Volume 2: Giai đoạn vị thành niên - Gia sư tại nhà

Chương 5: Vị Tiểu Thư lên mười

Chương 5: Vị Tiểu Thư lên mười

Lại thêm một năm nữa trôi qua.

Việc giáo dục Eris nhìn chung tiến triển rất thuận lợi. Nhưng bất ngờ hơn cả, phải nói đến mảng kiếm thuật, khi cô bé đạt được đến cấp Trung trước cả khi tròn mười tuổi. Điều đó cũng có nghĩa là giờ, cô bé đã mạnh ngang với một kiếm sĩ bình thường.

Ghislaine cũng đã nói rằng, tuy mới chỉ chín tuổi thôi, nhưng cô bé hoàn toàn có thể đạt được cấp Cao chỉ trong vài năm tới. Có vẻ vị Tiểu Thư đây của chúng tôi là một thiên tài.

“Còn với tôi thì sao?” khi tôi hỏi Ghislaine, cô ấy liền quay mặt đi. Có vẻ tôi không hề có một chút thiên phú nào trong mảng kiếm thuật rồi.

Eris thì cũng đã dần biết viết hay đọc. Ghislaine từng nói với cô bé rằng nếu không biết chứ sẽ chẳng làm được gì, sẽ bị đủ loại người lừa gạt, cuối cùng còn có thể bị bán làm nô lệ. Nghe vậy, Eris cũng cố gắng học một cách tuyệt vọng.

Tuy vậy cũng có phần đáng tiếc cho Eris, khi cô bé tiến bộ khá chậm trong môn toán học. Có vẻ cô bé không giỏi môn này. Nhưng cũng không cần quá vội. Bởi tuy tôi cũng không biết sau này cô bé sẽ làm gì, nhưng toán cao cấp không thực sự cần thiết trong thế giới này. Cho nên, trong năm năm này, cô bé chỉ cần nắm vững được bốn phép tính cơ bản. Thế là tốt lắm rồi.

Những tiết học ma thuật thì vẫn được tiến triển đều, nhưng tôi có cảm giác như đã bị chững lại. Bằng cách niệm, bọn họ có thể thi triển được phần lớn các phép sơ cấp. Eris thì thành thạo được tất cả các hệ ma pháp trừ hệ đất, còn Ghislaine thì lại chỉ có thể sử dụng được những phép hệ lửa. Không biết sự khác biệt là gì, trong khi cả hai đều được dạy mọi thứ như nhau. Phải chăng Ghislaine không có năng khiếu ở các hệ nước, gió và đất? Theo như tôi quan sát thì có vẻ vậy, nhưng tôi cũng không chắc lắm.

Dù sao đi nữa thì, rõ ràng là việc chỉ đọc những câu chú từ cuốn sách, không hề giúp bọn họ có thể thi triển được toàn bộ các loại phép. Đối với tôi thì những thứ khá tự nhiên, cho nên cũng không biết cách phải giúp họ như nào. Gần đây, tôi cũng cho bọn họ luyện thêm phép vô niệm, nhưng kết quả cũng chẳng mấy khả quan. Với Sylphie thì mọi thứ có vẻ rất dễ dàng, nên tôi thắc mắc, không biết liệu vấn đề có đến từ tuổi tác hay không, hay chỉ đơn giản là Sylphie có thiên phú đặc biệt.

Có thể đây là nỗ lực vô ích cũng nên. Và việc chuyển sang ma pháp Trung cấp có lẽ là lựa chọn sáng suốt hơn. Nhưng Eris và Ghislaine lại là kiếm sĩ, nên có lẽ thuần thục ma pháp cơ bản để dùng trong những việc lặt vặt thì sẽ hữu ích hơn đó. Cuối cùng, tôi quyết định sẽ giữ nguyên phương pháp giảng dạy. Nhưng dù vậy, tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó họ có thể sử dụng được phép vô niệm.

***

Sinh nhật mười tuổi của Eris đang đến gần. Ở thế giới này, sinh nhật lần thứ mười là một cột mốc đặc biệt. Và đối với giới quý tộc, họ thường sẽ tổ chức một bữa tiệc lớn cho con của mình vào các mốc năm, mười và mười lăm tuổi.

Vào ngày sinh nhật của Eris, đại sảnh và sân trong nối liền với nó sẽ được mở ra cho buổi tiệc. Những món quà dự kiến sẽ được đổ về từ khắp nơi. Và toàn bộ những quý tộc của Roa đều nhận được lời mời tham dự.

Cũng vì Sauros thuộc kiểu quân đội thô kệch, không câu nệ hình thức, nên kế hoạch ban đầu dự kiến chỉ là một bữa tiệc buffet tự phục vụ. Nhưng rồi Philip đã can thiệp và biến nó thành một tiệc khiêu vũ, nhằm giúp những quý tộc địa phương kém giàu có hơn cũng có thể tham gia.

Dinh thự trở nên đầy nhộn nhịp với vô số hoạt động gấp gáp. Khắp hành lang là những bước chạy qua lại gấp gáp của những cô hầu gái với tai chó. Bình thường, hầu gái không được phép chạy như này đâu, nhưng có vẻ trong những tình thế bận rộn như này thì lại được. Một vài người thậm chí còn chạy nước rút luôn, nhanh đến mức nếu có ai đó đang ở ngã rẽ, họ có thể bị hất văng lên tận mặt trăng.

Đi dọc hành lang, tôi cố nép sát hết mức để không vướng chân họ. Không có điểm đến cụ thể đâu nhé, tôi chỉ đang đi dạo thôi. Đúng là như vậy đó, chỉ là đi dạo thôi.

Tôi chẳng liên quan gì tới sự tất bật đó cả. Còn Eris thì đang luyện tập, chuẩn bị cho vai chính của mình trong bữa tiệc. Một khóa lễ nghi đặc biệt được tổ chức dành riêng cho cô bé, nên lớp của tôi cứ như vậy được hoãn lại. Eris đã được Philip yêu cầu ít nhất phải cư xử như một đứa trẻ mười tuổi thực thụ và không tự làm xấu hổ bản thân.” Nhưng xem ra, có vẻ cô bé vẫn chưa làm được điều đó, bởi Edna với vẻ kiệt quệ của mình, đã yêu cầu tăng mạnh số tiết học cho Eris.

Tôi tôn trọng yêu cầu của Edna. Và cứ thế trong mấy ngày nay, Edna đã giữ Eris từ sáng tới tối cho những tiết học đặc biệt. Việc đó đồng thời cũng khiến tôi trở nên hoàn toàn rảnh rỗi.

Tất nhiên, tôi cũng tham gia vào buổi tiệc với tư cách là khách mời của gia đình, vì đây là lễ mừng của Eris mà. Nhưng tôi chẳng phải làm gì ngoài việc đứng đó và ăn uống. Không có một vai trò đặc biệt nào dành cho tôi cả.

Rảnh rỗi như này, có lẽ tôi cũng nên tranh thủ luyện thêm lễ nghi chăng? Nhưng nếu ngày nào cũng luyện thì sớm muộn gì cũng kiệt sức mất. Thêm nữa, tôi muốn ngắm nhìn dáng vẻ bận rộn chuẩn bị của mọi người quanh dinh thự. Đây sẽ là sự kiện lớn đầu tiên mà tôi tham gia. Chắc hẳn là đâu đó sẽ có người cần tôi giúp thôi. Tuy vậy thì, thứ duy nhất mà tôi có thể giúp, chỉ là thử đồ ăn.

“Nghĩ lại thì, sinh nhật ở đây có bánh kem không ấy nhỉ?” Ở làng Buena thì không có, nhưng bánh kem thật sự có tồn tại. Tuy tôi cũng chưa từng nhìn thấy bao giờ, nhưng lâu lâu cũng phải có tí đồ ngọt chứ.

Với suy nghĩ đó trong đầu, tôi thẳng tiến tới nhà bếp. Dù có thể hỏi mọi người về bánh luôn, nhưng tôi muốn tự mình xem thử. Nếu may mắn, có khi tôi còn được nếm thử những món được chuẩn bị riêng cho bữa tiệc.

Ừ, thật ra, tôi cũng đói nữa. Vẫn chưa đến giờ ăn trưa sao?

“Không học nữa!” Ngay lúc đó, cánh cửa trước mặt tôi bật mở. và Eris chạy ra ngoài. Vai cô bé co lại khi chạy dọc hành lang với tốc độ đáng kinh ngạc, rồi biến mất sau ngã rẽ.

Edna đuổi theo sau cô bé. “Tiểu Thư!” Bà ấy nhìn sang cả hai bên, rồi thở dài khi không thấy dấu vết của Eris. Đang ngáp dở thì lại thấy tôi.

Bà ấy mỉm cười yếu ớt. “À, xin chào, Thưa Cậu Rudeus.” Một nụ cười như đang cầu xin tôi lắng nghe. Một biểu cảm hiếm thấy của Edna.

“Hẳn là cô mệt mỏi lắm, thưa Cô Edna.”

“Thứ lỗi cho tôi khi để cậu thấy nó.”

Tôi giơ tay lên khi tiến lại gần, và Edna cúi chào duyên dáng. Tôi cũng đặt tay lên ngực đáp lễ. “Có chuyện gì vậy?” Tôi hỏi.

“À thì, chuyện này có đôi chút xấu hổ, nhưng Tiểu Thư đã chạy trốn.”

Ừ thì, đương nhiên rồi, tôi vừa tận mắt chứng kiến mà. Cũng ấn tượng phết đấy. Cô bé chạy đi chỉ trong thoáng chốc. Tuy bản thân cũng khá giỏi chạy trốn, nhưng tôi vẫn không là gì so với Eris.

Edna đặt tay lên má với vẻ mặt lo lắng. “Cậu thấy đấy, gần đây tôi có dạy cô ấy khiêu vũ, nhưng cô ấy lại không thể làm đúng được. Nên giờ, mỗi khi tôi cố dạy, cô ấy lại bỏ chạy.”

“Tôi hiểu rồi, rắc rối thật đấy. Tôi hiểu được cảm giác của cô mà.” Đa phần là bởi cô bé cũng từng hay chạy trốn khỏi tôi. Eris là kiểu người sẽ từ chối làm những việc mà cô bé không thích. Edna cũng thật khổ sở. Việc bắt Eris đâu có dễ.

“Còn chưa đầy một tháng nữa là đến sinh nhật cô ấy rồi. Nếu mà cứ thế này, cô ấy sẽ chỉ tự làm mình xấu hổ trước các khách mời thôi.”

Edna nói như thể đó là điều khủng khiếp lắm vậy. Nhưng chẳng phải đã hơi muộn để lo chuyện đó rồi sao? Dù sao thì Eris cũng đã vốn nổi tiếng là một đứa trẻ hung hằng rồi. Nên việc không thể khiểu vũ trong tiệc khiêu vũ có vẻ vẫn còn xếp khá thấp trong danh sách những thứ có thể gây xấu hổ ấy chứ.

“Đây là sinh nhật thứ mười của cô ấy. Nó vô cùng đặc biệt. Việc trở thành trò cười trong ngày đó thì thật sự quá tàn nhẫn, phải không, thưa Cậu Rudeus?” Bà ấy liên tục liếc nhìn tôi.

Dù có muốn thứ gì đó từ tôi, thì bà cũng nên nói thẳng ra đi chứ. “Vậy cô muốn cháu làm gì chứ?”

“Liệu có thể, ý tôi là, nếu cậu không phiền, thưa Cậu Rudeus, không biết cậu có thể thuyết phục cô ấy giúp tôi không? Để cô ấy có thể quay trở lại học khiêu vũ.”

Ra là vậy.

***

Tại sao tôi lại chấp nhận yêu cầu đó? Là vì tôi cũng chẳng có việc gì khác để làm? Tôi chắc thế, nhưng một phần cũng là bởi câu nói của Edna khi đó: “Việc trở thành trò cười trong ngày đó thì thật sự quá tàn nhẫn.”

Ở thế giới này, người ta có tục tổ chức những buổi tiệc mừng lớn vào các sinh nhật năm, mười, và mười lăm tuổi; chỉ có ba lần đó thôi. Và sẽ thật đau lòng, nếu tưởng tượng một ngày vui như vậy, mà lại chỉ để lại những ký ức đau buồn. Nếu tôi thử làm một điều gì đó, nó có thể biến thành một ngày thực sự đáng nhớ; nhưng nếu không, có lẽ nó sẽ chẳng còn gì ngoài sự buồn bã.

Tương tự, nếu mà tôi đã cố gắng học hơn chút ở kiếp trước, thì có lẽ, tôi đã có thể vào được một trường cấp hai khác, và rồi những thứ tệ hại khi đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Tôi có thể đã không tự thu mình lại khỏi thế giới. Tuy tôi không nghĩ Eris sẽ làm vậy, nhưng cô bé có thể sẽ mang theo ký ức tồi tệ rất lâu về sau.

Với suy nghĩ đó trong đầu, tôi bắt đầu tìm kiếm cô bé.

May mắn thay, tôi tìm thấy cô bé ngay lập tức. Cô bé đang ở sau chuồng ngựa, nằm ngửa trên một đống rơm.

“Hừm.” Cô bé hừ lạnh khi thấy tôi.

Chèo lên, tôi ngồi lại bên cạnh cô bé. “Tôi nghe nói cô nhảy không tốt lắm… Oaaaa!”

Cô bé đá văng tôi ra khỏi đống rơm. Tôi xoay sở tiếp đất an toàn, rồi lập tức vào thế phòng thủ. Bởi Eris là kiểu người sẽ luôn dồn đòn theo combo. Nếu không chuẩn bị kỹ, rất có thể tôi sẽ ăn một cú đá xoay thẳng vào đầu.

…Cũng có thể tôi đã sai, bởi đòn tiếp theo đã không bao giờ đến. Cô bé vẫn đang nằm dài trên đống rơm, nhìn lên bầu trời.

“…”

Tôi chèo lên lại, và ngồi cạnh cô bé. Lần này thì tôi đã nắm chắc đống rơm, để không bị bay đi nữa. Kế hoạch thì là như vậy. Nhưng rồi, tôi cảm nhận được một lực tác dụng trên đầu mình. “Au!”

Gót chân của cô bé đặt lên đầu tôi. Không đủ lực để tạo thành đòn axe kich. Có vẻ chỉ đơn giản là gác lên thôi. Tuy tâm trạng đang rất tệ, nhưng dường như cô bé cũng chẳng còn nhiều sức.

e1ab136e-3954-41af-99f2-8aa4c9dd76e8.jpg“Cô không…về tập luyện tiếp sao?”

“Tôi không cần phải biết nhảy.”

Tôi liền liếc sang. Cô bé vẫn đang nhìn lên trời. “Nhưng…”

“Tôi cũng sẽ không nhảy trong ngày sinh nhật,” cô bé tuyên bố.

Nhưng ngôi sao của bữa tiệc khiêu vũ mà không nhảy thì sao được chứ. Tuy chưa từng tham dự vào một buổi tiệc như vậy, nhưng tôi biết rõ, cô bé bằng cách nào đó, rồi sẽ lại bị kéo ra giữa sàn nhảy trước mặt mọi người thôi.

“Tại sao phải làm điều tôi không giỏi chứ?” cô bé càu nhàu, môi chu ra.

Tôi hiểu cảm giác của cô bé. Nhưng trốn chạy chỉ làm mọi chuyện tệ đi thôi.

“Vâng, nếu nhìn theo cách đó, thì đúng là khó để trả lời thật.”

Nói kiểu gì cho cô bé hiểu bây giờ? Tôi biết cô bé sẽ không chịu lắng nghe, nếu tôi chỉ nói đơn giản là cô bé sẽ hối hận. Đó là lý lẽ của một người trưởng thành đã trải qua sự tiếc nuối. Ai cũng sẽ cần phải tự mình trải nghiệm, để có thể thấu hiểu hoàn toàn.

“Cậu không hiểu được đâu. Cậu có thể làm mọi thứ,” cô bé nói.

“Không đâu, có những thứ mà tôi không thể làm được.”

“Có á?”

“Đương nhiên rồi.”

“Hừm.” Cô bé không hỏi chúng là gì. Thay vào đó là một ánh nhìn với vẻ nghi ngờ những gì tôi nói.

“Nhưng tôi tin là nếu cô cố gắng hết sức cho một việc mà cô không giỏi. Cô sẽ cảm thấy thỏa mãn hơn rất nhiều, khi làm được.”

“Cậu nghĩ vậy sao?” Cô bé tiếp tục nhìn lên bầu trời, chẳng có vẻ bị thuyết phục lắm.

“Tôi sẽ giúp nữa. Vậy nên, sao cô không thử luyện nhảy một lần nữa nhỉ?”

“Không làm đâu.”

Câu nói đó đã kết thúc cuộc trò chuyện ngay tại đây. Tôi không biết nói thêm gì nữa. Có vẻ cái này thật sự bất khả thi.

Có lẽ tốt hơn là tôi nên nhờ Ghislaine giúp. Đương nhiên, cô bé không nhất thiết phải biết được lý do cho việc học nhảy; bởi kể cả tôi cũng không biết mà. Những người duy nhât biết được chỉ có thể là Edna, hoặc là Philip. Có lẽ tôi nên hỏi Philip chăng?

Ngay khi nghĩ vậy, Eris nhấc chân ra khỏi đầu tôi. Rồi cô bé đá mạnh xuống đất, mượn lực bật để rời khỏi đống rơm.

“Rudeus.”

“Vâng?”

“Tôi sẽ quay lại học. Đi cùng tôi.”

Lời tôi nói đã có tác dụng sao? Hay chỉ là tính khí thất thường thường ngày của cô bé? Dù thế nào thì cô bé cũng đã có động lực. Tôi cảm thấy vui mừng đó.

“Tuân lệnh, thưa Tiểu Thư.”

Tôi theo sau cô bé trở lại phòng khiêu vũ.

***

Việc giúp cô bé tập luyện đồng nghĩa với việc tôi cũng phải học nhảy luôn. Những lúc như thế này, việc có một người bạn đồng hành sẽ khiến bạn tiến bộ nhanh hơn nhiều.

Nói là vậy, chứ tôi cũng chưa nhảy bao giờ. Kinh nghiệm duy nhất mà tôi có, khá lắm cũng chỉ là nhảy trong mấy trò ở khu vui chơi hồi cấp hai, nên thành ra, tôi cũng có đôi chút lo lắng.

“Thật tuyệt vời. Cậu đúng là có năng khiếu đó.”

Trái với dự đoán, thì tôi cũng đã nắm được một vài bước cơ bản cho người mới bắt đầu. Nhảy chủ yếu là ghi nhớ trình tự và khớp những động tác theo nhịp điệu. Bản thể kiếp trước của tôi có thể thiểu vận động trầm trọng, nhưng cơ thể hiện tại lại khá khỏe mạnh. Nên với những bước đơn giản nhất thì cũng không phải làm quen khá nhiều.

“Hừm.” Eris phụng phịu khi thấy Edna khen tôi.

Cô bé đã dành hàng tháng trời mà vẫn không xong, nên đương nhiên sẽ bực bội khi thấy tôi học nhanh như vậy rồi. Tuy vậy tôi cũng không chỉ tập trung vào việc luyện nhảy. Tôi đã quan sát Eris, để có thể tìm ra lí do cô bé gặp khó khăn.

Có hai lý do chính cho việc này. Một, là do Edna là một giáo viên tệ. Ừ thì, cũng không hẳn là một giáo viên tệ; chỉ là ở mức trung bình thôi. Cái này đến từ cách bà ấy truyền đạt, “Làm thế này,” hay “làm thế kia,” hoặc “Cố nhớ lấy những gì tôi nói”, đó là vấn đề đấy. Bà ấy không hề giải thích tại sao lại phải làm vậy.

Lí do thứ hai thì đến từ chính Eris. Những bước di chuyển của cô bé quá nhanh và gọn. Tuy tính cách và động tác đó rất hợp với Phái Kiếm Thần, nhưng nó lại là trở ngại khi nhảy. Thay vì nhẹ nhàng di chuyển theo nhịp của bài hát, thì cô bé lại điều khiển cơ thể một cách cứng nhắc ở tốc độ tối đa, khiến bản thân bị lệch nhịp với bạn nhảy. Eris có nhịp điệu riêng của mình, và bản năng của cô bé ghét bị làm cho gián đoạn. Rồi trong bất kỳ trường hợp nào, cô bé cũng sẽ giữ nhịp điệu đó như để bảo vệ bản thân. Trên chiến trường, đó là một năng lực đáng kinh ngạc, nhưng trong khiêu vũ thì khác, bạn sẽ chỉ cần hòa hợp với bạn nhảy.

Theo Edna, đây cũng là lần đầu bà gặp phải một học sinh hoàn toàn không có năng khiểu khiêu vũ. Nhưng thực ra cũng không phải vậy. Việc di chuyển quá nhanh là đến từ động tác quá gọn của cô bé. Và trong những bài nhảy đòi hỏi điều đó, cô bé có thể nhảy rất đẹp.

Đó là lý do tại sao cách dạy của bà ấy không có tác dụng. Dù vậy thì, đổ lỗi cho Edna cũng không có ích gì. Nhưng vẫn còn cách.

Khi tôi nhìn Eris lóng ngóng thực hiện những bước nhảy. Tôi quyết định sẽ thử một cái gì đó. “Eris, hãy nhắm mắt lại và đưa cơ thể theo nhịp điệu của riêng cô.”

Cô bé nhìn lại tôi với vẻ nghi ngờ. “Muốn tôi nhắm mắt, cậu có ý đồ gì đó?!”

“Cậu Rudeus…?” Nụ cười dịu dàng của Edna thoáng dao động.

Hể, không, không phải như mấy người nghĩ đâu? Tôi không định hôn cô bé, Tôi thầm phản bác. Thất lễ quá, dám nghi ngờ một quý ông như này!

“Tôi sẽ sử dụng phép để giúp cô nhảy.”

“Gì chứ! Có loại ma thuật đó sao?!”

“Không, ý tôi là phép màu, Không có ma thuật nào ở đây cả. Nó gần giống một hiện tượng kỳ diệu hơn.

Cô bé nghiêng đầu nhưng vẫn làm theo.

Điệu nhảy của cô bé luôn tuân theo một nhịp điệu mà tôi đã thấy rất nhiều trong những tiết học kiếm; nhanh, chi tiết, chính xác, nhưng luôn bất quy tắc. Chuyển động của cô bé là không thể đọc được, và tự nhiên sẽ phá vỡ nhịp điệu của đối thủ. Không thể bắt chước được, kể cả nếu tôi có muốn. Đó là một nhịp điệu của một kẻ mang cái tôi tự nhiên.

“Giờ tôi sẽ bắt đầu vỗ tay. Hãy cố bước đều theo nhịp điệu đó như thể cô đang né đòn tấn công vậy.” Ngay khi nói vậy, tôi bắt đầu vỗ tay đều đặn.

Eris lập tức khớp theo nhịp điệu, với những động tác nhanh và chính xác. Tôi lặp lại một lúc rồi thỉnh thoảng hô lên. “Rồi! Rồi!” ngay trước khi tôi vỗ tay. Eris sẽ chờ đúng khoảnh khắc để phản ứng khi nghe tiếng tay tôi chạm vào nhau.

“C-cái này!” Edna kinh ngạc kêu lên.

Eris đã thực hiện đúng bước nhảy. Tuy vẫn hơi nhanh, nhưng ít nhất cũng đã khớp nhịp.

Edna cuộn tròn hai bàn tay lại, rồi với một nụ cười hiếm thấy, reo lên, “Cô làm được rồi! Cô làm được rồi, thưa Tiểu Thư!”

Eris mở mắt, gương mặt rạng rỡ, rồi nói, “Thật sao?!”

Tôi tiếp tục hướng dẫn, gần như dội một gáo nước lạnh vào niềm vui của họ. “Được rồi, được rồi, cứ nhắm mắt lại. Cô cần phải nhớ lấy cảm giác vừa rồi.”

“Nhớ nó ư? Chỉ là nhìn động tác giả của đối thủ rồi né thôi mà!”

Đúng vậy. Đây chính là bài tập chúng tôi từng làm trong giờ luyện kiếm, khi chúng tôi né đòn của Ghislaine. Mỗi lần cô ấy làm một động tác giả, cô ấy sẽ kêu lên ‘rồi’ để chúng tôi có thể học được cách né những đòn thật.

Với những đòn đánh của Ghislaine thì, kể cả có là giả cũng tràn đầy sát khí. Nên so với vậy, việc nghe được giọng tôi có thể dễ dàng phân biệt thật giả hơn. Nhân tiện, trong bài học đó tôi có kết quả tốt hơn Eris đó. Vì quá ngây thơ, nên Eris thường trúng những đòn giả.

“Eris. Những thứ cô học được ở một nơi, đôi khi có thể áp dụng được ở nơi khác. Nên mỗi khi gặp rắc rối với một thứ gì đó, hãy thử nghĩ xem mình đã làm nó ở nơi nào khác hay chưa.”

“Đ-được rồi.” Khác hẳn thường ngày, Eris không nói gì nữa, mà chỉ gật đầu, với đôi mắt vẫn đang mở to tròn.

Xem ra vấn đề đã được giải quyết.

“Chuyện này xem ra cũng chẳng đáng ngạc nhiên lắm nhỉ. Dù sao cậu cũng là người đã dạy Tiểu Thư đây toán học trong hơn một năm trời mà,” Edna nói. Xem ra bà ấy đã bình tĩnh trở lại. Ánh mắt giờ đây tràn đầy cảm xúc khi nhìn vào tôi.

Chẳng đáng ngạc nhiên lắm à? Vậy ra việc dạy Eris toán học bị xem là vô vọng đến thế sao. Ừ thì, tôi cũng đã có đôi chút rắc rối mà. Phần lớn công lao cũng thuộc về Ghislaine nữa chứ. Không thể điều này làm tôi tự mãn được.

“Đây đúng là một trải nghiệm học hỏi đáng kinh ngạc đối với cháu. Có vẻ như kiếm thuật và khiêu vũ cũng có điểm chung.” Edna nhìn tôi với vẻ không thể tin được. Như kiểu, Ôi trời đất quỷ thần ơi, con vừa được chứng kiến một kỳ tích. Hơi quá rồi đấy.

“Dù sao thì cũng có điệu múa kiếm mà. Khiêu vũ và kiếm thuật có liên hệ mật thiết,” tôi nói.

“Một điệu nhảy sử dụng kiếm ư? Thật sự có thứ như vậy sao?” bà ấy hỏi, đầy kinh ngạc.

Múa kiếm vốn là kiến thức phổ thông với tâm hồn otaku cấp hai trong tôi, nhưng có lẽ nó không tồn tại ở thế giới này. “À vâng, nhưng cháu chỉ mới thấy nó trong sách,” tôi nói.

“Vậy… trong cái sách mà cậu đọc, có nói điệu múa kiếm đó bắt nguồn từ đâu không?”

“Ư-ừm, có vẻ… nó đến từ một quốc gia sa mạc ạ.”

“Sa mạc… Lục địa Begaritt á?“

“Cháu cũng không biết nữa. Cũng có thể là ma tộc từ Ma Đại Lục đã phát minh ra nó. Cháu có nghe nói, họ đến từ những bộ lạc nhỏ, nên chắc là có ai từ nơi đó múa kiếm chăng,“ Tôi đáp lại đầy do dự.

“Tôi hiểu rồi, thì ra chính là từ kho tàng tri thức phong phú đó đã mang lại cho cậu sự uyên bác như vậy, thưa Cậu Rudeus,“ bà ấy nói, mỉm cười hiền hậu khi khen tôi. Có vẻ bà ấy đã tự thuyết phục mình được một điều gì đó.

“Đúng vậy đó, Rudeus giỏi lắm!“ Eris bất ngờ chen vào đầy tự hào, vì một lí do nào đó.

Đúng vậy đó, cứ khen ngợi tôi nữa đi, Tôi nghĩ. Tôi là kiểu người sống nhờ lời khen mà. Fuwa hahaha!

***

Ngày diễn ra buổi khiêu vũ.

Eris được trang điểm lộng lẫy, ngồi ngay ngắn như một cô công chúa, trong khi Sauros gầm lên tuyên bố khai tiệc. Ở một góc nào đó, tôi co mình lại và quan sát bữa tiệc.

Trong phần đầu của bữa tiệc, Philip cùng vợ mình đã xử lý một cách khéo léo với những quý tộc nghèo, có địa vị thấp hơn vây quanh gia đình mình. Họ hành xử xuất sắc đến mức, không ai có thể tìm được kẽ hở để chen vào.

Trong trường hợp nếu có ai đó xen vào được, họ sẽ buộc phải gặp Sauros. Để rồi khi phải đối mặt với lối nói chuyện độc đoán oang oang của ông ta, họ lại nhanh chóng tìm cách rút lui.

Còn khi mà đã có thể vượt qua được cả ông ta, họ mới có thể đến được nơi mà mình mong muốn, đến chỗ ngôi sao của bữa tiệc: Eris. Với Eris thì, cô bé không có chút quyền hạn nào, cũng chẳng hiểu chút gì về chính trị, nên sẽ lại ngay lập tức biến thành một con robot lặp đi lặp lại một câu nói: “Xin hãy nói với cha tôi,” mỗi khi có ai đó bắt chuyện.

Một vài người thậm chí còn đem con trai họ theo để giới thiệu; những thanh niên và cả những người đàn ông trung niên với xuất thân tử tế. Đôi khi cũng có cả những người cùng tuổi với chúng tôi, nhưng hầu hết lại đều ồn ào và tỏ ra khó ưa. Chắc hẳn bọn chúng suốt ngày chỉ ở nhà mà chẳng phải lo nghĩ gì. Cảm giác như nhìn lại bản thân mình ở kiếp trước vậy.

Ngay khi tôi bắt đầu cảm thấy đôi chút đồng cảm với họ, buổi khiêu vũ đã diễn ra.

Như đã bàn trước buổi tiệc, tôi sẽ làm bạn nhảy đầu tiên của Eris. Tuy nó cũng chỉ là một điệu nhảy đơn giản vô cùng đơn giản, như cho trẻ con thôi, nhưng vì Eris là nhân vật chính, nên chúng tôi phải bước đến trung tâm của căn phòng. Chỉ cần làm như đã luyện tập thôi là được.

“C-c-cậu đang làm gì vậy!”

Ngay khi nhạc bắt đầu vang lên, Eris trở nên cứng đờ vì căng thẳng. Như thế này thì không thể khiêu vũ chuẩn chỉ được rồi. Mà cũng quên chuyện đó đi, có khi cô bé sẽ đá tôi ngã rồi bỏ chạy mất.

Hừmm

Tôi dùng ánh mắt và những bước chân để cài vào những đòn giả vào bài nhảy. Và ngay lập tức, Eris bĩu môi.

“Làm thế để làm gì chứ?” cô bé lại lầm bầm, nhưng lần này đã có vẻ ít lo lắng, và gần với giọng điệu thường ngày hơn. Sau đó thì có vài lần cô bé dẫm lên chân tôi, nhưng cuối cùng thì chúng tôi cũng nhảy được hết bài mà không bị ngã.

“Cậu đã làm rất tốt, thưa cậu Rudeus,” Edna gọi, khi điệu nhảy kết thúc. Có vẻ từ xa, bà ấy đã để ý, khi tôi giúp vị Tiểu Thư đây trở nên bình tĩnh hơn.

Khi được hỏi về cách làm, tôi chỉ đơn giản đáp lại là, nó cũng giống với việc chúng tôi đã làm khi luyện tập. Ban đầu, Edna đã tỏ ra kinh ngạc, nhưng khi tôi nói rằng nó cũng giống với việc luyện kiếm, bà ấy lại bật cười khúc khích.

Nhiệm vụ của tôi đến đây thôi, còn giờ là lúc ăn thỏa thích. Đồ ăn hôm nay nhiều bất thường, trên bàn có một loại bánh trái cây chua ngọt kỳ lạ, món thịt dùng nguyên cả đầu bò, và một chiếc bánh ngọt được trang trí tuyệt đẹp.

Khi đang ăn ngập mồm, tôi nhận ra ánh nhìn của Ghislaine, người đang phải đứng canh. Tuy ánh mắt không cầu xin được ăn, nhưng nước dãi thì đã chảy xuống cằm rồi.

May cho cô ấy, tôi cũng là một người biết ý đấy. Cứ thế, tôi gói lại một ít đồ vào khăn, rồi nhờ hầu gái mang về phòng mình. Những cận vệ và người hầu cũng đều sẽ có một bữa lớn sau buổi tiệc, nhưng chắc chắn sẽ không có những thứ xa hoa như ở đây được.

Khi đã gần xong việc đem đồ ăn đi, ánh nhìn của tôi bất ngờ vướng lại bởi một cô bé xinh xắn đứng trước mặt.

“Rất hân hạnh được làm quen,” cô bé nói, trước khi giới thiệu tên của mình. Cô bé là con gái của một quý tộc nhỏ. Còn cái tên thì quá dài, tôi không thể nhớ được.

“Anh có thể khiêu vũ với em một điệu được không?” cô bé hỏi.

Tôi giải thích mình chỉ biết những điệu cơ bản rồi cùng cô bé vào sàn nhảy. Nghĩ lại thì tôi nhảy cũng không tệ. Nhưng khi kết thúc, một cô bé nữa lại tới, rồi lại mời tôi khiêu vũ.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Tôi có vẻ nổi tiếng ghê nhỉ? Hết người này đến người khác tới, còn có cả một người phụ nữ đã ngoài ba mươi, và một cô bé còn nhỏ tuổi hơn tôi nữa. Nếu chênh lệch về chiều cao quá lớn, tôi sẽ từ chối, còn lại thì hầu như toàn đồng ý.

Tôi không phải kiểu người Nhật Bản không biết từ chối đâu nhé. Chỉ là khi đã đồng ý một người, thì thật khó để từ chối những người còn lại thôi. Có lẽ bản thân tôi cũng có một động cơ ngầm nào đó, nhưng vì quá đông nên tôi chẳng thể nhớ nổi tên hay mặt của ai, chỉ thấy mình kiệt sức.

Khi độ nổi tiếng đã giảm bớt, Philip đến chỗ tôi và giải thích, “Đó là do cha ta làm đó.” Hóa ra, khi Sauros được mọi người hỏi về danh tính của cậu bé đã nhảy cùng với Eris ở phần mở màn, ông ta đã khoe khoang, rằng tôi là một phần của gia tộc Greyrat. Nói cách khác, đây hoàn toàn là lỗi của ông ta.

Nhưng cũng không thể trách được. Ông ta được người ta hỏi như này mà: “Cái cậu bé nhảy với Tiểu Thư ở phần mở đầu ấy, đã rất xuất sắc khi trấn an cho cô ấy. Liệu đó có phải con riêng của ngài không, thưa Ngài Sauros?” Chỉ vậy thôi cũng đã đủ để khiến ông ta cao hứng rồi. Tuy đã định giữ kín họ của tôi, nhưng khi đã có rượu vào thì chắc là khó tránh. Giờ thì họ đã biết họ của tôi. Họ có lẽ đã cho rằng tôi thuộc nhánh phụ hoặc là con của một tình nhân nào đó, và dù có như nào đi nữa, thì tôi cũng sẽ trở thành một người đặc biệt, nên quý tộc đã cho con gái hoặc cháu gái họ đến tiếp cận.

Rồi tôi hỏi anh ta, “Không phải sẽ tốt hơn nếu gặp tôi sau bữa tiệc hay sao?” Đáp lại, anh ta bảo nhìn tôi gói bánh ngọt bằng khăn trông đáng yêu quá, nên đã đợi tôi xong việc rồi mới tới. Đúng là một người tinh ý, để ý đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Khi tôi hỏi về cách để ứng phó với những người phụ nữ tiếp cân, anh ta bảo cứ tự do giao lưu. Vậy là dù tương lai có ra sao, anh ta có vẻ cũng không định lôi kéo tôi vào con đường chính trị. Hoặc có lẽ anh ta nghĩ mình sẽ có lợi thế về chính trị hơn, nếu tôi kết hôn với một trong số họ. Nhưng tôi lại chẳng có hứng thú gì với quyền lực chính trị, cho nên ngày hôm nay đối với tôi, cũng chỉ như một giấc mộng thoáng qua thôi vậy.

Nhưng chờ đã nào, có lẽ nếu tôi có nhiều quyền lực hơn, tôi có thể có được bao nhiêu cô bé dễ thương tùy thích, Tôi nghĩ trong một thoáng chốc.

“Chỉ mong cậu không nói gương Paul mà ngủ với mọi cô gái mình gặp, kẻo lại làm ô uế danh tiếng gia tộc quý tộc mình.” Ừm thì... Philip đã dập tắt ảo mộng đó của tôi ngay lập tức.

Người cuối cùng đến tiếp cận tôi là Eris. Phong cách ăn mặc sôi nổi thường ngày của cô bé được thay bằng một chiếc váy xanh. Tóc thì được búi gọn với một bông hoa cài lên. Cô bé trông thật xinh đẹp.

Có vẻ cô bé đã kiệt sức, sau khi tham gia vào buổi tiệc khiêu vũ đầu tiên và phải tiếp xúc với một đống những người lớn lạ lẫm, hết người này đến người khác. Hiện giờ trông cô bé vẫn còn hào hứng, có vẻ là bởi buổi tiệc đang diễn ra tốt đẹp và cô bé là ngôi sao của nó chăng.

“Cậu sẽ khiêu vũ một điệu với tôi chứ?”

Giọng nói to, dáng đứng dạng rộng chân, cùng vẻ hoang dã của một Eris vô lễ thường ngày đã biến mất. Hiện giờ cô bé duyên dáng chẳng kém gì những cô bé khác từng tiếp cận tôi.

“Rất sẵn lòng.”

Tôi nắm lấy tay cô bé, và chúng tôi tiến vào sảnh. Khi đã ra đến giữa sàn nhảy, Eris nhìn quanh rồi khúc khích cười nhẹ với vẻ thùy mị đoan trang.

Bất ngờ, một bản nhạc có nhịp điệu nhanh và bất quy tắc vang lên, đó là bài chúng tôi chưa từng được luyện qua. Có vẻ nhạc công đang muốn chiều lòng các vị khách.

“Ơ, cái…” chỉ một cú đấm vô hình đó thôi, cũng đã đủ để khiến Eris mất nhịp. Tất cả là bởi cô bé đang diễn vai một Tiểu Thư đoan trang kỳ quặc kia.

Cô bé nhìn tôi với vẻ cầu cứu, và thế là tôi bắt đầu sử dụng những động tác giả để xen vào nhịp điệu bài hát. Bài hát đó có nhịp điệu khá bất thường, nhưng lại hợp với Eris hơn, dù những bước đi của cô bé vẫn khá hỗn loạn. Điều mà nếu Edna thấy được, chắc sẽ cảm thấy tức giận hoặc bất lực.

Tôi nắm lấy tay cô bé, tiến ra rồi vào, y như khi luyện kiếm. Mọi chuyển động đều khớp theo nhạc, dù vẫn khá hỗn loạn. Hẳn là chúng sẽ trông rất kỳ quặc, đối với những người ngoài nhỉ.

Nhưng Eris thì đang tận hưởng. Cuối cùng thì cô bé cũng cười, một điệu cười đúng với độ tuổi của mình, chứ không còn phụng phịu hay cau có như thường ngày. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy việc tham dự buổi tiệc này là xứng đáng rồi.

7873ca2c-f800-411f-ab72-db25c1c8187f.jpgKhi điệu nhảy kết thúc, tiếng vỗ tay vang dội. Thế là, Sauros chạy tới, nhấc cả hai chúng tôi lên vai, rồi vừa chạy vòng quanh sân vừa cười lớn.

Một buổi tiệc tràn ngập niềm vui.

***

Khi bữa tiệc kết thúc, tôi mời Ghislaine và Eris tới phòng mình. Thật ra thì tôi cũng chỉ định mời Ghislaine thôi, nhưng vì Eris ở cùng với cô ấy, nên tôi lại mời thêm cả Eris nữa.

Bụng Eris réo ầm lên khi nhìn thấy đống thức ăn trên bàn. Có vẻ cô bé đã quá hồi hộp cùng với phấn khích nên chẳng ăn được bao nhiêu.

Tôi nở một nụ cười méo mó, rồi lôi ra chai rượu rẻ tiền mình đã mua trong thành phố, được giấu rất sâu trong ngăn tủ. Nó vốn là dành cho Ghislaine, nhưng vì Eris cũng đòi uống, nên tôi rót cả ba ly. Chúng tôi cụng ly rồi uống cạn. Tuy tuổi hợp pháp ở thế giới này là mười lăm, nhưng hôm nay chúng tôi mặc kệ. Bởi thỉnh thoảng làm những chuyện nổi loạn thì cũng chẳng sao cả.

Sau khi uống xong ly cuối, tôi chợt nhớ ra một điều gì đó, rồi liền đứng dậy. “Đây là thời điểm thích hợp để tăng quà,” Tôi tuyên bố, rồi lấy hai cây đũa phép từ trên chiếc kệ cạnh giường.

“Cái gì? Cái gì đó?”

“Cô có thể coi nó như một món quà sinh nhật.”

“Thật ư? Nhưng tôi thích mấy cái kia hơn.” Eris chỉ vào dãy mô hình thu nhỏ mà tôi đã làm gần đây để luyện tập ma pháp hệ đất. Trên đó có một con rồng, một chiếc thuyền, và cả một mô hình Sylphie được xếp thành hàng.

Không phải khoe, nhưng ở kiếp trước tôi thực sự đam mê figure và mô hình nhựa đấy nhé. Có một thời gian tôi còn dựng hẳn một buồng sơn bằng bia carton để tự sơn nữa mà. Nhưng đen là, vật liệu ở thế giới này khá đắt đỏ, lại còn chẳng có sơn màu, nên những mô hình tôi làm đều không có màu. Dù vậy, nó vẫn rất là vui. Tôi thực sự thích việc tạo ra những bộ phận của mô hình và lắp ghép chúng lại với nhau, nên những thứ mà tôi làm khá chi tiết, cho dù có được làm bởi một tay mơ đi nữa.

Tôi từng bán bức tượng Roxy với tỉ lệ 1/8 đầu tiên của mình cho một tên lái buôn với cái giá một đồng vàng. Giờ thì chắc anh ta đã đi chu du ở đâu đó trên thế giới rồi. Ừm… bỏ qua chuyện đó đi.

“Theo như sư phụ tôi thì một người thầy dạy ma thuật sẽ phải tặng học trò mình một cây đũa phép. Nhưng vì không biết cách làm, cũng không có đủ tiền, nên thành ra có hơi muộn, mong hai người hãy nhận nó.”

Nghe vậy, Ghislaine lập tức đứng dậy rồi quý một gối trước tôi. A, tôi có biết tư thế này. Đây là một tư thế của Phái Kiếm Thần, khi một người học trò muốn thể hiện sự tôn trọng của mình dành cho sư phụ.

“Vâng thưa Sư Phụ Rudeus. Tôi xin vui lòng được nhận.”

“Được rồi.” Cô ấy thể hiện một hành động khiêm nhường đến mức tôi đã phải trao nó thật trang trọng hết sức có thể.

Cô ấy nhìn chiếc đũa với vẻ vui sướng. “Giờ thì tôi có thể tự gọi mình là pháp sư rồi chứ?”

À, hóa ra là vậy? Cô ấy muốn tự xưng là pháp sư? Tôi và Roxy chưa từng bàn chuyện này, nhưng… Không. Đây chỉ là vật chứng cho việc bắt đầu học thôi mà. Liệu một người có thể tự gọi mình là pháp sư khi mới học được ma thuật hay không nhỉ? Hừm. Có vẻ Sư phụ chưa giải thích rõ điều này cho tôi.

“Ừm, giờ Eris, có phải cô muốn thứ này?” Tôi đưa bức tượng Sylphie cho cô bé để làm dịu đi không khí, nhưng Eris lắc đầu.

“Không! Cái đó cơ, tôi muốn cái đũa phép!”

“Được rồi, của cô đây.”

Cô bé giật lấy nó từ tay tôi. Nhưng rồi như chợt nhớ ra tư thế cung kính của Ghislaine, cô bé liền sửa lại, nhận chiếc đũa bằng cả hai tay. “X-xin cảm ơn, thưa Sư Phụ Rudeus.”

“Được rồi, nhớ giữ gìn nó cẩn thận nhé.”

Tiếp theo, Eris liếc sang Ghislaine đây ẩn ý.

Gì vậy? Tôi thắc mắc.

Ghislaine đứng hình một chút rồi quay đi. “Xin lỗi, nhưng ở tộc tôi không có phong tục như vậy. Tôi đã không chuẩn bị gì cả.” Ra là vậy, Eris đang mong một món quà sinh nhật.

Cuối cùng, Eris lui về chiếc ghế sofa, vẻ mặt đầy thất vọng. Có vẻ người hầu thì không có phong tục tặng quà cho chủ nhân, nhưng tôi vẫn thấy tội. Dù sao thì, cô bé cũng yêu quý Ghislaine và xem cô ấy như chị gái mình mà. Có lẽ tôi cũng nên giúp gì đó.

“Ghislaine. Cô không cần phải tặng một thứ gì đó đặc biệt đâu. Chỉ cần một thứ cô thường mang theo bên mình cũng được, một thứ gì đó mà cô ấy có thể coi như một món bùa hộ mệnh. Nhưng thứ như vậy á.”

“Hừm.” Nghĩ một lúc, cô ấy liền rút ra một trong những chiếc nhẫn trên tay. Đó là một chiếc nhân được làm bằng gỗ. Nó cũ với những vết chày xước khắp nơi, có ánh lên một chút sắc xanh nhạt. Không rõ là do ma thuật, hay chỉ đơn giản là do chất liệu nhỉ.

“Chiếc nhẫn này là bùa hộ mệnh được truyền lại trong tộc tôi. Họ nói là nó sẽ bảo vệ người đeo khỏi sỏi dữ vào ban đêm.”

“L-liệu tôi thật sự có thể lấy nó chứ?”

“Ừ. Nó cũng chỉ là mê tín thôi.

Eris căng thẳng nhận lấy chiếc nhẫn. Sau khi đeo vào ngón giữa của mình, cô bé ôm hai tay trước ngực. “T-tôi sẽ chăm sóc nó thật tốt.” Cô bé trông còn vui hơn cả khi nhận được chiếc đũa phép từ tôi nữa.

Giờ thì tôi cảm thấy bản thân đôi chút thua kém Ghislaine rồi. Thôi kệ, đó là nhẫn mà. Mà Eris lại còn là con gái nữa chứ. Cũng là một điều dễ hiểu thôi.

Nhưng vẫn có gì đó khiến tôi còn lăn tăn, nên tôi hỏi lại với vẻ nghi ngờ. “Chỉ là mê tín? Điều đó có nghĩa là cô đã thực sự bị tấn công bới sói?”

Ghislaine lộ rõ vẻ khó xử. “Đúng vậy. Đó là vào một buổi đêm nóng nực, tôi lại không ngủ được. Nên Paul đã rủ tôi đi tắm và rồi—”

“Thôi, đủ rồi. Tôi đã biết chuyện gì sắp xảy ra rồi.”

Không thể tiếp tục được. Nếu nói tiếp, danh tiếng của tôi sẽ chỉ lại tệ đi. Paul đồ chết tiệt. Tên đó lúc nào cũng cản đường tôi.

“Được thôi. Dù sao thì tôi không muốn biết thêm chi tiết về chuyện của cậu với cha cậu mà.”

“Tôi cũng thấy vậy đấy. Được rồi, ăn thôi. Đô ăn đã nguồi rồi, nhưng vẫn ăn được. Tạm thời hãy quên quan hệ thầy trò đi.”

Và thế là sinh nhật mười tuổi của Eris được khép lại an toàn.

***

Hôm sau khi tỉnh dậy, tôi thấy Eris nằm ngay cạnh mình. Tính cách tuy có phần dữ dằn, nhưng gương mặt khi ngủ của cô bé thì lại dịu dàng và đáng yêu vô cùng.

“Oa.”

Ôi không, có phải tôi vừa mới mất zin sao?!

Đương nhiên là không rồi! Tôi vẫn còn nhớ rõ những chuyện xảy ra tối qua mà. Giữa buổi tiệc nhỏ của chúng tôi, Eris đột nhiên buồn ngủ, rồi ngủ luôn trên giường tôi. Lúc đó thì Ghislaine cũng bảo sẽ về phòng trước, rồi để Eris ở lại đây luôn.

Ừ thì, người xưa cũng có câu rồi đấy thôi, mỡ dâng miệng mèo mà, tội gì không húp chứ. Hê hê hê, hãy trêu cô bé chút nào, Tôi nghĩ, liếm môi khi lại gần.

Nhưng nhìn Eris ngủ ngon lành, trong khi ôm chiếc đũa tôi tặng vào lòng, cùng với chiếc nhẫn của Ghislaine trên tay.

Con sói xấu xa đầy dục vọng, đã phải đầu hàng.

“Xem ra bùa của cô thực sự có tác dụng,” Tôi lẩm bẩm. Sau đó thì nhẹ nhàng rời khỏi chiếc giường mà không làm cô bé tỉnh giấc.

Trời còn sớm. Nếu nhìn ra bên ngoài thì có thể sẽ thấy bầu trời đôi chút hửng sáng, nhưng xung quanh thì vẫn còn tối. Tuy có thể ở lại và ngắm cô bé ngủ, nhưng khi tỉnh dậy thì chắc chắn tôi sẽ lại bị ăn đấm thôi. Cho nên, thay vào đó, tôi quyết định đi dạo. Cứ thế, tôi rời giường, rồi rón rén ra khỏi phòng.

“Giờ thì.” Tôi bắt đầu suy nghĩ xem nên đi đâu khi đang đi dọc hành lang lạnh lẽo. Cổng dinh thự thì phải mãi đến sáng mới mở, cho nên không thể ra ngoài được. Không có quá nhiều sự lựa chọn nhỉ.

Một năm ở đây giúp tôi nắm được phần lớn kết cấu của dinh thự, những vẫn còn nhiều chỗ chưa từng đến. Ví dụ như một tòa tháp cao, mà tôi đã được dặn không được lại gần ấy. Nghe hấp dẫn ghê. Có khi tôi sẽ tìm được một vài thứ hay ho ở đó, như kiểu chỗ phơi quần lót này.

Với suy nghĩ đó, tôi leo dần lên tầng cao nhất. Đến đó, tôi cũng lang thang một lúc, cho đến khi thấy một đoạn cầu thang xoắn ốc thú vị. Có vẻ đây là lối vào của tòa tháp. Tuy đã được dặn không đến gần, nhưng hôm qua là sinh nhật Eris, nên phá lệ chút chắc cũng không sao nhỉ. Và cứ thế, tôi bắt đầu đi lên.

Tôi bắt đầu leo, số lượng bậc thang ở đây đúng bằng với chiều cao bên ngoài của tòa tháp. Đi qua hết vòng này đến vòng khác, tôi đã không thể đếm nổi được nữa rồi. Và đó cũng là lúc tôi nghe thấy một giọng nói từ bên trên.

“Meow, meow.” Một âm thanh quyến rũ, nghe như của mèo động dục. Thế là tôi rón rén lên nốt.

Trên đỉnh, tôi thấy Sauros. Trong một căn phòng nhỏ đến mức gần như chỉ vừa lấy một người, ông ta đang bận rộn với một nữ hầu gái có tai mèo.

À ha, vậy ra đây là lý do họ bảo tôi không lên trên.

“Ừm?” Sauros nhận ra, sau khi tôi đã nhìn rõ được bọn họ.

Cô hầu gái thậm chí còn nhận ra tôi trước. Và có vẻ điều đó còn khiến cô ấy cảm thấy kích thích hơn. Khi đã xong, cô gái với tai mèo lướt ngang qua tôi rồi đi xuống.

“Rudeus à?” Giọng Sauros trầm, tĩnh lặng. Khác hẳn thường ngày.

Chế độ hiền giả sao.

“Vâng, thưa Ngài Sauros. Chúc buổi sáng tốt lành ạ.”

Khi tôi định cúi đầu chào thì ông ấy ngăn lại. “Đủ rồi. Cậu lên đây làm gì?”

“Thấy có bậc thang, nên cháu leo lên ạ.”

“Cậu thích những nơi cao sao?” Ông ấy hỏi.

“Vâng.” Nói là thế, nhưng nếu nhìn từ chỗ này xuống, chân tôi có lẽ sẽ cứng đờ. Việc thích nơi cao với việc ổn ở đó là hai việc khác hoàn toàn. Kể cả nếu tôi có thống trị được cả thế giới này, và xây một tòa tháp lớn chưa từng có đi chăng nữa, tôi cũng sẽ xây căn phòng của mình ở dưới tầng thấp nhất.

“Vậy, ngài đang làm gì ở đây ạ?” Tôi hỏi.

“Ta đang cầu nguyện cho viên ngọc đó.”

Hử.

Cách cầu nguyện của nhà này đúng là suy đồi, nhưng tôi sẽ không nói điều đó ra. Tuy Sauros thường ngày là một người nghiêm khắc, nhưng vẫn không thể thay đổi việc ông là một người nhà Greyrat. Cũng là cá mè một lứa cả thôi.

“Viên ngọc nào ạ?” Tôi nhìn ra cửa sổ vòm và thấy một viên ngọc đỏ lơ lửng trên trời. Và hình như có thứ gì đó đang di chuyển bên trong nó. Tuyệt thật đấy. Có phải nó đang lơ lửng bằng ma thuật không? “Đó là gì vậy ạ?”

“Ta không biết.” Ông ấy lắc đầu. “Ta thấy nó từ ba năm trước, nhưng không phải thứ xấu.”

“Sao ngài có thể nói vậy ạ?”

“Nghĩ như thế thì tốt hơn.”

Tôi hiểu rồi; ông ấy nói đúng. Viên ngọc là thứ nằm ngoài tầm với. Cứ nghĩ nó là thứ xấu thì sẽ chỉ làm bạn mệt mỏi hơn thôi. Tốt hơn là cứ coi nó như một thứ tốt đẹp, rồi cầu nguyện cho nó là được.

Tôi cũng sẽ cầu nguyện.

“Rudeus. Ta định đi cưỡi ngựa đường dài. Đi cũng chứ?”

“Cháu sẽ rất vinh hạnh ạ.”

Ông già này vừa mới xả hết đạn từ cây xúng của mình, mà vẫn tràn đầy năng lượng. Có vẻ hôm nay là ngày rảnh rỗi, nên ông ấy muốn dành thời gian với tôi. “Yay!” có lẽ tôi nên hét lên như vậy khi được hỏi, nhưng nghĩ thôi đã thấy mệt.

“Nhân tiện,” tôi bắt đầu hỏi.

“Gì thế?”

“Ngài không có vợ sao ạ?”

Tôi nghe thấy một tiếng kẽo kẹt. Và khi nhận ra Sauros đang nghiến răng, sống lưng tôi lạnh ngắt.

“Bà ấy chết rồi.”

“À vâng… Cháu xin chia buồn.” Ông ấy vừa có một khoảng thời gian vui vẻ với cô gái tai mèo xong, và giờ tôi lại khơi lại cho ông ấy những chuyện buồn.

Thôi, tốt nhất là không nên hỏi về anh chị em của Eris nữa.

“Được rồi, vậy thì đi thôi.”

“Được ạ.”

Hôm nay là ngày nghỉ của chúng tôi. Và ngày mai, Eris sẽ lại phải cố gắng tiếp.

***

TÊN: Eris B. Greyrat

NGHỀ NGHIỆP: Cháu gái của lãnh chúa vùng Fittoa

TÍNH CÁCH: Đôi chút bạo lực

CÓ: Lắng nghe chăm chú

ĐỌC/VIẾT: Gần như hoàn hảo trong việc đọc

TOÁN HỌC: Có thế tính toán với các con số cho tới 99

MA THUẬT: Có thể thi triển phần lớn các phép Sơ cấp

KIẾM THUẬT: Phái Kiếm Thần – Trung cấp

LỄ NGHI: Đủ khả năng để không khiến bản thân bị xấu hổ trong bữa tiệc

NHỮNG NGƯỜI CÔ BÉ THÍCH: Ông nội, Ghislaine, Rudeus

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!