Tập 5 - Bí ẩn bánh Macaron Paris
Chương 2: Bí ẩn bánh Phô mai New York (Phần 2)
1 Bình luận - Độ dài: 4,146 từ - Cập nhật:
Trường sơ trung tư thục Reichi tọa tại phường Chikusa, Nagoya. Nếu xem trên bản đồ, có thể thấy một trường cao trung cũng tên Reichi nằm ngay cạnh nên chắc đây là một khu trường liên cấp.
Chủ Nhật, hai chúng tôi mỗi người tự đi đến điểm hẹn bằng một lộ trình riêng. Nếu hẹn nhau ở ga và bắt cùng một chuyến tàu, tôi đã có cơ hội hỏi nhỏ cho rõ ngọn ngành rằng sao lại phải lôi cả tôi đi thế này, nhưng do nhỏ bận đi mua quà nên chắc đang đến đây trên một tuyến tàu khác. Tôi không chắc liệu mình có nên mặc đồng phục không, nhưng Osanai không đề cập gì đến trang phục, nên tôi chọn cho mình một chiếc áo sơ mi trơn và quần chino. Tôi xuống ga Nagoya, đi loanh quanh trong khu nhà ga ngầm được xây theo kiểu kết cấu ba chiều mà tôi không tài nào nắm bắt được, và cuối cùng tôi cũng lên được cửa ra.
Gió thu mơn man thổi qua khi tôi bước lên mặt đất, đây là nhà ga nằm gần nơi tôi phải đến nhất. Ngay trước lối ra có một bảng thông báo có dán áp phích về Lễ hội văn hóa trường sơ trung Reichi xen lẫn với hàng đống thông báo khác, nào về diễn đàn công dân, rao vặt và những thứ tương tự. Hình ảnh một nhân vật truyện tranh lớn được vẽ chính giữa tấm áp phích, và mỗi từ trong tên "Trường sơ trung Reichi" lại được viết bằng một màu khác nhau. Tóm lại, đó là một tấm áp phích khá kỳ công, và thậm chí còn đi kèm một khẩu hiệu rất hợp, "Bay lên và vươn xa!"
Tôi chỉ lơ mơ quãng đường đi từ ga tàu, nhưng dường như nhờ đám đông đang nô nức tới Lễ hội văn hóa nên tôi có thể hòa cùng dòng người để đến nơi mà không bị lạc. Cuối cùng, con đường rẽ vào một khu dân cư, từ đây tôi đi dọc theo một hàng rào xây bằng gạch đỏ đã xỉn màu. Cây xanh mọc phía trong hàng rào không chừa ra chút khoảng trống nào cho những con mắt bên ngoài nhòm qua. Đây hẳn là trường sơ trung Reichi, hoặc giả là một biệt phủ xa hoa nào đó.
Không phải đi xa, cổng ngôi trường đã hiện ra trước mắt tôi. Những cánh cổng bằng kim loại trang nghiêm đang rộng mở, một cổng chào được làm thủ công dựng ở phía trong. Trên đó có dòng chữ đề Lễ hội văn hóa lần thứ 17 rõ thấy, nhưng điều này cũng thể hiện ngôi trường chưa có một lịch sử dày dặn cho lắm. Xung quanh trường là những tòa nhà màu phấn trắng với kiểu thiết kế phi hữu cơ[note89351] làm tôi liên tưởng đến phong cách hiện dại.
Bước qua cổng, bên phải là một sân bóng nhỏ hơn so với trường cao trung Funado, nơi tôi và Osanai theo học. Chính giữa sân có một chồng gỗ được xếp đan xen nhau kiểu chuồng lợn rộng khoảng một mét rưỡi mỗi bề, có thể thấy được ngọn lửa đang bập bùng bên trong. Trông khá giống một bếp củi lửa, dù nó hơi lớn về kích cỡ nhưng lửa không cháy quá mạnh, bắn lên không trung những tia lửa tí tách. Dù gì thì đây là Lễ hội văn hóa chứ không phải buổi cắm trại hè nên hạng mục này nên được gọi là Lửa trại đoàn kết, Ngọn lửa kết nối hay kiểu kiểu vậy nhỉ.
Trên một trong nhưng tòa nhà màu trắng của ngôi trường có treo dòng biểu ngữ: “Chào mừng đến với Lễ hội văn hóa trường sơ trung Reichi!”, cùng mấy biểu ngữ khác ghi “Câu lạc bộ bóng ném – tham dự giải đấu Tokai”, “Câu lạc bộ bơi lội – tham dự giải đấu toàn quốc” và “Câu lạc bộ Judo – tham dự giải đấu mùa thu”. Tôi chưa từng nghe thấy có câu lạc bộ nào trường sơ trung của mình từng học có tham dự cuộc thi cấp quốc gia nào cả. Hẳn đây là một ngôi trường rất năng nổ trong các hoạt động thể thao.
Nào, giờ thì tôi phải gặp Osanai tại chỗ cổng trường lúc hai giờ chiều. Thời điểm sẽ tới trong khoảng hai phút nữa, vì vậy sẽ không có gì lạ nếu nhỏ đã ở đây rồi… Nay là cuối tuần, dễ hiểu khi trông thấy rất nhiều người không mang vẻ học sinh đang ở đây. Cũng có nhiều trẻ con trông tầm quá nhỏ so với học sinh trung học, lác đác đâu đây tôi còn nghe thấy những tiếng reo hò mừng rỡ.
Khả năng ẩn mình của Osanai rất đáng nể, nhưng khả năng quan sát của tôi không phải là dạng vừa. Tôi phát hiện ra mũi đôi giày thể thao nhô ra sau bóng khuất của chiếc cổng chào. Theo những gì tôi thấy, chúng có kích thước khá nhỏ, và không hề nhúc nhích chút nào, như thể người đi chúng đang cố tình phục kích ai đó. Đúng là khi chơi trốn tìm giỏi mấy cũng có lúc dở như thánh nhân cũng phải mắc lỗi lầm, tôi từ từ tiến đến bên cổng.
“Cảm ơn vì đã đợi, Osanai!”
Tôi ngân nga ngó đầu vào phía sau cổng chào.
Nhưng trước mặt tôi chỉ là một cô bé đang sợ hãi không quen biết.
“Hả? Anh là ai?”
"Không phải người đáng ngờ gì đâu ", tôi định nói, nhưng giọng nói của tôi bị chặn lại trong cổ họng. Cô bé trông càng căng thẳng hơn, có vẻ như sắp hét lên đến nơi rồi, nhưng đúng lúc đó...
“…Cậu đang làm gì thế, Kobato?”
Từ phía sau tôi, vang lên một giọng nói lạnh lẽo như chính cái tiết trời mùa này. Tôi quay người lại và thấy Osanai trong một chiếc áo cánh trắng cổ tròn và áo len cardigan màu cam xỉn, tay đang giữ chặt một chiếc túi Boston nhỏ. Nhỏ đứng chống nạnh, nhìn săm soi tôi với đôi mắt nửa nhắm nửa mở.
“À, tớ…”
Tôi giật mình, nhưng nhỏ không để ý gì đến tôi mà ngồi thấp người xuống trước mặt cô bé kia.
“Không sao đâu. Anh này không biết để ý đến cảm giác của người khác, nhưng anh ấy không phải là người xấu đâu.”
Một lời giới thiệu khá đụng chạm, đúng kiểu Osanai. Vấn đề ở đây là chẳng biết cô bé đang bối rối kia có thấy nhẹ nhõm hơn không sau lời giới thiệu kiểu đó của Osanai? Xác nhận nghi ngờ của tôi, cô bé liền bỏ chạy mà không nói lấy một lời. Trong khi nhìn theo bóng dáng cô bé đang khuất dần, Osanai từ từ đứng dậy.
“Kobato, tớ không nghĩ việc dọa nạt trẻ nhỏ là tốt đâu.”
“Tớ đâu có định thế… và nhân tiện, cậu đã theo dõi từ đầu rồi, đúng không?”
“Theo dõi gì cơ?”
Nhỏ nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu.
Vậy ra Osanai thực sự không nhìn thấy gì cả… nhưng đó chỉ là một màn giả nai xuất thần có thể qua mắt bất cứ ai khác ngoại trừ tôi.
.
Sau đó, tôi đi theo sự dẫn đường của Osanai.
Không có nơi để giày dép riêng cho khách, và cũng không có chỗ nào phát dép đi trong nhà, nên chúng tôi phải đi giày vào trong khu học đường. Một tấm thảm lớn được đặt trước lối vào, cùng một tấm áp phích có ghi, "Vui lòng chà sạch giày dép." Tôi phủi bụi trên quần áo của mình, nhưng rồi thấy Osanai vẫn đứng chờ, tôi ngoan ngoãn chà giày của mình trên tấm thảm.
Một tấm áp phích nữa đầy những con chữ và hình trang trí đặt tại sảnh, như một tấm bảng chỉ dẫn cho du khách về những điều đang chờ đợi sau mỗi ngã rẽ. Học sinh trường sơ trung Reichi xỏ giày trong nhà, còn khách khứa thì đi giày bên ngoài vào, nhìn chung, ai ai cũng đều tươi cười rạng rỡ. Một tấm bàn trong sảnh được dùng để đặt những tập quảng cáo, chúng tôi mỗi người với lấy cho mình một tập.
Sau khi nghiên cứu kỹ càng bản đồ trên tập quảng cáo, Osanai nhẹ nhàng đi tiếp mà không nói lời nào. Tôi cũng không lên tiếng hỏi liệu mình sẽ được đưa tới đâu, chỉ đơn giản là bám theo gót nhỏ. Sau hai góc rẽ và một ngã giao, một tiếng gọi chào mời lanh lảnh vang đến tai tôi.
Một nữ sinh mặc đồng phục thủy thủ màu xanh nước biển điểm xanh lá, cùng tạp dề trắng và khăn nón đang vẫy tay, cố gắng thu hút khách hàng.
“Hội làm đồ ngọt đang mở quán cà phê, xin mời vào!”
Cái tên thể hiện chính xác về một câu lạc bộ.
Cả Osanai và tôi đều tránh xa các hoạt động ngoại khóa. Chúng tôi có những hoạt động sau giờ tan trường của riêng mình, nhưng không bao giờ tham gia câu lạc bộ nào cả, nên không quen được với không khí phấn khích ở đây. Không ngoài dự đoán, đây chính là mục đích của Osanai. Nhỏ nhanh nhẹn bước vào căn phòng học đang được sử dụng để làm quán cà phê của câu lạc bộ này, tôi cũng bước theo và gật đầu nhẹ với cô gái tiếp viên ở cửa vào.
"…Ồ."
Bên trong căn phòng được lấp đầy bởi mùi hương ngọt ngào làm tôi muốn hít một hơi thật sâu. Căn phòng giống lớp thực hành nữ công gia chánh, với những tấm thảm trải bàn phủ gọn gàng trên một hàng quầy sơ chế, và thêm nhiều chiếc bàn khác được xếp thành từng cụm một. Do đúng giờ ăn nhẹ buổi chiều, nên có khá đông khách, những học sinh đội khăn nón trong vai phục vụ bàn di chuyển không ngơi nghỉ trong một không gian sôi động.
Một trong số những học sinh đó mỉm cười ngay khi nhìn thấy chúng tôi.
“A! Tiền bối Yuki, chị đã đến thật rồi!”
Mái tóc xoăn màu hạt dẻ lấp ló nhô ra từ hai bên chiếc khăn nón màu trắng, những đốm tàn nhang lác đác dưới đôi mắt to tròn của cô gái. Lần cuối chúng tôi gặp cô gái này, trông cô như đang đối mặt với ngày tận thế, nhưng hôm nay thì hoàn toàn khác. Lúc này cô bé trông vui vẻ đến mức tưởng như có thể nhảy cẫng lên bất cứ lúc nào. Cô gái này là Kogi Cosmos, con gái của thợ làm bánh nổi tiếng Kogi Haruomi. Chúng tôi quen biết cô trong một sự việc nhỏ cách đây không lâu, nhưng tôi không hề biết rằng Osanai vẫn giữ liên lạc với cô bé sau lần đó.
“Tiền bối Yuki …”
Tôi lẩm bẩm không với suy nghĩ gì nhiều, khiến Osanai đánh mắt liếc sang.
"Sao à?"
Không, thực ra không sao cả…
Ánh mắt của Kogi chực thẳng về phía Osanai, không hề xao động. Mặc dù tôi đứng ngay cạnh, Kogi cũng không liếc nhìn tôi lấy một cái.
“Như đã nói, chị cũng đã đưa cả Kobato đến đây.”
“Khỏe không? Đã lâu không gặp.”
Kogi nói, và vẫn không nhìn tôi. Không đánh mất nụ cười trên môi, tôi chỉ trả lời: "Anh hoàn toàn ổn!" Tất nhiên, tôi hề dễ chịu gì cho cam khi đáp lại lời chào đó.
"Em đang bận à?"
“Cảm ơn chị, quán đang rất đắt khách. Những vẫn còn mấy ghế trống, xin hãy theo em ạ.”
Chúng tôi được dẫn đến một chiếc bàn cạnh cửa sổ có góc nhìn ra sân bóng. Kogi, cũng là một học sinh đeo tạp dề phục vụ, mang cho chúng tôi nước đựng trong cốc giấy. Trong khi đặt cốc lên bàn, cô nhìn Osanai mà không ngoái về phía tôi lấy chỉ một lần, khiến tôi lo rằng cô bé có thể sẽ làm đổ nước trong cốc.
“Tiền bối Yuki, chị đến để thử món đó đúng không?”
Osanai gật đầu một cách dứt khoát.
"Đúng, bánh phô mai New York. Cho chị hai cái nhé."
“Chị có muốn dùng thêm trà đen không?”
“Có, hai cốc.”
Nếu nhỏ không nhấn mạnh vào con số hai, Kogi chắc sẽ quên phắt mang phần cho tôi. Sau khi trả lời, "Vâng ạ!" với một cái cúi đầu, Kogi đi đến góc nơi những học sinh đeo tạp dề khác đang tụ tập. Nhìn bóng cô bé khuất dần, tôi hỏi chuyện Osanai để kéo cả hai ra khỏi tiếng ồn ào chốn quán xá tấp nập.
“…Vậy là chúng ta đến đây để gặp Kogi nhỉ.”
Osanai cầm chiếc cốc giấy bằng cả hai bàn tay, ấn nhẹ, rồi thả ra cho nó trở lại bình thường trước khi ấn thêm lần nữa, làm mặt nước rung lên những gợn sóng.
“Em ấy đã mời tớ, nói rằng em ấy đang làm bánh cho Lễ hội văn hóa. Xin lỗi vì tớ không có cơ hội giải thích sớm hơn.”
“Vậy cậu rủ tớ đi vì muốn gặp Kogi à?”
“Cũng đúng, nhưng không hẳn thế.”
Osanai nhìn về phía Kogi, người đang đứng làm việc.
“Sau vụ bánh macaron, tớ đã trở thành bạn tốt với Kogi. Em ấy là con gái của một thợ làm bánh mà tớ ngưỡng mộ, nhưng dù sao thì, em ấy đúng là một đứa trẻ ngoan. Mối quan hệ với người bố tuy phức tạp, nhưng em ấy cũng muốn trở thành thợ làm bánh. Em ấy đã làm bánh quy cho tớ, mà chúng lại rất ngon nữa. Tớ đã cổ vũ em ấy rằng hãy tiếp tục cố gắng.”
“Ừ hứ.”
“Không hiểu sao Kogi lại thần tượng tớ. Em ấy còn gọi tớ là sư phụ đồ ngọt nữa. Tối đến thì gọi điện nói chuyện với tớ, cuối tuần còn đến chơi, và có lần em ấy còn dẫn tớ đến một cửa hàng rất đặc biệt nữa. Tớ vẫn chưa kể cho cậu nghe về Anh Đào Am, đúng không?”
"Chưa."
“Lúc nào tớ sẽ đưa cậu đến đó. Dù sao thì, Kogi đã nói với tớ rằng em ấy sẽ làm bánh phô mai New York với các bạn cùng câu lạc bộ của mình tại Hội làm đồ ngọt. Em ấy đã phàn nàn với tớ rằng mặc dù mình biết là các thành viên khác trong câu lạc bộ không có mục tiêu trở thành dân chuyên nghiệp, nhưng đôi khi em ấy cảm thấy khó chịu vì sự khác biệt trong suy nghĩ của họ. Em ấy gọi tớ là tiền bối Yuki, và gần đây vào các ngày trong tuần sau giờ học còn hay bắt tàu chỉ để đến gặp tớ. Đó là lý do tại sao…”
À, lý do tại sao nhỏ được ái mộ đến thế.
Mới đây, Osanai đã đưa ra cáo buộc tàn nhẫn rằng tôi không thể hiểu được cảm xúc của người khác, nhưng tôi không ngại đưa ra suy luận nếu nó đem đến một chút mỹ vị cho trí tuệ. Nói cách khác, nhỏ kéo tôi ra ngoài vào một ngày Chủ Nhật vì…
“Cậu muốn cho em ấy biết rằng mình còn có thế giới riêng của mình phải không?”
Nhỏ không ghét Kogi, nhưng Kogi không phải là người bạn duy nhất của nhỏ, và nhỏ thậm chí còn đang có người "hẹn hò", nên nhỏ không có ý định có mối quan hệ sâu sắc như vậy với Kogi... để Kogi biết được ngụ ý đó, Osanai đã dẫn tôi đi cùng.
Vậy xem ra cũng chấp nhận được. Tôi không hề cho rằng Osanai chỉ đơn giản muốn cùng tôi ăn bánh ngọt vào một ngày Chủ Nhật đẹp trời, khiến tôi vắt óc suy nghĩ về ý đồ của nhỏ. Chắc chắn nó phải liên quan đến mối quan hệ cộng sinh của chúng tôi. Và giờ nhỏ đã thiếu cân nhắc mà nợ tôi một lần này, rồi sẽ đến lúc tôi yêu cầu một khoản báo đáp lại.
Kogi tươi cười quay trở lại với chiếc khay nhựa đựng bánh và trà đen.
“Cảm ơn vì đã đợi. Đây là bánh phô mai New York và trà đen!”
Trà của Osanai đã được cho sẵn sữa. Kogi có lẽ đang cố gắng chứng tỏ mình hiểu khẩu vị của Osanai, nhưng nó có vẻ lại bị tác dụng ngược, việc này càng làm cô bé trông đáng thương hơn. Sự khinh khỉnh đặc biệt của cô ấy đối với tôi là biểu hiện cho mong muốn độc chiếm Osanai.
Miếng bánh được cắt hình quạt mang màu trắng tinh. Bình thường tôi không thích đồ ngọt lắm, nhưng ít nhất tôi cũng biết chút về bánh phô mai. Sau khi nhìn kỹ vào chiếc bánh trước mặt một lúc, tôi đặt ra một câu hỏi không chủ ý hướng đến ai.
“Bánh phô mai này không cần nướng sao?”
"Không."
Tay cầm nĩa, Osanai chằm chằm nhìn tôi như một con diều hâu.
“Không à. Vậy món này được làm kiểu khác à?”
“Về chuyện đó…”
Nhỏ trả lời và nhìn Kogi.
“…Có lẽ nhân viên cửa hàng có thể giải thích cho cậu đấy.”
Kogi rõ ràng bị bất ngờ khi cuộc nói chuyện được đẩy sang mình. Cứ như thể đến tận thời điểm này, cô bé mới nhận ra sự hiện diện của tôi, cô nhìn Osanai cầu cứu. Tuy nhiên, Osanai vẫn nín thinh, do đó Kogi đã phải đầu hàng và nhẹ nhàng trả lời.
“Bánh phô mai New York không được gia nhiệt trực tiếp mà được nướng cách thủy”
“Nướng cách thủy?”
Một lần nữa, Kogi lại liếc nhìn Osanai, như thể cô bé muốn nói, "Em nên bắt đầu giải thích với người này như thế nào đây?". Với một tiếng thở dài, Osanai đặt nĩa xuống.
“Nguyên liệu làm bánh được cho vào một cái khuôn.”
“Ừm, rồi.”
“Sau đó, cái khuôn được đặt trong một nồi chứa… hoặc một khay thép không gỉ trũng chứa đầy nước, và được đun nóng lên trong lò nướng. Cách nướng này có đặc điểm tạo độ ẩm cho bánh.”
Thông tin trên thì nghe có thể hiểu được, nhưng có một điểm tôi không hiểu. Nướng bánh theo cách này thì có ý nghĩa gì?
“Cậu có thể kiểm tra độ ẩm bằng cách ăn nó.”
Kogi bối rối khi nghe những lời của Osanai.
“À, ừm, chúng em đã rất cố gắng để làm ra nó, nhưng không biết có đủ độ ẩm vừa ý tiền bối Yuki không…”
Cầm chiếc nĩa lên lần nữa, Osanai mỉm cười.
“Không sao đâu. Chị mong chờ lắm đấy!”
Ôm chặt chiếc khay, mặt Kogi đỏ bừng.
“Em, em quay lại làm việc đây!”
Nói xong, cô bé liền chạy đi. Gạt sang một bên lòng biết ơn của tôi đối với Osanai vì đã dạy tôi một thuật ngữ mới, tôi ném cho nhỏ một cái nhìn trách móc.
“Quá đáng vậy. Cậu không cần phải tạo áp lực cho cô bé đến vậy đâu.”
“Nhưng tớ rất mong chờ mà.”
Lời khuyên của tôi đúng là nước đổ lá khoai.
Dù gì thì trước mặt tôi cũng có trà và bánh, và Osanai thì đang đợi. Bắt chước nhỏ, tôi cầm nĩa lên. Cảm ơn vì món ăn.
Ngay thời điểm đầu tiên mà chiếc nĩa chạm vào bề mặt trắng tinh khôi của chiếc bánh, tôi đã cảm nhận được sự khác biệt. Chắc hơn so với tôi tưởng… hay đúng hơn là đàn hồi hơn. Lớp bánh không đến mức đánh bật đầu nĩa ra nhưng riêng độ đàn hồi cũng đã tạo ra một khoái cảm đáng kinh ngạc. Tận hưởng cái cảm giác đó, tôi chầm chậm cắt một miếng nhỏ từ chiếc bành tam giác và đưa lên miệng.
…Ồ!
Osanai và Kogi đã dùng từ “độ ẩm” để mô tả chiếc bánh, nhưng trong ngôn ngữ của tôi thì nó là “độ đặc”. Chiếc bánh phô mai có vị chỉ hơi ngọt, nhưng lại có kết cấu thư thái đáng ngạc nhiên, và tôi cảm nhận được một hương vị rất đậm đặc. Thật thú vị và ngon tuyệt.
Ngẩng đầu lên, tôi nhận ra Osanai đang bận thưởng thức chiếc bánh của mình mà không quan tâm đến ấn tượng của tôi. Mỗi khi nhỏ hạ nĩa xuống và đưa một miếng bánh lên, một nụ cười sẽ sáng lên trên khuôn mặt như đang đắm chìm trong niềm hân hoan. Tôi cảm thấy hơi ghen tị khi nhỏ có thể tận hưởng một điều gì đó đến vậy, và thấy tiếc cho Kogi. Là một thợ làm bánh, được nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc như vậy trên khuôn mặt Osanai hẳn là điều cô bé hẳn rất mong muốn, nhưng cô bé lại bỏ đi nếu vì khiêm tốn thì thật là lý do khá kỳ lạ.
Mặt khác, tôi cũng cảm thấy hơi thắc mắc. Tôi ngạc nhiên vì việc chiếc bánh phô mai New York này lại là một trải nghiệm mới mẻ đối với tôi, nhưng chắc không phải là đối với Osanai.
“Này, Osanai.”
Tôi lên tiếng hỏi Osanai, nhỏ đang buồn bã nhìn chiếc bánh phô mai New York của mình, thứ đã đã bị hao hụt quá nhanh chóng.
“Tớ ngạc nhiên sao nó ngon đến thế. Ngay cả khi cậu đã biết từ trước nó như thế nào, thì nó có đáp ứng được kỳ vọng của cậu không?”
Osanai nghiêng đầu.
“Ý cậu là nếu nó có ngon không? Có đấy.”
“Hơn ở bất cứ nơi nào khác?”
Tôi không thực sự tin rằng một chiếc bánh phô mai tại lễ hội văn hóa trường trung học sẽ làm hài lòng Osanai được. Cô gái yêu thích đồ ngọt cả truyền thống và phương Tây, cô gái luôn tự lùng tìm những hàng quán có những món tráng miện tuyệt hảo, và là cô gái không bao giờ sơ sài trong việc nghiên cứu những thông tin về điều mình thích. Do hạn chế về ngân sách, nhỏ không thể tận hưởng hết được những mỹ vị bậc nhất nhân gian, nhưng không ngoa khi nói rằng nhỏ có khẩu vị rất tinh tế. Với việc đã từng thử những món ngọt chất lượng cao, liệu chiếc bánh phô mai này có thực sự được nhỏ coi là ngon không?
Osanai đã đọc chính xác ý nghĩ đằng sau câu hỏi của tôi. Nhỏ đặt nĩa xuống và hơi thẳng lưng lên.
“Kobato, không phải đâu. So sánh một tiệm bánh ngọt chuyên nghiệp với một câu lạc bộ làm đồ ngọt như thể chúng ở cùng một đẳng cấp thì thật là việc vô vị. Thật nực cười khi nghĩ rằng Sô-cô-la Godiva[note89352] ngon hơn gấp bội trong khi mình đang gặm thanh sô-cô-la 100 yên.”
“Thật vậy sao…”
“Đúng vậy.”
Nhỏ đổ thêm nhiệt huyết vào bài phát biểu của mình.
“Cũng giống như một tiệm bánh ngọt nên được đặt lên bàn cân với các tiệm bánh ngọt khác, một món bánh ngọt tự làm có thể nói là ngon hơn hay không chỉ khi đem so với các món bánh ngọt tự làm khác, và một món dagashi[note89353] có thể ngon hơn không nếu cân nhắc với các dagashi khác mà thôi. Có vẻ thật ngầu khi là một người luôn theo đuổi những thứ tốt nhất, nhưng thực ra người đó chẳng là gì ngoài một kẻ kiêu ngạo luôn sân so bất cứ thứ gì mình đang ăn với trải nghiệm trong quá khứ.”
“Vậy cậu vui không quan trọng là ăn gì ư?”
“Không hẳn. Tớ không thích những thứ không ngon, đặc biệt là nếu các góc miếng bánh bị vỡ mất. Điều đó không hay chút nào… Nếu kiêu căng mà nói, thì đây rõ ràng không phải là chiếc bánh phô mai New York ngon nhất mà tớ từng ăn. Nhưng nó ngon, và không có góc nào bị vỡ, và quan trọng hơn, ngay lúc này tớ đang được thưởng thức nó.”
Đưa thêm một miếng bánh phô mai vào miệng, nhỏ mỉm cười.
“Vậy đấy, Kobato à.”
1 Bình luận