Frag.4: Nhưng, tụi mình là bạn thân mà?〈THƯỢNG〉
Chương 3.8: Không Chút... Tì Vết ? (8)
5 Bình luận - Độ dài: 1,564 từ - Cập nhật:
Trans + Edit: TsuU
Dậy bú fame alime tí...
________________________
Trở về khách sạn và bắt đầu tắm rửa.
Làn nước nóng ấm ập vào làn da như thể rửa trôi nhiệt lượng và mồ hôi từ trận đấu khi nãy. Đang tận hưởng dòng nước trên da, ký ức tôi chiếu lại những khoảnh khắc của ngày hôm nay thêm một lần nữa, thật sự là một ngày đáng nhớ với tôi. Nhờ vào kế hoạch của Shii-kun mà tôi đã có một chuyến du lịch Tokyo cùng với Yuu-kun. Yuu-kun vốn rất tốt bụng, đương nhiên cậu ấy cũng sẽ chiều theo tôi mà không ý kiến gì. Hii-chan chắc chắn không thể vươn tay được đến tận chỗ này, điều đó có nghĩa giờ Yuu-kun là của riêng tôi…
“Ehehehe….”
Tôi dùng cả hai tay bịt miệng để nụ cười thỏa mãn kia không có cơ hội thoát ra. Vui quá đi mất, lần đầu tôi có cơ hội được cùng Yuu-kun đi khắp nơi như vậy. Hơn hết, cái niềm vui này còn hiệu lực tận thêm 6 ngày nữa, như thể bản thân đang đắm chìm vào một giấc mơ giữa ban ngày vậy.
Giá như, mùa hè kéo dài mãi mãi. Chỉ mỗi hôm nay thôi mà hai đứa tôi đã có thể cùng nhau tạo ra rất nhiều kỷ niệm vô giá.
Chiếc vòng cổ đáng yêu mà Yuu-kun đã tặng tôi, khoảnh khắc được chơi đùa cùng những chú mèo và cả những tấm ảnh mà bọn tôi đã chụp cùng nhau nữa, tính tới thời điểm hiện tại thì mọi thứ đều tuyệt vời, 100 điểm không có nhưng.
(…Ngoài trừ hành động thừa thãi của bà chị tôi ra.)
Lại nhớ đến nội dung cuộc gọi video khi nãy, tôi không thể ngăn được bản thân mình thở dài ngao ngán… Chủ đích của tôi từ đầu có phải vậy đâu, nếu lỡ Yuu-kun hiểu nhầm thì tệ lắm.
Đảo mắt quanh căn phòng tắm rộng rãi và hết sức lộng lẫy. Nhìn từng lớp bọt sủi lên từ chiếc bồn tắm sang trọng khiến tôi ngỡ mình như một vị công chúa giữa đời thường. Căn phòng khách sạn mà chị tôi đã đặt thực sự không tầm thường tí nào. Dù thâm tâm này vẫn chưa tha thứ cho chị… Nhưng tôi vẫn phải ngầm thán phục chị ta, một người luôn hết mình trong công việc. Những kẻ hời hợt trong công việc thì không thể nào đủ điều kiện để vung tiền cho căn phòng này một cách không phải nghĩ như chị được. Thả mình vào chiếc bồn tắm khổng lồ, tôi đưa mắt ngắm nhìn cảnh quan bên dưới. Đường chân trời đen kịt kéo dài tít tắp, phủ trên màn đêm ấy là cơ số những ánh điện lập lòe. Như thể những hòn ngọc lấp lánh nằm rải rác khắp nền trời… Như thể tôi đang ngắm nhìn những vì tinh tú từ vị trí còn cao hơn chúng. Có lẽ đây chính là cảm giác của một vị thần tiên đang ngự mình trên trời cao, say đắm nhìn hạ giới.
Tôi chưa từng được biết bầu trời đêm có thể sáng đến nhường này. Cảm giác thật giống lúc đó.
Cái ngày mà lần đầu tiên tôi được ngắm nhìn sắc đỏ rực rỡ tỏa ra từ vì sao hoa dâm bụt.
(…Khi ngắm nhìn quang cảnh này, liệu Yuu-kun có những suy nghĩ như tôi không nhỉ?)
Hy vọng cậu ấy cũng sẽ như tôi.
Bước khỏi bồn tắm khi tâm trí này vẫn đang hồi tưởng. Đứng trước bồn rửa mặt, tôi lau đi những giọt nước còn sót lại trên cơ thể, sau đó khoác lên người chiếc áo choàng tắm với chất liệu vô cùng mềm mại. Vừa lau mái tóc ướt nhẹp của mình bằng một chiếc khăn, vừa rảo bước ra phòng khách.
Yuu-kun đang nằm trên ghế sofa. Trước mặt, tivi đang chiếu chương trình tin tức buổi tối, có lẽ cậu ấy đang tập trung theo dõi nên chẳng mảy may chú ý đến sự hiện diện của tôi.
Có chút hơi lâng lâng dư âm lại từ trận đấu vật khi nãy, tôi quyết định trêu Yuu-kun bằng vài trò xấu tính. Rón rén tiếp cận cậu ấy từ phía sau và chồm cả người qua ghế sofa.
“Yuu-kun, mình tắm xong rồi.”
Ủa…
Mãi không có phản ứng gì, hóa ra Yuu-kun đã ngủ quên mất rồi.
Để ý kĩ một chút thì cũng không khó để nghe được từng tiếng thở đều của Yuu-kun.
(Trời, mới hơn mười giờ đêm một tẹo thôi mà…)
Tôi còn cất công chuẩn bị cả bộ bài để tối nay cùng chơi với nhau, vậy mà…
Phồng má lên đầy giận dỗi vì không lường được cái nết ngủ sớm của Yuu-kun. Tôi quyết tâm trả đũa bằng cách bóp nhẹ vào mũi của cậu ấy, khiến Yuu-kun phải há to mồm ra để thở, khi tôi buông mũi cậu ra thì Yuu-kun cũng từ từ ngậm mồm lại, trông hay phết đó….
Chiếc sofa nơi Yuu-kun đang ngủ có kích thước còn to hơn cái giường ở nhà tôi. Tì cả người vào đỉnh đầu Yuu-kun và say đắm ngắm nhìn gương mặt đang say giấc của cậu. Bình thường gương mặt này luôn trong trạng thái lạnh lùng khó đoán, nhưng khi ngủ lại toát lên dáng vẻ quá đỗi hạnh phúc.
(….Có đang mơ về Hii-chan không đấy.)
Nghĩ là phải làm, tôi vuốt nhẹ tóc Yuu-kun sang một bên và khẽ chạm dịu dàng vào vầng trán ấy. Chợt cậu lẩm bẩm trong giấc mộng “Đừng mà…. Đừng có gieo hạt giống thêm nữa!...” Hình như là đang mơ về mấy chậu hoa chứ chẳng phải Hii-chan.
Chuyển kênh tivi và xem tạm một chương trình giải trí ban đêm. Không thể hứng thú nổi khi phải xem thứ này một mình, tôi tắt luôn chiếc tivi kia.
Yuu-kun đã ngủ say, ngủ say lắm rồi. Tôi thử vỗ nhẹ nhẹ vào cặp má kia, quả nhiên cậu ấy phản ứng lại rất hời hợt.
“Thồiii, dậy chơi với mình đi mà Yuu-kun….”
Giả vờ giận dỗi thanh niên đang say giấc, nhưng nghĩ kĩ lại thì cả ngày hôm nay cậu ấy cũng đã thấm mệt rồi.
Hôm qua mới từ biển về, hôm nay lại phải xách vali đến Tokyo từ sớm tinh mơ. Dán mặt vào gương mặt đang say giấc nồng không chút cảnh giác, chợt một ác ý trào dâng trong lòng tôi.
“…Nụ hôn tình bạn thôi mà, hôn một cái cũng không sao đâu nhỉ?”
Ngắm nhìn gương mặt Yuu-kun thêm lần nữa. Chẳng chịu cảnh giác gì cả, chắc cậu ấy cũng phải tin tưởng tôi lắm, nên mới đồng ý lời đề nghị ở cùng phòng với tôi.
Tôi đang lợi dụng lòng tin của Yuu-kun ư?
…Nghĩ đến điều đó thôi mà bản thân tôi đã bất giác phải rùng mình.
…Không sao đâu nhỉ?
Yuu-kun cũng sẽ tha thứ cho tôi thôi, vì cả hai đều đặt biệt trong mắt đối phương cơ mà.
Tình đầu tái hợp sau nhiều năm chia cách như thể một phép màu cổ xưa. Có lẽ Yuu-kun vẫn chưa nhận ra tình cảm dành cho tôi thôi, phải không nhỉ?
Con tim mãi chưa chịu về đúng nhịp đập.
Nắm thật chặt vạt của chiếc áo choàng tắm, tôi vén nhẹ từng lọn tóc rủ xuống vai.
Cúi người, tôi áp sát vào gương mặt vẫn đang lạc trong cõi mộng kia.
Và nhẹ nhàng đặt lên vầng trán ấy một nụ hôn.
“…………”
Thở một hơi thật dài để lấy lại nhịp hô hấp. Tôi tận dụng vạt áo của chiếc áo choàng tắm mình đang mặc, phe phẩy làm mát gương mặt đang tăng dần nhiệt độ của bản thân. Đột nhiên, bây giờ cảm giác xấu hổ về những hành động nông nỗi vừa rồi mới ập đến, tôi chỉ còn biết ôm chặt gương mặt bằng cả hai tay mà xám hối.
(….Rõ ràng là không được mà)
Vậy là chơi xấu.
Tôi không giống Hii-chan, tôi đã quyết phải giành được Yuu-kun một cách đường đường chính chính.
Tôi đã nghĩ rằng sau nụ hôn ấy, Yuu-kun phải có chút nhận thức được, nhưng hóa ra cậu ta vẫn chưa thể thoát khỏi giấc mộng kia. Quá đỗi thất vọng, bản thân chỉ đành lôi chiếc chăn dày từ phòng ngủ và đắp lên người cậu.
Tắt đèn, tắt tivi. Ngoài trời, màn đêm vẫn đang lung linh ánh điện. Căn phòng sang trọng này như thể một không gian huyền ảo trôi nổi trên biển sao sáng rực ấy. Tôi cuộn tròn trong chiếc chăn quá khổ dành cho giường đôi, khép hờ đôi mắt lại.
“Ngủ ngon nhé, Yuu-kun”
Ngày mai chắc chắn sẽ lại là một ngày hạnh phúc.
Em vẫn hy vọng những ngày như thế có thể kéo dài mãi.
Giờ đây, anh đem lòng yêu Hii-chan, em ổn với điều đó.
Giờ đây, anh chỉ xem em là một người bạn, em chấp nhận hiện thực đó.
Nên là, dù chỉ trong chuyến đi ít ỏi này thôi, hãy là của riêng em nhé, Yuu-kun?


5 Bình luận