Cách khu rừng một quãng, chúng tôi ngã vật xuống đất vì kiệt sức. Alice sử dụng điểm từ các Đặc vụ khác để đặt mua các loại hóa chất từ Trái Đất. Có vẻ như cô ấy đang thử nghiệm với những cành cây chúng tôi nhặt được khi rút lui.
Tôi ngồi cạnh Alice và quan sát cô ấy làm việc.
“Lần này cô định làm gì?”
“Thử các loại chất làm rụng lá khác nhau. Có vẻ như chúng cũng có tác dụng với thực vật của hành tinh này. Nếu cách này không hiệu quả, tôi sẽ yêu cầu họ gửi một loại virus thích nghi để sử dụng trên thực vật.”
Vũ khí sinh học á? Không đời nào.
“Này Alice, cô có chắc mấy chất làm rụng lá này an toàn không? Chúng không độc với người chứ?”
“Chúng ta đã tiến xa lắm rồi kể từ thời chiến tranh. Chất làm rụng lá của Kisaragi đã được xử lý và trở nên vô hại. Chúng chỉ sử dụng thành phần tự nhiên nên uống cũng an toàn.”
Nghe cứ mờ ám thế nào ấy.
“Được rồi, chúng ta sẽ phun nó bằng máy bay không người lái. Hãy đảm bảo cậu ở nơi an toàn, đề phòng bất trắcthôi.”
“Này, cô có chắc thứ này an toàn không? 'Đề phòng bất trắc' là sao? Không phải cô vừa nói nó uống được à?”
Alice phớt lờ sự lo lắng của tôi và nhanh chóng chất chất làm rụng lá lên máy bay không người lái.
Sau đó-
“Woww! Thứ kỳ lạ đó đang bay kìa! Chỉ huy, đó là cái gì thế?!”
“Ôi trời! Nó đang bay! Bay kìa!”
Ngạc nhiên trước công nghệ ngoài hành tinh, hai đứa Chimera chăm chú nhìn theo máy bay không người lái.
“Đó là máy bay không người lái. Là máy bay không người lái Alice điều khiển từ xa... Này! Hai người làm gì thế?! Đừng có bắn nó!”
Cái máy bay dường như đã kích hoạt bản năng săn mồi của Chimera.
Tôi ngăn họ lại khi họ bắt đầu nhặt đá ném về phía máy bay.
“Số Sáu, trói hai đứa nó lại được không? Chúng ta sẽ thử phun chất làm rụng lá bằng máy bay không người lái. Nếu thành công, chúng ta sẽ dùng cả hạm đội và xử lý nhanh gọn khu rừng” Alice nói trong lúc điều khiển nó bay qua khu rừng.
Máy bay bắt đầu phun chất làm rụng lá...
Rồi một tiếng nổ lớn vang lên, cái máy bay biến mất.
“Thứ đó biến mất rồi.”
“Ồ! Nó biến mất trong nháy mắt! Cái máy bay không người lái đó tuyệt vời thật!”
Dường như điều đó thực sự khơi dậy điều gì đó trong cả hai khi họ tiếp tục bàn luận sôi nổi.
“Máy bay không biến mất! Này Alice, có thứ gì đó vừa bắn hạ nó!”
“Khoan, đó là...”
Alice chưa kịp nói hết câu thì khu rừng đột nhiên tách ra làm đôi.
Những thân cây cứng như đá rẽ sang hai bên...
Tôi đã thốt lên.
“Là một cô gái xinh đẹp! Một cô gái xinh đẹp khỏa thân vừa từ dưới đất chui lên! Hành tinh này trồng được cả gái xinh à! Hoan hô!”
“Đã quá thế giới mới ơiiiii!”
“Gái xinh là tuyệt nhấtttt!”
Một cô gái xinh đẹp, mọc lên từ bụi cây, mỉm cười với chúng tôi. Cơ thể cô được bao phủ bởi những dây leo đang lớn dần.
Những dây leo che đi những vùng nhạy cảm nhất của cô, nhưng thực sự trông cô còn gợi cảm hơn cả khi khỏa thân hoàn toàn.
Cô gái tóc xanh chỉ tay về phía chúng tôi khi chúng tôi đang đứng cổ vũ.
“Tập trung lại lũ đần, đó là một dạng sống thù địch! Nó có thể có vũ khí dạng đạn.”
Alice núp sau lưng tôi và cảnh báo các Đặc vụ khác.

Cô gái tóc xanh chỉ tay về phía chúng tôi và khẽ cười khúc khích, rồi những nụ hoa trên đầu cô ta đột nhiên hướng về phía chúng tôi-
“Ui, ui, ui, ui! Đau, đau quá dù đang mặc giáp! Không cẩn thận là nó xé cơ thể như chơi!”
Tôi giơ tay lên che mặt khi một loạt vật cứng lao về phía tôi.
Alice lại hét lên từ phía sau.
“Rút lui! Dùng khiên chống bạo động và rút lui!”
“Đợi đã! Tôi không thể đặt mua khiên chống bạo động với hạn ngạch trang bị của mình! Ai đó bảo vệ tôi với, làm ơnđi!”
Tôi nhìn quanh với hai tay vẫn che mặt và chỉ thấy đồng nghiệp đang lùi lại dưới những tấm khiên của họ.
Snow và Rose lúc nãy còn đứng cạnh tôi, nhưng có vẻ họ đã bỏ chạy từ khi khu rừng tách ra.
“Đúng rồi, mấy cái thiết bị! Tôi sẽ dùng thiết bị để che chắn cho chúng ta!”
Khi tôi định chạy về phía đống thiết bị xây dựng, cô gái tóc xanh lại mỉm cười.
“Waahhhh! Alice! Aliceeeeeee!”
“Bình tĩnh nào, Số Sáu. Cô ta chẳng qua chỉ là một dị nhân có hai miệng thôi mà.”
Đỉnh đầu nhỏ đó nở ra như một bông hoa, và rồi nó hướng về phía thiết bị.
Có vẻ như cô ta đang chuẩn bị tung ra một đợt tấn công khác giống như từ những nụ hoa lúc nãy.
Thiết bị xây dựng kêu lên như thể trúng đạn, rồi nghiêng sang một bên. Một vết lõm lớn xuất hiện trên khung.
Sau đó, khí gas từ thiết bị rò rỉ ra, khói đen bắt đầu bốc lên.
Nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó, Alice và tôi đồng lòng:
“Về nhà thôi”
1 Bình luận
Sức khoẻ dồi dào, tâm luôn vững chãi
Ước mơ toả sáng, bước mãi không ngừng