Quyển 6

Chương 6: Thiên cơ để ngọn lửa bừng cháy từ tàn tro

Chương 6: Thiên cơ để ngọn lửa bừng cháy từ tàn tro

1

 

Buổi chiều, Aina vào quán, lặng lẽ ngồi vào quầy và cất giọng thản nhiên:

“Để cho chắc, cứ nghe cậu biện hộ cái đã, dù rằng nó sẽ không giúp cậu thoát khỏi việc bị hành quyết công khai đâu.”

“Thế thì biện hộ cũng vô nghĩa mà?”

“Haha, tớ đùa thôi.”

“Cậu đùa đoạn hành quyết công khai đúng không nè?”

“Làm gì có, là đoạn nghe cậu biện hộ cơ.”

“Vậy kiểu gì tớ cũng đi gặp tổ tiên hết à?”

Tôi tìm một chỗ để ngồi. Ban đầu tôi tính ngủ luôn nhưng biết chắc Aina sẽ ghé qua nên đành chờ.

“Nhân tiện, cậu có gặp Linaria không?”

“Có, ở học viện. Cô nàng nói bữa tiệc bị hủy với nụ cười vô cùng hoàn hảo. Tớ hỏi lại, lần này là gì đây?”

Hừm, giải thích sao giờ ta?

“Dù gì thì nguyên nhân đều nằm ở tớ.”

“Hẳn rồi nhỉ”

“Tớ nghĩ tớ đã làm tổn thương Linaria.”

“Y chang tớ đoán.”

“Dẫu rằng tớ không hề cố ý.”

“Thế sao chuyện nó thành ra như vầy?”

“Tớ không thể chấp nhận cảm xúc của Linaria đàng hoàng được.”

“Có lí do không?”

“Cậu ấy không tin lời tớ.”

“Hẳn là cô nàng nghĩ đó là cái cớ thôi.”

“Đến tớ còn thấy nó phi lý nữa là.”

“Nhưng nó lại là sự thật nhỉ?”

“Một sự thật nghe không khác gì một trò đùa.”

“Cậu tìm được cách nào khiến cô ấy tin không?”

“Dù Linaria có tin thì kết cục vẫn vậy à.”

“Tức là cậu bỏ cuộc?”

“Đành chịu thôi. Tớ đâu thể làm gì hơn được.”

CHÁT!

Âm thanh chói tai vang lên. Mặt tôi bị thứ gì va đập vào, kéo theo là cơn đau.

“Tỉnh ngủ chưa?”

Lúc ấy, tôi mới nhận ra Aina vừa tát tôi.

a587d734-b9d2-436c-8e25-14b447700fc2.jpg

“...Ờm, sao cậu đánh tớ?”

“Vì sẽ khiến cậu thông suốt hơn.”

Đoạn, cô dặn tôi dóng tai nghe cho kĩ vì cô sẽ không nhắc lại và ôn tồn nói:

“Cậu đã dạy tớ không được phép bỏ cuộc vì cậu bảo bỏ cuộc chính là trưởng thành. Khi tớ không thể lựa chọn cách sống của mình vì địa vị quý tộc, cậu đã thúc tớ, đánh tớ khỏi cơn mơ hồ và đẩy tớ về phía trước. Còn hiện tại, chính cái người đã giác ngộ tớ kia lại đang ngồi thẫn thờ với bản mặt xụ một đống cùng miệng kêu ‘Đành chịu thôi’? Tớ không cho phép điều đó xảy ra! Cậu đã bóp méo cuộc đời tớ, ép nó thay đổi, vậy thì hãy chịu trách nhiệm đi!”

Ánh mắt lẫn lời nói của cô nàng khiến tim tôi đập còn mạnh hơn cái tát vừa nãy.

“Cậu đã dạy tớ rằng dẫu có thất bại cũng được song phải chống cự tới giây phút cuối cùng. Do đó, xin cậu, đừng bỏ cuộc trước thời khắc quyết chiến.”

Đúng ha. Chính tôi thốt lên mấy cái lời đao to búa lớn bằng vẻ mặt cao ngạo ngút trời mà, giờ thì trông yếu đuối đến hèn hạ. Bị ăn tát cũng đáng lắm.

Mặc cho thua cuộc là hồi kết không thể tránh, ta cũng không được phép ngồi yên. Đó là điều tôi đã truyền đạt cho Aina.

Khi mới đặt chân sang bên đây, do chưa biết phải làm gì nên tôi đã mở cái quán này làm cái vỏ bọc bảo vệ lấy bản thân. Song, tôi hiện tại đã khác. Tôi đã gặp gỡ nhiều người, đã tích lũy được nhiều bài học, đã đủ tự tin bay ra khỏi tổ.

Như Aina nói, tôi phải đấu tranh. Bất chấp thua cuộc, tôi phải vùng vẫy đến cùng cực có thể.

“Cảm ơn cậu nhé Aina. Dù vẫn chưa biết phải hành động ra sao nhưng tớ sẽ luôn giữ tinh thần phấn chấn và cố gắng hết mình.”

“Ừm, vậy mới phải chứ.”

Xong, cô hắng giọng, hạ tầm mắt xuống.

“...Ừm, có đau lắm không? Xin lỗi nha, tớ không kiểm soát được lực.”

“Chà, có một chút.”

Sự thật là mặt tôi còn tê rần, bên má như lõm khoét sâu vào trong ý.

“Còn tay cậu? Để tớ đi lấy đá chườm lên cho đỡ nhé.”

Aina đưa bàn tay đỏ chót cho tôi xem, trông còn đau hơn tôi nữa.

“...Vì lần đầu đánh người khác mà.”

Cả hai gượng cười. Bỗng chuông cửa reo. Một bóng hình vạm vỡ che khuất cả hoàng hôn phía sau xuất hiện.

“Mừng ông quay lại. Ông đã đi đâu thế?”

Ông Falluaba tiến tới, nắm vai tôi.

“Yuu.”

“Dạ?”

“Cậu tổ chức lễ cưới cho ta được không?”

“...Hả?”

Kyaaa! Aina hét lên, dùng tay che miệng, má thì đỏ ửng, mắt láo liên giữa tôi và ông rồng.

“...Chẳng lẽ đây là lí do cậu không thể chấp nhận tình cảm của Linaria?”

“Nhầm rồi mẹ trẻ.”

 

2

 

Ông Falluaba thế chỗ Aina, còn đương sự tỏ vẻ phấn khích tột độ nhưng nhận ra cuộc trao đổi sắp tới của chúng tôi là tuyệt mật nên đã rời đi với câu “Một tiểu thư lại đi xen vào chuyện của các quý ông thì thất lễ quá. Thôi, tớ xin phép.”

Quay về chủ đề chính…

“Hồi nãy ông nói là lễ cưới?”

“Ừ.” Ông gật đầu chắc nịch. “Ta đã nghĩ ra cách giải quyết vấn đề của hai nhân tộc kia.”

“Là vụ đem Sophia đi tế cho nghi thức xong hai bên không được gặp mặt những hai thập kỉ.

“Vì nó, ta phải về làng một chuyến.”

“Ồ, cháu hiểu rồi.”

“Ta báo cáo chuyện ấy với các già làng, song họ bảo cấm tuyệt đối các hành vi liên quan tới con người. Mà, ta đã sớm đoán được nên không ngạc nhiên lắm.”

“Liên quan tới con người…?”

Vế này tôi có hơi để tâm. Tôi là con người hàng thật giá thật nè.

“Có mấy kẻ không hài lòng vì ta thường lui tới các thành phố. Loài rồng cho rằng con người không xứng đáng để quen biết họ. Tới cả vấn đề Long Thê còn bị xem là hành động giả trân nhằm nịnh nọt bọn ta. Kết quả là, có tin đồn nhân tộc còn tục lệ dâng Long Thê là do ta nhằm lung lay địa vị của ta.”

“Cơ sự nào khiến nó ra nông nỗi ấy?”

Ông gãi cằm, trả lời với biểu cảm bảy phần bất lực ba phần thất vọng:

“Sắp tới thời điểm bầu trưởng làng mới rồi. Ta nằm trong số ứng cử viên, đám đó phản đối ta là rõ.”

“Nói sao ta, long tộc nhưng rất nhân tộc, chăng?”

Những thực thể được xem như thánh thần lại đi tranh giành quyền lực và đấu đá chính trị? Tôi đến cạn lời luôn.

Còn ông Falluaba cười ha hả.

“Nhỉ? Rồng hay người, suy cho cùng bản chất đều như nhau. Long tộc âu chỉ là lũ ‘ếch ngồi đáy giếng’, nó lại càng biến chúng thành trò hề hơn nữa. Ta đã thấm thía được chân lý ấy khi đặt chân tới thành phố con người.”

Thật hiếm khi thấy ông rồng buông tiếng mỉa mai.

“Ờm, ông không thích làng của mình hả?”

Tôi thắc mắc và ông thẳng thắn thừa nhận:

“Ừ, ta chẳng hợp với chỗ đó tẹo nào. Phụ thân ta bảo rằng hãy đi ngắm nhìn thế giới và tiếp nhận nó một cách thật khách quan, vì nếu chỉ quanh quẩn nơi ta sinh ra và lớn lên thì chẳng khác nào mắc kẹt trong nhà tù. Ta cũng có quan điểm tương tự.”

Đoạn, ông hỏi tôi “Yuu à, quê nhà của cậu ra sao? Có phát triển hơn cẩ thành phố này không?”. Nhận được cái gật đầu từ tôi, ông tiếp tục:

“Sẽ có một ngày bên đây trở nên giống bên cậu thôi. Nhân loại đúng là có tuổi thọ rất ngắn song lại biết cách tích lũy kinh nghiệm. Thậm chí thời điểm hiện tại, bọn họ đã đạt những thành tựu vô cùng ấn tượng rồi. Ấy vậy, làng bọn ta không hề thay đổi trong suốt hàng thế kỉ qua. Bây giờ vẫn chưa có gì đâu, tuy nhiên sớm thôi bọn ta sẽ phải trả giá vì sự lạc hậu của mình. Cuối cùng con người sẽ  tìm thấy loài rồng, và loài rồng sẽ lần nữa phải lựa chọn: chấp nhận hoặc tiếp tục bỏ trốn. Long tộc sẽ chỉ còn là hư cấu trong khi nhân tộc sẽ khẳng định mình là một phần của thực tại, xóa sổ mọi huyễn hoặc cũng như cả long tộc.” 

Mấy cái vấn đề vĩ mô như vận mệnh thế giới hay tương lai loài rồng thì tôi chịu, nhưng từ giọng của ông, tôi biết ông đang nghiêm túc lo lắng cho đồng tộc của mình.

“Ta đã nghĩ đây là cơ hội tốt để nối lại mối liên kết giữa hai chủng loài đồng thời sửa chữa những tập quán cổ hủ. Đáng tiếc, họ không chịu hiểu, còn cấm cản ta.”

“...Vậy cần phải tổ chức đám cưới làm chi ạ?”

“Ta đã suy xét kĩ rồi. Dù ta có dính líu tới con người cỡ nào thì đám người đấy đâu có ai tận mắt chứng kiến mà bắt bẻ ta. Cùng lắm là bị các trưởng lão khiển trách nhưng ‘một lỗi lầm không bị phát hiện thì không phải là một lỗi lầm’ đúng không?”

“Cháu bất ngờ nha. Ông có lối suy nghĩ linh động tới vậy ư?”

Ông cười một nụ cười rất nhân tộc. 

“Ta học từ cậu đó Yuu. Luật lệ rất quan trọng, đúng, song đôi khi luật lệ sinh ra là để phá. Nếu nó cản trở hạnh phúc của một cặp uyên ương thì thà rằng nó đừng tồn tại.”

Tới đây, tôi không khỏi thắc mắc rằng người trước mặt mình có thật sự là thực thể tối cao mang tên ‘rồng’ không. Ông quá rành con người tới mức vô cùng ấn tượng.

“Ta không thể tiết lộ thân phận của mình được nên sẽ giả làm người đại diện. Bằng lễ cưới, ta sẽ gắn kết linh hồn của cả hai lại và kết nối nó với thế giới trên danh nghĩa phước lành của long tộc. Từ đấy, họ và tình yêu của họ sẽ vượt qua mọi khó khăn. Nếu cần thiết, ta sẽ phụ một tay, chẳng hạn thâm nhập vào làng của họ chăng? Ta học được rằng chuyện kết hôn rất hệ trọng với con người, nên đã giúp thì phải giúp tới cùng, đừng lo lắng quá.”

Ông vỗ ngực tự hào. Ừm thì ông có tinh thần học hỏi là điều đáng mừng đi, cái tôi lo là hình như ông tiếp thu mấy cái hơi kì quặc rồi.

“Kết hôn thì cần gì đến cháu?”

“Một lễ cưới cần phải có nhân chứng, vầ đủ thứ phải chuẩn bị. Ta vẫn chưa quen đi chợ mua sắm cho lắm.”

“Cháu hiểu rồi ạ.”

Nghĩa là vai trò của tôi là chân chạy vặt à? Dễ như ăn bánh.

“Nhanh chóng sửa soạn và kêu họ qua thôi.”

Hôm qua họ có nói địa chỉ chỗ trọ nên tôi có thể liên lạc được ngay lập tức. Đang định rời đi thì tôi sực nhớ một thứ, thứ có thể xem là nguồn gốc mọi sự xoay quanh ông Falluaba.

“À, cho cháu hỏi. Vấn đề với vợ ông ổn cả chứ?”

Ông xấu hổ đáp:

“À, cái đó, có thể xem là đâu vào đấy đi ha. Lúc về làng, ta có kể toàn bộ đầu đuôi sự việc, và nàng ấy bảo ta hãy mau mau giải quyết vấn đề để còn nhanh chóng trở về nữa.”

Đây là lần đầu tiên tôi được nghe cuộc trò chuyện của một cặp vợ chồng long tộc. Tôi thấy mừng cho ông vì tất cả đều êm đẹp.

Và tôi những gì mong sắp tới cũng sẽ được suôn sẻ.

 

3

 

Hôm sau, tôi thu thập được hầu hết những món đồ ông Falluaba yêu cầu tại cửa hàng chuyên bán đồ trang trí đám cưới. Người chủ quán gửi tôi lời chúc mừng làm tôi chỉ biết cười gượng, song tôi không lên tiếng phủ nhận. Còn đương sự thì đi thông báo cho cặp đôi và nhận lời đồng ý ngay tắp lự. Tình cảm của họ lớn đến mức họ không ngần ngại trao nửa cuộc đời mình cho đối phương.

Lễ đường hiển nhiên là ở quán, được tổ chức vào buổi tối. Ông Falluaba dùng ma thuật đẩy bàn ghế sang một bên tạo không gian trống, chỉ chừa lại đúng một cái bàn được phủ tấm vải trắng đầy hoài niệm. Tôi tự hỏi cặp đôi đã dùng nó bây giờ ra sao, hẳn đã quên tôi rồi cũng nên.

Trên bàn để giá nến bằng bạc ở trung tâm, phía trước là một cái bình nhỏ cùng hai cái ly. Bên hông là một cái khay đựng hai dải ruy băng đen và trắng. 

Tôi vừa mặc một cái áo choàng rộng vừa thắc mắc:

“Ruy băng dùng để làm gì ạ?”

“Một vật quan trọng đấy. Người nam sẽ trao dải trắng cho cô gái anh muốn kết duyên, còn người nữ sẽ đưa ngược lại dải đen cho chàng trai để thể hiện lời đồng ý.”

“...Thật không ạ?”

“Cậu muốn hỏi cái gì?”

“Thì cái việc đưa dải ruy băng tương đương với lời cầu hôn ý.”

“Ta hiểu mà. Ta chẳng rõ vì sao trao đổi tín vật lại làm tình cảm đôi bên thêm sâu đậm.”

Không, ý tôi không phải…Thôi kệ đi.

Đây là lần thứ hai trong đời tôi tham dự đám cưới. Lần đầu là của họ hàng hồi tiểu học, và lúc ấy  tôi chỉ làm khách thôi.

Nhưng hôm nay thì khác. Tôi sẽ vào vai nhân chứng. Dù chẳng có nghĩa vụ gì nhiều, tôi vẫn thấy lo lắng. Suy cho cùng kết hôn là dấu mốc quan trọng của đời người mà.

Khi gần như xong xuôi, Aluff và Sophia bước vào làm chuông cửa rung.

“Chào mừng hai người. Chúng tôi đang đợi hai người đây.”

Tôi đón họ bằng một nụ cười, có điều phản ứng của họ lại không mấy thiện cảm, bằng chứng là Aluff nhanh chóng đứng chắn cho Sophia.

“Và cậu là?”

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt thăm dò. Tôi lập tức hiểu ra rằng đối phương đã quên tôi.

Lòng tôi khẽ dao động nhưng nhanh chóng bị giấu nhẹm đi bằng nụ cười.

“Tôi là chủ quán và sẽ làm nhân chứng cho hai người.”

“Đã thất lễ rồi. Mong cậu giúp đỡ.”

Sophia bỗng bước lên.

“Mùi hương này, là cà phê?”

“Vâng. Đây là quán chuyên phục vụ cà phê.”

“Quán chuyên phục vụ cà phê ư? Nghe tuyệt quá.”

Thực ra cô uống ở đây rồi. Và hôm nay không phải lần đầu chúng ta gặp nhau. Tôi còn biết hoàn cảnh của hai người nữa cơ. Ước gì tôi có thể giãi bày tất cả, có điều tôi sẽ không làm thế.

Ngay từ đầu hai bên chẳng có gì để nói cả, chưa kể chúng tôi đã trở lại làm người dưng, đồng thời không có lí do nào để thắt chặt mối quan hệ, thành ra bầu không khí hiện tại rất khó xử. May là ông Falluaba bước ra từ hành lang đã cứu cánh kịp thời.

“Yuu ơi, bộ đồ này quá nhỏ với ta. Ô, tới rồi hả? Bắt đầu luôn thôi. Hai người chuẩn bị đồ chưa?”

Họ gật đầu. Ông liền ra hiệu để ông dẫn vào phòng thay đồ.

Cặp đôi nhìn nhau, và Aluff đã đẩy lưng Sophia đi, bảo” Anh thay ở đây cho.”. Cô nghe theo.

Khi bóng lưng hai người đã khuất, anh ta vào quầy sửa soạn. Giờ đi chỗ khác thì kì, mà tôi đâu thể nhìn người ta thay đồ được nên đành đánh mắt về phía cửa sổ. Tiếng sột soạt phát ra.

“Một mình cậu quản lí cả quán hả?”

“Chính xác. Mỗi tôi thôi.”

“Trẻ thế mà phải gánh vác trách nhiệm lớn vậy hẳn là khó khăn lắm.”

“Nhiều khi còn thấy não nề nữa kìa.”

Khoảng lặng lên ngôi. Tôi muốn phá vỡ bầu không khí, bèn lựa câu hỏi:

“Hai người đã đi du hành để tìm long tộc đúng không?”

“Ừ, dù không khác bỏ trốn là bao. Nói đúng hơn, là tôi đã lôi kéo em ấy.”

Cái này tôi mới biết đó. Tới từng hành động cũng toát lên sự mạnh mẽ gớm.

“Tuy nhiên, em ấy còn có gia đình ở quê nhà nữa. Nếu sự tự do của em được đảm bảo, tốt nhất chúng tôi nên trở về thì hơn. Và để làm được điều đó, chúng tôi cần phải dựa vào long tộc để thuyết phục được làng.”

Tiếng sột soạt không còn, báo hiệu anh ta đã thay xong.

“Vì em ấy, tôi có rời xa quê hương cũng được…”

“Tức nó vốn là kế hoạch của anh.”

Tôi quay người, thấy Aluff đang tựa vào quầy trong bộ đồ trắng tinh.

“Dẫu sao tôi cũng là người đã ‘bắt cóc’ Long Thê đời kế tiếp mà, vác mặt về là ăn án tử ngay.”

“Án tử…”

Tôi tự hỏi nếu ông Falluaba can thiệp thì giúp được anh không? Tuy nhiên, Aluff chỉ thản nhiên cười:

“Ổn cả thôi. Miễn là Sophia được sống một cuộc đời tự do theo ý em, tôi sẵn sàng bất chấp tất cả. Nếu em muốn quay về, tôi nguyện đồng hành cùng em tới cuối con đường.”

Lời của anh quá đỗi bộc trực khiến nó bộc lộ sự quyết tâm vững vàng của chủ nhân nó.

“Hà cớ gì anh phải làm tới mức ấy?”

“Tới mức ấy?”

“Rời xa quê nhà, hi sinh mạng sống, và anh vẫn cười vô tư lự?”

Aluff nhìn tôi bằng đôi mắt ấm áp, trả lời:

“Cỡ này thì cậu hiểu nhỉ. Rằng có những điều quan trọng hơn tất thảy những thứ còn lại. Thay vì quê nhà hay tính mạng bản thân, tôi chọn người tôi yêu nhất. Cậu rồi sẽ gặp người đó thôi, cuộc gặp gỡ định mệnh chỉ xảy ra một lần trên đời. Do đó, hành động của tôi âu là lẽ thường tình, vì miễn là có cô ấy kề cạnh, với tôi vậy là đủ.”

Hệt như lời của ông Corlone từng nói, rằng ta chỉ gặp được người con gái là vì tinh tú soi sáng cả đời ta một lần duy nhất. 

Làm sao tôi biết thời khắc ấy? 

“Làm sao tôi biết đối phương là nửa kia cả đời có một ấy?”

Tôi muốn biết câu trả lời. Và ắt hẳn nó sẽ là lời giải đáp cho cảm xúc và suy nghĩ của tôi.

Đáng tiếc, Aluff lắc đầu.

“Tôi không biết.”

“Nhưng…”

“Nó không phải kiểu tình yêu sét đánh hay dính bùa mê thuốc lú. Cậu không thể nhận thức bằng bản năng hay trái tim đâu. Có khi cậu còn chạm mặt  người lí tưởng hơn gấp bội không chừng. Thế giới vốn vận hành như thế rồi.”

Lời của anh ‘câu trước đá câu sau’ làm tôi hoang mang.

Aluff ngượng nghịu gãi má, nom chừng đang lựa lời.

“Thực ra cái đó không quan trọng lắm đâu. Sophia đã luôn bên tôi, và tôi đã quyết định chọn em ấy làm nửa kia của mình để luôn được bên em đến hết đời. Đơn giản thế thôi.”

“Anh quyết định à?”

“Chính xác, là do tôi quyết định chứ không phải ai khác. Kế đáy là quyết tâm, cuối cùng là hành động. Như vậy mới có thể gọi là yêu lấy một người, đúng không nào?”

Thật là một câu trả lời đơn giản đến không ngờ. Tôi cứ ngỡ những người yêu nhau đến với nhau là bởi định mệnh, bởi họ cùng tần số, bởi họ vốn có một mối liên kết chặt chẽ ngay từ đầu hay đại loại thế chứ.

“Nó cũng là lí do người ta kết hôn: để tuyên bố rằng mình đã chọn đối phương. Và nếu bên kia có cảm xúc tương tự  thì tôi còn mong chờ điều gì hơn được nữa?”

Bỗng Aluff đứng thẳng người nhìn sau lưng tôi. Tôi cũng quay sang. Đứng đó là Sophia trong bộ váy cưới màu đen tuyền tựa màn đêm cùng lớp trang điểm nhẹ nhưng vẫn đủ để làm nổi bật sự xinh đẹp của cô.

“...Em thật xinh đẹp.”

“...Cảm ơn anh.”

Họ nhìn nhau đắm đuối. Nụ cười họ trao cho đối phương là nụ cười hạnh phúc nhất thế giới này.

 

4

 

Lễ cưới thật ra vô cùng đơn giản. Suy cho cùng, chúng tôi đâu khách mời, bánh kem, đồ ăn. Đây còn chẳng phải là nhà thờ với các bức tranh kính diễm lệ và tiếng chuông âm vang lay động lòng người nữa là.

Tôi vào vai nhân chứng, còn tư tế là ông Falluaba. Địa điểm là một quán cà phê. Những người biết cặp đôi trước mặt sắp thành vợ chồng chỉ có trời, đất, và bốn con người tụ họp ở nơi này. Trái ngược với vẻ đơn sơ, hai nhân vật chính của ngày hôm nay đang vô cùng hạnh phúc.

Ông Falluaba cất giọng trang trọng:

“Hỡi chú rể, liệu cậu sẽ lấy cô gái làm vợ, sẽ luôn yêu thương, trân trọng, chia sẻ và giúp đỡ nửa kia, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, luôn một lòng chung thủy đến khi cái chết chia lìa không?”

“Tôi xin thề trên cái tên và cuộc đời của mình.”

Ông rồng đưa dải ruy băng trắng cho Aluff rồi quay sang Sophia:

“Hỡi cô dâu, liệu cô sẽ lấy chàng trai làm chồng, sẽ luôn yêu thương, trân trọng, chia sẻ và giúp đỡ nửa kia, khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, luôn một lòng chung thủy đến khi cái chết chia lìa không?”

“Có. Tôi xin thề trên cái tên và cuộc đời của mình.”

Cô được trao cho dải ruy băng đen. Xong, ông Falluaba hướng thẳng về trước. Cử chỉ lẫn phong thái uy nghi của ông đã biến không gian xung quanh thành thánh địa.

“Giờ, hãy đưa sợi chỉ sinh mệnh của mình cho đối phương.”

Cặp đôi mặt đối mặt, ánh mắt đổi ánh mắt, nụ cười hòa nụ cười.

Aluff nâng dải ruy băng màu trắng lên. Sophia nhận lấy rồi trả lại cho anh cái màu đen của mình.

Ông Falluaba bỗng quay sang tôi.

“Hỡi nhân chứng, cậu có chứng giám cho lời thề của họ và sợi chỉ sinh mệnh họ đã trao không?”

Bị hỏi đột ngột làm tôi nhất thời không kịp phản ứng. Tôi hắng giọng, nhanh chóng chỉnh trang trang phục và dõng dạc:

“Có, tôi xin chứng giám.”

“Tốt. Bây giờ, kể từ giây phút này, ta sẽ tuyên bố với thế giới về hôn nhân của cặp đôi trước mặt. Nhân danh Hắc Long Falluaba…”

Trong khoảnh khắc, ông liếc tôi nhưng nhanh chóng thu ánh mắt về.

“...Ta sẽ ban phước lành của cổ long cho những ai có mặt một bằng lời thề. Rằng miễn các ngươi không đi ngược lại lời nói của mình, không phản bội lại những gì đã ước thệ, mối liên kết của các ngươi sẽ mãi mãi được thế giới khắc sâu và ghi nhớ.”

Giọng ông dõng dạc vang khắp quán. Chợt, tôi thấy nổi da gà. Dù không thể quan sát bằng mắt thường, chắc chắn có thứ gì đó lớn lao đã thay đổi. Bằng sức mạnh của ông, một nam một nữ đã nên duyên dưới sự chúc phúc của một con rồng.

Sau đó, ông đưa cho hai người cái ly và rót cà phê tôi pha từ cái bình nhỏ bên cạnh. Sophia lộ vẻ bối rối.

“Nó là…”

“Bình thường sẽ là nước thánh hay rượu. Nhưng chúng ta đang ở quán cà phê mà, dùng cà phê mới chuẩn bài.” Ông cười. “Giờ thì, đây sẽ là thứ thức uống đầu tiên hai người thưởng thức với nhau sau khi đã thành vợ chồng. Hãy nâng ly chúc mừng nào!”

“Ô!”

“Vâng!”

Họ cụng ly, uống cạn một hơi rồi ném xuống sàn làm các mảnh thủy tinh rơi vung vãi khắp nơi.

Aluff không quen với vị đắng nên mặt anh nhăn tít. Thấy vậy, Sophia cười lớn, cười đến độ chảy nước mắt.

Bốn người chúng tôi đã tổ chức lễ cưới thành công. Địa điểm là quán cà phê đơn sơ, khách mời chẳng có một mống, thậm chí còn không có đồ trang trí lộng lẫy hay những bó hoa kiều diễm. 

Một số người sẽ cho rằng sao đám cưới gì mà hiu quạnh và buồn tẻ quá, tuy nhiên nếu được xem gương mặt của hai người đang cười đùa với nhau thì họ sẽ phải suy nghĩ khác đấy. 

Vì trông họ thế ấy rõ ràng là đang hạnh phúc nhất thế gian ngay bây giờ rồi còn gì nữa.

Và tôi rất tự hào vì được chứng kiến khung cảnh kia.

 

5

 

Tôi bắt đôi tay chìa về phía mình.

“Tôi rất biết ơn về ngày hôm nay. Đây chắc chắn là lễ cưới tuyệt vời nhất từ trước đến giờ.”

“Là tôi phải cảm ơn mới đúng. Tôi đã có những kỉ niệm rất đẹp.”

 Tôi tiễn hai người họ trong cơn gió tuyết.

“Giờ hai người định về làng hả?”

“Không, tuyết mạnh quá không đi được. Ngày Vô Dạ cũng tới gần rồi nên chúng tôi tính đón năm mới ở đây và khởi hành khi tiết trời đã sang xuân.”

“À, ra vậy.”

Tôi tính tiếp tục nhưng đã ngậm miệng.

“Cậu vừa nói gì hả?”

“...Quán của tôi sắp tổ chức một bữa tiệc vào ngày Vô Dạ.”

“Ồ, nghe tuyệt ghê.”

Đoạn, Sophia kéo tay áo của Aluff.

“Như cậu đã thấy, Sophia đang rất hào hứng. Nếu được, cậu có thể mời cả chúng tôi được không?”

Tôi không có lí do để từ chối họ, bèn lấy tờ giấy ra. Thôi thì cứ đại đại đi, dẫu sao mọi người đều sẽ quên tôi cả.

 “Hai người kí giúp tôi nhé?”

“Tất nhiên.”

Aluff nhận lấy, kí rồi đưa cho vợ mình. Kí xong, cô nghiêng đầu.

“Có chuyện gì thế?”

“Không, không có gì. Chỉ là chỗ trống quá chừng nhưng tôi tự dưng lại đi kí trong góc ấy mà.”

Chữ kí của các khách quen dần biến mất. Ấy vậy, họ chọn chỗ trong góc như thể để không chồng lên những người khác.

“Chẳng nhẽ cưới anh xong là em khiêm tốn hiền thục liền hả?”

“Oya, ý anh là bình thường em không khiêm tốn hiền thục á?”

“Ặc, lỡ mồm.”

“Thiệt tình.”

Sophia giả làm mặt giận dữ với chồng trả bút viết cho tôi.

“Tôi rất mong chờ ngày Vô Dạ đấy. Cảm ơn cậu đã giúp đỡ, tôi sẽ không bao giờ quên hôm nay đâu.”

“Tôi cũng vậy. Hẹn gặp mặt lần tới nhé.”

Tôi dõi theo hai người họ vai kề vai rời đi. Dù bóng dáng họ đã khuất trong màn tuyết, tôi vẫn đứng yên.

Chuông cửa reo. Ông Falluaba bước ra.

“Yuu ơi, vào đi kẻo bị cảm.”

Mặc cho cơ thể đã lạnh thấu xương, tôi không đáp. Ông rồng đi tới cạnh tôi, mắt cùng tôi hướng về phía trắng xóa xa xăm.

“Cảm ơn cậu vì đã chiều theo cái ý tưởng ngẫu hứng trời ơi đất hỡi của ta nhé. Nếu có cách để trả ơn cậu thì tốt quá.”

“Cháu có làm gì đâu ạ.”

“Không, cậu sai rồi.”

Tôi bị phản bác thẳng thừng.

“Nghe nè Yuu. Mọi thứ trên thế giới đều có liên kết với nhau. Dù cậu nghĩ mình không làm gì, trên thực tế nội việc có cậu ở đây thôi đã mang đến rất nhiều thay đổi.”

Nghe vậy, tôi quay sang, bắt gặp biểu cảm dịu dàng của ông rồng.

“Sau khi tìm thấy quán và gặp cậu, ta bắt đầu lui tới thành phố thường xuyên và được trò chuyện, tiếp xúc với rất nhiều người từ đủ loại chủng tộc. Khoảng thời gian ấy chỉ tồn tại là vì có cậu. Nó cũng là lí do ta ở đây. Nói đâu xa, nếu không có cậu, cặp uyên ương kia cũng sẽ không thể trở thành vợ chồng.”

Hãy lắng nghe thật kĩ những lời ta sắp nói, ông đặt tay lên vai, mắt nhìn thẳng vào tôi, tiếp tục:

“Cậu có thể bị kéo sang thế giới này không vì lí do nào cả. Song hành động và cuộc đời của một con người tên Yuu chắc chắn đã mang lại ý nghĩa. Dù các mối liên kết đều biến mất, dù sự tồn tại của cậu chìm vào quên lãng, thành quả đạt được nhờ cậu vẫn sẽ còn ở đó. Những người cậu đã dang tay giúp, những mảnh đời cậu đã đổi thay, dấu ấn của cậu sẽ luôn đọng lại như ánh nến rực rỡ giữa đêm đen. Và ta xin đặt cả cái tên và tính mạng thề với cậu, ngay cả khi cậu biến mất, ta sẽ không bao giờ quên rằng đã từng có một người tên Yuu đứng cạnh ta.”

Cổ họng tôi nghẹn đi.

Hơi thở tôi đứt quãng.

Mắt tôi nhắm nghiền, răng tôi nghiến chặt.

“Sống trên đời mà không có nổi một mối liên kết nào ắt hẳn phải cô đơn lắm. Và chẳng ai có thể thấu hiểu được nỗi thống khổ của cậu. Đến ta còn chẳng tưởng tượng được việc bản thân bị lãng quên sẽ đau đớn đến nhường nào.”

Ôi thôi, tôi không thể ngăn nước mắt mình ứa ra được nữa. Hàng lệ liên tục trào ra như vỡ bờ.

“Hãy ưỡn ngực và ngẩng cao đầu đi Yuu, cậu có quyền cảm thấy hãnh diện. Không một ai có khả năng chịu đựng sự cô độc mỗi ngày nhưng vẫn sống thật mạnh mẽ như cậu cả. Mọi thứ cậu làm ở thế giới này đều vô cùng tuyệt vời.”

“...Vâng.”

Tuyết đang rơi. Khung cảnh độc màu trắng xóa. Những cơn gió mang theo ê buốt thổi càng lúc càng mạnh, chắn cả tầm nhìn của người đi đường. Thế là tôi có cơ hội được khóc. Tôi mở mọi ổ khóa trong tim, để tất cả những thứ giấu kín cùng tràn ra. 

Ahhh, sắp kết thúc thật rồi. 

Tôi cần phải chăm chỉ hơn nữa. Trước khi rời đi, tôi phải giải quyết chuyện của Linaria lẫn của quán. Đó giờ tôi đã đối phó đủ vấn đề bị ném vào mặt rồi nên xem như là làm cho trót ha.

Tôi còn nhớ mình đã nỗ lực thế nào vì người khác. Tôi tin rằng nếu làm điều đấy, có lẽ tôi sẽ tìm được giá trị của bản thân - thứ vô cùng cần thiết để tôi, một kẻ ngoại lai, được phép tồn tại ở thế giới này. Nó cũng là lí do cho những hành động liều lĩnh của tôi.

Tôi cứ ngỡ mình lao tới thật nhanh vì lợi ích của người khác, ai dè suy cho cùng đều là vì bản thân cả.

Dẫu thế, mọi thứ chắc chắn đều đã được kết nối.

Có người trở thành vợ chồng, có người không bị ép gả cưới, có người theo đuổi được ước mơ của mình,...

Tôi sẽ biến mất, nhưng họ vẫn ở lại nơi đây. Cuộc đời họ vì giao thoa với tôi tại một điểm nào đấy mà rẽ lối, còn cuộc đời tôi cũng do họ mà sang chương. Và vậy là đủ. Miễn là khoảng thời gian tôi ở trên thế giới này mang lại chút ý nghĩa thì tôi đã mãn nguyện lắm rồi.

Cho nên, vậy là đủ.

Tôi không cần đứng trong quán với nụ cười công nghiệp (giả tạo) kia nữa.

Ở đây, tôi không phải là chủ quán cà phê. Ở đây, tôi là Kurosawa Yuu.

Tuyết ngày một dày. Có lẽ cả ngày mai cũng tương tự. Tuy nhiên, sẽ có ngày tuyết tan đi, và khi xuân đến chính là lúc chẳng còn ai nhớ về mùa đông giá lạnh. Các mùa cứ luân phiên nối đuôi nhau, năm này qua tháng nọ, tựa thời gian, trôi mãi, trôi mãi, chỉ vậy thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!