôi không chịu buông tay dù bị đánh vào đầu và lưng, Alice cầm lấy chiếc loa và, thở dài, chĩa nó vào mặt tôi.
“Nghe này, Số Sáu! Càng mất nhiều thời gian xây pháo đài, chúng ta càng phải ở trong lều lâu hơn. Cậu không muốn có phòng riêng sao? Cậu không thể xem phim khiêu dâm mà không có sự riêng tư đâu.”
Tôi sững người khi nghe những lời của Alice.
“Hơn nữa, Số Sáu không hề phóng đại. Nếu chúng ta có thể hoàn thành sớm pháo đài, nó sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề. Nó sẽ giúp các người trở thành anh hùng. Đến với thế giới của chúng tôi, mấyngười sẽ nhận được một khoản tiền thưởng khổng lồ và sống một cuộc sống xa hoa... Hiểu chưa? Nó rấtđáng giá, phải không? Tốt. Giờ hãy làm việc đi!”
Với mục tiêu mới, chúng tôi tiếp tục nhiệm vụ của mình.
Chúng tôi bắt đầu đặt nền móng bằng cách sử dụng cỗ máy hạng nặng có được bằng Điểm Tà Ác.
Khu rừng trải dài gần vị trí pháo đài theo kế hoạch. Ở những nơi khác, chẳng có gì ngoài sa mạc.
Hoàn thiện và phát triển Rừng Bị Nguyền Rủa. Đây là một dự án lớn sẽ giải quyết nhiều vấn đề mà hành tinh này và cả Trái đất phải đối mặt.
0 Bình luận