Volume 2: Giai đoạn vị thành niên - Gia sư tại nhà
Chương 3: Tính tình hung bạo của cô bé, Không hề suy giảm
0 Bình luận - Độ dài: 6,351 từ - Cập nhật:
Đã được một tháng rồi, kể từ khi tôi, chính thức trở thành gia sư của Eris.
Tuy vậy thì, cứ mỗi khi mà tôi bắt đầu buổi học, cô bé lại không thèm nghe lời. Cụ thể là khi tới những tiết học đọc, viết hay toán, cô bé lại ngay lập tức biến mất. Và sẽ không xuất hiện lại, cho tới tiết dạy kiếm thuật.
Tất nhiên, cũng sẽ có những ngoại lệ. Ví dụ như trong tiết học ma thuật. Tiết duy nhất mà cô bé tập trung học. Vào ngay lần đầu tự mình thi triển được phép Cầu Lửa, cô bé cũng đã thể hiện sự vui vẻ và hứng thú của mình… Khi đứng đó nhìn ngọn lửa bùng lên, nuốt trọn chiếc rèm cửa, rồi nói, “Một ngày nào đó, ta sẽ bắn được một quả pháo hoa lên trời như của cậu.” Tất nhiên thì tôi cũng ngay lập tức dập lửa, và cảnh báo cô bé về việc sử dụng những phép hệ lửa khi tôi không ở gần.
Eris nhìn tấm rèm cháy xém một nửa với vẻ mãn nguyện. Trông cứ như mấy tên phá làng phá xóm vậy, nhưng ít ra thì, cô bé cũng đã có động lực để học. Và tôi cũng từng nghĩ như thế là đủ, để cô bé có thể vượt qua các môn còn lại rồi.
…Ít ra thì đó cũng là phỏng đoán của tôi. Bởi một khoảng thời gian sau, nhận định ban đầu đó của tôi đã bị dập cho tan nát. Khi mà Eris cự tuyệt hoàn toàn việc nghe giảng trong những tiết học viết, đọc, và toán. Để rồi mỗi khi tôi cố nhắc nhở, cô bé lại bỏ chạy. Và nếu tôi cố gắng đuổi theo, cô bé sẽ quay lại đấm tôi, rồi lại chạy tiếp. Còn trong trường hợp tôi có thể bắt kịp, thì cô bé cũng sẽ lại quay lại, chỉ để đấm tôi thêm lần nữa, rồi tiếp tục chạy trốn.
Cứ tưởng từ sau vụ bắt cóc, cô bé có thể hiểu được tầm quan trọng của việc biết chữ và tính toán rồi chứ. Nhưng xem ra, có vẻ cô bé thật sự ghét những môn đó.
Khi tôi nói với Philip về vấn đề này, anh ta chỉ nói đơn giản là, “Việc khiến cho học sinh tham dự vào những buổi học của mình, cũng là một phần công việc của cậu, với tư cách là một gia sư tại nhà đấy.”
Tôi không phản đối. Tuy có được Ghislaine tham dự, và thậm chí còn vô cùng nghiêm túc trong các buổi học, nhưng dù vậy, cô ấy cũng chỉ là người học ké. Tôi không thể dạy mỗi cô ấy thôi được. Vậy nên, giờ tôi sẽ buộc phải đi tìm Eris.
Mà Eris thì cũng không hề dễ tìm. Cô bé đã ở đây từ nhỏ mà, trong khi tôi, mới ở đây được khoảng một tháng trời. Mức độ quen thuộc địa hình là vô cùng khác biệt, và trong trò trốn tìm này cũng vậy.
Nghe nói những gia sư trước đây cũng đều gặp phải vấn đề tương tự. Và đôi khi, họ cũng tìm được tìm được cô bé, bởi vì dù sao thì, cô bé cũng chỉ ở loanh quanh đâu đó trong dinh thự thôi mà. Tuy họ cũng tìm thấy đấy, nhưng rồi họ lại bị cô bé đánh cho tơi tả. Đó cũng là lý do gia sư đầu tiên của cô bé nghỉ việc.
Cũng có gia sư đã cố đánh lại cô bé, dùng bạo lực để trị bạo lực đấy. Kết quả là, Eris đã lẻn vào phòng bọn họ lúc nửa đếm, khi còn đang ngủ, và rồi dùng một thanh kiếm gỗ để tấn công. Khỏi phải nói, họ đã xin nghỉ việc, sau khi nhận hàng tá những vết thương, mà phải mất đến hàng tháng trời mới có thể hồi phục.
Ghislaine là người duy nhất đã đánh bại Eris trong trò này. Còn tôi thì lại không có đủ tự tin để làm việc đó. Nếu việc tìm kiếm cô bé, khiến tôi bị ném vào bệnh xá, thì tôi không thèm. Tôi không thích cái ý tưởng tìm ra được cô bé, rồi lại phải nằm bẹp dí sau đó đâu.
Tại sao, nếu ma thuật là thứ duy nhất mà cô bé hứng thú, thì sao không bỏ luôn mấy thứ khác đi, rồi tập trung vào mỗi ma thuật thôi? Nhưng Philip lại không nghĩ vậy, anh ta khăng khăng, muốn tôi phải dạy cả đọc viết và toán cho cô bé nữa. Dạy con bé những thứ khác giống như là ma thuật vậy, anh ta nói.
“Thật ra thì, những thứ đó còn quan trọng hơn cả ma thuật đấy,” anh ta nói với tôi như vậy.
Và, tôi đồng ý.
Có lẽ sẽ cần có phải một màn bắt cóc nữa chăng. Trẻ con mà không chịu học thì cẩn phải bị phạt chứ nhỉ.
Khi đang nghĩ đến đó, tôi cuối cùng cũng tìm thấy cô bé.
Ở bên trong chuồng ngựa, cô bé vùi mình vào đống rơm, và đang say giấc nồng, với chiếc bụng để hở.
“Phu…phu…”
“Có vẻ ngủ rất sâu. Khuôn mặt khi ngủ thì cứ như của một thiên thần nào đó vậy. Không, không thể để vẻ ngoài này đánh lừa được. Đây là hiện thân của quỷ dữ. Và đương nhiên, khi nói về quỷ dữ, thì ý tôi là cái loại sẽ đấm bạn đến hộc máu mồm mới thôi đó.
Dù sao thì, tôi cũng cần phải đánh thức cô bé.
Trước tiên, tôi quyết định sẽ kéo áo cô bé xuống, để tránh bị cảm. Tiếp theo, tôi nắn ngực cô bé, trong khi để vị Hiển giả già trong đầu mình đánh giá.
“Hừm, vẫn là khoảng cỡ AA. Nhưng ta cảm nhận được tiềm năng lớn của cô bé khi trưởng thành. Ở độ tuổi này, cô bé có thể đạt được E cup, thậm chí là lớn hơn thế. Ta sẽ phải mát xa cô thường xuyên để kiểm tra tiến độ. Đây cũng là một phần của việc luyện tập đó. Hô hô hô.”
Xin đa tạ, thưa vị Hiển giả già!
Sau khi thỏa mãn, tôi gọi cô bé dậy với giọng nhỏ nhẹ. “Tiểu Thư ơi, dậy đi. Thiểu Thư Eris ơi, đến giờ cho môn toán học vui nhộn rồi ạ!”
Vẫn không chịu dậy. Thế thì tôi cũng không còn cách nào khác rồi.
Giờ thì đừng trách tôi nếu quần lót của cô bị lấy mất nhé. Đây là lỗi của cô vì đã làm một cô bé hư, Tôi nghĩ.
Nhưng khi tôi đang cố luồn tay nhẹ nhàng vào chiếc váy dài, lỏng của cô bé…
“…!” Eris bật mở mắt. Và rồi ánh nhìn của cô bé đi dần từ phía chân của mình, nơi tay tôi đang ở, chậm dãi tiến lên mặt tôi. “Gừưư!”
Cô bé đã không còn vẻ ngái ngủ nữa. Thay vào đó, cô bé bắt đầu nghiến rằng, và khuôn mặt cũng tối sầm lại với vẻ giận dữ.
T-tới rồi đây, tôi nhận ra khi đã quá muộn. Nắm đấm của cô bé bay đến chỗ tôi. Mặt mình! Tôi nhanh chóng lấy tay che mặt lại để bảo vệ.
“Agh!” Cú đấm không bay tới mặt mà vào thẳng bụng tôi. Nắm đấm vùi sâu vào bên trong. Quỵ xuống vì đau, hai đầu gối tôi khuỵu dần.
À thì, tôi không bị nôn ra máu, nhưng vẫn có bị ăn đấm đó thôi.
“Hừm!” Cô bé hử mũi, rồi đá tôi tiếp. Một khi đã xong, cô bé bước qua tôi, người đang nằm co ro dưới đất, rồi rời khỏi chuồng ngựa.
***
Hoàn toàn bất lực. Cuối cùng, tôi phải nhờ đến sự trợ giúp của Ghislaine. Cái người mà theo như Paul nói, là có não toàn cơ đó. Nhưng nếu cô ấy có thể nói về lí do tại sao cô ấy muốn học đọc, viết và toán, thì kiểu gì Eris cũng sẽ bị lay động thôi. Bởi cô bé đó dù sao cũng sẽ lắng nghe theo bất cứ điều gì mà Ghislaine nói mà.
Nhưng có vẻ tôi đã quá ngây thơ.
Ban đầu, Ghislaine đã từ chối, bảo tôi phải tự tìm cách mà làm, nhưng khi tôi sử dụng phép hệ nước để làm giả nước mắt, cô ấy đã miễn cưỡng đồng ý. Quá đơn giản.
Được rồi, giờ thì cho tôi xem khả năng của cô đi, Tôi nghĩ.
Ghislaine và tôi không có sẵn một kế hoạch cụ thể nào cả; Tôi cứ để cô ấy tự biên tự diễn thôi. Và cứ thế, sử dụng khoảng thời gian nghỉ giữa tiết học ma pháp, cô ấy bắt đầu kể.
“Ngày xưa, ta từng nghĩ chỉ cần có kiếm là đủ…”
Không cần báo trước, cô ấy bắt đầu kể cho Eris về quá khứ của mình. Về cái cách mà cô ấy đã được Sư Phụ của mình chấp nhận, dù cho bản thân có từng là một đứa trẻ hư… Hay là về người bạn đầu tiên, khi cô ấy bắt đầu sự nghiệp mạo hiểm giả…
Phần mở đầu dài dòng cuối cùng dẫn đến một câu chuyện đơn giản về cô ấy và những khó khăn của riêng của bản thân cô.
“Khi ta còn là một mạo hiểm giả, mọi người thường làm hết mọi thứ cho ta. Mua bán vũ khí, áo giáp, thức ăn, nhu yếu phẩm hằng ngày. Hay là đọc hợp đồng, bản đồ, biển chỉ dẫn. Sau khi chia tay, ta mới hiểu được tầm quan trong của nhiều thứ: như là trọng lượng của một bình nước đầy, sự cần thiết của việc chuẩn bị than để nhóm lửa, và sự bất tiện khi không thể dùng tay trái lúc đang cầm đuốc.”
Tổ đội của cô ấy tan rã bảy năm trước. Họ bị buộc phải như vậy, sau khi Paul và Zenith kết hôn, rồi chuyển ra vùng nông thôn sống tách biệt. Dù đã đoán ra được đôi phần rồi; nhưng xem ra Paul và Ghislaine đã thật sự từng cùng một tổ đội.
“Những người còn lại cũng đã từng bàn đến chuyện tiếp tục ở cùng nhau, nhưng Paul, chuyên gia đánh nhấp nhả, và Zenith, hồi phục sư duy nhất của nhóm, đã rời đi. Nên là dù chúng ta có không chia tay lúc đó, thì sau này sớm muốn gì cũng vậy thôi. Rõ ràng rồi.”
Một tổ đội sáu người.
Một chiến binh, một kiếm sĩ, một nữ kiếm sĩ, một ma pháp sư, một tu sĩ, và một đạo tặc. Nếu phần theo nghề nghiệp, thì chắc là như vậy. Khi ấy Ghislaine mới chỉ là kiếm sĩ cấp Thánh, nhưng sức tấn công cô ấy hẳn vẫn rất cao.
Chiến binh (Không rõ): Chuyên chống chịu
Kiếm sĩ (Paul): Người chống chịu thứ 2 và Gây sát thương
Nữ kiếm sĩ (Ghislaine): Gây sát thương
Ma pháp sư (Không rõ): Gây sát thương
Tu sĩ (Zenith): Hồi phục
Họ là một đội hình khá cân bằng đấy chứ.
Có vẻ “đạo tặc” là cách gọi chung cho những người làm đủ thứ công việc lặt vặt như mở khóa, phát hiện bẫy, dựng lều, hay thương lượng với thương nhân. Một vị trí cho nhưng người có khả năng đọc tốt, đầu óc nhanh nhạy và thân thủ linh hoạt. Hầu như bọn họ là những người, có xuất thân từ một gia đình thương nhân.
“Dù sao thì gọi họ là những thợ săn kho báu hay gì thì vẫn hơn chứ,” Tôi nói mà không suy nghĩ.
Cánh mũi Ghislaine phập phồng. “Đạo tặc hợp với kẻ luôn chôm tiền của bọn ta đi đánh bạc.”
“Mọi người đã không xử lý bọn họ khi phát hiện ra sao?”
“Không. Bọn họ rất giỏi đánh bạc, nên đa phần là bọn họ sẽ quay lại với nhiều tiền hơn. Hiếm khi nào lỗ quá nữa. Và khi bọn ta thiếu tiền, thì họ cũng rất biết chừng mực.”
Cô ấy nói là vậy. Nhưng dù thế, bất kể họ có kiếm lời từ cờ bạc nhiều như thế nào đi nữa, thì làm sao mà mọi người có thể bỏ qua chuyện đó được kia chứ? Tôi không tài nào hiểu nổi. Không phải khoe khoang gì, nhưng cờ bạc là thứ duy nhất tôi chưa từng động vào đấy nhé. Mặc dù tôi cũng đã dành hơn 100,000 yên vào trò chơi online…
À mà dù sao thì, họ cũng có một tên sát gái như Paul trong đội rồi mà, nên có lẽ, tiêu chuẩn đạo đức của họ cũng không quá nghiêm ngặt. Ai thì cũng có quy tắc riêng. Và số quy tắc thì cũng nhiêu ngang số thành viên.
“Cụ thể thì chiến binh và kiếm sĩ khác nhau ở điểm nào ạ?” Tôi tò mò hỏi. Nếu cả hai đều cùng đứng ở tuyến đầu thì cũng chẳng khác biệt mấy.
“Nếu một người mà sử dụng kiếm và nằm một trong ba trường phái chính, thì là kiếm sĩ. Còn nếu người đó mà sử dụng một loại kĩ thuật khác mà vẫn dùng kiếm, thì được gọi là chiến binh. Và nếu người đó sử dụng một trong ba trường phái đó mà không dùng một thanh kiếm, thì cũng được gọi là chiến binh.
“Ồ, thì ra kiếm sĩ cũng là một danh hiệu đặc biệt nhỉ.”
Chính xác hơn thì ba trường phái kiếm thuật chính mới là thứ đặc biệt. Kĩ thuật mà Ghislaine đã sử dụng khi đánh bại bọn bắt cóc chúng tôi thật sự đáng kinh ngạc. Thậm chí tôi còn chẳng thấy cô ấy rút kiếm. Chỉ khẽ chuyển động một chút thôi, đầu bọn chúng đã rơi xuống rồi. Sau này, tôi mới biết, chiêu đó còn được gọi là Quang Kiếm, một tuyệt kĩ bí mật của phái Kiếm Thần.
“Vậy còn hiệp sĩ thì là như nào ạ?”
“Hiệp sĩ thì là một hiệp sĩ. Họ được chỉ định bởi Nhà Vua hay Lãnh Chúa. Họ được học đọc, viết và số học. Và thậm chí có một vài người còn dùng được ma thuật. Đa phần trong số họ cũng là quý tộc, nên họ cũng rất kiêu hãnh.
Họ có thể học được những thứ đó, hẳn là bởi được đi học bài bản.
“Trước đây, bố cháu cũng chưa phải là một hiệp sĩ, đúng không ạ?”
“Ta cũng không chắc, nhưng anh ta thường tự xưng mình là một kiếm sĩ.”
“Còn ma pháp kị sĩ hay ma pháp chiến binh thì sao ạ? Cháu nghe nói là họ có tồn tại.”
“Một số người dùng ma thuật tấn công gọi mình vậy. Và cậu cũng có thế tự gọi mình như vậy, nếu muốn.”
“À ha.”
Mắt Eris sáng rực lên khi nghe câu chuyện. Tôi chỉ mong cô bé không kéo tôi hay Ghislaine vào một cái mê cung gần đây thôi. Nó khiến tôi lo lắng đấy. Đó không phải là kiểu phiêu lưu mà tôi muốn. Sống một cuộc sống mỗi ngày giữa vòng vây mỹ nữ? Cái này nghe mới hợp với tôi này.
A, chết tiệt. Tôi chỉ định nhờ Ghislaine nói về tầm quan trọng của việc học đọc viết, chứ không phải hỏi mấy thứ này, Tôi thầm than thờ. Tôi lại thất bại rồi.
Nhưng xem ra vẫn còn một chút may mắn.
Ngày hôm sau, Eris tham gia đầy đủ tất cả các buổi học: đọc, viết, và toán học. Tất cả là nhờ có Ghislaine. Sau vụ đó, hễ có chuyện gì xảy ra, là Ghislaine lại bắt đầu kể về những khó khăn thời làm mạo hiểm giả của mình. Mỗi lần như vậy, dạ dày tôi lại đau thắt lại vì căng thẳng, những cũng nhớ có đó mà giờ đây, Eris cũng đã có thể hiểu được tầm trọng của đọc, viết, và toán học.
Hay có lẽ lý do chính để cô bé tham gia các buổi học của tôi là vì thấy những câu chuyện của Ghislaine quá đỗi thú vị chăng. Dù sao đi nữa thì kết quả vẫn có lợi cho tôi.
Một phần trong tôi thâm ước là mình đã nghĩ ra cách này từ đầu…nhưng đương nhiên, nếu chúng tôi không bị bắt cóc, thì cô bé cũng sẽ chăng bao giờ chịu nghe lời tôi đâu. Khi đó, cô bé nhìn tôi như một loài sâu bọ nào đó mà. Vậy nên, kế hoạch đó của tôi cũng không hề vô ích.
Dù sao thì, mọi chuyện cuối cùng cũng ổn thỏa.
***
Buổi học đầu tiên của chúng tôi xoay quanh việc dạy Eris bốn phép toán cơ bản. Eris có thể thực hiện những phép cộng đơn giản. Do là cô bé cũng từng đến trường, và cũng đã được gia sư trước đây chỉ dạy rồi mà.
“Rudeus!” Học trò của tôi hăng hái giơ tay lên.
“Gì vậy, Eris?”
“Tại sao lại phải học phép chia vậy?”
Cô bé không hiểu tầm quan trọng của nhân và chia. Trên hết, cô bé cũng rất tệ với phép trừ nữa. Chỉ cần có xuất hiện những số có nhiều hơn một chữ số là cô bé sẽ ngay lập tức bỏ cuộc.
“Thay vì lo xem nó cần thiết như thế nào, thì cứ nghĩ nó là ngược lại của phép nhân là được,” tôi giải thích.
“Ta hỏi là khi nào thì ta mới có thể sử dụng cái này!”
“Được rồi, để đơn giản thì, hãy cho là cô có một trăm đồng bạc, và cô sẽ phải chia đều nó cho năm người đi.”
“Gia sư trước cũng nói y hệt!” Cô bé dập mạnh nắm đấm mình xuống bàn. “Vậy thì tại sao! Ta lại phải! Chia đều nó chứ!” Cô bé cãi lại như một đứa trẻ bướng bỉnh.
Thành thật mà nói, cũng chẳng phải bắt buộc gì cả. “Ai mà biết? Cái đó cô sẽ cần phải hỏi năm người kia chứ. Chỉ là, khi cô cần chia đều một thứ gì đó, thì nó sẽ tiện hơn nếu sử dụng phép chia mà thôi.”
“Tiện hơn? Tức là ta không nhất thiết phải sử dụng nó, đúng chứ?!”
“Nếu cô không muốn sử dụng nó, thì không cần, cũng chả phải bắt buộc hay gì. Nhưng có một sự khác biệt vô cùng lớn giữa việc không sử dụng và không thể sử dụng đó.”
“Ưgh…” Việc hỏi ai đó về việc liệu họ có làm được hay không, là một cách tuyệt vời, để có thể bịt miệng một người giàu lòng tự trọng như Eris, dù vậy, nó cũng không thể giải quyết được hoàn toàn gốc rễ của vấn đề. Cô bé chỉ đang chứng mình rằng mình không cần học toán.
Những lúc như này, thì tốt nhất, là nhờ Ghislaine giúp.
“Ghislaine, cô có từng gặp rắc rối khi mà không thể chia đều một thứ gì đó hay chưa?”
“Có. Tôi từng làm mất lương thực dự trữ của mình trong một mê cung, vậy nên đã cố tìm cách quay lại theo con đường cũ. Nhưng tôi lại thất bại hoàn toàn trong việc chia đều khẩu phần ăn của mình cho đến khi thoát ra. Tôi nghĩ mình đã phải bỏ mạng tại đó, khi không ăn, không uống gì, trong suốt ba ngày trời. Và khi không thể chịu đựng thêm được, tôi ăn chất thải của một con ma thú trên mặt đất. Để rồi bị nó xé nát ruột mình từ bên trong. Tuy có thể chịu đựng được cơn đau bụng, buồn nôn và tiểu chảy, nhưng sau đó tôi lại phát hiện ra một đám…”
Câu chuyện kéo dài đến gần năm phút và bụng tôi thì không ngừng cồn cào. Mặt tôi tái mét hoàn toàn khi nghe. Nhưng với Eris, đó lại là một câu chuyện anh hùng. Mắt cô bé sáng rực suốt khi đang nghe.
“Và đó là lí do tại sao tôi muốn học phép chia. Tiếp tục tiết học đi.”
Ngay khi Ghislaine nói vậy, Eris cũng ngừng cãi.
Cả gia tộc Greyrat dường như có thiện cảm với thú nhân, dù có lẽ cũng không bằng Sauros. Và rõ ràng, Eris cũng rất gắn bó với Ghislaine. Cô bé gần như sẽ im lặng lắng nghe mỗi khi Ghislaine kể chuyện. Cứ như một đứa em trai hâm mộ, và háo hức muốn bắt chước chị gái mình vậy.
“Được rồi, vậy thì hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục làm mấy bài tập nhàm chán nhé. Khi làm xong, hãy đem nó cho tôi kiểm tra. Còn nếu có gì đó mà không hiểu, hãy hỏi tôi.”
Và cứ thế, mọi thứ dần dần tiến triển.
***
Ghislaine là một người thầy xuất sắc. Cô ấy chỉ ra từng lỗi sai của tôi một cách cụ thể, và thậm chí còn cho lời khuyên nữa. Paul thì, tuy cũng sẽ nói cho bạn những lỗi sai đó, nhưng anh ta sẽ không nói làm sao để bạn có thể cải thiện.
Hôm nay, cô ấy đưa cho cả tôi và Eris một thanh kiếm và bắt chúng tôi đấu tập trong khi cô ấy hướng dẫn.
“Nhớ giữ tư thế tấn công của mình, và quan sát kỹ đối thủ.”
Eris đỡ thanh kiếm gỗ của tôi, với một tiếng cộp chầm đục.
“Nếu có thể di chuyển nhanh hơn đối thủ, hãy đọc chuyển động của họ, và nhắm kỹ. Còn nếu chậm hơn, hãy di chuyển cơ thể của mình ra khỏi quỹ đạo vung kiếm của họ.”
Không làm được cả hai cái, tôi lãnh trọn một cú đập mạnh từ kiếm của Eris. Lực tác động mạnh đến mức tôi có thể cảm nhận được nó xuyên qua lớp đệm bông của giáp da thuộc.
“Nhìn mũi chân của đối thủ, và đoán trước chuyển động của họ!”
Tôi lại trúng thêm một đòn.
“Rudeus! Đừng dùng đầu nữa! Cứ tập trung áp sát đối thủ và vung kiếm!”
Nhưng tập trung thì cũng phải dùng đầu, đúng không, rốt cuộc thì là sao chứ?!
“Eris! Đừng dừng lại! Đối thủ vẫn chưa đầu hàng đâu!”
“Vâng!”
Sự cách biệt giữa chúng tôi là quá rõ ràng. Eris có thể thoải mái đáp lại Ghislaine, còn tôi thì không. Sự tự tin đó cho phép cô bé liên tục tấn công cho đến khi Ghislaine bảo dừng. Chẳng thèm nương tay. Cô bé cứ như thể đang trút hết toàn bộ cơn giận, được tích tụ lại trong những tiết học toán vậy.
Chết tiệt.
Tuy vậy, thì chỉ trong một tháng trời, tôi đã có thể cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt của bản thân. Thật vui vì có Eris, người có trình độ tương đương với tôi, làm đối thủ. Cái này thì cũng như trong các lĩnh vực khác thôi. Khi bạn có ai đó ở cùng trình độ, sự tiến bộ của bạn sẽ được thúc đẩy không ngừng.
Dù thật sự là, Eris có đôi chút nhỉnh hơn tôi thật. Nhưng vẫn không là gì so với khoảng cách giữa tôi với Paul, hay Ghislaine. Ít nhất thì cô bé vẫn đang ở cái mức độ, mà tôi có thể hiểu được hành động cô bé. Và khi đã có thể hiểu được, tôi sẽ học được nó. Kiểu như, nếu cô bé đánh bại tôi bằng một loại kỹ thuật nhất định, thì đến lần sau, tôi sẽ cảnh giác hơn để không bị trúng đòn nữa. Đó là kiểu suy nghĩ chỉ có với những ai ở ngang sức mình.
Mặt khác, đối với Paul, anh ta lại quá giỏi, khiến cho việc phản đòn gần như là bất khả. Và khi mà đã không hiểu được hành động của đối thủ, thì họ sẽ hạ gục bạn, trước cả khi bạn kịp nhận ra.
Nhưng ngay cả khi được một người giỏi mình hơn chỉ dẫn, bạn vẫn có thể gặp khó khăn. Trở ngại đó đôi khi đến từ sự chênh lệch về nền tảng giữa hai người. Nó chỉ khiến bạn bắt đầu nghi ngờ chính những gì mình đang làm.
Với Ghislaine thì lại khác, vì cô ấy dạy rất tốt. Tuy nhiên, cô ấy cũng dạy cách phản ứng và phản công cùng lúc, cho nên, khi thực sự bị tấn công, bạn có thể sẽ bị do dự, vì mải nghĩ đến cách phản đòng.
Nhưng khi tôi đối đầu với Eris, chỉ một chiêu trò hay sự thay đổi nhỏ nào đó cũng có thể dẫn đến một kết quả khác nhau hoàn toàn. Có thể, là những thứ mà ngày hôm trước còn hiệu quả, khi đến ngày hôm sau sẽ không còn, hay Eris sẽ làm một thứ gì đó khác hoàn toàn. Hoặc cũng có thể, là những thứ tôi không thể làm ngày hôm trước, lại có thể làm được vào ngày hôm nay. Cũng là bởi không có một khoảng cách thực sự giữa tôi và Eris, nên điều đó đã phát huy tác dụng. Chính những thay đổi và khám phá nhỏ đó tích lũy lại và nuôi dưỡng sự trưởng thành.
Có một đối thủ cạnh tranh rất tuyệt. Đôi khi cô bé có thể vượt qua tôi, và đôi khi tôi có thể vượt qua cô bé. Kể cả có là những tiến bộ vô cùng nhỏ thôi, nhưng việc chúng tôi cứ vượt qua nhau từng chút một, cuối cùng cũng sẽ tạo nên một bước tiến lớn. Và trước khi có thể nhận ra nó, thì sự tiến bộ tích lũy đó đã khiến chúng tôi trở nên mạnh hơn rất nhiều rồi.
Dù vậy, Eris học nhanh hơn tôi. Bởi một con sư tử và một con nai có luyện tập giống nhau, thì rõ ràng sư tử cuối cùng sẽ mạnh hơn thôi. Đó là một viên thuốc đắng mà tôi phải tiếp nhận, nhất là khi tôi đã luyện tập với Paul từ nhỏ.
Rudeus vẫn còn kém xa lắm, nhỉ?!” Eris khoanh tay nhìn xuống chỗ tôi, người đang nằm gục dưới đất.
Ghislaine mắng cô bé. “Đừng tự mãn, Eris. Cô cầm kiếm lâu hơn cậu ấy, và cũng lớn tuổi hơn nữa.” Ghislaine thường sẽ không gọi cô bé là “Tiểu Thư” khi chúng tôi luyện kiếm. Cô ấy nói như vậy là cần thiết.
“Ta biết mà! Với lại, cậu ấy còn có ma thuật nữa!”
“Đúng vậy.”
Khả năng ma thuật là điều duy nhất mà cô bé công nhận ở tôi.
“Dù vậy nó cũng khá là lạ, khi cậu ấy bị chậm lại khi bản thân bị tấn công,” Ghislaine nhận xét.
“Bởi vì đối mặt với một người, mà thật sự muốn tấn công mình rất đáng sợ.”
Ngay khi tôi nói vậy, Eris cốc đầu tôi. “Cái quái gì vậy?! Yếu đuối quá! Đó là lí do tại sao cậu lại bị coi thường đó!”
“Không, dù sao thì cậu ấy cũng chỉ là pháp sư thôi. Nên thế là được rồi.”
Ngay khi Ghislaine nói vậy, Eris gật đầu kiêu ngạo. “Ồ, thật vậy sao? Vậy thì chắc là không trách cậu ấy được rồi!”
Vậy thì tại sao tôi lại bị đấm chứ?
“Xin lỗi, nhưng ta không biết cách chữa tật hèn nhát đâu. Cậu sẽ phải tự tìm ra cách,” Ghislaine nói.
“Rõ ạ.” Hiện giờ, dù đối thủ có là ai đi nữa; Tôi luôn bị hoảng loạn. Vẫn còn cả một đoạn đường dài phía trước mà. “Nhưng ít nhất thì cháu cũng cảm nhận được sự tiến bộ rõ rệt của mình khi được cô chỉ dạy.”
“Đó là vì Paul thuộc loại bản năng. Kiểu đó thì không phù hợp để làm thầy.”
Loại bản năng! A, hóa ra thế giới này cũng có kiểu người đó.
"'Kiểu bản năng’, là gì vậy?” Eris hỏi.
“Là kiểu người có thể làm được nhưng lại không thể giải thích được cách mình làm chúng như thế nào.”
Cô bé bĩu môi khi nghe tôi giải thích, có lẽ là bởi cô bé cũng thuộc kiểu người đó. “Thì có ảnh hưởng gì chứ?” Eris hỏi.
Tôi không biết nên trả lời thế nào. Và cũng vì đang trong giờ học, nên tôi để Ghislaine trả lời thay, và nhìn sang phía cô ấy.
“Không hẳn. Nhưng dù có tài năng đến đâu, nếu không thể sử dụng được cái đầu của chính mình, thì cũng sẽ không thể trở nên mạnh lên thêm được, cũng như là dạy tốt cho người khác.
“Tại sao lại không dạy tốt cho người khác được?”
“Bởi vì họ còn không hiểu mình đang làm gì. Và hơn nữa, nếu không thể hiểu được toàn bộ, họ cũng sẽ không thể cải thiện được.”
Có vẻ, đối với một Kiếm Vương như Ghislaine, chia khóa để có thể đạt đến trình độ cao, chính là áp dụng thuần thục những điều cơ bản vào thực chiến. Nếu nắm vững nền tảng, bạn có thể sử dụng chúng trong mọi tình huống. Cũng chỉ khi đó, bạn mới được coi là một kiếm sĩ cấp Thánh.
Nhưng quan trọng hơn vẫn là sự chăm chỉ và tài năng.
Đương nhiên, đến cuối cùng thì vẫn phải nói đến tài năng thôi, Tôi nghĩ.
“Tôi cũng từng thuộc lại bản năng, nhưng một khi bắt đầu sử dụng cái đầu của mình và suy nghĩ logic, tôi đã đạt được cấp Vương,” Ghislaine nói.
“Tuyệt quá.” Tôi thực sự ấn tượng. Cô ấy thay đổi bản thân để thành công. Quả là một điều phi thường.
“Cậu cũng là một Thủy Thánh cấp ma thuật sư mà, Rudeus.”
“Cháu cũng thuộc kiểu bản năng đó. Nhưng ma thuật thì khác với kiếm thuật. Mọi người có thể làm bất cứ điều gì, nếu có đủ ma lực,” tôi nói.
“Ừm. Nếu cậu nói vậy… Nhưng dù sao thì, nền tảng vẫn rất là quan trọng, cậu hiểu chứ?” Ghislaine nhấn mạnh.
“Cháu hiểu. Dù vậy thì, trường hợp của cháu vẫn quá đỗi khác. Cháu có thể đạt đến cấp Thánh là vì sư phụ cháu quá giỏi thôi ạ.”
Nhưng khi nói về tầm quan trọng của nền tảng, tôi lại chỉ tập trung vào thi triển ma pháp mà không cần niệm chú. Việc thiếu nên tảng trong ma thuật là sao nhỉ? Bài giảng của Roxy thường ít chú trọng đến nền tảng, thay vào đó là sự tiến bộ. Có lẽ, vì cô ấy là thiên tài nên cũng không quá bận tâm đến căn bản.
Hừm.
“Dù sao thì ta cũng không định mạnh đến thế, cho nên cũng chẳng liên quan gì đến ta!” Eris tự hào tuyên bố, trong khi tôi còn đang chìm trong dòng suy nghĩ.
Tôi cười gượng trước lời nói đó. Hồi còn học cấp hai ở kiếp trước, tôi cũng nói điều tương tự. “Đâu phải là tôi muốn đứng nhất đâu,” tôi nói, viện cớ cho sự thiếu nỗ lực của mình.
Tôi định khiển trách thái độ của cô bé, nhưng rồi cô bé tiếp tục. “Nhưng ta sẽ cố hết sức để có thể giỏi như hai người!”
Thế là hết. Cô bé có mục tiêu. Hoàn toàn khác với tôi ở quả khứ.
***
Sau buổi học sáng và luyện kiếm buổi chiều, chúng tôi thường có thời gian rảnh. Và hôm nay, tôi định đến thư viện. Bởi cả Ghislaine lẫn Eris đều có cho mình một quyển sách giáo khoa ma thuật, nên tôi nghĩ có thể ở đó có những quyển sách phép khác. Thế là tôi nhờ một cô hầu gái có tai chó dẫn đường, vì bản thân cũng không biết lối đi.
“Ah!”
Chúng tôi đi ngang qua Hilda, vợ của Philip. Cô ấy có mái tóc đỏ thẫm giống như Eris, cùng với bộ ngực đầy đặn. Tôi đoán Eris khi lớn lên cũng sẽ như vậy. Tôi đã được giới thiệu với cô ấy trước đây, nhưng chúng tôi hầu như không tiếp xúc. Ờ, để xem nào, hình như tôi phải đặt một tay lên ngực…
“Thưa phu nhân, có vẻ hôm nay là ngày may mắn của tôi, khi được…”
“Tch,” cô ấy tặc lưỡi và phớt lờ lời chào của tôi.
Tôi đứng đơ ngay tại chỗ, với bàn tay vẫn còn đang đặt trước ngực.
“Thưa ngài Rudeus…”
“Không, ổn mà,” Tôi nói, giơ tay lên ngăn cô hầu đang định an ủi. Dù là vậy, những vẫn có hơi sốc thật. Cô ấy ghét tôi sao? Tôi không nghĩ mình đã làm sai điều gì.
Nghĩ xem nào, có vẻ cô ấy không có bất kỳ đứa con nào khác ngoài Eris, đúng chứ? Không, thôi đừng hỏi vậy. Nếu tôi hỏi, có cảm giác như sẽ xuất hiện một người còn đáng sợ hơn Eris và khối lượng công việc của tôi sẽ tăng gấp ba bốn lần. Khả năng đó, tốt nhất là đừng nghĩ đến.
Khi tới thư viện, Philip đã ở đây.
“Ồ, cậu cũng hứng thú với thư viện à?” Mắt của Philip ánh lên vẻ hào hứng.
Hào hứng về điều gì vậy? Tôi thắc mắc.
“Vâng, một chút thôi ạ.”
“Vậy thì cậu cứ thoải mái tham quan xung quanh đi.”
Tôi nghe theo và xem qua thư viện. Đáng tiếc là tôi không tìm được thứ mình muốn. Tôi đã hy vọng có thể tìm được một cuốn sách phép như của Roxy, nhưng tất cả những gì tôi tìm được lại là những quyển sách đắt tiền không được mang ra khỏi thư viện. Có vẻ trên thế giới này, lượng sách phép là rất hạn chế, và người ta cũng không tùy tiện để chúng lung tung.
Có vẻ là may mắn không phù hộ tôi rồi. Đến cuối cùng, tôi lấy một vài quyển sách nói về lịch sử thế giới này. Ít ra thì mình cũng có thể đọc chúng khi rảnh.
***
Vào cuối mỗi ngày, tôi lại dành thời gian trong phòng mình, chuẩn bị cho buổi học tiếp theo vào ngày hôm sau. Phần lớn là soạn các bài tập đọc, viết và toán. Và để chốt hạ thì tôi sẽ ôn lại cuốn sách giáo khoa ma thuật.
Vì không có một giáo trình cụ thể nào, nên tôi giữ tiến độ chậm để không hết nội dung dạy trong vòng năm năm. Nguyên tắc tối thượng của tôi là luyện tập lặp đi lặp lại để đảm bảo cả Eris lẫn Ghislaine có thể hiểu kỹ được bài học. Tôi cũng đã làm vậy khi dạy Sylphie.
Ôn tập lại ma thuật cũng vô cùng quan trọng. Do không hay niệm chú để thi triển phép thuật, nên tôi hay quên đi câu thần chú là gì. Những thần chú duy nhất ma tôi nhớ được, chính là của phép hồi phục và giải độc sơ cấp. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ học thuộc những phép tấn công.
Cuốn sách ma thuật này giống hệt cuốn tôi có ở nhà. Eris và Ghislaine cũng có bản riêng của họ. Nó được xuất bản lần đầu vào cách đây khoảng gần một nghìn năm trước, và là sách bán chạy nhất với vô số lần tái bản. Trước khi nó tồn tại, bạn sẽ buộc phải tìm một người thầy để có thể học được ma thuật. Mà phần lớn họ cũng chỉ biết những phép cơ bản của từng hệ, nên nhiều người trở thành học trò những cũng chẳng học được bao nhiêu.
Dù hiện tại, nó vẫn được xem là sách bán chạy, nhưng vào thời điểm nó được viết thì số lượng bản in cũng không nhiều. Ngay cả khi có đủ để lưu hành, thì với những người không hứng thú với ma thuật, họ sẽ ngay lập tức bỏ qua nó. Phải mãi cho đến 500 năm sau, nó mới bắt đầu được phân bố mạnh mẽ.
Tự nhiên mọi người, ai cũng có thể mua sách giáo khoa ma thuật với giá rẻ, nên số lượng pháp sư cũng tăng lên đáng kể. Không phải kiểu đột ngột một ngày thế giới bỗng tràn ngập pháp sư đâu nhé. Nhưng ít nhất thì ở vương quốc Asura, ma thuật đã trở thành một phần trong chương trình giáo dục của nhiều gia đình quý tộc.
Nhưng tại sao số lượng sách ma thuật lại đột ngột tăng lên chứ? Khi đang tự hỏi điều đó, tôi nhìn ra phía đằng sau cuốn sách. Được in ở đó là dòng chữ: Xuất bản bởi Đại học ma pháp Ranoa. À ha, một chiến thuật Makerting khéo léo.
Và cứ thế, những ngày làm gia sư của tôi trôi qua trong chớp mắt.
***
TÊN: Eris B. Greyrat
NGHỀ NGHIỆP: Cháu gái của Lãnh Chúa vùng Fittoa
TÍNH CÁCH: Hung dữ
KHÔNG: Để ý những gì người khác nói
ĐỌC/VIẾT: Có thể viết tên các thành viên trong gia đình
TOÁN HỌC: Còn chưa ổn với phép trừ
MA THUẬT: Biết được cô bé sẽ cố gắng hết sức cho ma thuật
KIẾM THUẬT: Phái Kiếm Thần – Sơ cấp
LỄ NGHI: Có thể chào hỏi bình thường
NHỮNG NGƯỜI CÔ BÉ THÍCH: Grandfather, Ghislaine
0 Bình luận