“—Cảm ơn cậu đã đợi.”
Khi tôi mở cửa, trước mắt là một thiếu nữ xinh đẹp đang mỉm cười đáng yêu.
Luna vừa quay về phòng thay đồ xong.
Hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy liền thân màu xanh nhạt, kiểu dáng tiểu thư. Phần cổ áo trắng điểm thêm chiếc nơ xinh xắn.
Điều khiến tôi hơi bất ngờ là thiết kế trễ vai — để lộ bờ vai mảnh mai. Phần vai hở được viền bèo nhẹ nhàng, vừa đáng yêu vừa có chút táo bạo… không giống phong cách kín đáo thường thấy ở cô ấy.
—À mà nói vậy cũng không hẳn đúng.
Dù sao thì mỗi tối Luna vẫn mặc áo sơ mi của tôi để ngủ.
Nhưng ít nhất thì trang phục thường ngày của cô ấy vẫn rất kín đáo, dù đang là mùa hè.
Nói cách khác… hôm nay cô ấy ăn mặc khác hẳn mọi khi.
“Em đẹp lắm. Rất dễ thương.”
Chính cô ấy đã nói hôm nay là một buổi hẹn, nên tôi biết Luna chắc chắn đã chuẩn bị rất kỹ.
Thế nên tôi quyết định nói thẳng lòng mình.
Những lúc thế này mà không khen là rắc rối lắm — nhờ kinh nghiệm trước đây nên tôi rút ra bài học rồi.
“D-dễ thương sao…? Ehehe…”
Luna nở nụ cười mềm hẳn đi vì vui.
Nụ cười ngây thơ như trẻ con ấy lúc nào cũng khiến tôi thấy lòng mình dịu lại.
Trước mặt người khác, cô ấy là một công chúa trang nhã, trưởng thành và đầy khí chất.
Nhưng khi ở bên tôi, Luna lại để lộ dáng vẻ chân thật thế này — và điều đó khiến tôi hạnh phúc vô cùng.
“—Đến giờ rồi đấy. Nếu không sẽ lỡ tàu.”
Giọng Aira vang lên nhắc nhở.
“Ừ, đi thôi.”
Tôi khóa cửa rồi bước đến bên Luna.
“…………”
Vừa đi được vài bước, Luna đã ngước lên nhìn tôi.
Ánh mắt cô ấy cứ luân phiên giữa khuôn mặt và cánh tay tôi.
Có lẽ—
“Hôm nay không phải đi học, nên cậu muốn làm gì cũng được, nhé?”
Tôi mỉm cười nói.
Gương mặt Luna lập tức sáng bừng lên. Cô ấy ôm lấy tôi thật chặt, đầu tựa vào vai tôi như đang làm nũng.
Quả nhiên… cô ấy muốn được thân mật hơn với tôi.
Phía sau lưng, Aira khẽ lẩm bẩm bằng tiếng Anh, tay chống cằm.
[Hừm… Seito-sama đâu chỉ đơn thuần là người dịu dàng nhỉ? Cứ tưởng anh ta không tinh ý, nhưng lúc nhận ra tình cảm hướng về mình thì lại rất nhạy bén. Có lẽ chỉ là thiếu tự tin thôi.]
Tôi chẳng hiểu cô ấy nói gì, chỉ thấy gương mặt vô cảm kia trông hơi… đáng sợ.
Thành thật mà nói, tôi vẫn chưa quen nổi với cô ấy.
“À mà… đi tàu có ổn không nhỉ?”
Trên đường đến ga, tôi mới chợt hỏi — hơi muộn.
Từ trước tới giờ tôi quen đi bộ ra siêu thị, đi tàu đến khu vui chơi, nên chẳng nghĩ đến chuyện đi xe riêng.
Luna liếc sang Aira.
Có vẻ cô ấy sẽ trả lời thay.
“Khi ở Nhật, Luna-sama muốn sống như một nữ sinh bình thường, nên chúng tôi không sắp xếp xe riêng. Với người lớn lên ở Arcadia, tàu điện và xe buýt là trải nghiệm hiếm có, nên chị ấy muốn thử.”
Ra vậy… là vì Luna.
Đúng là nếu ở Arcadia không có cơ hội đi tàu, thì mấy thứ này hẳn rất mới mẻ với cô ấy.
“Nhưng mà… đi xa thì chắc vẫn đi tàu cao tốc chứ?” (:V chả biết sao lại dùng Shinkansen ở đây)
Tôi nghĩ đơn giản vậy thôi.
“Không. Các chuyến đi xa đều sử dụng chuyên cơ của gia tộc Arcadia. Chúng tôi không cần dùng đến tàu cao tốc.”
…Khoan đã.
Chuyên cơ riêng?
Đúng là hoàng tộc siêu giàu có khác hẳn thật.
“Tôi chỉ mới đi máy bay đúng một lần, hồi năm lớp chín đi du lịch trường…”
“Vậy nhất định cậu phải đến Arcadia nhé…! Hẹn hò trên bầu trời nghe tuyệt lắm mà, đúng không…?” (eim cũm muốn chị ơi)
Luna bỗng lên tiếng, mắt long lanh.
Xem ra cô ấy rất thích ý tưởng “hẹn hò trên không”.
“Ở Nhật vẫn có thể mua hoặc thuê riêng, nhưng sẽ rất dễ gây chú ý.”
Aira nói một cách bình thản.
Tôi không biết nên thấy cô ấy đáng sợ hay đáng tin nữa.
Công chúa đưa ra đề xuất táo bạo vậy mà Aira lại nghiêm túc cân nhắc khả năng thực hiện.
Còn tôi thì chỉ thấy tim mình đau thay ví tiền của một thường dân.
“Nhưng… tớ đến Arcadia có ổn không?”
Dù là quốc gia giàu có, tôi vẫn chỉ là người bình thường.
“Dù sao thì cậu cũng cần đến đó một lần. Đúng không, Luna-sama?”
Cách Aira nói dường như có gì đó rất có chủ ý.
Luna khẽ giật mình.
“Ừ-ừm… chuyện đó… quan trọng lắm…”
Gương mặt cô ấy đỏ bừng.
…Hả?
Tôi vô thức nghiêng đầu.
Luna lảng ánh mắt đi chỗ khác.
[Muốn kết hôn thì… phải ra mắt gia đình trước đã…]
Cô ấy lẩm bẩm bằng tiếng Anh, nhưng tôi không nghe rõ.
“Luna, cậu sao vậy?”
“K-không có gì đâu. Seito-sama đừng lo.”
Cô ấy cười trấn an tôi, nhưng nụ cười ấy có chút gượng gạo.
Tôi bỗng thấy bất an.
Không biết tương lai đang chờ mình là điều gì nữa.
— Có lẽ sang vol 2 đổi lại xưng hô cho ló dễ (“)> —
2 Bình luận