Arc Mở đầu + Arc Ma Vương Thu Vũ
Chapter 40: Thời khắc của anh ấy (1)
0 Bình luận - Độ dài: 2,671 từ - Cập nhật:
Nó không hề già đi.
Luôn luôn trẻ trung.
— Estelle.
Nó mỗi ngày một xinh đẹp hơn, đầu ngón tay lúc nào cũng phảng phất mùi táo chín. Dưới bàn chân là hương nho dịu ngọt. Mỗi lần nó bước qua, con người đều vô thức bị mùi hương ấy mê hoặc. Mái tóc của nó mang sắc vàng óng, và mỗi khi tung bay trong gió, dân làng liền cảm nhận được hơi thở của mùa thu.
— Estelle, Thánh Nữ Miền Biên Ải.
Từ lúc nào đó, người ta bắt đầu gọi nàng như thế này.
— Thánh Nữ tiểu thư.
Một thiếu phụ trẻ tuổi ôm theo một đứa bé đến trước cửa. Bà ấy nói mình đã vượt đường xa, sau khi nghe được lời đồn.
— Xin hãy thương xót. Đứa bé này đang bệnh nặng. Xin Người ban phước cho đứa trẻ đáng thương này…
— Bà biết quy củ chứ?
— Vâng, vâng… tôi biết…!
Estelle khẽ gật đầu.
— Để đứa trẻ lại đây. Sáng sớm ngày mai hãy quay lại.
Người thiếu phụ cúi đầu rồi rời đi.
Nơi bà ấy để lại là một đứa bé nhỏ xíu, được quấn trong một tấm chăn cũ nhưng mềm mại. Người mẹ ấy đã gom góp tất cả những thứ mềm nhất có thể để ủ ấm cho con. Một tấm chăn cũ, vương mùi sữa khô… Estelle khẽ cúi xuống, vùi mũi vào đó.
Thật dễ chịu.
Con người có thể làm mọi thứ chỉ vì tình yêu.
— Kyu?
Đứa bé vươn tay ra, chạm vào mái tóc của Estelle.
Estelle mỉm cười. Sinh mệnh, dẫu bị bao bọc trong giẻ rách, vẫn đẹp đẽ. Với Estelle thì đó chính là hạnh phúc.
— Không sao đâu.
Bóng của Estelle khẽ ngọ nguậy.
— Từ nay, con sẽ không còn phải chịu đau đớn nữa.
— Kya…
Cái bóng mở ra một cái miệng.
— Tội nghiệp.
Estelle lặng lẽ nuốt trọn đứa bé sơ sinh.
Cái chết của đứa bé vô cùng êm ái. Nó thậm chí còn không chống cự. Chỉ lặng lẽ tan biến. Khi da thịt và xương cốt của đứa bé tan chảy, ký ức tràn vào Estelle. Những ký ức khắc trong da thịt và xương cốt. Nỗi đau khi chào đời, cảm giác của những ngón tay nhỏ bé, nụ cười của người mẹ…
— Ừm.
Một đời người ngắn ngủi với những ký ức cũng ngắn ngủi. Sau khi lặng lẽ quan sát cuộc đời của sinh mệnh ấy, Estelle khẽ vẫy tay về phía cái bóng của mình. Cái bóng sôi sục.
— Hãy để nó sống lâu hơn một chút.
Ngay khoảnh khắc đó, cái bóng co rút lại, biến thành hình hài một đứa bé. Bóng đen chuyển dần sang màu da người. Nó cựa quậy, nở nụ cười như một con thú non vô tri.
— Kya!
Estelle mỉm cười.
— Tội nghiệp thật.
Khi trời vừa hửng sáng, người mẹ quay lại. Có lẽ bà đã chờ suốt cả đêm. Gương mặt tiều tụy đến đáng thương. Estelle đã đứng ở chỗ khung cửa, trao đứa bé quấn trong chăn cho người mẹ.
— Từ giờ đứa bé sẽ khỏe mạnh.
— A…
— Ngay cả bệnh vặt cũng sẽ không mắc phải. Xin hãy tiếp tục yêu thương nó như trước.
Khuôn mặt người mẹ méo mó.
— Cảm ơn ngài…
Lời đồn bắt đầu lan khắp lục địa.
— Thánh Nữ tiểu thư…
Những lời thì thầm nhỏ bé cào xước mảnh đất nhỏ hẹp.
— Cảm ơn người, Thánh Nữ tiểu thư…
Những tiểu quốc nơi thôn dã là những nơi chấn động trước tiên.
— Estelle.
Sau đó là những quốc gia lớn hơn.
— Thánh Nữ Estelle.
Lục địa rất rộng. Khắp nơi đều có những con người bất hạnh. Có kẻ mục ruỗng vì bệnh tật, có kẻ thì tàn phế từ khi sinh ra, có kẻ thì vĩnh viễn không được nhìn thấy ánh sáng.
— Vị thánh cứu thế!
Tất cả đều tụ tập về phía Estelle. Mỗi lần như vậy, cái bóng của Estelle lại càng lớn hơn.
— Đấng cứu rỗi của chúng tôi!
Khi cái bóng ấy càng lúc càng đậm, quyền lực của con người lại càng suy yếu. Một vị vua không thể cai trị một ngôi làng mà chính hắn đã ruồng bỏ.
— Hy vọng của tất cả kẻ tật nguyền!
Estelle.
Các vị vua cuối cùng cũng nhận ra đó chính là tên của một loại dịch bệnh mới.
Và họ hiểu bản thân phải làm gì để khiến căn bệnh ấy biến mất.
— Thiêu sống ả!
Ngọn lửa bùng lên.
— Thiêu rụi hang ổ của con phù thủy!
Estelle gào thét.
Ngọn lửa đang thiêu đốt một con người.
Không.
Không phải vậy.
— Đừng nương tay! Bọn chúng đều là những con quái vật bị nguyền rủa! Đừng để sót một kẻ nào!
Con người đang thiêu đốt chính con người.
2.
— Những thứ không xem con người là con người.
Nó rên rỉ. Âm thanh ấy giống như một tiếng thét. Những tiếng rên ấy hòa quyện hóa thành bóng tối. Những tiếng thét chồng chất hóa thành một thanh kiếm.
— Hãy để tội ác của các ngươi nuốt chửng chính các ngươi!
Ma Vương vung kiếm.
Thanh kiếm run lên như thể chính nó cũng đang gào khóc.
“Kim Gong-ja!”
Phù Thủy hét lên.
“Tôi ổn!”
Tôi đang đối diện trực tiếp với Ma Vương. Vù—! Thanh kiếm của hắn trông như sắp bùng nổ ánh đỏ bất cứ lúc nào.
‘Bên phải?’
Tôi dồn aura xuống chân.
‘Hay là bên trái?’
Xác suất năm mươi – năm mươi.
Thanh kiếm của Ma Vương gào thét.
Một lưỡi kiếm đỏ hơn máu, nóng hơn lửa, lao thẳng về phía tôi.
| Bạn đã chết!
| Bạn đang hồi quy về 24 tiếng trước!
‘Là bên trái.’
Tôi đã chết.
Mỗi khi chết, tôi quay trở về 24 tiếng trước.
| Bạn còn 6 ngày, 23 giờ, 53 phút, 27 giây để sử dụng [Bách Quỷ Luân Hồi].
[Chiếc Đồng Hồ Của Hồi Quy Giả (EX)] có thể bảo toàn ký ức và kỹ năng của người sử dụng.
| Bạn đã chết!
| Bạn còn 5 ngày, 23 giờ, 51 phút, 42 giây để sử dụng [Bách Quỷ Luân Hồi].
Kiếm Đế Bae Hu-ryeong có thể nhớ được những gì tôi đã trải qua bởi vì kỹ năng của tôi vẫn được giữ nguyên ngay cả khi chết.
Sức mạnh của tôi, ký ức của tôi, tất cả.
Dĩ nhiên, bao gồm cả thời gian hồi chiêu.
| Bạn đã chết!
Một ngày trôi qua.
| Bạn còn 4 ngày, 23 giờ, 49 phút, 33 giây để sử dụng [Bách Quỷ Luân Hồi].
Tôi chinh phục tầng 11.
Không có ai chết.
Tôi leo lên tầng 12 để đối mặt với Ma Vương. Phù Thủy Hắc Long trợ chiến.
Ma Vương trong cơn thịnh nộ đã triệu hồi Bách Quỷ. Tôi lao thẳng về phía hắn và chết.
| Bạn đã chết!
| Bạn còn 3 ngày, 23 giờ, 47 phút, 15 giây để sử dụng [Bách Quỷ Luân Hồi].
Tôi chết.
| Bạn đã chết!
| Bạn còn 2 ngày, 23 giờ, 45 phút, 28 giây để sử dụng [Bách Quỷ Luân Hồi].
Tôi chết.
| Bạn đã chết!
| Bạn còn 1 ngày, 23 giờ, 43 phút, 13 giây...
Một ngày trôi qua.
| Bạn đã chết!
| Bạn còn 23 giờ, 41 phút, 53 giây...
Và rồi
Ngày đó đã đến.
| Bạn có thể sử dụng lại [Bách Quỷ Luân Hồi]
Đã đến lúc lặp lại.
Chúng tôi có thể chiến đấu một trận quyết chiến theo một mức độ nào đó.
“—Kim Gong-ja!”
Phù Thủy hét lên.
Tôi gật đầu.
“Tôi ổn.”
Trong kiếp này, tôi lao sang bên phải mà không thèm liếc nhìn ánh đỏ.
Ánh đỏ chém vào hư không. Hàng chục skeleton bị quét bay. Nhưng đổi lại, số goblin và orc bị thiêu rụi nhiều gấp mười lần.
— Ngươi…!
Giọng Ma Vương run lên vì phẫn nộ.
— Làm sao! Ngươi có con mắt tiên tri sao?!
“Gần giống vậy thôi.”
— Cứng đầu thật.
Bae Hu-ryeong tặc lưỡi.
— Đúng là một kẻ lì lợm.
Bae Hu-ryeong tiếp tục chỉ cho tôi nên vung kiếm thế nào, đặt chân ra sao.
— Nhưng mà ngầu thật đấy. Này Zombie! Lần sau thử triệu hồi lại thêm lần nữa xem sao. Trốn ở đâu đó một tuần rồi lại gọi quái ra.
Tôi cau mày.
‘Làm ơn! Tập trung đi!’
— Biết đâu nó sẽ hủy lần triệu hồi trước rồi thay bằng lần mới thì sao, biết đâu được. Cũng có thể bốn ngàn sẽ biến thành tám ngàn, tám ngàn thành tám chục ngàn. Kya! Thế thì nhóc không còn là Zombie nữa, mà là vua Zombie! Vua Zombie Kim Gong-ja! Nghe ngầu chết đi được!
‘Trời ạ, im đi! Tôi không tập trung nổi vì…’
| Bạn đã chết!
| Bạn đang hồi quy về 24 tiếng trước!
Chết tiệt…!
— Sao nhóc chết nhiều thế? Chả trách nhóc chỉ là một con zombie hèn mọn.
‘Tôi trượt chân là vì ông đấy! Giờ thì lại phải lặp lại thêm cả một tuần nữa!’
— Là do nhóc yếu thôi. Không phải lỗi của ta. Dù sao thì cũng không phải lỗi của ta.
Bae Hu-ryeong cười khì.
‘Tôi thề một ngày nào đó sẽ giết ông!’
— Ồ? Nhưng ta đã chết rồi mà. Nhóc định giết một con ma thế nào đây? Ha ha. Zombie của chúng ta nổi giận rồi à?
‘Ông—’
— Giữ lấy cơn giận đó mà xử Ma Vương đi. Ta đã vượt tầng 20 dù chẳng có cái kỹ năng gian lận sáng chói nào cả. Ôi chao, Kim Zombie đúng là thảm hại.
‘Khốn kiếp!’
Miệng thì nói vậy, nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục chiến đấu với Ma Vương.
Đám skeleton tiếp tục kìm chân đại quân của Ma Vương. Kiếm Thánh chặn lũ quái lao về phía chúng tôi. Tôi chết liên tục suốt một tuần, dùng cái chết để dự đoán đòn đánh của Ma Vương, còn Phù Thủy thì dựa vào những lời tiên tri của tôi để dồn ép hắn.
“Hắc Long Chủ! Ngay bên phải!”
“Biết rồi!”
Phù Thủy bung ra hắc aura. Những tấm gương phản chiếu nó. Mỗi lần phản xạ, aura lại được khuếch đại gấp đôi. Chỉ trong chớp mắt, hàng chục đòn công kích đen kịt xé ngang eo Ma Vương.
— Keeeaaaahh!
Tiếng thét của Ma Vương xé rách bầu trời trong thế giới đang bị đóng băng.
“Ha ha ha! Phu nhân, bắn đẹp lắm!”
Tôi cười lớn, vừa cười vừa vung kiếm.
“Cậu gọi ai là phu nhân hả! Tôi còn chưa kết hôn đâu!”
“Ở cái tuổi đó mà còn chưa lấy chồng thì cô làm cái quái gì vậy!”
“Tôi vẫn đang còn trẻ!”
“Xạo. Chắc là uống elixir để trẻ hóa chứ gì! Tôi biết hết.”
“Cậu… cứ đợi xử xong Ma Vương đi rồi tính.”
Chúng tôi băng qua hết cảnh này đến cảnh khác.
Có lúc Phù Thủy bị ánh đỏ quét trúng. Có lúc đến lượt Kiếm Thánh. Một giây. Rồi thêm một giây nữa. Chúng tôi dùng mạng sống để đổi lấy từng khoảnh khắc. Chỉ cần lơ là dù chỉ một giây thôi cũng vô cùng nguy hiểm.
| Bạn đã chết!
Nhưng không sao.
| Bạn đang hồi quy về 24 tiếng trước!
Tuyệt kỹ của tôi mạnh hơn tuyệt kỹ của hắn.
— Ngươi…
Mười hai lần.
— Ngươi dám… Nỗi căm hận của ta…!
Hắc aura của Phù Thủy xuyên thủng thân thể Ma Vương mười hai lần. Sau đó, động tác của hắn chậm dần. Ở những nơi bị đánh trúng, thứ nước đen như nước thải bắt đầu sôi ùng ục.
‘Hửm?’
Là do tôi nhìn nhầm sao?
Trong khoảnh khắc, ngay trước khi thứ nước đen kia sôi lên… tôi dường như đã nhìn thấy màu da.
Chỉ là một thoáng cực ngắn.
Khi tôi quay đầu nhìn lại lần nữa, thân thể Ma Vương đã bị thứ nước thải đen ngòm bao phủ hoàn toàn.
— Khục!
Ma Vương thu kiếm về.
Dù không có khuôn mặt, chúng tôi vẫn cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo của hắn đang ghim thẳng vào mình.
| Ma Vương Thu Vũ quyết định rút lui.
“…Cái gì?”
| Ma Vương Thu Vũ đang rút về tầng 13.
Vô lý!
Cơn giận dâng trào lấp đầy tâm trí tôi.
“Đứng lại! Có con trùm nào sắp bị bắt mà lại bỏ chạy không hả!”
— Đừng tưởng thế là xong! Ta sẽ quay lại!
“Nhìn tên khốn này kìa!”
Tôi vung kiếm. Nhưng trước khi lưỡi kiếm chạm tới, thân thể Ma Vương đã sụp xuống. Như thể có một đường ống vô hình ở đâu đó, thứ nước đen kia bị hút ngược trở vào.
“Này! Đồ sinh tố socola chết tiệt!”
Không chỉ Ma Vương.
Đám quái vật sinh ra từ bóng tối cũng đổ rạp xuống, miệng sùi bọt. Âm thanh vang lên như nước xoáy xuống cống. Từng con một bị kéo tụt xuống lòng đất.
“…Wow.”
Trên chiến trường chỉ còn lại Phù Thủy, Kiếm Thánh, hàng nghìn bộ xương và tôi.
“Cái này là…”
Ngay khi tôi tuyệt vọng vì nghĩ rằng mọi cái chết của mình đều hóa công cốc.
| Tháp đã công nhận sự lựa chọn của bạn.
Một giọng nói vang lên trong đầu tôi.
| Nhiệm vụ ẩn đã được tạo.
| Nhiệm vụ tầng 12 đang được chỉnh sửa!
“…Hả?”
Hàng loạt thông báo vang lên liên tiếp.
| Nhiệm vụ tầng 13 đang được chỉnh sửa!
| Nhiệm vụ tầng 14 đang được chỉnh sửa!
| Nhiệm vụ tầng 15 đang được chỉnh sửa!
| Nhiệm vụ tầng 16 đang được chỉnh sửa!
| Nhiệm vụ tầng 17 đang được chỉnh sửa!
| Nhiệm vụ tầng 18 đang được chỉnh sửa!
| Nhiệm vụ tầng 19 đang được chỉnh sửa!
Tôi chết lặng trước tình uống chưa từng trải qua.
Nhiệm vụ cũng có thể bị chỉnh sửa sao?
“……”
Trong lúc tôi còn đang há hốc miệng, những dòng chữ hiện ra trước mắt.
Những dòng chữ chỉ dành cho tôi.
__________________
[Chiến Binh Của Thế Giới Đóng Băng]
Độ khó: Không xác định
Mục tiêu nhiệm vụ: Bạn đã lựa chọn. Rằng sẽ không để bất kỳ ai trở thành vật hi sinh.
Chính nghĩa không phải là làm việc tốt để mong được đền đáp. Cống hiến không phải là hy sinh để được ghi nhận. Người dâng hiến bản thân cho chính nghĩa được gọi là chiến binh.
Chiến binh!
Người dân đế quốc sẽ không biết đến việc bạn đã làm. Họ cũng sẽ không nhận ra những gì bạn đã hy sinh. Nhưng chính nghĩa vẫn là chính nghĩa, và cống hiến vẫn là cống hiến.
Trong thế giới đang bị tạm ngưng này, liệu bạn vẫn sẽ lựa chọn trở thành một chiến binh chứ?
Ma Vương đã mang thương tích bỏ chạy. Hắn hẳn còn chưa đi xa. Nếu bạn muốn, bạn có thể truy đuổi hắn đến cùng.
Giờ đây, chỉ còn lại lựa chọn của bạn.
__________________
Đó là một nhiệm vụ dành riêng cho tôi.
“……”
Một giọng nói vang lên.
| Bạn có chấp nhận nhiệm vụ không?
Tim tôi đập mạnh.
Đây là câu hỏi mà tôi không cần phải do dự.
“Có.”
Giọng nói đáp lại tôi.
| Nhiệm vụ ẩn đang được kích hoạt!
| Tên nhiệm vụ, Chiến Binh Của Thế Giới Đóng Băng.
| Chúc bạn may mắn.
Ánh sáng trắng bao trùm lấy tôi.
0 Bình luận