Tập 5 - Bí ẩn bánh Macaron Paris
Chương 2: Bí ẩn bánh Phô mai New York (Phần 3)
0 Bình luận - Độ dài: 2,028 từ - Cập nhật:
Sau khi dư vị của chiếc bánh phô mai cuốn trôi cùng ngụm trà đen, Kogi bước lại gần chúng tôi, chiếc tạp dề và khăn nón đã được tháo ra nhưng khuông mặt cô bé lại khoác lên ánh nhìn lo lắng.
“Ừm, nó thế nào?”
Osanai vui vẻ trả lời.
“Ngon đến kinh ngạc.”
“Cảm ơn trời…!”
Kogi ghì tay lên ngực, thở phào và hướng mặt lại gần Osanai, và tất nhiên bỏ qua tôi như thường lệ.
“Có người thay ca cho em rồi. Mình cùng đi xem Lễ hội nhé, tiền bối Yuki?”
Osanai liếc nhìn tôi, và chúng tôi tinh tế trao đổi với nhau qua ánh mắt. Về việc nhỏ muốn duy trì khoảng cách phù hợp với Kogi, tôi có nên đi cùng hai người họ không?
Sau khi suy nghĩ một lúc, tôi đứng dậy.
“Được, vậy tớ tự đi quanh một chút. Chúng ta gửi email sau nhé.”
Mục đích của Osanai hẳn đã được hoàn thành chỉ nhờ việc tôi đi cùng đến quán cà phê này. Chúng tôi không cần phải ở cạnh nhau nữa. Osanai dường như cũng cùng suy nghĩ, vì nhỏ gật đầu nhẹ với tôi.
Để Osanai ngồi lại, tôi rời khỏi lớp học nữ công gia chánh sau khi trả tiền cho phần ăn của mình. Cô gái tiếp viên trước đó không còn ở bên ngoài nữa. Có lẽ cô ấy đang chạy bàn thay ca cho Kogi.
Tôi có thể về nhà luôn, nhưng sẽ là hợp lý với một tiểu thị dân nếu đi khám phá một chút, đặc biệt là khi tôi đã mất công đến đây. Vì vậy, tôi lấy ra tập tờ rơi đã lấy ở gần lối vào.
"Ồ?"
Một mảnh giấy nhỏ được nhét giữa các trang giấy rơi xuống hành lang. Tôi nhặt nó lên và đọc nội dung.
“Trận đấu tập mở của Câu lạc bộ Judo đã bị hủy – Ủy ban điều hành Lễ hội văn hóa.”
Xem trong tập tờ rơi, tôi thấy quả thực có ghi chi tiết về sự kiện đó. Tôi không biết lý do chính xác của việc hủy bỏ, nhưng có lẽ ai đó nhận ra vào phút cuối rằng việc tổ chức một trận đấu tập trong Lễ hội Văn hóa có vẻ hơi kỳ lạ chăng.
Tại sân khấu trong nhà thể thao có một lớp đang biểu diễn vở Gia tộc Inugami[note89541], tôi muốn đi xem lắm, nhưng thật không may là chương trình đã kết thúc. Hiện tại là gần ba giờ chiều, và vì bốn giờ là thời điểm kết thúc của hầu hết các sự kiện trong Lễ hội văn hóa và bắt đầu Chương trình bế mạc.
Câu lạc bộ máy tính có vẻ đang tổ chức một sự kiện có tên là "Sự hồi sinh của Famicom". Tôi đã nghe về Famicom[note89542] nhưng chưa bao giờ thực sự nhìn thấy một chiếc, do đó tôi khá tò mò muốn biết nó ngoài đời như thế nào. Còn nữa, có một lớp học trên tầng bốn đã được biến thành một mê cung ba chiều và việc phá giải mê cung đó sẽ không trái với giao ước của tôi với Osanai, rằng sẽ ngừng hống hách giải đáp những bí ẩn bừa bãi, vì vậy tôi muốn thử thách khả năng của mình ở đó. Tôi nên chọn "Sự hồi sinh của Famicom" hay nên chọn mê cung ba chiều? Không thể đưa ra lựa chọn, tôi quyết định tung đồng xu. Nếu đồng xu mười yên này ra mặt ngửa, tôi sẽ chọn Famicom, còn nếu mặt sấp thì mê cung.
Bằng một tiếng keng giòn tan, đồng xu mười yên bay lên không trung. Tôi chụp lấy khi nó rơi xuống… hoặc ít nhất là tôi đã cố gắng làm vậy, nhưng tay tôi đã bắt trượt một cách ngoạn mục, và đồng xu lăn xuống hành lang. Tôi vội vã chạy đuổi theo. Cuối cùng, đồng xu va vào tường, đổ xuống và lật mặt sấp lên. Vậy là mê cung.
Tôi hướng tới cầu thang đi lên tầng bốn. Ngay cả trên các cổ bậc của cầu thang cũng có dán những quảng cáo như "Ngôi nhà ma ám 1-B" và "Alice ở xứ sở thần tiên 2-D". Không cần phải nói, các bảng thông báo ở chiếu nghỉ tràn ngập vô số biển chỉ dẫn và áp phích. Tôi chưa bao giờ tham gia vào những sự kiện như thế này trong suốt thời sơ trung. Tôi chưa bao giờ có hứng thú, và hẳn chuyện đó được thể hiện ra mặt nên hầu như tôi cũng không được ai rủ đi bao giờ. Tất cả những gì tôi làm trong Lễ hội văn hóa là hoàn thành các công việc được lớp giao cho.
“Ở đây có bóng bay này!”
Khi tôi lên đến tầng ba, một quả bóng bay bất ngờ được đẩy ra trước mặt tôi. Tôi đã cân nhắc việc cầm lấy nó, nhưng sẽ không dễ khám phá mê cung khi tay bận cầm đồ, vì vậy tôi lịch sự từ chối.
“Hãy nhận lấy phiếu giảm giá này!”
Lên tầng bốn, tôi được phát một tấm phiếu viết tay. Đó là phiếu gảm giá cuẩ quán cà phê của lớp 1-C, nhưng không may là họ đã hết đồ ăn nhẹ. Thấy họ vội vã phát phiếu giảm giá, có lẽ họ chưa đạt được doanh số đề ra, nhưng cố gắng này chắc cũng không giúp ích được nhiều.
Các lớp học của trường sơ trung Reichi có cửa sổ được lắp trên phía tường hướng ra hành lang. Lớp học có mê cung được căng rèm đen che kín tất cả các cửa sổ, tạo cảm giác khá nghiêm trọng. Tôi tiến đến gần một nam sinh trông có vẻ chán nản, đeo băng đô và đang dựa vào tường gần lối vào.
“Mình vẫn có thể vào được chứ?”
Tôi hỏi như mình đang bước vào một cửa hàng mà không biết rõ giờ mở cửa. Cậu nam sinh thẳng lưng lên, một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên trên khuôn mặt.
“Tất nhiên rồi! Anh có muốn thử chứ?”
Tôi gật đầu, sau đó cậu ấy đưa cho tôi một chiếc đèn pin nhỏ.
“Bên trong rất tối, nếu cần thiết thì hãy dùng cái này. Anh có thể thử tính giờ ở vòng đầu tiên, thế nào?”
“Mình không chắc lắm, mình muốn từ từ nhìn xung quanh để xem nó được làm như thế nào.”
“Anh có thể làm thế ở vòng thứ hai.”
“Vậy thì vậy đi. Thời gian bắt đầu từ lúc mình bước vào phải không?”
“Vâng. Sẵn sàng…”
Cậu nam sinh lấy ra một chiếc đồng hồ bấm giờ khi tôi đặt tay lên cửa lớp học.
"Bắt đầu!"
.
Mê cung ba chiều này khá thú vị. Họ đã làm những bức tường bằng bìa cứng, dường như được gia cố bởi bàn ghế, và việc đi lang thang trong những lối đi chật hẹp và tối tăm khá là vui.
Tôi cảm thấy mình hơi nhanh khi vượt qua mê cung, nhưng thời gian của tôi thậm chí còn không vượt qua được kỷ lục. Thật đáng thất vọng, nhưng đâu thể làm gì được. Một mê cung trên giấy thì dễ thôi, nhưng việc giải quyết nhanh chóng một mê cung ba chiều ngay trong lần đầu tiên phần nhiều còn phụ thuộc vào may mắn. Có lẽ sẽ vui hơn nếu đua thời gian trong ba lần thử, mặc dù điều đó sẽ gây mệt mỏi cho những người tổ chức sự kiện.
"Cảm ơn rất nhiều ạ!"
Tôi rời khỏi mê cung với tâm trạng khá hài lòng. Lúc đó đã gần ba giờ, nên quá trình dọn dẹp lễ hội sẽ sớm bắt đầu quanh đây. Giờ hẹn gặp nhau là hai giờ, vậy là chúng tôi đi đến Lễ hội văn hóa vào cái giờ khá muộn, dẫn đến có quá ít thời gian để tận hưởng trọn vẹn… vậy cho thấy rằng, đây có lẽ là một phần trong tính toán của Osanai. Nếu chúng tôi đến sớm, nhỏ sẽ phải dành nửa ngày để đi thăm thú các hoạt động với Kogi, đó là lý do tại sao nhỏ chọn thời điểm hẹn là tận hai giờ chiều.
Nhìn xuống sân từ cửa sổ hành lang, tôi thấy ngọn lửa trại đang bập bùng màu đỏ thẫm giữa sân bóng. Xung quanh đống lửa, một số vật thể màu đỏ được xếp xung quanh, có lẽ là xô nước dùng để đề phòng hỏa hoạn. Có bốn chậu hoa đặt xung quanh đống lửa.
Tôi đã nghe chuyện có những ngôi trường cho học sinh tụ tập quanh đống lửa trong chương trình bế mạc cuối Lễ hội văn hóa, nhưng tôi chưa từng trải nghiệm điều đó trước đây. Mặc dù nằm giữa sân bóng, nơi có ít nguy hiểm nếu lửa lan ra, ban giám hiệu các trường công có lẽ sẽ cảnh báo ủy ban lễ hội rằng nguy cơ có thể xuất hiện từ bất cứ đâu, việc đốt lửa trong khuôn viên trường học vẫn là một việc quá rủi ro, nhưng có lẽ đây là điều bình thường đối với một trường tư. Chứng kiến một điều như thế này khiến tôi có chút ghen tị.
Hai cô gái đang tiến đến gần đống lửa. Một người mặc đồng phục thủy thủ, người kia mặc quần áo thường ngày, người đi sau cầm hai quả bóng bay. Lúc nãy tôi thấy có người phát bóng bay miễn phí, nhưng ai lại đi lấy đến hai quả thì hơi tham lam đấy.
Ồ, đó không phải là Osanai sao?
Điều đó có nghĩa là người bên cạnh nhỏ là Kogi. Tôi không biết tại sao hai người họ lại tiến về phía đống lửa, nhưng có lẽ Kogi muốn để Osanai nhìn gần hơn. Khi tôi lặng lẽ quan sát, hai cô gái tiến đến đứng gần đống lửa và đưa tay ra. Chiều tối mùa thu đến cùng những cơn gió lạnh, nhưng tôi không nghĩ rằng họ đang muốn sưởi ấm bên đống lửa đó, thế nên thật là một cảnh tượng khá kỳ lạ.
Chính xác thì hai người họ đang làm gì thế?
Khi tôi đang mải suy nghĩ, một bóng người xuất hiện từ góc của sân thể dục. Người đó mặc đồng phục học sinh, tức đó là một nam sinh của trường này. Cậu ta chạy rất nhanh. Xét theo tốc độ, có lẽ cậu ta không để ý đến Osanai và Kogi.
Tôi thò tay vào túi để lấy điện thoại di động ra, nhưng gọi cho nhỏ bây giờ thì đã quá muộn. Hai cô gái không hề có dấu hiệu nhận ra nam sinh đang tiến đến, và người đó chỉ tập trung ngoái nhìn về phía sau. Tôi muốn mở cửa sổ để cảnh báo họ, nhưng nó đã bị khóa, và việc mở khóa mất quá nhiều thời gian.
Họ dường như đã nhận ra nhau ngay trước khi va chạm ập đến. Cô gái mặc đồng phục thủy thủ mà tôi cho là Kogi đứng chôn chân một chỗ, trong khi người mặc áo màu cam trông giống Osanai thì nhảy lùi lại. Cậu nam sinh cuối cùng cũng nhận ra hai cô gái và đổi hướng, nhưng kết quả thật tệ.
Trong một tích tắc, cô gái mặc thường phục bị hất sang một bên, còn cậu nam sinh thì bổ nhào phía trước và ngã xuống nền đất. Từ đây, tôi có thể thấy người này khá to lớn. Có thể là một vấn đề nghiêm trọng nếu bị một người như cậu ta hất ngã. Quay đầu, tôi chạy hết tốc lực về phía cầu thang.
Tôi chỉ có một mong ước, đó là Osanai không bị sao cả.
Bởi vì nếu nhỏ mà bị thương, tôi sẽ phải vác nhỏ về mất…!
0 Bình luận