Arc Mở đầu + Arc Ma Vương Thu Vũ
Chapter 38: Danh xưng của chiến binh (2)
0 Bình luận - Độ dài: 2,454 từ - Cập nhật:
Vào một ngày mưa, nó mở mắt.
Nó không có tên. Không có hình dạng. Có lẽ có thể gọi nó là một cái bóng. Vào ngày mưa ấy, người ta có thể gọi nó là bóng tối. Và khi nó mở mắt, thứ đầu tiên nó nhìn thấy chính là sinh mệnh.
— Ộp.
Nó nghĩ về bản thân mình. Có rất nhiều thứ nó không biết. Chỉ có âm thanh… âm thanh của mưa. Nó tiếp tục nghe thấy tiếng ếch kêu ộp ộp.
Trong cơn mưa có một mùi hương ngon lành.
Giống như một con rắn, dù nó không biết rắn là gì, nó trườn về phía sinh vật trước mặt. Sinh vật ấy không hề hay biết rằng có thứ gì đó đang tiến lại gần.
Sinh vật ấy cũng tỏa ra một mùi hương ngon lành.
Mọi thứ kết thúc chỉ trong khoảnh khắc. Thứ sinh vật nhỏ bé kêu ộp một cách đáng yêu ấy bị nuốt chửng trong chớp mắt. Ộp! Nó không có răng, nên thân thể sinh vật không bị xé nát. Nó chỉ tan ra. Rơi xuống dạ dày của nó và chậm rãi tan chảy.
Mưa vẫn trút xuống.
Khi sinh mệnh trong bụng gần như biến mất, nó nhận ra mình có hai chân trước. Và nó cũng có hai chân sau. Đôi chân đặt lên mặt đất, nhưng không thể đặt lên bầu trời. Cơn mưa nối liền bầu trời và mặt đất. Thế giới trở nên sáng sủa hơn một chút.
À.
Cảm nhận được hạt mưa chạm vào làn da của mình. Cảm giác của sự sống.
— Ộp.
Nó mở miệng, phát ra âm thanh vui sướng.
— Ộp.
Mưa vẫn rơi.
Nó muốn sống thêm một chút nữa.
4.
Ban đầu, đó là một đòn tấn công.
Dù đã uống elixir, mắt tôi vẫn không thể theo kịp đòn đánh đó. Tôi kéo dài khoảnh khắc thứ hai, nhưng đòn tấn công của Ma Vương vẫn nhanh hơn giây thứ hai của tôi.
| Bạn đã chết!
| Bạn đang hồi quy về 24 tiếng trước!
Một ngày.
Tôi dùng bút dạ đen không phai vẽ một số I lên mu bàn tay. Để sau này, trong tương lai, tôi sẽ không quên. Giống như những con số tù nhân khắc lên tường để đếm xem mình đã bị giam bao lâu.
— Zombie.
Ừm.
— Kiếm thuật của tên kia không quá ghê gớm.
Đây giống như một nhà tù. Một nhà tù của thời gian.
— Đơn giản là hắn mạnh đến mức phi lý thôi. Chỉ cần mỗi sức mạnh là có thể nghiền nát mọi thứ. Điều đó mới thật sự đáng sợ. Nhưng…
“Nếu biết được hướng tấn công, tôi có thể né.”
— Phải.
Nếu nhiệm vụ cứ tiếp diễn bình thường vào thời điểm này thì sao?
Bao nhiêu chiến binh đã chết trong cuộc chiến này?
Mỗi khi một chiến binh chết đi, họ đều còn ít nhất hai mươi năm cuộc đời phía trước. Những người có thể sống thêm hai mươi năm ấy lại chết một cách vô ích. Mười người chết là hai trăm năm. Một trăm người chết là hai nghìn năm.
Nghĩ đến khoảng thời gian đó, tôi không chọn vai trò nào cả.
Tôi chỉ đứng trước mặt Ma Vương, tay cầm kiếm.
Rồi thì, thân thể này…
| Bạn đã chết!
| Bạn đang hồi quy về 24 tiếng trước!
Sẽ phải chuẩn bị để chiến đấu mãi mãi.
— Nhưng vấn đề là, cho dù biết thì nhóc cũng khó mà né được. Đồ yếu đuối! Đồ xác sống như zombie!
“Im đi cho tôi nhờ.”
— Khà khà khà.
| Bạn đã chết!
| Bạn đang hồi quy về 24 tiếng trước!
Khi tôi quay về một ngày trước, ngày hôm đó lại lặp lại.
Nó không chỉ đơn thuần lặp lại, mà trận chiến của quá khứ cũng lặp lại.
Tôi xem xét lại nó.
— Nhóc vẫn chưa quen sử dụng aura. Đó là một vấn đề lớn. Nhóc chỉ cần tập trung aura vào bàn chân thôi là đủ rồi.
“Nếu vừa di chuyển vừa phải tập trung vào chân, tư thế sẽ rối loạn lắm.”
— Vậy thì phải để aura lưu chuyển lên đùi và vai. Giữ cho thật cân bằng.
“Nói thì dễ…”
| Bạn đã chết!
| Bạn đang hồi quy về 24 tiếng trước!
— Không làm được thì cứ chết đi.
“Khốn kiếp.”
Một ngày.
Lại một ngày trôi qua.
— Ngươi dám.
Không biết đến giờ tôi đã nghe giọng nói phẫn nộ của Ma Vương bao nhiêu lần rồi.
— Dám bước đến đây mà không lựa chọn bất cứ vai trò nào, chiến binh của Nữ Thần. Thật là vô lễ. Chỉ những kẻ…
“Được rồi. Một phát thôi!”
— Cái gì?
Tôi chán nói chuyện với hắn rồi, nên trực tiếp uống elixir. Trong khoảnh khắc thời gian chậm lại, tôi lao về phía Ma Vương. Đáng tiếc, đòn tấn công của tôi bị hắn chặn lại.
— Ngươi…
“Chiến binh chém Ma Vương.”
| Bạn đã chết!
“Ma Vương chém chiến binh.”
| Bạn đã chết!
“Còn cần phải nói gì nữa à?”
— …
“Tới đây. Ma Vương.”
| Bạn đã chết!
“Ta chính là thanh kiếm của đế quốc.”
— Được!
| Bạn đã chết!
— Vậy thì chứng minh cho ta xem!
| Bạn đã chết!
— Chứng minh đi!
“Được thôi.”
| Bạn đã chết!
“Ta sẽ cho ngươi thấy.”
| Bạn đã chết!
Thế giới ngừng lại.
Trong khoảng thời gian bị đóng băng ấy, thứ duy nhất cho tôi biết thời gian vẫn tồn tại chính là thanh kiếm trong tay.
Thanh kiếm của tôi là vật duy nhất đang chuyển động.
Muốn thời gian trong thế giới này chảy tiếp, thì một giây của thanh kiếm tôi phải trôi qua.
Chỉ là một giây của thanh kiếm nhưng cả thế giới lại đang hít thở cùng nó.
Dù muốn sống mãi, tôi cũng chỉ có thể sống trong một giây.
Tôi sống cuộc đời của chính mình.
“Làm tốt lắm, Kim Gong-ja!”
Một ngày.
“Trời ơi! Chưa đến một tiếng mà trông như sắp vượt tầng rồi kìa!”
Thêm một ngày nữa.
“Chắc chưa tới bốn mươi thợ săn tử trận đâu!”
Và, từ lúc nào đó…
“Có khi còn ít hơn… à! Nó không thể nào tốt hơn được nữa!”
Lời của Phù Thủy dần dần thay đổi.
Tầng 11.
Nhiệm vụ nơi mà tôi nắm tay Hắc Long Chủ dịch chuyển đến chỗ con trùm. Đó là việc tôi buộc phải làm để lặp lại ngày hôm đó. Sống từng ngày một, khung cảnh của tầng 11 cũng bắt đầu thay đổi từng chút, từng chút một.
Chậm rãi.
“Làm tốt lắm, Kim Gong-ja! Trời đất ơi! Chúng ta sắp vượt qua tầng trong chưa đầy năm mươi phút! Chắc chỉ chưa tới ba mươi người ngã xuống!”
Nhưng rồi.
“Chưa đến bốn mươi phút! Chắc chỉ có chưa tới hai mươi người ngã xuống!”
Nhanh hơn một chút.
Hiệu quả hơn một chút.
Mỗi lần một ngày lặp lại, gương mặt của Phù Thủy lại rạng rỡ hơn. Giọng nói của cô tươi sáng hơn. Khi nói “hai mươi người”, cô trông hạnh phúc hơn rất nhiều so với lúc nói “năm mươi người”.
“À…”
Tôi chết từng ngày.
“Không thể tin nổi… làm tốt lắm, Kim Gong-ja! Giống như cậu nói, chúng ta chữa trị cho kỵ sĩ Joshua rồi mới đối đầu với golem, và… trời ơi, chắc chưa tới mười người nằm xuống… Thật sự có thể làm được chuyện này sao. Trên chiến trường này, thật là…”
Tôi sống trọn một ngày.
— Ngươi dám.
Một ngày nọ, Ma Vương hỏi.
— Tại sao ngươi lại làm thế?
“Hả?”
— Ta hỏi vì sao ngươi đang cười.
Tôi mỉm cười.
“Vì ta hạnh phúc.”
Tim tôi đập thình thịch.
“Ta cười vì ta hạnh phúc.”
Ma Vương nâng kiếm.
— Ngươi sắp chết mà vẫn hạnh phúc sao?
“Ngươi sẽ không hiểu được đâu. Không bao giờ.”
— Ngạo mạn thay, chiến binh của Nữ Thần.
“Ta chỉ là kẻ đơn giản thôi.”
Tôi vung kiếm.
— Thật tội nghiệp.
Lưỡi kiếm chém xuống tôi.
| Bạn đã chết!
| Bạn đang hồi quy về 24 tiếng trước!
Nhưng tôi không bỏ cuộc.
Chẳng có lý do gì để phải từ bỏ cả.
Thanh kiếm của tôi nhanh hơn ngày hôm qua.
Ngày mai, nó sẽ còn nhanh hơn nữa.
Bởi vì tôi đang sống.
Bởi vì tôi còn sống.
“……”
Ngày ấy đến với tôi, lặng lẽ không một tiếng động.
Phù Thủy nắm lấy tay tôi. Cô ấy không biết, nhưng trong lòng bàn tay tôi có cả trăm dấu vết đen. Với tôi, chúng giống như những nếp nhăn. Những nếp nhăn kể lại đã bao nhiêu thời gian trôi qua.
“Vừa rồi…”
Giọng cô run rẩy.
“Tôi vừa kiểm tra. Kim Gong-ja. Không một…”
Bàn tay cô run lên trong tay tôi.
“Không một ai chết.”
Sự run rẩy ấy hóa thành nước mắt.
“Ngay cả Thiên Vạn Tự cũng đã xác nhận… không có ai cả… có vài tên ngốc bị trúng tên, nhưng… nhưng mà. Không một ai chết.”
Hắc Long.
Một công hội luôn đứng trên đỉnh kể từ những ngày đầu của Tháp.
Hắc Long do thợ săn hạng 2 cai quản. Hắc Phù Thủy đã khiêu chiến tầng 10 hàng chục lần. Lần nào cũng thất bại. Nhưng lần nào, cô cũng đưa các thợ săn tham gia trở về an toàn.
Cô ấy là người như vậy.
“Cảm ơn cậu…”
Một người như thế tựa đầu vào tôi.
“Thật sự… cảm ơn…”
Phù Thủy đang khóc.
Nhưng cô cũng đang mỉm cười.
Tôi muốn sống thêm một chút nữa.
Và rồi.
Thời gian trôi đi.
Nó trôi trong tim tôi.
— Ngươi dám!
Khoảnh khắc tim tôi đập mạnh, tôi vung kiếm.
— Ngươi dám tự mình cản ta! Mà không cần sự trợ giúp của đế quốc!
“Phải.”
Đó là một cánh đồng rộng lớn.
Trong thế giới nơi thời gian đã bị đóng băng.
Với nhịp tim dồn dập, tôi chĩa kiếm về phía kẻ thù.
“Ta đã nói rồi. Chiến binh thì phải chiến đấu một mình.”
— Tên ngu ngốc!
Ma Vương gầm lên.
Nó không có tên. Không có hình dạng. Có thể gọi nó là một cái bóng. Cái bóng ấy giơ lên thanh kiếm đỏ rực như máu. Không khí rung chuyển dữ dội, và tôi bước thẳng vào trong tầm chém.
Là máu.
— Ngươi…!
Đòn tấn công kế tiếp.
Rồi lại một đòn nữa.
— Cái bóng của ta chính là ác niệm của toàn bộ nhân loại các ngươi!
Và rồi, nó thay đổi.
Ma Vương vung thanh kiếm đỏ. Đến đòn thứ tư, vang lên âm thanh như gương vỡ. Ánh sáng lóe lên trên lưỡi kiếm.
“— Xin lỗi nhé, Kim Gong-ja.”
Có người nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh tôi.
Mái tóc đen bay trong gió.
“Tôi đã định ở yên trong phòng tiếp kiến như cậu nói. Nhưng không chịu nổi nữa rồi.”
Hắc Long Chủ.
Phù Thủy nhếch môi cười.
“Cảm giác như nếu còn ở đó thêm chút nữa là tôi chết mất. Nên tôi chạy ra đây xem cậu đang nói cái gì… hừm. Cậu đang chơi mấy trò vui này một mình à?”
“Đó là trò chơi của chiến binh.”
“Vui chứ?”
Tôi cười.
“Đỉnh chết đi được.”
“Tôi đoán vậy. Một con mồi đáng để săn.”
Năm tấm gương bay tới.
“Tôi không thể để cậu hưởng hết niềm vui được. Cho tôi tham gia với.”
“Trời đất, tôi sắp xong rồi mà cô nhảy vào cướp à?”
“Cậu không biết sao? Cướp con mồi của kẻ khác mới là ngon nhất.”
“Đúng vậy thật.”
— Các ngươi…
Ma Vương gầm gừ.
Kẻ duy nhất không thể cười vào lúc này, có lẽ chính là Ma Vương.
“Xin lỗi nhé. Này—”
Tôi nâng kiếm lên.
“Ta vốn muốn tự tay xử lý ngươi. Nhưng nghĩ lại thì, các chiến binh hợp lực tiêu diệt Ma Vương mới đúng chứ nhỉ? Để sau này còn khoe về lịch sử với truyền thống, phải không?”
— Vô lễ!
Thứ nước thải bám trên thân thể Ma Vương bắt đầu sôi lên.
— Ta sẽ không dùng thanh kiếm này với các ngươi nữa!
Nước thải nhỏ xuống đất.
Như thể vô tận, thứ nước đen ấy liên tục trào ra, nhuộm đen cả cánh đồng.
Tựa như một cái bóng khổng lồ bao phủ mặt đất.
— Quái vật, hãy đáp lại tiếng gọi của ta.
Òng òng. Sôi sục.
Cái bóng sôi lên, phun ra từng bọt khí.
— Kirrrrk!
— Keeek, Kiiii!
Trong bóng của từng bọt khí là những con quái vật. Nước đen biến thành hình thể.
Có bọt hóa thành goblin, có bọt hóa thành orc.
Một con orc cử động cái đầu. Khi những bọt khí tiếp tục trào ra, hàng ngàn con quái vật đã bao vây chúng tôi.
— Kwwwooooo!
Lũ thú gào thét dữ dội.
“Cái này…”
Phù Thủy cau mày nhìn quanh.
“Chuyện này không phải thứ chúng ta có thể tự xử lý. Kiếm Thánh! Ông đứng đờ ra đó làm gì thế? Không định giúp sao?”
“Ta muốn xem thêm chút nữa. Từ lúc tên nhóc kia bắt đầu chiến đấu đến giờ còn chưa tới ba mươi giây. Ai ngờ nước thải lại gọi ra quái vật.”
Kiếm Thánh, người đã đứng quan sát tôi suốt khoảng ba mươi giây, lên tiếng.
“Đúng vậy. Tôi còn đang cân nhắc có nên gọi viện trợ sau một phút hay không.”
Tôi mỉm cười, nhìn gương mặt đã dõi theo tôi suốt hơn ba mươi tuần ấy.
“Đàn ông… thôi bỏ đi. Kim Gong-ja, nắm tay tôi. Phải rút lui thôi. Kiếm Thánh! Lại đây! Ông không thấy tình hình sao?”
Phù Thủy hét lên, chìa tay về phía tôi.
“Không sao đâu.”
Nhưng tôi không nắm lấy tay cô ấy.
Phù Thủy nhíu mày, nhìn tôi đầy khó hiểu.
Thay vì trả lời, tôi khẽ thì thầm.
“Bách Quỷ Luân Hồi.”
Khựng lại.
Ma Vương thoáng chốc bối rối.
— Ngươi. Vừa rồi ngươi nói cái…?
Giọng tôi nhanh hơn Ma Vương.
| Kỹ năng của bạn đang được kích hoạt!
Đó là âm thanh chứng minh tư cách của tôi.
Và ngay sau đó—
Toàn bộ cánh đồng bị lật ngược.
0 Bình luận