Tập 02 : Cuộc sống mới ở trường ma thuật

Chương 43 : lướt qua nhau.

Chương 43 : lướt qua nhau.

"Uhmm, Ồ. Ừm... Uhm uhm."

"Cậu chủ im lặng tý được không?"

"Nếu em im lặng mọi thứ sẽ trở nên đáng sợ hơn chứ."

"Không, vì cậu chủ nói chuyện nên mọi thứ mới đáng sợ đấy."

"Chị Iko sợ sự yên tĩnh lắm đấy... Em hiểu rồi ạ."

[Mấy người có làm gì thì tôi cũng không thích đâu] – nam nhân viên tiệm da thuộc nghĩ.

"Xin lỗi nhưng mà đừng có sờ nhiều đến sản phẩm của chúng tôi như thế."

Có một đứa trẻ vẻ ngoài đẹp mắt đã dắt theo hầu gái vào quán rồi tự nhiên sờ vào sản phẩm của cửa hàng rất nhiều lần, càng ngày càng sờ mạnh tay hơn đến mức nam nhân viên tự hỏi “có cần đến như thế không?”.

"À, anh không cần phải để ý đâu."

"Không không không, tôi kiểu gì cũng phải để ý thôi."

Quán thì rộng mà khách thì không có cho nên mới để ý. Mà làm sao không để ý khi thứ bị sờ mó là thứ có giá đắt nhất của cửa hàng cơ chứ.

Đây vốn không phải là một cửa hàng mà con cháu quý tộc sẽ ghé qua đầu tiên, lại còn là người đeo bịt mắt dắt theo hầu gái nữa thì càng không. Dựa vào những điểm nổi bật này cộng thêm hành động kỳ lạ của khách thì không chú ý mới lạ.

"Mà ngài đang làm gì thế? Chất lượng sản phẩm cửa hàng chúng tôi tuyệt đối có thể tin tưởng được nên xin ngài đừng có sờ nữa được không? Đây tuyệt đối là hàng thật đấy thưa ngài."

"Không, tôi chỉ cố ghi nhớ bằng cách sờ thôi. Đây là lông Ám hồ đúng không? Cảm giác khi sờ đã thật đấy."

"Hàaa, vậy thì thật vinh dự—"

"Chị Rinko."

Đứa trẻ đeo bịt mắt gọi tên người hầu gái đang đội mũ và tạo dáng trước gương rồi ới mấy câu kiểu “chíu” hay “Những tên trộm cắp rau phải nhận lấy tử hình.”

"Vâng, cậu chủ đã ghi nhớ chưa ạ?"

"Ừm, chị nhìn nè."

Nam nhân viên bất ngờ vì giữa hai tay của đứa trẻ kia không biết từ khi nào đã xuất hiện một con cáo với bộ lông đen bóng loáng hòa vào màn đêm nhưng lấp lánh dưới ánh trăng.

[Đây chắc chắn là ám hồ!!] – nam nhân viên cả kinh.

"Woa dễ thương quá! Cậu chủ không chỉ làm được chó hay mèo mà giờ có thể làm được cả cáo nhỉ?"

"Vậy ạ? Chắc để em đưa nó vào danh sách nhé."

"Đuôi nó nên dài ra một chút, lông thì cần mềm và dày hơn một chút. Đúng rồi, tuyệt lắm cậu chủ, cho chị xin con cáo này nhé."

"Được ạ, cơ mà trước đó em cần khiến đống lông—"

"MẤY NGƯỜI ĐANG LÀM CÁI GÌ VỚI SẢN PHẨM CỦA CỬA HÀNG CHÚNG TÔI VẬY!!"

Nam nhân viên đã tức giận vì có quá nhiều thứ khiến anh để ý đến mức phải can thiệp. Cảm giác như sản phẩm của cửa hàng bị dùng vào mục đích phi pháp, khiến anh thấy nguy hiểm vì hành vi đáng ngờ này.

Nhóm của Kunon sau khi ghé tiệm sách đã vào tiệm da thuộc gần đó vì nghĩ rằng một cửa hàng nằm trong thành phố lớn như thế này kiểu gì cũng sẽ bán những bộ lông hiếm có, nhằm tăng danh sách số lượng thủy động vật của cậu.

Sau khi được Rinko đề nghị “Ngoại trừ mèo ra cậu chủ cũng hãy tạo những động vật khác một cách chi tiết đi ạ”, Kunon hứng thú và đồng ý. Đó là lý do hai người có mặt ở đây.

Trong chuyến hành trình, Kunon đã sờ vào trâu, ngựa, chó và chuột lớn không lông, nhờ thế mà cậu có thể tái hiện lại khá chi tiết. Sau đó, cậu muốn tìm kiếm sự đột phá nên đã tới đây.

Có thể dễ dàng tìm ra lông động vật hay ma thú hoặc ma vật đang sinh sống rộng rãi, nhưng việc tái hiện lại khá tốn thời gian nên tạm gác. Thứ cậu tìm kiếm ở đây là loại lông hiếm khó tìm chẳng thể thấy ở bất cứ đâu dù cậu chẳng nhìn thấy được thật.

Giờ thứ đang bị sờ mó rồi đến cả cọ má chỉ là khăn quàng cổ làm từ lông ám hồ. Đây là loài khá hiếm vì ngoại trừ bộ râu và cái bụng trắng, toàn thân nó đều màu đen. Với Kunon thì chỉ cần tái hiện một con cáo thường rồi đổi màu là đủ.

"Vân... Tái hiện động vật... bằng ma thuật, hiểu rồi...?"

Kunon giải thích rằng cậu chỉ muốn sờ rồi ghi nhớ để tái hiện lại, và đưa hàng mẫu là một con thủy khuyển. Người nhân viên tuy không hiểu lắm về ma thuật nhưng vừa vuốt ve con chó vừa chấp nhận phần nào.

"Xin lỗi, nếu từ đầu giải thích để xin phép thì tốt rồi."

"Xin cứ nhìn tự nhiên." – người nhân viên cho phép, nhưng anh không nói “có thể dùng nó để tham khảo ma thuật”.

"Ngài bảo rằng có thể tái hiện... mọi thứ sao?"

"Tôi chỉ có thể tái hiện được hình dạng và cảm giác khi sờ thôi, nó không thể tính là sinh vật sống."

"Vậy thì phụ nữ cũng được sao?"

"—THẰNG KHỐN KIA MÀY VỪA NÓI GÌ VỚI MỘT ĐỨA TRẺ VẬY!!???"

Lần đầu Kunon và người nhân viên nghe được một giọng nói lạnh lẽo đến vậy khiến cả hai run rẩy. Chỉ một câu thôi mà Kunon thấy còn đáng sợ hơn cơn giận của Iko nữa.

"Không, cái đó... Tôi xin lỗi!"

"Đó không phải việc xin lỗi là xong, mày có biết mày vừa làm bẩn tai của cậu chủ đáng quý nhà tao không hả!?"

"Chị Rinko, xin lỗi, lỗi là do em."[note83819]

"Tại sao đến cả cậu chủ cũng phải xin lỗi vậy ạ?"

[Dĩ nhiên do chị đang tức giận chứ gì nữa] – nhưng đúng là Kunon chẳng có lý do để xin lỗi.

"Tái hiện con người rất khó nên không được đâu anh trai."

Trong quá khứ cậu từng tạo ra con rối nước giống hệt Iko khi nhìn từ xa, nhưng từ vụ bị la mắng do bay trong hoàng cung thì cậu không còn đụng đến nó nữa. Lúc đó cậu và các pháp sư hoàng gia chơi chung đều bị chửi.

[Thật là hoài niệm mà... Không biết ngài Rondimond còn khỏe không nhỉ?]

Là động vật thì còn đỡ, chứ con người lúc nào cũng di chuyển, dù có đứng yên thì tim và mạch vẫn vận hành, nhìn vào rất khó chịu. Ngay cả động vật cũng mang chút cảm giác khó chịu. Dù sao cậu cũng không sao chép được y như đúc.

"...Tái hiện con người à?"

Nghĩ lại thì đúng là một chủ đề hấp dẫn. Cậu cảm giác nó sẽ có cách sử dụng hiệu quả. Mấy thứ này càng mở rộng cách dùng càng tốt.

"Cậu chủ mình đi thôi, trong tiệm có tên người lớn với tâm địa thối nát ở đây."

"Thành thật xin lỗi hai vị! Là sự bốc đồng của tôi!

Tôi bị ma quỷ sai khiến mới nghĩ đến việc muốn ngủ chung với người tôi thích."

"IM MỒM! Giờ mày bắt đầu làm ô uế tâm hồn của bọn tao rồi đó!"

Rinko nắm tay Kunon – người còn đang trầm ngâm – kéo ra khỏi cửa hàng. Có vẻ Rinko rất nhiệt huyết trong việc giáo dục con cái.

"Haizz..."

[Mình lỡ nói ra mất rồi] – anh nhân viên thở dài.

Anh ta không hề suy nghĩ trước khi nói có thể tái hiện phụ nữ hay không. Vì con chó nước quá tinh tế nên mới nảy sinh những suy nghĩ đê tiện, và giờ anh hối hận vì đã thất lễ quá sớm với một đứa trẻ.

Vào lúc như thế...

"Xin phép."[note83820]

Cửa ra vào mở ra, một đôi nữ mặc áo choàng đội mũ trùm đầu bước vào. Một người phụ nữ và một đứa trẻ. Tuy khác giới so với đứa trẻ lúc nãy nhưng nhìn trang phục thì biết hai người thuộc cùng một đoàn.

Khi thấy đường thêu pha chỉ vàng, người nhân viên lập tức thẳng lưng. Tuy đối phương có hơi làm màu nhưng đường thêu lá trường xuân đẹp đẽ và tinh khiết thế này chỉ nhìn là biết ngay.

[Quý nhân của Thánh Giáo Hội.]

Trông có vẻ là đang cải trang vi hành, nhưng chắc đây là vị thần quan ngồi ở địa vị rất cao.

"Tôi nghe nói quý tiệm có khăn choàng lông ám hồ nên muốn xem thử tận mắt, có được không?"

"À, nó ở cái kệ đằng kia... Vâng?"

Thay vì đi đến kệ, đứa trẻ lại tiến đến gần người nhân viên.

"—Là ma thuật nhỉ?"

Thứ đứa trẻ chú ý chính là chú chó anh ta đang ôm.

"Là ma thuật sao? Con chó đó?"

"Vâng." – đứa trẻ đáp, rồi chạm vào chú chó nước.

Ngay sau đó, con chó vỡ ra thành nước.

"Woa-h!"

Một chú chó đột nhiên biến thành nước thì ai tránh kịp, và phần hạ bộ của nam nhân viên bị ướt sạch, như hình phạt cho hành động thô lỗ với Kunon trước đó.

"Aa xin lỗi, cháu không nghĩ đây là nước."

"À không sao đâu, haha... Haha..."

Nếu đứa trẻ khi nãy là ma thuật sư thì đứa trẻ này cũng vậy. Rõ ràng hôm nay toàn gặp loại ma thuật sư hi hữu. Tuy quá trùng hợp nhưng đúng là chỉ là trùng hợp.

Việc Kunon và thánh nữ Reyes biết rằng cả hai đã lướt qua nhau… sẽ là chuyện của tương lai gần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
(Thật ra thấy người đang tức giận ta thường có cảm giác muốn xin lỗi.)
(Thật ra thấy người đang tức giận ta thường có cảm giác muốn xin lỗi.)
[Lên trên]
(お邪魔いたします – câu nói khi vào nhà người khác.)
(お邪魔いたします – câu nói khi vào nhà người khác.)