Arc Mở đầu + Arc Ma Vương Thu Vũ
Chapter 39: Danh xưng của chiến binh (3)
1 Bình luận - Độ dài: 2,272 từ - Cập nhật:
Nó trở nên lớn hơn.
Một con ếch… đúng vậy. Giờ thì nó đã biết thứ mình ăn khi đó là ếch. Nó biết được nhiều hơn trước. Nó biết về ếch, rắn, và đại bàng.
Niềm vui khi chạm vào mưa lúc là ếch.
Niềm vui khi trườn trên mặt đất lúc là rắn.
Niềm vui khi phó mặc thân thể cho bầu trời lúc là đại bàng.
Nó biết niềm hạnh phúc của bầu trời và của mặt đất.
— Krrrng.
Rồi nó trở thành sư tử và hiểu ra niềm vui của việc giết chóc.
Thịt nai rất ngon. Mùi hương rất dễ chịu. Khoảnh khắc nó cắm răng vào cổ con nai, à, nó có thể chết như thế này cũng thật là hạnh phúc.
— Ah…
Giá như nó đã không—
— Hik!
…Gặp phải một sinh vật sống ồn ào như vậy.
— Kyaaaa!
Sinh vật ấy vừa chạy vừa ngoái đầu lại nhìn.
Theo bản năng, nó đuổi theo.
— C-cứu con…! Cha! Cha ơi! Cứu con với!
Sinh vật ấy ồn ào và chậm chạp. Thậm chí còn tự ngã xuống đất.
Nó đang làm gì vậy?
Nó không hiểu khái niệm gọi là “ngã”. Nó không biết. Nó đã từng bay lượn trên bầu trời, từng trườn bò trên mặt đất. Đây là lần đầu tiên nó gặp một sinh vật ngu ngốc đến mức tự vấp vào chính đôi chân mình.
— Con không muốn chết! Cha ơi! Cứu—
Trước khi sinh vật ấy kịp hét to hơn nữa, nó cắm răng xuống. Dòng máu trào ra giữa hai hàm răng. Khi miệng nó đầy máu, nó khựng lại. Nó bị sốc.
Mùi hương thật tuyệt vời!
Đây là gì thế này?!
Nó nghiện thứ mùi đó và say sưa trong máu. Nó cắm răng sâu hơn, nuốt trọn sinh vật ấy. Máu… da… xương! Cả ruột gan nữa. Tất cả đều ngọt ngào. Càng cắn sâu, hai chân sau của nó càng ngắn lại, phần trước càng kéo dài ra.
Chi sau trở thành chân người và chi trước hóa thành tay. Bờm sư tử biến thành tóc.
Mọi thứ diễn ra chỉ trong khoảnh khắc. Nó bình thản ăn nốt những phần cuối cùng của sinh vật ấy. Khi ăn đến phần cuối cùng, ký ức của sinh vật đó tràn vào nó.
— ……
Con người.
Đó là cách sinh vật ấy tự gọi mình.
Con người ấy sinh ra trong một ngôi làng nông thôn. Lớn lên trong tình yêu thương của gia đình. Con người ấy chưa từng thiếu thốn tình cảm. Nhưng dù vậy, vẫn có thứ gì đó khuyết thiếu. Thể chất của con người ấy vốn đã yếu kém.
Bệnh tật.
Không có cách nào chữa khỏi căn bệnh ấy trong ngôi làng này. Dù có đi nữa, họ cũng không có tiền. Những người thân lần lượt chết đi. Và đứa trẻ ấy từ chối chết trên giường bệnh.
— Con muốn đi cho đến khi không thể đi nổi nữa!
— Con muốn hít thở không khí bên ngoài dù chỉ một chút!
Đó là một sai lầm.
Đứa trẻ đã đi quá xa. Nó thử xem mình có thể đi bao xa trước khi chết.
Và cái chờ đợi nó là cái chết. Trong dạ dày của kẻ khác.
— Con gái! Estelle!
Không.
— Con ở đây sao!
Nó đã không còn là chính nó nữa.
— Ta đã nói là đừng tự ý đi ra ngoài! Gần rừng rất nguy hiểm! Con không biết lúc nào thú dữ sẽ xuất hiện đâu! Đừng đi một mình mà…quần áo của con sao lại thế này?!
— ……
Cô bé mở miệng.
— Cha.
Cô mỉm cười.
— Con nghĩ giờ con đã khỏe rồi.
Estelle.
Đó là cái tên đầu tiên của Ma Vương.
Một giọng nói vang lên trong đầu tôi.
| Kỹ năng của bạn đang được kích hoạt.
Cánh đồng bắt đầu bị lật tung.
Sự biến đổi bắt đầu ngay dưới chân tôi. Bóng tối. Những cái bóng lan ra từ phía dưới chân tôi. Cái bóng của tôi phủ kín cả cánh đồng đã bị nhuộm đen.
— Gwooooo…
Thứ gì đó lao vọt ra từ bóng tối.
— Gwoooo!
Là xương.
Những khúc xương người trắng toát vươn dài ra khỏi bóng tối, như thể ác quỷ đang cố trốn khỏi ngục tù.
‘Kiếm Đế.’
Nhìn vùng bóng tối vờn quanh mình, tôi thầm nói.
‘Ông từng thắc mắc vì sao tôi lại chọn [Bách Quỷ Luân Hồi], đúng không?’
— Ừ. Đúng vậy.
‘Ban đầu, tôi cũng từng muốn một kỹ năng khác.’
Một kỹ năng cường hóa aura.
Đường kiếm đỏ rực của Ma Vương thực sự khiến người ta rợn tóc gáy. Sẽ thật sự rất tuyệt nếu một ngày nào đó tôi cũng có thể làm được như vậy.
Nhưng suy nghĩ thêm một chút, tôi đổi ý.
‘Mở thẻ kỹ năng.’
__________________
[Bách Quỷ Luân Hồi]
Cấp bậc: SS
Hiệu ứng: Những sinh vật bạn đã giết sẽ được triệu hồi thành quái vật. Những kẻ đã chết sẽ không thể sử dụng được năng lực như khi còn sống. Đồng thời, chúng cũng không còn ký ức về những năng lực đó. Chúng sẽ được triệu hồi dưới dạng goblin, orc, zombie, skeleton, v.v…
※ Tuy nhiên, mỗi tuần chỉ có thể triệu hồi một lần.
__________________
Một tấm thẻ vàng rực rỡ.
‘Triệu hồi những kẻ chính tay mình giết thành quái vật…’
Nhìn tấm thẻ, tôi lẩm bẩm.
‘Nhưng có một vấn đề. Ông nghĩ tôi đã giết bao nhiêu người?’
— Ờ…
Bae Hu-ryeong nhíu mày.
— Nhóc và cái tên ôn dịch lửa đó. Tổng cộng là hai, đúng không?
‘Ừm. Nhìn bề ngoài thì đúng là vậy.’
Tôi bật cười.
‘Nhưng ông có biết vì sao [Trực Giác Trinh Thám] của Kiếm Thánh lại ghi số người tôi giết là bốn nghìn không?’
— Cái gì?
‘Nói thật thì rất tệ. Và cũng rất kỳ quái nữa. Tôi biết tự sát là thói quen hằng ngày của mình, nhưng tôi có giết bừa ai đâu. Thực tế chỉ có tôi thôi. Vậy tại sao con số lại vượt quá 4000? Về mặt logic thì con số đó đáng lẽ chỉ là 2 chứ.’
— ……
‘Vậy thì chỉ có thể là thế này.’
Tôi nhìn về phía trước.
‘Trong tòa tháp này, cái chết được tính theo một cách nhất định.’
Trên cánh đồng bóng tối.
‘Cho dù một người chết tới hai lần, thì cũng được tính là [2] chứ không phải [1].’
Những con quái vật trồi lên từ cái bóng của tôi.
Những bộ xương chen chúc, cố gắng thoát khỏi nhà tù.
‘Được rồi. Vậy để tôi hỏi lại ông một lần nữa.’
Đó là cả một đội quân.
Đám quái vật phủ kín cả cánh đồng.
‘Ông nghĩ tôi đã chạm đến bao nhiêu cái chết?’
Tự sát 4097 lần. Lần đầu săn Yoo Soo-ha, và lại phải giết hắn ta thêm lần nữa vì tôi bị Kiếm Thánh chém chết.
Như vậy tổng cộng là 4099 cái chết.
Dấu vết cái chết của tôi khắc rõ trên cánh đồng rộng lớn.
“Ha…”
Tôi gật đầu, hài lòng nhìn hòn đảo chết chóc do chính mình tạo ra.
“Chết nhiều thật đấy.”
Ngay lúc đó.
— Gwoooooo!
Đội quân skeletongào thét.
— Kaaaaaa!
Những skeleton nhe răng. Chúng trông giống hệt nhau. Thân hình giống tôi. Chiều cao cũng giống tôi. Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Bởi vì chúng là những con quái vật chứng minh cho cái chết của tôi.
‘Ngay cả vũ khí cũng giống hệt.’
Dao găm.
Tất cả xương khô đều cầm cùng một con dao.
Đó là vũ khí tôi đã dùng khi tự sát và khi giết Yoo Soo-ha.
“Không thể nào…!”
Nhưng người duy nhất bình tĩnh quan sát vũ khí ấy lại là tôi. Phù Thủy và Kiếm Thánh đều đang nhìn quanh với vẻ mặt kinh ngạc.
“Cái gì thế này? Kim Gong-ja. Đây là kỹ năng của cậu sao?”
“Vâng.”
“Đùa tôi à!?”
Phù Thủy thất thanh.
“Trời đất. Một kỹ năng triệu hồi hàng ngàn quái vật! Tôi chưa từng nghe tới! Hóa ra cậu đã tự mình vượt qua tầng 10 như thế này sao!”
“À.”
Phù Thủy hiểu nhầm cách tôi chinh phục tầng 10. Khi tôi đính chính lại, cô ấy lại càng thêm kinh ngạc.
“Không, thật ra không phải vậy nhưng…”
Ừm.
Thôi kệ.
“Ừ. Đại khái là vậy.”
“Tôi biết ngay mà!”
“Chuyện đó nói sau đi.”
Không cần thiết phải sửa hiểu lầm lúc này.
Nói chuyện trước mặt Ma Vương thì nên vừa phải thôi.
— Ngươi… sao lại có kỹ năng giống ta…
Ngay cả Ma Vương cũng kinh ngạc.
Hắn đứng sững lại. Dù không có gương mặt để biểu lộ cảm xúc, nhưng chỉ cần nghe giọng là đủ biết hắn đang bối rối đến mức nào.
Đáng tiếc thật.
Nếu nhìn được mặt hắn, hẳn tôi đã thấy mặt hắn nhăn nhó rồi.
“Tò mò à?”
Tôi thu lại suy nghĩ, nhếch môi cười.
“Nhưng biết làm sao đây? Ta không muốn nói.”
— ……
“Cứ tiếp tục tò mò đi. Hay là ta nói cho ngươi biết tình trạng sinh mệnh của ngươi thì sao?”
— Không thể tha thứ…! Ta không thể cho phép chuyện này!
Ma Vương gầm lên như sư tử bị thương.
— Ngươi còn định sỉ nhục ta đến bao giờ! Nữ Thần! Hận thù của ta! Hối tiếc của ta! Ngươi đã hứa sẽ tiếp nhận tất cả! Sao lại có thể…!
“Ngài Kiếm Thánh!”
Tôi không thèm nghe Ma Vương nói nữa. Hắn có chuyện của hắn, tôi có việc của tôi. Ma Vương là kẻ địch. Khi kẻ địch phân tâm, đó chính là cơ hội cho tôi.
“Xin hãy chiến đấu cùng bọn skeleton ! Có ngài hỗ trợ, chúng sẽ không bị áp đảo!”
“Hừm.”
Kiếm Thánh đáp lại với giọng khó chịu.
“Được thôi. Chiến đấu cùng quái vật thì hơi rợn thật, nhưng… còn hơn là giúp ngươi.”
“Cảm ơn! Còn Phù Thủy Hắc Long, xin hãy giúp tôi! Chúng ta có thể tự tay hạ Ma Vương!”
“Tôi biết rồi. Đừng kéo chân tôi là được!”
Kiếm Thánh vung kiếm. Phù Thủy bộc phát aura. Cả hai dường như đã quyết định nghe theo mệnh lệnh của tôi cho đến khi Ma Vương bị đánh bại.
Tôi gật đầu, rồi hét lớn về phía những cái chết của mình.
“Bách Quỷ!”
Bọn chúng gầm gừ.
“Cho chúng thấy thứ các ngươi giỏi nhất!”
Tôi ra lệnh.
“Giết, và bị giết!”
Đội quân lập tức tuân lệnh.
— Gwooooo!
Những skeleton lao vào chiến trường. Vì chỉ còn xương nên chúng cực kỳ nhẹ. Một bộ xương nhảy lên lưng orc, dao găm chém phăng đầu nó.
Những skeleton điên cuồng vung dao. Trên lưỡi dao, mắt, miệng, cổ họng của bọn orc bị xé toạc. Những con orc gào thét rồi đổ sụp. Cú va chạm làm cánh tay trái của một skeleton gãy lìa, nhưng nó không dừng lại. Nó tiếp tục lao tới con mồi kế tiếp.
— Kieeek!
Ở nơi khác, một con goblin hét thảm. Một skeleton chỉ còn mỗi cái sọ dùng răng cắn đứt cánh tay goblin.
— Gwoooo!
— Kiiii!
Xung quanh goblin là những skeleton khác. Tất cả đều là những skeleton mang thương tích.
Tay gãy. Chân mất. Đầu rơi.
Nhưng chúng đều có dao.
Kiiik! Goblin giãy giụa, vô ích. Những skeleton tụ lại quanh nó, mũi dao đồng loạt giáng xuống.
Máu bắn tung tóe.
— Chết tiệt…
Bae Hu-ryeong tặc lưỡi.
— Nhìn độ lì của chúng kìa. Không biết giống ai nữa. Một đội quân không sợ chết. Cái quái gì thế này. Ghê thật!
Khắp cánh đồng là một cuộc thảm sát.
Ma Vương run rẩy vì phẫn nộ.
— Ngươi dám!
Bóng tối của hắn vẫn tiếp tục phun ra thứ nước thải. Nếu đó là máu, tôi đã nghĩ đó là máu của Ma Vương rồi. Hắn hẳn đang tuyệt vọng.
— Ngươi không có tư cách!
Tiếng tuyệt vọng vang lên trời cao.
— Kẻ đến từ thế giới khác.
Hắn đập mạnh xuống đất.
— Kẻ không có sinh mệnh, không có ác ý, không có hận thù với thế giới này! Dựa vào đâu mà cản ta?!
Âm thanh vọng khắp trời đất.
“Ta đến từ đâu thì có liên quan gì?”
Tôi nói giữa những tiếng vọng.
“Ta đang ở nơi đây. Nhưng nếu ngươi vẫn nói ta không có tư cách thì....”
Tiếng vọng còn chưa tan.
Một giọng nói vang lên trong đầu tôi.
| Tháp đang ban cho bạn một danh xưng.
Như thể có ai đó đã dõi theo tôi rất lâu, giờ đây ban phúc cho tôi. Như đang chúc mừng tôi sau khi được giải thoát khỏi nhà tù thời gian.
| Danh xưng của bạn là Tử Vương.
Giọng nói vang vọng.
| Dành sự tôn kính dành cho vị quân vương của cái chết.
Đúng vậy.
Có người đang ghi nhớ tôi.
Dù tôi đã chết hết lần này đến lần khác.
Có người biết lý do tôi đứng ở đây.
Thế là đủ rồi.
“Đừng xen vào.”
Tôi giơ kiếm lên, nói.
“Tháp đã thừa nhận tư cách của ta.”
Tử Vương.
Đó là cái tên thứ hai của tôi.
1 Bình luận