Frag.4: Nhưng, tụi mình là bạn thân mà?〈THƯỢNG〉(ĐÃ HOÀN THÀNH)

Chương 5: Bước Ngoặt, "ĐIÊN".

Chương 5: Bước Ngoặt, "ĐIÊN".

Trans + Edit: TsuU

___________________

Nhà ga Nihonbashi.

Đã đến giờ hẹn nhưng vẫn chưa thấy mặt chị hai đâu cả. Tôi và Yu-kun phải giết thời gian bằng cách vừa đánh đố nhau về ngôn ngữ các loài hoa vừa ngắm nhân viên công sở tan làm.

“Yu-kun, còn hoa Huệ Tây có ý nghĩa gì?”

“Thanh cao.”

“Hoa Cát cánh thì sao?”

“Một lòng trung thủy.”

“Thế còn hoa Diên vĩ Nhật Bản?”

“Để xem nào…. ‘trái tim sắt son’…. À không, là ‘Điềm lành’ mới đúng”

Tôi kiểm tra lại bằng điện thoại thông minh thì mọi đáp án đều trúng phốc. Tán dương Yu-kun bằng một tràng pháo tay nho nhỏ trong khi cậu ấy giơ tay làm động tác ăn mừng chiến thắng. Trả lời đúng hết mà chẳng cần ngó qua đáp án một lần. Trông Yu-kun tự mãn quá đi, nhưng cũng thật đáng yêu làm sao.

“Câu cuối xém tí nữa là sai rồi nhỉ.”

“Do mình bị phân tâm bởi câu hoa Cát cánh đấy chứ. Thực ra ‘trái tim sắt son’ là ý nghĩa của hoa Hương thảo đầm lầy mới đúng. Nhưng cả ba loại hoa đó, bao gồm cả Diên vĩ Nhật bản đều mang màu tím nên mình đã suýt nhầm.”

Thật vậy ư, tôi thử tra google bằng điện thoại của mình.

Đúng thật, nhìn cả ba loại hoa đều na ná nhau. Nhưng Yu-kun nhớ được hết tất cả thì kinh khủng thật đấy. Chắc hẳn cậu ấy phải yêu hoa lắm nhỉ.

Yu-kun vừa nhìn những nhân viên văn phòng tan sở, vừa cất tiếng phàn nàn.

“Cơ mà Kureha-san đến trễ thật đấy.”

“Bọn mình về luôn được không..?”

“Đừng… Làm vậy thì hơi quá đáng đấy.”

“Chị ấy đến muộn thì tự chịu thôi. Hơn nữa đây là chuyến du lịch hiếm hoi của bọn mình, ai mà rảnh dư thời gian để lo nghĩ cho chị ta chứ?”

“Enomoto-san, cậu thực sự không mũi lòng với chị mình tí nào luôn ha…”

Chuyện đó là hiển nhiên mà.

Chị ta là người đã cắt đứt mối quan hệ chị em với tôi, cũng chính chị ta là người đã tự ý bỏ nhà lên phố thị xa hoa. Giờ mà bảo tôi lấy tình cảm chị em thắm thiết thì ở đâu ra chứ?

Từ ban đầu, sau khi đưa được Yu-kun đến đây thì vai diễn của chị ấy cũng hết rồi. Tôi còn chẳng hiểu động cơ nào mà chị ta nhất quyết đòi gặp Yu-kun cho bằng được.

“…Ớ!?”

Tôi bàng hoàng khi bản thân vừa nhận ra một vấn đề.

Không đâu, chuyện đó sao có thể chứ… Mà nghĩ kỹ thì cũng có khả năng. Không, không, ngược lại mới đúng, nếu không phải vì vậy thì chẳng còn lý do nào khác. Chị hai tôi là kẻ sáng nắng chiều mưa, nhưng đối với những người không hứng thú thì chị chẳng thèm quan tâm đến mức độ này đâu…

Trong tâm trí tôi, một ý nghĩ lóe lên đột ngột.

“Có khi nào… Chị cũng thích… Yu-kun?”

“không không, chuyện đó không đời nào xảy ra được…”

Yu-kun chán nản đáp.

Tôi giận dỗi phồng phản bác lại.

“Yu-kun toàn được mấy người kì lạ thích còn gì…”

“Enomoto-san cũng là một trong số đó đấy nhé?”

Yu-kun vừa dứt lời thì.

“Rion~♪ Chị gái yêu quý của cưng tới rồi đây~ ☆”

Ngực của tôi bất ngờ bị đụng chạm mạnh từ phía sau, khi quay người lại, chị ta đã đứng đó với đôi kính râm và nụ cười rạng rỡ trên gương mặt.

“Gì vậy ta~ Ngày càng to luôn này~? Mà cũng đúng thôi nhỉ? Người ta đã bảo còn gái khi yêu thì càng xinh đẹp mà ~♡”

“……”

Tôi bóp mạnh đầu chị mình kèm theo cả chiếc mũ trắng chị hay đội. Khi tôi đang vận hết sức thì chị ta bắt đầu vùng vẫy cật lực.

“…Chị yêu này, hôm qua em vừa học được tuyệt chiêu ‘backbreak’ ở trận đấu vật chuyên nghiệp, giờ làm bao cát cho em thực hành luôn nhé?”

“Thôi mà ~! Chị đùa thôi mà!!”

Chị hai vỗ vỗ để chỉnh lại chiếc mũ đã nhăn nhúm vừa chu mỏ nói.

“Thiệt tình à~ Chị đang cố gắng hâm nóng tình chị em của chúng ta thôi mà...”

“Vậy thì đừng có quấy rối tình dục người ta nữa.”

Chị ta trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó một lúc, rồi chợt khóe miệng nở ra một nụ cười gian tà. Sau đó như thể muốn khoe khoang về chênh lệch độ lớn của cả hai mà chị ta tự hào ưỡn ngực.

“Chịu em luôn đó. Giờ chị cho em bóp ngực lại là huề cả làng chứ gì~ ☆”

“….”

Thở ra một tiếng dài. Tôi chìa bàn tay phải ra trước mặt và cố tình cử động các khớp ngón tay kêu lên răng rắc cho chị ta thấy.

“Chị muốn thì em chiều. Nhưng em không dám đảm bảo cái ‘cần câu cơm’ kia của chị còn dùng được đâu nhé…?”

“Chị giỡn mà ~~ Rion đáng yêu số một thế giới luôn đó ~ Chị thề ~!”

Chị ta hoảng ra mặt, dùng cả hai tay nhanh chóng che ngực và lùi một đoạn rõ xa.

…Thật tình, cuối cùng cũng chịu im miệng.

Yu-kun, rụt rè cũng tham gia vào cuộc trò chuyện của chị em tôi.

“Kureha-san, vậy chị có gì cần nói với bọn em thế…?”

Chị hai tôi mỉm cười sảng khoái, reo lên “Đúng rồi ha” trong khi vỗ vỗ hai bàn tay trông lố vô cùng.

“Vậy, tụi mình cùng ăn tối chung, cùng trò chuyện như đã hứa nha~ ♪”

♡♡♡

Tại Taimeiken- Một nhà hàng mang phong cách tây phương.

Chúng tôi cùng thưởng thức những món ăn mà chị đã gọi ở tầng hai của nhà hàng.

Khi tôi cắm nhẹ chiếc nĩa vào món omurice được đặt trên bàn, lớp trứng mịn màn vỡ ra như một quả bong bóng. Bên kia, Yu-kun vô cùng phấn khích khi lần đầu được ăn món omurice đắt tiền từ một nhà hàng sang trọng.

“Enomoto-san, món này trông ngon quá đi mất.”

“Ừm, trang trí cũng đẹp nữa ha.”

Tâm trạng Yu-kun rất phấn khích, món trứng cũng cực ngon nữa.

“Không biết đầu bếp nấu món này như thế nào ha?”

“Nếu mà mình xin công thức thì họ có cho không nhỉ…”

“Không đâu, chắc chắn đó là công thức bí mật của nhà hàng người ta mà.”

Khi cả hai đứa bọn tôi còn mải bàn luận về món omurice thì bên kia bà chị đã hướng ánh mắt về phía này với nụ cười trên gương mặt đỏ bừng vì rượu vang.

“Mấy đứa thích là được rồi nè, chị cũng mê mấy món ở nhà hàng này lắm ấy ~ ☆”

“Im lặng giùm đi, chị hai!”

Yu-kun đột nhiên co chặt người lại, “híc” một tiếng. Hình như do giọng tôi gắt gỏng hơn mọi ngày.

Thế nhưng cũng chẳng đủ để khiến chị ta quan tâm, chai rượu trên bàn đã cạn sạch từ bao giờ, chị ta nhanh chóng gọi thêm một chai mới.

“Rion-chan nhẫm tâm quá nha~ Chị đây đã cố gắng hết sức để lo liệu cho chuyến đi của em với Yuu-kun mà ~”

“Về chuyện đó thì em mang ơn chị, nhưng những thứ còn lại thì có vẻ như chị nhúng tay hơi sâu rồi đấy!”

“Gì chứ~ Lâu lâu mới có dịp đi riêng cơ mà, phải ngủ chung phòng mới hấp dẫn chứ ~”

“Ở chung phòng với nhau cũng là đi xa lắm rồi đấy”

Yu-kun ngại ngùng đưa thìa cơm lên miệng, khoảnh khắc ấy da mặt cậu đột nhiên giãn ra trông thấy.

Từ buổi trưa, khi cùng nhau ăn bánh ngọt tôi đã để ý điều này. Mỗi khi được ăn những món ngon, gương mặt Yu-kun trở nên thoải mái rõ rệt. Trông đáng yêu vô cùng. Khi kết thúc kì nghỉ hè, mình sẽ lại tặng cậu ấy những món bánh thật ngon mới được.

Lúc tôi vô tình buông lỏng cảnh giác khi chìm đắm vào dáng vẻ của Yu-kun, chị hai đột nhiên khúc khích cười cất tiếng trêu tôi đầy gian xảo.

“Có mỗi cái giường đôi thôi mà cũng cuống cuồng gọi cho chị đây, sao mà ngây thơ dữ vậy hả ~ ♪ Trong khi chính em là đứa bắt cóc người ta đến Tokyo, mà tới đoạn quan trọng lại hành xử ngốc nghếch như mấy đứa con nít mới biết yêu ấy ~ ☆”

“….”

0d54d04b-c069-4dce-a0a4-c411bec1f73f.jpg

Yu-kun hoảng hồn, nhanh chóng ngăn lại khi tôi đứng dậy khỏi ghế.

“Enomoto-san ơi, chỗ này còn có khách hàng khác nữa đó. Không phải là nơi để cậu tùy tiện xả chiêu vuốt sắt kia đâu.”

“…Xì ~”

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải ngậm ngùi mà ngồi lại vị trí cũ.

Kệ chị ta luôn vậy. Mỗi lần nói chuyện với chị ta là mình lại phát cáu. Dù gì chị cũng chẳng bao giờ nói năng nghiêm túc được lần nào.

(Đằng nào chị cũng có để tâm đến mình đâu cơ chứ…)

Cùng lúc ấy, Yu-kun đang trò chuyện với chị hai.

“Mà nè Kureha-san, cái chuyện mà chị định nói với tụi em là gì thế?”

“Trời ~ Mãi mới có dịp làm thân với Yuu-kun yêu quý của em gái chị mà. Sao em phũ phàng vậy, chị tổn thương sâu sắc đó nha ~”

“Cái chị này, em không biết được khi nào chị đang đùa hay nghiêm túc đâu đấy..”

Yu-kun trông có vẻ mệt mỏi trước bà chị tôi.

Dẫu biết không nên tiếp thu mấy lời từ chị ấy, nhưng cái cách Yu-kun nghiêm túc ngồi nghe từng câu từng chữ của chị trông tốt bụng làm sao. “Chuyện quan trọng” của chị hai chắc chắn cũng chẳng phải tin tốt lành gì.

Aaaa. Tôi chỉ muốn tức tốc ăn xong rồi về khách sạn cho rồi.

Chuyến du lịch cùng Yu-kun tính tới giờ vẫn tròn 100 điểm không có nhưng, bị chị hai phá hỏng thì tệ lắm.

Đúng rồi! Hôm nay bọn mình sẽ chơi bài sau khi trở về khách sạn. hôm qua đã được chơi đâu chứ. Sau đó sẽ cùng nhau ngủ trên chiếc giường siêu êm ái kia… Chỉ ngủ thôi, không hề làm gì bậy bạ đâu.

“Enomoto-san? Sao mặt cậu đỏ lên dữ rồi kìa?”

“Không có gì đâu mà!!”

Canh thời gian đỉnh thật, tiếng gọi của Yu-kun kéo tôi về thực tại, tiếp tục bữa ăn.

Thấy bà chị hai cười như được mùa, tôi bèn hắng giọng nói to. “Vậy rốt cục chị hai muốn gì? Nói ngắn gọn đi.”

“Thì chị đã hứa là sẽ giới thiệu Yu-chan với một số creator ở Tokyo mà.”

“…”

Nghe chị nói câu ấy, mài tôi khẽ nhíu lại.

“Là sao vậy?”

Lén nhìn qua phía Yu-kun, cậu ấy đang nghiên đầu trông có vẻ nghiêm túc lắng nghe.

“Chuyện đó là sao thế ạ?”

Chị hai suýt té ghế vì bất ngờ trước câu hỏi của Yu-kun, người như chị hiếm khi phản ứng thế này nên khiến tôi cũng giật mình theo.

Chị hai xì một tiếng rồi phồng cặp má lên hờn dỗi.

“Trên đường đến sân bay, chẳng phải chị đã nói với em rồi sao? Lúc trong xe của Sakura-chan ấy~!”

“Hở? Xe của Sakunee-san á?”

Yu-kun đột nhiên rơi và trầm tư một khoảng ngắn.

Sau đó cậu ấy “À” lên một tiếng và khẽ gật đầu.

“…Hình như lúc đó chị có nói gì đại loại như vậy thật”

Chị hai gật đầu ra vẻ hài lòng trước phản ứng của Yu-kun.

“Đó thấy chưa ~ Vậy thì, Yuu-kun nè…”

“KHOANG!”

Tôi vội vàng chặn câu nói của chị trước khi nó kịp thành lời.

“Sao em chưa nghe ai kể về chuyện đó hết”

“Thì phải rồi. Tại chị có kể cho Rion nghe đâu mà lị ~☆”

“Chi đừng có mà tác oai tác quái. Nhiệm vụ của chị chỉ là đưa Yu-kun tới đây thôi đó nha.”

“Phần đó là kế hoạch của Rion thôi mà phải không? Còn vụ này là chuyện riêng của tụi chị nên em đừng có mà lo nha~♪ À mà, nhà hàng này có món cơm Hayashi đỉnh lắm đấy, em gái yêu có thể từ từ thưởng thức trong khi hai người bọn chị bàn chuyện trọng đại nhen~”

Yu-kun ngắt lời chị tôi một cách ngượng ngùng.

“Cơ mà Kureha-san ơi, bọn em vừa mới ăn omucrie xong tức thì cơ mà…”

“Chị hai, cơm Hayashi thì em sẽ ăn. Nhưng hai vụ này chẳng liên quan gì đến nhau hết.”

“Ơ, Cậu ăn nữa thật luôn đó hả…?”

“Lỡ rồi, gọi cho em món Omuhayashi luôn đi”

“Cậu bị thích món trứng hả?”

Yu-kun trưng ra vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi, nhưng tôi chẳng buồn quan tâm.

Chị hai đưa tay khui đến chai rượu thứ 3 trong khi nháy mắt ra hiệu với Yu-kun.

“Chị ấy nhé ~ Đang đầu tư vào mấy đứa nhóc có tài để sau này ra lập công ty riêng luôn đấy. Chị sẽ giới thiệu em cho vài đứa đang rảnh việc, chị nghĩ chuyện này sẽ mang đến nguồn động lực tinh thần rất lớn cho em đó.”

“Đầu tư là sao thế, Kureha-san? Ý chị là đầu tư vào các nhà thiết kế phụ kiện á?”

“Em hiểu kiểu như vậy cũng được. Chuyện chị tiếp cận Himari-chan cũng là một phần trong kế hoạch luôn đó nha~♪”

Nhấp một ngụm rượu nhỏ, chị nở nụ cười hiền hòa với Yu-kun.

Nụ cười đó… Sặc mùi giả tạo đến mức không thể ngửi nổi. Từ hồi chị ta lết xác lên Tokyo, chị đã bắt đầu cười theo kiểu này.

Một nụ cười hoàn hảo theo khuôn mẫu, mạnh mẽ đến mức không thể nhìn thấy điểm yếu nào.

“Đương nhiên là bọn nhóc ấy cũng giống Yuu-kun đó, đều đang hoạt động dưới danh nghĩa một nhà sáng tạo chuyên nghiệp~ Sao nào, thấy phấn khích chưa ~?”

“Ừm, nghe chị kể thì tuyệt thật đấy, cơ mà chị ơi…”

Có vẻ như Yu-kun không nhận thấy sự thật đằng sau nụ cười cáo già kia và vô tình đã bị dắt mũi. Tôi phải lớn tiếng để ngăn chặn chuyện này lại ngay.

“Chị hai, chị đang tính toán cái gì trong đầu vậy hả?”

Tôi nghĩ lúc ấy, biểu cảm trên gương mặt chị đã đanh lại một chút. Ngược lại, đây mới chính là bộ mặt thật mà chị ta thể hiện mỗi ngày. Điều đó khiến tôi cảm thấy an tâm phần nào vì trực giác của mình đã dự đoán đúng.

Quả nhiên, chị ấy đang mưu tính chuyện chẳng lành.

Nhưng, sự thay đổi biểu cảm ấy cũng chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn.

Nét mặt hoàn hảo như một con búp bê đắt tiền đã quay lại. Chị nghiên đầu “Hử” một tiếng như thể đang thúc giục tôi nói tiếp câu chuyện của mình.

“Chị hai ơi, chị đâu phải kiểu người tốt tới mức sẽ giúp Yu-kun đạt được ước mơ của mình, đúng chứ? Ngay cả chuyện lần trước, cũng chỉ vì chị thất bại trước kế hoạch của Shii-kun thôi, chứ cũng đâu có dễ gì chịu thua.”

“….”

Chị hai khẽ thở dài một tiếng.

“Rion nè, em khác xưa lắm rồi nhỉ ~ Lúc bé, chị có nói gì thì em cũng tin sái cổ cơ mà ~?”

“….Chuyện đó đương nhiên mà. Giờ em cũng đã là học sinh cấp ba rồi đấy.”

Hai má tôi nóng lên khi bị chị ấy nhắc về quá khứ không mấy tươi đẹp. Bị xoáy mãi cũng khó chịu, tôi đành thúc giục chị nói tiếp chuyện.

Chị hai khoanh tay như muốn nâng bộ ngực của mình lên, sau đó tuyên bố thẳng thừng.

“Chị đây chưa từng từ bỏ ý định có được Himari-chan đâu đấy ~ ☆”

“Gì…?”

“Hở….!?”

Cả hai đứa cứng họng.

Chị hai cười khoái trí trước màn biểu diễn cảm xúc của hai đứa chúng tôi.

“Ái chà chà~ Sao phải ngạc nhiên đến thế vậy nhở? Hai đứa rõ ràng là biết chị không chấp nhận nổi kết quả của cuộc chạm trán lần trước cơ mà?”

Yu-kun là người cất giọng trước.

“Nhưng, Himari đã nói là nhỏ sẽ không trở thành người mẫu đâu mà chị ơi…”

“Vụ đó chỉ là chuyện của hiện tại thôi, đúng không nào? Giờ con bé đang phè phỡn với cuộc sống thanh xuân vườn trường bên Yuu-kun-người mà nó yêu, thì làm gì còn nghĩ đến tương lai nữa chứ”

“….Ớ!?”

Yu-kun không thể nói thêm được nữa.

Ngay cả tôi, cũng hiểu được hàm ý trong câu nói của chị. Quả nhiên chị chính là bậc thầy trong việc chọt vào chỗ khó chịu của người khác. Lúc chị còn học cấp ba, chị đâu có hãm đành đạch như này đâu?

“Cái Happy ending của đôi trai tài gái sắc thường được tính từ khúc nào em nhỉ ~ Từ đoạn cả hai thấu hiểu nỗi lòng nhau à? Hay đoạn cả hai trao nhau nụ hôn đầu? Đoạn ân ái trong chăn ấm nệm êm? Hay kỷ niệm 1 năm yêu nhau? Có những cặp, Happy ending thực sự đến khi họ quyết định sống chung? Còn hôn nhân cũng là một phần nghi thức quan trọng nhỉ? Nhưng em biết không, cuối cùng thì mớ khái niệm về Happy ending đó cũng có thể dễ dàng bị lật ngược lại đấy.”

Nói xong, chị hai nở nụ cười khoái trá như một mụ phù thủy.

“Ai mà biết được tương lai cuộc sống này sẽ ra sao chớ ~ Ai mà đoán được thực sự điều gì mới khiến hai em đạt được Happy ending, chị nói có đúng không nè ~ ☆”

“Ý chị là, cách làm của bọn em hiện tại là sai sao?”

“Ai biết được đâu, chị đây là người mẫu chứ không phải là thánh nhân.”

Chị hai nói vòng vo nhằm né tránh Yu-kun khi cậu dần mất kiên nhẫn. Sau đó nâng ly rượu ngang tầm mắt ra vẻ trêu ngươi cậu ấy.

“Sau trận tỉ thí lần trước, chị đã ngộ ra Yuu-kun lẫn Himari-chan đã được gắn kết với nhau bằng thứ tình cảm vô cùng mãnh liệt~ Vì thế, để đạt được Happy ending cho bản thân mình, chị đây đành phải thay đổi cách làm thôi ~☆”

“Cách làm…?”

“Chính xác ~ Không hủy diệt được tình yêu của đôi chim non này thì chị chuyển sang phá tan giấc mơ của hai đứa thôi ~”

“Phán tan giấc mơ của bọn em ư…?”

Ý của chị hai là sao thế? Chị định ngăn cản con đường trở thành một creator của Yu-kun sao? Nhưng cách đó thì thật chẳng giống con người của chị chút nào.

Chị thuộc cùng một kiểu với anh trai của Hii-chan, nhìn bề ngoài những thứ chị làm trông có vẻ vô tội vạ nhưng sâu bên trong đã được suy tính kỹ càng. Cả cái chuyện tuyển dụng Hii-chan hôm trước nữa, những lời chị ấy nói hoàn toàn có lý. Đó cũng chính là lý do chị ta đủ gan để đặt cược vào một ván cờ mà phần thua nghiên hẳn về phía mình.

Yu-kun hỏi kỹ lại bằng chất giọng hơi căng thẳng.

“Ý chị là gặp được những creator khác chính là đang phá hủy ước mơ của em sao?”

Chị hai gật đầu với dáng vẻ đầy tự tin.

“Yuu-kun cũng như con ếch đang ngồi đáy giếng thôi. Gặp được đại dương rộng lớn thì em mới ngỡ ra mình nhỏ bé nhường nào. Một khi Yuu-kun từ bỏ giấc mơ thì Himari-chan sẽ được giải thoát. Đây chính là con đường mà chị quyết định sẽ đánh thật mạnh vào.”

Chị ta khịt mũi một tiếng đầy đắc ý.

“Nào Yuu-kun~ Đây chính là lúc bước chân ra thế giới bên ngoài để biết được bản thân mình đang nằm ở cái xỏ xỉn nào rồi đó”

“Chị, chị nói hơi…”

Yu-kun trông có vẻ bần thần khi không rõ chị hai tôi đang nói thật hay trêu đùa như mọi lần.

Từ đầu đến giờ tôi im lặng, nhưng vượt quá giới hạn rồi đấy. Chị ta toàn đưa ra những yêu cầu một chiều, chuyện này chẳng mang lại lợi lộc gì cho bọn tôi cả. Hơn nữa lần này Hii-chan còn chẳng bị bắt cóc, không có lý do gì để không từ chối lời đề nghị này hết.

Tôi đập mạnh tay lên mặt bàn với thái độ cứng rắn.

Đang định bụng thuyết giảng cho bà chị-người đang trố mắt ra vẻ ngạc nhiên thì—

“Quý khách? Món Omuhayashi đến rồi ạ.”

“Chị hai này… A— Vâng, em cảm ơn nhiều ạ.”

Món Omuhayashi được mang lên đúng thời điểm. Tôi hắn giọng nhìn bờ vai run rẩy vì tức tối của bà chị hai.

“Ngay từ đầu thì chẳng việc gì phải làm theo ý của bà chị mình hết. Yu-kun cứ việc làm theo cách của cậu để đạt đến thành công thôi. Biết bị người ta lừa mà còn cắm đầu vào thì đần hết thuốc chữa luôn đấy.”

“…Hửm?”

Chị hai nhìn từ trên xuống dưới như thể đang đánh giá một cục hàng. Sau đó đặt hai tay ôm má, vui vẻ cất giọng hỏi.

“Vậy, cách làm của Yuu-kun là như thế nào?”

“Về, về chuyện đó thì…”

“Em có nghĩ được gì cụ thể đâu đúng không? Mới lên đây có một ngày thôi mà.”

“Vâng— Đúng là vậy ạ, nên từ giờ em sẽ ra sức tìm kiếm cách phù hợp.”

“Vậy thì đến gặp người ta theo lời chị đi~ Biết đâu lại nghĩ ra được gì hay ho thì sao nè~”

“Rõ ràng là bẫy con nhà người ta còn gì?...”

“Tục ngữ có câu “không vào hang cọp sao bắt được cọp con” đó nha”

“Nã—Nãy chị vừa mới nói xong còn gì? Đâu ai biết trước được tương lai đó.”

“Thì nãy chị có nói vậy thiệt, nhưng ai mà ngờ bọn em dùng chính câu đó để làm cái cớ tránh né chuyện khó khăn chứ?”

“Cớ đâu mà cớ…”

“Cơ mà nhé, chị nói từ đầu rồi đó, đây là chuyện riêng giữa chị và Yuu-chan. Nên phải nghe ý kiến của bản thân Yuu-chan hơn là cảm xúc cá nhân của người ngoài cuộc như Rion-chan chứ nhể ~~”

“Hự…”

Chết thiệt.

Nhận ra mình đã phạm sai lầm, vô tình bị chị ta dắt mũi mất rồi. Tôi không thể chiến thắng chị bằng tài hùng biện, nên từ trước đến giờ chỉ có thể dùng vũ lực mà đàn áp mọi vấn đề…

Chất chứa trong nụ cười của chị chính là một thứ áp lực không thể nào diễn tả được bằng lời.

“Rion~ Thật lòng, em cảm thấy như thế nào~”

Tôi giật thót cả người.

“E-E-Em không hiểu ý chị khi nhắc đến cảm xúc thật lòng là gì hết. E-E-Em chỉ nói những điều này vì nghĩ cho Yu-kun mà thôi.”

“Dối lòng mà thôi~ Chị hiểu rõ em mà, Rion. Từ nhỏ em đã là một cô bé ngoan nên chẳng bao giờ dám nói lên những cảm xúc ích kỷ của mình.”

“Ư… Ư..”

Tôi quay mặt nhìn sang nơi khác.

Nắm chặt gấu váy bằng hai tay. Chiếc thìa trên đĩa Omuhayashi phản chiếu lại gương mặt méo mó như đang sắp khóc của mình.

Và rồi, tôi vô thức hét toáng lên.

“Chuyến du lịch lần này là phần thưởng cho những gì mà em đã nỗ lực cố gắng. Những thứ không nằm trong kế hoạch, nhất định không được phép diễn ra!”

“Enomoto-san này…”

Hự~… Tôi ngồi co ro, cảm giác như cả cơ thể này sắp cháy đến nơi vì sự xấu hổ dâng trào.

Đây là chuyến đi dành riêng cho tôi cơ mà? Phải mất bao công sức mới có dịp đi riêng mà không có mặt của Hii-chan, tôi thực sự không muốn nó bị phá hỏng.

Nhưng, chắc chắn Yu-kun sẽ từ chối lời đề nghị của chị thôi. Vì Yu-kun sẽ không bao giờ phản bội lại tôi, đúng vậy chứ?

Bọn tôi ở bên nhau bằng một liên kết đặc biệt cơ mà.

“Kureha-san, hy vọng chị có thể sắp xếp giúp em được gặp những người đó.”

—HẢ?

Tôi vừa nghe nhầm sao?

Lúc tôi còn chẳng thể nói nên lời, Yu-kun gãi má với vẻ áy náy.

“Mình biết đây là chuyến du lịch dành cho Enomoto-san và mình thực sự thấy có lỗi với cậu. Nhưng mình cũng muốn thử làm theo lời chị Kureha. Trước đây mình chưa bao giờ để ý đến những creator khác ngoài kia, nhưng mình nghĩ đây cũng là một chuyện cần thiết giúp mình vượt qua được giới hạn của bản thân.”

“Nhưng Yu-kun ơi, chuyến du lịch này….”

“Về việc này, mình hứa sẽ cùng Enomoto-san tận hưởng trọn vẹn chuyến đi.”

Nên là, hy vọng cậu có thể rộng lòng bỏ qua.

Nếu không đủ, mình sẽ bù đắp lại cho cậu khi chúng ta trở về quê nhà.

“Ư…”

Cậu ấy đã nói đến nước này thì tôi không thể nào từ chối được nữa.

Ánh mắt ấy của Yu-kun cũng chẳng hướng về phía tôi, tôi có cảm giác như cậu đang nhìn về nơi nào đó, rất xa… Một nỗi buồn lạ lẫm mà tôi chưa từng được biết, bỗng rộn lên trong con tim này.

Yu-kun, dường như còn chẳng để ý đến cảm giác của tôi, cứ thế mà tiến về con đường phía trước. Như thể ngoài tương lai ra, chẳng còn thứ gì khác quan trọng đối với cậu.

Chẳng hiểu nổi tại sao… Nhưng cõi lòng tôi đầy khó chịu.

“Nhắc đến phụ kiện thì mình không thể nhượng bộ. Trận tỉ thí lần trước, mình hoàn toàn bất lực. Mãi đến giờ mới có cơ hội trả thù mà lại chùn bước thì chẳng thể trưởng thành nổi.”

“….”

Tôi chỉ còn biết gật đầu, đó là tất cả những gì còn lại mà tôi có thể làm cho cậu.

Chị hai mỉm cười và cất lên tông giọng hệt như một con quỷ gian xảo.

“Được đấy, chị đây háo hức chờ xem cái cảnh em thất bại thảm hại rồi tan nát cõi lòng lắm luôn đấy ~ ♡”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!