Đó là ngày hôm sau khi chúng tôi rời khỏi công trường xây dựng và quay trở lại thị trấn.
Alice bực bội vì sự chậm trễ.
Hiện tại chúng tôi đang sử dụng một công viên trong thành phố và biến nó thành căn cứ tạm thời.
Rõ ràng, họ sẽ đuổi chúng tôi đi nếu chúng tôi xây dựng căn cứ thực sự ở đó, nên chúng tôi chỉ dựng mấy cái lều.
“Được rồi, đã đến lúc suy nghĩ lại kế hoạch. Xin lỗi, Số Sáu, tôi đã không đánh giá đúng hành tinh này. Tôi đã nghĩ với số lượng lớn đặc vụ chiến đấu tham gia thì sẽ không thất bại. Đây là sai lầm của tôi” Alice nói khi tôi dựng lều xong.
Với sự tự tin thường thấy của cô ấy, thật kỳ lạ khi nhỏ tỏ ra hối lỗi.
Alice mở bản đồ khu vực xung quanh, quỳ xuống trước mặt nó.
“Tôi đã chọn vùng đất đó làm trụ sở vì nghĩ rằng nó sẽ giúp chúng ta theo dõi Tirris và đối thủ, đồng thời thu thập mẫu vật từ rừng. Nhưng đã đến lúc không nên tham lam nữa. Chúng ta sẽ đợi mọi thứ ổn định hơn rồi mới cử đơn vị đi lấy mẫu.”
“Tôi ước có một khu rừng gần đó để chúng ta có thể ăn Mokemoke bất cứ lúc nào. Vậy nếu bỏ khu rừng đó, chúng ta có di dời căn cứ không?”
Alice lắc đầu.
“Hãy đốt khu rừng. Điều đó sẽ khiến người bản địa và động vật hoảng sợ. Chúng ta có thể lợi dụng thời gian đó để hoàn thành xây dựng.”
Tôi không thể không cảm thấy cách tiếp cận mới này hơi cực đoan. Nếu hành tinh này có tổ chức bảo vệ môi trường, chắc họ sẽ đuổi theo chúng tôi bằng đuốc và cây chĩa. Ý tôi là, đốt phá là giấc mơ của mọi tên tội phạm, nhưng...
“Rừng Nguyền Rủa trải dài trên hầu hết các lục địa. Thu hẹp một khu rừng lớn như vậy sẽ mất rất nhiều thời gian. Sau một vụ đánh bom hoặc hỏa hoạn quy mô lớn, không khí sẽ đầy bồ hóng và tro bụi, dẫn đến hình thành mây và mưa. Hãy nhớ điều đó. Một khu rừng rộng lớn thế này sẽ không biến thành sa mạc chỉ sau một trận hỏa hoạn nhỏ đâu, nên cứ đốt nó đi.”
“Tôi nghĩ súng phun lửa cũng sẽ giúp việc chống thây ma dễ dàng hơn... Và miễn là đó là một đám cháy rừng...”
Tôi nhìn sang chỗ khác.
“...Chúng ta có thể để hắn xử lý đám cháy.”
“...Ý ta là, tất nhiên, ta rất giỏi phép thuật nước, nên việc chữa cháy cũng nằm trong khả năng của ta, nhưng... nghe các ngươi nói chuyện khiến ta nghĩ các ngươi còn là mối đe dọa nhân loại lớn hơn cả Ma Vương.”
Giọng Russell có vẻ tuyệt vọng khi hắn bận rộn chuẩn bị bữa ăn cho mọi người trên chiếc bếp tự chế bên cạnh lều.
Đối diện với Rừng Nguyền Rủa, Alice triệu tập cả nhóm.
“Sẵn sàng chưa, lũ khốn? Chúng ta là tổ chức tà ác! Hãy bỏ lại đạo đức! Phá hủy khu rừng đó thây ma, Mokemoke, Mipyokopyoko, và tất cả mọi thứ!”
“LÊNNNNNNN!”
Các đặc vụ chiến đấu hét lên vui sướng.
Không nên gia nhập tổ chức tà ác nếu sợ vài thiệt hại về môi trường.
Mỗi người đều được trang bị súng phun lửa, tất cả các Đặc vụ Chiến đấu ngoại trừ tôi đều phóng những luồng lửa vào rừng. Ngay cả Rose cũng bị cuốn theo lúc đó và tham gia vào lễ hội, phun thêm hơi thở lửa vào hỗn hợp.
Khi những cái cây ẩm ướt bắt đầu bốc cháy, khu rừng, kẻ thù muôn thuở của chúng tôi bắt đầu ngút khói.
Tôi chắc rằng đồng nghiệp của tôi sẽ nhận được rất nhiều Điểm Tà Ác cho nhiệm vụ này.
Súng phun lửa là vũ khí trong mơ của bọn tội phạm.
Nhìn đồng nghiệp vui vẻ tham gia đốt phá, tôi lẩm bẩm...
“Hừ, giá mà mình cũng được phép đặt mua súng phun lửa...”
Khi tôi đang ghen tị chứng kiến đồng nghiệp thực hiện một vụ đốt phá quy mô lớn...
“Xin chào! Mọi người đang làm gì trong rừng vậy?”
...một giọng nói từ phía sau cắt ngang cuộc quan sát của tôi và Alice.
Đó là Snow, cô ta chạy về phía chúng tôi trên lưng kỳ lân sau khi thấy làn khói đen bốc lên từ khu rừng.
Tôi quay sang nhìn Snow với nụ cười gian ác nhất.
“Cô thấy thế nào? Chúng tôi đốt rừng. Chúng tôi là tổ chức tà ác. Mục đích luôn biện minh cho phương tiện! Nếu nó cản trở kế hoạch xây dựng căn cứ của chúng tôi, chúng tôi sẽ thiêu rụi mọi thứ thành tro!”
“Nhưng chính cậu là người lo lắng về việc đi quá xa mà.”
“Không có thời gian để đùa giỡn với mấy trò trẻ con của các người đâu! Mau lùi lại đi. Khu rừng sẽ trả đũa đấy.”
...Rừng có thể trả đũa sao?
“Gyaaaahhhh?! C-Chỉ huy! CHỈ HUY!!”
Tôi quay về phía tiếng hét chói tai và thấy Rose lơ lửng giữa không trung, mắt cá chân cô ấy bị một thứ gì đó siết chặt.
Trong khi đó, các đặc vụ chiến đấu, bao gồm cả tôi, tụ tập xung quanh bên dưới cô ấy.
“N-này?! Tại sao mọi người chỉ đứng nhìn mà không giúp em?”
Chúng tôi dừng lại đâu đó bên dưới Rose, ngồi bệt xuống đất và lặng lẽ ngước mắt nhìn.
Khi thông báo nhận Điểm Tà Ác vang lên trong đầu, Rose hít một hơi thật sâu, vén váy lên khi trọng lực cố gắng kéo nó xuống.
“Đ-đợi đã, khoan đã! Chúng tôi sẽ đỡ cô xuống, đừng có dùng hơi thở!”
Các đặc vụ chiến đấu khác đã tản ra khi Rose chuẩn bị tấn công.
Dùng R-Buzzsaw, tôi chuẩn bị chặt đứt gốc rễ đang giữ Rose...
“C-Chỉ huy! Phía sau anh! Nhìn phía sau anh kìa!”
“Hử? Ối! Cái quái gì thế này?!”
Tôi quay lại và thấy mặt đất đang chuyển động và quằn quại quanh mình. Rễ cây bắt đầu mọc lên khắp nơi,đây chắc chắn là thứ mà Snow gọi là sự trả đũa của khu rừng.
“Tiếp tục bắn đi mọi người! Dùng súng phun lửa thiêu rụi đám rễ chết tiệt đó đi!”
Tôi ra lệnh trong khi né mấy cái rễ, nhưng mặt đất bên dưới phồng lên như sắp nổ tung...!
“Ahhhhhhhhhhhh!”
“A-ư! Nó đang cố đâm thủng giáp của tôi! Dừng lại! Tôi không phải kẻ khổ dâm như Số Sáu đâu!”
“Xung quanh đây có biết bao nhiêu thằng! Sao mày chỉ tấn công tao?! Tránh ra, chết tiệt!”
Các đặc vụ chiến đấu rơi vào hỗn loạn, chống lại những gốc rễ đang quấn lấy họ.
Mặc dù sức mạnh từ bộ giáp khiến rễ cây không thể kéo ngã họ, nhưng súng phun lửa chẳng mấy hiệu quả trước kẻ thù tấn công từ dưới lòng đất.
Như thể chế nhạo sự hoang mang của chúng tôi, những tán cây bắt đầu phun ra một làn sương từ lá.
“...Hệ thực vật hành tinh này có khả năng tự chữa cháy?” Alice quan sát từ xa.
“Thú vị đấy.”
“Giờ không phải lúc để quan sát! Chúng ta thua rồi! Rút thôi!”
Tôi hét lên trong khi dùng R-Buzzsaw cắt đứt gốc rễ đang giữ Rose.
Ngay lúc đó, chúng tôi nghe thấy tiếng la hét thảm thiết.
“Gyaaaaaaaaaaaaa!”
Tôi quay đầu lại và thấy tên Chimera biến thái của chúng tôi, Russell, bị một búi rễ cây lôi đi.
“Mày biết đấy... Nhìn thì giống một cô hầu gái xinh đẹp bị xúc tu sờ mó, nhưng cậu ta vẫn có cái đó dưới quần đấy...”
“Cậu có thể ngừng mấy cái bình luận kỳ quái đó được không? Khu rừng mới chỉ bắt đầu thôi! Chúng ta phải rời khỏi đây ngay khi Russell còn đang làm mồi nhử!”
Snow đưa ra lời đề nghị đầy thô bạo, nhưng Alice giơ tay từ chối.
“Tôi cũng muốn chạy lắm, nhưng tôi vừa chặt một cái cây. Có thứ tôi muốn thử.”
1 Bình luận
Mai vàng trước ngõ, tài lộc gõ cửa
Đào thắm bên hiên , phúc thọ vào nhà