Quyển 6

Chương kết

Chương kết

[note86043]

1

Sự thanh thản là một điều cần thiết cho cuộc sống. Thanh thản đơn giản chỉ là một khoảng thời gian của sự hài lòng, của việc không phải kìm nén trước ai và không ai cản trở mình. 

Lấy tôi làm ví dụ, việc cọ một chiếc ly tới mức sáng bóng thế này chính là sự thanh thản.

Một cái ly vừa rửa xong sẽ còn đọng lại vài giọt nước trên thành. Tôi nâng nó lên với một cái khăn sạch và lau hết chúng đi. Tôi đặc biệt chú ý tới vành ly nơi môi mọi người chạm vào. Sau khi hoàn tất, nó sẽ trở thành một tác phẩm nghệ thuật có lấy dù là vết bẩn hay dấu vân tay.

Nâng chiếc ly hướng về ánh sáng và chiêm ngưỡng nó là một việc vô cùng quyến rũ. Chà, đây đích thị là sự thanh thản.

Tôi xếp gọn những cái ly đã lau xong lên kệ tủ. Khi cái cuối cùng đã yên vị, tâm trí tôi chuyển qua nhiệm vụ tiếp theo.

Tôi nhặt cái tạp dề được gấp gọn trong quầy và buộc nó quanh hông. Mọi sự đã hoàn thành, tới lúc mở cửa rồi.

Tôi dạo quanh không gian chính một lần nữa để kiểm tra có còn cọng rác nào sót không, xem xem bàn ghế đã ngay ngắn chưa hay đảm bảo mặt bàn không bị bẩn.

Nơi này vốn từng là một quán bar nên không gian khá rộng rãi. Có mười cái ghế đặt dọc quầy tiếp khách, bốn cái bàn loại bốn người ngồi và ba cái dành cho hai người. Dẫu vậy, xung quanh vẫn còn thừa nhiều chỗ trống. Tôi là nhân viên duy nhất ở đây. Mình tôi lo hết được chỗ này hay không á? Câu trả lời là có. Tại sao ư? Vì quán chẳng có mống khách nào hết.

Kiểm tra xong xuôi, tôi bước ra ngoài. 

Vài đám mây trôi lững lờ giữa bầu trời xanh trong vắt. Trái ngược với trận mưa tuyết ngày hôm qua, hôm nay nắng lên vô cùng chan hòa. Tuyết dần tan, để lại những giọt nước đọng trên mái. Cả con người tuyết tôi dựng cũng bắt đầu vỡ vụn.

“Đây là một nhà hàng ư?”

Một giọng nói vang lên làm tôi giật mình. Quay sang, tôi bắt gặp một cô gái đang đứng cạnh từ lúc nào. Cô có đôi mắt màu xanh thẳm như bầu trời cùng mái tóc đỏ rực tựa mặt trời buộc cao.

“...Vâng, nhưng không phải nhà hàng bình thường ạ.” Đoạn, đối phương đổ lệ song nụ cười đang nở trên môi. Tôi cũng cười với cô. “Đây là quán cà phê duy nhất trên thế giới.”

Tôi và em cùng diễn lại khoảnh khắc hai đứa gặp mặt dưới tiết trời trong lành hệt như hôm ấy.

“Chào, Linaria. Chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Em đi đến đánh vào ngực tôi.

“Sao anh còn ở đây?”

“Anh cũng đang thắc mắc nè.”

“Anh đúng là kì quặc.”

“Nhưng lần này không phải lỗi của anh à nha.”

“Thôi kệ đi, vì…”

Em tiến sát hơn, tựa đầu vào ngực tôi.

“Miễn là có anh ở đây, những thứ khác có ra sao cũng được.”

Tôi hoàn toàn đồng tình.

 

2

 

“Sao cậu còn ở đây?”

Chị Levi hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng.

“Dạ em cũng muốn biết lắm ạ.”

Linaria ngồi cạnh thì đang nhìn tôi với vẻ mặt nghi ngờ.

Chị Levi thử lật cuốn sách kiểm tra và bàng hoàng phát hiện những con chữ đã biến mất giờ xuất hiện trở lại.

“Chuyển dịch Mê cung đã xả ra rồi đúng không ạ?”

“Ừ, là vào tối qua. Chúng tôi xác nhận đã bắt được tín hiệu của chấn động mana. Thật quái lạ vì cậu vẫn không biến mất.”

“Ờm, cho em xin lỗi.”

“Ấy, là lỗi của tôi mới đúng, tôi có hơi bất lịch sự rồi. Nhưng rõ ràng trường hợp này vô cùng bất thường.”

“Chuyện dị giới giả ở lại hiếm lắm hay sao ạ?”

Trả lời câu hỏi của Linaria, chị đáp:

“Họ không có mối liên kết nào với bên đây nên Chuyển dịch Mê cung thường sẽ kéo họ đi theo. Trên thực tế, trong quá khứ chưa từng có ghi chép nào về việc dị giới giả ở lại hết.”

“Tức tên này không biến mất vì có mối liên kết với thế giới?”

“Theo lí thuyết thì đúng, song đó là điều bất khả thi.”

“Bất khả thi?”

“Nói chính xác hơn, phương pháp ấy là bất khả thi với nhân loại. Theo truyền thuyết, chỉ có loài rồng mới có sức mạnh tạo ra những kết nối với thế giới. Đáng tiếc, nó là truyền thuyết  không thể xác minh được.”

“Ờm, “sức mạnh của loài rồng” là ý gì ạ?”

“Có một phong tục cổ xưa gọi là ‘Long Thê’. Một gia tộc nọ đã dâng một cô dâu cho loài rồng. Nếu cô dâu được vị rồng ấy chấp nhận và chúc phúc, lễ cưới của người con gái đó sẽ được thế giới ghi khắc và hai vợ chồng sẽ được hạnh phúc đến muôn kiếp. Tuy nhiên, long tộc đã biến mất từ hàng thế kỉ trước nên gia tộc tôi nhắc giờ chỉ thờ rồng như một truyền thống thôi.”

Cái này có hơi khác lời giải thích của ông Falluaba. Là do quan điểm các loài khác nhau, hay câu chuyện đã bị bóp méo vì thời gian? Tôi không rõ nữa.

Nhưng tại sao tôi còn ở đây? Thực ra tôi đã có suy đoán rồi.

“Cậu nghĩ ra được gì không?”

Chị Levi hỏi.

Tôi đánh mắt sang Linaria, thấy cô nàng nhìn tôi như muốn nói “Ra là anh đã thực sự làm gì đấy.”

“Dạ không, em hoàn toàn không biết gì hết.”

Tôi trả lời với một nụ cười. Nụ cười công nghiệp tôi cực kì tự tin.

Linaria thì thở dài ngao ngán.

 

3

 

Em mệt rồi, em đi ngủ đây.

Linaria lên lầu sau khi để lại câu đấy. Đêm qua em không ngủ được, và lí do nằm ở tôi nên tôi thấy rất có lỗi.

Chị Levi ngồi vào vị trí thường nhật, mắt cắm cúi vào cuốn sách cùng vẻ mặt nghiêm trọng. Lí do cũng nằm ở tôi nốt nên tôi thấy rất có lỗi.

À không, cái này là do, hay chính xác hơn, là nhờ ông Falluaba cả.

Tôi định chống cằm chờ trong ngao ngán như mọi khi thì chuông reo. Chị Arbel chạy vào với hơi thở gấp gáp.

“Xin lỗi chủ quán cà phê! Tôi quên béng mất.”

“Ổn mà chị.”

“Làm sao chị có thể quên được chứ? Chị không hiểu nổi bản thân nữa.”

Má tôi vô thức giãn ra khi nghe chị cố gắng giải thích sự tình. Cuối cùng họ đã nhớ đến tôi, chỉ riêng nó thôi đã làm tôi vui khôn xiết.

“Không sao đâu ạ. Em hiểu mà.”

Tôi cố trấn an, đáng tiếc chị vẫn hoảng loạn vô cùng. Mãi một hồi chị mới ngước lên với ánh mắt như đứa trẻ bị rầy la.

“... Em tha thứ cho chị thật hả?”

“Tất nhiên.”

“Ừm…chị nghe rằng hôm nay có tiệc…”

“Ồ.”

Chị nhắc tôi mới để ý. Đáng lí tôi định tổ chức tiệc vào ngày Vô Dạ nhưng vì sắp biến mất nên tôi mặc kệ luôn. Chưa kể tôi còn chưa mời chị nữa.

“Xin lỗi chị, tại em không gặp được chị nên không mời được. Chị sẽ tham gia chứ?”

Chị nở nụ cười hết sức nữ tính lập tức gật đầu.

“Cơ mà có vấn đề ạ. Em chưa chuẩn bị đồ ăn thức uống gì hết trơn.”

Phải làm sao đây? Giờ chợ còn đồ thì tốt phải biết.

Đang nghĩ cách, tay áo tôi bị giật nhẹ.

“...Thưc ra chị có mang nguyên liệu từ mê cung làm quà. Mong rằng chúng sẽ hữu ích với em.”

“Thật á? Em cảm ơn chị.”

Chị Arbel lôi đống đồ ra khỏi túi không gian và chất lên bàn. Chị mang khá nhiều, nhưng xét tới lượng khách, tôi sợ bấy nhiêu vẫn không đủ.

Tiếng chuông lại vang lên. Lần này là già Gol với lời chào “Yo!” cụt lủn. Trên tay ông là một mớ giấy tờ. Theo sau là chị thư kí cùng mớ đồ che mất cả mặt chị.

“Ôi cha, lâu rồi không gặp nha Yuu. Trời ơi tự dưng ta quên béng hôm nay mất tiêu, lúc nhớ lại liền vội lao tới đây.”

“Thành thật xin lỗi. Tôi cũng quên.”

“Không sao đâu ạ. Hai người tới là quý hóa lắm rồi. Và cả hai còn mang nhiều đồ tới nữa chứ.”

“Mang đồ ăn thức uống tới tặng khi tham dự tiệc ngày Vô Dạ là truyền thống mà, ta đem tới là lẽ hiển nhiên.”

“Ra đó là lí do…”

Tiếp tục là chuông cửa.

“Anh Yuu ơi! Chào buổi sáng! Em cảm ơn vì anh đã mời em ạ!”

Nhân viên chuyển phát nhanh nhất thành phố, Shilulu, xuất hiện. Khi em chạm mặt già Gol và các vị khách khác, em dõng dạc cất tiếng chào.

Như lửa bắt được mồi, các khách quen lần lượt kéo tới với quà cáp. Chẳng mấy chốc, trên bàn đã đã chất thành núi.

“...Quả là số lượng khủng khiếp.”

Tôi khoanh tay gật gù. Câu hỏi bây giờ không phải là đủ nguyên liệu hay không mà là có xử được hết đống ấy hay không.

“Dường như đã tới cao trào rồi ha.”

“Uwah!!!”

“Thô lỗ quá đó.”

Aina chẳng nói chẳng rành xuất hiện lù lù cạnh tôi.

“Cậu có thể ngưng dọa tớ được không?”

“Tự cậu hù mình thì có.”

Đoạn, cô nhìn quanh quán.

“Nói chứ với cái tình hình này thì cũng không trách cậu không để ý.”

Mọi người lựa chọn đồ ăn thức uống cho riêng mình và giao lưu với nhau. Tôi còn nghe tiếng hô hố ở góc, có lẽ có ai đó tuồn rượu vào rồi. Kết quả là tôi còn không nghe tiếng chuông vừa reo.

“Vậy, chuyện với Linaria sao rồi?”

“Hai đứa làm lành rồi.”

“Tốt lắm.”

“Cậu thuyết phục Linaria tới gặp tớ đúng không? Cảm ơn nhé.”

Aina đảo mắt đi.

“Thật tình, hai cậu ai cũng thích lo quá cả lên, mai mốt nhớ bình tĩnh mà nói chuyện.”

“Tớ rất lấy làm hổ thẹn.”

Cô nàng thực sự đã giúp tôi rất nhiều. Cô còn là người vực tinh thần tôi dậy nữa.

“Nhân tiện, cuối cùng thì  chúng ta cũng có thể ăn mừng Linaria thi đỗ!”

“Ờ ha.”

Linaria sẽ phải rời xa thành phố này để học tập. Nó làm tôi nặng lòng đôi chút nhưng không tới mức không thể chịu đựng nổi như trước kia.

“Bắt đầu thấy cô đơn hả?”

“Chút chút. Nhưng cùng lắm chỉ hơi xa thôi mà.”

“‘Hơi’ cái đầu ông ấy. ‘Siêu’ xa thì có.”

Đáp lại giọng điệu bực bội của cô, tôi mỉm cười.

“Nhưng so với thế giới khác thì nó gần hơn nhiều.”

Cô nín lặng, song rất nhanh biểu cảm đã dịu đi.

“Không gặp mấy ngày mà trông đáng tin cậy gớm nhỉ.”

“Là đấng nam nhi thì hiển nhiên sẽ phải thể hiện mình là người đáng tin cậy rồi.”

“Ừ ừ, rất rõ là đằng khác.”

Nói xong, Aina rời đi.

Bỗng tiếng chuông kêu to tới mức át cả tiếng ồn. 

“Thuyền trưởng!”

“Hoy!”

Vừa vào, ông nhìn quanh quán.

“Hmmm, đông nhể.”

“Vâng ạ. Quá tuyệt luôn.”

“Điều đó chứng minh nơi này được yêu quý tới nhường nào. Ta cảm thấy mình thật ngu ngốc khi muốn tới thuyết phục cậu.”

“Thuyết phục cháu?”

“Ta vừa rút lại đơn nghỉ hưu và mua một con tàu mới bằng tiền của mình. Giảng đạo cậu mà không có thực tế chính mình thì chỉ là  lí thuyết suông, ta quyết định cho cậu thấy cách sống của một người đàn ông.”

Đoạn, ông vỗ lưng tôi.

“Tuy nhiên, có vẻ đã không còn cần thiết nữa. Sống thuyền của cậu bây giờ vô cùng vững mạnh. Ta tưởng mình sẽ làm gương cho cậu, ai dè chính cậu mới là người ta nên noi theo.”

“Tất cả là nhờ có mọi người đấy ạ.”

“Vậy thì nhớ cảm ơn họ cho đàng hoàng nhé. Và chuyện hạt cà phê của cậu cứ để ta lo.”

Ông cười lớn làm thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng rất nhanh ánh mắt của họ đã đảo đi hướng khác. Bên ngoài, ông Corlone và Momon vội bước xuống cỗ xe ngựa. Lượng hàng hóa hai người đem theo nhiều đến độ muốn rớt ra ngoài, và đám đông hò reo vui mừng.

 

4

 

Vào buổi chiều, những thành viên trong hội những kẻ không đứng đắn tới. Nortri đi cùng mẹ, còn bà Bonnie đã yên vị từ bao giờ. 

Khi mặt trời dần buông thì ông mới tới.

“Ông Falluaba!”

Tôi ngay lập tức chạy ra đón đồng thời kéo ông vào quầy. Ông cúi xuống nhìn tôi.

“Có chuyện gì thế?”

“Sao ông tới trễ quá vậy?”

“À, ta nghe rằng con người có truyền thống đem quà tới khi dự tiệc nên ta lên núi săn. Có hơi khó nhằn tí nên ta đi muộn hơn dự tính.”

Tôi quyết định không hỏi đó là gì thì hơn, tại một con rồng như ông còn thấy khó thì không thể tưởng tượng nổi với người khác sẽ như thế nào.

“...Cái đó hai ta bàn bạc sau. Thay vào đấy, ông à, ông cũng cho cháu phước lành đúng không?”

Nghe lời giải thích của chị Levi, tôi liền nghĩ ngay tới lời chúc phúc của ông vào tối hôm ấy.

“Ngày đám cưới, ông đã bảo như vầy: ‘Ta sẽ ban phước lành của cổ long cho những ai có mặt’. Nó bao gồm cả cháu, phải chứ?”

Tôi nhìn ông, và ông cười toe toét.

“Chính xác.”

“Vậy là lúc đó ông đã biết cháu sẽ không phải trở về nữa?”

“Cái này thì sai.” Ông lắc đầu. “Ta chỉ cho cậu mỗi phước lành, nhiêu đó là không đủ để tạo mối liên kết lên thế giới.”

“Nhưng cháu vẫn ở đây thây?”

“Đó là do cậu lựa chọn. Dù đi hay ở, ta sẽ tôn trọng quyết định của cậu. Long tộc không thể quyết định tương lai của nhân loại được. Họ cùng lắm chỉ thúc lưng người ta thôi.”

“Điểm mấu chốt là cảm xúc mãnh liệt hử?”

“Đúng. Cảm xúc là thứ sẽ không bao giờ đứt gãy dù đất trời có đảo lộn. Sự quan tâm dành cho đối phương, lời thề cả hai sẽ không bao giờ quên nhau, nguyện ước nửa kia được hạnh phúc dù bản thân có phải rời xa - Tất cả điều đó là thứ được người ta đặt cho cái tên “Tình yêu”, phải không nào?”

Tôi chợt nhớ câu chuyện của bà Bonnie. Người quan trọng của bà và bà Phyllis đã biến mất, nhưng hai người vẫn nhớ tới đối phương, dù họ dường như cũng là dị giới giả giống tôi.

Tôi bật cười, cảm nhận có gì đó ấm áp trào lên từ lồng ngực.

“Cũng đúng ha.”

“Nói chứ, Yuu vẫn ở đây thì còn gì bằng. Ta lại sắp được uống cà phê nữa rồi.”

“Té ra đấy là lí do thực sự của ông hả?”

“...Khụ khụ.” Ông hắng giọng nhằm đánh trống lảng. “Dù gì thì như này vẫn là điều đáng mừng. Cậu đã trao đổi ruy băng với cô gái ấy và trở thành bạn đời của nhau nhỉ.”

“Dùng từ ‘bạn đời’ nghe nó hơi…Hầy, ông nói không sai.”

“Thế thì đáng ăn mừng à nha. Chúc mừng, cậu đã trở thành người đàn ông của gia đình.”

Ờ thì, đơn giản là ngẫu hứng nhất thời thôi, nhưng tôi thực sự đã cầu hôn em ấy và em đã đồng ý, thành ra chúng tôi đích thị là một cặp vợ chồng đúng nghĩa.

“Nó rất tuyệt ạ. Ngỡ như đang mơ ấy.”

“Hồi đầu ai cũng vậy hết. Theo thời gian cậu sẽ giác ngộ thôi.”

Không cần hỏi cũng biết ông Falluaba sợ vợ tới nhường nào.

“Có cái này cháu thắc mắc. Trao đỏi ruy băng là điều bắt buộc ạ?”

“Ừ. Nó mang hàm ý đưa cho đối phương sợi chỉ định mệnh của mình. Bằng cách trao đổi cho nhau, hai bên sẽ được kết nối. Và cứ lặp đi lặp lại như thế, con người ta mới liên kết được với thế giới.”

“Hahh…ra vậy.”

Linaria cởi dây vải đen từ con người tuyết đưa cho tôi. Ai ngờ đây lại là thời khắc quyết định khi nó có nghĩa tôi đã nhận lấy lời hồi đáp của cô nàng.

Mà khoan. Hàm ý tặng ruy băng đen là một thường thức của thế giới này nhỉ. Vậy thì hồi trước…?!

Tiếng chuông chợt reo. Tôi nhướn cổ xem thử, phát hiện người vừa vào là Aluff với Sophia. Hai vợ chồng bất ngờ vì bên trong đông không tưởng.

“Ông Falluaba ơi, hai người kia tới kìa.”

“Thế á? Đi chào hỏi họ nào.”

Vừa đứng dậy giong già Gol lanh lảnh:

“Ối chao? Là ruy băng trắng. Chúc mừng hôn nhân của hai người!”

Tiếng vỗ tay, huýt sáo, hò reo vang lên không ngớt. Ồn quá chẳng biết ai nói cái gì, chỉ thấy cặp đôi cười rất hạnh phúc.

“Tự dưng mọi người lại?”

Tôi thắc mắc, và Aina trả lời:

“Một người con gái mới cưới  sẽ buộc tóc mình bằng sợi ruy băng trắng trong vòng một tháng. Nó là minh chứng cho khởi đầu của một chặng đường mới trong cuộc đời cô, và người ta sẽ…chúc…mừng…”

Trước khi nói xong, mắt cô đã hướng về phía khác với miệng há hốc.

Tôi tự hỏi cô thấy cái gì, thử nhìn theo và liền hiểu ra.

Không chỉ hai đứa. Tiếng ồn trong quán dần tắt lịm, từng cặp mắt nhìn về cùng một chỗ.

Người đứng ở hành lang dẫn sâu trong quán là Linaria. Hẳn là em ấy vừa mới ngủ dậy, trên người còn đang mặc bộ đồng phục.

“L-Li-Linaria…c-cá-cái đó…”

Aina run rẩy chỉ về một điểm. Buộc cao mái tóc của vợ tôi là sợi ruy băng màu trắng trông quen quen.

Bị mọi sự chú ý dồn vào làm em khó chịu, do đó em đành đảo mắt đi với gò má ửng hồng.

Nhưng em không biết điệu bộ ấy chính là ngòi nổ cho khoảnh khắc tiếp theo.

Cánh chị em đua nhau chúc mừng, bọn con trai gào rống thống khổ, lẫn vào là câu hỏi thắc mắc ai là nửa kia của em, tất cả đều tuôn ra. Aina á? Đang nắm lấy cổ áo tôi nè.

“Ê khoan!”

Cô găm ánh mắt ứa lệ vào tôi. Tôi biết cổ tính nói gì, có điều đã bị đám đực rựa vây quanh đến độ không thở được.

“Cuối cùng cậu cũng đã ra tay rồi hả chủ quán!”

“Cậu dám động đến Linaria ư?!”

“Chết tiệt, chúc mừng nhá!" 

“Cái này đáng để ăn mừng thật, cơ mà nhìn cái mặt phởn kia của cậu làm tôi muốn đấm cậu ghê!”

Ai nấy lần lượt vỗ vào lưng tôi. Rốt cuộc họ muốn chúc mừng hay muốn trút giận đây? Khá chắc là cái sau nhưng tôi không chứng minh được.

“Đau, đau quá! Ui da! Đau!”

“Đau cái khỉ gì hả tên ngốc may mắn!”

Tới lượt vai tôi bị hành hạ. 

Khó khăn lắm tôi mới nhấc tay của một người nọ ra khỏi đầu và nhìn thử.

Những gương mặt quen thuộc đều mỉm cười với tôi. Aina đang cắn khăn tay, Nortri thì khóc trong lòng mẹ, còn già Gol đang cằn nhằn vì bị chị thư ký khống chế.

Tôi quét mắt lướt qua mọi người. Đây là nơi mọi người tôi quen tụ tập, là mối liên kết tôi nhận được khi ở thế giới này.

Và có một cô gái đang quan sát tôi bằng đôi mắt dịu dàng hơn bất cứ ai. Nhìn tôi bị mắc kẹt trong tình trạng khó xử, em cười gượng. Hẳn em đã biết tôi định nói cái gì nên chỉ thốt “Cái đồ ngốc này” có phần bất lực. Vì thế, tôi làm cái bản mặt tự mãn nhất có thể và buông lời khiêu khích:

“Sao hả? Các chú ghen tị với tôi lắm chứ gì?”

Một khoảng lặng bao trùm, nối đuôi bằng tiếng vỡ òa. Với cơn hoảng loạn tột độ, tôi chấp nhận lời chúc mừng của họ.

Đêm nay quả là một đêm tuyệt vời.

 

5

 

Khi tôi rời khỏi quán thì trời đã đen kịt. Tuy nhiên, người ta vẫn hò reo chúc mừng nhau khắp phố phường.

Trong quán nóng quá nên không khí lạnh bên ngoài dễ chịu vô cùng.

Tôi lấy ra tờ giấy đã nhàu nát. Trên đấy chất đầy chữ kí của khách quen, tới mức không có lấy nổi một chỗ trống nữa. Mọi thứ để trở về như trước. Tôi cẩn thận gấp nó lại vào túi.

Tiếng cười của họ vang đến tận bên ngoài. Tôi ngước nhìn bầu trời. Mặt trăng tròn vằng vặc treo trên đỉnh cao giữa muôn ngàn biển sao lấp lánh. 

Cửa mở làm tiếng ồn tràn ra bên ngoài nhưng rất nhanh đã lịm xuống. Linaria bước tới cạnh tôi.

“Anh nghĩ về điều gì thế?”

“À, anh muốn giới thiệu em với gia đình ấy mà.”

“...Chắc họ sẽ mắng em và tra hỏi sao em dám lừa anh ha?”

“Khỏi cần phải lo. Dám chắc mẹ anh sẽ chào đón em vô cùng nhiệt thành cho xem, còn bảo mình luôn muốn có con gái hay đại loại vậy nữa.”

Bầu trời đêm đông đẹp vô cùng. Tôi thở ra một làn sương trắng tan biến vào khoảng không.

Linaria nhìn tôi, hỏi:

“Anh có thấy cô đơn không?”

“Cũng có, nhưng anh đã có em ở đây rồi nên chẳng sao hết.”

Tiếng hô hố bỗng to bất thường, theo sau là tiếng rơi vỡ. A lô, họ bày trò gì bên trong thế?

“...Mình còn có mấy vị khách quen vui tính nữa mà, sẽ ổn thôi em.”

“Em hiểu rồi.”

Em gật đầu. Dải ruy băng màu trắng phản chiếu ánh trăng bạc.

“Em đeo nó rồi nhỉ.”

Em chạm vào như muốn giấu nó đi, tay vuốt tóc muốn che giấu sự xấu hổ.

“Ừm thì, cuốn theo chiều gió thôi.”

“Anh cứ mãi lo rằng em không thích nó thôi.”

Vào lần tổ chức sinh nhật đầu tiên cho Linaria, tôi đã tặng em một sợi ruy băng buộc tóc màu trắng.

“Thì bởi hồi đó anh tặng nhưng có biết ý nghĩa của nó đâu.”

“Nếu anh nói anh biết mà vẫn tặng thì sao?”

“Hở?!”

Mặt em lập tức đỏ bừng cùng đôi đồng tử mở to vì ngạc nhiên. Nhận ra mình vừa bị trêu, em trừng mắt nhìn tôi.

“Anh nha…”

Đoạn, cô nắm lấy tay tôi quay người đi.

“Đủ rồi, chúng ta vào thôi nào.”

Tôi vẫn còn nhớ lời của già Gol hôm ấy.

Nơi cháu thuộc về không chỉ có mỗi nhà thôi đâu.

Vì lẽ ấy, tôi muốn biến quán thành một nơi mọi người có thể xem là nhà.

Tôi đang ở một thế giới khác. Nó có ma thuật, mê cung, á nhân và cả con người. Tôi đã quyết định sẽ ở lại. Nhưng quán không phải là nơi tôi thuộc về. Cái cảm giác ấy không có hình thù xác định, nó tồn tại trong tim chúng ta, là trụ cột bất di bất dịch nâng đỡ chúng ta.

Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ thấy nhớ quê hương tôi. Có lẽ nó sẽ bóp nát trái tim tôi, khiến tôi tự hỏi vì lí gì mình lại ở đây.

Nhưng sẽ ổn cả thôi. Tôi chắc chắn sẽ sống hạnh phúc ở thế giới này. 

Tôi nắm chặt lấy hơi ấm truyền từ lòng bàn tay.

Linaria quay đầu nở một nụ cười hạnh phúc.

Dù chướng ngại có là gì, miễn được hơi ấm này bảo bọc, tôi sẽ vượt qua tất cả. Phải, hơi ấm trong tay tôi chính là nơi tôi thuộc về. 

Linaria mở cửa. Tiếng cười nói hân hoan tràn ngập cửa hàng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Để có thể có trải nghiệm tốt nhất, các bạn có thể làm theo các bước sau: 1. Nhìn lại bìa của tất cả các quyển trước. 2. Đọc lại chương cuối của quyển 1. 3. Quan sát kĩ bìa quyển 6
Để có thể có trải nghiệm tốt nhất, các bạn có thể làm theo các bước sau: 1. Nhìn lại bìa của tất cả các quyển trước. 2. Đọc lại chương cuối của quyển 1. 3. Quan sát kĩ bìa quyển 6