1
“Linaria trở lại tức mọi thứ sẽ về như cũ hử?”
Già Gol gãi đầu đẩy Mã lên phía trước hệt như tôi dự đoán, do đó tôi không ngần ngại dùng Tốt tấn công.
“Linaria mới về hôm qua thôi, sao ông biết hay vậy?”
“Bí mật.”
Ông cười, xong đưa mắt nhìn bàn cờ.
“Nói chứ Yuu à. Ta mới không gặp cháu có mấy ngày thôi mà sao lên trình ghê thế?”
“Ờm thì, người ta huấn luyện cho thôi.”
Từ sau vụ hôn sự, tôi bị ông của Aina, người được mệnh danh là Thánh Long Kiện Tướng và là cựu gia sư hoàng gia dạy cờ vua, lọt vào tầm ngắm. Kết quả là, đôi khi ông sẽ ghé qua bắt nạt kiêm kèm dạy tôi. Chưa nói tới địa vị, việc ông quá mạnh đã là vấn đề rồi.
Nhờ ổng mà tay nghề tôi tiến triển tới mức có thể đánh ngang cơ già Gol.
“À phải. Ông là người khai về cháu cho ông của Aina đúng không già Gol?”
Xém tí nữa thì quên. Hôm bữa ông ấy có nói ổng biết tới tôi nhờ người quen. Trong số khách hàng ở đây chỉ có mỗi già Gol biết tôi biết cờ vua và xem chừng có địa vị đủ để trò chuyện với Thánh Long Kiện Tướng lẫy lừng. Tôi nhìn chằm chằm ông lão, tuy nhiên ông chỉ cười.
“Ta đâu có biết.”
“...Hầy, được thôi.”
Không cần phải cố cạy miệng làm gì, tại câu trả lời đã rành rành trước mắt. Dẫu sao chuyện đã rồi, hờn dỗi cũng vô ích, chi bằng cứ kệ nó đi.
“Bỏ nó qua một bên, ngày Vô Dạ ông có bận không?”
“Hmm? Có vụ gì à?”
“Cháu tính mở tiệc nên mời ông thử xem ông có muốn đi không ạ.”
“Hô hô. Thú vị nghen. OK ta đi.”
Già Gol đồng ý dễ đến mức khiến tôi lo lắng liệu có thực sự ổn không. Mấy người địa vị cao như lão dễ phải có chục cái thư mời.
“Bộ ông không có buổi hẹn nào à? Ông không cần phải cố quá đâu.”
“Nào nào, đừng có làm mất hứng thế chứ Yuu. Ta lúc nào cũng làm việc nghiêm túc để tới mấy dịp này được xõa mà.”
““Lúc nào cũng làm việc nghiêm túc” á?...”
Trốn việc xong bị chị thư ký vác xác về là “làm việc nghiêm túc” dữ rồi đó. Nói chứ tôi thấy vui vì ông tham gia.
Tôi đưa cho ông tờ giấy.
“Gì đây?”
“Danh sách khách mời ạ. Ông ký lên đấy nhé.”
“À à. Được chứ, được chứ.”
Già Gol mở tờ giấy ra ngắm một hồi và lên tiếng:
“Trong này không có tên Linaria.”
“À, tại hôm qua đủ thứ xảy ra nên cháu quên mất.”
Aina đã làm càn lên thì khó trấn tĩnh cổ lắm. Còn Linaria thì phải tới học viện ngay nữa.
Già Gol ký những đường điêu luyện, bỗng dừng tay ngẫm một chút rồi tiếp tục.
“Cô ấy kiểu gì cũng theo ta nên ta ghi vào luôn nhé.”
“Ý ông là chị thư ký hả? Vâng, chị ấy thì cháu luôn hoan nghênh.”
“Còn ta thì sao?”
“Ông ký xong rồi đúng không. Cho cháu xin lại viết với tờ giấy nha. OK cảm ơn ông luôn.”
“Cháu sẽ hoan nghênh cả ta nữa mà, phải không?”
“Hừm. Cũng được kha khá tên nhỉ. Nên làm món gì đây ta?”
Hôm qua tôi có hỏi thử mấy vị khách quen và đa số họ đều hân hoan nhận lời. Nếu nhiều khách quá chắc phải tiếp tục nhờ vả ông Corlone hay Momon thôi.
Hở? Già Gol á? Ổng đang làm nước mắt cá sấu nè.
Trời chớm chiều hẵn còn trong xanh, và mặt trời vẫn còn rực rỡ, song gió không chỉ đập mạnh cửa sổ mà mang theo cả chút tuyết, báo hiệu thời tiết sẽ chuyển tệ đi.
“...Ta ngưng giả khóc được chưa?”
“Ông tự bày chứ ai?”
“Chao ôi, trái tim của Yuu còn lạnh lẽo hơn cả gió tuyết mùa đông nữa…” Già Gol lầm bầm trong khi tập trung vào bàn cờ. “Linaria đậu là chuyện đáng mừng, nhưng sắp tới sẽ cô đơn lắm đây.”
Deja vu quá ta, hình như đây là câu tôi mới nói hôm qua nè. Nếu có ai thấy cô đơn vì Linaria chuyển trường thì có nghĩa người đấy cũng trân trọng cô, và nó khiến tôi mỉm cười.
“Thế, cháu tính làm gì hả Yuu?”
“Làm gì là làm gì ạ?”
“Tỏ tình. Không tính thử hả?”
“Hở?”
Tôi bật thốt, ngỡ là già Gol đang đùa như mọi khi, có điều biểu cảm của ông phản ánh khác.
“Một cô gái tuyệt vời như con bé khó tìm lắm đó. cháu phải giữ con bé thật chặt chứ.”
“Ờ, ừm, cháu không phủ nhận cô ấy rất tuyệt vời, nhưng…”
Tôi lúng túng, lời nói lắp bắp hết cả. À, đúng, trước hết phải hít thật sâu để trấn tĩnh lại.
“Cháu không tỏ tình gì đâu ạ.”
Tôi còn chưa làm chuyện ấy bao giờ. Nghĩ tới thôi đã làm bụng dạ tôi quặn thắt.
“Sao mấy lúc như này cháu hèn thế? Cháu sợ à?”
“Ông nói ai hèn vậy? Với cả, tự dưng ông lôi chuyện tỏ tình ra chi?”
“Linaria sẽ rời khỏi thành phố này đó. Nếu bây giờ mà còn không tỏ tình thì tính tới bao giờ? Bên bển lỡ như cô bé gặp người mới thì sao? Thú thực thì cô gái ấy quyến rũ tới mức ta mà trẻ đi 50 tuổi là ta tán tỉnh nó rồi.”
“Ông có trẻ đi bao nhiêu cũng vô dụng thôi.”
Nhưng ông nói đúng. Nhận xét khách quan, Linaria rất hấp dẫn. Cô xinh đẹp, thông minh, tốt bụng,...Khi tôi làm mấy thứ ngu ngốc, cô vẫn đồng hành cùng tôi với một nụ cười thật tươi, hay những lúc hoạn nạn cô luôn là chỗ dựa vững chắc,...Nói chung, là hoàn hảo.
“Cái vẻ mặt ngạc nhiên gì kia?”
“À không ạ, chỉ là cháu vừa nhận ra Linaria tuyệt vời đến nhường nào.”
Tôi phải thừa nhận lão nói đúng, rằng Linaria có sức quyến rũ khó cưỡng. Tuy nhiên tỏ tình là chuyện khác.
“Ở đây không có mấy ai tán tỉnh con bé vì ba cái thứ địa vị vớ vẩn, nhưng Fortuna tiến bộ hơn nhiều. Bộ nhóc thấy ổn nếu có một thằng đàn ông mình chẳng biết ở cạnh cô nàng ư?”
“Cái này…”
Tôi tưởng tượng.
Một thằng ất ơ nào đấy ở cạnh Linaria. Cô lặng lẽ nhìn lên hắn, còn hắn mỉm cười đáp lại.
“Ngứa mắt vãi.”
A, không được, không được. Nghĩ tới thôi đã làm tâm trạng tôi tệ kinh khủng. Còn già Gol cười hô hố.
“Đó là yêu đấy Yuu à. Cứ thừa nhận mình thích Linaria đi cho nó nhẹ lòng.”
“Vậy á?”
“Thấy sao? Thử tỏ tình đi xem nào.”
“Không là không nhé?”
Nếu tỏ tình xong mà cổ từ chối tôi, chắc tôi sẽ không gượng dậy nổi mất.
2
Quả nhiên, thời tiết thay đổi khi tối đến. Không gian bên ngoài đen kịt, che phủ cả ánh sáng đèn đường, báo hiệu mọi người không nên ra ngoài.
Quán hiện tại vắng tanh. Ai nấy đều bắt đầu thích nghi với cái thời tiết thất thường do Chuyển dịch Mê cung nên đã về sớm để đề phòng. Chỉ có mỗi chị gái elf Levi là còn ngồi lại.
Sau cái hồi chị ấy tiết lộ chuyện giám sát, cả hai không trao đổi với nhau nhiều nữa. Chị không chủ động bắt chuyện, còn tôi thì không biết nên nói cái gì. Khoảng cách hai bên cứ ở yên đấy cho tới khi tôi mang theo chủ đề cần bàn bạc cùng bút với giấy tới chỗ chị.
“Chị có rảnh vào ngày Vô Dạ không ạ? Thực ra em tính tổ chức một bữa tiệc vào hôm ấy. Nếu không phiền thì chị tham gia nhé.”
Chị ngẩng mặt lên khỏi quyển sách, cau mày.
“Dù đã tiết lộ sự thật như thế nhưng tôi vẫn có thư mời ư?”
“Dù đã tiết lộ sự thật như thế nhưng chị vẫn là khách quen của em mà.”
Tôi đặt cây bút và tờ giấy đã có thêm vài chữ ký nữa.
Chị Levi nhìn hồi lâu rồi cầm bút viết tên mình vào trong góc nhỏ.
“Em cảm ơn nhiều ạ. Em rất mong chờ chị sẽ ghé qua đấy.”
“Ừ.” Chị đáp. “Nhưng chẳng phải cậu-”
Chị toan nói gì đó song lại thôi. Khoảnh khắc ấy, cánh cửa mở toang làm tuyết lùa vào.
Ông Falluaba bước vào. Bắt gặp ánh mắt của tôi, ông lên tiếng.
“Yuu, cho ta ở nhờ nhà cậu được không?”
3
Bầu trời buổi sáng trong vắt như thể cơn bão hôm qua chỉ là trò đùa. Không khí se lạnh thổi qua cửa sổ làm cơ thể vừa mới tỉnh dậy của tôi dễ chịu vô cùng.
Tôi thay đồ xong, định đi chuẩn bị mở quán thì có tiếng gõ cửa. Nhận được hiệu lệnh của tôi, một khuôn mặt thò vào.
“Cậu dậy rồi à. Bữa sáng xong rồi đó. Là salad Paolaja, cơ mà ta không biết cậu ăn được không nữa.”
Đập vào mắt tôi là ông Falluaba đang mặc tạp dề của bản thân. Khác biệt ở chỗ là nó không phủ xuống hông, chỉ che mỗi ngực ông, và trông như sắp đứt tới nơi vì quá nhỏ vậy.
“...Salad cũng được ạ.”
Ông Falluaba…cái tạp dề…một con rồng huyền thoại lại đi nấu bữa sáng…Rồi Paolaja là cái quái gì nữa…
Nhiều thứ tôi muốn phản bác quá nên miệng chỉ có thể trả lời ngắn gọn.
Song, đối phương có vẻ không để tâm lắm.
“Tốt. Ta thích vị của nó, nhưng vợ ta thì chê, bởi thế hiếm khi ta ăn món này. Bánh mì cũng sắp xong rồi, xuống nhanh nhanh đi nhé.”
Xong, ông đóng cửa, để lại khoảng lặng bao trùm.
“Cái tình huống nực cười gì đây…”
Chẳng ai hồi đáp được cả.
Khi xuống lầu, đồ ăn đã bày sẵn trên quầy.
Nào là bánh mì vừa ra lò kẹp thịt xông khói giòn tan. Bên cạnh phần trứng ốp la vàng óng có kích cỡ nắm tay là dĩa salad. Có vẻ Paolaja là một loại lá màu vàng có vị đắng đặc trưng kèm thoang thoảng mùi phô mai kì lạ. Một hương vị sẽ chia hẳn hai trường phái độc lập: thích, hoặc ghét, vậy thôi.
Trước khi đến ông có mang theo nguyên liệu, kết quả là tôi được dịp trải nghiệm bữa ăn của một long tộc do đích thân ông Falluaba nấu.
Và chính ông cũng đang cặm cụi rửa bát.
“Ấy, ông Falluaba ơi, để cháu dọn dẹp cho.”
“Đừng bận tâm. Ta nằng nặc đòi cậu cho ta tá túc, dĩ nhiên ta phải đảm đương mấy việc này rồi. Ta đâu thể nào làm phiền chủ nhà là cậu thêm nữa, nên không cần lo lắng quá.”
Nói xong, ông tiếp tục rửa trong im lặng. Chuyển động của ông rất thành thục, minh chứng của việc ông đã làm việc này rất nhiều.
Tôi thấy áy náy nhưng vì đây là cách ông Falluaba thể hiện lòng biết ơn của mình nên tôi đành chấp nhận.
Tiện thể thì ông cũng dọn quán giúp tôi nốt.
Đã lâu rồi tôi mới có một buổi sáng thư thái như vầy. Khi tôi xém nữa là ngủ gật vì hơi ấm tỏa ra từ lò sưởi thì tiếng đóng vòi nước làm tôi giật mình tỉnh giấc. Nhìn sang, tôi thấy ông Falluaba vẫy ngón tay vào mấy cái dĩa. Những giọt nước bay lên, tụ lại thành một quả cầu rồi chảy vào lỗ thoát nước, còn đồ đạc thì tự bay vào tủ một cách gọn gàng.
“...Quả là một ma thuật tiện lợi.”
Tôi cũng muốn học nó nữa. Đảm bảo là tôi sẽ tận dụng tối đa nó cả đời luôn.
“Còn việc gì để làm nữa không?”
Ông rồng vừa lau tay vừa hỏi.
“Ờm, ông có hay làm việc nhà không ạ? Tại chuyển động của ông nhìn rất thuần thục.”
“Chính xác. Bọn ta ai cũng tự làm hết chứ không có người hầu như con người.”
Wow, lối sống lành mạnh phết.
“Tuy nhiên, do vợ ta có xuất thân cao quý nên nàng khá tệ mấy khoản đấy. Kết quả là ta quán xuyến mọi việc, tới khi nhận ra thì đã như này rồi.”
Giọng ông vô cùng hiền dịu. Ơ, vậy có nghĩa ông Falluaba là một ông chồng nội trợ hả? Tự dưng tôi cảm nhận cái tạp dề trông hợp với ông hơn hẳn hồi nãy.
“Nhân tiện,” Tôi bày tỏ thắc mắc của mình. “sao ông phải tới đây thế ạ?”
Đêm qua tôi không hỏi mà chỉ cho ông một căn phòng trống để nghỉ ngơi, nên giờ tôi rất tò mò. Ông khoanh tay, rên rỉ với biểu cảm phiền muộn. Tôi đang thấy hối hận vì đã hỏi thì ông lên tiếng:
“Ta thử tìm manh mối về Long Thê trong thành phố, tiếc là không được gì. Ta đành trở lại làng thì vợ ta nổi điên lên, bảo ta đừng có về tay trắng.”
“Nghiêm khắc dữ.”
“Tục lệ cổ xưa của long tộc là khi đi săn thì phải có thành quả mới được quay lại. Ta ngỡ rằng vụ này không liên quan gì tới đi săn cả, xem chừng trong mắt nàng thì ngược lại mới đúng. Rốt cuộc, ta không được phép về nhà.”
Tôi không khỏi thông cảm cho một ông rồng đang thấy chán nản. Và cũng không phải tôi không hiểu lí do của vợ ông. Do cả hai đều là đàn ông, tôi muốn ủng hộ ông hết mình.
Tôi một lần nữa quan sát ông Falluaba…
…và mong rằng ông cởi cái tạp dề kia nhanh nhanh dùm cái. Nó sắp đầu hàng rồi. Với mấy suy nghĩ vẩn vơ ấy, sự căng thẳng bỗng chốc biến mất.
“Ta muốn giải quyết chuyện này bằng mọi giá. Ta muốn được tận hưởng cuộc sống bên cạnh vợ ta, và ta yêu nàng ấy từ tận đáy lòng. Nhưng ta phải làm gì bây giờ…”
Ông ưỡn ngực phát biểu làm độ căng của cái tạp dề đạt cực hạn. Thêm tẹo lực nữa là nó đứt ngay tức khắc. Tôi nhìn xuống ngực mình và thở dài. Tôi là con trai mà, cũng muốn cơ thể thật khỏe khoắn hơn chứ. Tôi với ông Falluaba đúng là khác biệt một trời một vực.
“Phải làm gì…” để có đống cơ đồ sộ ấy đây?
“Ôi Yuu! Cậu nghiêm túc suy ngẫm vì ta ư?!”
Nếu có phòng gym, tôi muốn tới đó.
“Ở đâu…” thì có phòng gym được nhỉ?
“Đúng, là vị trí. Ta cần phải tìm tung tích của cô dâu kia đang ở thành phố này.”
Mà có tìm được đi nữa, vừa mở quán vừa tập luyện…
“Sẽ khó khăn…” để duy trì lắm.
“Ta biết chứ. Tìm kiếm một con người nhỏ bé trong cái thành phố khổng lồ của nhân tộc là điều gần như bất khả thi.”
Không, không phải. Đống cơ của ông Falluaba không phải đến từ việc tập gym, đồng nghĩa rằng tìm phòng gym là…
“Không có…” cần thiết?
“Không hẳn, ta vẫn có manh mối.”
Đúng là chủng tộc khác nhau sẽ dẫn đến thời gian tập cơ sẽ khác nhau, song tốt nhất là đừng quá tham lam. Tôi chỉ cần tí cơ là được. Vậy thì…
“Vẫn còn hi vọng!”
“Chính xác! Vẫn còn hi vọng!”
Tiếng đập quầy vang lên kéo tôi khỏi cơn mê man. Khi ấy tôi mới biết bản thân đã chìm đắm vào suy nghĩ riêng từ lúc nào.
“Yuu…ta cảm kích cậu không biết để đâu cho hết. Không chỉ cho ta ở nhờ, cậu còn thấu hiểu cảm xúc của ta, và coi trọng cả vấn đề của ta nữa…!”
Ông Falluaba cảm thán bằng giọng điệu xúc động, còn tôi thì chẳng hiểu gì sất.
“Ờm…” Tôi toan mở lời thì ông đã đưa tay ngăn tôi lại.
“Không sao đâu Yuu! Ta hiểu mà…Ta cảm nhận rất rõ lòng lương thiện của cậu! Suy cho cùng, ta vẫn phải nhờ cậy cậu giúp đỡ thôi. Ta, một lần nữa, mong nhận được sự trợ giúp từ cậu.”
Tôi không biết vì sao cuộc trò chuyện lại bẻ hướng như vầy, tuy nhiên tôi biết rõ rằng, kiểu này thì tôi không đời nào từ chối được.
“...Nếu ông thấy ổn với cháu, thì cháu sẽ cố hết sức.”
3 Bình luận