4
“Chào mừng quý khách. A, là anh Colben à? Như mọi khi hả anh?”
Tôi hỏi trong khi tay bưng ra một ly nước đá, còn anh Colben nhìn tôi với đôi mắt mở to.
“...Ờm chủ quán ơi, đằng kia…”
Anh chỉ tay vào nhà bếp.
“...là một người siêu cấp vai u thịt bắp. Đó là ai vậy?”
“Đầu bếp thời vụ tôi mới thuê. Ông ấy từ khi sinh lọt lòng đã vậy rồi.”
“Ra thế. Là từ khi lọt lòng nhỉ…Bảo sao cái tạp dề nó biểu tình khủng khiếp.”
Ông Falluaba đang lắc chảo với vẻ mặt thản nhiên. Ông đinh ninh muốn phụ quán để trả ơn huệ, rốt cuộc mọi chuyện lại thành như hiện tại.
“Đầu tiên là hầu gái, xong tới Danh ca, giờ là tên đô con lực lưỡng…Này chủ tiệm, bộ cậu không có phẩm giá hả?”
“Không phải gu của tôi, xin đừng đánh đồng ạ.”
Chắc chắn là không phải nhé! Do hoàn cảnh đưa đẩy thôi.
“Mà, cũng thú vị phết nên kệ đi.” Nói xong, anh Colben nhìn xuống thực đơn. “Ủa gì đây? Tôi lộn quán cà phê với cái nhà hàng nào à?”
Tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Do ông Falluaba muốn dùng số nguyên liệu đem theo nên tôi bèn thêm mấy món của ông vào thực đơn luôn.
“...Vậy thì, cá vược nướng ướp rau thơm và sốt Charvet, với món salad yêu thích của loài rồng. Ờ, Charvet là cái gì thế?”
“Nghe nói nó là loại quả chỉ chín khi có tuyết rơi.”
“...Nghe đỉnh dữ.”
Tôi truyền đạt yêu cầu cho ông Falluaba, và ông cười nhe răng chứa đựng cả uy quyền của long tộc.
“Yuu à, làm việc trong quán ăn đúng là vui quá xá.”
Ông bày món mình vừa làm chiên trong chảo ra dĩa rồi đưa lên quầy.
“Tôm ướp chiên điểm cùng nấm tuyết cay.”
“Ông học mấy món này đâu ra vậy? Tay nghề của ông rõ là sánh ngang với dân chuyên.”
“Không dám, không dám. Ta chỉ là đã sống rất lâu rồi thôi. Học từ người khác hay từ sách, có đủ cả.”
Nhờ có ông rồng, cả quán ngập trong mùi hương khó cưỡng. Với cái đà này nếu tôi chuyển quán cà phê sang nhà hàng thì đúng là hết bài, dù chỉ dừng ở ‘nếu’ thôi.
Khi nghe tin ông bị đuổi khỏi nhà, tôi đã chuẩn bí sẵn tinh thần rằng cuộc sống sẽ trở nên khó khăn hơn, ai dè bây giờ ông đang vui vẻ đảm đương chuyện bếp núc. Tin được không, một con rồng trong truyền thuyết lại đang mặc cái tạp dề bé tẹo và ngân nga nấu nướng?
Hiện tại đã là gần trưa. Đám đông đã thưa bớt. Ông Falluaba vừa huýt sáo vừa rửa chén, còn tôi bỏ củi vào lò. Tiếng chuống vang lên. Tôi ra tiếp thì bắt gặp một người có vóc nhỏ bé đang mặc áo choàng chùm kín đầu trông khá quen.
“Chào mừng quý khách. Hôm nay cô đi một mình hả?”
Người phụ nữ yêu thích Rogukorenika-tên Sophia thì phải, gật đầu. Xem chừng tôi đã đúng, tại mũ chùm đã che toàn bộ mặt cô.
“Tôi đến vì muốn uống cà phê.”
“Rất sẵn lòng phục vụ cô. Mời cô ngồi ở đây.”
Tôi dẫn cô ấy vào chỗ ngồi. Giống lần trước, Sophia không cởi áo choàng của mình ngay cả khi vào quán, hẳn là có lí do riêng nên tôi cũng không thúc ép làm gì.
“Hôm nay chúng tôi có loại đậu rang rất ngon đấy.”
“Vậy cho tôi một phần đó nhé.”
Tôi chạm phải đôi mắt tím dưới mũ trùm và gật đầu. Nãy giờ người ta toàn kêu đồ ăn của ông Falluaba không à, mãi mới có người kêu cà phê. Đã thế cô còn là một người sành cà phê nữa nên tôi vô cùng phấn khích.
Sau khi tôi chuẩn bị máy pha ca phê đồng thời cho hạt vào máy xay, tôi cảm nhận một ánh mắt mãnh liệt đang nhìn đôi tay của mình.
“...Cái này là yêu cầu của khách đó ông Falluaba ạ.”
Ông gật đầu cố quay mặt đi, song mắt vẫn cứ dán vào đống hạt. Cũng phải, ông là người uống cà phê nhiều nhất ở quán tôi (theo nghĩa đen) mà, còn tuyên bố cơ thể sẽ bứt rứt không thôi nếu không được uống cà phê. Nói cách khác, là con nghiện chính hiệu.
Tôi mặc kệ ông rồng, đem cà phê ra bàn của Sophia. Lúc trở lại, tôi bắt gặp ông nhìn chăm chú máy pha cà phê.
“Sao vậy ạ?”
“...Ta đang nghĩ, nếu có thứ này, ta sẽ có thể uống cà phê thỏa thích.”
“...Nó không bán đâu ạ.”
“Ta biết, và nó mỏng manh quá, ta không dùng được.”
Máy pha cà phê này được tinh chỉnh từ bộ dụng cụ thí nghiệm, có nghĩa nó làm từ thủy tinh, thành ra nó rất mắc và dễ vỡ. Chưa kể, nó chính là linh hồn của một ly cà phê. Nghe tôi giải thích xong, ông Falluaba gật gù.
“Ừm. Cũng giống như dao làm bếp của đầu bếp, thanh kiếm của kiếm sĩ hay cây búa rèn của dwarf nhỉ. Thứ lỗi cho ta, thật quá bất kính khi ham muốn sở hữu thứ này . Cà phê do chính tay Yuu pha quả nhiên mới là ngon nhất. Cậu có thể làm cho ta một ly chứ?” [note83748]
Nếu đã nói tới mức ấy thì tôi không thể dừng bản thân pha cho ông được rồi. Ông tạo động lực giỏi quá mà.
Biểu cảm ông sáng lên khi thấy tôi xắn tay áo, nhanh chóng nhường chỗ cho tôi. Một lần nữa, tôi cho cà phê vào máy xay xay. Ông Falluaba uống nhiều lắm, tôi phải chuẩn bị thật kĩ. Vì xay một số lượng lớn nên tôi có thời gian nói chuyện phiếm.
“Nhân tiện, cháu quên hỏi.”
“...Hửm?”
Ông nghiêng người, mắt vẫn không rời máy xay.
“Ông đã nói mình cần tìm Long Thê đúng không ạ?”
“Ừ.”
“Và ông bảo mình co manh mối. Đó là gì?”
“Hmmm.”
“...”
“...”
“Ông Falluaba?”
“Ối, xin lỗi. Mùi hạt xay có hơi hấp dẫn.” Ông hắng giọng rồi tiếp tục: “Từ xa xưa, người nào có đôi mắt màu tím sẽ được chọn làm Long Thê. Vậy nên ta cần phải tìm một người có mắt tím trong thành phố này-Gì thế Yuu? Tay cậu dừng kìa.”
“Mắt tím?”
Nghe quen quen ta. Tôi đánh mắt về hướng người phụ nữ đang thưởng thức cà phê dể kiểm tra. Rõ ràng là một màu tím sẫm.
“Ờm, mắt tím có hiếm không ạ?”
“Từ những gì ta biết, là rất hiếm. Từ xưa đã vậy rồi nên ta nghĩ hiện tại cũng không thay đổi mấy đâu.”
Có khi nào người phụ nữ ấy là người ông Falluaba đang tìm kiếm?
“Sao thế Yuu?”
Ông ngơ ngác hỏi tôi, còn tôi không biết đáp sao cho đúng. Ai mà ngờ “tưởng xa tận chân trời ai dè gần ngay trước mắt” như này chứ. Do đó, điều tôi chưa kịp nghĩ tới là…
“Ông Falluaba ơi?”
“Ánh mắt nghiêm túc gì kia?”
“Nếu tìm được rồi thì ta sẽ làm gì ạ?”
“Làm gì? Dĩ nhiên là…”
Khoảnh khắc ấy, ông im bặt. Ông chớp mắt, đóng mở miệng liên hồi rồi khoanh tay vuốt râu.
“Dĩ nhiên là…Ta phải làm gì ý nhỉ?”
“Nếu bàn bạc với đối phương, biết đâu chúng ta sẽ tìm ra cách.”
“Chắc không được đâu. Ta không rõ chi tiết, cơ mà Long Thê nghe theo lệnh của những kẻ nắm quyền lực. Chuyện người phụ nữ được làm Long Thê chẳng liên quan gì tới mong muốn của đương sự hết.”
“Cái phong tục gì kim tởm phết.”
Nó có khác gì vật hi sinh, ở đây là vật tế nhỉ, đâu chứ? Chẳng hiểu mấy kẻ bề trên chứa cái gì trong đầu.
“Tuy nhiên, đây là chuyện hàng thế kỉ trước rồi, tất nhiên ta không biết hiện tại có còn giống hay không. Nhắc mới nhớ, ta còn chẳng hiểu mục đích dâng Long Thê cho bọn ta.”
“Có lẽ là còn chủ ý khác ngoài những thứ ông từng kể.”
“Cũng đúng.”
“Vậy thì ta nên hỏi đối phương trước.”
“Ừm. Quyết thế đi.”
Đạt được kết luận, tôi ngừng xay cà phê đồng thời tắt máy pha và rời quầy, bỏ ngoài tai tiếng kêu “Ơ Yuu ơi, cà phê của ta…” ở sau lưng để tới chỗ Sophia. Cô ngẩng mặt.
5
Cô vẫn giữ im lặng, mặt cúi xuống. Tôi ngồi đối diện, chẳng nói được gì. Ông Falluaba đứng quan sát cả hai ở quầy.
Lý do cho tình huống này ư? Là vì tôi đã mở đầu quá tệ. Bị hỏi trực tiếp “Cô là Long Thê à?” đã tạo cơ hội cho đối phương chọn giữ im lặng, thành ra không thể khai thác thêm thông tin nào.
Song, tôi phải làm sao mới đúng đây? Dù có tán nhảm như mọi khi, kiểu gì một lúc nào đó câu hỏi kia vẫn sẽ xuất hiện, và cô ấy vẫn sẽ giữ im lặng thôi. Nói cách khác, là điều không thể tránh khỏi.
Bầu không khí quá mức nặng nề nên tôi bèn cố nặn lí do thì bỗng có tiếng thở dài. Giọng thều thào không che giấu vẻ lo lắng cất lên:
“Làm sao cậu biết?”
“Đôi mắt tím của cô.” - Tôi thành thật trả lời, và thêm một khoảng lặng nữa, cô tiếp tục:
“Cậu biết đôi mắt tôi mang hàm ý gì nhỉ?”
“Có lẽ.”
Dù rằng tới tận khi ông Falluaba bảo thì tôi mới biết.
Sophia nhướn người về trước.
“Làm ơn hãy giữ bí mật. Tôi không muốn người khác biết tôi ở đây.”
“...Được thôi.”
Ai chà, xem chừng mọi thứ phức tạp hơn tôi tưởng.
“Ờm, có thể cho tôi biết lí do cô muốn giữ bí mật thân phận của mình được không?”
Tôi hỏi. Sophia đắn đo một lúc để lựa lời :
“Thứ lỗi cho tôi hỏi ngược lại, cậu biết bao nhiêu rồi?”
“Chỉ mỗi chuyện người phụ nữ có đôi mắt tím sẽ được chọn làm Long Thê, thế thôi.”
“Cậu nghe được từ ai?”
“Một người khác.”
“Là ai cơ chứ? Gia tộc có đôi mắt tím và tục lệ Long Thê chính là bí mật chẳng mấy ai hay. Làm sao một người sống ở quốc gia này có thể biết được?”
Ngẫm thấy lời của cô rất hợp lí, tôi nhắm mắt và hít một hơi thật sâu. Tôi đã quá bất cẩn, hoàn toàn không dự đoán được tình huống hiện tại. Giờ tôi chẳng có gì để biện hộ được cả.
Ánh mắt hoài nghi găm thẳng vào tôi.
Phải, với Long tộc là ông Falluaba, đây là chuyện hiển nhiên, song tôi không ngờ đây là điều bí mật đối với nhân tộc.
Tôi muốn thoát khỏi thế ‘tiến thoái lưỡng nan’ này. Đúng, bảo tôi nghe từ một con rồng là xong, nhưng là xong cái cuộc sống yên bình của tôi.
Tôi đánh mắt sang ông Falluaba cầu cứu thì thấy nguồn cơn của sự việc đang nhướn người hít lấy hít để mùi thơm tỏa từ máy xay cà phê với biểu cảm như mới chơi đá. Ủa ông ơi, cháu còng lưng giúp ông mà ông chơi kì vậy?
Bất lực, tôi định giả nai đến tận giờ đóng cửa thì Sophia lẩm bẩm “Có lẽ nào…” Cô chống tay lên bàn, nghiêng người về phía tôi, khóa ánh mắt của tôi với biểu cảm như muốn ăn tươi nuốt sống tôi luôn.
Càng gần hơn, tôi càng nhìn rõ mặt cô dưới mũ chùm. Ngay bây giờ đây, mặt cả hai sát tới mức cảm nhận được hơi thở của nhau.
“Cậu tới từ gia tộc có tục lệ Long Thê giống tôi?”
“...Hả?”
Tôi thốt lên bối rối. À không, trước mắt đừng để một quý cô xinh đẹp như vầy tiếp cận. Tiếc là càng ngả ra sau để tránh né, cô càng lấn tới, đến mức gác cả chân lên bàn.
“Nếu không thì không hợp lí tí nào. Chỉ có những người có liên quan tới Long Thê mới biết Long Thê thôi. Đôi mắt đen rất hiếm. Chẳng lẽ cậu là người gác Long Điện ở đất nước này?”
“C-chờ đã!”
“Vậy thì, cậu có thể cho tôi biết hắc long trong thông tin chúng tôi nhận được ở đâu không? Nếu ngài thật sự tồn tại, tôi muốn được diện kiến. Có thực là ngài ấy thường dạo quanh đây chứ?”
Tô cố ấn vai Sophia xuống để cản cổ lại. Từ biểu cảm của cô, tôi biết cô đang rất nghiêm túc, và cả bất an trong giọng nói nữa. Nhưng tôi hiện tại chẳng suy nghĩ được gì cả!
“Ờm, xin cô dừng lại đi ạ?!”
Lúc tôi đẩy cô thì cô không tiến thêm quá nhiều. Song tôi đã dừng hết sức để cản cổ rồi, làm ơn có ai đó giúp tôi thoát khỏi tình cảnh éo le này cái.
“Ngươi đang làm gì thế?”
Có vẻ lắng nghe được tiếng lòng của tôi, ông trời giúp tôi bằng cách xen vào một giọng nói. Ủa mà sao nghe nó sắc bén như dạo cạo vậy ông trời ơi?
Khoảng khắc chuông cửa vang lên tiếng đầu tiên, tôi đã bị kéo ra phía sau, trong tức tắc khuôn mặt của Sophia lùi về xa. Tôi ho vài tiếng vì nghẹn, khi đó mới biết mình vừa bị kéo bay đi và đang lơ lửng trên không trung.
“Yuu, cậu ổn chứ?”
Tôi quay đằng sau. Là ông Falluaba.
“...Cháu cảm ơn ạ. Ông cho cháu xuống nhé?”
Ông nhẹ nhàng đặt tôi xuống, và chân cuối cùng đã cảm nhận được mặt đất dấu yêu.
Sophia đang thì thầm gì đấy với người thanh niên. Có lẽ tôi đã bị anh ta ném đi. Tôi bỗng rùng mình. Nếu không có ông Falluaba bắt kịp, cơ thể tôi đã phải va đập mạnh với sàn hay tường rồi.
Tôi định cảm ơn ông một lần nữa thì có thắc mắc xoẹt qua đầu. Hồi nãy ổng đứng sau quầy, và còn có cửa ra vào khu vực bếp nữa.
“...Hình như nãy ông đứng sau quầy mà?”
“Chuyện cỏn con thôi.”
Ông thản nhiên đáp. Tôi đành chấp nhận, vì dù có nghiện cà phê thì ông vẫn là rồng, và biết dùng ma thuật.
“Nói chứ, cậu nên thấy tức giận đi Yuu.”
Ông khoanh tay, ánh mắt hung tợn.
“Hành động vừa rồi là quá bất lịch sự. Nguy hiểm nữa. Ta dù có bị đánh bao nhiêu cũng chẳng sao, vì ta vốn là rồng. Cũng có nhân loại cỡ cỡ ta, đúng, nhưng không phải cậu. Cậu hoàn toàn có quyền tức giận.”
Bị nói vậy làm tôi phải suy ngẫm. Sophia chạy tới.
“Cậu có bị thương ở đâu không? Thật lòng xin lỗi cậu vì sự hiểu nhầm của Aluff.”
Giọng cô hoảng hốt, minh chứng rằng cô càng ngày càng bối rối. Người thanh niên tên Aluff bước đến. Bầu không khí căng thẳng tột độ làm gáy tôi tê rần như có ai đó châm kim.
“...Tôi thành thật xin lỗi vì hành động hấp tấp của mình. Tôi sẽ không làm gì hết nên xin đừng quá quan ngại ạ.”
Anh đưa hai tay qua đầu. Câu xin lỗi đằng trước là cho tôi, còn vế sau là cho ông Falluaba.
“Ta không quan tâm ngươi lý do lý trấu. Ngươi làm hại bạn ta, giờ bảo ta hạ cảnh giác?”
Rõ ràng ông rồng đang vô cùng phẫn nộ. Cái lạnh thấu xương còn hơn gió trời mùa đông khiến cơ thể tôi run dữ dội. Tôi là người được bảo vệ còn thấy cỡ này, thử hỏi đương sự sẽ cỡ nào.
“...Tất nhiên, lỗi sai hoàn toàn là do tôi gây ra. Xin hãy cho tôi cơ hội để bù đắp.”
Mặt anh trắng bệch, nhưng lời nói vẫn chắc nịch.
“Ta không phải là người quyết định. Nói với Yuu ấy.”
Khi Aluff nhìn sang tôi, tôi vỗ tay cất lời:
“Trước hết thì ta ngồi xuống đã nhé. Có hơi nổi bật quá rồi.”
Đầu tiên là tôi bị bay đi trên không trung, xong tới người đàn ông đô con đối mặt với người thanh niên mới vào quán trong tình trạng căng như dây đàn, rồi cả một người mũ chùm kín mít nữa. Khỏi phải nói, tất cả khách hàng đều nhìn chằm chằm bọn tôi.
“...Cậu nói đúng.”
Người thanh niên nhình quanh và gật đầu.
Lúc về chỗ ngồi, tôi chạm mắt với chị gái elf ngồi cạnh cửa sổ. Chị lắc đầu bất lực. Vì chị đã theo dõi tôi từ đầu có nghĩa chị biết hết mọi sự kiện diễn ra trong quán tới giờ. Tôi còn loáng thoáng nghe thấy ai đấy phàn nàn việc tôi lại bị kéo vào mớ rắc rối lần nữa.
6
Cả bốn người ngồi xoay quanh một cái bàn. Bầu không khí chắc chắn là rất không hòa ái rồi, thậm chí ông Falluaba còn khoanh tay nhắm mắt như thể không quan tâm.
Ngồi cũng đã ngồi, song chẳng ai chịu mở miệng. Không còn cách nào khác, tôi bèn đảm nhận vai trò.
“Rồi thì, tại sao anh lại ném tôi?”
Sophia và Aluff nhìn nhau.
“Là lỗi của tôi. Bởi vì nhìn từ ngoài vào giống như chủ quán đang thúc ép tiếp cận tôi vậy.”
“Tôi đã lầm. Thành thật xin lỗi cậu.”
Ủa chứ không phải ngược lại hả?
Tiếc là chi tiết chẳng quan trọng, vì thứ mà anh ta quan tâm chắc chắn là việc mặt tôi gần mặt Sophia quá.
“Tôi không bận tâm đâu, vả lại cũng không có thương tích gì.”
“Tôi rất biết ơn vì sự cao thượng của cậu.” Aluff ngẩng đầu. “Có cách nào để tôi bù đắp không?”
“Tôi nghĩ là anh không cần phải làm thế.”
“Không được, tôi phải làm gì đấy thì mới thỏa đáng cho hành động của tôi.”
Tông giọng của Aluff chắc nịch. Nếu là tôi trước kia thì chỉ cho rằng anh ta là một người chân thành và nghiêm túc thôi. Nhưng sau khoảng thời gian tiếp xúc với đủ loại người, tôi nhận ra đằng sau vẻ ngoài kia có một ý định nào khác chứ không chỉ mỗi chuyện đền bù.
“Ừm, tôi là nguyên do cho hành vi của Aluff nên tôi cũng mong mình có thể bồi thường nữa.”
Với tôi, chỉ cần xin lỗi đàng hoàng thì tôi không có ý kiến gì hơn. Suy cho cùng, lần này tôi chỉ bị ném đi, không phải bị đánh hay đe dọa, và còn không bị thương tổn.
Tôi đánh mắt sang ông Falluaba. Ông vẫn nhắm nghiền mắt, thể hiện mình là người ngoài. Rốt cuộc vẫn là do tôi quyết hết.
Tôi thử gợi chuyện Long Thê thì họ lại chèo lái về vấn đề cũ. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận có gì đó không đúng. Kiểu, họ quá cố chấp đi. Cả lời xin lỗi của họ cũng hết sức trang trọng như đang diện kiến một kẻ bề trên…Ồ!
“Phải chăng hai người nghĩ tôi xuất thân từ làng có tục lệ Long Thê?”
“...Chẳng lẽ không phải?”
Chuẩn luôn. Hẳn là Sophia truyền đạt hiểu nhầm của cổ hồi nãy đây mà.
“Không hề. Tôi chỉ là chủ quán cà phê thôi.”
“Nhưng cậu lại nắm được bí mật của chúng tôi, thứ chỉ có nội bộ mới biết. Tại sao…?”
Không gian ngập tràn sự cảnh giác với tôi bị cho vào diện tình nghi về một việc bản thân còn chẳng rõ. Vấn đề cốt lõi là, dù có giải thích, tôi buộc phải nhắc đến ông Falluaba, và sự nghi ngờ vẫn giữ nguyên, không bị mất đi mà chỉ chuyển từ đối tượng này sang đối tượng khác.
“Ta là người nói với cậu ấy.”
Mặc sự lo âu của tôi, ông Falluaba dễ dàng tiết lộ. Đối phương lập tức bối rối.
“Cả hai đều có đôi đồng tử màu đen.”
Sophia ngụ ý chúng tôi có vài điểm chung ám chỉ cùng huyết thống. Tuy nhiên, cả hai chẳng có quan hệ ruột thịt gì sất.
Aluff nhướn người về hướng ông Falluaba.
“Chúng tôi đã vượt đại dương bao la để được xin diện kiến ngài hắc long vĩ đại. Nếu ông biết điều gì, xin hãy tiết lộ cho chúng tôi được không ạ?”
“Chúng tôi phải gặp ngài ấy. Tôi cầu xin ông.”
“...Ơ?”
Ông nhìn đối phương ngơ ngác.
Hầy. Biết là ông nói để cứu tôi, cơ mà lúc nãy chuyện hết sức quan trọng thì không chịu nghe, đi hít cà phê xay. Kết quả là, Long Thê chúng tôi tìm kiếm ở ngay trước mắt nhưng ông vẫn không để ý, và giờ đương sự lại muốn gặp hắc long là chính ông chứ chẳng ai khác.
Tôi ra hiệu. Ông cúi xuống dỏng tai.
“Ông Faluaba à, người phụ nữ này là Long Thê. Cô ấy có đồng tử màu tím.”
“...Thế à?”
Giờ thì ổng bàng hoàng nhìn tôi. Ê nha, ông làm cái mặt ấy thì cháu biết làm gì hơn đây? Có khi giờ ổng tự thú “Thực ra ta là con hắc long đó đó. Hahaha!” sẽ làm mọi chuyện êm đẹp hơn ý…Hoặc là không.
Đang định hỏi thêm thì mặt đất rung lắc. Tiếng chén dĩa kêu lạch cạch. Tiếng người trong quán hét. Cả tiếng hốt hoảng của Sophia nữa.
“Không sao đâu Sophia. Dấu hiệu của Chuyển dịch Mê cung thôi. Sẽ hết ngay ấy mà.”
Tai tôi có thể nghe được những âm thanh quen thuộc, mắt tôi vẫn thấy rõ mọi thứ đang diễn ra. Tuy nhiên, sức lực trong cơ thể tôi bỗng rút sạch, cảm giác bản thân bị biến thành một món đồ vô tri vô giác, thậm chí việc thở cũng là điều bất khả thi.
Đột nhiên, các giác quan ùa về. Tôi hít lấy hít để từng hơi đứt quãng. Không sao hết, mình ổn, còn cử động được.
“Yuu, cậu…”
Một bàn tay to lớn vuốt ve lưng làm tôi thấy đỡ hẳn. Tôi khuỵu trên bàn, dần dần điều chỉnh nhịp thở của mình.
“Ta sẽ tiếp tục vào ngày khác. Hiện tại ta đang sống ở quán nên cứ lựa hôm nào ghé đi.”
“Nhưng…”
“Ta không lặp lại lời của mình đâu.”
Xong, ông nhấc bổng tôi lên.
“Ờm, ông Falluaba ơi, cháu tự đi được ạ.”
Ông không đáp. Chẳng ngờ có ngày mình được trải nghiệm bế kiểu công chúa, với “công chúa” là tôi.
Ông vào một căn phòng dưới cầu thang. Nơi này từng là quán rượu nên có mấy phòng chứa giường cho mấy tên xỉn quắc cần câu trú đêm. Ông đưa tôi đến một trong số ấy rồi đặt tôi xuống giường.
“Cháu xin lỗi ạ, tự dưng cháu thấy không khỏe. Và trận động đất làm cháu bất ngờ quá.”
Tôi cười, bịa cái lí do đã thủ sẵn. Còn ông thì không, chỉ chằm chằm vào tôi một lúc mới mở miệng.
“Yuu, vừa nãy, cậu đã tách rời khỏi thế giới này.”
“Vâng?”
“Như ta nghĩ, cậu là một Kẻ Đi Lạc.”
Ông nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng.
“‘Kẻ Đi Lạc’ là gì ạ?”
“Có rất nhiều cách gọi. Lãng khách, dị giới giả, Dũng giả,...Một người đến từ thế giới khác, không có bất kì liên kết nào với bên đây.”
Đó-
“...là cháu ạ.”
Tôi thẳng thừng khẳng định. Khoảnh khắc tiết lộ một bí mật tôi dày công che giấu lại vô cùng dễ dàng và nhanh chóng đến chính bản thân còn bất ngờ.
“Sắp tới lúc cậu phải về rồi, đúng chứ?”
“...Vâng.”
Tôi không thể thở hay chuyển động nhưng không hề có cảm giác đau đớn. Mọi thứ bỗng trở nên mờ nhạt, tưởng chừng ngay giây sau sẽ tan biến…Một trải nghiệm khiến tôi hoang mang tột độ.
“Trước đấy chẳng có thay đổi gì cả, và cháu còn than rằng việc bản thân quay lại quá siêu thực đi. Hẳn vừa nãy là gáo nước lạnh tát vào mặt cháu.”
“Ra thế.”
“Thậm chí ngay lúc đầu, cháu ngỡ mình bị rơi vào hố sâu không đáy, đến khi nhận ra thì đã đặt chân sang đây từ bao giờ.”
“Ừ.”
“Sao thời điểm trở về tới muộn quá vậy? Sao không đột ngột quăng cháu qua như đã từng đi, lề mà lề mề gì nữa?”
“Cháu nói đúng.”
Tôi càm ràm liên hồi, và ông Falluaba lắng nghe. Mừng là ông không làm biểu cảm ngơ ngác nữa.
“Yuu, ta sẽ tự thân giải quyết vấn đề Long Thê. Cậu nên dành thời gian quý báu còn sót lại thật ý nghĩa đi.”
“Không, cháu sẽ giúp tiếp.”
Tôi bất giác đáp. Chết, phải bịa thêm một cái cớ!
“Ông thấy đó, cháu mà bỏ dở giữa chừng là cháu sẽ đau đáu suy tư tới mất ăn mất ngủ suốt luôn. Với cả, cháu cũng muốn hiểu hơn hoàn cảnh của bọn họ.”
“...Thế à? Có nghĩa là ta vẫn có thể trông cậy cháu giúp đỡ ư? ”
Tôi gật đầu. Nội chuyện ông lo cho tôi là đủ làm tôi vui rồi.
“Giờ cậu cứ nghỉ ngơi đi. Để ta trông quán cho. Ta tự tin mình giỏi nhất việc ấy, ghê chưa?”
Ông vừa cười ha hả vừa rời đi. Thôi thì tôi đành chấp nhận lòng tốt của ông.
Tôi nằm xuống. Tấm ga trải giường lạnh như băng là minh chứng rằng tôi đang tồn tại. Không thể tin được cái giá rét mùa đông lại có thể dễ chịu đến nhường này.
Tôi nhìn bàn tay mình ở trước mắt.
“Mình không có bị tàng hình hay thành trong suốt ha.”
Cảm thấy lời vừa thốt quá sức hài hước, tôi cười lớn. Căn phòng ngập tiếng cười được một lúc liền bị sự tĩnh lặng xâm chiếm.
“Long Thê…Ngày Vô Dạ…Tiệc chúc mừng Linaria…”
Còn quá trời việc cần làm, quá trời thứ phải vắt óc. Đúng là vừa vặn. Chỉ cần tôi bận rộn đủ điều thì sẽ chẳng có thì giờ để bận tâm tới sự biến mất của bản thân.
Tôi vùi mặt vào gối. Đương nhiên là không có giọt nước mắt nào rồi.
2 Bình luận