Tập 5 - Bí ẩn bánh Macaron Paris
Chương 2: Bí ẩn bánh Phô mai New York (Phần 4)
0 Bình luận - Độ dài: 2,975 từ - Cập nhật:
Không may là tôi đã đi lạc do bỡ ngỡ đường ngang lối dọc tại nơi mới đến lần đầu này, phải mất vài phút tôi mới tới được sân bóng.
Học sinh đã đứng quây thành một vòng tròn lớn quanh đống lửa, không thấy người lớn nào giống giáo viên ở đây cả. Kogi đứng im lìm ở giữa vòng tròn người, vẻ mặt ngơ ngác. Cô bé cầm một cây gậy có xiên những vật màu đỏ. Osanai không có ở đây.
Chắc nhỏ đã bị thương và được đưa đến phòng y tế. Kogi không có thiện cảm với tôi, hay nói đúng hơn, cô bé coi tôi là một cản trở trong nỗ lực độc chiếm Osanai, nhưng cô bé là người duy nhất biết chuyện gì đã xảy ra ở đây. Tôi chạy đến và hỏi.
“Có tai nạn nghiêm trọng xảy ra phải không? Osanai sao rồi?”
Kogi chỉ nhìn tôi trân trối. Cô bé chưa từng thật sự nhìn tôi lúc ở quán cà phê, nên đây là lần đầu tiên chúng tôi đối mặt nhau. Đôi mắt to tròn đỏ au, như thể cô đã cố gắng lắm để không khóc.
“…Em ổn chứ?”
“V-Vâng.”
Dường như đã lấy lại bình tĩnh, Kogi nghiêm mặt lại. Cô nhìn quanh rồi nghẹn ngào nói.
“Tiền bối đã… bị bắt đi.”
“Em nói là bị bắt đi ư? Ai bắt? Và bắt đi đâu?”
“Em không biết chị ấy bị đưa đi đâu. Người đưa chị ấy đi là… ai đó học trường em, em nghĩ vậy…”
Đột nhiên, Kogi hét lên.
“Tiền bối Yuki bị bắt cóc mất rồi!”
“Hả? Nữa hả?”[note89685]
“Hả?”
Ôi trời.
.
Khi Kogi yêu cầu tôi giải thích về điều vô ý thốt ra của mình, bằng cách nào đó tôi đã xoa dịu và thuyết phục cô tập trung vào tình hình hiện tại thay vì chuyện đã qua. Cô có vẻ không tin tưởng mấy, nhưng vẫn đồng ý với lời tôi nài nỉ rằng trước tiên phải quyết định cách cứu Osanai, và may thay, tạm thời sẽ gác qua một bên những nghi ngờ đó.
“Vậy, chuyện gì đã xảy ra? Bình tĩnh lại và kể lại anh nghe những việc đã dẫn đến thế này.”
Tôi đã chứng kiến cảnh cậu nam sinh va vào Osanai, nhưng tốt hơn hết là để Kogi kể lại mọi chuyện từ đầu, vì lúc đó cô ấy đang ở gần hơn. Thế nên tôi giục cô bé mà không nhắc gì đến việc tôi cũng đã chứng kiến qua cửa sổ.
"Giờ không phải lúc nói chuyện! Chúng ta phải cứu tiền bối Yuki!"
“Tất nhiên, nhưng… anh không biết cậu ấy bị đưa đi đâu, nên anh không thể làm gì được nếu không biết chuyện gì đã xảy ra.”
Trong khi ngậm ngùi phàn nàn rằng tôi quá bình thản, Kogi hẳn đã hiểu ra rằng chúng tôi đâu thể làm gì khác, vì cô bé miễn cưỡng bắt đầu kể lại những việc đã xảy ra.
“…Sau khi rời quán cà phê, em đi dạo quanh Lễ hội Văn hóa với tiền bối Yuki. Chúng em được tặng bóng bay, đến Câu lạc bộ Nhiếp ảnh, xem triển lãm Alice ở Xứ sở thần tiên… Sau đó, tiền bối Yuki nói rằng chị ấy quên chưa tặng quà cho em, nên đã tặng em một chiếc hộp bìa cứng rất đẹp.”
Nghĩ lại thì Osanai đúng là có nói là nhỏ đi mua quà lưu niệm.
“Em mừng lắm. Em mở hộp ra ngay, bên trong là loại kẹo dẻo trong suốt mà mình chưa từng thấy bao giờ. Chúng rực rỡ như trang sức vậy. Em hỏi: ‘Kẹo dẻo này nướng trực tiếp trên lửa là ăn được phải không ạ?’, và tiền bối Yuki nhìn ra cửa sổ rồi nói: ‘Vậy thì làm thôi.’”
Khi nói “làm thôi”, không phải ý nhỏ là…
“Vậy là hai người đi nướng kẹo dẻo bằng đống lửa này? Thật sao?”
Đáp lại tôi là một nụ cười ngại ngùng. Tôi biết rõ cái thái độ không gì cứu vãn được của Osanai khi đứng trước đồ ngọt, nhưng có vẻ như Kogi cũng khá ra gì trong khoản này.
Nhìn đống lửa trại ở gần, nó không to như tôi tưởng. Những khúc củi xếp song song chỉ vừa đủ cao ngang bụng tôi, và lửa cũng không bốc cao lên trên không. Ừ thì, đến gần để nướng kẹo dẻo thì cũng chẳng nguy hiểm gì, nhưng... mấy chậu cây xung quanh đống lửa trại có đề biển báo cấm lại gần. Chắc họ chỉ đơn thuần lờ lời cảnh báo đi thôi.
Những vật màu đỏ xiên que trên tay Kogi chắc hẳn là thứ kẹo dẻo mà cô chưa có cơ hội ăn. Khi tôi nhắc, cô ấy nhìn chòng chọc vào những viên kẹo dẻo với vẻ mặt khó chịu trước khi ăn ngấu nghiến một miếng và nói "Ngon quá" bằng giọng thỏ thẻ.
Dù sao thì bây giờ tôi cũng hiểu lý do hai người họ lại đi đến giữa sân bóng.
“Chúng em đã lấy xiên ăn dango[note89686] từ một lớp mở quán cà phê kiểu Nhật, rồi đi bộ ra sân bóng. Chúng em đi đến bên bếp lửa, trao đổi thông tin về các cửa hàng có bán món tráng miệng ngon lành, rồi xiên kẹo dẻo vào những cái xiên đó.”
Tôi nghĩ rằng ngọn lửa này không thể được gọi là bếp lửa được vì nó không phải bếp, "lửa trại" mới là từ mô tả phù hợp hơn.
“Ngay lúc chúng em chuẩn bị nướng kẹo dẻo, đột nhiên em nghe thấy tiếng bước chân chạy đến từ phía sau, và tiền bối Yuki nói, ‘Cẩn thận!’ Em quay lại nhìn và thấy một cậu bạn mặc đồng phục trường em đang lao tới, và chân em như bị chôn xuống đất… mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nên em không nhớ diễn biến như thế nào nữa.”
Tôi đã chứng kiến khoảnh khắc va chạm. Osanai đã cố gắng né cậu nam sinh đang lao tới, nhưng vì cậu ta cũng cố tránh, nên hành động của họ đã cùng dẫn đến một cú va chạm.
"Trước khi em kịp nhận ra, tiền bối Yuki đã bị hất văng đi, nhưng chị ấy không ngã. Hai tay chị ấy xoay chống xuống đất, kiểu đang cố gắng để không đổ xuống."
“Ồ, vậy ý em là Osanai đã đỡ được cú ngã à?”
Kogi nghiêng đầu.
“Có không nhỉ? Em không chắc nữa.”
Ờ thì, ít nhất thì cũng rõ ràng là nhỏ không bị thương nặng.
“Nhưng vì tư thế đó, túi xách của chị ấy bị tung ra và đồ bên trong văng ra ngoài. Kẹo dẻo còn lại cũng văng hết xuống đất.”
Chậc… Tôi có thể tưởng tượng được cảm giác của Osanai vào lúc đó.
Mặt khác, tôi hơi tò mò về một số chi tiết trong câu chuyện này.
“Osanai giữ số kẹo dẻo còn lại sao? Dù chúng là quà của cậu ấy dành cho em mà, Kogi?”
"Vâng."
Cô bé nói rồi chìm vào suy nghĩ.
“Nhưng sao nhỉ… Chị ấy đã giữ chúng hộ em khi chúng em đi xin mấy cái xiên, và em nghĩ là chị giữ chúng từ lúc đó.”
“Hộp kẹo dẻo trông thế nào?”
Kogi đưa hai tay ra để mường tượng kích thước với cơ thể mình.
“Đó là một chiếc hộp các tông tròn và phẳng có vẽ rất nhiều loại trái cây… điều đó có quan trọng không?”
“Không, anh chỉ thắc mắc liệu kích thước của nó có gây khó khăn khi cầm khi còn phải cầm xiên không thôi.”
Có lẽ cô bé nghĩ rằng tôi vừa hỏi một câu hỏi không quan trọng nên làm vẻ mặt không hài lòng dù không nói thành lời.
“Chuyện gì đã xảy ra sau đó?”
“Cậu bạn va vào bọn em ngã rất mạnh. Cậu ấy đứng dậy, hét lên: 'Xin lỗi!', rồi bắt đầu nhặt những đồ vật bị rơi giúp tiền bối Yuki. Em cũng định giúp một tay thì nghe thấy tiếng ồn ào vọng từ khuôn viên trường. Em quay lại thì thấy ba cậu học sinh khác đang tiến lại gần.”
Tôi gật đầu để giục cô bé nói tiếp.
"Cậu bạn va vào tiền bối Yuki đã cố tẩu thoát khi thấy nhóm ba người kia, nhưng có lẽ cậu ấy bị đau sau vụ va chạm nên phải bước đi khập khiễng. Cậu ấy đã bị bắt lại vì không thể chạy được, và bị cả hội kia đánh đập. Em rất lo cho tiền bối Yuki, nhưng lại không ngờ chứng kiến cảnh như vậy xảy ra ngay trước mắt mình, nên em đã hét lên, 'Các người làm gì thế!'"
“Em đã làm thế à?”
“Tất nhiên rồi. Chẳng phải ai cũng sẽ làm thế sao?”
Có bao nhiêu người sẽ lên tiếng khi bất ngờ có gây lộn xảy ra trước mắt mình? Thật lòng mà nói, tôi không tự tin mình có thể làm được điều đó trong tình huống như vậy. Vậy mà Kogi lại hét lên với họ. Có lẽ cô bé cảm thấy an toàn khi ở trong chính ngôi trường của mình, nhưng cũng là một điều thú vị.
“Anh đang cười cái gì thế?”
“Không… xin lỗi, không có gì. Ừm, xin lỗi vì đã ngắt lời em giữa chừng, nhưng em có nhớ bất kỳ người nào trong số họ không?”
Kogi gật đầu dù có vẻ mặt hơi không chắc chắn.
“Hình như họ là học sinh lớp dưới. Người va vào chúng em là năm nhất, còn ba người đến sau là năm hai.”
“Tại sao em lại nghĩ vậy?”
“Khi cái cậu bị đấm, cậu ấy nói những câu như, ‘Em rất xin lỗi’ và ‘Xin tha cho em’, trong khi ba cậu kia đang vừa đánh vừa nói, ‘Mày biết vị trí của mày chỉ là đàn em không hả?’, nên em đoán họ học khác lớp. Hơn nữa, nếu nhóm ba người này là học sinh năm ba, em có lẽ đã nhận ra mặt họ rồi, nên em nghĩ họ mới năm hai.”
Nghe cũng có lý. Cô bé chưa đưa ra bằng chứng cụ thể nào, nhưng quan sát của Kogi có vẻ khá đáng tin.
“Để cho rõ hơn, em có thể tả họ trông như thế nào không?”
“Ừm…”
Kogi đăm chiêu nhìn không trung mất một lúc.
“Ba người họ trông có vẻ thô lỗ, em nghĩ họ là thành viên của một câu lạc bộ thể thao nào đó. Một người cao lớn, hai người còn lại có chiều cao trung bình. Cả ba đều không có khuôn mặt khả ái.”
“Em không cần phải nói giảm nhẹ đâu.”
“Em không thích bọn con trai.”
Kogi tuyên bố rồi nhìn chằm chằm vào tôi, cũng là một thằng con trai.
“Anh hiểu rồi, cảm ơn em. Vậy là ba người kia đuổi theo cậu học sinh năm nhất, và em đã hét lên ngăn họ đánh cậu ta. Sau đó thì sao?”
“Nhưng em không chắc cậu ấy có phải là năm nhất không đâu.”
"Chúng ta cứ tạm thời coi như vậy nhé."
Sẽ rất khó để nói về ai đó nếu không có một cái tên gọi. Kogi có vẻ đồng tình với ý kiến đó và tiếp tục.
“Sau đó…”
Cô bắt đầu nói nhưng nét mặt dần trở nên u ám.
“Ba cậu kia nói, 'Không liên quan thì đừng xía vào', nhưng họ đã ngừng đánh cậu năm nhất. Họ vừa nói vừa huých nhẹ vào người cậu ta, mà em cứ nghĩ họ sẽ lại đánh cậu ấy tiếp, nhưng cả ba người đột nhiên quay lại nhìn em. Chúng chỉ tay vào em và tiến lại gần, khiến em có linh cảm không lành… rồi họ nói, 'Đưa CD đây.'"
CD?
“Ý em là CD là đĩa dùng để nghe nhạc à?”
Kogi lắc đầu, cau mày.
"Em không biết!"
Hừm…
Đĩa CD nhạc chỉ có thể dùng để chứa nhạc. Tuy nhiên, nếu là đĩa CD ghi được, thì nó có thể chứa cả phim, âm thanh, dữ liệu các loại hoặc thậm chí cả virus máy tính.
“Em có để ý thấy cậu năm nhất cầm một chiếc đĩa CD trong khi chạy, nhưng em hoàn toàn không biết bên trong có gì.”
Điều đó có thể hiểu được, nhưng…
“Cái gì? Em đã thấy cậu năm nhất cầm đĩa CD à?”
Cô gật nhẹ đầu.
Kogi có thực sự nhìn thấy cậu ấy cầm cái đĩa CD không? Ờ thì, làm sao nhóm ba người đó có thể nhầm và đuổi theo một kẻ không có cái đĩa CD mà họ đang muốn chứ.
“Thế là em đáp, ‘Tự dưng cậu nói cái gì thế? Cậu mất đồ à?’ Ba người quay sang phía tiền bối Yuki và hét lên, ‘Đằng kia!’, rồi vây quanh chị ấy. Chúng giận dữ hét, ‘Cô cầm nó rồi phải không? Đưa nó cho tôi!’”
“Osanai đã làm gì?”
“Chị ấy nói, ‘Cậu đang nói cái gì vậy?’ Môi chị ấy run rẩy, trông thật đáng thương…”
Vậy nhỏ sợ à.
Tuy nhiên, cũng có thể nhỏ đang cười cũng nên.
“Quá đáng hơn nữa, bọn họ còn giật túi xách của tiền bối Yuki để lục soát. Em không thể tin được bọn họ lại làm thế!”
“Đúng thật là… khiếp thật.”
"Sau khi cố gắng lục tìm, họ nói 'Không có đây', họ đã có thể bỏ cuộc, nhưng họ vẫn ngoan cố khẳng định rằng tiền bối giữ chiếc đĩa CD. Em nghĩ rằng khi cậu năm nhất bị đánh, cậu ta chắc đã nói dối rằng mình đã đưa chiếc đĩa CD cho tiền bối Yuki. Nếu không, em chẳng hiểu nổi sao họ lại cố chấp nghi ngờ chị ấy như vậy."
Giả thuyết của Kogi là ba người kia nghi ngờ Osanai vì họ bị cậu năm nhất lừa, nhưng liệu điều đó có hợp lý không? Tôi muốn suy nghĩ về câu hỏi này, nhưng Kogi liến thoắng nói tiếp.
“Tiền bối Yuki nói rằng chị ấy không biết, nhưng ba người kia cứ nghi ngờ chị ấy, và cuối cùng họ đòi bắt chị ấy đi. Em đã dọa sẽ gọi giáo viên, nhưng tiền bối Yuki nói, ‘Chị sẽ ổn thôi. Đừng làm ầm ĩ.’ Thế là cuối cùng em chẳng làm được gì… còn tiền bối thì đi theo ba tên kia, như yêu cầu của họ!”
"Cậu ấy đi theo họ như được yêu cầu sao? Không phải là họ lôi cậu ấy đi à?"
Lời nói của Kogi khiến tôi bất ngờ.
“Vâng. Ba cậu kia nói, ‘Đi’ và đúng như họ yêu cầu…”
Kogi lại bắt đầu rơm rớm nước mắt.
"Tất cả là lỗi của em! Lẽ ra em không nên gợi ý đi nướng kẹo dẻo!"
Nhưng mà, Kogi chỉ đề nghị nướng kẹo dẻo thôi, còn Osanai mới là người đề nghị nướng bên đống lửa. Tuy nhiên, tôi không nói đến chuyện này.
“Osanai còn nói gì nữa không?”
Khi tôi hỏi câu hỏi đó, cô bé nhìn tôi với vẻ bực bội.
"Chị ấy…"
Nhưng Kogi đã do dự.
Tôi giữ im lặng thay vì thúc ép cô nói tiếp, và cuối cùng cô bé trả lời dõng dạc, như thể đã sốc được quyết tâm.
“Chị ấy nói, ‘Chị sẽ ổn thôi. Đừng làm ầm ĩ, không sao cả.’ Và rồi…”
“Và rồi?”
“…‘Hãy tìm Kobato.’”
À, vậy là nhỏ đã đoán chính xác chuyện tôi sẽ nán lại trong trường này sau khi ăn xong bánh phô mai New York. Tuy nhiên…
“Nhưng Kogi, em không có số điện thoại của anh đúng không?”
“À, về chuyện đó.”
Vẻ mặt của Kogi lộ vẻ mơ hồ.
“Chị ấy nói anh sẽ đến nếu em gọi lớn.”
…Tôi đâu phải là chó đâu?
Chắc hẳn Osanai đã định bảo Kogi dùng hệ thống loa phát thanh của trường để gọi tôi. Dù sao thì đó cũng là điều tôi muốn tin.
Dù bằng cách nào đi nữa, Osanai cũng đã bảo Kogi tìm tôi. Tôi đã tự động chạy đến, nhưng chắc hẳn nhỏ thấy sự có mặt của tôi sẽ cần thiết theo một cách nào đó. Có thể là gì nhỉ?
Nghĩ một cách bình thường, nhỏ có thể muốn tôi cứu nhỏ ấy khỏi nanh vuốt của một băng nhóm ba kẻ bí ẩn và hung hãn... nhưng điều đó hơi kỳ lạ. Tôi không biết danh tính của ba người đó, nhưng việc bắt cóc một cô gái vào giữa ngày Lễ hội Văn hóa, khi có rất nhiều người ngoài trường tới tham quan, quả là một hành động không thể chấp nhận được. Nếu Kogi làm ầm ĩ và gọi giáo viên như cô bé đã định, chắc hẳn ba người kia sẽ không còn đường nào khác ngoài việc đầu hàng. Vậy tại sao vụ bắt cóc lại diễn ra?
Lý do không gì khác chính là việc Osanai từ chối kháng cự. Nhỏ trấn an Kogi rằng mình ổn, ngăn cô bé gọi giáo viên, và tự nguyện đi cùng ba người kia.
Thật tình! Chúng tôi đã hứa sẽ ngăn cản những thói quen xấu của nhau, nhưng Osanai lại quên hết rồi sao? Cơ bản là nhỏ đang bảo tôi giải quyết một bí ẩn. Và bí ẩn đó là...
“Cái đĩa CD đã đi đâu nhỉ?”
Có thể tóm tắt lại là như vậy.
0 Bình luận