Tập 02 : Cuộc sống mới ở trường ma thuật
Chương 58 : Người thanh niên tên là Hank
2 Bình luận - Độ dài: 2,317 từ - Cập nhật:
"Reyes, tớ mệt quá..."
"Lao động dĩ nhiên là khổ cực rồi."
"Yêu cầu của Kunon kỳ ghê."
"Cái đó cậu phải hiểu rõ từ đầu rồi chứ? Về việc cậu ta không phải người bình thường từ đầu."
"...Cậu dễ dãi quá."
"Cái đó Liya cũng nói y chang cậu vậy."
Thánh nữ vừa đọc tư liệu tham khảo vừa trả lời, cô đã quá quen nên cũng chẳng muốn hướng mặt nhau mà trả lời nữa.
Những ngày này hai người bạn cùng lớp đáng thương bị dụ dỗ bởi lời đường mật của Kunon và thù lao mỗi ngày đều kéo lê thân xác tàn tạ đến chỗ cô. Dù cô không biết tại sao họ phải tới đây thay vì những chỗ khác nhưng có lẽ đây là nơi tới được dễ dàng nhất.
"...À, thấy cậu rồi."
Giọng nói của đứa trẻ con lại khiến cho người đang gục đầu trên bàn là Hank cũng phải run rẩy; Kunon đã đến đây.
"Hết giờ nghỉ ngơi rồi đó Hank, đi thôi. Tới lúc cậu tạo cho tớ những miếng thịt xông khói khiến tớ thỏa mãn rồi."
Bây giờ Hank đang là nhân viên bị Kunon cưỡng chế lao động nặng.
Kunon sau khi tới đây thì tiến ngay thẳng đến chỗ linh thảo để quan sát, không do dự giống như cách mà cậu bị phái nữ bắt chuyện vậy. Linh thảo Shi•shirula có thể thu hoạch được trong thời gian ngắn tiếp theo. Sau sự xác nhận lần thứ 6 trong ngày là "nó vẫn đang phát triển thuận lợi" dù nó chẳng thay đổi gì mấy so với lần trước.
Ngoài ra thì Thánh nữ cũng nói với mọi người trong lớp rằng "Thích thì vào thoải mái đi" vì quá mệt mỏi với việc phải đón tiếp từng người từng người một. Lúc không có ở đây và lúc không muốn ai vào thì chỉ cần khóa cửa là được.
"Cho tớ nghỉ tí đi mà... Mấy ngày nay tớ dùng lửa liên tục rồi, ngay cả sự mệt mỏi hôm nay cũng đến từ sự mệt mỏi từ ngày hôm qua."
"Không sao, dù cơ thể mệt mỏi nếu còn ma lực thì vẫn xài ma thuật được."
"Reyes cứu với..."
"Nếu cuộc trò chuyện đã kết thúc thì làm ơn nhanh chóng rời khỏi phòng của tôi."
Thánh nữ vừa im lặng trước yêu cầu của chủ lao động Kunon cũng vừa tỏ ra không quan tâm đến.
"Cái thái độ lạnh lùng đó cũng thật là dễ thương đó quý cô Reyes, buổi trưa tớ lại tới nhé, được không? Tụi mình sẽ cùng nhau ăn trưa nhé."
"Nếu cậu mang thêm cả phần sandwich của tôi thì được."
Cô cũng bắt đầu không để ý đến những câu đùa của Kunon nữa.
Quả thật Thánh nữ không có nhiều thăng trầm về phương diện cảm xúc như những người bình thường. Dù không biết cô có phải kiểu thẳng thắn hay không nhưng có cảm giác rằng cô hoạt động bằng lí trí và logic mà bỏ qua cảm xúc.
Càng quen biết cô những điều đó càng trở nên nổi bật.
"Thật vinh hạnh, dù cho có thất bại thì quý cô Reyes vẫn ăn phụ tớ. Nào quay về làm thịt xông khói tiếp thôi, hay là cậu không muốn tiền thưởng khi cho thành phẩm nữa? Cậu không muốn cũng được thôi."
"Khực... Lợi dụng điểm yếu của người khác như thế..."
Kunon đã hứa với Hank rằng nếu cậu thành công thì sẽ nhận thêm phần tiền công khác trong ngày hôm đó.
"Để tớ nói nhé, tớ nghĩ rằng cái thái độ làm việc nửa vời nhưng lại muốn có phần thưởng đó rất tai hại."
"Này đừng nói mấy câu khiến tớ cứng họng nữa, nó không khiến cậu dễ thương hơn đâu."
"Tớ sẽ không chịu nổi nếu đến cả đàn ông nghĩ tớ dễ thương đâu."
Giống như Kunon tự tin rằng mọi phụ nữ đều nghĩ cậu dễ thương vậy.
Kunon kéo theo Hank đang càu nhàu ra khỏi phòng làm cho căn phòng quay trở lại sự yên bình vốn có, chỉ còn lại tiếng lật sách nhẹ nhàng và tiếng lẩm bẩm của Thánh nữ.
"Hôm nay lại miễn phí tiền ăn trưa rồi."
Dạo gần đây do sự thất bại khi tạo ra thịt xông khói của Hank mà cô được ăn trưa miễn phí những sản phẩm thất bại đó. Theo cảm nhận của cô thì nó không khác gì với những miếng thịt xông khói thông thường nhưng khó để thỏa mãn được yêu cầu của Kunon.
Dù chẳng biết thành quả mà Kunon yêu cầu đạt đến mức độ nào nhưng nó giúp cô tiết kiệm không ít tiền ăn trưa. Tuy đã có mục tiêu kiếm tiền nhưng cô vẫn chưa được thu hoạch gì nên hiện tại cô vẫn khó khăn về mặt tiền bạc.
Kunon và Hank lại ra khu học xá thêm lần nữa trong tiết trời chói chang. Tuy đã vào mùa thu nhưng có vẻ tàn dư do mùa hè vẫn còn mạnh mẽ.
"Nhờ cậu nhé."
"Vâng vâng..."
Vì có khói nên cả hai phải đặt thiết bị hun khói sang chỗ hơi xa học xá một chút. Bên trong là những miếng thịt đã khác đi với lúc đặt vào.
Dù bảo là một miếng thịt xông khói nhưng số lượng chủng loại thịt không chỉ có mỗi thịt heo mà có thêm cả lợn rừng, trâu (牛 trâu hay bò chả biết nữa), ngựa, gà.
Sau đó phần thịt được thay vào là thịt gấu, thằn lằn, rắn, quái vật và ma thú để thử nghiệm.
"Haizzz..."
Vừa thở dài Hank vừa cho vào ngọn lửa nhỏ. Tự thân việc tạo ra lửa là bước cơ bản nhất của cơ bản về các ma thuật sư mang trong mình ấn ký Hỏa. Ma thuật sử dụng lửa khác với những loại ma thuật khác; nhiều người rất sợ việc đốm lửa bay đi hay những tai nạn đáng tiếc từ lửa.
Hank luôn được dạy rằng "khi sử dụng lửa nhất định không được rời đi chỗ khác". Trong việc tạo ra thịt xông khói này điều quan trọng nhất là giữ được nhiệt độ ổn định của lửa nên phải chú ý cẩn thận sao cho lửa không mạnh quá cũng không yếu quá.
[Công việc này khó khăn và chán hơn mình nghĩ] – Hank có một cảm tưởng giản dị về công việc này.
Vừa tốn thời gian vừa không thể rời mắt, vừa mệt mỏi lại bị câu thúc lâu. Vì mức lương khá cao nên cậu mới thỏa thuận công việc này.
"Hank nè, cậu là kiểu người vụng về à?"
"Hả?"
Kunon bình thường sẽ luôn nói với Hank "nhờ cậu nhé" rồi sủi mất, may lại ở cạnh cậu. Dù đôi mắt mù thì Hank vẫn biết được ánh mắt đó đang hướng về mình thông qua miếng bịt mắt.
"Có lẽ là tớ không phải loại lanh lợi rồi."
Hank đã 18 tuổi rồi, đến Dirasix từ lúc 13 tuổi và bắt đầu học tập và tích lũy kinh nghiệm suốt 5 năm chỉ để chắc chắn bản thân có thể thi đậu kì thi nhập học trường ma thuật.
5 năm tích lũy kinh nghiệm và rèn luyện đều đặn không phải là vô ích nhưng mà... chỉ để thi đậu kì thi nhập học.
Lúc cậu biết được điều này khiến cậu sốc đến mức khụy sụp gối xuống và muốn khóc vì sự ngu ngốc của bản thân. Khi nghĩ đến những điều ấy thì làm sao mà cậu có thể là một người lanh lợi được cơ chứ.
"Tớ ấy, nghĩ rằng ma thuật là một thứ cực kỳ tiện lợi luôn."
"Tớ cũng nghĩ vậy."[note83878]
Ma thuật là sức mạnh[note83879] và sức mạnh mang đến sự tiện lợi. Sức mạnh có thể tổn thương đến người khác nhưng cũng là thứ có thể bảo vệ mọi người. Nó có thể là thứ hủy hoại cuộc sống của con người hoặc ngược lại khiến cuộc sống trở nên phong phú hơn.
Sức mạnh là thứ không phân biệt thiện ác. Tất cả được quyết định bởi cách thuật giả sử dụng.
"Vậy thì bắt đầu bước kế tiếp thôi. Tớ đã trông chờ vậy mà sao Hank mãi không thành công được vậy? Nếu là Hank thì nhất định sẽ làm được vậy mà..."
"...Ể?"
"Tiếp tục chủ đề khiến thứ sức mạnh tiện lợi càng tiện lợi hơn ấy, tuy khả năng chế ngự ma lực của cậu khá tốt nhưng nó lại quá rập khuôn. Theo tớ thì ma thuật là phải tự do hơn thế."
"Ma thuật là tự do" là một từ ngữ kỳ lạ khá khó hiểu, tuy nhiên không phải là cậu hoàn toàn không hiểu được nó.
"Tớ nghĩ là cậu có thể tạo ra một ngọn lửa có mùi."
"Hả? Mùi...?"
"Hoặc cậu cũng có thể tạo ra những ngọn lửa khác nhau về màu sắc cũng được, hoặc là một ngọn lửa luôn luôn cháy với một hỏa lực đã định sẵn, hay là một ngọn lửa dễ bắt cháy với một số thứ cố định.
Với tớ thì là một ngọn lửa có thể tiếp xúc được như một vật chất cũng được cơ mà tớ không biết gì về hỏa ma thuật cả nên không biết có được hay không nữa."
Đúng là lời của Kunon cậu chẳng hiểu gì cả nhưng lại có cảm giác bản thân đã hiểu một chút rằng thông qua việc chế tạo thịt xông khói này thứ mà Kunon thực sự nhắm đến là gì.
"Không lẽ ý cậu là dùng ngọn lửa đã thay đổi để tạo ra thịt xông—"
Khi Hank đang nói nửa chừng thì có một cô gái với áo choàng xanh lam ló mặt từ cửa sổ và gọi "Nàyy Kunonn kunnn ơi", thì y như rằng—
"Chuyện còn lại nhờ cậu."
Ngay sau khi bị gọi tên thì Kunon thay đổi thái độ.
"Này, này—!"
Không chút do dự nào dù mới vài giây trước Hank đang nghĩ cả hai đang có một cuộc hội thoại quan trọng, vậy mà ngay lập tức cậu vứt bỏ lại toàn bộ và quay lưng chạy trên không trung.
Là cầu thang làm bằng thủy cầu, bằng cách tạo ra thủy cầu giống như băng mỏng dùng làm bệ đỡ. Lần đầu nhìn thấy Hank đã rất bất ngờ nhưng sau bao lần chứng kiến cậu cũng bắt đầu quen thuộc.
"- Cảm ơn vì đã gọi tên tôi thưa công chúa say ngủ, Kunon của mọi người đang ở đây."
"---Ahaha, Kunon-kun lúc nào cũng thú vị như vậy cả—"
[Chắc hẳn không phải lần đầu rồi.]
Sử dụng những câu trêu đùa thay vì chào hỏi, sau đó Kunon từ cửa sổ đi vào khu học xá và biến mất khỏi tầm nhìn của Hank. Nơi đó là phòng trống mà Kunon đã mượn.
[Chắc cô gái kia là khách hàng rồi, đến mức gọi là công chúa say ngủ thì không sai vào đâu được.]
".....Ma thuật là tự do à?"
Một ma thuật sư nhỏ tuổi hơn tự ý nói mấy lời kì lạ rồi chạy đi mất, tự ý lôi kéo bản thân rồi lại nói ra những từ ngữ khó hiểu khiến trong đầu Hank cũng bị cuốn theo mất.
Ngọn lửa mang theo mùi vị.
Những ngọn lửa khác biệt màu sắc.[note83880]
Ngọn lửa luôn đốt với mức nhất định.
Ngọn lửa sẽ chỉ bắt cháy với một số thứ cố định.
Những thứ đó Hank chưa nghĩ đến bao giờ dù chỉ một chút.
Hank gãi gãi đầu.
"...Mình đã làm trợ thủ quá lâu rồi."
Cậu đã luôn làm trợ thủ cho giáo viên, luôn làm theo chỉ thị của ai đó. Hơn nữa vì làm trợ thủ mà những việc vặt kèm theo như điều tra hay viết lại sách rất nhiều, nhờ đó tri thức về ma thuật và ma thuật cũng tăng tiến dựa trên nền tảng cơ sở... Tuy nhiên vì thế mà cậu nhận ra tư duy của bản thân cũng trở nên cứng ngắc, do đó không thể ngay lập tức nghĩ ra một ý tưởng mới.
[Công việc tạo ra thịt xông khói này cũng không cần nhất thiết phải nhóm lửa liên tục nữa.]
Quan trọng là hun thịt bằng khói và nhiệt được tạo ra từ gỗ và thảo mộc. Nếu thành công thì không cần phải làm theo công thức tạo thịt xông khói như trước nữa, còn nếu nó đạt tiêu chuẩn của Kunon thì càng tốt.
"Aa... Hiểu rồi, cái này là thực nghiệm à?"
Hank không còn là trợ thủ nữa. Dù luôn thụ động đi nữa thì chẳng còn ai chỉ thị cho cậu. Từ giờ là lúc cậu tự suy nghĩ, tự học hỏi rồi tự thử nghiệm. Cuối cùng cậu mới có cảm giác bắt đầu xuất phát.
Điều cậu nghĩ tới nếu có thì đó sẽ hẳn là duy nhất một việc.
"Mình phải nhanh chóng nhận được tiền thù lao thôi."
Tuy mơ hồ nhưng cậu cảm giác bản thân đã nhìn thấy được việc mình muốn làm. Cậu nhóc ma thuật sư nhỏ tuổi đó như một kim chỉ nam và đã chỉ cho cậu thấy phương hướng. Vậy thì càng không thể lãng phí thời gian cho việc tạo ra thịt xông khói nữa.
Hơn nữa đã một tháng trôi qua và các phe phái đã bắt đầu rục rịch. Hank cảm thấy may mắn vì đã thống nhất về mặt suy nghĩ trước đoạn thời gian đó.
2 Bình luận