Volume 2: Giai đoạn vị thành niên - Gia sư tại nhà

Chương 8: Bước ngoặt

Chương 8: Bước ngoặt

Vương quốc Shirone.

Roxy Migurdia nhìn ra ngoài cửa sổ và nhíu mày. Bầu trời đang biến đổi thành những gam màu lạ thường. Nâu, đen, tím, vàng; một sự thay đổi màu sắc hiếm thấy. Thế nhưng… nó lại đem đến cho cô ấy cảm giác như đã từng nhìn thấy ở đâu đó trước đây.

“Liệu nó có thể là gì?”

Nhưng gam màu đó khá quen thuộc với cô ấy, nhưng trước giờ cô chưa từng thấy bầu trời trông như thế này. Rõ ràng, ai nhìn cũng hiều đây không phải hiện tượng tự nhiên.

Điều có thể lí giải duy nhất cho nó chỉ có thể là ma thuật, dù sao đi nữa thì cũng quá giới hạn rồi. Quy mô của nó lớn đến mức, cô ấy có thể nhìn thấy sự chuyển động của nó từ xa.

Và rồi cô ấy nhớ ra. Cách thứ ánh sáng ấy phát ra—cô đã từng thấy nó trước đây ở Đại học Ma pháp. Ánh sáng đó trông rất giống với ma thuật triệu hồi.

“Hướng đó… Là ở phía đông. Vương quốc Asura sao? Chẳng lẽ… là Rudeus?” Cô ấy nhớ lại cậu bé mình đã từng dạy. Cậu bé ấy, dù chỉ mới năm tuổi thôi, đã có thể tạo ra một cơn bão trong khi vẫn giữ vẻ bình thản. Giờ đây hẳn cậu ấy đã mười tuổi. Khi bằng một nửa tuổi đó, cậu ấy đã làm chủ đượng nguồn ma lực vô tận của mình, nên việc như vậy là hoàn toàn có khả năng.

Trong bức thư gần đây nhất, cậu ấy viết về những khó khăn trong việc học ma pháp triệu hồi. Có lẽ cậu ấy đã có thể tìm được một cuốn sách nào đó, hoặc có thể là một người thầy rồi cũng nên.

“Sơ hở này!”

Trong khi còn đang suy ngẫm, ai đó đã vòng tay qua người cô ấy từ phía sau. Và khi ngực mình đang bị bóp, cô ấy cảm nhận được một thứ gì đó cứng cứng chọc vào đùi mình.

“Hnnngh…”

Roxy đã chán ngấy rồi. Dù cho có bóp cơ nào đi nữa, thì cái áo choàng dầy cộp của cô ấy đã che đi mọi thứ. Hơn nữa, kể cả có hắn có khoái chí đi nữa, thì với người bị làm vậy như cô ấy, chuyện đấy vẫn rất là khó chịu.

“Hỡi ngọn lửa của sự cuồng nộ hãy bao trùm lấy cơ thể ta—Thiêu cháy tại chỗ!”

“Gyaah!”

Sức mạnh của ngọn lửa bao trùm lấy cơ thể cô, thổi bay người phía sau. Tuy vẫn không thể thi triển phép mà không cần niệm, nhưng cô ấy cũng đã có thể rút ngắn đi phần lớn câu chú của mình trong vòng năm năm qua. Sau khi biết được Rudeus đang dạy học trò của mình phép vô niệm, cô ấy quyết định sẽ thử luyện tập rút ngắn đi câu thần chú… nhưng đó không phải thứ có thể làm được dễ dàng như vậy.  Rốt cuộc thì cậu bé đặt bao nhiêu kỳ vọng lên học trò của mình chứ? Đâu phải ai cũng có thiên phú như cậu ấy đâu.

Roxy quay lại, nhìn về phía người đang co quắp trên sàn. “Thưa hoàng tử, ngài không thể cứ lẩn phía sau một người phụ nữ và bóp ngực họ đâu.”

“Roxy! Ngươi định giết ta ư?! Ta sẽ ném ngươi vào ngục!”

Pax Shirone, vị Hoàng tử thứ bảy của Vương quốc Shirone, năm nay mười lăm tuổi, và là một tên nhóc ranh chính hiệu. Những hành vi nghịch ngợm này ban đầu thì khá đáng yêu, nhưng dạo gần đây, câu ta đã phát triển niềm hứng thú thực thụ với tình dục, và sẽ làm dụng Roxy mỗi chiều.

“Lỗi của tôi. Tôi không biết là một đòn tấn công yếu như vậy có thể nổi một con người. Ngài phải có thể chất một con côn trùng đó.”

“Gừ! Tội phạm thượng! Ta sẽ không bỏ qua chuyện này đâu! Nếu muốn được tha thứ, hãy cởi bỏ áo choàng và để ta thấy quần lót của ngươi.”

“Thôi khỏi.”

Vô số người hầu đã bị cậu ta động đến, khiến cả đức vua cũng phải đau đầu. Còn giờ, có vẻ cậu ta đã chuyển sự chú ý sang cô gia sư lạnh nhạt của mình.

Rốt cuộc một con nhỏ quê mùa thì có gì hấp dẫn chứ? Roxy không hiểu nổi. Dù vậy, tuy thường xuyên bị đưa ra đủ loại yêu cầu mang tính dục như thế, cô ấy cũng không có nghĩa vụ phải tuân theo mệnh lệnh của hoàng tử. Bởi theo như hợp đồng với đất nước này, nếu hoàng tử có những yêu cầu tùy hứng thì giáo viên được toàn quyết định.

Trong tòa thành này, cũng không có quá nhiều người phải trực tiếp nghe lệnh từ hoàng tử. Bởi suy cho cùng, cậu ta cũng chỉ là Hoàng tử thứ bảy thôi mà. Gần như không có sức ảnh hưởng trong cuộc chiến kế vị, quyền lực thì lại càng không. Mà thật ra, nếu xét riêng về quyền hạn, với tư cách là một pháp sư triều đình của mình, thì Roxy có vị thế cao hơn nhiều.

Vị hoàng tử thử dùng chiêu khác. “Roxy, ta biết đấy. Ta biết là ngươi có một người tình!”

“Ồ, nhưng không biết là từ khi nào mà tôi lại có thể làm được một thứ tuyệt diệu như là tìm người yêu nhỉ?” cô ấy đáp lại với mấy lời nhảm nhí đột ngột của cậu ta, khẽ nghiêng đâu. Một người yêu à? Cô ấy nghĩ mình từng muốn có, nhưng vẫn chưa gặp được người đàn ông lý tưởng. Mà kể cả nếu có… thì với cơ thể mang đặc chưng của tộc Migurd thế này, có lẽ cũng sẽ chẳng có ai đoái hoài đến cô cả. Cô ấy đã sớm từ bỏ chuyện đó rồi.

Vị hoàng tử này vốn đã kì lạ, cậu ta chỉ đơn giản muốn thử được một lần nếm trải cơ thể như của cô ấy. Nhưng Roxy lại không có ý định trở nên dễ dãi trong chuyện tình dục như vậy.

“Eheheh, ta đã lẻn vào phòng ngươi và tìm thấy đống thư mà cô chất đống ở phía sau kệ sách ấy! Ta không biết đó là loại nông dân nhà quê nào, nhưng với quyền lực của mình, ta có thể đè bẹp hắn dễ dàng! Nếu không muốn nhìn thấy hắn bị tra tấn tàn nhẫn, thì tốt nhất hãy trở thành người phụ nữ của ta đi!”

Vậy ra đây chính là cách của cậu ta. Cậu ta sẽ bắt người yêu của kẻ mình đến làm con tin, rồi yêu cầu họ phải phục tùng, để giữ an toàn cho người yêu của họ. Còn gì khiến cậu ta hưng phấn hơn việc cưỡng bức một người phụ nữ ngay trước mặt của cô ấy, để tận hưởng cảm giác chinh phục chứ.

Đương nhiên, hoàng tử không có quyền lực đến mức đó. Nhưng cậu ta vẫn là hoàng tử của một quốc gia, và có cả tay chân của riêng mình, nên cậu ta có thể làm bất cứ điều gì với họ. Cũng có tin đồn rằng đã từng có người yêu của một hầu gái bị bắt làm con tin.

Thật bệnh hoạn. Chỉ khiến người ta cảm thấy ghê tởm, Roxy nghĩ. Thật may là mình không có người yêu. Tất cả những bức thư đó đều là của Rudeus. Rudeus, người học trò đáng kính của cô ấy, chứ không phải người yêu.

“Xin hãy cứ tự nhiên,” cô ấy nói với cậu ta.

“Gì cơ?! Ta thật sự sẽ làm đấy, người biết không?! Nếu muốn xin lỗi, hãy làm nó ngay đi! Nếu làm ngay, tất cả những gì ngươi làm chỉ là dâng hiến cơ thể mình cho ta!”

Hoàng tử đúng là chẳng suy nghĩ gì. Cậu ta không hề biết về vị trí hiện tại của Rudeus. Và dựa vào thái độ, rõ ràng là cậu ta chưa đọc những bức thư đó.

“Nếu có thể động vào được Rudeus… thì thân thể tôi, ngài muốn làm gì cũng được.”

“Sao ngươi lại tự tin vây? Ngươi nên biết về những quyền lực ta đang có!’

Đương nhiên là cô ấy biêt. Cô ấy biết rõ. Quyền lực của vị hoàng tử này, xét trong hoàng tộc, chỉ đáng để cười nhạt.

“Rudues đang nằm dưới sự bảo hộ của nhà Boreas, một gia đình quý tộc cấp cao ở Vương quốc Asura.”

“Boreas…? Một quý tộc có thể đối đầu với lại một hoàng tử sao!”

Cậu ta còn chẳng biết tên của quý tộc cao cấp ở Asura. Nhận ra điều đó khiến Roxy phải thở dài. Các gia sư khác của cậu ta có dạy được cái gì không vậy?

Ở Vương quốc Asura, bốn lãnh chúa lớn của các vùng Notos, Boreas, Euros, Zephyros là những cái tên rất nổi tiếng. Khi Asura bước vào chiến tranh, họ sẽ luôn là những người đứng ở tuyến đầu. Những gia tộc ấy qua nhiều thế hệ đều là các dòng họ võ tướng. Và khi ở Shirone có nghi lễ lớn, việc những quý tộc mang các danh hiệu đó đến thăm quốc gia này, thì cũng chẳng có gì lạ. Đó là những cái tên gia tộc đáng được ghi nhớ.

“Asura là quốc gia lớn gấp mười lần Shirone. Để có thể bắt con của một gia tộc quý tộc tinh anh chỉ vì một nghi ngờ vô căn cư, rồi tống họ lên giá treo cổ, thì cần phải có quyền lực chính trị và tài thao lược vô cùng lớn đó. Và điều đó thì xem ra, có vẻ là bất khả với ngài đấy, thưa Điện hạ.”

“T-ta sẽ ám sát cậu ta! Ta sẽ cử đội cận vệ hoàng gia của ta đi!“

Cận vệ hoàng gia ư? Roxy khẽ thở dài trong lòng. Cậu ta đúng là chẳng hề suy nghĩ chút nào. “Không đời nào đám cận vệ của điện hạ lại có thể vượt qua biên giới của một quốc gia được. Dù có thể đi nữa, mà khả năng đó cũng là một phần triệu, thì hiện giờ gia tộc Boreas đang mời Kiếm Vương Ghislaine làm khách. Ngài nghĩ bọn họ có thể lẻn vào Thành Roa, đột nhập vào dinh thự Boreas, qua mắt Kiếm Vương Ghislaine, rồi ám sát một đại pháp sư ư?”

“G-gừ!” Vị hoàng tử nghiến răng, dậm chân tại chỗ.

Roxy lại buông thêm một tiếng thở dài. A, không thể tin được. Cậu ta đã mười lăm tuổi và không biết một chút gì về những điều có thể hay không thể làm.

Roxy đã nghe đến học trò của Rudeus, Eris, người mà ba năm trước vẫn còn là một con thú hoang khó mà kiếm chế được, nhưng gần đây đã trở nên điềm đạm và chín chắn hơn. Trong khi đó, học trò của cô thì lại ở trong tình trạng thảm hại thế này.

Nhiều năm trước, cô từng thấy cậu ta cũng có phần dễ mến, thậm chí còn nhận ra tài năng ma thuật của cậu ta. Nhưng đáng tiếc, ngay khi nhận ra mình nắm trong tay loại quyền lực nào, ý chí tiến bộ của cậu ta liền biến mất, rồi dành phần lớn thời gian trong tiết học chỉ để ngủ. Giờ đây, cô ấy đã không con nhìn thấy chút tiềm năng nào ở cậu ta nữa.

“Dù sao thì, tôi cũng sắp thôi làm gia sư cho điện hạ rồi. Giờ có gửi sát thủ đi thì cũng không kịp đâu.”

Ngay khi cô ấy nói vậy, cậu ta hét lớn, tỏ vẻ kinh ngạc. “C-cái gì cơ?! Ta chưa từng nghe về chuyện này!”

“Đó là do cậu không nhớ thôi.”

Ngay từ đầu thỏa thuận chỉ là dạy cho cậu ta đến khi trưởng thành thôi. Và ban đầu, Roxy nghĩ rằng nếu hết hợp đồng mà họ vẫn muốn giữ cô ở lại thì cũng không sao. Tuy vậy, có quá nhiều người ở trong hoàng cung khó chịu với sự hiện diện của cô. Rời đi bây giờ là lựa chọn sáng suốt nhất.

“Dù sao thì đây cũng là một cơ hội tốt,” cô ấy nói thêm.

“Cơ hội tốt để làm gì chứ?”

“Ở trên bầu trời phía tây co những hiện tượng lạ xuất hiện. Giờ tôi muốn tự mình quan sát chúng.”

“C-cái quái gì vậy…”

Cô ấy không nói, rằng cô ấy muốn được gặp Rudeus sau một khoảng thời gian dài. Bởi nếu nói ra, chắc chắn hoàng tử sẽ nổi giận lôi đình.

“T-ta vẫn cần cô mà! Chúng ta vẫn còn đang dở dang mà, đúng không!”

“Thật vậy sao. Nhưng ngài ngủ suốt này mà.”

“Đó là lỗi của cô vì đã không gọi tôi!”

“Thật vậy sao? Vậy thì với tư cách là người giáo viên tệ, tôi sẽ rời đi nhanh chóng. Lần tới hãy thuê người biết gọi điện hạ dậy nhé. Tôi đây xin kiếu.”

Vị hoàng tử này… mình không thế dạy nổi, Roxy nghĩ. Mình không thể ngừng so sánh cậu ta với Rudeus được. Tất cả những gì mình làm, chỉ là dạy Rudeus một điều, và thằng bé sẽ tự học, rồi tự hiểu ra mười hay hai mười điều. Có lẽ mình không thể làm giáo viên nữa, sau khi đã gặp một người học trò như vậy.

Và như vậy, Roxy đã rời Shirone, bắt đầu cho cuộc hành trình của mình. Trước khi đi, cô ấy đã bị Hoàng tử thứ bảy cùng những hiệp sĩ dưới trường mình tấn công, nhưng cô ấy đã đánh bại họ.

Sau đó, vị hoàng tử thứ bảy vẫn cố chấp khăng khăng, rằng Roxy đã tấn công mình, và rằng đó là hành vi bạo ngược không thể tha thứ, và cần phải phát lệnh truy nã, giải cô ấy đến trước mặt cậu ta. Tuy nhiên, nhà vua hoàn toàn phớt lờ những lời cáo buộc đó. Thay vào đó, chính vị hoàng tử lại bị quở trách, trừng phạt rất nghiêm khắc vì không thể giữ chân được Thủy Vương cấp ma thuật sư Roxy Migurdia ở lại.

***

Không chỉ mình Roxy nhận ra sự dị biến của bầu trời. Ở khắp nơi trên thế giới, vô số người cũng đã nhận ra. Nhận ra sự bất thường. Sự đột ngột ấy. Kể cả những kẻ có danh tiếng trên thế giới cũng đã phải chú ý đến nó.

Dãy núi Xích Long

Long Thần Orsted ngẩn đầu nhìn thằng về bầu trời phía tây.

“Ma lực đổ dồn về đó sao? Đó là gì chứ, điều gì đã gây ra sự điên loạn này?” hắn ta cau mày tỏ vẻ nghi hoặc. “Không sao. Ta sẽ biết một khi đến đó.”

Hắn đi thẳng về phía tây, bước qua xác con xích long mà hắn vừa giết chỉ bằng một đòn duy nhất. Xung quanh đó, vô số những con xích long khác đang bay lượn trên không như một đàn côn trùng vậy, nhưng không một con nào dám xen vào. Bởi chúng biết rõ kẻ đang dảo bước đi dưới mặt đất kia là ai. Chúng hiểu được rằng dù có hợp sức thì cũng chỉ có kết cục là bị giết sạch. Nhưng đồng thời, chúng cũng biết được rằng, nếu không chủ động gây sự, chúng sẽ được an toàn.

Thực thể đó chính là Long Thần, một tồn tại nằm ngoài quy luật của thế giới này. Một tồn tại mà chúng không thể chạm tới.

Ngạo mạn, một con xích long trẻ không biết điều đã lao xuống tấn công Orsted. Và chỉ trong nháy mắt, nó đã bị biến thành một khối thịt vô dạng.

Xích long là những sinh vật vô cùng đáng sợ sinh sống trên Lục địa Trung Tâm. Không chỉ sức chiến đấu của chúng khiến người ta khiếp sợ, mà trí tuệ cũng vậy. Những con xích long biết, sinh vật kia chính là người được đồn đại là mạnh nhất thể giới, một đối thủ mà dù có bao nhiều con hợp sức đi nữa, thì cũng không có hy vọng đánh bại.

Orsted chậm rãi đi xuống ngọn núi, trong sự quan sát lặng lẽ bầy xích long. Mục đích của hắn là gì, chỉ có một mình hẳn biết.

Pháo đài trên không

Giáp Long Perugius, một trong ba vị anh hùng huyền thoại, nhìn về bầu trời phía bắc.

“Đó là gì? Trông giống anh sáng phát ra khi Ma giới Đại Đế tái sinh.”

Đứng gần đó là một người phụ nữ mang trên mình chiếc mặt nạ quạ trắng, một thành viên của thiên tộc với đôi cánh đen. Cô khẽ nói, “Lượng ma lực thì khác hẳn.”

“Quả vậy. Nếu phải nói thì màu sắc của nó giống với ma thuật triệu hồi.”

“Đúng vậy, nhưng dù thế, tôi cũng chưa từng thấy ma pháp triệu hồi nào phát ra nhiều ánh sáng đến vậy.”

“Nó giống như lúc chúng ta tạo ra Chaos Breaker.”

Perugius vẫn tiếp tục như thường lệ.

Hôm nay cũng vậy, ngồi trên ngai vàng trong Chaos Breaker, được mười hai người thuộc hạ hầu cận, ông ta chỉ lặng lẽ tiếp tục quan sát mặt đất. Với một mục đích duy nhất, đó là để tiêu diệt kẻ thù đáng hận của mình, Ma Thần Laplace, ngay khi hắn tái sinh. Ông ta vẫn luôn chờ đợi khoảnh khắc phong ấn ấy bị phá vỡ, từ trên bầu trời.

“Hay là… Ma giới Đại Đế đang cố giải phong ấn Laplace?”

“Cũng có khả năng. Ma Đế vẫn yên tĩnh một cách đáng ngờ, kể từ khi hồi sinh ba trăm năm trước,” cô đáp.

“Được rồi. Arumanfi!”

“Có tôi.” Một người đàn ông khoác y phục trắng, đeo mặt nạ vàng xuất hiện, quỳ xuống trước mặt Perugius.

“Lập tức điều tra và—hừm, ta chắc chắn kẻ đứng sau chuyện này đang âm mưu điều gì đó. Nếu thấy có kẻ nào khả nghi, giết ngay.”

“Tuân lệnh.”

Giáp Long Perugius đã bắt đầu hành động, phía sau là mười hai cận thần của mình. Tất cả là để báo thù cho bốn người bạn thân đã mất. Và lần này… nhất định ông ta sẽ kết liễu Ma Thần.

Thánh Địa Kiếm

Kiếm Thần Gall Falion ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phía nam.

“Bầu trời bị làm sao vậy? Mà còn…” Ngay khoảnh khắc hắn dời sự chú ý của mình ra chỗ khác, hai người học trò cưng của hắn đã đồng thời lao vào tấn công. “Đừng có đánh lúc ta đang nhìn đi chỗ khác chứ.”

Vẻ mặt của hắn vẫn bình thản. Trái lại, cả hai học trò cưng đều đã thở dốc.

Như thường lệ, hai đứa này vẫn chẳng hiểu gì cả, hắn nghĩ. Chúng đã trở nên quá tự tin sau khi đạt được danh hiệu Kiếm Đế, nhưng rốt cuộc cũng chỉ đến đây thôi. Đúng là một lũ rác rưởi. Danh tiếng chẳng có ích gì trong kiếm thuật. Thứ duy nhất cần thiết là trở nên mạnh hơn. Và thứ duy nhất danh tiếng đem lại chỉ là tiền bạc và quyền lực. Vô giá trị. Ai cũng có thể có được điều đó. Với thực của mình, hắn có thể chém bay đống rác rưởi đó chỉ bằng một nhát kiếm. Nếu có sức mạnh, ngươi có thể làm mọi thứ theo ý mình. Và làm mọi thứ theo ý mình, đó cũng chính là cách giúp ngươi sinh tồn.

Ghislaine là người hiểu rõ điều đó nhất, nhưng cô ta đã trở nên mềm yếu. Đó là lí do tại sao cô ta mắc kẹt ở cấp bậc Kiếm Vương. Những kẻ sĩnh ra đã có khát vọng sống mãnh liệt đều rất mạnh, cho dù cơ thể họ có yếu đuối hay thậm chí không biết cầm kiếm. Nhưng ngược lại, những kẻ đã trở nên mạnh mẽ lại mất đi động lực đó. Đó là lý do tại sao Ghislaine lại trở nên lạc lối. Cô ta không đủ ích kỷ.

Còn hai học trò trước mắt hắn cũng chẳng phải thiên tài gì đặc biệt. Chính lòng tham vô độ đã khiến chúng trở nên mạnh mẽ. Bí quyết để sống sót trên chiến trường sinh tử… chính là dục vọng không đáy.

“Này, này, mau xông lên đi chứ. Đánh bại ta, rồi giết lẫn nhau để một trong hai có thể trở thành Kiếm Thần! Các ngươi sẽ có đủ tiền bạc để ăn chơi cả trăm đời! Các ngươi có thể có được phụ nữ, từ nô lệ cho tới công chúa sẽ xếp hàng cho các ngươi tùy ý hưởng thụ! Tên của các ngươi chỉ cần nhắc đến thôi cũng khiến người khác phải quỳ rạp vì sợ hãi! Bước lên một bước thôi và đám đông mọi người sẽ tự động tách ra để nhường đường cho các ngươi!”

“Con không có học kiếm cho mấy thứ đó!”

“Sư phụ! Xin người đừng xỉ nhục tụi con như vậy!”

Là vậy đấy. Chúng cũng nên học cách thành thật hơn với bản thân mình hơn chút. Bởi nếu làm được điều đó, chúng có thể dễ dàng đánh bại được một kẻ như hắn và tự gọi mình là Kiếm Thần.

Kiếm Thần Gall Falion nhất thời quền mất chuyện bầu trời phía nam.

Một nơi nào đó ở Ma Đại Lục

Ma Giới Đại Đế, Kishirika Kishirisu, ngẩng đầu nhìn về bầu trời phía đông. “Hừm, khi ngươi có thể vĩ đại như ta đây, thì dù có quay mặt về hướng còn lại cũng có thể nhìn thấy mọi thứ! Thấy thế nào?! Lợi hại lắm đúng không?”

Nhưng chẳng có ai ở đó để trả lời cô. Không có lấy một người.

“Ra là các ngươi phớt lờ ta sao! Fahaha! Được thôi, được thôi! Ta sẽ tha thứ cho các ngươi, loài người! Hay nói đúng hơn, vì hiệp ước hòa bình nên chẳng ai dám lại gần, nên ta cũng đành phải tha thứ thôi! Fuhahaha! Fuha—khụ khụ…”

Kishirika vốn cô đơn. Bởi chẳng ai thèm để ý đến cô cả

Ngay khi vừa mới tái sinh, cô ấy đã hô lớn, “Ta, Ma Giới Đại Đế Kishirika, đã tái sinh! Có vẻ đã khiến các ngươi chờ đợi lâu rồi! Fu hahaha!” Nhưng chẳng có ai ở đó cả. Cô ấy quyết định sẽ vào thị trấn và tuyên bố lại lần nữa, chỉ để bị nhìn lại như một đứa trẻ đáng thương. Kể tử đó, chằng con ai chú ý đến cô ấy nữa.

Cô ấy cũng thử đi thăm một người bạn cũ, những họ chỉ nói, “Bây giờ yên bình lắm, cô cứ ngoan ngoãn mà sống đi.”

“Mấy tên tiên tri loài người rốt cuộc đang làm gì vậy chứ? Trước đây mỗi lần ta hồi sinh, chúng đều run rẩy vì sợ hãi đột ngột, lảm nhảm mấy câu kỳ quái rồi nhảy từ cửa sổ xuống. Không có màn mở đầu như vậy thì việc ta tái sinh cũng chẳng còn giá trị gì cả. Haiz, thật tình, đám trẻ thời nay…”

Cô đá một hòn đá và nhìn về khối ma lực đang tụ lại ở bầu trời phía tây. Một danh xưng khác của Ma giới Đại Đế chính là Ma Nhãn Đế. Cô ấy có hơn mười loại ma nhãn, và chỉ cần liếc nhìn một cái, cô ấy có thể biết được chuyện gì đang diễn ra, dù có xa đến đâu. Với đôi mắt đó, cô ấy thấy được nguồn ma lực không lồ, ánh sáng quen thuộc của ma thuật triệu hồi, và cả người đang điều khiển nó.

…Ít ra thì, lẽ ra cô ấy sẽ phải thấy được.

“Gì đây? Ta không thể thấy được kẻ đang làm chuyện đó? Chắc là có kết giới chăng. Gây ra náo loạn lớn thế mà còn giấu mặt, đúng là một tên nhát gan.”

Ma nhãn của Kishirika không phải toàn năng. Chính vì vậy cô ấy chỉ được gọi là Ma giới Đại Đế, và mãi mãi sẽ không được gọi là Ma Thần. Dù vậy, bản thân cô ấy cũng không bận tâm về mấy chuyện đó.

“Giá mà họ triệu hồi một vị anh hùng thì hay biết mấy. Nhưng dạo này ai cũng nhắc đến Laplace thế này, Laplace thế kia. ‘Kishirika? Là ai vậy?’ Thế nên cũng chẳng quan trọng. Có lẽ ngay cả anh hùng cũng thích những chàng trai trẻ đẹp như Laplace hơn. Ta cũng muốn được thời gian chú ý chứ, muốn được tung hô, được mọi người vây quanh và diễu hành cơ!”

Cô ấy thở dài rồi lên đường. Một cuộc hành trình không có điểm đến cụ thể nào.

Cũng cùng lúc đó – Góc nhìn của Rudeus

Chúng tôi tới một ngọn đồi ở vùng ngoại ô Thành Roa. Như đã hứa hôm sinh nhật, hôm nay tôi sẽ cho Ghislaine xem ma pháp hệ nước cấp Thánh. Eris, đương nhiên cũng đi theo.

Tôi lấy ra cây Aqua Heartia và tháo lớp vải quấn quanh viên pha lê. Trông có hơi kỳ cục thật, nhưng còn hơn là để bọn trộm tiềm năng biết mình đang cầm một món đồ đắt tiền. Tôi quấn nó lại để trông giống một mảnh vải chứ ma lực dùng để khuếch đại phép của cây trượng. Ít ra như vậy còn đỡ hơn là để người ta nghĩ tôi đang giấu một viên đá quý khổng lồ.

Tôi quyết định sẽ thử cây trượng với một phát bắn thử trước khi sử dụng Thủy thánh ma pháp. Tôi sử dụng lượng ma lực mình thường dùng để tạo một quả Cầu nước, nhưng kết quả lại khổng lồ, lớn hơn bất kỳ thứ gì tôi từng thấy.

“Oaa, lớn thật đấy!”

Khi tôi thử nén quả cầu, nó lại nhỏ đến mức gần như không thể thấy. Tôi từ từ điều chỉnh lại. Sau ba mươi phút thử nghiệm, tôi phát hiện được một điều, cây trượng này tăng hiệu quả ma pháp hệ nước của tôi lên gấp năm lần. Điều đó có nghĩa là ma thuật tấn công của tôi mạnh hơn, hoặc tôi cũng có thể tạo ra cùng mức sức mạnh với lượng ma lực ít hơn.

Nếu biểu diễn bằng số thì sẽ thế này:

Không có Trượng: Ma lực tiêu thụ 10, Sức mạnh 5

Có Trượng: Ma lực tiêu thụ 10, Sức mạnh 25

Có Trượng: Ma lực tiêu thụ 2, Sức mạnh 5

Đạo khái là vậy. Nói cách khác, nó hoạt động giông như kính lúp hay kính hiển vi vậy. Hiện tại việc điều chỉnh tinh vi vẫn còn khó, nhưng chắc là sẽ ổn nếu tôi quen với cây trượng.

“Nh-như nào rồi?” Eris nhìn tôi với vẻ lo lắng.

Đừng lo, tôi chính thức mê mẩn với món đồ chơi mới này rồi, tôi nghĩ. “Việc điều chính có hơi khó khăn, nhưng thật sự rất tuyệt.”

“Th-thật sao! Mừng quá!”

Tôi tiếp tục thử nghiệm và biết được, ma pháp lửa được tăng gấp hai, ma pháp hệ đất và gió mỗi loại tăng gấp ba. Tuy nhiên, việc dung cây trượng để kết hợp nhiều hệ ma pháp dường như rất khó. Hay cũng chỉ quần quen tay thôi?

“Được rồi, bây giờ là thứ mà mọi người đã hằng mong đơi. Tôi, Rudeus Greyrat, sẽ cho mọi người thấy tuyệt kỹ bí mật vô cùng mạnh mẽ của mình!”

“Yay!” Eris vỗ tay vui vẻ. Ghislaine cũng tỏ ra rất hứng thú. Tôi cũng hứng thú. Giờ là lúc cho họ thấy tôi ngầu thế nào rồi!

“Bwahaha!” Giơ cây trượng lên trời, tôi bắt đầu niệm chú ma pháp hệ nước cấp Thánh. “Ma lực, hãy tụ lại đây! Tinh linh nước vĩ đại, hãy dâng lên bầu trời… Hử?” Đó là lúc tôi nhận ra thứ đó.

“Hửm?”

“Cái gì vậy?”

Hai người họ cũng theo tôi, nhìn lên trời.

“Tôi không biêt, nhưng lượng ma lực thật khủng khiếp.

Vậy la cô ấy có thể nhìn thấy được ma lực với con mắt đó. Sau ba năm cuối cùng tôi cũng biết được sức mạnh thật sự của cô ấy…ma nhãn.

Ghislaine nhanh chóng kéo miếng bịt mắt trở lại.

“Liệu chúng ta có nên quay trở lại thành phố?” Tôi không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng nếu có chuyện gì, tôi muốn có một mái nhà làm chỗ trú ẩn. Nếu giáo mác bắt đầu rơi xuống thì phiền toái lắm.

“Không, càng gần thành phố lại có càng nhiều ma lực được tập trung hơn. Tốt hơn là nên tránh xa ra.”

“Nhưng chúng ta phải trở về dinh thự và cảnh báo mọi người!” Chắc chắn phải báo cho Philip và những người khác, rồi đưa người dân đến nơi an toàn.

“Vây thì tôi sẽ là người đi—Rudeus! Cúi xuống!”

Tôi lập tức khom người theo phản xạ. Một thứ gì đó vút qua không khí ngay nơi đầu tôi vừa ở đó với một tốc độ kinh hoàng. Một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi.

Cái… gì vậy chứ? Vừa xảy ra chuyện gì vậy?

“Ngươi!”

Bên cạnh tôi, Ghislaine đã đặt tay lên chuôi kiếm, thân hình cô ấy nhòe đi. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô ấy đã đứng trong tư thế vừa vung kiếm. Cô ấy đã cho chúng tôi được chứng kiến thứ này nhiều lần trước đây. Kiếm kĩ của Phái Kiếm Thần, Quang Chi Thái Đao. Một tuyệt kĩ bí mật của Phái Kiếm Thần, người ta nói nếu thi triển chiêu thức này hoàn hảo, mũi kiếm của bạn có thể đạt tới tốc độ ánh sáng. Ghislaine cũng đã bảo tôi rằng, chính chiêu này của Phái Kiếm Thần đã khiến nó trở thành trường phái mạnh nhất trong cả ba trường phái.

“Hừm.” Ghislaine cau mày. Chắc cô ấy đã trượt. Đối phương đã né được đòn chí mạng nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn thấy được. Khuôn mặt Ghislaine trở nên căng thẳng khi nhìn chằm chằm về thứ gì đó phía sau tôi.

“…”

Tôi chậm rãi quay lại, để thấy người đã tấn công mình, và né được đòn phản công của Ghislaine.

“Ai vậy…”

Một người đàn ông đứng đó. Anh ta có một mái tóc vàng và mặc một thứ trông giống như đồng phục học sinh màu trắng tinh, cài kín phía trước. Anh ta hẳn phải có một gương mặt khá đẹp trai, nhưng bị trẻ bởi một chiếc mặt nạ hình cáo. Trong tay phải của anh ta là một con dao găm.

Chắc chắn là nó rồi. Thứ đã nhắm vào đầu tôi.

“Ngươi là ai? Xưng tên đi!”

“…”

Ngay sau khi Ghislaine quát lên, khuôn mặt hắn lóe sáng. Một luồng sáng chói lòa khiến tất cả chúng tôi bị lóa mắt trong chốc lát. Tôi lập tức nhắm mắt lại. “Gaah!”

Tôi nghe tiếng Ghislaine gầm lên. Tiếp đó là tiếng kim loại va chạm, rồi âm thanh di chuyển cực nhanh.

Kiếm họ chạm nhau, hai, rồi tới lần thứ ba. Khi tầm nhìn được khôi phục, Ghislaine đã ở trước mặt tôi, với miếng bịt mắt bị tháo ra.

Ra là vậy. Khi ánh sáng khiến chúng tôi mù tạm thời, cô ấy đã kéo miếng bịt mắt ra để nhìn bằng con mắt bên kia.

“Tên khốn, ngươi là ai? Ngươi là kẻ thù của gia tộc Greyrat sao?!”

“Arumanfi Quang Vinh. Đó là tên của ta.”

“Arumanfi?”

Perugius.  Đó là cái tên tôi đã từng nghe đến trước đây. Một trong ba vị anh hùng huyền thoại đã giết Ma Thần, và cũng là một trong những người sống sót sau trận chiến đó. Một triệu hồi sư cùng với mười hai sứ đồ. Sau đó như một chuỗi phản ứng dây chuyền, tôi nhớ ra cái tên Arumanfi. Hắn là một trong mười sứ đồ đó. Arumanfi Quang Vinh.

“Cẩn thận Ghislaine. Theo như những gì tôi đọc trong sách, hắn ta có thể di chuyển với tốc độ ánh sáng đó.”

“Rudeus, đưa Tiểu Thư chạy đi.”

8a687384-7aed-4e93-9512-aca4dd281807.jpgNgay khi Ghislaine yêu cầu, tôi dùng lưng mình che chắn và đưa Eris lùi ra xa để không bị cuốn vào trận chiến. Tôi cũng không đi quá xa, vẫn ở trong phạm vi bảo vệ của Ghislaine.

Nếu đó thật sự là Arumafi Quang Vinh, kiếm không thể chạm tới hắn được. Tôi chắc chắn mình đã đọc được điều đó trong cuốn Giai thoại về Perugius.

Mà khoan, anh ta đến từ đâu chứ? Chờ đã, Arumanfi Quang Vinh được biết đến là tinh linh cai quản ánh sáng. Ngươi ta nói anh ta có thể di chuyển đến bất cứ nơi nào trong tầm nhìn ngay lập tức. Lúc đọc nó, tôi cứ nghĩ đó chỉ là chuyện nhảm nhí, nhưng anh ta vừa mới xuất hiện sau lưng tôi chỉ trong chớp mắt. Ghislaine không đời nào lơ là cảnh giác, và anh ta cũng không có lý do gì để mai phục sẵn ở đây. Chắc hẳn anh ta đã bay tới đây, với tốc độ ánh sáng. Dù sao thì đó cũng là năng lực của anh ta mà.

“Cô gái, hãy lui ra đi. Hiện tượng kỳ lạ này có thể chấm dứt nếu ta giết thằng nhóc đó.”

Chờ đã, anh ta đang nói gì vậy chứ? Hiện tượng kỳ lạ; có phải anh ta đang ám chỉ đến bầu trời? Anh ta đang hiểu lầm điều gì vậy.

“Ta là Kiếm Vương Ghislaine Dedoldia. Thứ ở trên trời đó chẳng liên quan gì tới chúng ta. Rút lui đi!”

“Kiếm Vương? Sao ta có thể tin được? Hãy chứng minh đi.”

“Nhìn đi! Đây là một trong những thanh kiếm lừng danh trong Bảy Thanh Kiếm Thần Nguyên Bản, Hiramune. Sau khi ngươi thấy nó rồi mà vẫn không tin sao?” Cô ấy đưa thanh kiếm về phía Arumanfi nhưng vẫn nắm chặt chuôi.

Tôi không hề biết thanh kiếm của cô ấy có khắc thứ như vậy… Hiramune? Một cái tên chẳng hợp với Ghislaine chút nào.

“Hãy thề trên danh nghĩa của sư phụ và bộ tộc ngươi.”

“Ta thề trên danh nghĩa của sư phụ ta, Kiếm Thần Gall Fallion và danh dự của tộc Dedoldia!

“Dedoldia, phải không? Được thôi. Nếu phát hiện ra điểm nghi vấn, Ngài Perugius sẽ quyết định số phận của các ngươi.”

“Được thôi.”

Arumanfi cất con dao găm đi. Không chắc chuyện gì đang xảy ra, nhưng có vẻ mọi chuyện đã được giải quyết xong. Với tôi, việc thề thốt chẳng chứng minh được ai đó nói thật hay không, nhưng có vẻ đó là cách thế giới này hoạt động.

Nhưng việc thề trên danh nghĩa của những người đó thật sự đáng tin đến vậy sao? Kiểu như, Giáo hoàng công giáo la mã thề trên danh nghĩa Chúa vậy?

“Được thôi, miễn là các ngươi không phải thủ phạm.”

“Ngươi thậm chí không xin lỗi vì đã tấn công chúng ta bất ngờ sao?

“Đó là lỗi của các ngươi vì đã làm thứ gì đó đáng ngờ ở đây,” anh ta nói, rồi quay lưng lại.

Bình tĩnh lại và suy nghĩ kĩ nào, tôi nghĩ. Đầu tiên, có thứ gì đó kỳ lạ xuất hiện trên bầu trời. Và người này xuất hiện, một sứ ma của một vị anh hùng huyền thoại trong các câu truyện. Thế rồi, anh chàng huyền thoại này tấn công tôi. Anh ta nghĩ tôi là người gây ra sự việc trên trời. Tât nhiên là nó không đúng rồi, nhưng liệu anh ta có biết về những gì đang diễn ra ở trên trời không? Không, nếu biết anh ta đã không tấn công tôi rồi.

“Ưm…” Tôi bắt đầu nói.

“Hửm?”

“A!”

Ngay khi gọi Arumanfi, bầu trời chuyển màu trắng và một tia sáng lao thẳng xuống mặt đất. Khoảnh khắc nó chạm xuống mặt đất, ánh sáng phình ra với một tốc độ khủng khiếp, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi như một cơn sóng thần. Dinh thự, thành phố, cả tòa thành, những bông hoa và cây cối. Mọi thứ đều bị nuốt chửng khi nó lan rộng ra.

cd4294a8-5313-417b-8aac-fed52ca7abdc.jpgNgay khi Arumanfi thấy chuyện đó, anh ta biến mất trong một luống sáng vàng. Ghislaine chạy về phía chúng tôi, nhưng lại bị nuốt chứng trước khi kịp chạm tới. Eris thì sững lại trong hoang mang, tôi dùng cả cơ thể bao bọc lại cô bé.

Ngày hôm đó, toàn bộ lãnh địa Fittoa đã biến mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!