Cái gọi là phát triển...
Chính là một chuỗi những thất bại liên tiếp, vấp ngã chồng chất lên nhau.
“Ai thèm ở lại cái nơi chết tiệt này chứ! Tôi sẽ về Trái Đất!”
“Tôi cũng muốn về! Tôi nhớ nhà quá!”
“Số Sáu, tôi hiểu tâm trạng của cậu. Bình tĩnh lại đi. Nếu cậu quay về Trái Đất trong khi Điểm Tà Ác vẫn còn âm, cậu sẽ đi bán muối đấy. Quan trọng hơn......”
Alice nhìn quanh những thứ đang vây quanh chúng tôi và nói:
“Đây có phải là thứ mà cậu gọi là thây ma không? Nguyên lý vận hành của chúng là gì? Có phải là một loại sinh vật ký sinh trong xác chết để điều khiển, hay có một bộ máy nào đó ẩn bên trong...?”
“Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Tôi thực sự xin lỗi! Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống nhỏ bé yên bình thôi!”
“Đừng phân tích chúng nữa! Nhanh tìm cách đối phó đi!”
Căn cứ bí mật của chúng tôi sắp hoàn thành, nhưng nó đã bị bao vây bởi một đội quân thây ma.
“Tôi xin lỗi, nhưng mấy người có thể về được không? Grimm đã nổi điên lên vì bị mấy người làm phiền rồi! Tôi chỉ xin một chút thôi, vậy mà các người lại...”
Mặc dù hôm nay chúng tôi đã mời thêm các chiến binh khác đến hỗ trợ, nhưng đối thủ lần này thực sự quá khó nhằn.
Không chỉ mình tôi sợ thây ma.
Rose và Russell, những Chimera có khứu giác nhạy bén, đang đổ mồ hôi lạnh vì mùi hôi thối và đóng băng tại chỗ.
Ngoại trừ tôi, tất cả chiến binh đều đã mất đi ý thức chiến đấu.
“Công việc của chiến binh là chiến đấu. Sao ai cũng sợ hãi thế này?”
“Bởi vì thây ma là kẻ thù tự nhiên của phản diện. Cậu không biết à? Trong phim thây ma, bọn tôi là những đứa đầu tiên bị giết. Và còn có một điều mê tín khủng khiếp rằng càng bị cuốn vào và hạ gục một đám thây ma, cái chết sẽ càng đau đớn. Hơn nữa, nếu bắn bằng súng, chúng sẽ phát nổ và bắn tung tóe khắp nơi, đống thối rữa văng tung tóe khắp người. Nhìn cảnh tượng kiểu đấy xong, tôi không chắc mình còn ăn nổi bữa tối không nữa.”
Ngay khi chúng tôi đang nói chuyện, lũ thây ma lần lượt trèo qua hàng rào.
Lúc này, Snow, người duy nhất dám đứng lên đối mặt với thây ma, bước ra trước mặt tôi.
“Hừ, đám vô dụng. Tôi sẽ biến lũ thây ma nhàm chán này thành rỉ sét trên lưỡi kiếm!”
Snow bình thường chỉ là một hiệp sĩ ngốc nghếch, nhưng bây giờ lại bất thường khi nói những lời đáng tin cậy như vậy.
Nhưng mắt cô ta cứ liếc nhìn Alice...
“Được rồi, được rồi. Nếu cô có thể đẩy lùi lũ thây ma, tôi sẽ thưởng cho cô. Các chiến binh của chúng ta hình như sợ mấy điều mê tín kỳ quặc. Tôi không thể chịu nổi nữa. Rõ ràng là chiến binh của tổ chức tà ác, vậy mà lại xấu xí thế này. Một lũ hèn nhát.”
Nghe Alice nói vậy, Snow phát ra một âm thanh kỳ lạ rồi lao về phía trước.
“Đừng gọi chúng tôi là hèn nhát! Chính vì là chiến binh của tổ chức tà ác nên chúng tôi mới sợ chết hơn ai hết. Vì có thây ma và ma quỷ, điều đó có nghĩa là thế giới bên kia tồn tại. Nghĩa là những người làm điều xấu như chúng tôi chắc chắn sẽ xuống địa ngục. Vì vậy các chiến binh chúng tôi mới cố gắng hết sức để sống sót.”
“Nếu tôi là một chiến binh của tổ chức Tà ác, tôi sẽ nhân tiện mà xâm chiếm luôn địa ngục. Cứ thế này, dự án sẽ bị đình trệ mất...”
Alice vừa nói vừa nhìn xuống.
Thái độ của Snow lập tức thay đổi sau khi nghe đến phần thưởng. Cô ta đứng lên, xông thẳng vào đám thây ma hôi thối. Máu của kẻ thù bắn tung tóe lên người, nhưng cô ta chẳng hề bận tâm, tiếp tục lao vào trận chiến.
“Cô ta sắp từ bỏ cái vẻ nữ tính dự trữ của mình rồi...”
Alice thốt lên đầy sửng sốt.
“Một chiến binh phải như thế chứ. Các người cũng nên học hỏi đi, đừng để thua dân địa phương.”
Snow tay cầm thanh kiếm ma thuật bốc cháy với ngọn lửa đỏ rực, biến lũ thây ma trở về cát bụi. Nhưng cô ta mua lửa từ khi nào vậy? Cái quái gì thế?
Mặc dù Snow vô dụng khi gặp kẻ thù mạnh, nhưng dù vô dụng đến đâu, cô ta vẫn là một đội trưởng hiệp sĩ. Cô ta đang đơn phương đàn áp cả đám thây ma.
Không có nhiều cơ hội để người phụ nữ đó thể hiện tài năng. Có phải tôi nên cổ vũ cô ấy vào lúc này không?
“Làm tốt lắm Snow, cô xứng đáng là đội trưởng đội hiệp sĩ của Vương quốc Grace! Bọn thây ma này chẳng là gì với cô cả! Tôi nhất định sẽ báo lại với Tirris về sức mạnh phi thường của cô!”
“Th-thật không? Cậu không lừa tôi chứ? Cậu thực sự sẽ nói tốt cho tôi trước mặt Công chúa sao?”
“Tất nhiên! Sao tôi phải nói dối cô chứ? Tôi thực sự rất ấn tượng! Cô mạnh quá trời luôn ấy!”
“Nhưng... nhưng mà... cậu làm tôi ngại quá đi mất!”
Nghe những lời tôi nói, Snow bùng nổ hỏa lực, mắt sáng rỡ, điên cuồng quét sạch lũ thây ma.
Đến lúc này, Snow dường như nghĩ rằng mặc áo giáp là quá cồng kềnh để đối phó với lũ thây ma chậm chạp này, nên cô ta đã cởi bỏ trang bị để trở nên nhẹ nhàng hơn.
Cô gái vui vẻ vung kiếm, ngày càng tự tin. Thấy vậy, các đồng đội lần lượt cổ vũ.
“Đúng là đội trưởng hiệp sĩ! Xuất sắc quá!”
“Hãy cho tôi mở rộng tầm mắt đi! Tối nay tôi sẽ mời cô ăn tối!”
“Tôi xin lỗi, tôi đã nghi ngờ năng lực của cô! Cô ấy giận tôi cũng phải thôi...”
“Hãy cho chúng tôi chiêm ngưỡng thêm dáng vẻ anh hùng của cô nữa đi!”
Snow thường xuyên hành động cùng chúng tôi, và cô ta cũng biết rõ sức mạnh của các chiến binh. Nghe những người này khen ngợi mình, cô ta hoàn toàn choáng ngợp.
Rồi cô ta nở nụ cười...
“Tôi không thể chịu nổi mấy người, chỉ là thây ma thôi mà! Đúng là lũ vô dụng! Cứ để đám thây ma này cho tôi xử lý, các người cứ ở đó mà xem!”
“Tuyệt vời quá! Tiếp tục bùng nổ đi!”
“Chỉ số chiến đấu của cô ấy thật không thể đánh giá nổi! Có thể nói là ngang ngửa với Astaroth-sama…Không, có khi còn sánh ngang với Belial-sama.
Snow hả hê, nhanh chóng tiêu diệt đám thây ma rồi quay trở lại với dáng vẻ đắc thắng đầy mãn nguyện.
Một khoảnh khắc hiếm hoi khi sự phù phiếm lấn át cả nỗi sợ hãi.
“Các người bình thường mạnh mẽ lắm cơ mà, sao giờ lại vô dụng thế này! Hãy nghe đây. Từ giờ nếu có thây ma, cứ báo cho tôi! Lãnh chúa Snow bất bại của thế giới này sẽ dọn sạch tất cả cho các người!”
Alice và tôi tiến đến chào Snow đang đầy kiêu hãnh.
Mặt cô ta đỏ ửng lên vì sung sướng.
“Làm tốt lắm, hiệp sĩ tham tiền.”
“Làm tốt lắm, hiệp sĩ hám danh. Tôi sẽ thưởng cho cô một khoản hậu hĩnh.”
“Đừng có gọi tôi như thế! ...À, này Số Sáu, tôi muốn hỏi anh một chuyện. Mấy người vừa bị tư thế anh hùng của tôi mê hoặc ấy, họ nói tôi ngang ngửa với Belial. Ý họ là sao?”
“Belial-sama là cấp trên của tôi, một trong những cán bộ cấp cao nhất. Cô ấy là người sở hữu năng lực chiến đấu mạnh nhất của Kisaragi.”
“H-họ nói tôi mạnh ngang với một người như vậy sao? Thế thì quá khen rồi... Thôi bỏ đi, bỏ đi, nhưng mà sướng thế không biết!”
Được so sánh với kẻ mạnh nhất dường như khiến cô ta vô cùng hạnh phúc. Cô ta cười tươi rói.
“Không, đây không phải là lời khen quá lố. Xét về độ tuổi và tiềm năng phát triển sau này của cô, thực sự có thể so sánh với Belial-sama đấy.”
“Th-thật sao? Mấy người cứ nói thế... Ừ thì, cũng đúng. Đừng nhìn tôi thế chứ. Dù sao tôi cũng đã leo lên vị trí đội trưởng Đội Cận vệ. Về kiếm thuật, tôi tự tin lắm nhé!”
Cô ta phấn khích vung vẩy thanh kiếm ma thuật. Không ngờ cô ta dễ dụ thế.
Ngay lúc đó.
“Lại tấn công! Này, lại có thây ma từ trong rừng chạy ra!”
Snow đang tận hưởng niềm vui chiến thắng thì-
Chiến binh phụ trách tuần tra trong rừng hét lớn.
Tôi nhìn về hướng đó và thấy hơn trăm thây ma đang đổ xô về phía căn cứ vì một lý do nào đó...!
“Được rồi, tiến lên đi. Để tôi chiêm ngưỡng dáng vẻ anh hùng của cô nào!”
“Đừng có điên! Làm sao tôi ăn nổi mớ đấy chứ! Này, mở cửa cho tôi với, tôi cũng muốn trốn vào căn cứ!”
Snow, người vừa từ bỏ việc tiêu diệt kẻ thù ngay lập tức, điên cuồng lay động hàng rào bên ngoài căn cứ và gào lên.
“Tôi vừa mới nhìn cô bằng ánh mắt khác đấy, hóa ra vẫn chỉ thế này thôi sao! Cô đúng là đồ vô dụng!”
“Anh giỏi thì ra mà đánh. Mau cho tôi vào đi!Tôi chết mất, chết mất!”
Snow vừa khóc vừa cầu xin thảm thiết.
“Ồ? Cuối cùng cô cũng hiểu vị trí của mình rồi sao? Vậy thì tôi cũng có thể giúp cô đấy. Nhưng từ giờ cô có nghe lời tôi không? Thứ nhất! Phải đối xử với tôi như một ông chủ! Thứ hai! Phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của tôi! Tôi bảo cô khoe ngực là phải ưỡn ngực ra! Và còn...”
...?
Tôi chợt thấy thứ gì đó như con búp bê vải ở sâu trong khu rừng.
Chính xác hơn, đó là một con búp bê vải hình người với ngoại hình của một chú mèo...
Ngay khi tôi cố nhìn kỹ lại về hướng đó thì bầu trời bỗng tối sầm lại.
“Alice, mau đến đây!”
“Này Số Sáu, chúng tôi đi trước đây. Bỏ lại căn cứ và chạy thôi!”
Vừa nãy tôi chỉ trêu chọc Snow, nên vẫn ở lại căn cứ. Thế nhưng giọng Alice phát ra từ tận đằng xa.
...Đằng xa?
“Này, mọi người chạy hết rồi kìa! Vì cô là hiệp sĩ nên nơi này trông cậy vào cô đấy!”
“Trước khi là hiệp sĩ, hãy đối xử với tôi như một người phụ nữ trước đã và để tôi đi trốn với. Wahhhhh”
“Vào giờ phút quan trọng thế này cô mới nhấn mạnh mình là phụ nữ à! Alice, cứu tôi với!”
2 Bình luận
Xuân sang rực rỡ, niềm vui khắp lối
Năm mới an khang, hạnh phúc ngập tràn