Arc 9 - Trận phòng thủ Engei
Buổi Biểu Diễn Của Ban Nhạc Quân Đội - Arc 2 Interlude 2
8 Bình luận - Độ dài: 4,871 từ - Cập nhật:
Khi mùa đông kết thúc và năm mới sắp bắt đầu thì khí trời bước sang đầu xuân.
Tôi chậm rãi đi bộ qua căn cứ ở Winn, được Đại đội Gavel hộ tống.
“…Bây giờ chúng ta chỉ cần chờ Bộ Tình báo và Bộ Công nghệ.”
“Có vẻ như bây giờ chúng ta chỉ đang chờ đợi thôi.”
Công việc của một sĩ quan thường rất bận rộn, nhưng đôi khi tôi lại có rất nhiều thời gian rảnh rỗi.
Điều này xảy ra khi các bộ khác chậm trễ và không thể tiến hành thảo luận.
“Ồ?”
Vừa hay hôm đó Bộ Tổng tham mưu không có việc gì cần phải giải quyết.
Vì vậy, tôi được nghỉ nửa ngày.
Và sau đó…
“Ồn ào quá. Có chuyện gì không ổn sao?”
“À, có lẽ là vì họ đang chuẩn bị cho một buổi biểu diễn.”
“Một buổi biểu diễn?”
Vì khá ồn ào nên tôi đã đến kiểm tra và thấy một đám đông lớn đang tụ tập tại hội trường.
Các hoạt động giải trí đôi khi được tổ chức tại trại lính ở Winn để giải trí cho binh lính nhằm nâng cao sĩ khí.
“Hôm nay, ban nhạc quân đội sẽ tổ chức một buổi biểu diễn.”
“Ô… Nghe hay đấy.”
Các hoạt động giải trí này trải dài từ các giải đấu bóng đá và lễ hội thể thao đến lễ hội âm nhạc.
Và tình cờ là ban nhạc quân đội đang tổ chức một buổi biểu diễn vào ngày hôm nay.
“Hôm nay tôi rảnh. Không biết tôi đi xem được không nhỉ?”
“Touri à? Tôi khá quan ngại đấy.”
“…Oh, không ổn sao?”
Ban nhạc quân đội là đơn vị chuyên về âm nhạc. Họ biểu diễn các bài hát quân đội và các bản nhạc nổi tiếng để nâng cao tinh thần của binh lính.
Họ không thể chỉ được coi như là một đơn vị chỉ biết biểu diễn. Họ cũng đóng một cai trò quan trọng để chữa lành tâm hồn binh sĩ và thúc đẩy họ chiến đấu.
Buổi biểu diễn hôm nay có lẽ nhằm mục đích truyền cảm hứng cho những người lính căng thẳng vì chờ đợi trận chiến quyết định.
Thế nên tôi muốn đến xem.
“Cô là Tham mưu trưởng mà nhỉ? Cô nghĩ cần bao nhiêu không gian để cho cô và các người hộ tống cô?”
“…À, đúng rồi nhỉ.”
“Buổi biểu diễn hôm nay đáng lẽ là là một sự kiện vui vẻ, thoải mái. Thế nên các ‘cốp’ trong quân đội không được mời.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Ngay cả chỉ một thiếu úy như tôi cũng sẽ gây căng thẳng nếu lộ mặt. Và nếu cô, và những cận vệ, sẽ khiến mọi người tránh xa.”
Có vẻ như là tôi quá quyền lực nên không được chào đón.
Tôi khá hứng thú với buổi biểu diễn của ban nhạc quân đội, nhưng…
“Vậy thì thật đáng tiếc.”
“Không còn cách nào khác. Chúng tôi cũng không thể tham gia vì chúng tôi là vệ sĩ của cô.”
“Tôi xin lỗi.”
“Có quyền lực cao hơn đồng nghĩa với việc chịu đựng mấy chuyện như thế đấy. Chỉ có cách chấp nhận thôi.”
Khi càng được thăng cấp, có càng nhiều thứ mà bạn không thể làm nữa.
…Tôi nhớ cái ngày tôi là một quân y xử lý mấy chuyện không quan trọng quá.
“Nếu cô muốn, tôi có thể chơi guitar sau, thưa Thiếu tá Touri.”
“Nghĩ lại thì Nauman cũng từng là thành viên của ban nhạc quân đội nhỉ.”
“Ừ. Tôi cũng muốn tham gia vì tôi có vài người quen ở đó, nhưng… đành vậy thôi.”
Theo Nauman, các buổi biểu diễn của ban nhạc quân đội thường rất thành công.
Tôi nghe nói bạn thậm chí có thể mang rượu vào buổi biểu diễn và khán giả sẽ cùng chung vui.
Nghe có vẻ đây là sự kiện mà Argie sẽ rất thích.
“Hả? Giờ nhớ đến thì tôi chẳng thấy Argie đâu cả.”
“Cô ta trốn tập và uống rượu. Chúng tôi ép cô ấy phải làm việc ở nhà máy.”
“…”
…Cô ấy chẳng bao giờ học được gì cả.
“Các anh có cho Argie nghỉ ngơi nếu cô ta chịu tập luyện đàng hoàng không?”
“Có, tôi đã cho những người chăm chỉ một ngày nghỉ vào hôm nay. Toàn bộ chúng tôi không cần phải làm vệ sĩ ở căn cứ cả ngày.”
Vậy nếu Argie chăm chỉ tập luyện, cô ấy có thể thưởng thức âm nhạc và đồ uống.
Thật là đáng tiếc.
“…Hmm, đợi một chút.”
“Có chuyện gì thế, Thiếu úy Gavel?”
“Đúng rồi… Argie hiện không có ở đây.”
Thiếu úy Gavel lẩm bẩm và bắt đầu suy nghĩ.
Tôi và Nauman tò mò nhìn anh ấy.
“Ý anh là gì, Thiếu úy Gavel?”
“Chỉ là… Tôi nghĩ có thể thực hiện mong muốn của cô đấy.”
“Mong muốn muốn của tôi?”
Sau khi Thiếu úy Gavel nói vậy, anh ta quay lại đối mặt với tôi.
“Touri, cô có thể mượn một bộ đồng phục y tá vừa với cô mà nhỉ?”
“Hả?”
Anh hỏi tôi như thế.
.
.
.
“Hôm nay cô sẽ là Argie. Tôi đã mượn phù hiệu của cô ta cho cô rồi.”
“Ô.”
Thiếu úy Gavel nói rồi đưa cho tôi phù hiệu của Argie.
Tôi gắn phù hiệu vào bộ đồng phục y tá lạ lẫm mà tôi đang mặc.
“Nếu Touri không thể đến thì cô vẫn có thể dùng danh tính của Argie.”
“Làm giả danh tính có ổn không đấy?”
“Cứ cho rằng đó là một cuộc kiểm tra bất ngờ xem ban nhạc quân đội có dấu hiệu chống chính phủ nào không đi. Cần phải che dấu thân phận cho hoạt động này nên cô mượn phù hiệu của cấp dưới.”
“Anh nghĩ các hoạt động kiểu đó sẽ được phê duyệt à?”
“Phê duyệt các hoạt động là nhiệm vụ của cô trên tư cách là một Tham mưu trưởng. Cô có quyền quyết định.”
“Ồ…”
Thiếu úy Gavel đã lập luận mạnh mẽ để biện minh cho hành vi làm giả danh tính.
…Đúng là việc phê duyệt các hành động quân sự thuộc thẩm quyền của Bộ Tổng tham mưu. Là người đứng đầu bộ phận đó, về mặt kỹ thuật, đó là công việc của tôi.
Có vẻ như đây là một động thái cực kỳ độc đoán, nhưng tôi nghĩ có lẽ sẽ ổn thôi.
“Cô muốn đi xem hòa nhạc đúng không? Tốt nhất là đừng nên hối hận trước trận chiến quyết định.”
“Thiếu úy Gavel…”
“Cô lúc nào cũng cố hết sức. Tôi nghĩ là cô nên chăm sóc bản thân như này đấy.”
Như anh đã nói, đúng là tôi muốn xem buổi biểu diễn.
Hơn nữa, việc che giấu danh tính sẽ khiến tôi ít bị chú ý hơn và vễ có thể hỗ trợ dễ dàng hơn.
Quân phục của thiếu tá thường có màu trắng, lấp lánh và đáng sợ.
“Thật thú vị khi thấy Touri mặc đồng phục y tá đấy.”
“Tôi nghĩ bộ đó hợp với cô hơn bộ quân phục thường ngày của cô đấy.”
“Cảm ơn.”
Tôi quyết định để Đại đội Gavel ngụy trang và bảo vệ khu vực xung quanh.
Bằng cách này, tất cả vệ sĩ sẽ có thể tham dự buổi biểu diễn.
Trong trường hợp khẩn cấp, họ đã sẵn sàng bảo vệ tôi.
“Ồ, đội quân nhạc đang diễu hành vào.”
“Sắp bắt đầu rồi.”
Vì vậy, trong điều kiện hoàn hảo, đây là lần đầu tiên trong đời tôi được xem một buổi biểu diễn của ban nhạc quân đội.
“Cảm ơn quý vị đã tham dự ngày hôm nay! Lễ hội Âm nhạc Quân đội Trong nhà lần thứ 48 do ban nhạc quân đội tổ chứng sẽ sớm bắt đầu!”
Trên sân khấu, một người mặc trang phục chú hề cúi chào kính cẩn.
Chú hề dường như là nhạc trưởng, và khi anh ta giơ tay lên, ban nhạc phía sau anh ta liền chơi một hồi kèn rất lớn.
“Tràng pháo tay nồng nhiệt đấy.”
“Có vẻ sẽ vui lắm đây. Đây cũng là lần đầu tiên tôi tham gia.”
Khi chú hề vẫy cây gậy chỉ huy, một hồi kèn vang lên và buổi biểu diễn bắt đầu.
.
.
.
“Đó là trận chiến thực sự đầu tiên của tôi. Tôi đang chờ trong chiến hào thì quân Sabbath tấn công. Là một lính bộ binh, tôi cùng đồng đội đã bắn trả, và cuối cùng chúng tôi đã tiêu diệt được hầu hết quân Sabbath.”
Chú hề cầm micro giữa các bài hát.
Phần lớn màn trình diễn của anh ta đều hài hước, giống như một tiết mục hài độc thoại.
“Rồi một tên lính Sabbath sống sót trượt xuống chiến hào. Tôi và đồng đội cuống cuồng chĩa súng vào anh ta. Nhưng người lính Sabbathn đó, nhận ra đồng đội đã bị tiêu diệt, mặt tái mét…”
Bây giờ tôi hiểu ý của Thiếu úy Gavel khi anh ấy nói đây là một buổi biểu diễn thoải mái.
Mặc dù đó là một buổi hòa nhạc, cả người biểu diễn và khán giả đều cười và có khoảng thời gian tuyệt vời.
Không khí không trang trọng như một buổi hòa nhạc cổ điển mà khá giản dị giống như một buổi biểu diễn thần tượng.
Người lính Sabbath cúi chào chúng tôi như thể muốn nói, “Xin lỗi,” rồi trèo lên chiến hào để trở về trại của mình.
“Ha ha ha!”
“Chúng tôi suýt chút nữa đã thả anh ta ra, nhưng chúng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và bắn anh ta. Tuy nhiên, người lính Sabbath, trong cơn hoảng loạn, đã trốn xuống khỏi chiến hào và tránh được đạn của chúng tôi.”
Cùng với lời kể chuyện của anh, âm nhạc sôi động cũng bắt đầu vang lên.
Một bài hát vui tươi bắt đầu, với nhịp độ tương tự như nhạc nền trong cảnh rượt đuổi trong phim.
“Đây là bài hát tôi viết dựa trên trải nghiệm đó, ‘Bản Rhapsody của tên lính Sabbath bất cẩn.’ Xin hãy thưởng thức─” [Một bản rhapsody trong âm nhạc là một tác phẩm chỉ có một chương, có cấu trúc tự do nhưng vẫn liền mạch. Nó kết hợp nhiều sắc thái, màu sắc và âm điệu tương phản mạnh mẽ. Sự ngẫu hứng và cảm giác ứng tác tự phát khiến thể loại này có hình thức phóng khoáng hơn so với một tác phẩm được viết theo các biến tấu (variations) cố định. Copy từ wiki tiếng anh]
Khi anh ta nói xong, chú hề nhạc trưởng nhảy múa một cách sôi động, còn những người lính thì phá lên cười và reo hò.
“Thời gian trôi qua và giờ Sabbath hiện là đồng minh. Vậy sao cuối cùng lại kể chuyện giết họ?”
“Đừng đi sâu vào chi tiết. Họ sẽ không cho phép những lời như vậy được nói ra nếu có các cấp trên của quân đội ở đây.”
Màn biểu diễn độc thoải của ban nhạc quân đội khá châm biếm.
Nhiều binh lính vẫn còn bất mãn vì liên minh với Sabbath.
Thế nên một số người thể hiện sự bất mãn của mình thông qua những câu chuyện cười về việc giết chết những người lính Sabbath.
“…Tôi đến đây để kiểm tra xem có ai có hành vi chống đối chính quyền không. Nhưng tôi thấy rất tệ khi báo cáo chuyện này.”
“Có báo cáo hay không là tùy cô.”
“Vậy thì tôi sẽ không báo cáo.”
Đàn áp những trò đùa châm biếm như thế này chỉ tổ làm tăng thêm sự bất mãn.
Những người lãnh đạo cần phải có đủ sự khoan dung để cười đùa vớinhững lời mỉa mai.
“Nhưng âm nhạc thực sự rất hay—nó mang phong cách nhạc pop, sôi động và tôi khá thích.”
“Anh chàng hề đó hinh như là một nhà soạn nhạc rất nổi tiếng.”
“À, có lý đấy.”
Hơn nữa, đàn áp một tài năng như vậy sẽ là một tổn thất cho đất nước.
Sẽ tốt hơn nếu anh ấy sử dụng tài năng sáng tác của mình một cách hiệu quả và góp phần nâng cao sĩ khí của binh lính.
…Nếu anh ta châm biếm và biết rằng cấp trên có thể nghĩ theo cách đó, thì anh ta là một người khá ấn tượng.
.
.
.
“Bây giờ, bài hát tiếp theo là… sáng tác dựa trên ‘Khì tích Argalia’!”
“Ồ!”
Khi buổi biểu diễn đang dần nóng lên và chúng tôi đang tận hưởng…
Chú hề nhạc trưởng bắt đầu một tiết mục hài hước về Trận Argalia.
“20.000 binh lính Aerys đang tiến đến. Và 200 binh lính giỏi nhất của Austin đang chờ đợi để chiến đấu với chúng, trong một trận chiến phòng thủ kỳ diệu sẽ được khắc ghi vào lịch sử chiến tranh hiện đại!”
“Có cả bài nhạc về chúng ta à?”
“Cảm giác hơi ngượng đấy.”
Trận chiến Argalia được chính phủ tuyên truyền rầm rộ.
Có lẽ vì vậy mà ban nhạc quân đội cũng sử dụng nó làm cảm hứng cho tác phẩm của mình.
“Thật ra thì, tôi thấy kết quả có hơi phóng đại một chút. Nhưng, như thường lệ, thông báo chính thức là sự thật!”
“Hmm?”
“Ý tôi là, tốt hơn hết là nên phóng đại những gì có thể! Giống như ngực phụ nữ vậy! …Thiếu úy Touri có thể đã nổi tiếng hơn nếu cô ấy phóng đại ngực thay vì thành tích của cô!”
“Ha ha ha!”
…..
“Ừm, Touri? Cô ổn chứ?”
“Ừm, tôi không ngờ anh ta lại châm biếm như vậy. Tôi hơi bị sốc.”
“Tôi sẽ giết tên khốn đó! Thành tích này không hề bị phóng đại!!”
Tôi hiểu rồi, đây chắc chắn là màn trình diễn mà bạn không muốn cấp trên nghe thấy.
Tràn đầy tinh thần rock nổi loạn.
“Tôi sẽ bị xử tử nếu người đó nghe được những gì tôi vừa nói, vậy nên xin mọi người hãy giữ bí mật nhé! Giờ thì, xin mời mọi người thưởng thức ‘Trận chiến trong đêm Argalia’.”
“Tôi sẽ khiếu nại chuyện này! Tôi sẽ quay lại sau.”
“Xin hãy bình tĩnh, Thiếu úy Gavel. Việc xông vào sân khấu sẽ chẳng mang lại điều gì tốt đẹp đâu.”
“Nhưng…”
Thiếu úy Gavel tức giận đến mức định lao lên sân khấu, nhưng tất cả chúng tôi đã ngăn anh lại.
Đối với những người lính bình thường, thành tựu của Trận Argalia có lẽ giống như một trường hợp phóng đại kết quả khác.
Trên thực tế, các thông báo chính thức trước đây đã từng phóng đại kết quả quân sự.
“Vậy ra đây chính là cảm giác khi trở thành mục tiêu của sự châm biếm sao?”
“Tôi nghĩ nó giống như cái giá của sự nổi tiếng.”
…Vì tôi cảm thấy họ đang chế giễu những người đồng đội đã ngã xuống của tôi nên tôi cũng hơi tức giận.
Nhưng làm ầm ĩ và làm suy giảm sĩ khí của những người lính khác sẽ không có ích gì.
“Hơn nữa, âm nhạc vẫn rất tuyệt vời. Nó vừa hồi hộp vừa lột tả được bầu không khí.”
“Sao cô có thể bình tĩnh thế… Mặc dù cô thực sự bị khiêu khích.”
“Ồ, tôi không quan tâm đến những lời bình luận mỉa mai nhắm vào tôi.”
Điều duy nhất khiến tôi tức giận là những thành tựu mà đồng đội tôi đã phải đánh đổi bằng mạng sống của mình lại bị coi là phóng đại.
Còn về bình luận về ngực, tôi không bận tâm vì Rodri đã trêu tôi về điều đó rất nhiều rồi.
“Hehe.”
Trên thực tế, tôi thấy phần sau của màn trình diễn khá buồn cười và đã bật cười.
Có lẽ trải nghiệm trở thành chủ đề châm biếm quá mới mẻ đến nỗi tôi chỉ có thể cười.
Thấy vậy, Thiếu úy Gavel lẩm bẩm: “Chết tên hề đó rồi…”
…Không, chắn chắn tôi không đang che dấu cơn giận bằng nụ cười đâu.
.
.
.
“Và bây giờ, màn trình diễn cuối cùng mà mọi người đang háo hức chờ đợi: một chương trình biểu diễn của đoàn cabaret!”
“Tuyện!!”
Cuối cùng, buổi biểu diễn kéo dài trong nhiều giờ.
Những người lính đang có khoảng thời gian tuyệt vời và đã khá say xỉn.
“Ồ, còn có cả cabaret nữa à?”
“Cabaret là gì?”
“…À, đó là màn biểu diễn của những người phụ nữ mặc trang phục hở hang nhảy nhót.”
Đến cuối, sân khấu đã chật kín những vũ công xinh đẹp.
Tất cả họ đều mặc trang phục khiêu gợi.
Tôi hiểu rồi, vậy là họ cũng làm những chương trình như thế.
“Cô sẽ làm gì, Touri? Chúng ta có nên xem đến hết?”
“…Được rồi, chúng ta hãy xem nó trước đã.”
Tôi do dự một chút, nhưng vẫn quyết định xem đến hết.
Các vũ công chỉ ăn mặc khiêu gợi, nhưng không quá hở hang.
“Những người lính đang nhìn chằm chằm họ.”
“Có lẽ họ đang đánh giá ‘đối tác’ của họ cho đêm nay. …Sao, anh có hứng thú không?”
“Không, tôi chỉ nghĩ họ giống đàn kiến bu kẹo thôi.”
“Mô tả khá chuẩn đấy.”
Có lẽ vì trời vẫn còn sáng nên các vũ công không có dấu hiệu muốn cởi bỏ quần áo.
…Tôi đoán là nếu muốn nhìn thấy da thịt thì phải mua nó vào ban đêm.
“Đúng là rất khó để biểu diễn thứ này cho cấp trên. Ấn tưởng về ban nhạc quân đội đã hoàn toàn thay đổi.”
“Họ thường tổ chức những buổi biểu diễn rất trang trọng, cô biết không? Buổi biểu diễn hôm nay nhắm vào những người lính bình thường, nên nó hơi thô tục.”
Theo Nauman, ban nhạc quân đội là một tổ chức khá nghiêm túc.
Trước đó, họ đã tuân theo lệnh của quân đội và thường xuyên tổ chức các buổi hòa nhạc giải trí.
Tuy nhiên, các buổi hòa nhạc cổ điển nghiêm túc dường như không được binh lính đón nhận.
Đúng là thảm họa khi binh lính ngáp ngắn ngáp dài trong một buổi hòa nhạc được tổ chức để giải trí
Ban nhạc quân đội đã thay thế nhạc trưởng cũ bằng chú hề với mong muốn tổ chức một buổi biểu diễn mà mặc dù thô tục nhưng binh lính có thể thưởng thức.
Kể từ đó, các buổi biểu diễn của họ luôn luôn cháy vé.
“Ngắm gái đẹp thì được, nhưng nhớ vứt rác đúng nơi quy định nhé! Này, đừng có vứt xuống đất! Tôi sẽ tống anh vào phòng trừng phạt đấy.”
Bao gồm cả bài phát biểu khai mạc đầy khiêu khích, buổi biểu diễn này cực kỳ được yêu thích.
Là người yêu thích nghệ thuật, tôi thấy có nhiều khía cạnh khá hữu ích.
Tôi rất vui vì đã đến buổi biểu diễn này, ngay cả khi tôi phải che giấu danh tính của mình.
“Có vẻ như đã hết rồi.”
“Chúng ta về nhé?”
Sau khi những người phụ nữ biểu diễn điệu nhảy quyến rũ của mình trong khoảng mười phút, họ vẫy tay và mỉm cười khi bước ra khỏi sân khấu.
Có lẽ, “công việc kinh doanh” của họ sẽ sớm bắt đầu.
“Cảm ơn mọi người đã đến hôm nay! Hẹn gặp lại lần sau nhé! À, còn phải tự dọn sạch đồ uống bị đổ nữa chứ! Ban nhạc quân đội còn phải dọn dẹp sau buổi diễn đấy!”
Người nhạc trưởng hề vẫn tiếp tục hét lớn kêu đám đông đang rời đi dọn dẹp.
…Tôi cá là việc dọn dẹp sau mỗi buổi biểu diễn hẳn phải rất phiền phức.
“Đây thực sự là một khoảng nghĩ tuyệt vời. Cảm ơn tất cả mọi người ở Đại đội Gavel đã tham gia cùng tôi.”
“Tôi cũng thấy vui. Nhưng tôi không thích trò đùa đó.”
“Hahaha, tôi sẽ nói chuyện với người nhạc trưởng. Anh ấy là người quen của tôi.”
“Xin hãy làm vậy.”
Nauman gãi đầu với vẻ mặt lo lắng.
...MC khiêu khích thì rất tuyệt, nhưng một số người lại thấy khó chịu.
Cần phải biết giới hạn và giữ trò đùa ở mức vừa phải.
Ngay khi tôi đang nghĩ về điều này…
“Tao sẽ giết mày, tên hề khốn kiếp!!”
“Hả? Quý khách—”
Một người lính với khuôn mặt đỏ bừng xông lên sân khấu.
Anh ta dùng hết sức đập vào đầu nhạc trưởng hề bằng một chai rượu.
“Này, bình tĩnh nào!”
“Liên hệ với bộ y tế ngay! Tình hình nghiêm trọng rồi, anh ấy bị thương nặng!”
“Thả tôi ra, tôi sẽ giết hắn! Tôi sẽ đập vỡ đầu tên hề khốn kiếp đó!”
Trong nháy mắt, địa điểm đã trở nên hỗn loạn.
Người nhạc trưởng, người đã hăng hái chỉ huy buổi biểu diễn cách đây ít phút, giờ đây đang chảy máu và co giật trên sân khấu.
“Tôi sẽ lên sân khấu, Thiếu úy Gavel!”
“V-Vâng.”
Sau này tôi mới biết người lính xông vào là cấp dưới của một sĩ quan đã bị chú hề chế giễu trong buổi biểu diễn, chú hề đã nói rằng: “Sẽ tốt hơn nếu một đứa trẻ chỉ huy nhỉ”.
Sau khi chứng kiến người cấp trên đau khổ hàng giờ trước khi đưa ra quyết định, anh không thể tha thứ cho gã hề đã khuấy động mọi chuyện từ bên lề chỉ vì nhớ lại sự việc.
“Tránh đường! Quân y đang tới!”
“Nhanh lên, nhìn anh ta kìa! Anh ta sắp chết rồi!”
Khi tôi lên tới sân khấu, mặt chú hề đã chuyển sang màu xanh.
Có những mảnh kính găm vào đầu anh ấy, và anh ấy có vẻ như đang bị xuất huyết não.
“…Tôi sẽ bắt đầu điều trị ngay lập tức. Có y tá hay quân y nào khác ở đây không?”
“Chúng tôi đang tìm họ ngay bây giờ!”
“Nhanh lên.”
Gần như không còn thời gian nữa.
Tôi lấy dụng cụ phẫu thuật từ bộ dụng cụ y tế của Argie và bắt đầu khâu vết thương ngay tại đó.
“Đặt ống dẫn lưu cũng cần thiết. Tôi cần thêm người…”
“Tôi có thể giúp khâu vết thương. Để tôi giúp cô nhé.”
“Nauman…”
Với sự hỗ trợ của Nauman, người có kinh nghiệm trong điều trị vết thương, chúng tôi đã có thể đóng miệng vết thương.
…Điều này sẽ giúp anh ấy không bị mất máu đến chết. Giờ chúng ta chỉ cần ổn định áp lực nội sọ.
“Tôi là Y tá Nevis, tôi đến đây để hỗ trờ.”
“Hữu ích đấy! Vui lòng bảo vệ các thiết bị ngoại vi và chuẩn bị chất lỏng.”
“Hiểu rồi… Khoan đã đã, cô đang thực hiện phẫu thuật sọ não mở sao?! Chỉ có y tá thôi sao?!”
“Đừng lo lắng, mọi thứ đều trong tầm kiểm soát!”
Một lúc sau, một y tá chuyên nghiệp đến.
Cô ấy rất ngạc nhiên vì quân y rất cần thiết cho các ca phẫu thuật não mở.
Chúng tôi không thể đóng hộp sọ lại nếu không sử dụng [Heal]
“Tôi đã gọi đến bộ y tế, nhưng họ nói phải mất một lúc nữa mới có quân y đến.”
“Chúng ta hãy làm những gì có thể ngay bây giờ. …[Heal]”
“Ể? À, cô có thể dùng [Heal] à?”
“Tôi mặc đồng phục y tá, nhưng thực ra tôi là quân y.”
Đã lâu rồi tôi mới thực hiện ca phẫu thuật sọ não mở, nhưng mọi việc diễn ra suôn sẻ hơn tôi mong đợi.
Đến giữa chừng, quân y đã nhanh chóng đến hiện trường và chúng tôi đã có thể khép miệng vết thương lại hoàn toàn.
“Guuuh, uh…”
“Này, anh có nghe thấy tôi không? Anh có biết tên mình không?”
“Mu, urgh… Tôi là Rashid, nhạc trưởng.”
“Ồ, anh trở lại rồi.”
…Anh ấy trông vẫn không khỏe, nhưng ý thức đang dần trở lại.
Anh ấy sẽ sống sót nếu được điều trị đúng cách.
“Tên khốn đó vẫn chưa chết sao? Tránh ra, thả tao ra!”
“Đừng cử động! Đứng yên!”
“Là lỗi của thằng hề đó! Nó không hiểu nỗi khổ của bọn tao; nó chỉ biết chơi nhạc cụ và chế giễu bọn tao—”
Khi tên hề tỉnh lại, người lính bị trói lại bắt đầu hét lên lần nữa.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi với vẻ mặt quỷ dữ và cố gắng chống cự.
“Sao cô lại chữa cho một kẻ như thế? Chết tiệt, chết tiệt!”
“…”
“Còn rất nhiều người khác cần được cứu! Làm ơn, hãy để tôi giết hắn!”
Anh ta cầu xin chúng tôi với nước mắt chảy dài trên khuôn mặt.
Nhưng anh ta vẫn không nhích được dù chỉ một li.
“Tôi hiểu cảm giác của anh khi cấp trên đáng kính của mình bị xúc phạm.”
“Không phải vậy sao?! Anh ta chế giễu người đó, biến anh ta thành trò cười…”
“Nhưng dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, việc trừng phạt cá nhân bằng bạo lực đều không bao giờ được chấp nhận.”
Trong quân đội, bạo lực để kỷ luật thường được sử dụng, nhưng vẫn được bỏ qua vì nó có hiệu quả trong huấn luyện.
Những hành vi bạo lực dẫn đến chết người như thế này là không thể chấp nhận được.
“Anh có sao không, anh hề?”
“Uh, ugh. Tôi được cứu rồi…”
“…Anh cũng đùa hơi quá rồi đấy. Lần sau nhớ cẩn thận hơn nhé.”
Tuy nhiên, không có nghĩa là chú hề đó hoàn toàn vô tội.
Tôi nghĩ có khá nhiều người thấy trò đùa của anh ta khá xúc phạm.
Tốt nhất là nên cảnh báo anh ta nhẹ nhàng.
“Nếu anh đùa quá trớn, anh sẽ bị người ta hận đấy.”
“Haha, ha. Không, không. Tôi sẽ không nản lòng vì chuyện này đâu.”
“Hả?”
“Tôi có nhiệm vụ động viên tinh thần binh sĩ. Dù có nguy hiểm đến tính mạng, tôi cũng không thể bỏ cuộc…”
Tuy nhiên, lời khuyên của tôi không hề tác động đến anh hề và anh ta vẫn tràn đầy động lực để tiếp tục.
Anh tuyên bố quyết tâm của mình như thể đó là câu cửa miệng của anh ta.
…Anh ta không có khả năng học sao?
“Tên hề chết tiệt này…! Tôi sẽ đánh hắn lần nữa, thả tôi ra, chết tiệt!”
“Tôi sẽ không khuất phục trước bạo lực. Thay vào đó, đây đã trở thành một câu chuyện anh hùng tuyệt vời. Cảm ơn rất nhiều. Hahaha!”
“Đồ khốn nạn!”
Mặc dù mặt anh ta trắng bệch, anh ta vẫn không ngừng mỉa mai chọc tức anh ta.
Lúc này, có thể dễ dàng cảm nhận được niềm tin của anh ấy.
“Ừm, anh hề. Anh là nhạc trưởng, Rashid, phải không?”
“Ừ, đúng rồi. Có chuyện gì vậy, y tá?”
“Anh có nhận ra mặt tôi sao?”
Tuy nhiên, những trò đùa như vậy có thể gây ra rắc rối.
Vì cũng có một số lời chỉ trích nhắm vào cấp trên nên có lẽ nên cảnh báo trước một chút.
“Mặt cô à, y tá?”
“Hôm nay tôi cải trang, mặc đồng phục y tá… nhưng thường thì tôi mặc đồng phục của sĩ quan tham mưu.”
Nói xong, tôi mỉm cười ngọt ngào với chú hề.
Sau đó, tôi nắm lấy cằm anh ấy và hạ giọng xuống một chút.
“Ngực tôi có vấn đề gì vậy?”
“…”
Nói xong, chú hề cuối cùng cũng hiểu ra.
Khuôn mặt anh ta cứng đờ và bắt đầu run như cầy sấy.
“Ah…”
“Không thể nào… Thiếu tá Touri?”
“…”
Không chỉ tên hề mà cả những người lính xung quanh, thậm chí cả kẻ thủ ác đang tức giận, đều nhìn tôi với vẻ mặt tái mét.
Bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
“…X-Xin lỗi, thưa ngài.”
“Sao giọng anh nhỏ thế.”
Tôi tiếp tục mỉm cười với chú hề với một chút đe dọa.
Không quan trọng người khác có thích đến đâu thì cũng không nên ăn nói thô lỗ với người khác.
Sau đó, tôi nghe nói rằng cả tên hề và tên lính đánh anh ta đều bị mắng nhiếc thậm tệ.
…Tôi hy vọng họ đã học được bài học của mình.
-------------------------
“Thiếu úy Touri có thể đã nổi tiếng hơn nếu cô ấy phóng đại ngực thay vì thành tích của cô”
Touri đã thử trong “Quân Y Độn Ngực - Arc 2 Interlude 2” rồi mà =))


8 Bình luận