“Giờ chúng ta đã vào tứ kết, sớm muộn gì cũng gặp nhau. ta lúc đó ta nhất định sẽ không nương tay, và ta hy vọng rằng ngươi cũng sẽ như vậy.”
“Tất nhiên. Nếu có gặp ngươi thì ta sẽ dốc toàn lực. Ta sẽ không nương tay bởi vì anh đã tốt bụng đãi vài bữa đâu. Cứ chuẩn bị tinh thần đi!”
“Vậy thì tốt rồi. Nhưng nếu muốn nương tay và cho ta chiến thắng thì cũng được đó.” Mo Li khinh khỉnh cười.
“Hừ! Không bao giờ. ta sẽ vươn tới tận trời xanh và những vì sao. Nên nhất định sẽ không để thua tại đây đâu.”
“Vậy à? Thế cứ ở đó mơ mộng đi.”
Sau khi dùng bữa ta với Limdis, hai người chia tay nhau. Khi đang trên đường trở về trại trẻ mồ côi, Mo Li tình cờ gặp lại một người mà cậu không ngờ tới.
Với chiếc mũi khoằm, đôi tai vểnh cùng mái tóc hói nổi bật kia, Mo Li có mù cũng không thể nhận nhầm được.
Chẳng phải đó là tên trọng tài được thuê từ Học viện Hoa Lan sao? Mo Li nép vào một góc phố rồi theo dõi người đàn ông kia.
Chẳng lẽ lão đang âm mưu chuyện gì với đôi mắt gian xảo kia à? Mà sao dáng đi của loã ta cũng kỳ lạ thế?
Theo sau lão già Mo Li đi đến một tòa nhà cao tầng sang trọng ở phía Đông bắc thành phố.
Khu vực này là một nơi xa lạ với Mo Li. Bởi cũng chẳng có lý do gì để đến đây bởi đây là khu dành cho giới quý tộc và nhà giàu, chắc chắn là một thường dân như cậu chả có thể chi trả gì ở nơi này.
Và nơi đây có rất nhiều “phương tiện giải trí” mà nếu như chỉ là một dân thường sẽ không thể làm gì, chẳng hạn như những nơi mà người ta có thể “tán gẫu” qua đêm với những cô gái sa đọa dưới ánh nến mờ mờ.
Và bây giờ lão già mũi khoằm trông không chút thuỷ chung đó đã dừng lại ở trước một nơi như vậy.
“Ai chà chà….” Người ta có câu, chưa được ăn thịt lợn nhưng ít nhất cũng đã được ngắm lợn chạy. Dù Mo Li chưa bao giờ vào nhưng hắn cũng biết đó là “một khu vực giải trí” như nào.
Lão già quả là đấng nam nhi. Dù cái thân hình lọm khọm như con tôm luộc thế kia mà vẫn có thể làm được chuyện đó sao? Đúng là gừng càng già càng cay.
Mo Li ngạc nhiên.
“A, là lão gia à? Hôm nay ngài vẫn đến tìm con bé sao~~?” Một người phụ nữ dẻo miệng, ăn mặc như một bà chủ nhà thổ tiến lại gần lão già với nụ cười trên môi rồi khoác tay lão dẫn vào.
“Hahaha, có chút rảnh rỗi nên ta qua muốn chiều chuộng mấy cô gái một chút.” Nhìn lão già trưng ra vẻ mặt và thái độ thô thiển, Mo Li cách đó không xa chút nữa đã không nhịn được mà nôn mửa.
“Vậy hôm nay lão gia muốn chọn ai?”
“Hừm…. Vậy thì Tiểu Hoa đi. Con bé đó rất ngoan! Chắc chắn phù hợp với một lão già như ta, hahaha.”
“À xin lỗi lão gia. Tiểu Hoa hiện đã được một quý ông khác chọn rồi ạ.”
“Gì cơ?” Lão già tỏ vẻ không hài lòng, rồi thản nhiên rút ra một đống tiền dúi vào tay tú bà. “Đưa con bé tới chỗ ta. Thế này đủ chưa? Nếu chưa thì ta sẽ đưa thêm.”
“Lão gia à. Vấn đề không phải là tiền. Quý ngài kia đã đặt chỗ trước rồi, hơn nữa cũng không phải người tầm thường. Ngài có thể xem qua những cô gái khác không? Chúng ta còn rất nhiều người khác ngoài Tiểu Hoa mà?”
“Hừ, cũng được. Nhưng bà cũng biết ta không phải loại người dễ dãi đâu đấy.”
“Vâng, chắc chắn những người khác cũng sẽ khiến ngài cảm thấy hài lòng.”
Chậc chậc, lão già vô dụng này, ban ngày ban mặt, ngay cả việc giữ hình tượng cũng không để tâm đến.
Mo Li dựa vào bức tường gần đó suy nghĩ.
Người ta nói mỗi câu chuyện đều có ý nghĩa sâu xa. Có người có khi chỉ nhìn thấy được lớp ngoài nhưng giờ Mo Li đã thấy được thứ sâu thẳm bên trong rồi.
Người thường có lẽ chỉ nghĩ đây là một vị trọng tài già đang đi dạo vườn chọn hoa nhưng Mo Li tự hỏi cậu có thể lợi dụng tình hình này để có lợi cho mình hay không.
Tuy nhiên những việc như vậy chỉ mang tính cá nhân nên chỉ có thể ảnh hưởng về mặt hình ảnh bên ngoài chứ không thể đánh vào mặt đạo đức được. Nhưng dù không thể dùng răn đe thì việc có thể ngẫu nhiên tìm ra mấy chuyện trông có vẻ không liên quan như này cũng rất thú vị.
Ngay khi Mo Li định rời đi thì có tiếng ồn ào ở lối vào nhà thổ.
“A, a…..” Lão già vừa bước vào đã xuất hiện trở lại, một tay ôm lấy eo, một tay chống gậy.
“Xin hãy cẩn thận lão gia. Lần sau hãy quay lại ạ!” Một cô gái phía sau nói với giọng quyến rũ.
“....”
Thế là sao, mới chưa được năm phút mà?
“Chậc, lão già khú đế! Chưa kịp làm gì đã gục rồi. Chán quá!” Ngay khi lão già kia bước đi xa rồi thì cô gái đứng ngoài cửa khịt mũi khinh khỉnh.
“Hả?” Mo Li đứng ở gần đó nghe rõ tất cả mọi thứ không nhịn nổi cười. Cậu cảm thấy như thể vừa biết được một điều rất thú vị.
Sáng hôm sau, Mo Li dậy từ rất sớm rồi đến đấu trường ở Học khu Quý tộc, nghiêm túc nhìn lịch thi đấu. Chỉ còn bốn trận nữa thì các thí sinh sẽ được chia thành hai bảng rõ ràng.
Và việc cậu lo sợ nhất đã xảy đến.
Không biết là do trùng hợp hay bị sắp xếp từ trước, cậu và Limdis sẽ đấu trận đầu tiên của bảng. Cậu cảm thấy kỳ lạ, cứ như sắp sửa chuẩn bị đấu với chính con thú cưng của mình vậy.
Quay đầu lại, cậu bắt gặp Limdis, mặt mày có phần u ám, đầu thì gần như bị che khuất bên dưới vành mũ áo choàng.
“Ồ, hôm nay đến sớm vậy! Cứ tưởng sẽ nằm ngủ nướng như mọi khi chứ?”
Cậu hờ hững chào Limdis, vỗ nhẹ vào đầu cô.
“Cút đi! Đừng có sờ đầu người khác! Làm vậy ta sẽ không cao được lên nữa!”
Limdis bĩu môi hất tay rồi nhìn chằm chằm vào cậu.
“Trận đấu này có quan trọng với ngươi không?”
“Vậy với ngươi thì sao?”
Limdis không trả lời, thay vào đó hỏi lại.
“Tất nhiên rồi.”
“Vậy thì thôi.”
Limdis liếc nhìn lại cậu rồi không nói gì thêm.
“Chậc….. ta chỉ là có chút không muốn đánh nhau với người mà mình còn nợ vài bữa ăn thôi!”
“Để ta đính chính lại. Không chỉ vài bữa mà là hơn chục bữa đó.”
Cậu nói, tay rút ra một tờ danh sách đã giấu ở đâu đó.
“Đây, tất cả mọi thứ ta đã ghi chép lại rất rõ ràng rồi. Cô sao mà cãi được ta.”
“Có cần thiết phải vậy không….”
Limdis khẽ lẩm bẩm.
“Tất nhiên là có rồi. Suy cho cùng thì mối quan hệ giữa hai chúng ta là thú cưng và….. không con nợ và chủ nợ mà. Làm gì còn thứ gì khác nữa chứ.”
Mo Li nói tiếp.
“Đây là bản sao của tờ danh sách. Khi nào có tiền thì nhớ trả lại. Dù sao ta cũng không làm từ thiện, hiểu không?”
Ném tờ giấy xuống đất, Mo Li vẫy tay rời đi.
“Ngoài ra thì chúng ta không nợ gì nhau nữa cả. Thế nên chúc trận đấu ngày mai của ngươi thành công.”


2 Bình luận