Cả Phòng Hóa Gái Cười Hì...
Hoa Dại (芕花)- Giới Thiệu Nhân Vật
- Web Novel
- Chương 01 - Có Những Thứ Một Khi Đã Qua Đi Sẽ Chẳng Còn Nữa
- Chương 02 - Vậy Thì Đi "Cưa Đổ" Huynh Đệ Tốt Của Ngươi Đi
- Chương 03 - Cuộc Gặp Lịch Sử
- Chương 04 - Lựa Chọn
- Chương 05 - Lời Bình Hoa Khôi
- Chương 06 - Chúng Ta Là Người Yêu
- Chương 07 - Sao, Ngươi Không Phục À?
- Chương 08 - Điều Tra Viên Bí Mật: Nữ Ninja Nóng Bỏng
- Chương 09 - Bắt Cóc Trẻ Em
- Chương 10 - Lịch Sử Trình Duyệt
- Chương 11 - Từ Từ Như Năm Tháng
- Chương 12 - Bất Lực Tựa Diệp Vấn Tay Không Tham Gia Thế Chiến II
- Chương 13 - Cô Chủ Tiệm
- Chương 14 - Ta Có Một Người Bạn
- Chương 15 - Cay Tê Trộn Nước Rửa Bồn Cầu
- Chương 16 - Tiểu Hoạt Đầu
- Chương 17 - Em Trai Ngoan
- Chương 18 - Chị Sẽ Mách Mẹ Đấy
- Chương 19 - Ăn Tiệc
- Chương 20 - Ăn Tiệc Mà Không Đóng Gói Mang về Thì Ăn Làm Gì?
- Chương 21 - Ăn Đồ Quá Hạn Cùng Shipper
- Chương 22 - Cứ Nói Với Cha Mẹ Đi
- Chương 23 - Có Tiền Thì Làm Thôi
- Chương 24 - Yêu Qua Mạng Rồi Gặp Ngoài Đời
- Chương 25 - Ghét Nhất Là Kẻ Có Tiền
- Chương 26 - Thú Cưng Online
- Chương 27 - Thân Phận
- Chương 28 - Sự Xuất Hiện Của Tình Địch Giả Tưởng
- Chương 29 - Tình Địch Giả Tưởng Sụp Đổ
- Chương 30 - Tấm Vé
- Chương 31 - Đá Bay!
- Chương 32 - Đánh Dấu Vắng Mặt
- Chương 33 - Vé Đôi Tình Nhân
- Chương 34 - Tàu Lượn Siêu Tốc
- Chương 35 - Bruce
- Chương 36 - Ah, Ta Yêu Ngươi
- Chương 37 - Ta Thích Ngươi
- Chương 38 - Cao Thủ Thật Sự
- Chương 39 - Chụp Lén
- Chương 40 - Dừng Tranh Đấu Nội Bộ, Cùng Chống Giặc Ngoại Xâm
- Chương 41 - Ắt Có Cao Nhân Chỉ Điểm
- Chương 42 - Đùng Đùng Đùng, Đùng Đùng Đùng Đùng, Đùng ↑ Đùng ↓
- Chương 43 - Mười Tệ Một Chai
- Chương 44 - Phát Thanh Chim Nhỏ
- Chương 45 - Biết Mình Chậm Là Tốt
- Chương 46 - Cá Lớn Nuốt Cá Bé
- Chương 47 - Cái Gọi Là Sức Mạnh Tình Bạn
- Chương 48 - Binh Nhì Cẩu Ngư
- Chương 49 - Quá Đỉnh, Mà Lộ Hàng Rồi!
- Chương 50 - Cao Thủ Như Ngươi, Skill Chắc Chắn Rất Đỉnh
- Chương 51 - Kiểm Tra Phòng, Không Được Nhúc Nhích!
- Chương 52 - Mưa Thu
- Chương 53 - Nhà
- Chương 54 - Về Nhà
- Chương 55 - Bụi Trần Lắng Đọng
- Chương 56 - Sốt Rồi
- Chương 57 - Huyền Thoại Tiết Tự Học
- Chương 58 - Để Kiến Thức Đi Vào Não Bộ, Ta Không Làm Nổi
- Chương 59 - Xe, Mưa, Người Yêu
- Chương 60 - Cà Phê Thêm Đường
- Chương 61 - Không Phải Chứ, Người Chị Em
- Chương 62 - Vua Xem Mắt
- Chương 63 - Giới Thượng Lưu Thật Rối Ren
- Chương 64 - Chị Em
- Chương 65 - Cơm Chân Giò
- Chương 66 - Ta Muốn Ăn Cơm
- Chương 67 - Ra Mắt Nhà Trai
- Chương 68 - Cuộc Điện Thoại
- Chương 69 - Cuộc Gọi Liên Hoàn Đoạt Mệnh
- Chương 70 - Sao Cậu Không Cười?
- Chương 71 - Haha, Ta Nhất Định Sẽ được Thăng Chức Tăng Lương
- Chương 72 - Cha Mẹ
- Chương 73 - Là Ta... Thua Rồi Sao?
- Chương 74 - Đúng Đúng, À Không Đúng Không Đúng
- Chương 75 - Tiểu Thư Chủ Cửa Tiệm?
- Chương 76 - Căn Phòng
- Chương 77 - Mẹ!
- Chương 78 - Phân Cảnh Gay Cấn
- Chương 79 - Dây Giày Đại Vương
- Chương 80 - Sủi Cảo
- Chương 81 - Ta Là Ảo Tưởng Đại Vương
- Chương 82 - Dưỡng Thai
- Chương 83 - Thuật Nhận Biết Người, Kỹ Năng Ứng Xử Xã Giao
- Chương 84 - Hảo Huynh Đệ Vĩnh Viễn Sẽ Không Để Ngươi Thất Vọng
- Chương 85 - Khách Sạn
- Chương 86 - Thay Người!
- Chương 87 - Quyết Đấu Pokémon!
- Chương 88 - Tầm Nguyệt
- Chương 89 - Nhìn Xem, Đó Là Gì?
- Chương 90 - Không Đúng! Mùi Bia Này Không Đúng!
- Chương 91 - Hôn
- Chương 92 - Yêu
- Chương 93 - Khi Ôm Nhau Đừng Nói Lời Xin Lỗi
- Chương 94 - Diễn
- Chương 95 - Mãi Mãi
- Chương 96 - Không Muốn
- Chương 97 - Phát Minh Quân Sự
- Chương 98 - Lần Sau Hãy Cố Gắng Không Đeo
- Chương 99: Đỉnh
- Chương 100 - Go! Go! Go!
- Chương 101 - Nỗi Sợ Hãi Với Thứ To Lớn
- Chương 102: Về Già Bị Thấp Khớp
- Chương 103: Động Não
- Chương 104 - Kẻ Hủy Diệt Lâu Đài cát
- Chương 105 - Thank You, Chủ Tịch
- Chương 106 - Tớ muốn gặp cậu
- Chương 107 - Cho Ngươi Xem Đại Bảo Bối
- Chương 108 - Đồ Bơi
- Chương 109 - Vỏ Sò
- Chương 110 - Đường Lớn
- Chương 111 - The Shining
- Chương 112 - Kết Thúc Hành Trình
- Chương 113 - Những người bạn hợp cạ là điều không thể thiếu
- Chương 114 - Ảnh Chụp Chung
- Chương 115 - Tình Lữ
- Chương 116 - Ăn no quá liền bắt đầu suy nghĩ nhân sinh
- Chương 117 - Cứu Tớ
- Chương 118 - Bệnh Trĩ Tái Phát?
- Chương 119 - Khó chịu
- Chương 120 - Nước đường đỏ (Trước đó dịch thiếu)
- Chương 121 - Uống nhiều nước ấm
- Chương 122 - Thận Hư
- Chương 123 - Cho một đôi cánh
- Chương 124 - Tâm
- Chương 125 - Điều duy nhất không nên làm
- Chương 126 - Nói đi cũng phải nói lại
- Chương 127 - Cao Thủ Nhấn Like
- Chương 128 - Trùng hợp, chỉ là trùng hợp
- Chương 129 - Thay người xuất trận
- Chương 130 - Nó đá
- Chương 131 - Ta khinh lũ nhà giàu
- Chương 132 - Muốn bị bao nuôi
- Chương 133 - Ta vì Diệp Thiên Đế
- Chương 134 - Trong Sạch
- Chương 135 - Người lớn nhà ngươi tới đón ngươi về nhà rồi
- Chương 136 - Quy Củ
- Chương 137 - Tôi cũng vậy
- Chương 138 - Mới quen đã thân
- Chương 139 - Điện thoại Liễu Tổng
- Chương 140 - Chị sẽ thích một chàng trai như em chứ?
- Chương 141 - Suỵt
- Chương 142 - Đây chính là phòng của em
- Chương 143 - Màu sắc của Hoàng Đế
- Chương 144 - Con sâu vàng
- Chương 145 - Thằng nhóc rách rưới trong đống rác
- Chương 145 - Đêm không về ngủ
- Chương 146 - Ác ma trộm hàng
- Chương 148 - Trận đấu bắt đầu
- Chương 149 - Mới tập chơi
- Chương 150 - Tớ không nợ cậu nữa
- Chương 151 - Vặn
- Chương 152 - Chủ tịch câu lạc bộ văn học
- Chương 153 - Gặp lại
- Chương 154 - Không thể
- Chương 155 - Sóng Biển
- Chương 156 - Xé rách
- Chương 157 - Mưa
- Chương 158 - Diệp Khanh Thường, Tiêu Dĩ An
- Chương 159 - Meo~?
- Chương 160 - Tất cả
- Chương 161 - Thành đôi
- Chương 162 - Nam nữ thụ thụ bất thân
- Chương 163 - Gu yêu thích
- Chương 164 - Thanh giả tự thanh
- Chương 165 - Một quyền
- Chương 166 - Ăn sáng
- Chương 167 - Hai cha mẹ chồng
- Chương 168 - Hôn
- Chương 169 - Bữa sáng ở căng-tin có độc
- Chương 170 - Một đống ***
- Chương 171 - Là nữ?
- Chương 172 - Cần
- Chương 173 - Ban thưởng
- Chương 174 - Ta là quần tất đại vương
- Chương 175 - Cha mẹ
- Chương 176 - Liễu tổng
- Chương 177 - Xung đột
- Chương 178 - Mục nát
- Chương 179 - Chúng ta thật là lợi hại
- Chương 180 - Sự Kiện
- Chương 181 - Tôm tép nhãi nhép
- Chương 182 - Bá tổng
- Chương 183 - Cố sự
- Chương 184 - Cáo trạng
- Chương 185 - Không muốn hắn rời đi
- Chương 186 - Im ắng
- Chương 187 - Bé con
- Chương 188 - Đứng trên đỉnh cao
- Chương 189 - Chuyển phát nhanh
- Chương 190 - Đường thẳng song song
- Chương 191 - Cậu thật dâm đãng
- Chương 192 - Một tấm làm màn hình khóa, một tấm làm hình nền
- Chương 193 - Không nghe giảng
- Chương 194 - Bóng đèn
- Chương 195 - Mẹ biết rồi
- Chương 196 - Mưa to che lấp ánh nắng mặt trời
- Chương 197 - Ta không đồng ý!
- Chương 198 - Ai?
- Chương 199 - Chớ quên ta
- Chương 200 - Khói lửa
- Chương 201 - Xem đi
- Chương 202 - Đen tối
- Chương 203 - Cho ngươi
- Chương 204 - Nhìn thấy
- Chương 205 - Nhà sử học hư cấu
- Chương 206 - Ôm công chúa
- Chương 207 - Gặp quỷ
- Chương 208 - Chiêu tân
- Chương 209 - Tha thứ
- Chương 210 - Mì cay
- Chương 211 - Phong thư
- Chương 212 - Lửa
- Chương 213 - Trên đường bị con ruồi vật ngã qua vai
- Chương 214 - Trắng tinh mơ
- Chương 215 - Nữ thần thực tập
- Chương 216 - Bằng lái A2
- Chương 217 - Lại một lần nữa về nhà
- Chương 218 - Kết thúc chiêu tân câu lạc bộ
- Chương 219 - Bạo ngược
- Chương 220 - Trông tiệm
- Chương 221 - Nhân viên vàng
- Chương 222 - Vừa gian vừa xấu.
- Chương 223 - Hao mì
- Chương 224 - Được
- Chương 225 - Vợ
- Chương 226 - Quyến Rũ
- Chương 227 - Quá Khứ
- Chương 228 - Đây Là Chỗ Của Tôi
- Chương 229 - Tỏ Tình
- Chương 230 - Phiếu ăn cả đời
- Chương 231 - Kiện tướng
- Chương 232 - Ta Ghét Chạy Bộ
- Chương 233 - Chạy hộ
- Chương 234 - Dễ Như Trở Bàn Tay
- Chương 235 - Chúc mừng sinh nhật
- Chương 236 - Đính Hôn
- Chương 237 - Nhân Lúc Này
- Chương 238 - Chào cô, Tiểu Dã
- Chương 239 - Thi đại học
- Chương 240 - Mối Quan Hệ Thùng Cơm
- Chương 241 - Trên đời sao có thể tồn tại một nam sinh toàn năng chứ
- Chương 242 - Bây giờ vẫn chưa được
- Chương 243 - Chị em và cửa hàng nội y
- Chương 244 - Giới thiệu cho cặp đôi
- Chương 245 - Làm gì đó kích thích đi
- Chương 246 - Cho
- Chương 247 - Không cho
- Chương 248 - Auiiiiiii
- Chương 249 - Minh oan
- Chương 250 - Trên công đường
- Chương 251 - Chỉ cần nói có lý là được
- Chương 252 - Hôn nhân là nấm mồ
- Chương 253 - Cao thủ mù tạt
- Chương 254 - Phải là đã quên rồi mới đúng
- Chương 255 - Trống không
- Chương 256 - Meow
- Chương 257 - Mèo lẳng lơ
- Chương 258 - Ông già
- Chương 259 - Chuyển phát nhanh
- Chương 260 - Từ Niên
- Chương 261 - Chó
- Chương 262 - Chuyển hàng
- Chương 263 - Quy tắc
- Chương 264 - Chìa khóa
- Chương 265 - Nhân nghĩa là trên hết
- Chương 266 - Thất bại-man
- Chương 267 - ASMR
- Chương 268 - Chào buổi ☀
- Chương 269 - Đừng quên chụp ảnh
- Chương 270 - Phải tranh thủ
- Chương 271 - Bay lên!
- Chương 272 -Ngóng về Giáng Sinh
- Chương 273 - Người nhà
- Chương 274 - Tốt che xấu khoe
- Chương 275 - Ta là Mixue Ice Cream & Tea
- Chương 276 - Quần áo
- Chương 277 - Cá cá cá
- Chương 278 - Trùm chèo thuyền
- Chương 279 - Vàng bọc bạc
- Chương 280 - Nỉ non
- Chương 281 - Mong chờ
- Chương 282 - Thiệp mời
- Chương 283 - Vậy ta hỏi ngươi
- Chương 284 - Nỗi niềm tương tư
- Chương 285 - Ngươi còn có bằng hữu khác?
- Chương 286 - Nhóc bán xe
- Chương 287 - Khăng khăng không
- Chương 288 - Chàng trai xinh đẹp
- Chương 289 - Hợp tác!
- Chương 290 - Ồ? Thật sao?
- Chương 291 - Xong rồi
- Chương 292 - Đại Triển Hoành Đồ
- Chương 293 - Thẳng hàng
- Chương 294 - Đây là gì, giấy đính hôn, ký tên
- Chương 295 - Phát biểu
- Chương 296 - Anh đây quá đẹp trai
- Chương 297 - Nguyện ý
- Chương 298 - Bánh quy mứt hoa quả thật là ngon
- Chương 299 - Tại lễ đính hôn, mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình
- Chương 300 - Được yêu
- Chương 301 - Bình An Hỷ Lạc
- Chương 302 - Sống rất tốt
- Chương 303 - Nhân nghĩa
- Chương 304 - ASMR
- Chương 305 - Tham luyến
- Chương 306 - Bắt đầu bớt áp lực rồi
- Chương 307 - Tên bắt cóc thối tha
- Chương 308 - Thế giới này như thế nào
- Chương 309 - Sẽ luôn yêu thương ngươi
- Chương 310 - Đón dương quang, cuộc chạy trốn vĩ đại
- Chương 311 - Nhất định
- Chương 312 - Mèo con chắc đói rồi
- Chương 313 - Trong mắt
- Chương 314 - Ngủ ngon
- Chương 315 - Bóng hình
- Chương 316 - Có chút việc gấp
- Chương 317 - Bậc thầy tình cảm
- Chương 318 - Bệnh viện
- Chương 319 - Vô lực hồi thiên
- Chương 320 - Không còn thời gian
- Chương 321 - Thời gian không đủ
- Chương 322 - Không hiểu tiếng người
- Chương 323 - Khuê phòng
- Chương 324 - Trung Hoa tiểu đương gia
- Chương 325 - Xuất phát!
- Chương 326 - Đại trù
- Chương 327 - Đúng là chuyên nghiệp
- Chương 328 - Trù nghệ đại sư chim nhỏ
- Chương 329 - Đau
- Chương 330 - Tâm ý
- Chương 331 - Hồng Môn Yến
- Chương 332 - Chậm đã
- Chương 333 - Tiểu nữ hài
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 91 - Hôn
Tình trạng hơi say của hai người, đến cả Dương Thư Lễ ngồi bên cạnh cũng có thể nhìn ra.
Diệp Khanh Thường ban đầu chăm chú nhìn món nướng trước mặt, sau đó lại luôn cẩn thận nhìn xuống bờ biển, nơi Tiêu Dĩ An vẫn đang không ngừng tìm kiếm thứ gì đó, cho đến cuối cùng, mỗi lần ăn một miếng lại liếc nhìn một lần.
Nếu là Diệp Khanh Thường tỉnh táo, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện này.
Chai bia dưới ánh đèn trang trí lơ lửng theo từng đường nét trông có chút chói mắt.
Nàng nhìn chai bia trong tay Liễu Giải, góc độ của nó càng lúc càng lớn khi cánh tay cô gái tóc vàng nâng lên.
Cuối cùng, nó tạo thành một góc vuông chín mươi độ với mặt đất, với mặt bàn, và dòng chất lỏng màu vàng nhạt kia cũng tranh nhau đổ vào miệng Liễu Giải.
Một tiếng động lớn, đó là tiếng chai bia bị Liễu Giải đập mạnh xuống bàn một cách đầy khí phách.
Đúng lúc Diệp Khanh Thường đang định vỗ tay tán thưởng thì lại vang lên một tiếng động lớn nữa.
Đó là Liễu Giải, với khuôn mặt đỏ bừng, đầu đập xuống bàn.
Những người đang ăn đồ nướng, những người đang xem kịch, vào khoảnh khắc này tất cả đều im lặng.
Diệp Khanh Thường ban đầu có chút sững sờ, sau đó nàng đỡ đầu Liễu Giải đang ở bên cạnh lên, thăm dò hơi thở, kiểm tra một lượt quy trình bình thường.
Sau đó phát hiện ra người này chỉ là đang ngủ.
"Vậy là cậu ấy say rồi hả?" Chu Niểu chỉ vào Liễu Giải đang mấp máy miệng.
Diệp Khanh Thường gật đầu một cách cứng nhắc.
"Haiz, nhị muội yếu thật đấy." Dương Thư Lễ lập tức được đà lấn tới, "Thật là quá yếu."
Đặc biệt là lúc này Liễu Giải đã offline, không thể trừng trị nàng ta.
Diệp Khanh Thường không để ý đến Dương Thư Lễ đang nhảy múa trước mặt, nàng chỉ rút bàn tay đang run rẩy ra khỏi chai bia lạnh.
Nàng giờ đã hiểu ra, không phải là bia của mình có vấn đề, cũng không phải là quán này bán toàn bia giả.
Chỉ đơn giản là sau khi biến thành con gái, tửu lượng của nàng đã không còn như trước nữa.
Biết rằng chỉ một chai bia cũng đủ khiến Liễu Giải mất hoàn toàn ý thức, vậy thì...
Diệp Khanh Thường lại nhìn chai bia đã uống được một nửa trước mặt mình.
Đột nhiên cảm thấy các triệu chứng say rượu mà nàng từng coi thường lúc này đang khuếch đại vô hạn.
Đầu óc càng lúc càng mơ màng, ngay cả động tác cũng trở nên chậm chạp.
Nhưng nàng vẫn cố tỏ ra vẻ mặt không biểu cảm, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của nàng, chỉ là đẩy chai bia bên tay ra xa hơn một chút.
Nàng không giống Liễu Giải, khi biết mình không thể chịu đựng được thì sẽ không vì cố giữ thể diện mà uống thêm một ngụm nữa.
Dương Thư Lễ ngẩng đầu nhìn một cái, sau đó nói với Chu Niểu: "Lão tam có lẽ không biết mặt cậu ấy bây giờ đỏ như mông khỉ đâu nhỉ?"
"Chắc vậy."
Diệp Khanh Thường đương nhiên không cảm nhận được, nàng chỉ cảm thấy mặt mình không ngừng nóng lên, đầu óc không ngừng nóng ran.
Giống như một chiếc điện thoại giá rẻ đang chơi game có đồ họa cao nhất vậy.
Nàng tiếp tục ăn xiên nướng trên tay, chỉ cảm thấy dường như mùi vị cũng đã nhạt đi ít nhiều.
Vì vậy, nàng lại hướng mặt về phía bờ biển, để gió biển thổi vào mặt nàng, cố gắng mang đi mùi rượu trên người nàng.
Không thành công.
Không còn đặt hy vọng vào ánh trăng huyền ảo dưới biển, Diệp Khanh Thường nhìn về phía bóng người vẫn đang không ngừng đi lại trên bờ biển.
Điện thoại của nàng có tin nhắn, là từ một trong số ít người nàng đặc biệt quan tâm.
Đó là thú cưng trên mang, Tiêu Dĩ An.
【Cậu đang ở bờ biển à?】
Hắn không nghĩ ra được cách hỏi nào vụng về, ẩn ý, quanh co hơn, cứ thế thẳng thừng gửi đi một câu như vậy.
Đây cũng là lời mà Tiêu Dĩ An có thể nói, nếu có thể nói ra lời khác, đủ để nàng ta lộ mục đích, thì đó không còn giống Tiêu Dĩ An nữa.
Có lẽ lúc đó Tiêu Dĩ An có thể coi như đã thành công, nhưng Diệp Khanh Thường tuyệt đối sẽ không vui.
Nàng tháo kính, dụi mắt, không hiểu sao lại bật cười.
Tìm trên bãi cát mãi mới nhớ ra việc nhắn tin để hỏi mình sao?
Nàng không thể xóa bài đăng đó sau khi Tiêu Dĩ An nhìn thấy vòng bạn bè, điều này giống như "tự mình chuốc họa vào thân".
Nhưng dường như Tiêu Dĩ An thực sự tin vào thứ gọi là tình yêu là sự hấp dẫn lẫn nhau, có thể khiến hắn tìm thấy mình ở đâu, cho đến bây giờ mới nhắn tin cho nàng.
Có lẽ có chút tác dụng, dù sao Tiêu Dĩ An cũng không rời khỏi tầm mắt của nàng, cũng luôn lảng vảng quanh khu vực này.
Hắn cứ đứng đó dưới nền cát bị gió lạnh thổi, mặc chiếc áo sơ mi sọc trắng đen lỗi thời, trông như một con ngựa vằn.
Diệp Khanh Thường biết lúc này nàng nên trả lời thế nào, nàng nên giả vờ ngạc nhiên nói: "Ơ, sao cậu biết?"
Sau đó Tiêu Dĩ An sẽ nói với nàng là thấy trên vòng bạn bè, sau đó nàng có thể từng bước nắm giữ toàn bộ nhịp điệu.
Tiêu Dĩ An đừng nói là hỏi được vị trí của nàng, còn sẽ bị nàng kéo dài trên bờ biển mấy tiếng đồng hồ nữa.
Nhưng hiện tại nàng không muốn.
Có lẽ là do nàng uống quá nhiều rượu, nàng không trả lời bất cứ điều gì.
Nàng đang nghĩ, Tiêu Dĩ An ở dưới đó, chật vật lần theo dấu vết của mình theo hơi gió, trông sẽ như thế nào.
Trạng thái của Tiêu Dĩ An, thậm chí cả dấu chân trên bãi cát nàng đều nhìn rất rõ, nhưng nàng không biết Tiêu Dĩ An đang nghĩ gì.
Có lẽ Tiêu Dĩ An chỉ coi đây là một lần thử nghiệm, có lẽ Tiêu Dĩ An coi đây là một cơ hội duy nhất để nắm bắt.
Nhưng nàng biết, bạch nguyệt quang của Tiêu Dĩ An sẽ không hồi đáp hắn.
Nàng chính là một kẻ hèn hạ như vậy.
Nàng cũng biết, Tiêu Dĩ An sẽ không từ bỏ, cho đến khi trời tờ mờ sáng, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng người trên bãi cát, cho đến khi mặt trời mọc, hắn vẫn sẽ không biết phải tìm ánh trăng của mình ở nơi đâu.
Diệp Khanh Thường là một kẻ cặn bã, hèn hạ đến mức thần phật đều phải phẫn nộ, Tiêu Dĩ An là một kẻ ngốc đáng thương đến mức không thể tự cứu vãn chính mình.
Cứ như vậy là tốt rồi, những ngày như vậy sẽ tiếp tục kéo dài.
Nàng vẫn sẽ là bạch nguyệt quang không thể thay thế của Tiêu Dĩ An, Tiêu Dĩ An cũng sẽ luôn cần đến nàng.
Hai bên không có bất kỳ ảnh hưởng nào, thậm chí đây đã là kết cục tốt đẹp nhất rồi.
Diệp Khanh Thường, với tư cách là chủ tịch câu lạc bộ văn học, sẽ làm phân tán tình cảm của thành viên đáng thương Tiêu Dĩ An, cho đến khi có thể chống lại bạch nguyệt quang đó.
Sau đó, trong một buổi chiều tỉnh giấc mộng, hai người sẽ đồng thời biến mất khỏi cuộc sống của Tiêu Dĩ An, Tiêu Dĩ An cũng sẽ không vì sự biến mất của hai người mà có bất kỳ thay đổi nào.
Chỉ là số lần tìm kiếm lẫn nhau ngày càng ít đi, tâm tư vốn đã phân tán ngày càng khó cân bằng, cuối cùng biến thành chỉ khi có tin nhắn chúc mừng ngày lễ, mới nhớ đến người bạn cũ mà mình quen biết đã lâu này là ai.
"Mẹ kiếp..."
Diệp Khanh Thường cúi đầu.
Đầu nàng rất choáng váng, nhưng có lẽ lại chưa bao giờ tỉnh táo như vậy.
"Mẹ kiếp!"
Chai bia vừa bị đẩy ra lại bị nhấc lên, Diệp Khanh Thường uống một hơi rồi trực tiếp rời khỏi chỗ ngồi.
Không có kính, cộng thêm trạng thái nửa say, chiếc váy xếp ly màu đen tung bay theo đôi chân thon dài, đôi giày đế bằng màu đen loay hoay một lúc lâu mới đặt chân lên bãi cát.
Nàng nhìn thấy bóng lưng cô độc đang đi một mình không xa.
Tiêu Dĩ An vẫn đang lang thang, chỉ là thêm một động tác nhìn chằm chằm vào điện thoại trên tay.
Có lẽ hắn đang đầy mong đợi chờ đợi tin nhắn không bao giờ có thể nhận được.
Thủy triều đêm đã lên đến chân hắn.
Hắn vẫn chưa nhận được tin nhắn.
Không phải ánh trăng, mà là một đôi giày đế bằng màu đen nhỏ nhắn tinh xảo, đã giẫm lên bóng của hắn trước.
Cổ tay hắn bị kéo lấy, dùng chút sức, tuy nhỏ nhưng đủ để hắn theo bản năng quay người lại mà không kịp phản ứng.
Hắn ngửi thấy mùi rượu trước, khẽ nhíu mày.
Sau đó, hắn mới nhìn rõ khuôn mặt của thiếu nữ trước mắt, người cũng đã tháo kính.
Chỉ là so với bình thường, nhiều thêm vài phần ửng hồng.
"Chủ tịch? Sao cậu lại ở đây?"
Tiêu Dĩ An tắt màn hình điện thoại, cất đi, như thể sợ Diệp Khanh Thường nhìn thấy bộ dạng đáng thương chờ đợi tin nhắn của bạch nguyệt quang, hoặc như sợ bạch nguyệt quang có thể nhìn thấy mình xuyên qua mạng.
Liên hệ với mùi rượu vừa ngửi thấy, Tiêu Dĩ An lại mở miệng: "Cậu uống rượu à?"
Lông mày vừa giãn ra lại nhíu lại, sự quan tâm chân thành lộ rõ.
"Chủ tịch, nếu không uống được thì vẫn nên ít..."
Diệp Khanh Thường, chủ tịch câu lạc bộ văn học của hắn, nắm lấy cổ áo của hắn, nhón chân lên, kéo hai khuôn mặt của Tiêu Dĩ An và nàng đến một khoảng cách đủ gần.
"Tớ thích cậu."
Nàng chặn lời của Tiêu Dĩ An.
"Không không không."
Sự bối rối và nhút nhát của thiếu niên đã chiến thắng tất cả.
"Chủ tịch, tớ biết cậu muốn đùa giỡn với tớ, nhưng bây giờ tớ đang có việc, không có thời gian chơi với cậu."
"Tiêu Dĩ An." Diệp Khanh Thường lặp lại họ tên đầy đủ của thiếu niên, dường như muốn nếm trải từng chút đắng chát trong từng chữ một.
"Tớ thích cậu, Tiêu Dĩ An."
Trong ánh mắt ngây người của Tiêu Dĩ An, nàng dùng sức kéo cổ áo của thiếu niên.
Đôi môi mỏng vẫn còn vương mùi rượu, khóa chặt tất cả những lời muốn thoát khỏi cảnh tượng này.
Trong mắt Tiêu Dĩ An chỉ có khoảnh khắc này của nàng, chỉ có khoảnh khắc lãng mạn này, dù là khi nào, ở đâu nghĩ lại cũng chỉ có thể là Diệp Khanh Thường mà thôi.
Người để lại nụ hôn đầu tiên cho hắn là chủ tịch câu lạc bộ văn học Diệp Khanh Thường.
Không phải là ánh trăng hư ảo trên mạng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
15 Bình luận