Nữ hoàng ngư long xé nước lướt tới. Sự uy nghiêm từ cơ thể thuôn dài của nó lấp đầy sông Hàn. Những hóa thân đang đuổi theo ngay lập tức dạt ra xa khỏi bờ sông.
"Ôi mẹ ơi!"
"Cái quái gì thế?"
Sự uy nghi của sinh vật trước mắt khiến cả không gian trở nên tĩnh lặng. Tôi đang đứng trước kẻ thống trị của một loài. Một lần nữa tôi lại cảm nhận được sự phi thường của Shin Yoosung và Lee Gilyoung.
“Xuống đây nào."
Nữ hoàng khẽ hạ râu xuống mặt nước. Quả nhiên, dù sử dụng cùng một kỹ năng nhưng hiệu quả chắc chắn không thể giống nhau được. Cảm giác này giống hệt lúc tôi dùng ‘Phong Chi Đạo’ của Lycaon. Tôi tiến lại gần và bám vào lớp vảy của nó để leo lên.
Cơ thể nữ hoàng rung lên như muốn từ chối tiếp xúc với tôi. Đây đã là giới hạn của tôi rồi. Thú thật, tôi cảm thấy thùy trán mình như bốc cháy vì cố duy trì kết nối với nữ hoàng.
Tôi bỏ lại đám hóa thân đang săn lùng mình phía sau và mở miệng,
"Đi thôi."
Thế là cuộc vật lộn giữa tôi và nữ hoàng bắt đầu. Nó bơi xuyên qua làn nước, mặc kệ tôi có thở được hay không.
"Ặc!"
Tôi cố đớp lấy không khí, trông chẳng khác gì một con chuột lột.
"Cái con này…!"
Đám ngư long xung quanh hí hửng bơi theo, hệt như đang coi trò vui.
[Chòm sao 'Tù Nhân Của Vòng Kim Cô' đang cười nhạo bạn.]
Khả năng điều khiển của tôi như hạch nhưng ít nhất nữ hoàng vẫn di chuyển theo hướng tôi muốn. Đó là phía tây nam quận Yongsan. Là đảo Nodeul, một trong số ít hòn đảo trên sông Hàn. Nếu tôi nhớ không lầm, hòn đảo này là nơi có khả năng cao Tai ương Hồng Thủy sẽ nở ra.
「 Tai ương thứ năm nở ra trên một hòn đảo nhân tạo ở sông Hàn. 」
‘Cách Sống Sót’ là một cuốn tiểu thuyết không xác định năm tháng cụ thể. Do đó, tôi không biết chính xác bối cảnh của ‘Cách Sống Sót’ dựa trên năm nào. Tôi từng nghĩ nó gần với năm tôi sống nhưng truyện đã được đăng tải suốt 10 năm và sự phát triển công nghệ trong đó lại không khớp. Hầu như không có thiết bị hiện đại nào được nhắc đến trong ‘Cách Sống Sót’ và đôi khi cũng chẳng có địa danh cố định.
Tình huống này là một ví dụ.
'Một hòn đảo nhân tạo trên sông Hàn… là cái xó nào chứ?'
Tuy nhiên, tôi vẫn có thể xác định đó là đảo Nodeul nhờ vào mô tả và kích thước của thiên thạch.
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang khi nữ hoàng đột ngột dừng lại. Tôi bị hất xuống đảo Nodeul. Nữ Hoàng Mirabad liếc nhìn tôi một cái rồi biến mất vào lòng sông Hàn. Đúng là đồ vô tâm.
[Kỹ năng độc quyền 'Thẻ Đánh Dấu' đã tắt.]
"Khụ khụ."
Đầu óc tôi quay cuồng, tôi nôn hết lượng nước sông tràn vào phổi khi nãy rồi ngẩng đầu lên. Khung cảnh đảo Nodeul trải ra trước mắt.
Tôi chưa từng đến đảo Nodeul bao giờ nhưng có gì đó rất lạ. Cây cối trên đảo vẫn giữ dáng vẻ trước tận thế.
Đám ngư long đã biến mất và đám người truy sát bắt đầu vượt sông. Một vài tên còn biết bay nữa chứ. Tôi nấp sau một cái cây, nín thở quan sát.
"Hắn đâu rồi? Rõ ràng là hắn đến đây mà?"
Tôi không ngờ lại có nhiều người học được kỹ năng Bay Lượn đến vậy. Mấy gã này đâu phải quy hoàn giả. Sao chúng thích nghi nhanh vậy?
Nhiều tên đáp xuống đảo Nodeul và nhìn quanh.
“Đại ca, mình chia nhau ra tìm đi. Em không dám đánh nhau một mình đâu.”
"Đồng ý. Mày có thấy mấy ngôi sao trên đầu hắn không? Hắn là quái vật đấy."
“Đối phó với quái vật thì chẳng cần mấy cái phẩm chất anh hùng đâu.”
“…Liệu hắn có mạnh bằng vị vua phía tây không?”
Mấy người đó đang bàn cách giết tôi. Tôi thấy thật mất mặt khi bị lôi ra so với Yoo Junghyuk. Tôi chỉ muốn trốn cho qua hết thời gian, nhưng đúng lúc đó lại có người bước ra từ khu rừng trên đảo.
"Mấy ông chú nên cẩn thận đấy. Biết điều thì cút khỏi hòn đảo này ngay đi."
Một giọng nói mạnh mẽ vang lên. Cô nhóc mặc áo hoodie đen khoác ngoài đồng phục bước về phía đám người.
"Mày là ai?"
"Ranh con láo toét…"
"Tay taooooo!"
"Ááááá!"
Thanh kiếm của cô nhóc vung lên trong không trung và mấy tên bị chặt tay hét lên thảm thiết. Một hóa thân tương đối trẻ hét lên.
"Là cô ta, hóa thân của Trung Vũ Công!"
"Cái gì? Tại sao con nhỏ đó lại ở đây?"
"Chạy! Chạy mau!"
Đám người vội vàng sử dụng kỹ năng bay nhưng nhưng năng lực của chúng thấp hơn tôi tưởng. Một vài người còn khá ổn. Tuy nhiên, Trung Vũ Công sẽ không chọn bừa bất cứ ai làm hóa thân, kể cả khi đó là hậu duệ của bạn ngài ấy.
Cô nhóc chĩa lưỡi kiếm sắc bén về phía tôi.
“Chú à, ra đây đi. Có cái dấu mục tiêu to đùng lơ lửng trên đầu mà còn núp làm gì?”
Nhắc mới nhớ, tôi vẫn còn cái mũi tên trên đầu. Tôi thở dài, giơ tay đầu hàng và bước ra ngoài.
"Nhóc định giết chú à?"
"Tôi cũng muốn lắm nhưng Sư phụ sẽ buồn đấy."
Lee Jihye cất kiếm và cười lớn. Chỉ 10 ngày không gặp mà sức mạnh của cô bé đã tăng lên đáng kể rồi.
Lee Jihye nhìn cánh tay bị thương của tôi và hỏi.
"Chú vẫn khỏe chứ? Tôi không nghĩ là chú ổn đâu."
"Vậy sao còn hỏi? Chú tưởng nhóc về trường trung học Daepong rồi. Sao nhóc lại ở đây?"
"Mấy hôm trước Sư phụ tới đón tôi. Chẳng biết sao Sư phụ tìm được tôi nữa."
Yoo Junghyuk? Tôi biết Lee Jihye là thành viên chủ chốt trong nhóm của Yoo Junghyuk nhưng việc hắn đích thân đi tìm cô bé…
Tôi dùng ‘Bình Tĩnh Quan Sát’ kiểm tra chỉ số của cô bé. Tổng chỉ số đại khái hơn 160. Sức mạnh và thể lực có vẻ hơi thấp nhưng cô bé đã đạt đến giới hạn chỉ số của kịch bản thứ năm.
Hơn nữa, ‘Sát Quỷ’ và ‘Kiếm Đạo’ cũng đã tiến bộ hơn. Dường như tất cả các nhân vật trong 'Cách Sống Sót' đều phát triển nhanh hơn khi không ở gần tôi. Chẳng lẽ là do tôi ngáng đường bọn họ sao?
"Thế còn nhóm của chú sao rồi? Chú gặp chị Heewon chưa?"
"Mọi người đang đợi ở quận Yongsan. Chú vẫn chưa gặp Heewon."
"Tiếc quá. Chị ấy muốn gặp chú lắm đấy."
Nghĩ lại thì, tình huống của Jung Heewon và Lee Jihye khá giống nhau. Tôi cẩn thận quan sát xung quanh và hỏi,
"Nhóc đến cùng Yoo Junghyuk à?"
"Hả? Sao cái gì chú cũng biết thế?"
Ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng động từ mép đảo Nodeul. Những hóa thân vừa chiến đấu xong với ngư long đã bắt đầu tiến về phía hòn đảo.
Có người chèo thuyền vịt, có người bơi, có người đi thuyền, thậm chí dùng kỹ năng đặc biệt. Trông như đoàn khách du lịch.
"Tìm thấy rồi! Hắn ở bên kia!"
Và tôi là điểm du lịch. Lee Jihye tức giận khi nhìn thấy các hóa thân.
"Sao chú lại kéo cả đám rác rưởi đó đến đây vậy?"
"Chú mang họ đến để bắt tai ương."
Một số người thực sự chuẩn bị để đối phó với tai ương, nhưng đa phần chỉ là những kẻ ẩn nấp đâu đó trong Seoul, chờ người khác hoàn thành kịch bản chính rồi tranh thủ hành động nhân lúc phe kia kiệt sức.
Tai ương cuối cùng không thể bị đánh bại bằng kiểu quyết tâm hời hợt đó. Nếu tất cả không cùng chiến đấu…
"Sao chú lại làm vậy? Vô ích thôi."
"Hả?"
"Sẽ không có tai ương nào đâu. Sư phụ đang xử lý rồi."
Tôi nhìn chằm chằm Lee Jihye với vẻ không tin nổi.
“Tai ương cuối cùng chẳng nguy hiểm gì đâu. Chỉ là… lũ vô dụng không được phép vào đảo. Chết tiệt, chúng vào rồi.”
Lee Jihye lại rút kiếm ra. Đây là lý do Lee Jihye kiểm soát hòn đảo. Và nhóc không phải là người duy nhất chặn lối vào. Một người đàn ông to lớn vẫy tay về phía con tàu đang tới.
"Mọi người, không được phép vào đây. Đây là khu vực nguy hiểm!"
"Gì cơ? Mày là ai?"
"Tôi là trung úy thuộc đơn vị 6502…"
"Nói nhảm cái gì thế?!"
Một lưỡi dao bay đến bị người đàn ông bắt gọn bằng tay trần, anh tuyên bố,
"…Chống lại chính quyền nguy hiểm lắm đấy."
"M-Mày!"
Vị trung úy khoác bộ đồ trông y như một con gấu to tướng, kèm theo đó là bộ râu lởm chởm.
"Tôi sẽ đưa mọi người đến nơi an toàn."
Vị trung úy nhấc bổng gã đàn ông bằng một tay và ném hắn sang bờ bên kia sông Hàn. Gã đàn ông bay qua sông Hàn với tốc độ kinh hoàng và hạ cánh ở bờ đối diện.
Vị trung úy hỏi,
"Còn ai cần hướng dẫn không?"
"Điên rồi! Quái vật!"
Viên trung úy đối mặt với đám hóa thân có đôi mắt mệt mỏi, như thể cả một ngọn núi đang đè lên đôi vai anh. Đó là gương mặt của một người kiệt quệ đến thảm thương.
「 Mệt quá… 」
「 Chắc mình chết mất… 」
「 Anh Dokja, anh đâu rồi? 」
"Anh Lee Hyunsung."
Ngay khoảnh khắc đó, Lee Hyunsung nhìn tôi. Biểu cảm của anh ấy không khác gì một người tìm thấy ốc đảo giữa sa mạc.
"Anh… Anh Dokja?"
Lee Hyunsung đi về phía tôi. Tôi theo bản năng lùi lại một bước.
"A-Anh Dokja! Là tôi đây! Lee Hyunsung!"
Tôi vừa định mở miệng thì một nhóm hóa thân khác đổ bộ lên đảo.
"Ở bên kia! Bắt lấy hắn!"
Khuôn mặt Lee Hyunsung méo xệch.
"Tôi… đã bảo đây là khu vực nguy hiểm mà!"
Anh ấy quay người lại và đấm mạnh xuống đất.
[Nhân vật 'Lee Hyunsung' đã sử dụng tinh ấn 'Phá Sơn Lv. 5'.]
Toàn bộ đảo Nodeul rung chuyển khi rìa đảo bị đánh bật tung. Tôi ngẩn người trước cảnh tượng đám hóa thân bị hất bay lên trời. Tên khốn Yoo Junghyuk đó, hắn huấn luyện người kiểu gì vậy?
Tôi hỏi Lee Hyunsung đang có vẻ vui mừng,
"Yoo Junghyuk đâu rồi?"
Mặt anh ấy hơi xị xuống.
"À, anh ấy đang ở giữa đảo. Chuyện đó…"
"Tôi sẽ quay lại ngay. Chúng ta nói chuyện sau nhé."
Tôi phớt lờ ánh mắt tuyệt vọng của Lee Hyunsung và chạy vào trung tâm hòn đảo. Có rất nhiều điều tôi muốn hỏi Lee Hyunsung nhưng giờ không phải lúc. Tôi phải nhanh chóng kiểm tra một chuyện.
Không biết tôi đã băng qua khu rừng bao lâu. Cuối cùng tôi cũng thấy một thiên thạch khổng lồ cắm chặt giữa rừng. Kích thước của nó vượt xa tất cả những khối trước đó. Quầng sáng đỏ trên bề mặt cho thấy sự hủy diệt chắc chắn. Một người phụ nữ đang đứng trước thiên thạch.
"Ơ, cô là…?"
Biểu cảm của tôi thay đổi khi nhìn thấy Lee Seolhwa, và ngay sau đó, người tôi đang tìm bước ra từ phía sau thiên thạch.
"Yoo Junghyuk."
Hắn đứng đó, bình thản, ung dung như thể không hề có cái gì đáng lo trên đời.
Tôi hỏi hắn,
"Cậu đang làm cái quái gì vậy?"
"Anh hẳn phải biết chứ. Anh có ‘Tiên Đoán’ cơ mà."
Tôi cứng họng trước câu trả lời điềm nhiên ấy. Khối thiên thạch màu vàng cắm ngay giữa thiên thạch tai ương khổng lồ. Tôi lập tức nhận ra tại sao Yoo Junghyuk muốn đến đây sớm như vậy.
"Cậu đang cho tai ương hấp thụ thiên thạch dẫn đường sao?"
"Đám người dẫn đường sẽ chỉ gây trở ngại về sau thôi. Giết lúc còn kiểm soát được thì tốt hơn."
Linh cảm xấu của tôi, như mọi khi, lại đúng. Tên khốn này đang cố gắng làm tai ương nở sớm. Đúng là người yêu tương lai của Lee Seolhwa có khác.
"...Tại sao? Bỏ qua chuyện người dẫn đường, tại sao cậu lại cố đánh thức tai ương sớm? Cậu cuối cùng cũng phát điên rồi à?"
Yoo Junghyuk nhìn tôi với ánh mắt hơi thất vọng,
"Lần này có vẻ anh không biết nhiều nhỉ."
"Gì cơ?"
"Tai ương lần này là đồng đội của tôi ở kiếp trước."
Ai mà chả biết chuyện đó? Yoo Junghyuk tuyên bố với vẻ mặt kiêu ngạo.
"Thế nên tai ương này rất an toàn."
…An toàn? Hàng loạt suy nghĩ lướt qua đầu tôi.
…Junghyuk. Phải rồi. Đôi khi hắn quá ngây thơ.
[Tai ương Hồng Thủy đã nở.]
Tôi đã quên mất, vì đã nhận sự giúp đỡ của hắn vài lần.
Người trước mặt tôi vẫn là kẻ chỉ lết được thêm một bước sau khi chết hơn một trăm lần.
2 Bình luận