Volume 2: Giai đoạn vị thành niên - Gia sư tại nhà

Hậu truyện

Hậu truyện

Sáu tháng sau khi lãnh địa Fittoa biến mất, Roxy cuối cùng cũng đến đó, chỉ để được đón chào bởi không gì ngoài một thảo nguyên trống trơn. Cô ấy trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt mình, chết lặng không nói nên lời.

Cô ấy đang đứng trên con đường lớn, được lát bằng đá. Không một quốc gia nào có một còn đường dài như vậy từ vương đô của mình. Asura đã xây dựng con đường, và kéo dài chúng xuyên suốt từ đầu này đến đầu kia của đất nước.

Nhưng đó là hình ảnh của con đường lần cuối cô ấy đi qua nơi này. Giờ thì nó đã biến mất hoàn toàn, con đường bị cắt phăng đi ngay trước mặt cô. Không có thứ gì xuất hiện trong tầm mắt của cô ấy cả. Không gì ngoài những ngọn cỏ, lan rộng, trải dài trước mặt.

“…”

Có chuyện gì đó tồi tệ đã xảy ra. Cô ấy biết điều đó. Nhưng lại không chắc đó là gì. Tất cả những gì cô ấy biết chỉ là việc Vùng Fittoa đã biến mất, ngôi làng Buena cũng không còn, và Rudeus, cùng với gia đình tốt bụng của cậu, nơi đã chấp nhận một ma tộc như cô ấy, và với rất nhiều người khác nữa, đã biến mất.

Roxy đã nghe qua những câu chuyện như vậy trong suốt chuyến đi. Nhưng lại không biết nó có thật không, không biết liệu bọn họ có chỉ đang nói dôi hay không. Dù có ra sao, cô ấy đã chọn không tin vào những gì mình nghe được. Cô ấy tin rằng Rudeus và gia đình của cậu ta vẫn còn sống. Họ vẫn ổn và không gì xảy ra với họ cả. Cô ấy đã đánh cược tất cả những gì mình có vào chút hy vọng nhỏ bé đó.

…Cho đến khi sự thật đã được phơi bày trước mắt cô ấy.

Đầu gối Roxy khuỵu xuống.

“Cô cũng mất đi ai đó à?” Người lái sẽ ngựa cô ấy đi nói từ phía sau cô ấy.

“Một người học trò đặc biệt,” cô ấy trả lời.

“Một người học trò à? Là một học trò của ma pháp sư, chắc hẳn cậu ta đã sẵn sàng cho cái chết của mình bất cứ lúc nào rồi chứ?

“Thằng bé mới chỉ mười tuổi.”

“Ừm…còn trẻ quá nhỉ.” Ông ấy vỗ vai cô ấy, hy vọng giúp cô ấy an ủi đi phần nào.

Trong một lúc lâu, Roxy không làm gì ngoài việc nhìn chằm chằm vào mặt đất dưới chân mình. Cô ấy không muốn nghĩ gì nữa; cô ấy không thể. Cô ấy còn không chắc liệu mình nên làm gì nữa.

Vị tài xế nhìn lặng lẽ nhìn cô ấy, trước khi nói, những lời nói nhằm trấn an. “Thật ra, có một trại tị nạn Vùng Fittoa ở đây. Muốn tới đó chứ? Ừ thì, cũng khó cho một đứa trẻ mười tuổi có thể sống sót được, nhưng ai biết được chứ.”

Roxy bật mạnh đầu lên. “Tôi sẽ đi!” Nếu là Rudeus và những người kia, chắc chắn sẽ ổn thôi. Họ hẳn đã nhanh trí xoay sở để sống sót. Chắc chắn họ đang sống khỏe mạnh trong khu trại đó.

Một lần nữa, cô ấy ôm lấy chút hy vọng nhỏ nhoi của mình.

***

Trại tị nạn gồm rất nhiều công trình bằng gỗ, quy mô thì bằng cả một ngôi làng. Mọi người qua lại tấp nập khắp nơi. Nhưng không ai trông có vẻ thoải mái cả; một bầu không khí nặng nề, ú ám bao trùm lên tất cả.

Không ngờ mình có thể thấy được cảnh tượng như thế này ở Vương quốc Asura, Roxy nghĩ.

Vương quốc Asura mà Roxy biết là quốc gia giàu có nhất thế giới. Người dân, ai ai cũng mang vẻ lạc quan trên gương mặt, đi đâu cũng có thể thấy nụ cười. Thức ăn thì vô kể, ma vật lại chẳng có nhiều. Một nơi dễ sống nhất trần đời. Vậy mà…

Ở đây lại chẳng có lấy một nụ cười.

Khu định cư này có vẻ không thiếu lương thực. Bởi dù sao thì vùng đất này cũng khá màu mỡ. Cho nên, họ sẽ không bao giờ chết đói, nếu biết nhổ cỏ lên và ăn. Chừng nào chưa rơi vào cảnh đói khát, thì ít ra mọi người vẫn có thể mỉm cười. Cho dù vừa trải thảm họa thì tình hình cũng không tệ như ở Ma Đại lục. Ít nhất… lẽ ra phải vậy. Thế nhưng trước cảnh tượng này, cô ấy vẫn không khỏi nhíu mày.

Trại tị nạn có một hội mạo hiểm giả tạm thời. Và chính ở đó, trước tấm bảng thông báo được dán đầy các yêu cầu, bầu không khi u uất ở đây dường như dày đặc nhất.

Một người đàn ông đã mất đi nhà cửa và gia đình đang đứng đó gào khóc. “Cái quái gì thế này, cái quái gì thế này! Sáu tháng trời, mất tới sáu tháng trời để tôi quay lại đây đó, chết tiệt! Laura, Francis, sao mọi người lại chết cả rồi?!” Anh ta mất đi gia đình, không chỉ vậy, mà còn cả căn nhà, đồng ruộng, công cụ làm ăn, dường như tất cả những gì anh ta có. Tiếng gào xé lòng của anh ta thật khó nghe, nhưng không ai có thể ngăn anh ta than khóc.

“Thần linh ơi! Đây là lỗi của các người sao?!” Một vị linh mục đã ném phăng vật tượng trưng cho giáo phái Milis xuống đất. “Ta sẽ không tin nữa! Các người không phải là thần—Chỉ là lũ ác quỷ tàn nhẫn, cười cợt và giết hại con người mà thôi!” Gương mặt đầy căm hận, anh ta ngẩng lên trời mà nguyền rủa. Xung quanh vẫn còn những tín đồ Milis khác, nhưng không còn ai cầu nguyện với thần linh nữa.

Một thương nhân đang cố cắt cổ tự sát, nhưng bị những người xung quanh giữ lại. “Đừng cản tôi!”

“Này, dừng lại đi! Chết thì được cái gì chứ? Chỉ cần còn sống thì chuyện tốt đẹp rồi sẽ đến thôi!”

“Nếu tôi sống?! Các người thật sự tin vậy sao? Chết tiệt, T-tôi đã mất đi thứ còn quan trọng hơn…hơn cả mạng sống của mình! Làm ơn, hãy…hãy để tôi được chết! Chết tiêt, chết tiệt, chết tiệt!” Người đàn ông khụy xuống, bật khóc nức nở. Gương mặt ông méo mó vì tuyệt vọng. Toàn thân run rẩy.

Đây là một nơi khủng khiếp. Gương mặt của mọi người chỉ toàn đau khổ.

Roxy chưa từng thấy một nơi nào bị bao phủ bởi nỗi buồn như thế. Cô ấy đã từng chứng kiến nhiều người chết, cũng từng không ít lần vượt qua các tình huống sinh tử. Nhưng đây là lần đâu tiên cô ấy thấy một nơi chắt chữa nỗi thống khổ thuần túy đến vậy.

Có lẽ nỗ lực này là vô nghĩa, cô ấy nghĩ.

Bầu không khí nặng nề kéo tâm trạng cô trĩu xuống, khiến cô ấy gần như bật khóc. Nhưng Roxy vẫn cố bước tiếp và bắt đầu tìm kiếm thông tin.

***

Một giờ trôi qua.

Roxy đã nắm được đại khái chuyện gì đã xảy ra. Sau khi bầu trời trở nên dị thường, một thảm họa ma lực quy mô lớn đã xảy ra tại Vùng Fittoa.

Nó không hẳn là một vụ nổ, nhưng lại lan rộng ra khắp nơi. Tất cả mọi thứ trong Vùng Fittoa đều bị bao trùm bởi nó rồi dịch chuyển ngẫu nhiên đến khắp nơi trên thế giới. Nhà cửa và cây cối thì biến mất hoàn toàn, chỉ có những con người ở đó là bị phân tán ra. Một vài người đã tìm cách trở lại được vùng này, nhưng khi nhận ra quê hương mình chẳng còn lại gì, họ đã mất hết hy vọng.

“Thật khủng khiếp,” Roxy lẩm bẩm khi nhìn vào tấm bảng thông báo. Trên đó là hàng dài những cái tên được liệt kê giữa hai mục: đã chết hoặc mất tích. Bên cạnh là những lời nhắn gửi cho người thân, cùng với các yêu cầu như sau, Nếu bạn gặp người này trong chuyến đi của mình, xin hãy đưa họ đến đây.

Phần gây chú ý nhất trên bảng là một bản thông báo được dán dưới danh nghía lãnh chúa vùng Fittoa, yêu cầu cung cấp thông tin về những người mất tích và đã chết, số lượng nhiều vô kể.

Là một mạo hiểm giả, Roxy đã làm qua không ít công việc. Nhưng chưa từng thấy một bảng thông báo nào chi chít các yêu cầu như vậy, cũng chưa từng thấy cái nào tuyệt vọng và đau lòng đến vậy. Chỉ nhìn thôi cũng đủ hiểu thảm họa lần này đã gây ra thiệt hại rộng lớn đến nhường nào.

Có lẽ trên đường đến đây cô ấy cũng đã từng gặp ai đó trong danh sách chết hay mất tích. Roxy cũng từng nghe những tin đồn về những người đột ngột xuất hiện. Đương nhiên khi đó cô ấy cũng chẳng hề chú ý; chuyện kiểu vậy lúc nào chẳng có những người đồn đại linh tinh. Nếu chỉ cần nhớ ra một điều gì đó thôi, cô ấy cũng có thể giúp được chút gì mọi người ở đây rồi.

“Không…” Cô ấy lắc đầu, cắt ngang dòng suy nghĩ của mình. Cô ấy đã đi qua con đường lớn nhất Lục địa Trung tâm để đến đây. Nếu biết điều gì, chắc chắn cũng đã có những người khác báo cáo từ lâu rồi.

“…”

Roxy thay vào đó chuyển ánh nhìn của mình sang nơi đã chết và bắt đầu nhìn qua những cái tên ở đó. Sự ảnh hưởng của thảm họa tuy là rất lớn, nhưng danh sách tử nạn thì lại rất ngắn, và cô ấy không nhận ra bất kỳ cái tên nào.

Để so sánh thì danh sách những người mất tích lại dài khủng khiếp đến mức nhìn vào cũng cảm thấy đau lòng. Cũng có khả năng họ đã bị chuyển đến nơi nào đó. Và hiển nhiên sẽ có người bị tấn công và giết bởi ma thú, để lại không gì có thể nhận diện được. Có rất nhiều nơi có thể giết một người gần như là ngay lập tức: đỉnh núi, giữa không trung, hoặc là trên biển. Cho nên, việc xác nhận được một vài cái chết ở đây là thật sự đáng kinh ngạc.

“Đây rồi.”

Roxy khẽ nhíu mày. Cô ấy đã tìm thấy tên của Rudeus và những người khác trong cột mất tích.

Rudeus Greyrat, Zenith Greyrat. Lilia Greyrat. Aisha Greyrat.

Cô ấy biết được rằng Lilia đã trở thành một trong những người vợ của Paul; Rudeus đã viết chúng trong những bức thư của mình. Tên của Paul hay Norn đều đã bị gạch. Cô ấy đã nhìn lại mục đã chết để có thể chắc chắn. Và họ không có ở đó; điều đó có nghĩa là họ đã sống sót. Không, cũng có thể là không có thông tin gì về họ. Một khoảnh khắc nhẹ nhõm ngắn ngủi. “Ít nhất thì họ vẫn chưa chết.”

Vô thức, cô ấy nhìn lại bảng thông báo lần nữa. Sự tuyệt vọng của những người viết lên hiện rõ trong từng dòng chữ.

Roxy thắc mắc, không biết liệu bố mẹ cô ấy ở quê có ổn không. Bởi đã rất lâu rồi họ không gặp nhau, kể từ cái lần mà cô ấy cãi nhau với họ và rời khỏi làng. Trước đây cô ấy vẫn nghĩ, với tuổi thọ của tộc Migurd, thì từng ấy thời gian chẳng đáng là bao cả. Nhưng hóa ra năm tháng trôi qua nhanh thật. Có lẽ cô ấy cũng nên gửi một bức thư.

“Đây…”

Cô ấy tìm thấy một lời nhắn trên bảng tin. Người viết là Paul Greyrat.

Gửi Rudeus,

Zenith, Lilia và Aisha đang mất tích. Norn hiện đang an toàn bên cạnh ta. Ta không biết con đang ở đâu, nhưng ta chắc là kể cả nếu có một mình, con cũng có thể trở lại đây. Vì vậy ta sẽ kiếm con sau cùng.

Bây giờ, ta sẽ tới Lục địa Milis. Đó là nơi Zenith sinh ra và lớn lên. Ta cũng sẽ gửi một bức thư về quê nhà của Lilia nữa. Ta muốn con tìm kiếm ở phía bắc của Lục địa Trung Tâm. Nếu có tìm thấy ai đó, hãy liên hệ với ta theo thông tin liên lạc ở dưới.

Zenith, Lilia, nếu một trong hai người thấy bức thư này, hãy liên hệ với anh nữa.

Còn đối với những ai có biết đến tôi hoặc gia đình tôi, hoặc là thành viên của Hắc Nanh, hãy giúp tôi tìm kếm. Tôi chắc là mọi người trong Hắc Nanh có những cảm xúc phức tạp với tôi. Tôi sẽ không yêu cầu mọi người bỏ qua chuyện đó. Mọi người có thể chửi tôi bao nhiêu cũng được. Nếu muốn tôi liếm giày, tôi cũng sẽ làm. Tài sản tôi đã mất hết, cho nên sẽ không thể trả tiền, nhưng làm ơn. Hãy giúp tôi tìm lại gia đình mình.

Thông tin liên hệ:

Lục địa Milis, Thủ đô Milishion của Thánh Quốc Milis, tại Hội Mạo Hiểm Giả. Tên Tổ Đội: Đội Tìm kiếm cư dân làng Buena. Tên liên minh: Hiệp hội tìm kiếm người mất tích Vùng Roa.

—Từ Paul Greyrat

Paul vẫn còn sống. Biết vậy khiến cô ấy cảm thấy nhẹ nhõm. Rudeus từng phàn nàn khá nhiều về Paul. Nhưng xem ra trong những tình huống thế này, anh ta lại là người vô cùng đáng tin cậy.

Roxy ngừng suy nghĩ. Cách tốt nhất lúc này là giúp tìm kiếm. Dù sao thì cô ấy cũng mang ơn gia đình họ. Hai năm sống cùng họ… đến giờ với cô ấy vẫn là một ký ức đẹp. Theo rất nhiều nghĩa. Vì thế, giúp họ một tay cũng chẳng phải điều khó chịu gì.

Được rồi, làm thôi, cô ấy quyết định. Nhưng ngay khoảnh khắc đưa ra quyết định, tâm chí cô bắt đầu dao động. Nhưng mình nên tìm ai trước, và làm cách nào?

Hắc Nanh có vẻ là tên của tổ đội mạo hiêm của Paul. Những người đó có lẽ sẽ không quen biết Rudeus hay Lilia. Nhưng vì Paul quyết định sẽ tìm Rudeus sau cùng, nên cô ấy quyết định sẽ tìm cậu ấy trước. Có vẻ Paul nghĩ Rudeus sẽ quay lại đây được, nhưng cậu bé đó có khả năng thích nghi với hoàn cách rất cao. Nên có khả năng cậu ấy sẽ ổn định cuộc sống ở nơi mình dịch chuyển tới. Nếu là như vậy, cô ấy cần phải nói cho cậu ấy biết chuyện gì đã xảy ra và đưa cậu quay trở lại.

Mình sẽ tìm Rudeus trước. Giờ thì, bắt đầu từ đâu đây?

Paul đã tới thủ đô của Thánh Quốc Milis. Điều đó có nghĩa là anh ta sẽ để lại lời nhắn trên đường đi, cụ thể là trong ba nơi sau: biên giới Vương quốc Asura, cảng phía đông của Long Vương Quốc, hay cảng phía tây của Thánh Quốc Milis.

Nếu là như vậy, cô ấy nên tìm những nơi ngoài nơi đó. Nó có thể là phía bắc của Lục địa Trung tâm, Lục địa Begaritt hay Ma Đại Lục. Một trong ba nơi đó. Cô ấy chưa từng tới Begaritt trước đây, nhưng cô ấy biết nơi đó đầy rẫy những mê cung và ma thú. Và tuy cô ấy có quen thuộc với địa hình của Ma Đại Lục, nó vẫn quá nguy hiểm để du hành một mình nơi đây.

Nếu muốn một nơi an toàn, thì phía Bắc của lục đia có lẽ là tốt nhất. Nhưng đó cũng chính là lí do tại sao cô ấy phải tới một trong hai nơi còn lại. Cô ấy có thể tìm một tổ đội và du hành tới một trong hai vùng đó.

Tốt rồi. Giờ thì cô ấy cũng đã quyết đinh, không có lí gì dây dưa ở đây nữa. Cô ấy sẽ tiến tới cảng phía Bắc của Long Vương cảng. Từ đây, cô ấy có thể tìm một tổ đội tiến tới một trong hai nơi, Lục Địa Begaritt hay Ma Đại Lục.

Sau khi quyết định xong, Roxy lập tức hành động. Cô ấy nhanh chóng chuẩn bị cho chuyến đi và rời khỏi trại tị nạn.

Kỳ lạ thay, chỉ cần bắt đầ bước đi thôi cũng đủ khiến màn sương u ám trong lòng cô tan đi. Không chỉ vậy, niềm tin rằng Rudeus còn sống ngày càng mạnh mẽ hơn theo từng bước chân.

Mình muốn được ngồi ăn cùng mọi người một lần nữa, dù chỉ một lần thôi cũng được, nghĩ vậy, cô ấy thẳng bước về phía nam.

Từ ngày hôm đó, chuyến hành trình dài của Roxy Migurdia chính thức bắt đầu.9485bb6e-af83-45ce-853e-727ddb5d7e2a.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!