【Bản ghi chép #3118
Đã một tháng kể từ khi "thuốc" cạn kiệt. Tôi nghĩ mình đã cầm cự rất tốt.
Mọi người đã nhường phần "thuốc" của họ cho tôi, vậy mà một mình tôi sống sót cũng chẳng thể tìm được cách cứu vãn nào. Có lẽ bên ngoài con tàu kia nhân loại đã diệt vong, và tôi đã trở thành người cuối cùng còn sót lại trên đời này chăng... Lúc đầu, mỗi khi nghĩ đến điều đó tôi đều thấy sợ hãi, nhưng giờ đây, tôi lại thấy như vậy cũng không tệ.
Mọi hồ sơ cần giữ bí mật đều đã được tiêu hủy theo giao thức khẩn cấp. Và điều cuối cùng tôi làm là thiết lập để bất kỳ ai cũng có thể vào được con tàu này. Dù đó là con người, hay là rồng.
Đây là sự ích kỷ của tôi. Lẽ ra tôi không nên làm vậy. Nhưng tôi không muốn thấy Miyu phải mục nát trong khu vườn khép kín này. Tôi muốn có một chút hy vọng, dù là nhỏ nhất. Tôi muốn ai đó tìm thấy Miyu. Ngay cả khi con người đã diệt vong trong cuộc chiến này, tôi vẫn mong loài rồng tìm thấy em. Nghe nói loài rồng rất yêu thích những thứ quý hiếm. Có lẽ họ sẽ thích Miyu.
Miyu, chỉ cần lõi năng lượng của tàu còn hoạt động... chắc chắn em sẽ sống thêm hàng trăm năm nữa. Chắc chắn em sẽ sống cho đến ngày con tàu này được ai đó tìm thấy. Cầu mong em sẽ có một cuộc gặp gỡ tốt đẹp. Một cuộc đời thứ hai thật rực rỡ dành cho em.
Người ghi chép: Jamie Hackathon】
— Trích từ hồ sơ phục dựng tại Viện nghiên cứu di vật cổ đại quốc gia Gufare.
Bầu trời đã tạnh ráo.
Đâu đó xa xa vẫn còn những trận mưa xối xả hay lốc xoáy, nhưng nơi Lucella đang đứng thì trời quang mây tạnh.
Trên bầu trời đêm đẹp tựa như được rắc cát bạc, một vầng trăng tròn vàng rực đang lơ lửng.
Những con sóng vỗ vào mạn thuyền tan ra thành muôn vàn bọt nước, tạo nên thứ âm thanh êm đềm như lời ru.
“Phù…”
Trên nóc con tàu đen kịt, vuông vức đang bồng bềnh giữa biển khơi.
Ngồi bên rìa khối hình hộp, Lucella đung đưa đôi chân, ngước nhìn trời cao.
Phía trước, phía sau, bên trái, bên phải, chẳng thấy bóng dáng đất liền đâu cả.
Chỉ có đường chân trời mờ mịt trong màn mưa gió.
Người ta nói thế giới này hình tròn, và có vẻ đó là sự thật.
[Xung quanh toàn là biển. Hình như nãy giờ mình bị trôi đi xa lắm rồi…]
Chẳng rõ do công nghệ gì, nhưng trong suốt thời gian ở bên trong, Lucella không hề cảm thấy con tàu bị rung lắc.
Thế nhưng, ngẫm lại thì con tàu đó vốn không hề thả neo.
Con tàu vuông vức đã bị sóng gió xô đẩy trôi dạt ra tận khơi xa, đến khi bước ra ngoài thì bóng dáng đất liền đã hoàn toàn biến mất.
Không cảm thấy long khí, nên ít nhất nơi này không phải lãnh địa của bất kỳ tộc rồng nào.
Lucella đoán có lẽ con tàu có chức năng xác định vị trí, nhưng dĩ nhiên cô không biết dùng.
Chạm vào những thứ mình không hiểu rõ rất nguy hiểm, lỡ đâu lại vô tình bật nhầm công tắc tự hủy thì khốn.
Vậy nên, cô chỉ còn cách nhìn sao để đoán định phương hướng.
Dù có chút kiến thức về cách xem sao, nhưng Lucella chưa bao giờ thực hành nên không chắc liệu có thành công hay không.
Cô lười biếng ngả lưng nằm xuống.
Bầu trời sao tuyệt đẹp thu trọn vào tầm mắt, làn gió mang vị mặn của biển khẽ mơn man trên má.
Một cảm giác hụt hẫng, lâng lâng như vừa xem xong một vở kịch ảo ảnh.
Thế nhưng đây không phải sản phẩm của trí tưởng tượng, mà là những sự kiện có thật đã từng diễn ra trên con tàu này.
Nghĩ đến đó, Lucellacảm thấy cả người rã rời, chẳng muốn cử động.
[Lucella. Dù chúng ta có báo cáo về nơi này... liệu người của Hội mạo hiểm giả có thể tới được tận đây không nhỉ?]
Khuôn mặt to lớn của Kafal ghé sát vào, che khuất một phần ánh trăng.
[Con sẽ cứ báo cáo, nhưng con nghĩ con người khó lòng tìm thấy và thu hồi thứ này lắm. Chẳng biết nó sẽ còn trôi dạt đi đâu nữa.]
[Đúng vậy. Có khi nó bị một bầy rồng nào đó nhặt được trước cũng nên.]
[Biết thế con mang theo nhiều túi trữ đồ hơn một chút…]
Nhìn cái túi nhỏ bên hông, Lucella tiếc nuối.
Khi đi vào khu săn bắn của rồng, mang theo quá nhiều đồ chỉ tổ làm vướng víu và dễ thất lạc, nên cô đã đi tay không cho nhẹ người.
Với Kafal, cô con gái nhỏ này quan trọng hơn mọi kho báu trên đời, nên bà sẽ không để cô phải mang vác nặng nề khi bay qua ma cảnh.
Với loài rồng, nếu là kho báu mà họ buộc phải vứt bỏ dọc đường, thì thà cứ để lại trong tàu để còn nuôi hy vọng một ngày nào đó sẽ tình cờ gặp lại.
[...Mà thôi, kệ đi. Mình về sớm thôi mẹ. Cứ thế này chắc chúng ta trôi sang tận phía bên kia thế giới mất.[
[Đúng vậy. Nên cất cánh lúc trời còn đang quang thế này.]
Kafal hạ thấp thân mình, Lucella leo lên lưng bà.
Sau khi nắm chắc bờm rồng, Kafal dang rộng đôi cánh, vỗ mạnh.
Luồng gió từ đôi cánh đánh xuống làm mặt biển dậy sóng, và trong chớp mắt, mặt biển đã lùi xa nhường chỗ cho bầu trời cao rộng.
Lucella im lặng một lúc lâu. Cô rúc sâu vào lớp bờm đỏ thẫm mềm mại, ôm thật chặt.
[Ơ kìa, có chuyện gì sao con?]
[Dạ không có gì ạ.]
[...Fufu]
Cảm nhận nhịp đập rực lửa từ sống lưng mẹ, Lucella áp sát vào.
Như thể cảm nhận được tâm tư của con gái qua lời nói, Kafal bật cười, hơi thở lẫn cả những tàn lửa đỏ.
Nếu tình cảm dành cho ai đó có thể mạnh mẽ đến mức vượt qua cả thời gian, thì đó chính là thứ chân thực nhất hiện hữu trên đời.
Bầu trời vẫn đang tạnh ráo, và Lucella vẫn đang ngắm nhìn những vì sao.
Có lẽ sẽ mất chưa đầy một ngày để trở về núi Kuguse.
Sự tĩnh lặng đã trở lại với khu vườn.
Những mảnh vỡ của Golem cảnh vệ nằm rải rác, mặt đất bị thiêu cháy và nứt nẻ bởi hơi thở của rồng, nhưng ngôi nhà duy nhất trong khu vườn yên tĩnh vẫn bình an vô sự.
Có vẻ lũ Golem đã chọn vị trí chiến đấu để không làm ảnh hưởng đến ngôi nhà này.
Bên trong ngôi nhà mục nát là chiếc giường dành cho hai người. Nằm cạnh nhau là cơ thể của cô búp bê Miyu đã hỏng và hài cốt của người thiếu nữ Jamie.
Đôi bàn tay họ đan chặt vào nhau, bình yên như đang chìm vào giấc ngủ.
0 Bình luận