Hồi 20 - Tai ương Hồng Thủy

Chương 98

Chương 98

Tôi nhớ Han Myungoh từng khoe khoang về chiếc du thuyền riêng ở biệt thự trên đảo Maldives của anh ta. Anh ta còn mô tả rất đặc sắc: Cánh quạt xé mặt nước giống như một con đường cao tốc giữa đại dương.

Giờ thì tôi đã hiểu cảm giác đó. Nếu thuyền của Giám đốc Han trên biển giống đường cao tốc Gyeongbu, thì tôi hiện đang bon bon trên đường Autobahn[note84800].

“Thật sự rất ấn tượng.”

Yoo Sangah và tôi ngồi trên lưng Nữ hoàng, say sưa ngắm nhìn gợn sóng sông Hàn. Shin Yoosung có vẻ đang kiểm tra khả năng thuần hóa của mình, cô bé dẫn Nữ hoàng lướt thẳng qua bầy ngư long. Sông Hàn giờ đã thành khu vực an toàn, và chúng tôi chỉ cần tấp vào gần quận Yongsan là ổn.

Lũ ngư long bơi theo Nữ hoàng Mirabad như đàn vịt con theo mẹ. Tôi nhắm mắt, cảm nhận không khí mát lạnh lướt qua mặt. Cảm giác này thật chân thực. Một sự xa xỉ mà tôi sẽ không bao giờ tận hưởng được nếu thế giới vẫn như cũ.

Shin Yoosung liên tục lẩm bẩm trên đầu nữ hoàng để đồng bộ tinh thần. Yoo Sangah nhìn Shin Yoosung rồi lên tiếng với giọng đầy suy tư.

"Anh Dokja này. Nếu Yoosung bây giờ trở nên mạnh mẽ hơn, chẳng phải bản thể tương lai của cô bé cũng sẽ mạnh hơn sao?"

Tôi biết ngay là cô ấy sẽ hỏi thế mà. 

"Tôi không nghĩ vậy đâu."

Theo tiểu thuyết gốc, tai ương sắp tới là Shin Yoosung của 'tương lai từ các lần hồi quy khác'. Cô bé bị Yoo Junghyuk phản bội và bị bỏ rơi bên ngoài thế giới.

Cô bé mất đi ý thức về thời gian và lang thang trong vũ trụ. Sau đó, cô bé trở thành một phần của các kịch bản nhờ phước lành của Stream Tinh và trở thành một 'tai ương' của các kịch bản trong quá khứ.

Yoo Sangah đặt câu hỏi. 

“Nhưng tại sao tương lai đó lại mất đi nếu Yoosung hiện tại chết? Nếu hai nhánh đã hoàn toàn khác nhau…”

“Cô đã nghe về thuyết Cuộn Phim Đứt Đoạn chưa?”

“…Chưa.”

Tôi nhìn mặt nước và mở miệng. 

“Nói đơn giản nhé. Giả sử lịch sử của Yoosung ở thế giới đầu tiên giống như một cuộn phim.”

"Phim… ý anh là phim chiếu rạp sao?"

Tôi gật đầu và tiếp tục. 

"Giả sử thế giới này là cuộn phim số một, thì hẳn phải có vô số cuộn phim của các thế giới khác, đúng không? Có thể có hai cuộn phim, và cũng có thể có 34 cuộn phim."

“À… tôi hiểu rồi.”

"Nếu một trong các cuộn phim bị hỏng phần đầu lại dính vào mặt sau của cuộn phim đầu tiên thì chuyện gì sẽ xảy ra? Ví dụ, nếu cuộn phim thứ 34 bị rách dính vào mặt sau của cuộn phim đầu tiên thì sao? Cô nghĩ điều gì sẽ xảy ra nếu cuộn phim được phát?"

Yoo Sangah suy nghĩ một lúc.

"Thì bộ phim sẽ thay đổi giữa chừng… à, khoan đã. Hai câu chuyện sẽ không ảnh hưởng đến nhau?"

"Đúng thế."

“À… vậy nghĩa là Yoosung hiện tại thuộc cuộn phim thứ nhất, còn tai ương Yoosung thuộc cuộn thứ 34. Hai câu chuyện tách biệt hoàn toàn và bất kỳ thay đổi nào trong thế giới của chúng ta cũng không thể ảnh hưởng đến tai ương.”

Yoo Sangah thực sự rất thông minh. 

"Nhưng tôi vẫn còn thắc mắc. Chẳng phải tai ương vẫn sẽ còn nếu Yoosung hiện tại bị giết sao?"

"Tuy nội dung không ảnh hưởng lẫn nhau, nhưng hai cuộn phim vẫn được nối với nhau."

"Hả?"

"Nếu phần đầu của cuộn phim bị đốt cháy thì sao?"

Yoo Sangah kêu lên khi hiểu ra.

"Cuộn phim phía sau… cũng sẽ bị cháy."

Hai dòng thời gian được kết nối. Nếu Yoosung hiện tại chết, Yoosung tương lai cũng sẽ chết. Tuy nhiên, bất kỳ thay đổi nào với Yoosung hiện tại sẽ không làm thay đổi Yoosung tương lai. Cái nghịch lý mơ hồ đó chính là mấu chốt của tai ương này.

"Anh Dokja biết nhiều thật đấy. Tôi từng nghe về thuyết vũ trụ song song, nhưng chưa bao giờ nghe đến thuyết này."

Tôi lúng túng gật đầu. Dĩ nhiên là cô ấy không biết rồi. Đây là thuyết do tác giả 'Cách Sống Sót' tự bịa ra mà. Theo như tôi biết, các định luật của 'Cách Sống Sót' chưa bao giờ bị phá vỡ.

Sau một lúc, dòng nước sông Hàn đã dịu lại. Cuối cùng chúng tôi cũng đến được bờ bên kia của sông Hàn. Nữ hoàng thả chúng tôi xuống và rồi lặn xuống sông Hàn một lần nữa.

Shin Yoosung thở dài như thể mọi căng thẳng đã được giải tỏa. 

“…Cháu làm tốt không ạ?”

“Thật sự cần hỏi sao? Cháu làm rất tốt.”

"Vâng."

Vẻ mặt của Shin Yoosung thay đổi. Cô bé rất hài lòng khi được nhận lời khen. Giờ đây, chẳng còn ai khác có thể khen đứa trẻ nữa.

Ngay lúc đó, tôi cảm thấy một luồng sát khí dữ dội phóng ra từ mấy tòa nhà bên Yongsan. Một cái bóng khổng lồ bước ra từ sau bóng của tòa nhà.

…Một con bọ ngựa khổng lồ? Đứa trẻ đứng trên đầu con bọ ngựa nhìn xuống tôi.

"Anh Dokja?"

Là Lee Gilyoung với cái mũ snapback quen thuộc và Han Donghoon đeo tai nghe như mọi khi.

Lee Gilyoung trượt xuống con bọ ngựa, lao thẳng vào vòng tay tôi. Chiếc mũ snapback của Lee Gilyoung rơi khỏi đầu.

Đã một tuần rồi chúng tôi mới gặp lại nhau. Đúng lúc đó, một tin nhắn hiện lên trên điện thoại tôi. Là từ Han Donghoon.

–Rất vui được gặp lại anh.

“Lâu rồi mới gặp mà không muốn nói thêm câu nào với với anh à?”

–Em không muốn.

_______________________________________

Lee Gilyoung và Shin Yoosung lập tức đấu mắt ngay khi gặp nhau. Tóc của Lee Gilyoung dựng lên như thật sự có râu anten, còn Shin Yoosung thì cứ chạm vào tóc mình.

"Chú ơi, thằng đó cứ lườm cháu."

"Anh, con bé đó là ai vậy?"

Có vẻ như những người cùng loại sẽ nhận ra nhau. Một người là bậc thầy quái thú và người kia là bậc thầy côn trùng. Không biết hai đứa có hợp tính nhau không nữa.

Tôi hỏi Lee Gilyoung, 

"Em vẫn chưa gặp chị Heewon sao?"

“Dạ chưa. Nhưng em biết chị ấy ở đâu. Em đã cho côn trùng đi thăm dò. Chị Heewon đang ở phía bắc.”

Đúng là Lee Gilyoung. Thằng bé đã tự tìm thông tin của các thành viên mà không cần ai giao việc.

Mà phía bắc cũng là địa bàn của Lưu Lãng Vương. Có lẽ Jung Heewon đã liên lạc với bà ấy.

“Em biết là anh sẽ tới mà. Em đã thả cả đống bọ nướcluôn đó.”

Nhắc mới để ý, số lượng bọ trên đầu Lee Gilyoung lại tăng lên. Lúc đầu chỉ có đúng một con gián… Shin Yoosung cau mày như thể thấy ghê tởm. Tôi đánh giá lại lực lượng của nhóm và kết luận.

“Chúng ta nên ở lại đây hai ngày. Nâng cấp kỹ năng càng nhiều càng tốt, gom thêm xu bất cứ lúc nào rảnh. Và chú ý tăng chỉ số tổng thể. À, cô Yoo Sangah.”

“Vâng?”

“Cô đã liên lạc với gia đình chưa?”

Khuôn mặt cô Yoo Sangah đột nhiên tối sầm lại. Có vẻ như cô ấy vẫn chưa liên lạc được với họ.

"Donghoon."

Han Donghoon vẫn đeo tai nghe và khẽ gật đầu. Han Donghoon có kỹ năng [Internet Diện Rộng]. Nói cách khác, cậu nhóc có thể kết nối với thế giới bên ngoài.

Điện thoại của Yoo Sangah vang lên thông báo đã kết nối với Internet. Cô cúi xuống như không tin vào mắt mình, rồi ngước lên nhìn tôi đầy xúc động. Tôi gật đầu và tiếp tục.

“Hãy báo tình hình cho gia đình. Một khi kịch bản này kết thúc, bên ngoài Seoul sẽ không còn là khu vực an toàn nữa."

"Điều gì sẽ xảy ra?"

“Tôi không biết. Chỉ cần bảo họ chuẩn bị. Bây giờ như vậy là đủ rồi.”

"Anh Dokja, anh không cần liên lạc với ai sao?"

"Tôi ổn."

"Nhưng…"

"Gia đình tôi ở Seoul."

"Seoul? Vậy thì…"

"Họ vẫn an toàn."

Tôi lặng lẽ nhìn về phía bắc. Và rồi hệ thống gửi tin nhắn như thể đang chờ đúng khoảnh khắc này.

[Ai đó đã xử lý Tai ương Thủy Nạn ở phía bắc.]

Lưu Lãng Vương đã hoàn thành công việc của mình một cách an toàn. 

Giờ chỉ còn lại một tai ương cuối cùng: Tai ương Hồng Thủy.

_______________________________________

「 Thanh kiếm năng lượng sáng rực vang lên một âm thanh mảnh như một tiếng ngân, vung lên trong không trung. Nó chém ra hàng chục lưỡi kiếm năng lượng cùng một lúc. Máu tràn ra từ khóe mắt Jung Heewon, tung thành từng vệt mờ trong không khí. Rồi thanh kiếm của Jung Heewon dừng lại.

“Chắc thế là đủ rồi.”

Jung Heewon cẩn thận kiểm tra thanh kiếm và mỉm cười hài lòng. Người phụ nữ trung niên đối diện cô cũng mỉm cười nhẹ.

"Kỹ thuật của dì Jeon Woochi đúng là tuyệt vời thật."

"Kiếm đạo của cô Heewon cũng rất xuất sắc. Chẳng mấy chốc nữa cô sẽ có nhà tài trợ thôi,  lúc đó chắc tôi không đấu lại đâu."

"Dì quá khen rồi."

Jung Heewon nhìn chằm chằm vào bộ đồng phục tù nhân màu xanh của người phụ nữ. Suốt tuần qua, cô đã được họ giúp đỡ không ít. Đó là một món nợ e là khó lòng trả hết  trong khoảng thời gian còn lại. Người phụ nữ hỏi.

"Cô thực sự không muốn tham gia nhóm Làn Sóng Mới của chúng tôi sao? Bệ hạ sẽ rất vui nếu cô Heewon tham gia."

"Tôi xin lỗi nhưng đồng đội còn đang đợi tôi."

Jung Heewon hơi nâng tay, xin lỗi một cách lịch thiệp. Người phụ nữ chỉ cười, như thể đã đoán trước kết quả. Bà quá rõ những người đồng hành của Jung Heewon là ai.

"Tôi hy vọng cậu ấy biết rằng cô Heewon đã cố gắng đến mức nào."

"Anh ấy biết mà." 

Jung Heewon nhìn lên trời với vẻ mặt hơi bất mãn. 

"Tôi có linh cảm ngay lúc này đây, anh ta đang nhìn tôi." 」

…Đây là lý do tôi không muốn cô ấy biết về Góc Nhìn Của Độc Giả Toàn Tri.

Dù sao thì Jung Heewon cũng đang phát triển rất tốt. Trước đây tôi từng lo vì tuyến nhân vật của cô ấy vốn không được đề cao trong nguyên tác, nhưng giờ thì tôi càng chắc chắn lựa chọn của mình là đúng.

Sau đó, tôi tiếp tục dùng Góc Nhìn Của Độc Giả Toàn Tri để quan sát người khác. Tiếc là không có nhiều điểm để xác định danh tính người đó.

…Ơ, khoan. Cái gì đây. Gương mặt này trông quen quen…Ủa, là tôi mà? Và mấy đứa nhỏ?

「 "Này, nhóc." 

Lee Gilyoung gằn giọng. 

"Tránh xa anh ra."

Sau đó Shin Yoosung, người đang nằm cạnh tôi, trả lời, 

"Không tránh đấy?"

"Đồ con lai!"

"Đừng nói chuyện với tôi, đồ sâu bọ."

Lee Gilyoung sững sờ. Con gián và những con bọ khác di chuyển hoang dã trên đầu cậu bé. Lee Gilyoung cố gắng lấy lại bình tĩnh.

"Anh ấy không thích mấy đứa nhóc như mày đâu."

"Tôi biết chú ấy thích ai rồi."

"…Biết ai? Nói nghe coi."

"Một chị gái nào đó."

Lee Gilyoung cười. 

"Chị? Sai rồi. Anh ấy thích đàn ông."

"Sao cậu biết?"

"Tao đi theo anh ấy lâu hơn mày đấy." 」

Tôi giật mình tỉnh lại khi cuộc trò chuyện kinh khủng ấy bắt đầu vượt quá giới hạn. Tôi vội vàng nhìn quanh và thấy Lee Gilyoung và Shin Yoosung đang ngủ gục, đầu tựa vào cái gì đó.

…Không lẽ tôi nhìn nhầm? Mơ thôi hả?

"Anh Dokja, có chuyện gì vậy?"

Tôi lắc đầu. Chắc chắn là một giấc mơ. Tôi vừa nằm xuống thì nghe thấy tiếng thì thầm từ đâu đó.

'Này bọ. Nghĩ lại thì, lúc nãy cậu đã được chú ấy ôm sao?'

'…'

'Cậu là trẻ con hả? Chú ấy chỉ thích người trưởng thành thôi đó?'

Không phải mơ.

"Này… hai đứa không ngủ sao?"

Cô Yoo Sangah hắng giọng cảnh báo. Ngay lập tức, không gian trở lại yên tĩnh. Một lúc sau, tiếng ngáy khe khẽ của hai đứa trẻ vang lên.

_______________________________________

Hai ngày trôi qua trong chớp mắt.

[Kịch bản phụ – Hoạt Động Sinh Tồn đã kết thúc.]

Mọi người nghe thấy thông báo hệ thống khi họ thức dậy và chuẩn bị sẵn sàng. Cảm giác như không có nhiều thời gian trôi qua, nhưng kịch bản đã kết thúc. Sau đó, một tin nhắn từ Bihyung đến.

Mọi người vừa tỉnh dậy liền nghe thấy thông báo hệ thống và chuẩn bị sẵn sàng.

[9,421.]

Đó là một con số. Bihyung lại gửi tiếp.

[9,513.]

'Gì đấy?'

[Không hiểu sao? 9.611.]

Tôi lập tức nhận ra ý nghĩa của những con số này. Là lời hứa ‘10.000’ mà tôi đã đặt ra trước đó.

[Các chòm sao yêu thích bán đảo Triều Tiên đang lo lắng về số lượng người đăng ký còn lại.]

Tôi hỏi Bihyung, 

'Ngươi làm hết mấy chuyện ta dặn chưa?'

[…Rồi, nhưng không biết có tác dụng không nữa. Thôi thì, chúc may mắn. 9,781.]

Vực Thẳm đang xoáy tít trên bầu trời như báo trước chuyện chẳng lành. Cơn giông kéo đến, theo sau đó là tiếng sấm chớp vang ầm trời. Sau đó, một Dokkaebi trung cấp xuất hiện trên không trung.

[Mọi người, để các ngươi chờ lâu rồi.]

Nhìn hắn hốc hác ghê. Chắc đã chịu không ít khổ ở Cục Quản Lý rồi.

[Các ngươi có tận hưởng những hoạt động sinh tồn vừa qua không? Kịch bản mà các ngươi chờ đợi cuối cùng cũng sắp bắt đầu rồi. Có đôi chút gián đoạn nhưng… Ừm. Đây sẽ là một kịch bản rất đáng mong chờ.]

Hắn liếc sang tôi và các hóa thân, giọng đầy bất mãn.

[Các ngươi đã ngăn chặn bốn trong năm tai ương. Ta công nhận thành tựu đó. Nhưng các ngươi có biết không? Bốn tai ương vừa rồi chỉ là trò trẻ con so với tai ương cuối cùng.]

Khuôn mặt của mọi người trở nên căng thẳng. Thật ra, hắn nói không sai. Không tai ương nào có thể sánh với Tai ương Hồng Thủy.

[Tùy theo việc kịch bản lần này thành hay bại, mọi nỗ lực của các ngươi có thể tan biến hoàn toàn, và mọi thứ sẽ kết thúc.  Khả năng ấy vượt 90%. May mắn thay, vẫn có những chòm sao đồng cảm với các ngươi.]

Tôi nắm chặt tay. Cuối cùng cũng tới rồi. Sự kiện cuối cùng trước khi kịch bản thứ năm bắt đầu.

[Ta tuyên bố bắt đầu sự kiện Lựa Chọn Nhà Tài Trợ lần thứ hai.]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Đường cao tốc Gyeongbu (Hàn Quốc) và Autobahn (Đức) đều là những hệ thống đường cao tốc nổi tiếng về tốc độ
Đường cao tốc Gyeongbu (Hàn Quốc) và Autobahn (Đức) đều là những hệ thống đường cao tốc nổi tiếng về tốc độ