Arc Mở đầu + Arc Ma Vương Thu Vũ
Chapter 36: Cái chết của tôi (3)
0 Bình luận - Độ dài: 3,155 từ - Cập nhật:
Ánh sáng trắng dần tan đi.
Khi tôi mở mắt, bản thân đã đứng ngay giữa chiến trường.
Tôi bình thản bước vào khung cảnh quen thuộc ấy.
– Krrrrr, kiiiiek!
Tiếng quái vật gào rú vang trời, xen lẫn tiếng binh sĩ bị thương trong lúc giao chiến.
Hàng ngàn con quái lao tới với ý định phà hủy bến cảng.
Tầng 11.
Trận chiến đầu tiên bảo vệ đế quốc Aegim đã bắt đầu.
“Cảm tạ mọi người! Những chiến binh dị giới đã đến viện trợ cho đế quốc chúng tôi!”
Vị tướng NPC ra nghênh đón chúng tôi vẫn giống hệt như lần hồi quy trước. Bộ giáp ấy, biểu cảm ấy, thậm chí cả lời thoại cũng không sai một chữ.
‘Các chiến binh! Xin hãy giúp đỡ đế quốc chúng tôi và…!”
Nhưng đến đó là hết.
Điểm tương đồng kết thúc tại đây.
Sau lời của vị tướng, phản ứng của các thợ săn hoàn toàn khác.
“Hắc Long! Tập hợp!”
Một giọng nói lạnh lẽo xé toạc chiến trường. Đó là chủ nhân của Hắc Long, Hắc Phù Thủy. Giống hệt trận chiến mà chỉ mình tôi còn nhớ, cô tập trung aura rồi hét lớn. Trên người cô có một thứ khí chất kỳ lạ, đủ để kéo ánh nhìn của tất cả mọi người.
“Từ giờ trở đi, Hắc Long sẽ nắm quyền chỉ huy trận chiến này!”
Hắc Phù Thủy quan sát chiến trường.
“Chen-mu Mun! Dân Quân! Tự xử lý cánh trái theo cách mấy người thấy hợp lý! Thiên Vạn Tự và Sangryun lo cánh phải! Hắc Long sẽ đảm nhận trung tâm! Ai có phàn nàn thì để sau trận hẵng nói!
Còn giờ mà vẫn có thời gian than phiền thì đi giết thêm một con orc nữa đi!”
Thế giới đã thay đổi.
“Uoooooaaa!”
Tiếng hò reo của các thợ săn là minh chứng.
Các đại công hội bắt đầu hành động ráo riết. Có lẽ là vì tôi đã chia sẻ thông tin rằng đây là nhiệm vụ chinh phạt đoàn đội.
Không còn một thợ săn nào đứng ngây người tại chỗ.
“Lũ nhóc, theo ta! Đứa nào chết trước ta thì ta sẽ lôi về mà giết tiếp!”
Ngay cả Chen-mu Mun do Xà Độc dẫn đầu cũng nhập cuộc.
“Mấy người làm cái… Thôi kệ. Mọi người, hỗ trợ Chen-mu Mun! Chúng ta phải giúp bọn ngốc đó khi họ hăng quá đà!”
Ngay cả Dân Quân do Thập Tự Quân chỉ huy.
“Ahahaha! Tách đội hành động là tự ký án tử hình đấy! Mọi người! Hành động theo đội hình!”
Ngay cả Thiên Vạn Tự dưới trướng Kẻ Dị Giáo.
“Mọi người nhiệt huyết quá nhỉ. Chúng ta hãy cứ từ từ thôi.”
Và cả Sangryun do Nữ Bá Tước lãnh đạo.
Không còn bất kỳ khoảng trống nào giữa các công hội. Ai nấy đều tập trung vào nhiệm vụ của mình. Các thợ săn thiên về cận chiến vung kiếm nơi tiền tuyến, còn những người chuyên hỗ trợ thì niệm phép ở phía sau. Giống như một cơn sóng thần, lực lượng thợ săn đang dồn ép quân quái vật lùi lại.
“Ohhhh…!”
Vị tướng quân không giấu được vẻ kinh ngạc. Có phải là do ông đang xúc động trước cảnh tượng trước mắt?
“Rõ ràng thần linh chưa từ bỏ chúng ta! Hãy nhìn xem! Các chiến binh dị giới đang đẩy lùi lũ quái vật! Các binh sĩ đế quốc! Chúng ta cũng phải phản công! Toàn quân, theo ta!”
Các chỉ huy đồng loạt hô vang và xông lên.
Tôi đứng sang một bên, lặng lẽ quan sát.
“······.”
Phải rồi.
Điều con người cần, đôi khi chỉ là một chút hy vọng.
Chỉ cần tôi thay đổi một chút thôi, chỉ cần âm thầm tác động một chút, thì cảnh tượng sẽ thay đổi như thế này đây.
Ngay lúc đó, Bae Hu-ryeong cất tiếng nói nhỏ:
– Này, Zombie. Nhóc ổn chứ?
‘Hử? Sao cơ?’
– Làm thế này thì sẽ ít nổi bật hơn đấy.
Bae Hu-ryeong cau mày.
– Trên đời này chẳng có ai thích nổi bật hơn nhóc cả. Nhóc là kẻ phát cuồng vì sự chú ý. Làm thế này thì ánh đèn sân khấu đâu còn chiếu về phía nhóc nữa?
‘Ờ thì… chắc là vậy.’
Tôi nhún vai.
‘Nhưng mà thế này cũng không tệ.’
– Hô hô? Có vẻ như nhóc đã trưởng thành một chút rồi nhỉ.
‘Trưởng thành cái gì chứ… Tôi vẫn vơ vét hết phần mình được mà!’
Ngay lúc đó, tôi cảm nhận được một ánh nhìn sau lưng.
Khi quay lại, tôi thấy Kiếm Thánh đang nhìn mình.
“Ờ…”
Tôi có hơi bối rối.
“Ngài… làm gì ở đây vậy?”
“Ta đang quan sát ngươi.”
Kiếm Thánh nói như thể đó là chuyện hiển nhiên.
“Ngươi đã nói rồi mà. Trong vòng năm ngày, ta sẽ quyết định có nên giết ngươi hay không. Nên ta phải quan sát.”
“…Ờ. Ừm. Ngài không định theo dõi tôi suốt 24 giờ mỗi ngày trong suốt năm ngày đấy chứ?”
“Câu hỏi gì lạ vậy. Tất nhiên là ta sẽ làm vậy rồi.”
Trời đất ơi.
Lão này bị gì vậy? Một kẻ bám đuôi à?
“Khoan đã, ngài cũng phải săn quái nữa chứ! Phần thưởng tầng sau được tính dựa trên mức độ đóng góp đấy!”
“Hửm.”
Kiếm Thánh vung nhẹ thanh kiếm.
Aura xanh lam cuộn trào khắp chiến trường. Chừng hai chục con goblin rú lên rồi rơi đầu. Máu văng tung tóe.
Kiếm Thánh quay lại nhìn tôi.
“Khỏi lo. Thỉnh thoảng ta vẫn sẽ vung kiếm.”
“······.”
“Cứ làm việc của ngươi đi.”
Quả nhiên là lão quái vật dày dạn kinh nghiệm.
Đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.
“Chà… thật là.”
Tôi lắc đầu rồi tiến về phía Phù Thủy Hắc Long. Mấy người trong công hội của cô ấy định chặn tôi lại, nhưng vừa thấy Kiếm Thánh theo sau thì lập tức khựng lại. Khi Hắc Phù Thủy nhận ra chúng tôi đang đến gần, cô vung tay ra hiệu mở đường.
“Có chuyện gì? Thợ săn Kim Gong-ja. Và cả ông nữa.”
Cô ấy nhíu mày đầy bực bội.
“Tôi đang bận chỉ huy công hội. Không có thời gian rảnh đâu. Nói ngắn gọn trong vòng ba mươi giây giùm cái.”
“Ta không có việc gì với cô cả.”
Ông ấy nói thản nhiên.
“Ta chỉ đang theo dõi thằng nhóc này thôi.”
“Hả? Cái quái gì… thôi khỏi! Không hứng thú! Tôi không có thời gian rảnh nghe ông lảm nhảm đâu. Đây là yêu cầu đấy, nếu không có chuyện quan trọng thì tránh ra cho tôi. Này!
Đội 4!”
Vừa mắng Kiếm Thánh, cô vừa điều phối thành viên công hội.
“Đừng có ngu ngốc lao lên phía trước nữa, đứng yên ở đó! Không muốn một cây giáo cắm vào mông thì ở yên đấy! Đội 12 làm cái gì thế hả?! Mấy người nghĩ đây là buổi dạo chơi chắc?! Săn quái cho đàng hoàng vào!”
“X-xin lỗi! Hắc Long Chủ!”
“Nếu có thời gian xin lỗi thì dùng nó mà vung kiếm đi!”
Cô ấy đúng là bận túi bụi.
Tôi lập tức nói vào vấn đề chính.
“Hắc Long Chủ. Tôi đã nhận được phần thưởng khi vượt qua tầng 10.”
“Tất nhiên là vậy. Thì sao?”
“Phần thưởng lần này là một bản đồ nhỏ. Tôi có thể quan sát được toàn bộ chiến trường. Tất cả vị trí đồng minh lẫn kẻ địch đều được đánh dấu. Thậm chí còn thấy được cả vị trí tập trung của phe địch.”
“······.”
Phù Thủy quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Thật sao?”
“Tôi có lý do gì để nói dối chứ. Là thật đấy.”
“Thế tại sao không nói sớm hơn!”
Cô ấy túm lấy tay tôi.
“Nói mau! Con trùm ở đâu?!”
Xem ra cô nàng là người để lộ bản chất thật khi căng thẳng quá mức.
“Ừm. Ở đằng kia.”
Tôi chỉ tay về phía mà bản đồ đánh dấu.
“Nó đang bị bao quanh bởi lũ quái, nhưng mà—”
“Đồng ý cho tôi sử dụng kỹ năng! Mau!”
“Ờ, tôi đồng ý cho Hắc Long Chủ dùng kỹ năng.”
“Dịch chuyển!”
Khoảnh khắc tiếp theo, tôi và Hắc Phù Thủy đã lơ lửng trên không. Chính xác hơn là đang rơi tự do. Phía dưới kia, quái vật và con người vẫn đang giao chiến kịch liệt.
Mái tóc đen của cô ấy tung bay khi hét lớn:
“Ở đâu?!”
“Kia kìa!”
Tôi gào lên át tiếng gió.
“Nơi tôi chỉ—”
“Dịch chuyển!”
Mỗi lần cô ấy hét lên để sử dụng kỹ năng dịch chuyển, chúng tôi lại tiến gần đến vị trí con trùm hơn. Tôi ôm chặt lấy cô giữa không trung. Cũng chẳng có ý gì đặc biệt. Chỉ là nếu chỉ chạm tay thôi, tôi sợ mình rớt xuống mất.
Dường như hiểu ý, cô ấy không nói gì, chỉ nheo mắt rồi hét lên:
“Cậu có tự tin với kiếm thuật của mình không?!”
“Đủ để hạ con trùm ở đây!”
“Vậy thì tôi sẽ thả cậu ngay trên đầu trùm! Một đòn kết liễu! Rõ chưa?!”
“Rõ, thưa chỉ huy!”
Tôi hiểu rất rõ cô ấy đang định làm gì.
“Dịch chuyển!”
Khi lần dịch chuyển cuối cùng kết thúc, chúng tôi đã bay vút ngay phía trên đầu con trùm.
Khoảng cách còn lại chỉ tầm mười mét.
Xung quanh nó, đám goblin la hét om sòm. Thật khó tin đó lại là cách chúng điều khiển cả đội quân quái vật của mình.
“Kim Gong-ja!”
“Yaaaaaaa!”
Tôi vận aura bao bọc toàn thân rồi gào lên. Liệu chúng có nghe thấy không? Con goblin cầm đầu đang chỉ huy bỗng ngẩng lên.
– Korrrk?
Ánh mắt tôi và con goblin chạm nhau.
Nhưng đã quá muộn.
Thanh kiếm trong tay tôi bổ xuống chính giữa đầu nó. Cơ thể nó bị chẻ làm đôi. Dù là quái vật trùm, nó cũng chẳng kịp phản kháng. Chỉ có thể nhìn tôi ở phút cuối, ánh mắt như thể đang oán trách. Mà cũng phải thôi, bị tôi giết tới hai lần rồi, không uất ức mới lạ.
– Kerrrk…
– K, rrr…?
Lũ quái vật mất đi thủ lĩnh đứng sững ra, ngơ ngác nhìn tôi. Có lẽ chúng còn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra vì mọi thứ diễn ra quá nhanh.
Tôi mỉm cười nhìn bọn chúng.
“Sao?”
Đạp lên xác con goblin cầm đầu.
“Bọn mày cũng muốn bị chẻ đôi như nó à?”
Mãi lúc đó, đám quái vật mới bắt đầu rú lên.
– Kiiiii!
– Krrrrrk! Krrr!?
Mấy con tầm thường như goblin hay orc nhanh chóng tháo chạy. Một con chạy, những con khác liền chạy theo,và chẳng mấy chốc, ba mươi con đã dẫm đạp lên nhau mà chạy trốn. Chúng bỏ chạy như những quân cờ domino đổ sụp.
“Đi thôi!”
Bên cạnh tôi, Phù Thủy siết chặt hai nắm tay bé nhỏ.
“Làm tốt lắm, Kim Gong-ja! Trời ơi! Có lẽ lần này chúng ta sẽ hoàn thành tầng này trong chưa đầy một giờ! Số thợ săn tử trận chắc chưa đến năm mươi. Có khi chỉ ba mươi… A! Không thể tốt hơn được nữa!”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Phù Thủy phấn khích đến vậy.
Có lẽ lý do cô ấy lãnh đạm ở lần trước là… vì quá nhiều thợ săn đã thiệt mạng ngay từ đầu? Và lần này, cô ấy vui mừng vì thương vong được giảm xuống?
‘Cô ấy đơn giản đến bất ngờ.’
Một người vui buồn theo số lượng sinh mạng mất đi.
Tôi mỉm cười.
“Được rồi, cô phấn kích quá rồi đấy. Bình tĩnh lại một chút.”
“Chuyện vui thì phải mừng chứ! Để tôi khen cậu thêm lần nữa. Làm tốt lắm, Kim Gong-ja! Từ trước đến nay, chưa từng có trường hợp nào mà sự hy sinh khi vượt tầng lại thấp đến vậy. Cậu hoàn toàn có quyền tự hào về điều này!”
Phù Thủy cười rạng rỡ.
Không phải kiểu cười xã giao nơi khóe moi, mà là một nụ cười thực sự xuất phát từ đáy lòng.
“Có lẽ cậu đã có thể giữ phần thưởng vượt tầng cho riêng mình. Nhưng thật may… người hùng mới lại là người như cậu. Thật sự, tôi nhẹ cả người.”
“······.”
“Giới truyền thông trong Tháp chắc chắn sẽ tranh nhau phỏng vấn cậu đấy, chuẩn bị tinh thần đi!”
Cô nàng thực lòng vui mừng.
‘Ừm.’
Phù Thủy đưa tay ra bắt.
‘Chính là thế này.’
Nắm lấy tay cô ấy, tôi thầm nghĩ.
‘Được người bình thường chú ý… được công nhận, đúng là một cảm giác tuyệt vời. Cảm giác được ngưỡng mộ, được đối xử như người giỏi nhất… thật sự rất tuyệt vời.’
Nhưng mà…
‘Không sánh bằng việc được những người này công nhận.’
Những người đã sống bằng sự nghiêm túc, tận tâm.
Những người có thể tự hào ngẩng cao đầu nói rằng họ đã dốc hết sức mình.
Như Kiếm Thánh, người đã chinh phục đỉnh cao chỉ với một thanh kiếm.
Như Phù Thủy, người kiến tạo nên thế lực lớn nhất trong Tháp.
Và còn biết bao người khác, những người đã đặt hết tâm huyết vào nơi đây.
‘Tôi…’
Tôi siết chặt tay Phù Thủy.
‘Tôi muốn sống để được họ công nhận.’
Không chỉ vậy.
‘Tôi muốn bảo vệ họ.’
Để họ không bị Ma Vương thao túng.
Những con người đã sống một cuộc sống bận rộn đến mức ấy… thậm chí còn không chửi rủa, không giễu cợt ai như Viêm Đế. Hay cười nhạo người khác để khiến họ cảm thấy nhỏ bé. Tôi muốn được họ thừa nhận.
KHÔNG.
Tôi muốn được họ kính trọng.
Dù điều đó có thể là bất khả thi.
‘Tôi muốn sống như vậy.’
Trong thế giới đã có phần hơi đổi khác này, tôi cũng muốn thay đổi.
Và đó là khát vọng sâu thẳm nhất của tôi.
— Hừ.
Bae Hu-ryeong lẩm bẩm.
— Một người như nhóc đáng để dõi theo đấy.
Không lâu sau, một giọng nói vang lên, báo hiệu tầng 11 đã được hoàn thành.
Những dòng chữ khổng lồ hiện ra giữa bầu trời.
Và không lâu sau đó, một giọng nói vang lên, báo hiệu rằng tầng 11 đã được chinh phục.
Những dòng chữ lớn hiện ra trên bầu trời.
__________________________
[Bảng xếp hạng thành tích tiêu diệt trùm]
Hạng 1: Kim Gong-ja
Hạng 2: [Hắc Phù Thủy]
Hạng 3: [Kẻ Dị Giáo]
Hạng 4: [Xà Độc]
Hạng 5: [Thập Tự Quân]
Hạng 6: [Nữ Bá Tước]
Hạng 7: [Kiếm Thánh]
…
…
…
__________________________
Thế giới đã thay đổi, và bảng xếp hạng cũng thay đổi theo.
Kiếm Thánh trượt xuống hạng 7. Phù Thủy từ hạng 6 vươn lên hạng 2.
| Những người đóng góp cao nhất đang tiến vào tầng 12.
| Những người còn lại không thể vào tầng 12 cho đến khi nhóm dẫn đầu nhận thưởng.
| Thông báo lại một lần nữa.
Và rồi, âm thanh mở ra tầng 12 vang lên.
“Cứ đà này thì có lẽ chúng ta sẽ nhanh chóng vượt qua tầng 20.”
Phù Thủy lên tiếng, gương mặt vẫn còn hơi ửng đỏ.
“Tôi đã nghĩ sẽ có ít nhất năm nghìn người thiệt mạng… nhưng bước đầu như vậy là rất tốt. Thực sự rất tốt.”
Không.
Nếu cứ để mặc như thế này, bi kịch sẽ xảy ra ở tầng 12.
Người cần thiết để liên lạc với thế giới bên ngoài, hội trưởng Sangryun sẽ chết. Khoảnh khắc mối liên kết ấy bị cắt đứt, nền kinh tế của toàn bộ tháp sẽ sụp đổ. Mọi người sẽ rơi vào hỗn loạn. Số người hy sinh không chỉ dừng ở năm nghìn mà có thể vượt quá năm trăm nghìn.
‘Vì thế.’
Và vì thế.
‘Tôi sẽ gánh lấy.’
Một luồng ánh sáng chói lòa bao trùm lấy chúng tôi.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, bản thân đã đứng ở nơi đó.
Căn phòng tiếp kiến của đế quốc.
Sàn đá cẩm thạch vẫn trắng tinh, chưa bị nhuộm máu như lần trước.
“Oh?”
“Ừm.”
Các thợ săn lần lượt được dịch chuyển đến. Vẻ mặt mỗi người mỗi khác. Có người mỉm cười như đã đoán trước tôi sẽ có mặt ở đây, có kẻ lại cau có, khó chịu vì tôi lại là người đầu tiên.
Giống hệt như lần hồi quy trước.
“Kim Gong-ja! Vừa rồi cậu thật phi thường!”
Kẻ Dị Giáo bước tới khen ngợi tôi giống như lần trước.
“Cùng phối hợp với Hắc Long Chủ! Ahaha. Việc biết được vị trí trùm… chẳng lẽ là phần thưởng của tầng trước sao? Quả là…”
“Chờ một chút.”
Không giống lần trước, Kẻ Dị Giáo không thể tiếp tục nói nữa. Tôi giơ tay ngăn lại. Cậu nghiêng đầu.
“Gì vậy?”
“Tôi có chuyện muốn nói với mọi người trước.”
Toàn bộ các thợ săn đều quay sang nhìn tôi.
Phù Thủy vẫn còn hơi đỏ mặt. Xà Độc thì nhăn nhó. Thập Tự Quân thì thờ ơ, còn Bá Tước thì phe phẩy chiếc quạt trong tay.
Giữa ánh nhìn của mọi người—
‘Còn Kiếm Thánh thì sao?’
Tôi quan sát ông trước tiên.
“······.”
Ông đứng một mình ở góc phòng tiếp kiến. Dù ánh mắt chúng tôi chạm nhau, ông không hề phản ứng. Chỉ khoanh tay, lặng lẽ nhìn tôi.
“Được rồi!”
Khác hẳn với lần trước, khi ông lập tức rút kiếm đối mặt với tôi.
“Cuối cùng cũng thành công!”
Cuộc xung đột căng thẳng ngay khi bước vào tầng 12 đã biến mất.
Tôi đã khiến nó biến mất.
Ít nhất là tạm thời.
Tim tôi đập rộn ràng khi cất lời.
“Hôm qua, tôi đã nói với mọi người một chuyện.”
“Hôm qua?”
“Là việc nhờ vả.”
Tôi đáp lại thắc mắc của Kẻ Dị Giáo.
“Tôi có nhờ mọi người giúp tôi một việc.”
“À, đúng rồi! Tôi nhớ chứ!”
“Nếu có thể, tôi hy vọng có thể nhờ mọi người thực hiện điều đó ngay lúc này.”
Tôi đảo mắt nhìn các thợ săn.
Các hội trưởng đều chăm chú lắng nghe khi nghe đến hai từ ‘nhờ vả’.
“Năm ngày kể từ bây giờ. Làm ơn, hãy ở lại đây trong vòng năm ngày, đừng hành động gì cả.”
“······.”
“Và đổi lại.”
Tôi hít một hơi thật sâu.
Rồi cất giọng đầy quyết tâm.
“Trong vòng năm ngày, tôi sẽ chinh phục đến tầng 20.”
0 Bình luận