Volume 2: Giai đoạn vị thành niên - Gia sư tại nhà
Chương 2: Mọi thứ đều theo kế hoạch?
0 Bình luận - Độ dài: 7,731 từ - Cập nhật:
Khi mở mắt, tôi thấy mình đang nằm giữa một nhà kho ẩm thấp, bẩn thỉu. Ánh sáng mặt trời lọt qua song sắt từ ô cửa sổ.
Toàn thân tôi đau nhức, nhưng kiểm tra thì không bị gãy một cái xương nào, nên tôi lẩm bẩm niệm phép hồi phục.
“Được rồi.”
Tôi đã hoàn toàn hồi phục. Quần áo cũng không hề bị rách. Mọi chuyện đang diễn ra theo đúng kế hoạch.
Kế hoạch giăng bẫy Tiểu Thư như sau:
1. Cùng Tiểu Thư đến một cửa hàng quần áo trong thành phố.
2. Để bản tính khó bảo của cô ta phát huy tác dụng, khiến cô bé muốn tự mình ra ngoài.
3. Như thường lệ, để Ghislaine hộ tống cô bé, rồi “vô tình” lơ đãng một chút để Tiểu Thư lẻn đi mất.
4. Tôi sẽ theo sau, nhưng vì chỉ là một thằng nhóc bị cô bé đánh cho tơi tả, nên cô bé sẽ chẳng để ý tới tôi.
5. Cô bé sẽ coi tôi như chân sai vặt và kéo tôi ra rìa thành phố (vì hình như cô bé có hứng thú đặc biệt với mấy mạo hiểm giả).
6. Để cho một người trong nhà Greyrat xuất hiện.
7. Để họ đánh ngất cả hai, rồi mang đi và giam giữ ở đâu đó trong một thị trấn lân cận.
8. Dùng ma pháp để dàn dựng một màn vượt ngục.
9. Một khi trốn thoát, tôi sẽ nói với cô bé rằng mình đang ở một thị trấn lân cận.
10. Dùng số tiền tôi dùng trong quần lót để mua vé xe ngựa.
11. Khi trở về an toàn, tôi sẽ có thể ngẩng cao đầu mà thuyết giáo Tiểu Thư một trận.
Tính đến lúc này, kế hoạch của tôi đã trơn tru tiến tới bước thứ bảy. Việc còn lại chỉ là dùng ma pháp, kiến thức, trí tuệ và lòng can đảm của tôi để tạo nên một màn đào thoát thật hoành tráng nữa thôi. Nhưng để làm mọi thứ trông chân thật hơn, thì từ giờ trở đì, tôi sẽ phải ứng biến một chút. Nghĩ đến đó, tôi hơi lo không biết liệu mình có thể xoay sở được tới đâu.
“Hừm…?”
Tuy vậy thì, có gì đó không giống với những gì tôi đã tính toán. Nhà kho này phủ đầy bụi bặm, trong góc có một chiếc ghế gãy và một bộ giáp bị vứt bỏ với một lỗ thủng trên đó. Theo như kế hoạch, thì đây phải là một nơi sạch sẽ hơn thế này chứ nhỉ.
Những nghĩ lại thì, chúng tôi đã nói là sẽ làm mọi thứ sao cho giống thật hết sức có thể, nên tôi đoán đây là kết quả cho việc đó.
“Ưmm…ưưư…?”
Vị Tiểu Thư tỉnh lại sau một vài phút. Cô bé mở mắt. Và khi không nhận ra khung cảnh xung quanh mình, cô bé cố gắng đứng dậy. Nhưng vì tay đã bị trói chặt phía sau lưng, nên cô bé ngã nhào xuống đất, và giãy giụa như một con sâu.
Cô bé lập tức mất bình tĩnh, ngay khoảnh khắc nhận ra mình không thể cử động được. “Cái quái gì thế này?! Đứng có đùa nữa! Ngươi nghĩ ta là ai chứ?! Cởi trói cho ta ngay lập tức!”
Giong cô bé to đến quá thể. Tôi đã nhận ra điều này từ lúc ở dinh thự rồi. Cô bé sẽ không bao giờ hạ giọng xuống, kể cả khi ở một nơi chật hẹp như thế này. Trước đây, tôi cứ nghĩ, cô bé hay nói lớn, vì bản thân đang ở một dinh thự rộng lớn, và cũng muốn mọi người ở toàn bộ dinh thự có thể nghe thấy.
Nhưng không, cô bé đúng là cháu gái của ông nội mình. Sauros cũng là kiểu người sẽ hét lên để áp đảo đôi phương. Dù rất cưng chiều cháu gái, nhưng ông ta lại thường dùng giọng nói đó để dọa nát các gia nhân và cả Philip. Và trẻ con thì thường thích bắt chước những gì chúng thấy, nhất là mấy thứ xấu.
“Câm miệng lại, con nhóc chết tiệt!” Cánh cửa bị đá bật ra, và một người đàn ông bước vào, hẳn là vì tiếng hét của cô bé.
Quần áo rách rưới và mùi hôi thối được tỏa ra khắp người. Và anh ta cũng không có tóc, còn râu ria lởm chởm. Tôi cũng sẽ chẳng ngạc nhiên, nếu anh ta rút ra một tấm danh thiếp ghi: “Xin chào, tôi là cướp!”
Lựa chọn tốt đấy, tôi nghĩ. Giờ thì cô bé sẽ không thể nào nhận ra được kế hoạch của tôi nữa.
“Ọe! Hôi quá! Đừng có lại gần ta! Ngươi thối kinh khủng! Ngươi nghĩ ta là ai chứ?! Sớm thôi, Ghislaine sẽ tới đây, và chém ngươi làm hai—ah!”
Bụp! Cô bé bị đá văng đi với một tiếng vút. Tiếp theo, cô bé gào lên một tiếng thảm thiết, khi bị đập mạnh vào tường.
“Con nhóc chết tiệt! Mày nghĩ mày có thể lên mặt với tao à?! Bọn tao thừa biết mày là cháu của lãnh chúa rồi!” Tên đó không hề nương tay, hắn giẫm đạp lên Tiểu Thư, người mà vẫn bị trói cả hai tay sau lưng.
Kh-không phải là có hơi quá sao?
“Đ-đau quá… Dừng—ự! Dừng, ah… Dừng lại…”
“Phụt!” Hắn đá thêm một lúc nữa. Và khi hoàn thành, hắn nhổ toẹt vào mặt cô bé rồi quay sang nhìn tôi. Tôi quay mặt đi để tránh ánh nhìn, nhưng lập tức một cú đá bay thẳng vào mặt tôi.
“…Argh!”
Đau thật đấy! Tất cả cũng chỉ là diễn thôi mà, anh ta ít ra nên nương tay một chút chứ. Dù tôi đã có nhắc là mình có thể sử dụng được phép hồi phục rồi, nhưng…
“Tch! Đó là cho việc mày trông hào hứng quá đấy!”
Hắn rời khỏi kho hàng, và tôi có thể nghe được cuộc trò chuyện bên ngoài cửa.
“Bọn nó ngậm mồm lại chưa?”
“Rồi.”
“Mày không giết chúng đấy chứ? Cẩn thận, đập hàng hóa mạnh tay quá, là nó sẽ mất giá đấy.”
Có gì đó là lạ trong cuộc hội thoại này. Nó quá thật…điều mà nếu tất cả chỉ là diễn, thì cũng chả sao. Nhưng vấn đề là nó đã không còn giống một vở kịch nữa rồi. Có lẽ, có lẽ thôi nhé, đây có thể là thật.
“Ổ? Ể, tao nghĩ là sẽ ổn thôi. Ít nhất thì chúng ta vẫn còn có thằng nhóc.”
Không ổn.
“…”
Sau khi những giọng nói kia biến mất, tôi đếm đến 300, trước khi dùng ma pháp hệ lửa, đốt đi sợi dây thừng đang trói tay tôi lại. Rồi tiến đến nơi vị Tiểu Thư đang nằm. Máu tràn ra từ mũi cô bé, trong khi đang nhìn vô định và tự lẩm bẩm một điều gì đó.
Tôi nhận ra những gì cô bé đang nói. “Ngươi sẽ không thoát được đâu,” và “Ta sẽ nói với ông nội,” cùng với một vài lời đe dọa nguy hiểm khác mà tôi không giám nghe tiếp.
Giờ thì, tôi cần kiểm tra vết thương của cô bé.
“Eek!” Hẳn phải đau lắm, vì cô bé giật mạnh đầu lên nhìn tôi, với ánh mắt đầy sợ hãi mà.
Tôi đặt một ngón tay lên miệng, ra dấu im lặng, vừa quan sát phản ứng trong khi kiểm tra vết thương. Cô bé có hai chiếc xương bị gãy.
“Hỡi nữ thần nhân từ, xin hàn gắn vết thương, trả lại sức sống cho cơ thể này—X-Healing!” Tôi niệm một ma pháp hồi phục cấp trung với giọng nhỏ nhẹ, chữa lành cho cơ thể của Tiểu Thư. Đáng tiếc thay, việc nhồi thêm ma lực vào không khiến phép hồi phục hiệu quả hơn. Mong chừng này là đủ để chữa lành thương tích. Miễn là xương liền lại đúng cách thì cô bé sẽ ổn thôi.
“H-hử? Cơn đau…?” Cô bé nhìn xuống cơ thể mình, với vẻ ngơ ngác.
Tôi thì thầm vào tai cô bé, “Suỵt, im lặng. Xương của cô đã bị gãy nên tôi sử dụng ma pháp để hồi phục. Và Thưa Tiểu Thư; có vẻ là chúng ta đã bị kẻ thù của lãnh chúa bắt cóc. Vì vậy…”
Cô bé không nghe.
“Ghislaine! Ghislaine, giúp ta! Bọn chúng chuẩn bị giết ta rồi! Cứu ta với, nhanh lên!” Tiếng thét của cô bé vang vọng cả căn phòng.
Tôi ngay lập tức giấu sợi dây từng trói tay mình vào trong quần áo, rồi cứ thế chạy về góc phòng và giấu tay ra sau lưng sát tường, giả vờ như mình vẫn bị trói.
Tiếng thét của Tiểu Thư lớn đến mức đã kéo tên kia quay trở lại, và cánh cửa lại bị đá tung lần nữa. “Im miệng lại!” Lần này hắn còn đá cô bé mạnh hơn trước.
Đúng là không học được gì cả, tôi nghĩ.
“Con bé chết tiệt, lần tới mà còn làm loạn, tao sẽ giết mày!”
Và đương nhiên, tôi cũng bị đá thêm phát nữa.
Tôi có làm gì đâu chứ, sao cứ phải đá tôi làm gì?! Giờ thì, tôi cảm thấy muốn khóc lắm rồi đó, tôi nghĩ, trong khi bước lại gần về phía Tiểu Thư.
“Guhuh, guhuh…”
Tệ rồi đây. Tôi không chắc là có phải gãy xương sườn không, nhưng cô bé đang nôn ra máu. Có lẽ một nội tạng nào đó đã bị vỡ. Tay chân cô bé cũng đều gãy cả rồi. Tôi không rành về y thuật, nhưng những vết thương này nhìn kinh khủng đến nỗi, dường như có thể giết chết cô bé, nếu như tôi cứ thế mà bỏ mặc.
“Nguyện thần lực này trở thành dưỡng chất, ban cho kẻ đã mất đi sức mạnh, cơ hội để đứng dậy một lần nữa—Healing!” Tạm thời, tôi quyết định sử dụng phép hồi phục sơ cấp, để giúp cô bé hồi phục một chút.
Máu đã ngừng chảy ra từ miệng cô bé. Ít nhất thì giờ cô bé sẽ không chết nữa…chắc vậy.
“Guhuh…N-Nó vẫn đau. H-hồi ph-ục…toàn bộ đi.”
“Không, nếu tôi hồi phục, cô sẽ lại để bản thân bị ăn đá thêm lần nữa thôi, đúng chưa? Tự sử dụng ma thuật đi.”
“T-Ta không…không thể làm được.
“Cô đã có thể, nếu cô chịu học.”
Như vậy, tôi tiến tới lối vào nhà kho, rồi áp sát tai vào cảnh cửa. Tôi muốn nghe thêm về cuộc trò chuyện của bọn bắt cóc. Bởi điều này đã đi lệch hoàn toàn so với kế hoạch của tôi. Dù có ra sao đi nữa, thì bọn chúng cũng đã đi quá giới hạn rồi.
“Vậy là chúng ta sẽ bán cho tên đó à?”
“Không, đem tụi nó đi tống tiền đi.”
“Nhỡ bọn nó truy lùng mình thì sao?”
“Tao không quan tâm. Nếu có, thì đi sang nước khác là được.”
Vậy là bọn chúng định bán chúng tôi đi. Có vẻ như chúng tôi đã giao kế hoạch bắt cóc cho một người thân cận, nhưng rốt cuộc lại dính phải bọn bắt cóc thật sự.
Tôi tự hỏi là kế hoạch đã sai ở chỗ nào. Có phải là khi chúng tôi bị bắt? Hay Philip thực sự muốn bán con gái mình? Không, khả năng đó thấp lắm. Mà thôi kệ. Dù sao thì, công việc của tôi vẫn là như vậy thôi mà. Chỉ là giờ chúng tôi đã không còn an toàn nữa.
“Chúng ta sẽ kiếm được nhiều hơn nếu đem đi tống tiền, phải chứ?”
“Quyết định vào tối nay đi.”
“Ừ, xem bán hay là tống tiền.”
Bọn chúng có vẻ không thông nhất được bán hay tống tiền. Mà dù sao thì, chúng cũng sẽ mang chúng tôi đi vào tôi nay. Chúng tôi cần phải rời đi, khi trời vẫn còn sáng.
“Được rồi.” Làm gì giờ?
Tôi có thể phá cửa, rồi dùng ma pháp chế ngự bọn bắt cóc. Có lẽ nếu cô bé thấy tôi đánh bại những người đã tẩn cô bé không thương tiếc, thì có khi vị Tiểu Thư này có thể học được cách tôn trọng…
Không, chuyện đó khó xảy ra lắm. Cô bé kiểu người mà sẽ nghĩ rằng, nếu bản thân không bị đánh lén, thì cô bé cũng sẽ có thể làm được điều tương tự. Thêm nữa, làm điều như vậy chỉ càng chứng minh với cô bé là, bạo lực có thể đem lại giải pháp. Tôi cần phải dạy cô bé là, bạo lực sẽ không đựa bạn đi đến đâu cả, nếu không thì cô bé sẽ lại tiếp tục đấm tôi. Tôi không muốn cô bé nghĩ rằng mình có thứ sức mạnh đó.
Hơn nữa, cũng chẳng có gì đảm bảo tôi sẽ đánh bại bọn bắt cóc, tôi nhận ra. Nếu bọn chúng mạnh ngang Paul hay Ghislaine, tôi sẽ nắm chắc phần thua. Và nếu tôi mà thua, chắc chắn bọn chúng sẽ giết tôi.
Được rồi, vậy thì lẻn ra khỏi đây mà không để bọn bắt cóc biết được thôi.
Tôi ngoái lại để kiểm tra Tiểu Thư. Chết tiệt. Cô bé đang nhìn tôi, với ánh mắt đầy phẫn nộ.
Hừmm
Cứ lên kế hoạch cái đã.
Đầu tiên, tôi dùng ma pháp hệ đất và lửa để lấp đầy các khe hở trên cửa. Sau đó, nung chảy tay nắm cửa để bọn chúng không thể xoay được nữa. Giờ thì, cánh cửa đã không thể mở được rồi. Tất nhiên, nó cũng sẽ vô dụng thôi nếu bọn chúng phá cánh cửa. Nhưng dù vậy, nó cũng có thể câu cho chúng tôi được chút thời gian.
Tiếp theo, cửa sổ. Nó có một cái lỗ nhỏ với thanh kim loại được đặt ở đó. Tôi quyết định sẽ tập trung ma pháp hệ lửa vào một điểm để nung chảy thanh sắt, nhưng nhiệt độ cần thiết vẫn là quá cao, nên không thực tế. Cuối cùng, tôi dùng ma pháp hệ nước để làm lỏng đi những viên gạch đang cố định khung sắt. Và một khi tôi có thể bẩy nó ra, chúng tôi sẽ có một cái lỗ vừa đủ, để cho một đứa trẻ chui qua.
Vậy là đã có đường thoát.
“Thưa Tiểu Thư. Có vẻ như những kẻ bắt cóc chúng ta là những người có thù với lãnh chúa. Đồng bọn của bọn chúng sẽ đến đây vào tối nay. Và bọn chúng đang bàn về cái cách, mà bọn chúng sẽ dùng để tra tấn chúng ta cho tới chết đó.”
“Đ-điều đó là nói dối…đúng chứ?”
Đương nhiên là vậy rồi. Nhưng gương mặt của Tiểu Thư đã chuyển màu trắng bệch.
“Tôi thì không muốn chết đâu, vậy nên…tạm biệt.”
Tôi bám vào bệ cửa trống trơn rồi trèo lên. Đúng lúc đó, có một giọng nói từ phía cửa vọng lại.
“Này, cái này không mở được! Chuyện quái gì thế này?!”
Rầm, rầm! Bọn chúng đập cửa.
Tiểu Thư nhìn về phía tôi, rồi nhìn về phía cánh cửa trong tuyệt vọng. “Đ-đừng…bỏ ta lại… Cứu với.”
Ồ wow. Cô bé sụp đổ nhanh hơn tôi nghĩ. Hẳn là tình huống kiểu này vẫn là rất đáng sợ ngay cả với cô bé.
Tôi nhảy xuống đất, đến gần cô bé và thì thầm, “Liệu cô có thể hứa là sẽ lắng nghe mọi điều tôi nói cho đến khi chúng ta về lại được dinh thự không?”
“T-ta sẽ nghe lời, chắc chắn.”
“Cô có thể hứa sẽ không hét lên không? Ghislaine không có ở đây đâu, hiểu chứ?”
Cô bé gật đầu lia lịa. “T-Ta hứa. Vậy nên làm ơn hãy nhanh lên...không thì bọn chúng sẽ tới... Bọn chúng sẽ tới đó!“
Thái độ của cô bé đã thay đổi hoàn toàn so với khi đấm tôi. Giờ còn lại thì chỉ là cảm giác, sợ hãi và bất an. Tốt lắm, giờ thì cô bé cũng đã có thể hiểu.
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh và lạnh lùng. ”Nếu cô không giữ lời, tôi sẽ bỏ cô lại.“
Tiếp theo, tôi gia cố cánh cửa bằng ma pháp hệ thổ. Sau đó thì, dùng ma pháp hệ lửa để cởi trói cho cô bé và chữa trị hoàn toàn bằng ma pháp hồi phục.
Cuối cùng, tôi chui qua cửa xổ, rồi kéo Tiểu Thư theo.
***
Sau khi thoát được khỏi nhà kho, trước mắt tôi là một thị trấn xa lạ. Không có tường thành. Đây không phải là Roa rồi. Nó không nhỏ đến mức để được gọi là một ngôi làng, nhưng là một thị trấn vô cùng nhỏ. Tôi phải nghĩ thật nhanh, nếu không bọn chúng sẽ tìm ra được chúng tôi.
“Hừm, thế này là đủ xa rồi!” Tiểu Thư lớn tiếng tuyên bố, có vẻ nghĩ rằng chúng tôi đã cắt đuôi được kẻ địch.
“Cô đã hứa sẽ không hét lên cho đến khi về nhà mà.”
“Hừm! Sao ta lại phải giữ lời với ngươi?” cô bé nói, như thể đó là một điều hiển nhiên nhất trên đời.
Con nhóc này!
“Ồ, thật à? Vậy thì chúng ta chia tay ở đây vậy. Tạm biệt.”
“Hừm!” Cô bé phồng mũi, quay người bỏ đi, nhưng ngay sau đó, những tiếng hét giận dữ từ phía xa vọng lại.
“Bọn nhãi khốn kiếp! Chúng chạy đâu rồi?!”
Hẳn là bọn chúng đã phá được cánh cửa, hoặc là đã nhìn thấy song sắt cửa sổ biến mất. Dù thế nào thì bọn chúng cũng đã phát hiện ra rồi.
“…Eek!” Tiểu Thư kêu lên, rồi chạy vội về phía tôi. “L-lúc nãy là nói dối đó. Ta sẽ không hét lên nữa. Giờ thì đem ta về nhà đi!”
“Tôi không phải người hầu, cũng không phải là nô lệ của cô.” Cách cô bé đổi ý nhanh như chớp khiến tôi bực mình.
“N-ngươi nói cái gì? Ngươi là gia sư của ta, đúng chứ?”
“Không, tôi không phải.”
“Hử?”
“Cô nói là cô không thích tôi, nên tôi đã không được nhân.”
“Ừ-ừ thì, giờ ta thuê ngươi là được,” cô bé nói, giọng miễn cưỡng.
Lần này, tôi cần một lời hứa thật sự. “Lại hứa. Một khi về được dinh thự, cô sẽ lại phá vỡ nó như cô vừa làm lúc nãy chứ gì?” Tôi nói, hy vọng là nó nghe thật lạnh lùng, xa cách, và như thể đã chắc chắn việc cô bé sẽ không giữ lời.
“T-Ta sẽ không phá vỡ lời hứa đâu, vậy nên…Ta yêu cầu—không, ý ta là… giúp ta với.”
“Cô có thể đi với tôi, miễn là hứa không được la hét, và sẽ lắng nghe những gì tôi nói.”
“H-hiểu rồi.” Cô bé gật đầu yếu ớt.
Rất tốt, tôi nghĩ. Giờ thì chuyển sang bước tiếp theo nào.
Đầu tiên, tôi lấy ra năm đồng tiền Đồng lớn giấu trong quần lót. Đó là toàn bộ tài sản của tôi lúc này. Mười đồng Đồng lớn thì đổi được một đồng Bạc, nên dù không phải là số tiền nhiều nhặn gì, nhưng nó sẽ đủ để phục vụ mục đích của chúng tôi.
“Giờ thì làm ơn, theo tôi.”
Chúng tôi tiến về phía cánh cổng thị trấn, tránh xa khỏi tiếng la hét giận dữ. Một tên lính gác trông lờ đờ đang đứng canh. Tôi đưa cho anh ta một đồng tiền. “Nếu có ai hỏi là có thấy chúng cháu không, thì hãy bảo là chúng cháu đã rời khỏi thị trấn rồi.”
“Hử? Cái gì? Trẻ con à? Được rồi, ta đoán vậy. Bọn cháu định chơi trốn tìm hay gì đó à? Đây là số tiền lớn đó. Trời đất, hẳn là gia đình hai đứa giàu có lắm…”
“Làm ơn, hãy nói như những gì cháu bảo.”
“Ừ, được rồi.” Câu trả lời khá cộc lốc, nhưng chúng tôi cũng không thể nán lại thêm được.
Tiếp theo, tôi đến khu chờ xe ngựa. Giá vé và điều khoản sử dụng được viết hết trên tường, nhưng tôi đã đọc thứ đó từ vài ngày trước rồi. Nên thứ tôi tìm chỉ là thông tin về vị trí của thị trấn này.
“Có vẻ như chúng ta đang ở cách Roa hai thành phố, ở một thị trấn tên là Wieden,” tôi thì thầm với Tiểu Thư.
Giữ đúng lời hứa, cô bé đáp lại với giọng thì thầm, “Sao ngươi biết?”
“Nó được viết ở đây này.”
“Ta không đọc được.”
Đây rồi, tôi nghĩ.
“Việc biết đọc tiện lắm đó. Cả cách hoạt động của nhà xe ngựa cũng được ghi ở đây này.”
Dù vậy, việc chúng có thể đưa chúng tôi đi xa thế này chỉ trong một ngày cũng là một điều khá đáng nể đấy. Việc ở trong một thành phố xa lạ khiến tôi khá là bất an, gần như là đang sống lại một ký ức tồi tệ nào đó vậy.
Không, không, tôi nghĩ. Lần này khác hoàn toàn so với cái lần mà tôi bị lạc ở Hello Work.
Khi tôi còn đang chìm trong suy nghĩ của mình, một tiếng hét từ phía xa tiến lại gần. “Khốn khiếp! Bọn chúng ở đâu rồi?! Ra đây ngay!”
“Trốn!” Tôi nắm lấy Tiểu Thư, rồi chui vào nhà vệ sinh và khóa cửa lại. Phía bên ngoài là những tiếng bước chân nặng nề.
“Chúng đâu rồi?!”
“Đừng hòng bọn mày có thể trốn thoát được!”
Oa, đáng sợ quá.
Ôi, thôi đi mà. Gào thét điên cuồng trong khi truy lùng chúng tôi… Chúng ít ra thì cũng nên sử dụng những lời ngọt ngào để gọi chúng tôi ra chứ. Thế thì may ra mới khiến chúng tôi lòi ra được. Dĩ nhiên là cũng không được đâu, nhưng ít ra thì còn có cơ hội.
“Chết tiệt, bọn chúng không ở đây!”
Không lâu sau, giọng bọn chúng xa dần. Chúng tôi đã có thể tạm thời thở phào, dù vẫn chưa thể mất cảnh giác được. Bởi dù sao thì, khi con người hoảng loạn, họ sẽ thường có xu hướng quay lại tìm cùng một chỗ nhiều lần.
“C-chúng ta ổn chưa?” Cô bé run rẩy lấy tay che miệng.
“À thì, nếu bị bắt gặp, thì hãy chiến với bọn chúng một trận thôi.”
“Đ-được… Chắc chắn rồi!”
“Nhưng tôi không nghĩ chúng ta có cửa thắng.”
“T-thật sao…?”
Tôi nói thế là vì trông như cô bé đã lấy lại được tinh thần chiến đấu vậy. Và tôi thì không muốn bị đánh thêm lần nữa.
“Tôi vừa xem giá xe ngưa, và có vẻ chúng ta sẽ phải đổi chuyến hai lần mới về được đến dinh thự.”
“Đổi chuyến?” Cô bé bối rối, không hiểu vì sao nó lại nghiêm trọng đến vậy.
“Mỗi ngày thì chỉ có một chuyến xe rời thị trấn, và cứ mỗi hai tiếng là có một chuyến bắt đầu từ tám giờ sáng. Thành phố nào thì cũng như vậy. Và chúng ta cần ba tiếng đồng hồ để có thể đến được thành phố tiếp theo từ thị trấn này. Nếu chúng ta rời đi bây giờ, chúng ta sẽ lên chuyến thứ tư trong ngày. Nói cách khác thì…”
“Nói cách khác…?”
“Lúc mà chúng ta tới được thành phố lân cận, thì chuyến xe ngựa cuối cùng đến Roa đã bắt đầu khởi hành rồi. Vậy nên, chúng ta sẽ phải ở lại một đêm ở thị trấn đó trước khi rời đi.”
“Không đời nà… Ô-ồ, ta hiểu. Hừm.” Cô bé nhìn như thế sắp hét lên, nhưng đã kìm lại được. Đúng rồi, hãy cố gắng kiếm chế lại cái giọng đó đi.
“Tôi còn bốn đồng Đồng lớn, và chúng ta sẽ phải đến thành phố tiếp theo, ở lại một đêm, rồi mới đi đến Roa. Chừng này sẽ là vừa đủ đấy.”
“Vừa đủ… Là sẽ đủ thôi, đúng chứ?”
“Đúng vậy.”
Cô bé trông nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn quá sớm để thả lỏng.
“Miễn là không ai lừa tiền chúng ta, thì đúng là như vậy.”
“Lừa tiền…?” Cô bé làm một vẻ mặt như không hiểu những gì tôi nói. Có lẽ là do chưa từng tự mình tiêu tiền trước đây.
“Nếu chủ quán trọ hoặc người bán vé thấy chúng ta là trẻ con, họ có thể sẽ cho rằng chúng ta không biết tính toán, hiểu chứ? Thế là họ có thể bớt, trả lại ít tiền thừa hơn cho chúng ta. Nếu cô có thể chỉ ra cái sai của họ, họ sẽ trả nốt. Nhưng nếu không biết tính thì…”
“Thì làm sao?”
“Thì chúng ta sẽ không đủ tiền cho chuyến xe ngựa cuối cùng nữa. Và bọn chúng sẽ tóm được chúng ta.
Cô bé bắt đầu run rẩy, như thể sắp tè ra quần tới nơi rồi.
“Nhà vệ sinh ở ngay đây rồi.”
“T-Ta biết điều đó.“
”Được rồi, vậy thì tôi sẽ ra ngoài kiểm tra.“
Khi tôi định rời đi, cô bé nắm lấy gấu áo tôi.
”Đ-đừng đi,“ cô bé nói.
Vậy nên tôi để cô bé đi tiểu trước rồi mới ra ngoài.
Có vẻ như hai kẻ truy đuổi đã rời đi, nhưng tôi không chắc liệu bọn chúng vẫn còn đang tìm ở bên trong hay bên ngoài thị trấn. Còn nếu chạm mặt, tôi sẽ buộc phải dùng ma pháp để hạ gục chúng.
Khi chúng tôi trốn trong một góc ở khu chờ xe, tôi đã cầu nguyện rằng, nếu phải đánh nhau, bọn chúng sẽ là những đối thủ tôi có thể đánh bại được. Và giờ khỏi hành đã đến, tôi đưa tiền cho người đánh xe, rồi cứ thế cả hai lên xe ngựa, và rời đi.
***
Chúng tôi tới được thành phố tiếp theo mà không gặp trở ngại gì.
Đối với chỗ nghỉ qua đêm, tôi cố tính chọn một căn lều trông rách nát, để cho Tiểu Thư biết thế giới này khắc nghiệt đến mức nào. Giường của chúng tôi chỉ toàn là rơm rạ.
Tiểu Thư thì căng thẳng đến mức không tài nào ngủ được. Cứ mỗi khi nghe được một tiếng động gì đó, là cô bé lại giật mình, hoảng hốt trừng mắt nhìn về phía cửa. Rồi khi không có gì bất thường xảy ra, cô bé mới thở phào nhẹ nhõm. Cô bé cứ thế lặp đi lặp lại, không biết bao nhiêu lần.
Buổi sáng hôm sau, chúng tôi lên chuyến xe ngựa sớm nhất đến Roa. Tiểu Thư thì vì hầu như không ngủ được chút nào, nên mắt cô bé đỏ ngầu. Nhưng tuy vậy, cô bé trông cũng không hề mệt mói. Trái lại, còn liên tục ngoái lại, nhìn về phía sau xe, như thể đang đề phòng kẻ truy đuổi. Tuy đôi khi cũng có mấy kỵ sĩ đơn lẻ cưỡi ngựa vượt qua chúng tôi, nhưng không ai trong số họ là bọn bắt cóc.
Có lẽ vì chúng tôi đã đi được một đoạn đường khá xa, nên bọn chúng đã bỏ cuộc. Hoặc là tôi đã quá ngây thơ.
Vài tiếng nữa trôi qua. Chúng tôi đến được Roa mà không gặp vấn đề gì. Khi băng qua những bức tường thành kiên cố và nhìn thấy được dinh thự của lãnh chúa ở phía xa, một cảm giác nhẹ nhóm lan tỏa trong lồng ngực. Vô thức, tôi đã thả lỏng cảnh giác, khi nghĩ rằng chúng tôi đã an toàn, khi đã tới được đây.
Chúng tôi xuống xe và đi bộ về phía dinh thự. Những bước chân nhẹ. Sau chuyến xe ngựa kéo dài hàng tiếng đồng hồ, lại còn lần đầu tiên ngủ trên đống rơm nữa, tôi đã hoàn toàn kiệt sức.
Và rồi, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc đó từ lâu, hai gã đàn ông chộp lấy Tiểu Thư và kéo cô bé vào một con hẻm phía sau.
“Cái gì?!” Tôi đã mất cảnh giác; phải mất đến hai giây tôi mới có thể nhận ra. Chỉ vỏn vẹn hai giây rời mắt khỏi thôi, cô bé đã biến mất. Nhưng ở khóe mắt, tôi đã kịp thấy bộ quần áo giống hệt thứ Tiểu Thư đang mặc, ngay trước khi cô bé bị kéo vào góc khuất sau của tóa nhà.
Tôi đuổi theo bọn chúng ngay lập tức. Lao vào con hẻm, tôi thấy hai gã đàn ông, một trong số đó đang bế Tiểu Thư trên tay, đang tìm cách bỏ chạy.
Tôi nhanh chóng niệm phép hệ đất để tạo ra một bức tường. Ngay khi ma lực bật ra khỏi đầu ngón tay, một bức tường đã được dựng lên, chặn đi lối thoát ngay trước mặt bọn chúng. Nó đột ngột đến mức mà bọn chúng đã không kịp dừng lại.
“Cái quái gì?!”
“Nggh!” Tiểu Thư cắn chặt miếng bịt miệng, nước mắt ứa ra.
Ghê thật… Bọn chúng đã có thể bịt miệng được cô bé chỉ trong vài giây sao? Hẳn là đã quen tay rồi, tôi nghĩ. Trông có vẻ như chúng còn đấm cô bé nữa, má cô bé sưng lên, đỏ một cách rõ rệt.
Đối thủ của tôi là hai tên bắt cóc. Một trong số chúng là cái tên bạo lực đã đá tôi, còn tên còn lại, hẳn là cái người mà tôi nghe thấy nói chuyện ở phía bên ngoài nhà kho. Trông bọn chúng như những tên cướp vậy, và cả hai đều mang một thanh kiếm bên hông mình.
“Aha, hóa ra là thằng nhóc đó. Mày biết là mày đã có thể đã an toàn nếu không nhúng mũi vào chuyện này mà.” Dù bị bức tường của tôi chặn đứng bất ngờ, chúng vẫn nhe răng cười khi nhận ra đối thủ là tôi.
Tên bạo lực tiến về phía tôi, hoàn toàn lơ là. Tên còn lại vẫn đang giữ Tiểu Thư trong tay. Tôi không rõ, liệu bọn chúng có còn đồng minh nào khác không. Nhưng dù sao đi nữa, tôi vẫn triệu hồi một quả cầu lửa nhỏ ở đầu ngón tay mình để uy hiếp.
“Hngh! Thằng khốn!” Vừa thấy vậy, tên bạo lực lập tức rút kiếm.
Tên còn lại cũng lập tức nâng cao cảnh giác, chĩa mũi kiếm vào cổ Tiểu Thư, trong khi vừa lùi lại phía sau.
“Mày… Mày đúng là thằng nhóc chết tiết! Mày có vẻ bình tĩnh quá mức nhỉ! Mày là hộ vệ à? Thảo nào mà thoát ra dễ thế. Chết tiệt, tao đã bị vẻ ngoài của mày lừa! Mày là ma tộc!”
“Tôi không là hộ vệ, vì chưa được thuê mà,” Tôi nói. Tuy cũng không phải ma tộc, nhưng cũng chẳng cần phải đính chính điều đó làm gì.
“Gì cơ? Thế sao mày lại cản bọn tao?!”
“À thì, sau vụ này bọn họ sẽ thuê tôi…”
“Hử, vậy là mày vì tiền à?
Vì tiền, hử? Tên đó cũng không hoàn toàn sai. Vì tôi làm việc này để kiếm đủ tiền, chi trả cho học phí Đại học Ma pháp của Sylphie và tôi mà. “Tôi sẽ không phủ nhận điều đó.”
Ngay khi tôi nói vậy, khóe môi hắn cong lên. “Vậy thì mày nên theo bọn tao. Tao có mối với một tên quý tộc biến thái, hắn sẵn sàng trả giá cao cho một con bé với xuất thân quý tộc. Tao cũng nghe nói là lãnh chúa cũng rất cưng chiều đứa cháu gái, nên bọn tao cũng có thể đòi tiền chuộc nữa. Đằng nào cũng có thể hốt được bạc thôi.”
“Ô hố.” Tôi làm ra vẻ như mình hứng thú với lời đề nghị đó, và Tiểu Thư quay sang nhìn tôi, khuôn mặt trắng bệch. Có lẽ cô bé đã biết tôi tìm việc từ gia đình mình, để có thể kiếm tiền chi trả học phí. “Vậy chính xác là bao nhiêu tiền?”
“Không phải mấy cái việc lặt vặt, chỉ có một, hai đồng vàng mỗi tháng đâu,” hắn nói với một nụ cười tự mãn. “Ít nhất cũng phải cả trăm đồng vàng đấy.”
Tên này nói như mấy thằng không hiểu về kinh tế ở thế giới này vậy. Nghe chẳng khác gì mấy thằng nhóc tiểu học đang khoác loác, “Nó là cả triệu yên đó! Tin được không?!”
Tên đó hỏi, “Mày thấy thế nào? Mày có thể trông giống một đứa trẻ, nhưng tao đoán là mày già hơn thế này.”
“Sao ngươi lại nghĩ vậy?”
“Đống ma thuật mày sử dụng và cả sự bình tĩnh của mày? Hiển nhiên. Tao biết là có những ma tộc như vậy. Cá là mày đã có một khoảng thời gian khó khăn vì ngoại hình của mình đúng chứ? Vậy nên chắc mày có thể hiểu được tầm quan trọng của đông tiền, đúng chứ?
“Ta hiểu.”
Vậy đó là tôi trong mắt người ngoài nhỉ? À thì, cũng đúng thôi, tôi hơn bốn mươi mà.
Ta-da! Chúc mừng, bạn đoán đúng rồi! Làm tốt lắm.
“Đúng vậy. Sống lâu như tôi thì cũng sẽ tự nhiên hiểu được tiền quan trọng đến mức nào. Tôi hiểu cảm giác bị ném vào một thế giới xa lạ, không tiền bạc, và chỉ có đúng một bộ đồ trên người là thế nào mà.”
“Heh, đúng, vậy mày hiểu bọn tao mà, nhỉ?”
Hiểu chứ, rất hiểu. Bởi vì cho đến bây giờ, tôi chưa từng phải lo về đồng tiền. Tôi đã sống gần hai mươi năm như một Hikikomori. Dành một nửa cuộc đời mình cho những tựa game online và mấy trò eroge. Nhưng nhờ vậy, tôi cũng đã học được một điều. Tôi đã biết được chuyện gì sẽ xảy ra nếu phản bội cô bé vào lúc này, và chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi giúp cô bé.
“Chính vì thế, tôi mới biết có những thứ còn quan trọng hơn tiền.”
“Đừng có mà mở mồm nói lời hoa mỹ với bọn tao!”
“Đó không phải là những lời hoa mỹ. Ngươi sẽ không thể mua sự ‘dere’ được bằng tiền.” Chết toi, bản năng otaku của tôi lại nổi lên rồi. Mà chắc gì bọn này đã biết tsundere là cái gì.
“Dere? Là cái quái gì?” Tên bạo lực nhìn ngây ngốc, nhưng ít nhất thì, hắn cũng đã hiểu được việc thương lượng đã đổ bể. Sau đó thì nụ cười bệnh hoạn đó biến mất, thay vào đó là vẻ mặt lạnh tanh khi hắn dí kiếm vào cổ Tiểu Thư.
“Vậy thì con bé này sẽ là con tin! Đầu tiên, bắn quả cầu lửa đó lên trời!”
“Ngươi muốn ta bắn lên trời?”
“Chuẩn rồi. Tốt nhất là mày không nên nhắm vào bọn tao, dù chỉ là lỡ tay thôi. Không quan trọng mày nhanh như nào, bọn tao có thể cắt cổ con nhãi này và sử dụng nó làm khiên thịt trước khi quả Cầu Lửa chạm đến.”
Thay vì như vậy, sao hắn ta không bảo đối phương giải trừ ma pháp chứ? Chờ đã, có khi hắn còn không biết điều đó. Mà cũng phải thôi: một ma pháp được niệm đầy đủ thường sẽ tiếp tục được duy trì cho đến khi nó được phóng ra mà. Và nếu không học về ma pháp bài bản, bạn chắc chắn, sẽ chẳng nhận ra được sự khác biệt giữa niệm chú và không niệm chú.
“Rõ.” Trước khi bắn quả Fireball trên đầu ngón tay mình, tôi sử dụng ma thuật để thêm vào hiểu ứng đặc biệt của đòn Fireball bên trong. Rồi sau đó tôi phóng nó lên không trung.
Nó lao vút lên với một âm thanh ngớ ngẩn, rồi phát nổ dữ dội trên cao.
“Hử!
“Oa?!
“Ngh?!”
Tiếng nổ lớn như muốn xé toạc màng nhĩ. Ánh sáng từ nó cũng gây chói dữ dôi. Hơi nóng phả xuống từ đó thì cũng có thể khiến cho bạn bị bỏng.
Ngay khi mọi người đều tập trung nhìn lên bầu trời, tôi chạy về phía trước. Vừa chạy vừa thi triển phép. Như thói quen, tôi niệm cùng lúc hai phép khác nhau. Ở bên tay phải, tôi có phép Trung cấp hệ gió, Sóng xung kích. Ở bên tay trái, tôi có phép Trung cấp hệ đất, Nham Đạn Pháo. Tôi ném nó vào từng tên một phía trước.
“Gyaaaah!”
Sonic Boom cắt phăng cánh tay của tên bạo lực, tên vẫn đang bị phân tâm bởi vụ nổ. Tôi bắt lấy Tiểu Thư, đỡ cô bé theo kiểu công chúa, khi bị rơi trong tiếng thét thất thanh của tên kia.
“Tch! Không dễ thế đâu!”
Tôi liếc sang tên còn lại và nhận ra hắn đã chém đôi Nham Đạn Pháo của tôi, bằng thanh kiếm của mình.
“Ugh…” Tệ rồi đây. Hắn ta thực sự đã xoay sở được và chém đôi nó. Tôi không rõ hắn đang sử dụng trường phái nào, nhưng điều này là không ổn. Nếu tên này mà mạnh như Paul, thì chúng ta sẽ gặp rắc rối to đấy. Khả năng, tên này không phải người tôi có thể đánh bại được.
“Wah, wah, wah!”
Tôi sử dụng hỗn hợp của phép gió và lửa để tạo một vụ nổ, đẩy tôi lên không trung. Xung lực của nó mạnh đến nối khiến tôi có cảm giác mình đã gãy đi một vài cái xương.
Thanh kiếm chém xuống tôi chậm hơn đúng một nhịp, suýt nữa thì đã trúng. Nó cắt xuyên không khí ngay trước đầu mũi tôi, âm thanh còn lại của nó vẫn còn vang trong tai tôi.
Suýt soát thật.
Nhưng hắn không nhanh bằng Paul, điều đó có nghĩa là tôi, cũng không cần phải sợ. Tôi đã luyện tập vô số những chiến thuật chống lại kiếm sĩ trước đây rồi. Cho nên, chỉ cần tôi làm đúng như những gì đã tập luyện, tôi có thể thoát khỏi đây.
Tiếp theo, tôi chuẩn bị ma pháp tấn công tiếp theo khi đang lơ lửng trên không. Đầu tiên, tôi sẽ bắn một quả Cầu Lửa vào thẳng mặt hắn. Bay chậm.
“Mày chỉ có thế thôi à!” Hắn quan sát quỹ đạo, chuẩn bị kiếm để đối phó. Và trong khi hắn còn đang chờ quả Cầu Lửa bay tới mình, tôi đã sử dụng cả hai phép hệ nước và đất, để biến đất dưới chân hắn thành một vũng bùn xoáy.
Rồi khi cố chém quả Cầu Lửa ấy, toàn bộ đầu gối của hắn đã chìm vào vũng lầy đặc quánh. Không thể nhúc nhích được.
“Cái gì?!”
Được, tôi thắng rồi! Thắng, tôi đã chắc là như vậy. Hắn không thể di chuyển được nữa. Dù có thể đỡ được quả Cầu Lửa, nhưng chúng tôi cũng đã nằm ngoài tầm tấn công. Với Tiểu Thư trên tay, tôi chỉ cần hòa vào đám đông là bọn tôi sẽ an toàn. Hoặc nếu cần, tôi có thể hét lên cầu cứu.
Ngay khi tôi nghĩ vậy…
“Mày nghĩ tao sẽ để mày thoát sao!” Hắn ném thanh kiếm về phía tôi.
Lúc đó, tôi nhớ lại điều Paul từng dạy. Trong phái Bắc Thần, kể cả nếu có chặt đứt chân của đối thủ, thì hắn vẫn sẽ còn chiêu ném kiếm.
Lưỡi kiếm lao đến chỗ tôi với một tốc độ kinh hoàng. Nhưng với tôi, khoảnh khắc ấy kéo dài đến vô tận. Nó đã được nhắm thẳng vào đầu tôi.
Cái chết.
Ngay khi những từ ngữ đó xuất hiện trong đầu, một bóng nâu lao tới chắn trước mặt tôi. Tôi nghe thấy một âm thanh, như tiếng sứ đổ vỡ, và rồi, thanh kiếm rơi xuống.
“Hử?”
Ai đó đã đứng giữa tôi và bọn bắt cóc. Một tấm lưng rộng lớn, vững chãi quay về phía tôi. Và tôi nhận ra đôi tai trên đầu người đó. Đó là Ghislaine Dedoldia. Cô ấy liếc nhìn tôi, rồi gật đầu.
“Để phần còn lại cho tôi,” cô ấy nói.
Khoảnh khắc khi cô ấy đặt tay lên thanh kiếm bên hông, một mũi kiếm xé gió được tung ra, để lại một vệt đỏ lóe lên trong không trung.

“Hử…?”
Cái đầu của tên bị kẹt trong vũng bùn lìa khỏi cổ. Mặc dù giữa hắn có một khoảng cách khá xa, đến mức nằm ngoài tầm với của thanh kiếm.
“Này, mày chui ra từ—”
Đuôi cô ấy khẽ cựa quậy, và trong khoảnh khắc đó, đầu của tên còn lại cũng rơi. Tôi có cảm giác, mình đã nghe thấy một tiếng bịch khô khốc, khi nó chạm xuống đất.
Não tôi hoàn toàn không thể theo kịp chuyện gì đang diễn ra. Tất cả những gì tôi có thể làm, chỉ là nhìn và đần thối ra, khi hai cái xác đổ gục xuống mặt đất, ở nơi cách chỗ chúng tôi đứng vài mét. Cảm giác không thật một chút nào. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Hử? Bọn chúng chết rồi? đó là tất cả những gì hiện lên trong đầu tôi lúc này.
“Hừm. Rudeus, chỉ có hai kẻ địch thôi à?”
Tôi bị kéo về lại thực tại. “À vâng. Cảm ơn. Thưa Cô…Ghislaine?”
“Không cần thưa Cô, cứ gọi ta là Ghislaine.” Cô ấy quay lại nhìn, rồi gật đầu. “Ta thấy một vụ nổ trên trời, và quyết định đến đây kiểm tra. Xem ra ta đã chọn đúng.”
“V-vâng, cô nhanh thật đấy. Ý cháu là, cô đã hạ gục bọn chúng chỉ trong vài tích tắc.” Một phút trôi qua, kể từ lần thi triển ma pháp đầu tiên của tôi. Dù thế nào đi nữa, thì cô ấy vẫn đến đây quá nhanh.
“Tôi ở gần thôi. Hơn nữa, nó cũng không nhanh đâu. Bất kỳ chiến binh nào thuộc tộc Dedoldia cũng có thể giết người, chỉ trong một vài giây. À nhân tiện, Rudeus, đây là lần đầu cậu chiến đấu với một tên phái Bắc Thần à?”
“Đây là lần đầu tiên cháu ở trong một trận chiến sinh tử,” Tôi nói.
“Vậy thì để ta nói cậu cái này, những kẻ như thế sẽ không bao giờ bỏ cuộc cho đến khi một trong hai bên chết. Hãy cẩn thận.”
Cho đến khi một trong hai bên chết…
Đúng là như vậy, tôi gần như đã chết. Tôi run rẩy khi nhớ lại khoảnh khắc thanh kiếm của tên bắt cóc bay đến chỗ mình. Đó là một trận chiến sinh tử. Một trận chiến sinh tử thật sự.
“V-Về nhà thôi.”
Nếu tôi đã mắc, dù chỉ là một sai lầm thôi, tôi cũng có thể đã chết. Thế giới này thật sự khác biệt. Một thế giới với cả kiếm và ma pháp.
Sẽ thế nào nếu tôi chết thêm lần nữa?
Một sự sợ hãi không tài nào diễn tả được chạy dọc sống lưng tôi.
***
“Phù…”
Cuối cùng, khi đã về đến dinh thự, Tiểu Thư gục xuống đất, hoàn toàn kiệt sức. Có lẽ khi không còn căng thẳng nữa, đôi chân cô bé cuối cùng cũng không trụ nổi nữa.
Những hầu gái vội vàng chạy lại, vây quanh cô bé. Rồi khi họ đưa tay ra đỡ, cô bé đã gạt phăng đi và tự mình đứng dậy. Đôi chân run lên, như một con nai khi mới chào đời.
Đứng thẳng dậy, cô bé khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ uy thế. Có lẽ đã về đến nhà, nên tinh thần cô bé cũng đã khôi phục phần nào. Nhìn thấy vậy, dường như những hầu gái đã nhận ra, có điều gì đó không ổn, rồi liền lùi lại.
Sau đó, Tiểu Thư chỉ tay thẳng vào tôi, mà hét lớn, “Ta đã giữ lời hứa, và giờ cũng đã về đến nhà! Vậy giờ ta có thể nói được rồi chứ?!”
“À vâng. Cô có thể nói được rồi.” Nhìn cô bé lại la hét lần nữa, khiến tôi nhận ra mình đã thất bại. Những gì chúng tôi đã trải qua, hẳn là đã không đủ để có thể thay đổi cô bé ích kỷ và bạo lực này. Sự thật là, cô bé hẳn đã nhận ra sự sợ hãi của tôi trong trận chiến đó. Có lẽ cô bé sẽ chế nhạo việc tôi tỏ ra cao ngạo trong khi thực chất lại yếu đuối.
“Ta sẽ ban cho ngươi một đặc quyền, ngươi sẽ được gọi ta bằng tên, Eris!”
Câu nói đó khiến tôi sững sờ. “Hử?”
“Không phải ai cũng được phép đâu, rõ chưa?!”
Vậy, tức là…tôi đã đỗ? Và được làm việc ở đây như một gia sư của cô bé ư? Ồ, ồ tuyệt vời! Thật sao? V-vậy, tôi đã thành công ư?! Đúng là vậy rồi!
“Cảm ơn! Thưa Tiểu Thư Eris!”
“Không cần thưa Tiểu Thư! Cứ gọi ta là Eris!” Cô bé đang bắt trước Ghislaine. Thế rồi, ngay khi nói điều đó ra, cô bé ngất lịm.
Và đó là cách, tôi trở thành gia sư cho Eris Boreas Greyrat.
***
TÊN: Eris B. Greyrat
NGHỀ NGHIỆP: Cháu gái của Lãnh chúa vũng Fittoa
TÍNH CÁCH: Hung dữ
KHÔNG: Luôn lắng nghe những gì người khác nói
ĐỌC/VIẾT: Có thể viết được tên của chính mình
TOÁN HỌC: Sử dụng được phép cộng
MA THUẬT: Không hứng thú
KIẾM THUẬT: Phái Kiếm Thần- Sơ cấp
LỄ NGHI: Có thể chào kiểu Boreas
NHỮNG NGƯỜI CÔ BÉ THÍCH: Ông nội, Ghislaine
0 Bình luận