"Anh đi đây."
"Anh nhớ trở về an toàn nhé, người chồng yêu quý của em."
"Đừng nói mấy lời đó nữa, tập giãn cơ đi. Anh về là chúng ta chiến game ngay."
"Hehe, vâng ạ. Anh về nhanh nhé! À không, từ từ cũng được ạ!"
"Anh sẽ về nhanh một cách từ từ."
"Hehe, em thích cái kiểu hiểu nhau của chúng ta. Chúc anh đi đường bình an~"
Cảm giác thật lạ lẫm khi có người tiễn mình.
Tôi chuẩn bị một bữa sáng đơn giản cho Da-hye rồi đi đến căn goshiwon.
Chuyển nhà với tôi giờ chẳng có gì là mới mẻ. Tôi đã làm chuyện này nhiều lần rồi.
Chỉ với một phòng goshiwon, dù có nhiều đồ đạc đi chăng nữa, chắc cũng chỉ cần tầm 5 thùng carton thôi.
Có khi còn ít hơn nữa sau khi vứt bỏ đống quần áo cũ và mớ rác rưởi.
Tôi sẽ làm xong nhanh gọn và về nhà trước 3 giờ chiều.
Sau đó, với khoản thời gian còn lại trong ngày thì tôi sẽ dành hết chúng cho việc chơi game cùng Da-hye.
Tôi không biết tại sao gần đây game lại thú vị đến thế.
Ngày trước, tôi chỉ đăng nhập để tìm sự bình yên khi gặp Pok-dal, nhưng giờ, chơi cùng Da-hye vui quá.
Ngay cả PvP 2v2 cũng có cảm giác như thật khi chúng tôi ngồi cạnh nhau.
Kỹ năng của Da-hye càng ngày càng tiến bộ nhờ bộ pc mới ở nhà.
Nếu chúng tôi cứ thắng thế này, chẳng mấy chốc tôi sẽ lọt vào bảng xếp hạng mất.
Sẽ tuyệt vời biết bao nếu giải đấu đôi mở ra ngay bây giờ.
Cảm giác ấy sẽ vui đến mức nào nhỉ?
Tôi không thể ngừng cười khi nghĩ đến việc tham gia giải đấu cùng Da-hye, rồi "eek eek" trong phòng.
Ánh sáng của cuộc đời tôi, ngọn lửa trong cơ thể tôi. Tội lỗi của tôi, linh hồn của tôi, Billion Saga.
Hạnh phúc là gì nếu không phải là điều này?
Đột nhiên tôi cảm thấy biết ơn vì đã sinh ra là một con nghiện game.
Để chuyển nhà trước 3 giờ chiều, tôi cần người giúp và một chiếc xe.
Vì vậy, tôi đã sắp xếp một người trợ giúp có cả xe lẫn thời gian.
Giờ thì, hãy gọi cho người trợ giúp của hôm nay.
[Ừ, gì thế?]
"Hyung, anh đến lúc 2 giờ chiều được không?"
[Được, nhưng anh không muốn. Anh chỉ định ngủ trưa thôi.]
"Khi thành viên bang hội gặp khó khăn, thì phải giúp nhau chứ."
[Tôn trọng chút đi... anh buồn ngủ quá.]
"Ôi, bang chủ vĩ đại, xin hãy cứu giúp tên thành viên nhỏ bé này."
[Anh nên đi ngủ.]
"Á, đừng đùa nữa và giúp em đi."
[Được rồi, anh sẽ đến đúng giờ. Chuẩn bị cà phê đi.]
"Chủ quán cà phê mà lại đi mua cà phê sao?"
[Chú cũng làm cho công ty game nhưng mà lại chơi game của công ty khác đấy thôi.]
"...Đủ công bằng."
[Gặp lại sau.]
Thật ra, anh ấy là người duy nhất tôi có thể gọi trong khu phố này.
Kang Won-seok/35 tuổi/ tự do.
Anh ấy là bang chủ của chúng tôi và điều hành một quán cà phê kiêm quán bar.
Tôi không quen biết bất kỳ thành viên nào ngoài đời, vì tôi không tham gia các buổi offline, nhưng anh ấy lại khác.
Chúng tôi là bạn đồng hành từ những năm đầu 20, cùng nhau làm đủ thứ công việc bán thời gian mà không biết mệt mỏi.
Tôi thậm chí còn bắt đầu chơi Billion Saga nhờ lời giới thiệu của anh ấy.
Won-seok hyung là người hoàn hảo cho những thứ như thế này vì anh ấy luôn giao cửa hàng cho nhân viên bán thời gian vào ban ngày rồi ngủ.
Ừm, nhờ vậy, tôi thường xuyên bị anh ấy gọi ra mỗi khi có chuyện gì, nhưng mỗi lần nhận được sự giúp đỡ như thế này, tôi lại cảm thấy chơi game cũng thật là tuyệt.
Vậy nên…
Trước tiên, tôi sẽ đến goshiwon để bắt đầu đóng gói đồ đạc trong khi chờ đợi, rồi khi hyung đến, chúng tôi sẽ chuyển đồ bằng ô tô, rồi xong việc.
Mình phải làm nhanh thôi.
[Goshiwon Phục Hưng.]
Ực.
Tôi thật không ngờ mình lại quay lại đây một lần nữa.
Khi tôi gõ cửa căn goshiwon đóng chặt, một người phụ nữ tầm 50 bước ra từ văn phòng.
Da-hye nói rằng em ấy đã báo trước, nhưng sao chủ nhà lại vui vẻ như vậy?
Bà ấy vỗ tay bước ra, rõ ràng là vui mừng khi thấy tôi.
"À, cậu là người giám hộ của Da-hye đúng không?"
"Chào cô. Vâng, chính là con. Hôm nay con đến để chuyển đồ cho em ấy."
"Ôi trời, thấy người giám hộ của con bé khiến tôi yên tâm quá. Cậu đã đưa ra quyết định đúng đắn. Cô lo lắng quá trời."
"Lo lắng?"
"Tất nhiên rồi! Con bé ấy chỉ ăn đồ ăn liền và không bao giờ ra khỏi phòng. Cô đã nghĩ mình sẽ phải xử lý một cái xác nào đó, nhưng khi thấy cậu thì tôi yên tâm hơn hẳn. Vậy Da-hye dạo này có khỏe không?"
"À, vâng. Cô không cần phải lo lắng nữa đâu. Con đã cho em ấy ăn uống đầy đủ và giờ cũng sẽ bảo em ấy tập thể dục."
"Tốt quá, tốt quá. Ở độ tuổi đó, mọi người đều cần người chăm sóc. Hôm nay cậu đến để mang hết đồ đạc của con bé đi sao?"
"Vâng, con sẽ mang hết đồ ngay bây giờ. À, xin cô nhận cái này. Da-hye đã gây phiền phức cho cô nhiều rồi."
Tôi đưa cho bà một bộ đồ uống và một giỏ trái cây nhỏ mà tôi đã mua trên đường đến.
Da-hye giờ là bạn cùng phòng của tôi.
Nếu có thể, tôi muốn đến thăm bố mẹ em ấy, nhưng em ấy không có bố mẹ.
Vậy nên, tôi chỉ muốn ít nhất là chào hỏi tử tế chủ căn goshiwon nơi em ấy đã sống.
"Ôi trời, với một gia đình chu đáo như vậy, cô tự hỏi tại sao con bé lại sống một mình chật vật như vậy. Để cô phải lo lắng vô ích rồi… Thôi, cậu cứ từ từ chuyển đồ đi. Cô đã nói với những người ở trọ khác sẽ hơi ồn ào, nên đừng lo."
"Cảm ơn cô."
Tôi nhận chìa khóa từ tay chủ nhà rồi bước vào phòng Da-hye.
Và đóng cửa lại.
Cạch.
Không còn nghe thấy tiếng bước chân của chủ nhà nữa.
Bên ngoài, mặt trời đã ở trên cao, nhưng ở trong này, chỉ có ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.
Chỉ với một cánh cửa ngăn cách, tôi cảm thấy như mình hoàn toàn bị cắt đứt khỏi thế giới ngoài kia.
Haizz.
Lại là căn phòng này.
Căn phòng của Da-hye, mà ngay khi nhìn thấy, tôi đã muốn nôn mửa.
Giường đầy quần áo bẩn, bàn làm việc chất đầy mì gói và hộp cơm trưa rỗng.
Không trách chủ nhà lo lắng.
Ngồi trong văn phòng đó, bà ấy chắc chắn đã nhìn thấy hết mọi thứ.
Tôi tự hỏi, một ngày Da-hye rời khỏi căn phòng này bao nhiêu lần?
Chắc chỉ khoảng 10 lần, mỗi lần đi ra ngoài để đổ nước cho mì gói, hay dùng máy giặt.
May mà em ấy vẫn có thể hít thở không khí trong lành khi bước vào cửa hàng tiện lợi.
Nhưng từ thói quen đăng nhập của Kim Pok-dal, em ấy chắc chắn vẫn luôn ở trong phòng này vào buổi tối.
Khi trò chuyện với tôi, tham gia những cuộc phiêu lưu trong ngục tối, chơi PvP, cười đùa, em ấy chắc chắn vẫn ngồi đó.
Khi tôi ngồi trên giường, nhìn quanh phòng, hình ảnh Da-hye gần như hiện lên.
Da-hye cuộn tròn trong tư thế bào thai trên chiếc giường nhỏ.
Da-hye bắt đầu một ngày mới bằng cách dùng ngón chân bật đèn.
Và bây giờ, trong mắt tôi, tôi lại thấy em ấy ngồi yên trước máy tính, miệt mài cày cuốc.
Thức dậy vào buổi sáng, dụi mắt và ngồi trước máy tính, ở đó cả ngày cho đến tối.
Khi màn đêm buông xuống, em ấy vẫn vui vẻ gửi tin nhắn cho tôi.
Trong 8 năm chúng tôi ở bên nhau.
Tôi tự hỏi liệu Da-hye trong bóng dáng đó có đang mỉm cười không.
Thật khó để tưởng tượng.
Tôi hy vọng em ấy đã như vậy.
À, không sao đâu.
Tốt nhất là đừng buồn nữa, mà nên bắt tay vào dọn dẹp thôi.
Da-hye chắc hẳn đang ở nhà tôi bây giờ, phát ra tiếng "egu egu" của bà già trong khi tập giãn cơ.
Tôi không nên chìm đắm trong những quá khứ không tồn tại.
Bắt đầu dọn dẹp thôi.
***
Căn phòng nhanh chóng được dọn trống với ba túi và ba hộp.
Tất cả rác được quét dọn để phân loại tái chế sau.
Tôi bắt đầu đóng gói quần áo vào hộp carton.
Quần áo của Da-hye vừa vặn vào ba ngăn kéo nhỏ trên bàn làm việc.
Một vài chiếc áo phông, quần và áo khoác đã sờn, mỏng đến mức không còn xứng đáng để được là áo khoác nữa.
Có lẽ tất cả chúng sẽ phải bị vứt đi, nhưng thôi, cứ đóng gói trước đã.
Sau đó, tôi đóng gói chiếc máy tính xách tay và con chuột quý giá, rồi bọc các bức tượng nhỏ của Da-hye trong bọc bong bóng đã chuẩn bị sẵn.
Em ấy chắc chắn sẽ giết tôi nếu bất cứ bức tượng nào bị vỡ dù chỉ một phần nhỏ.
Tôi không khỏi mỉm cười khi nhớ lại cách Da-hye vung tay nhỏ bé của mình trước mặt tôi.
Nhưng không sao đâu.
Những bức tượng này quý giá với tôi như chính mạng sống của mình vậy.
Sau khi hoàn tất đóng gói bức tượng, chỉ còn lại một ngăn kéo.
Đó là ngăn kéo duy nhất tôi không thể mở vì nó có ổ khóa mật mã.
Tôi nên gọi cho Da-hye để mở nó ra, xong rồi việc chuyển nhà sẽ xong…
Nhưng không hiểu sao, tôi cảm thấy như mình biết mật mã.
Có 6 chữ số.
Tích... Tích... Tích... Tích...
Tích...
Cạch!
Đúng như tôi nghĩ.
Nó giống với số kho lưu trữ chung của chúng tôi trong Billion Saga.
Tôi cũng dùng số này cho tất cả mật khẩu liên quan đến máy tính, và đột nhiên cảm thấy một sự đồng cảm lạ lùng.
Tôi tự hỏi bên trong có gì?
Vì chỉ có ngăn kéo này bị khóa, có thể có thứ gì đó quý giá ở trong.
Có lẽ tôi nên hỏi Da-hye xem có được mở nó không, nhưng dù sao tôi cũng sẽ mở thôi.
Tôi đã hỏi em ấy vài lần trước khi đến đây,
và em ấy bảo không có gì tôi không nên nhìn thấy.
Được rồi, mở ra thôi.
Kéeeeeek.
‘Một cuốn sổ lò xo?’
Bên trong là một cuốn sổ dày.
Tôi tưởng sẽ là sổ tiết kiệm hay hợp đồng gì đó, nhưng chỉ là một cuốn sổ thôi à?
‘Tại sao em ấy lại khóa nó lại? Có phải là nhật ký không? Hmm… chắc không đâu. Nếu là nhật ký thì em ấy đã nói với mình rồi.’
Tôi vô thức mở bìa cuốn sổ.
Và trang đầu tiên là một bức vẽ.
Hai chiếc nhẫn nhỏ và một vài dòng chữ dưới đó.
[Nhẫn ràng buộc Linh Hồn]
[Vật phẩm đầu tiên mình nhận được với Đấu sĩ Kwon Seong-hyeon. Tại sao anh ta lại trang bị nó cho mình?]
Tôi lật sang trang tiếp theo.
Trang thứ hai có một bức vẽ con dao găm nhỏ và một vài dòng chữ.
[Dao lột da Hogdon.]
[Đấu sĩ Kwon Seong-hyeon đã dạy mình cách lột da bằng cái này. Kiếm được 4.000 vàng.]
Trang tiếp theo.
Và tiếp theo nữa.
Những bức vẽ và văn bản tiếp tục mãi.
Với mỗi trang lật qua, những ký ức vốn đã ngủ quên trong tôi bỗng thức dậy.
‘Đúng rồi, có một vật phẩm như vậy. Hehe, nó gợi lại những kỷ niệm xưa.’
Tất cả những bức vẽ này đều là những vật phẩm quý hiếm mà Pok-dal và tôi đã có được hoặc trao đổi với nhau.
Em ấy đã ghi lại tất cả.
Từ ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu.
Trong vài chục trang đầu, văn bản có vẻ cứng nhắc.
Nhưng rồi cảm xúc của Da-hye dần thấm vào từng câu chữ.
[Chìa Khóa Quan Tài Bí Mật của Vua Rowin]
[Chết tiệt! Hôm nay mình đã tìm thấy chìa khóa vào căn phòng bí mật với Đấu sĩ Kwon Seong-hyeon! Ngày mai sẽ rất vui! Mình ước gì bây giờ là 6 giờ chiều!]
[Rễ Cây Tinh Linh Cổ Đại]
[Tụi mình bị mắc kẹt trong ngục tối 4 tiếng để lấy cái này ㅠㅠ Mình hy vọng Seong-hyeon không cảm thấy buồn chán.]
Tôi cứ tiếp tục lật qua từng trang với tâm trí mơ màng.
Không nghĩ ra được gì, tôi chỉ ngồi đó, đọc từng trang sách với sự nhẹ nhõm.
Khi tôi đóng trang cuối cùng của cuốn sổ,
tôi cuối cùng cũng có thể mỉm cười.
Bây giờ tôi hiểu.
8 năm với Pok-dal đã đầy ắp tiếng cười.
Ngay cả 3 tháng bị mắc kẹt trong căn goshiwon này.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm.
Ngay cả bóng dáng Da-hye ngồi ở bàn làm việc bây giờ cũng như đang mỉm cười với tôi.
Nhìn thấy vậy, tôi nghĩ chơi game thật sự rất tuyệt.
Đây đã là lần thứ ba tôi nghĩ như vậy trong ngày hôm nay.
Chiếc cheese cake tôi mua cho em ấy vào ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên đã bị mốc.
Điều đó cũng dễ hiểu thôi, vì tôi đã bắt cóc em ấy ngay hôm đó.
Vậy nên, tôi quyết định sẽ mua một chiếc cheese cake khác trên đường về.
Cỡ lớn nhất, khoảng size 6.
Và tối nay, khi chúng tôi đi ngủ, tôi sẽ ôm Da-hye thật chặt.
Chỉ hôm nay thôi, thật đấy.
Chết tiệt, sao nước mắt lại tự nhiên rơi vậy?
Mình già thật rồi sao?
Khi tôi lau nước mắt bằng chăn của Da-hye, một giọng nói bất ngờ vang lên từ cửa.
"Chết tiệt, chú mày đang làm quá lên đấy. Đến thời kỳ mãn kinh rồi à?"


1 Bình luận