Tập 02 : Cuộc sống mới ở trường ma thuật

Chương 54 : Ngày thứ 10 sau khi nhập học

Chương 54 : Ngày thứ 10 sau khi nhập học

"Vấn đề? Có vấn đề gì cơ chứ."

"Có thật không? Anh không bốc phét gì chứ?"

"Nếu có thì cũng muốn nói cơ mà trước khi nói gì thì để tôi ngủ phát đã."

"À... Ra vậy, mọi người ai cũng mệt cả..."

Rõ ràng là thứ Kunon kinh doanh coi như trúng số độc đắc rồi. Bắt đầu với việc lần đầu sử dụng sẽ được trải nghiệm miễn phí, dần dần đến ngày thứ mười thì mỗi ngày đã có bốn, năm người đến báo danh.

Một giấc ngủ ngắn cảm thấy sảng khoái như đã ngủ được nửa ngày vậy!

Cơn mệt sau việc thức đêm hai, ba đêm liền được giải quyết chỉ bằng một giấc ngủ ngắn hơn cả một ngày!

Chỉ cần trải nghiệm một lần thì bạn sẽ không thoát ra được, giấc ngủ sung sướng đến mức khiến con người ta trở nên vô dụng!

Được phép lựa chọn thú nhồi bông giống hệt đồ thật! Chuột lớn không lông là thứ được yêu thích nhất!

Với sản phẩm tên Cung cấp môi trường ngủ vừa xuất ra thị trường, đã có tỷ lệ khách quen đạt hơn 100% cùng với lời đồn đây là phi vụ kinh doanh bởi đệ tử của cái người Zeonly đang nổi tiếng rầm rộ, ngày càng phát tán rộng rãi.

Không ít trường hợp nhiều người tới đây để chế giễu chứ không mua và quan sát tình hình. Dù vậy, nó đang dần trở thành xu hướng mới trong trường, trong khi hôm nay mới chỉ ngày thứ mười trong năm học.

"Có vẻ mọi thứ đã dần ổn định rồi, cảm ơn thầy Surf rất nhiều ạ."

Từ việc dạy cho kiến thức kinh doanh cơ bản cho đến đảm bảo vị trí, thu hút khách hàng hay quảng cáo, Surf vẫn luôn ở bên cạnh đưa ra lời khuyên, và những điều đó giúp Kunon rất nhiều.

Tiền phí cũng đã thiết lập xong. Với khoản tiền này, đừng nói thu nhập của một tháng mà chỉ cần nửa tháng là đã giải quyết xong vấn đề tiền bạc. Bây giờ điều duy nhất Kunon sợ là quả cầu nước siêu mềm của bản thân bị ai đó phục chế và bắt đầu cạnh tranh ngược lại.

Đây là trường ma thuật nên không thiếu những cá nhân tài giỏi hơn cậu. Ắt hẳn sẽ có rất nhiều người có thể sao chép lại kỹ thuật này nếu muốn.

"Thầy chưa từng nghĩ đến việc tạo ra một hệ thống có thể kiếm tiền được như vậy... Nghỉ ngơi à? Đúng là thứ này là yếu tố sánh ngang với ăn mặc, nhà ở thật, việc có người sử dụng là điều đương nhiên."

Tuy có cảm giác rằng nó áp dụng cho nhà ở nhưng mà kệ đi.

Kinh doanh của Kunon đang dần đi vào quỹ đạo, bắt đầu là thầy Surf, sau đó là các giáo viên và học sinh đã sử dụng cùng nhau ký tên và đề xuất về phía nhà trường, sau đó Kunon được phép mượn ba phòng học nhỏ trong khu học xá.

Những phòng học này được dùng như văn phòng tạm hoặc có thể mượn tạm để nghiên cứu cá nhân, chỉ cần đăng ký cho việc gì đó và được thông qua thì bất kỳ ai cũng có thể mượn được. Yêu cầu được ký tên bởi nhiều học sinh và giáo viên đương chức, đã nhận được sự phê duyệt và ba phòng học được cho mượn.

Hơn nữa, phòng học nằm ở tầng hai nên rất dễ sử dụng. Những tầng trên cao thường ít khi được sử dụng, còn những tầng một, hai thì rất dễ đi lại, nên có thể đây là một lợi thế.

"Thời gian trôi qua nhanh thật."

Hôm qua Surf có đến xem tình trạng của những căn phòng mà Kunon mượn như thế nào, nhưng có vẻ là anh đã lo lắng thừa khi tình hình kinh doanh vẫn thuận lợi và khách vẫn đang ngủ. Rõ ràng trước đó đây chỉ là phòng trống, vậy mà nó dần trở thành nơi ở của Kunon. Những cuốn sách đã mượn ở thư viện đã được nhét chật ních, những phần nội dung thú vị đã được ghi chép giờ đã bị xếp chồng thành bó.

Kunon vẫn mới mười hai tuổi, nhưng những thứ được đặt trên bàn hệt như của một ma thuật sư thực thụ vậy. Không ai khi nhìn vào có thể nghĩ đến việc dù không có chủ nhân căn phòng ở đó thì sẽ có một đứa trẻ đang sử dụng được.

Giờ thì Surf không thể nghi ngờ gì nữa về việc cậu là đệ tử của cái tên Zeonly kia, dù bản thân Surf rất ghét Zeonly. Tuy tính cách Kunon có phần quái gở và non nớt, nhưng phong thái đối với ma thuật thì không thể nào giả vờ được.

Một phòng Kunon dùng để ở và nghiên cứu, hai phòng còn lại cậu dùng cho việc kinh doanh. Mỗi phòng lại chia ra phòng cho nam và phòng cho nữ, trong từng phòng lại chia ra những khu riêng biệt, những người tiêu dùng sẽ ngủ ở đó, và bây giờ có rất nhiều người đang ngủ.

Những người cần sử dụng dịch vụ này sau khi sử dụng xong sẽ quay lại công việc của bản thân, nên không ngủ ở đây mà là nơi dùng cho việc nghiên cứu giống chỗ này.

Cho nên có thể biết rằng những vị khách này đang rảnh. Nói cách khác là vẫn còn rảnh. Những học sinh hay giáo viên, hay cả Kunon, chợp mắt tại nơi làm việc bởi vì họ đã nhìn thấy tình trạng nguy cấp. Surf cũng dần hiểu ra lý do tại sao kinh doanh của Kunon lại phát đạt nhanh đến vậy.

Kunon khi tập trung thì sẽ quên ăn quên ngủ, cơ mà không chỉ có cậu, mà là cả cái trường này... Không, thậm chí mọi người đều bị ép tới sát nút, trạng thái của họ dường như sắp ngất đến nơi.

Mỗi lần Kunon gần tới giới hạn thì Iko hoặc Rinko sẽ ngăn lại. Nhưng nếu không ngăn được, thì trạng thái của Kunon cũng sẽ giống những người này thôi.

"Ma thuật của em thú vị thật đấy, em đã dùng một lớp mô có tính mềm dẻo bọc lại nước có tính đàn hồi."

Quả cầu nước siêu mềm là biệt danh của giường nước. Surf đã từng ngủ thử, và kết quả thực sự rất tốt. Nó mềm hơn bất cứ thứ giường nào anh từng ngủ, chịu hết toàn bộ thể trọng khiến anh không thể cảm nhận được trọng lượng của bản thân.

Tuy là một chiếc giường tạo ra bằng ma thuật nên sẽ biến mất từ sau một đến hai ngày, nhưng trong thâm tâm anh lại tỏ ra sự tiếc nuối khôn nguôi. Nó tốt đến mức anh muốn thay nó với chiếc giường ở nhà, và hẳn đó cũng là suy nghĩ của những vị khách quen, nên tỷ lệ quay lại chỗ Kunon cũng tăng cao.

"Ngoài giường ra em cũng đã cho thêm nhiều cơ chế, tuy nhiên đó là bí mật kinh doanh thầy ạ."

Tuy bản thân Surf không phải là một Thủy ma thuật sư, nhưng anh lạc một ma thuật sư ưu tú nên cũng không khó để nhận thấy những cơ chế khác ngoài quả thủy cầu đó. Dĩ nhiên là sẽ có những thứ khác.

"Gì cơ, đến cả thầy em cũng giữ bí mật à?"

Surf biết rằng đó là một cơ chế khá phức tạp, và cũng hiểu lý do tại sao tên Zeonly kia lại công nhận ma thuật này.

"Uhm, nếu là thầy Surf thì kể ra cũng không sao ạ."

"Ừm."

"Bí mật nằm ở chuột khổng lồ không lông ạ."

Kunon dang rộng hai tay, từ đó xuất hiện một con chuột nước không lông.

"... Nè, cái này là thứ được yêu thích nhất đúng không?"

"Vâng, mọi người bất kể là những người không thích giường nước thì chỉ cần ôm cái này vào sẽ ngủ ngay tức khắc ạ.

...Độ lớn ạ? Độ nặng thì sao? Xúc cảm khi sờ? Mặc dù em không hiểu lắm nhưng cái này có vẻ vừa vặn."

"Vâng."

Kéo theo việc đưa cho Surf, nhưng Surf chỉ từ chối tiếp nhận con chuột khổng lồ không lông.

"Nó... Đây là thứ chỉ cần sờ vào một lần sẽ không thoát ra được và khiến cuộc sống của thầy bị đảo lộn nên thầy sẽ bỏ cuộc vậy."

Dù không hiểu những lời Surf nói lắm, nhưng Kunon cũng trả lời: "Vậy ạ?" rồi xóa bỏ con chuột nước vừa nãy.

"Tóm lại là giờ mọi thứ đã ổn rồi, nên không cần sự có mặt của thầy nữa. Sau này thỉnh thoảng thầy sẽ tới đây đánh giá tình hình, còn em thích làm gì thì cứ làm đi, đừng ngại."

"Vâng, cảm ơn thầy nhiều ạ."

Tạm thời thì việc kinh doanh này sẽ giải quyết được vấn đề tiền nong.

"Cơ mà dạo gần đây em có tìm thấy việc mình muốn làm chưa?"

Trong mười ngày này, Kunon đã chuẩn bị cho việc cung cấp môi trường ngủ và đọc miệt mài những cuốn sách để giải tỏa cơn khát tri thức của bản thân, nhưng một cuộc sống như thế mãi là không có khả năng.

Cậu phải đạt đủ tín chỉ, chỉ thiếu một điểm thôi cũng khiến cậu rớt xuống ngàn trượng. Tốt nhất là đạt đủ tín chỉ càng nhanh càng tốt, cơ mà...

"Dù em có thể nhận được nhiều lời mời nhưng em đã nghĩ 'hiện tại vẫn ổn'."

Surf đã nghe rằng có rất nhiều học sinh và giáo viên mời Kunon với tư cách trợ thủ trong việc nghiên cứu, nhưng cậu đã từ chối hết.

Giờ việc kinh doanh đang phất lên, cậu nghĩ mình nên thong thả thôi. Trong lúc khách ngủ cậu có thể đọc sách.

Những cuốn sách ở thư viện đều là những cuốn sách liên quan đến ma thuật sư, nhiều đến mức Kunon định dành hết cuộc đời học sinh của mình để hết những cuốn sách này. Dù chỉ như thế thôi thì đối với cậu, nó như một thiên đường vậy, và cậu rất hạnh phúc.

"Em giờ chỉ muốn đọc sách thôi ạ, có rất nhiều cuốn sách xuất bản bởi cô Satori em chưa đọc qua, em còn có rất nhiều báo cáo nữa ạ."

Tuy cậu vẫn chưa gặp được thần tượng, nhưng cậu đã tìm thấy sách của bà cũng như những bản báo cáo không nằm trong sách, nên cậu quyết định sẽ tìm hiểu rõ nội dung đó.

"Thế à? Mà mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu thôi, nên không có lý do gì để gấp gáp cả. Cơ mà nhớ để ý đến điểm tín chỉ nhé."

"Vâng ạ."

Và thế.

"Mà thầy Surf nè, quý cô Reyes như thế nào rồi ạ?"

"Mmm... Em để ý à?"

"Vâng ạ, em còn chưa nghe chuyện gì về cô ấy cả."

Tuy cậu nghĩ cả hai sẽ có hội nói chuyện lúc nào đó, nhưng cả hai đã rất bận rộn đến mức cậu còn không thể chủ động đi gặp cô được.

Kunon thì bận chuẩn bị cho kinh doanh và đọc sách, còn Reyes từ khi nhập học đã phải ôm một gánh nặng tài chính lớn trên người. Cả hai đều cố gắng hết sức vì chuyện của bản thân.

"Em ấy đã cùng cô Seifi nghĩ nhiều phương án, nhưng có vẻ như vẫn đang lâm vào ngõ cụt."

"....Tức là không thể kiếm tiền bằng một phương án đơn giản nhất ạ?"

"Ừm, việc trị liệu bệnh nhân và người bị thương là lĩnh vực của tư tế, nên dù cá nhân chữa trị đi nữa cũng không thể nhận được dù là một đồng."

"Nghe có vẻ khó khăn thật thầy nhỉ?"

Lúc đầu, Kunon cứ nghĩ "mọi thứ sẽ ổn thôi." Theo cậu, thánh nữ chỉ cần dạo một vòng ở bệnh viện hoặc viện điều dưỡng rồi chào hàng với giá 100 vạn kèm theo câu "tôi sẽ chữa trị tất cả mọi người ở đây," cơ mà thủ đoạn này không thể sử dụng được rồi.

"Kunon, nếu thầy đề nghị em giúp bạn ấy thì sao?"

"Thầy không nói thì em cũng giúp thôi, bởi vì em là đồng minh của phái yếu mà."

Một câu trả lời đầy tự tin, quả là một phát ngôn rất Kunon.

[Mà đây cũng ngoài dự tính của mình lắm.]

Tuy nhiên...

"Đó là ý muốn từ một phía của em thôi ạ."

Kunon nghiêng đầu ủ rũ.

"Mọi người trong lớp đặc cấp đều đối xử như ma thuật sư trưởng thành đúng không ạ? Nếu ta giúp đỡ một người trưởng thành một cách thiếu tinh tế thì chỉ càng làm tổn thương đến lòng tự trọng của người đó thôi.

Quan hệ giữa bọn em mới chỉ là bạn thôi, còn chưa đến mức trên tình bạn, dưới tình yêu.[note83839] Nếu là đối phương chủ động đến nhờ vả, chứ người chủ động là em thì thật khó ạ."

"... Câu trả lời của em làm thầy bất ngờ đấy."

Mặc dù Surf nghĩ rằng cả hai thậm chí còn chưa thể gọi là bạn bè, nhưng dù có nhắc tới thì cũng không khiến câu chuyện tiếp tục được, nên anh sẽ không tiếp xúc đến vấn đề này nữa.

"Thế ạ? Đây cũng là một quy tắc của quý ông ạ, rằng không được thất lễ với bất kỳ ai."

[Không, em đã rất nhiều lần thất lễ với người khác đó Kunon.]

"Nếu cô ấy cần giúp đỡ, xin hãy thuyết phục cô ấy đến nói chuyện với em thử xem đi ạ. Tuy em không biết mình có ích hay không, nhưng thêm một người suy nghĩ còn hơn là không ạ."

"Em có ý tưởng kinh doanh nào không?"

"Dạ không ạ, vì em còn không thể hiểu cách vận hành của Quang ma thuật nên vẫn chưa tới giai đoạn ý tưởng nữa. Dù sao đi nữa, ta cần nghĩ ra cách kiếm tiền từ những khả năng khác, ngoại trừ khả năng trị liệu, mỗi khi nhắc đến đại danh từ Quang ma thuật."

Surf gật đầu đồng ý. Kiếm được một số tiền lớn bằng 150 vạn bằng công việc tử tế là không có khả năng. Vậy thì chỉ còn cách dùng ma thuật để kiếm tiền mà thôi. Vậy thì càng đúng theo lời Kunon, khi mà không hiểu được nguyên lý của Quang ma thuật thì không thể bàn bạc được.

"Rõ ràng em chỉ mời cô ấy dạy em về Quang ma thuật, vậy mà cô ấy chẳng thèm dạy cho em cái gì cả."

[Chịu thôi.]

Với yêu cầu mang tính tán tỉnh dễ dàng bị nhìn thấu như vậy, đối phương từ chối là chuyện bình thường.

Sau đó, cả hai đã thảo luận với nhau rất nhiều về chuột khổng lồ không lông. Surf cũng tiện thể tới xác nhận tình trạng của Hank và Liya, sau đó một lần nữa anh lại rời đi căn phòng trống của Kunon.

Năm ngày sau, thánh nữ Reyes sẽ tới thăm chỗ của Kunon.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
(友達以上恋人未満という関係)
(友達以上恋人未満という関係)