Volume 2: Giai đoạn vị thành niên - Gia sư tại nhà

Chương 1: Vị tiểu thư trẻ bạo lực

Chương 1: Vị tiểu thư trẻ bạo lực

Trời đã chuyển tối khi tôi tới Thành phố Roa.

Làng Buena và Thành phố Roa, cách nhau khoảng một ngày đi xe ngựa, một chuyến đi thường kéo dài khoảng sáu cho tới bảy tiếng. Một khoảng cách vừa phải, không quá gần cũng không quá xa. Roa là một thành phố nhộn nhịp, và cũng là một trong những thành phố lớn nhất trong khu vực này.

Thứ đầu tiên khiến tôi phải để ý, chính là bức tường của pháo đài này. Những bức tường thành kiên cố, cao khoảng bảy cho đến tám mét, bao bọc toàn bộ thành phố. Cánh cổng khổng lồ thì liên tục   có những chiếc xe ngựa đi qua lại. Khi xe của chúng tôi đi qua, tôi thấy những quầy buôn bán của thương nhân.

Thứ đầu tiên chào đón tôi, ở bên trong thành phố, là một chuồng ngựa và quán trọ. Ở đây có một đám đông người qua lại tấp nập: thương nhân, dân thường, thậm chí có cả những chiến binh mặc giáp. Khung cảnh này quả thật, hệt như đang ở bên trong một cuốn tiểu thuyết fantasy vậy.

Tôi liếc nhìn thấy một nơi giống như là trạm chờ, nơi mọi người đang ngồi với rất nhiều hành lý. Cái đó là gì vậy? Tôi thắc mắc.

“Ghislaine, cô có biết đó là cái gì không ạ?” Tôi hỏi người đang đi cùng mình.

Cô ấy có tai và đuôi như của một loài động vật, với làn da màu nâu sẫm được lộ ra qua bộ giáp da hở hang. Cô ấy là một nữ kiếm sĩ cao to và cơ bắp.

Phái Kiếm Thần được chia ra làm bảy cấp độ, và Ghislaine Dedoldia nằm ở cấp độ thứ ba tính từ trên xuống, cô ấy có kỹ năng ấn tượng đến mức được gọi là Kiếm Vương. Và cũng sẽ là người dạy tôi kiếm thuật trong những ngày sắp tới.

Cô ấy giống như một người sư phụ thứ hai của tôi vậy.

“Cậu…” Cô ấy bực bội quay sang tôi. “Có phải cậu đang cố chọc tức tôi?” Cô ấy cau mày dữ tợn, khiến tôi giật mình.

“Không, cháu chỉ…thắc mắc, không biết đó là cái gì. Cháu không biết, nên hy vọng cô có thể nói cho cháu thôi.”

“Ồ, xin lỗi. Ra ý cậu là vậy.” Thấy tôi gần như sắp khóc, cô ấy vội vàng giải thích. “Đó là khu chờ cho những chuyến xe ngựa đường dài. Người ta thường dùng nó để di chuyển giữa các thành phố. Còn một cách khác nữa, là trả tiền cho một người buôn hàng rong để đi nhờ.”

Khi xe ngựa tiếp tục chạy, Ghislaine tiếp tục chỉ ra từng khu vực, và giải thích nó cho tôi. Đó là tiệm rèn vũ khí, kia là quán rượu, còn kia là một chi nhánh của Hội Mạo Hiểm Giả, và chỗ kia thì tốt nhất là không nên tới. Ghislaine tuy có một gương mặt nghiêm túc, nhưng cô ấy thật sự tốt bụng.

Không khí thay đổi khi chúng tôi đi qua một góc phố. Nơi đó có những dãy cửa hàng dành cho mạo hiểm giả: một tiệm rèn giáp, một tiệm rèn vũ khí, sâu hơn nữa, là những cửa hàng dành cho dân thường. Cuối cùng, ở tít phía trong của những con hẻm, là nhà ở.

Nghĩ kỹ thì, kẻ xâm nhập sẽ buộc phải tấn công thành phố từ ngoài vào trong. Vậy nên, dễ thấy, là thành phố này được xây dựng, sao cho càng đi vào sâu bên trong, những căn nhà càng lớn, và hàng hóa trong các cửa tiệm cũng ngày càng sang trọng. Càng sống gần trung tâm, bạn càng giàu.

Một tòa nhà khổng lồ nằm ngay chính giữa thành phố. “Đó là dinh thự của lãnh chúa,” Ghislaine nói.

“Nó trông giống một tòa lâu đài hơn dinh thự đấy ạ.”

“À, dù sao thì đây cũng một thành trì mà.”

Roa là một thành phố cổ với quá khứ huy hoàng. Bốn trăm năm trước, nó là thành trì cuối cùng trong cuộc chiến chống lại ma tộc. Đó là lý do tại sao, ở đây lại có một tòa lâu đài ở ngay trung tâm thành phố như vậy. Nhưng dù thế, bất chấp nguồn gốc oai hùng đó, giới quý tộc ở kinh đô hiện tại lại chỉ coi Roa như một vùng quê thô kệch với đầy mạo hiểm giả.

“Việc chúng ta đã tới tận đây cho thấy, khả năng cao vị Tiểu thư trẻ mà cháu dạy này, phải có địa vị xã hội rất cao.”

Ghislaine lắc đầu. “Không hẳn.”

“Hử?” Dinh thự lãnh chúa ở ngay trước mắt tôi. Theo suy đoán của tôi, thì những người sống ở đây hẳn phải là những người có địa vị rất cao chứ. Bộ giả thuyết của tôi là sai sao?

“Vậy chắc cô ấy là con gái của Lãnh chúa rồi.”

“Không.”

“Không ý ạ?”

Tôi cảm giác như, có ẩn ý gì đó bên trong lời nói của cô ấy. Rốt cuộc là sao nhỉ?

Xe ngựa đã dừng lại.

Khi vào dinh thự, một vị quản gia dẫn chúng tôi tới một nơi, trông giống phòng tiếp khách. Ông ấy chỉ tôi hai chiếc sofa đặt nằm cạnh nhau.

Đây sẽ là buổi phỏng vấn đầu tiên, ở cả hai kiếp sống. Tôi sẽ phải giữ bình tĩnh.

“Xin mời ngồi.”

Trong khi tôi ngồi xuống sofa, Ghislaine lặng lẽ rút ra và đứng canh ở góc phòng. Chắc cô ấy chọn chỗ đó để có thể quan sát toàn bộ căn phòng, tôi nghĩ. Nếu là kiếp trước, tôi hẳn sẽ cho rằng cô ấy là một con mọt fantasy cấp hai.

“Thiếu gia sẽ sớm quay lại. Xin hãy đợi ở đây cho đến khi ngài ấy tới.”

Tiếp theo, ông quản gia rót thứ mà tôi đoán là trà, vào một chiếc tách trông khá đắt tiền. Cuối cùng, ông ấy lui đi và đứng cạnh cửa phòng.

Tôi nhấp một ngụm từ tách trà nóng. Không tệ. Tuy không rành về trà, nhưng tôi đoán nó cũng là một loại đắt tiền. Ông ấy không rót cho Ghislaine. Rõ ràng là vậy rồi. Ở đây chỉ có tôi được đối xử như một vị khách.

“Thằng nhóc đó đâu rồi?!”

Một giọng nói lớn, dội từ bên ngoài vào, kèm theo đó, là những bước chân giận dữ, với âm thanh mỗi bước như một đợt sấm rền vang.

“Ở đây à?!”

Cánh cửa được bật mở một cách bạo lực, và một người đàn ông to, lực lưỡng bước vào. Từ ngoại hình, tôi có thể đoán là tầm khoảng năm mươi tuổi. Dù có một mái tóc nâu tuy đã sẫm điểm bạc, ông ta vẫn giống như là đang ở thời kỳ sung sức nhất của mình.

Tôi đặt tách trà xuống, đứng dậy, rồi cúi đầu thật sâu. “Rất hân hạnh được gặp ngài. Cháu tên là Rudeus Greyrat.”

Lỗ mũi ông ta phập phồng. “Hừm, ngay cả tự giới thiệu cũng không biết!”

“Thưa Chủ Nhân, ngài Rudeus chưa từng rời khỏi Làng Buena trước đây. Và cậu ấy cũng còn nhỏ, tôi chắc là cậu ấy chưa có thời gian để học lễ nghi đầy đủ. Mong ngài lượng thứ cho sự…”

“Còn ngươi, im miệng!”

Câu quát đó khiến quản gia im bặt ngay lập tức.

5a9fe906-71fa-4ede-8b9c-304d516cd618.jpg

Nếu đây là chủ nhân của dinh thự, thì tức là, ông ta chính là người thuê tôi, đúng chứ? Và ông ta đang thật sự giận dữ. Hẳn là bởi tôi đã thiếu sót gì đó. Tuy bản thân đã cố gắng lịch sự hết sức có thể khi giới thiệu rồi, nhưng có vẻ lễ nghi của giới quý tộc ở đây khác so với những gì tôi biết.

“Hừm. Vậy là Paul thậm chí còn không buồn dạy thằng con trai mình lễ nghi sao!”

“Theo như cháu được biết, thì có vẻ cha cháu rất ghét hình thức nên mới rời khỏi nhà ông nội ạ. Hẳn đó là lý do, mà ông ấy đã không dạy cho cháu.”

“Bào chữa ngay lập lức! Ngươi giống hệt hắn!”

“Cha cháu thật sự hay viện cớ đến vậy sao?”

“Đúng vậy! Mỗi lần nó mở miệng là lại một cái cớ. Nếu nó tè dầm, cớ! Nếu nó đánh nhau, cớ! Nếu nó trốn học, cớ!” Ông ta nói như thể đang trút giận. “Cả ngươi nữa! Nếu ngươi muốn học lễ nghi, ngươi đã có thể học nó! Lí do duy nhất mà ngươi không làm, là ngươi không bỏ một chút công sức nào cho việc đó!”

Một phần trong tôi đồng ý với ông ấy. Tôi đã quá tập trung vào ma thuật và kiếm thuật, đến nỗi còn không buồn học những thứ khác. Có lẽ tôi đã quá thiển cận.

Cách tốt nhất là nhận lỗi. “Ngài nói đúng. Việc cháu thiếu lễ nghi hoàn toàn là lỗi của cháu. Cháu xin lỗi vì chuyện đó ạ.”

Khi tôi cúi đầu, ông ta dậm chân mạnh đến mức khiến sàn nhà phát lên tiếng răng rắc. “Tuy nhiên! Ta công nhận việc người đã cố gắng thừa nhận sai lầm, thay vì bào chữa cho sự thiếu giáo dục của mình! Ta cho phép ngươi ở lại đây!”

Tôi không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng ít nhất thì ông ta cũng đã cho phép tôi ở lại.

Nói xong, chủ nhân của dinh thự xoay người rời khỏi phòng, vai ông ta thẳng và cứng nhắc.

“Đó là lãnh chúa cai quản vùng Fittoa, Sauros Boreas Greyrat. Ngài ấy cũng đồng thời là chú của Chủ Nhân Paul,” ông quản gia nói.

Vậy ra ông ta là lãnh chúa. Khí thế của ông ta khiến tôi lo lắng về khả năng trị vì của ông. Nhưng ở khu vực, nơi có nhiều mạo hiểm giả như vậy, cho nên có lẽ, bạn sẽ phải thật cứng rắn, mới có thể cai quản được.

Chờ đã. Có phải ông quản gia, vừa nói là Greyrat và chú, đúng không nhỉ? Nói cách khác, điều đó có nghĩa là… “Ông ấy là bác họ của mình sao?”

“Đúng vậy.”

Tôi biết mà.

Vậy là, Paul đã sử dụng mối quan hệ gia đình của mình, dù là với họ hàng xa. Tôi cũng không hề biết anh ta có xuất thân từ một gia đình quý tộc như vậy đó. Có vẻ anh ta là một người được lớn lên trong nhung lụa.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy, Thomas? Ngươi để cửa mở này.” Một người xuất hiện ở phía trước cửa: một người đàn ông gầy, nhẹ cân với mái tóc nâu gọn gàng. “Có vẻ như Cha ta đang có một tâm trạng tốt. Có chuyện gì đã xảy ra sao?”

Vì anh ta gọi lãnh chúa là cha, nên tôi đoán, anh ta cũng là anh em họ với Paul.

Ông quản gia nói, “Đây là Thiếu gia. Xin thứ lỗi cho tôi. Chỉ mới vừa vài giây trước thôi, Chủ Nhân đã gặp Ngài Rudeus. Có vẻ ngài ấy đã cảm thấy hài lòng với cậu ấy.”

“À-ha. Nếu thằng bé là kiểu người mà cha ta thích…có lẽ ta đã lựa chọn sai chăng?” Anh ta ngồi vào chiếc sofa đối diện với tôi.

À, ừ nhỉ, tôi nên giới thiệu bản thân của mình chứ, Tôi sực nhớ.

“Rất hân hạnh được gặp ngài. Tên cháu là Rudeus Greyrat.” Như vừa mới làm lúc nãy, tôi lại cúi người thật sâu, rồi hạ thấp đầu xuống.

“À phải rồi, ta là Philip Boreas Greyrat. Thường thì quý tộc sẽ chào nhau bằng cách đặt tay phải lên ngực và cúi đầu nhẹ. Cháu có lẽ đã khiến cha ta giận vì kiểu chào sai, đúng chứ?”

“Như này ạ?” Tôi làm theo hướng dẫn của anh ta, rồi cúi đầu nhẹ xuống.

“Đúng, đúng là như vậy. Tuy vậy thì cách chào lúc nãy của cháu cũng không hẳn là tệ đâu. Nó vẫn rất là lịch sự. Ta chắc chắn là nếu một người đi làm mà chào cha ta như vậy, ông ấy cũng sẽ hài lòng thôi. Giờ thì, ngồi đi.” Anh ta ngả người xuống chiếc sofa với một tiếng thịch lớn.

Tôi làm theo và ngồi xuống. Giờ thì buổi phóng vấn sẽ bắt đầu.

“Cháu đã biết được những gì rồi?”

“Cháu được bảo là, nếu dành năm năm ở đây dạy dỗ Tiểu thư, thì cháu sẽ nhận được đủ tiền, để có thể chi trả cho học phí ở Đại học Ma Pháp ạ.”

“Mỗi thế thôi à?”

“Vâng ạ.”

“Ta hiểu rồi.” Anh ta đặt tay lên đùi và nhìn đăm chiêu về phía chiếc bàn. ”Cháu có thích phụ nữ chứ?”

“Không nhiều bằng cha cháu ạ.”

“Ồ thật à? Vậy thì cháu đã đỗ.”

C-chờ đã, gì cơ? Không phải thế là có hơi nhanh à?

“Hiện giờ, chỉ có mỗi một vài người là con bé thích, như là Edna, giáo viên dạy lễ nghi, và Ghislaine, thầy dạy kiếm của con bé. Và đến giờ, cũng đã có năm người bị sa thải rồi. Trong số đó, có cả người từng dạy ở kinh đô.” Tôi hiểu là anh ta đang ám chỉ điều gì. Ý của anh ta là, việc bạn dạy ở kinh đô cũng không có nghĩa là bạn giỏi đâu chứ gì.

“Và chuyện đó thì, liệu có liên quan gì đến việc cháu có thích con gái hay không ạ?”

“Nó không. Chỉ là Paul là loại người sẽ làm việc hết mình, nếu là vì một cô bé dễ thương. Nên ta nghĩ chắc cháu cũng giống vậy.” Anh ta nhún vai.

Lẽ ra người phải nhún vai là tôi lại mới đúng. Xin đứng bó chúng tôi lại thành một guộc chứ.

“Ta sẽ nói thẳng, ta không kỳ vọng lắm ở cháu đâu. Ta chỉ nghĩ là, vì cháu là con trai của Paul, cho nên để thử thì cũng không mất gì thôi.”

“Ngài nói đúng, thật sự rất thẳng thắn,” Tôi nói.

“Gì, chứ cháu tự tin là mình có thể làm được à?”

Không, cũng không hoàn toàn. Kể cả có không tự tin, thì tôi cũng không thể nói vậy được. “Cháu cũng không rõ nếu chưa gặp cô ấy ạ.”

Thêm nữa, tôi cũng có thể tưởng tượng ra tiếng cười chế diễu của Paul, nếu tôi thất bại ở đây và phải tìm một công việc khác. Ta biết mà, dù sao thì con cũng chỉ là một tên nhóc mà thôi, anh ta sẽ nói như vậy. Đây không phải là chuyện đùa nữa rồi. Tôi không chấp nhận bị khinh thường bởi một người, mà theo lí thì trẻ hơn mình đâu.

Hừmm…

“Như này đi, cháu sẽ đi gặp cô ấy và để xem, nếu như cô ấy có gây khó dễ cho cháu…Thì cháu sẽ sử dụng kế hoạch của mình.” Đây là cơ hội tốt để sử dụng những kiến thức từ kiếp trước của tôi. Một phương pháp hoàn hảo có thể khiến một con nhóc hư hỏng phải nghe lời.

“Kế hoạch sao? Ý cháu là gì?”

Tôi giải thích một cách đơn giản cho anh ta. “Chúng ta sẽ để cho người nhà của ngài bắt cóc khi cháu đang ở cùng với Tiểu thư. Và sau đó, cháu sẽ dùng khả năng đọc, viết, tính toán, cùng với ma pháp của mình, để cả hai có thể trốn thoát và quay lại đây an toàn. Đại khái là như vậy ạ.”

Philip ngẩn người một lúc, rồi nhận ra và gật đầu. “Nói cách khác, cháu muốn con bé sẽ phải tự nguyện muốn học sao. Thú vị đây. Nhưng liệu cái này sẽ hiệu quả chứ?”

“Cháu nghĩ nó còn tốt hơn là ép buộc cô ấy ạ.”

Đây là môt típ quen thuộc trong cả anime và manga: một đứa trẻ chán ghét học hành, sẽ hiểu được tầm quan trọng của giáo dục, sau khi rơi vào tình huống cần dùng đến đầu óc mới có thể thoát thân. Không quan trọng lắm việc liệu người dàn dựng là gia đình của cô bé hay không, đúng chứ?

“Có phải Paul đã dạy cháu những thứ này? Một trong những cách để khiến các cô bé phải say đắm mình?”

“Không ạ. Bố cháu cũng không cần làm nhiều đến mức vậy, chỉ để khiến những người phụ nữ phải đổ gục đâu ạ.

“Khiến những người phụ nữ phải đổ gục hả… Pfft.” Philip bật cười. “Đúng là thế. Anh ta đã luôn là một người nổi tiếng, thậm chí còn chả phải làm gì, mà những cô gái cũng cứ tự bu vào.”

“Bất kỳ ai mà cha cháu giới thiệu với cháu cũng đều từng là tình nhân của ông ấy cả. Dù có là Ghislaine.”

“Quả là vậy, ta cũng khá ghen tị với anh ta đấy.”

“Cháu đang lo là ông ấy sẽ động vào người bạn thuở nhỏ của cháu ở làng Buena đây.

Sự lo lắng ập đến ngay khi tôi nói ra điều đó. Năm năm nữa kể từ giờ… Sylphie sẽ lớn lên rất nhều. Tôi không muốn quay về nhà và phát hiện ra cậu ấy đã trở thành một phần trong dàn harem của cha mình đâu.

“Đừng lo. Paul chỉ hứng thú với những người phụ nữ lớn thôi.” Ngay khi Philip nói vậy, anh ta hướng tầm nhìn của mình về phía của Ghislaine, người đang đứng ở góc phòng.

“Ồ.” Tôi nhận ra ngay ý của anh ta. Ghislaine đúng là có một thân hình rất…phát triển. Nghĩ kỹ thì, cả Zenith và Lilia cũng vậy. Cái gì phát triển, có phải bạn đang hỏi như vậy? Tất nhiên là ngực rồi.

“Cháu sẽ ổn thôi, chỉ có năm năm thôi mà. Con bé có thể sẽ phát triển, nhưng ta không nghĩ là có thể lớn tới cỡ đó đâu, dù sao thì, cô bé cũng mang trong mình dòng máu elf mà. Và ngay cả Paul thì cũng không biến thái tới cỡ đó đâu.”

Liệu có thể tin được không? Với lại, làm sao mà anh ta biết được Sylphie là một bán elf? Có lẽ tốt nhất là tôi nên cho rằng, anh ta đã biết hết về khoảng thời gian tôi ở làng Buena.

“Ta lo hơn là liệu cháu có quyến rũ con gái ta không đấy.”

“Sao ngài lại lo lằng về điều đó, trong khi cháu mới chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi chứ?” Trời, đúng là thô lỗ. Tôi không định làm gì đâu. À thì, nó sẽ không phải là tôi làm, nếu như cô bé tự thích tôi trước, nhỉ.

“Trong lá thư của Paul, anh ta nói là muốn gửi cháu đi, vì cháu đã dành quá nhiều thời gian để chơi với phụ nữ. Ban đầu, ta đã tưởng đó chỉ là đùa, nhưng sau khi nghe về kế hoạch của cháu, ta bắt đầu nghi ngờ rồi đấy.”

“Đó là vì cháu không có bất kỳ ai khác làm bạn ngoài Sylphie thôi ạ.” Người mà tôi đang cố nuôi dạy thành người phụ nữ hoàn hảo, ngoan ngoãn. Kể cả thế thì chuyện đó cũng không liên quan gì đến anh ta.

“Thôi, nói chuyện nữa thì cũng chẳng đến đâu cả. Cháu sẽ cần phải gặp con gái ta. Thomas, đem thằng bé tới chỗ nó đi.” Philip đứng dậy.

Và cứ như vậy, cuối cùng tôi đã gặp được cô ấy.

***

Kiêu ngạo. Đó là suy nghĩ đầu tiên của tôi khi nhìn thấy cô bé. Lớn hơn tôi hai tuổi. Ánh mắt sắc, hẹp với mái tóc gợn sóng. Màu tóc ấy cũng là một màu đỏ thuần khiết, đến mức, nó trông giống như ai đó đã đổ cả thùng sơn lên đó vậy.

Ấn tượng đầu tiên của tôi là dữ dằn. Không nghi ngờ việc cô bé này sẽ trở thành một mĩ nhân trong tương lai, nhưng tôi đoán là phần lớn những người đàn ông sẽ cảm thấy khó xử khi ở với cô ấy. Trừ khi bạn là một masochist chính hiệu… à không, có lẽ chưa đến mức đó.

Dù sao thì, cô bé này rất nguy hiểm. Bản năng cảnh báo nguy hiểm liên tục báo động khi tôi tiến lại gần cô bé.

Nhưng tôi đâu thể quay đầu bỏ chạy được. Trước mắt thì, tôi chào cô bé như những gì Philip đã hướng dẫn. “Hân hạnh được gặp cô. Tôi là Rudeus Greyrat.”

“Hừm!” Cô bé liếc nhìn tôi một cái, lỗ mũi phập phùng, hệt như ông nội của mình vậy. Tiếp theo, cô bé khoanh tay lại trước ngực, khi đang nhìn xuống tôi. Theo cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen luôn nhé, vì cô bé này cao hơn tôi mà. Gương mặt cô bé cau lại. “Cái gì đây, còn nhỏ hơn cả ta nữa! Mà lại là người dạy ta sao? Đừng có đùa!”

b96ff07e-6e8f-4852-af31-879713cd31e8.jpg

Tôi biết mà—cô bé này vô cùng kiêu ngạo. Nhưng tôi không thể để bị lấn lướt được. “Tôi không nghĩ tuổi tác có liên quan gì ở đây,” Tôi nói.

“Ồ vậy ư?! Ngươi có vấn đề với ta à?!” Giọng nói của cô bé này lớn đến mức khiến tai tôi ù đi.

“Ý tôi là, thưa Cô, có những thứ mà tôi có thể làm được mà cô thì không.”

Ngay cái khoảnh khắc tôi nói điều đó, tóc cô ta như dựng đứng lên, một biểu hiện vật lý của cơn giận.

Đáng sợ thật.

Aww, chết tiệt, sao tôi lại phải sợ một cô bé còn chưa đến mười tuổi kia chứ!

“Ngươi tự cao ghê nhỉ! Ngươi nghĩ ta là ai chứ?!”

Tôi cố kìm nén nỗi sợ và trả lời. “Cô là chị họ của tôi, đúng chứ?”

“Chị họ…? Là cái quái gì?”

“Có nghĩa là, bố tôi là anh em họ của bố cô. Nói cách khác, cô là cháu gái của bác họ tôi.”

“Ngươi nói cái gì vậy?! Ta không hiểu!”

Chắc là giải thích không phải là cách tốt nhất, nhỉ? Có lẽ tôi chỉ cần nói thẳng luôn việc chúng tôi là họ hàng. “Cô đã từng nghe tới Paul rồi, đúng chứ?”

“Tất nhiên là không!”

“Ồ, được rồi.” Tôi không ngờ tới điều này. Hóa ra là cô bé cũng không biết anh ta. Mà việc chúng tôi là họ hàng cũng chẳng quan trọng lắm. Quan trọng là khiến cô bé này phải nói chuyện. Bởi dù sao thì, khi bạn bắt đầu một trò chơi điện tử, cách tốt nhất để có thể xây dựng một mối quan hệ với một NPC, chính là nói chuyện với họ thường xuyên mà.

Khi tôi nghĩ vậy, cô bé giơ tay lên, rồi tát tôi.

“Hử…?” Nó quá đột ngột. Cô bé này vừa tát thẳng vào mặt tôi. Hơi bối rối, tôi hỏi lại, “Tại sao cô lại tát tôi?”                 

“Vì ngươi hành xử quá ngạo mạn, trong khi ngươi còn bé tuổi hơn cả ta!”

“Ra là vậy.” Gò má tôi vẫn nóng ran lên, nơi cô bé tát. Nó sưng lên. Đau đấy, tôi nghĩ.

Ấn tượng thứ hai của tôi với cô bé này, là bạo lực.

Tôi đoán là mình không còn lựa chọn khác rồi. “Được rồi, đến lượt tôi tiếp lễ.”

“Gì cơ?!”

Không đợi câu trả lời, tôi tát lại. Bẹp! Một âm thanh không mấy dễ nghe.

À thì, có lẽ là nó yếu vì tôi cũng không quen tát mọi người lắm. Nhưng thế là ổn rồi. Ít nhất thì cô bé này cũng đã có thể cảm nhận được nối đau, tôi trấn an bản thân. “Giờ thì cô đã hiểu—”

Cảm giác bị tát là như nào, đó là những gì tôi định nói, nhưng hiện lên trước mắt tôi là khung cảnh, tóc của cô bé dựng đứng lên, khi đang thu tay lại thành nắm đấm. Một tư thế giống hệt bức tượng Nio, vị hộ pháp dữ tợn của Phật tổ.

Trong khi đang nghĩ vậy, nắm đấm của cô bé đã chạm đến mặt tôi. Và khi tôi còn loạng choạng sau cú đấm, cô bé lấy chân mình móc chân tôi lại. Rồi dùng tay đập mạnh vào ngực, đẩy tôi xuống sàn. Vài giây sau, cô bé ngồi đè lên tôi. Để đến khi tôi nhận ra, thì tay tôi đã bị đầu gối của cô bé ghì chặt.

H-hử? Không di chuyển được? Tôi hoảng loạn. “Này, chờ đã!”

Tiếng kêu của tôi bị át bởi tiếng gào của cô bé. “Ngươi nghĩ ngươi vừa giơ tay đánh ai hả?! Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận!”

Nắm đấm của cô bé dồn xuống người tôi như búa tạ. “Au, au, đau quá! Chờ đã, gì, không, dừng lại!“

Tôi nhận năm cú đấm trước khi thoát ra bằng ma pháp. Dù chân như muốn khụy xuống, nhưng tôi đã cố gắng để có thể đứng thẳng dậy, rồi quay lại phản công. Tôi dùng ma pháp hệ gió tát thẳng vào mặt cô bé.

“…Ngươi sẽ không thoát được đâu.“ Đòn đánh của tôi đã ném cô bé đi, nhưng vẫn không ngăn được con thú này dù chỉ một khắc. Cô bé lao đến tôi với một gương mặt của quỷ dữ.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy biểu cảm đó, tôi đã nhận ra sai lầm của mình. Loạng choạng, tôi bỏ chạy. Cô bé này không phải loại tiểu thư mà tôi quen thuộc. Cô bé không phải loại bốc đồng, ích kỷ chỉ thích đưa ra quyết định theo cảm xúc nhất thời, mà giống kiểu nhân vật chính du côn trong mấy bộ manga hơn!

Dù có thể đánh bại cô bé với ma thuật, nhưng tôi không nghĩ điều đó sẽ khiến cô bé này nghe lời mình. Cô bé sẽ lại chờ đợi thời cơ để hồi phục, và rồi lại tiếp tục báo thù. Dù có thể sử dụng ma thuật để tấn công mỗi lần cô bé như vậy, nhưng đó không phải là một giải pháp lâu dài.

Không giống như nhân vật chính trong một bộ manga, cô bé là kiểu người không từ mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Cô bé có thể ném một chiệc vạc từ trên cầu thang xuống đầu tôi hoặc là nhảy ra từ bóng tối với một thanh kiếm gỗ. Bất cứ điều gì. Đúng vậy, cô bé sẽ dùng mọi cách để có thể trả thù. Cô bé này sẽ muốn bạn phải nhận lại gấp 10 lần những gì bạn đã làm với cô bé. Và khi cơ hội đến, cô bé sẽ không do dự.

Cái này không đùa được đâu. Tôi thậm chí còn chẳng thể dừng lại để mà niệm phép hồi phục nữa. Nhưng để chuyện này kéo dài lại càng không thể. Bởi càng như thế, tôi sẽ càng mất đi cơ hội khiến cô nhóc này nghe lời mình. Buộc phải dùng đến biện pháp mạnh thôi.

Tuy vậy, đó cũng là phương pháp duy nhất, mà tôi không thể thực hiện được bây giờ.

Được rồi, chúng ta đã nắm được toàn bộ tình hình rồi.

***

Mệt mỏi vì cuộc truy đuổi, vị Tiểu Thư cuối cùng cũng chịu bỏ cuộc và quay về phòng của mình. Cô bé tuy không tìm được tôi, nhưng cũng là suýt soát đấy.

Khi con quỷ tóc đỏ đó đi qua, tôi đã cảm thấy tê dại. Chưa bao giờ, tôi tưởng tượng được, là mình sẽ được trải nghiệm cảm giác làm nhân vật chính, trong một bộ phim kinh dị như thế này. Hoàn toàn kiệt sức, tôi quay về chỗ Philip, người mà vẫn đang đợi tôi với một nụ cười cay đắng trên gương mặt.

“Sao, thế nào rồi?”

“Hoàn toàn không ổn,” Tôi trả lời, gần như đã rơi nước mắt.

Trong khi cô bé đấm tôi, tôi đã nghĩ mình có thể sẽ chết ở đó rồi. Và khi tôi chạy đi, tôi gần như đã khóc.

Đã từ rất lâu rồi, tôi mới có cảm giác như vậy. Dù sao thì, tôi cũng đã trải nghiệm điều tương tự trước đây rồi mà. Không hẳn là tôi có chấn thương tâm lý hay gì đâu nhé.

“Thế, cháu định bỏ cuộc chứ?”

“Không, cháu sẽ không.” Làm sao tôi có thể bỏ cuộc được chứ? Tôi còn chưa đạt được điều gì cơ mà. Nếu tôi bỏ cuộc bây giờ, thì nó có nghĩa, là tôi vừa bị ăn đấm, mà chẳng vì một lí do gì. “Cháu muốn sự hỗ trợ của ngài để thực hiện những gì chúng ta đã bàn trước đây.” Tôi cúi đầu trước anh ta, thấp và dứt khoát. Tôi sẽ dạy cho con quái thú kia ác mộng thật sự là như nào.

“Được rồi. Thomas, đi chuẩn bị đi.” Lập tức, người quản gia cúi chào, rồi rời đi. Philip nói, “Cháu thực sự có một ý tưởng thú vị đấy.”

“Ngài nghĩ vậy sao?”

“Ta có. Cháu là gia sư đầu tiên mang đến cho ta một kế hoạch tham vọng như vậy đó.”

“Cháu nghĩ là nó sẽ hiệu quả thôi.”

Nói là vậy, nhưng tôi vẫn có một chút lo lắng. Liệu cái kế hoạch nhỏ này của tôi sẽ thực sự có tác dụng với một người có tính cách như vậy không?

Philip nhún vai, rồi nói, “Còn phụ thuộc xem cháu cố gắng đến mức nào nữa.”

Tất nhiên là như vậy rồi.

Và cứ thế, chúng tôi bắt đầu triển khai kế hoạch.

***

Tôi bước vào căn phòng mà bản thân được cấp cho. Nó được trang trí vô cùng tinh xảo. Bên trong có một chiếc giường lớn và nhiều món đồ nội thất trang trí cầu kỳ khác nhau, một chiếc rèm cửa lộng lẫy, và một cái giá sách hoàn toàn mới. Căn phòng này chỉ cần thêm một chiếc điều hòa và một cái máy tính nữa, là nó sẽ trở thành một thiên đường dành cho Hikikomori đó. Đây là một căn phòng tốt.

Tôi được giao cho một căn phòng, mà có lẽ là dành cho một vị khách, chứ không phải của người hầu. Hẳn là bởi tôi mang họ Greyrat nhỉ. Và cũng vì một vài lý do nào đó, mà gần như toàn bộ những hầu gái ở đây, đều là thú nhân. Tuy tôi có nghe nói, là ở quốc gia này họ phân biệt đối xử với quỷ tộc, nhưng có vẻ với thú nhân thì là một câu chuyện khác.

“Ah, Paul, đồ khốn. Ông đã đẩy tôi đến một nơi quái quỷ.”

Tôi thả mình xuống giường, rồi ôm lấy cái đầu vốn đang nhức nhối của mình. Có lẽ là di chứng còn lại từ những cú đấm. Tôi lẩm nhẩm niệm chú để chữa lành vết thương.

“Ít ra thì vẫn tốt hơn những gì xảy ra ở kiếp trước.”

Đúng là như vậy, dù đều là bị đấm và đuổi ra khỏi nhà. Nhưng lần này mọi thứ đã khác. Tôi không bị bỏ mặc ở ngoài đường trong sự lạnh lẽo. Có một sự khác biệt vô cùng lớn giữa hiện tại và quá khứ của tôi.

Paul sẽ là người đảm bảo điều đó. Anh ta đã chuẩn bị sẳn cho tôi một công việc, cũng như là một nơi để ngủ. Thậm chí còn cho tôi tiền tiêu vặt nữa. Như vậy đã là quá đủ rồi.

Nếu như gia đình ở kiếp trước của tôi có làm điều tương tự cho tôi, thì có lẽ, tôi đã có thể thay đổi được cuộc đời mình. Hoặc nếu họ đã tìm một công việc, một nơi để ở cho tôi, và đứng quan sát, để chắc rằng tôi sẽ không bỏ dở giữa chừng…

Không, những thứ đó sẽ không bao giờ xảy ra. Tôi vốn là một tên ba mươi tư tuổi, với không chút kinh nghiệm làm việc. Họ bỏ rơi tôi, vì họ đã bất lực, và chẳng thể làm được gì nữa.

Dù sao thì, tôi không nghĩ là mình có thể thay đổi, kể cả nếu họ có làm những điều như vậy. Thậm chí, tôi có lẽ sẽ còn chẳng thèm đến làm việc. Còn nếu họ lấy đi chiếc máy tính, niềm vui duy nhất của tôi đi, có lẽ tôi sẽ tính đến cả chuyện tự sát.

Mọi thứ đã khác đi, bởi vì lần này tôi đã khác. Bởi vì lần này, tôi đã quyết định, rằng bản thân sẽ đi làm và kiếm tiền. Dù có thể đã bị ép buộc vào tình thế này, nhưng thời điểm lại là hoàn hảo. Có lẽ tôi đã hiểu lầm Paul.

“Nhưng anh ta đâu cần phải gửi tôi đến đây để có thể đối phó với thứ đó chứ.”

Rốt cuộc cái thể loại sinh vật đầy cơn thịnh nộ đó là gì vậy chứ? Trong toàn bộ bốn mươi năm trong cuộc đời, tôi chưa từng được trải nghiệm điều gì tương tự. Kinh hãi không phải là từ có thể diễn tả được toàn bộ thứ đó. Nó bạo lực. Giống như một chiếc nồi áp suất phát nổ vậy. Tệ đến mức, khiến cho con người ta bị PTSD. Tôi có lẽ đã làm ướt quần mình một chút.

Trong khi hầu hết các thanh kiếm nhật bản đều có một lưỡi, thì cô bé giống như một thanh kiếm có hai lưỡi vậy. Giống như một chai thuốc độc đã bị bắn ra khắp nơi.

Giờ thì tôi có thể hiểu tại sao cô bé này lại bị đuổi khỏi trường.

Kinh nghiệm đã hiện rõ lên từ cái cách mà cô bé đó tung nắm đấm vào tôi. Đó là những nắm đấm đã quen với việc đánh người. Những nắm đấm đánh người bất kể họ có chống cự hay không.

Dù mới chỉ chín tuổi, vậy mà cô bé đã thành thạo trong việc khống chế, khiến đối thủ mất đi hoàn toàn khả năng chống trả. Liệu tôi có thể dạy được một người như vậy không.

Tôi đã nói với Philip về kế hoạch.

Đầu tiên, chúng tôi sẽ bắt cóc và cho cô bé hiểu được, cảm giác bất lực là như nào. Và rồi, đó sẽ là lúc tôi đến giải cứu. Như vậy, cô bé có thể học được cách tôn trọng và ngoan ngoan tham gia các buổi học của tôi. Một kế hoạch tuy đơn giản, và tôi đã nắm được những nhân tố cần thiết để thành công. Tôi chỉ cần nhận được duy nhất một phản ứng đúng từ cô bé, là mọi thứ sẽ diễn ra một cách suôn sẻ thôi mà.

…Nhưng liệu có thật sự là như vậy không? Cô bé bạo lực hơn cả nhưng gì tôi tưởng tượng. Hẳn là cô bé sẽ sẽ gào, thét lên cho đến khi đối thủ mắc bẫy, và rồi đánh họ đến khi bê bết máu. Cái khao khát chiến thắng mạnh mẽ đấy đã được biểu hiện qua sự hiểu chiến của cô bé.

Mà liệu có khi nào, kể cả dù đã bị bắt cóc rồi, cô bé vẫn không học được gì không? Để đến lúc, khi mà tôi tới cứu, với một vẻ mặt không mấy bất ngờ, cô bé có thể nói, “Cuối cùng thì cũng tới hả, đồ rác rưởi.”

Điều đó cũng có khả năng. Với cô bé, nó hoàn toàn là có thể.

Rất có khả năng cô bé sẽ phản ứng theo cái cách mà tôi không thể ngờ tới được. Vậy nên tôi cần phải chuẩn bị tinh thần cho chuyện đó. Không có chỗ cho thất bại được.

Tôi đã suy nghĩ về nó. Cố gắng nghĩ ra một kế hoạch hoàn hảo giúp tôi chắc chắn có được thành công. Thế nhưng càng nghĩ, đầu óc của tôi càng trở nên rối bời.

“Làm ơn, Thượng Đế, xin hãy cho kế hoạch này thành công.”

Đến cuối cùng, tôi đã cầu nguyện. Dù không tin vào thần thánh, nhưng hiện giờ, như bao người Nhật Bản khác, tôi quay sang cầu nguyện khi bản thân gặp rắc rối.

Làm ơn, bằng một cách nào đó, hãy khiến cho kế hoạch này thành công, tôi cầu nguyện.

Đó là khi tôi nhận ra, tôi đã để quên báu vật quần lót của mình ở lại làng Buena, và tôi đã khóc. Thần (a.k.a. Roxy) đã không còn ở bên tôi nữa.

***

TÊN: “Tiểu thư”

NGHỀ NGHIỆP: Cháu gái của Lãnh chúa vùng Fittoa

TÍNH CÁCH: Hung dữ

KHÔNG: Lắng nghe những gì người khác nói

ĐỌC/VIẾT: Có thể viết tên của chính mình

TOÁN HỌC: Có thể cộng các số có một chữ số

MA THUẬT: Hoàn toàn không biết

KIẾM THUẬT: Phái Kiếm Thần- Sơ cấp

LỄ NGHI: Có thể chào kiểu Boreas

NGƯỜI MÀ CÔ BÉ THÍCH: Ông nội, Ghislaine

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!