Tin nhắn chỉ có nhiêu đó.
"Kêu mình cứu mẹ, nhưng mà... rốt cuộc là sao?"
Vừa nghĩ mình bị nhốt vào một vật thể bí ẩn, thì trước mắt lại là một tấm phiến đá cầu cứu.
Tình cảnh này chẳng khác nào một câu đố hóc búa.
Dù trên đời có tồn tại Ma pháp nguyên tố hệ Địa gọi là ≪Thạch Công Thuật Masonry≫ có thể tùy ý tạo hình đất đá, nhưng tấm phiến đá trước mắt không phải là sản phẩm của loại ma pháp đó.
Cô cảm giác như ai đó đã nhặt một viên đá lát đường, rồi dùng một vật cứng như đinh để cố sức đục đẽo thành chữ.
[Cố công đục đá? Mà không dùng ma pháp? Không, phải là vì không thể dùng ma pháp nên mới phải tìm mọi cách để khắc chữ lên đá. Để tin nhắn có thể tồn tại qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng mà giấy mực không thể chịu nổi sao...?]
Những nét chữ nguệch ngoạc như đang nói lên rằng người viết đã 'cố gắng hết sức rồi'.
Nếu đã phải dùng đinh đục một cách khổ sở như vậy, hẳn người đó không thể viết một đoạn văn dài giải thích chi tiết tình hình được.
[Bảo là cứu, nhưng nếu đây là con tàu từ thời chiến tranh Nhân - Long, thì những người bên trong dù có là tộc Elf đi nữa cũng phải hết tuổi thọ rồi chứ nhỉ.]
Kafal cúi cái đầu lớn xuống gần phiến đá, lách qua lách lại như đang đánh hơi.
[Bình thường thì đúng là vậy, nhưng với kỹ thuật cao siêu trước thời chiến tranh, những lẽ thường hiện nay không áp dụng được đâu... Chẳng hạn như có người ngưng đọng thời gian để ngủ suốt ngàn năm cũng nên.] 『
[Ra là vậy. Nhưng mà, một nhân tộc cổ đại sở hữu công nghệ như vậy thì gặp phải rắc rối gì chứ? Đến mức phải phó thác việc giải quyết cho một ai đó ở tương lai xa xôi thế này.]
[Ưm…]
Với tư cách là một Quản lý mạo hiểm giả, Lucella có kiến thức về các trường hợp tiếp xúc với di vật cổ đại.
Tuy nhiên, do sự sụp đổ và thất lạc hồ sơ trong sự hỗn loạn của cuộc chiến, nền văn minh cổ đại vẫn còn nhiều bí ẩn ngay cả với các chuyên gia.
Huống chi là với Lucella, cô chỉ thấy toàn những điều khó hiểu.
Cô có thể tưởng tượng ra những gì đã xảy ra, nhưng không biết đó là suy luận hợp lý hay chỉ là ảo tưởng.
[Dù sao thì, thay vì lo chuyện nhờ vả từ ngàn năm trước, mình phải lo cho bản thân trước đã. Phải điều tra nơi này thôi. ...Con nghĩ đâu đó quanh đây sẽ có Key card còn sót lại.]
[Key card?]
[Đó là loại chìa khóa mà nhân tộc cổ đại hay dùng, nghe bảo thường thấy ở các di tích cổ... Nơi này không phải là một mê cung (Dungeon) tạo ra để làm khó người xâm nhập, mà là một cơ sở được người cổ đại sử dụng cho mục đích nào đó. Nên con muốn tin rằng... sẽ có chìa khóa hoặc lối đi dành cho người sử dụng…]
Nhìn quanh khu vườn kỳ lạ, Lucella bắt đầu bước đi một cách thận trọng.
Trước mắt, nếu không điều tra ngôi nhà kia thì sẽ chẳng có gì tiến triển cả.
Xung quanh cỏ mọc um tùm, nhưng tất cả đều đồng nhất một loại như loài sậy xanh ngắt.
Điều kỳ lạ hơn nữa là không thấy bóng dáng một con côn trùng nào.
Có vẻ như ở đây không tồn tại một hệ sinh thái bình thường.
Nhìn thoáng qua thì giống như mô phỏng môi trường tự nhiên, nhưng ngẫm kỹ lại thì đây là một nơi rất bất thường.
Quả nhiên là một khu vườn thu nhỏ nhân tạo.
[Nó viết đây là một con tàu nhỉ. Không biết đây từng là cơ sở gì.]
[Có khi đây chính là thứ gọi là con tàu của Noah đấy ạ. Nghe nói vào thời chiến tranh, có khá nhiều người đã tạo ra những con tàu khép kín để ẩn nấp an toàn suốt hàng chục năm cho đến khi cuộc chiến kết thúc.]
[Hê, ra là vậy sao.]
[Nhưng mà, nghe đâu hầu hết những con tàu đó cuối cùng đều bị rồng phá hủy cả rồi.]
[...Con biết nhiều thật đấy, Lucella.]
Kafal vừa có vẻ thán phục, vừa có chút cảm giác không cam lòng.
Dù sống lâu hơn Lucella rất nhiều mà lại thua kém về lượng kiến thức thì đúng tổn thương lòng tự trọng.
[Con đã đọc rất nhiều sách để học làm Quản lý mạo hiểm giả mà... chỉ vậy thôi.]
[Mẹ cũng muốn nhanh chóng học chữ của con người để đọc sách quá.]
[Mẹ thì sẽ học nhanh thôi. Đúng rồi, dạo này bận rộn suốt nên mẹ chẳng có thời gian học nhỉ. Về nhà con sẽ dạy mẹ.]
[Ufufu, mẹ mong chờ lắm đấy.』
Kafal dụi mũi vào người Lucella khiến cô mất đà lộn nhào một vòng ra sau.
Ngôi nhà gỗ mục nát nằm giữa khu vườn thu nhỏ.
Một ngôi nhà đơn sơ, dễ thương như bước ra từ tranh minh họa truyện cổ tích.
Nếu được sống an nhàn lúc tuổi già, chắc hẳn nhiều người sẽ muốn ở một nơi như thế này.
Tuy nhiên, khi lại gần, gỗ cấu tạo nên ngôi nhà dường như được chắp vá từ nhiều loại cây khác nhau.
Dù tất cả đều được xẻ rất đẹp, nhưng do sự khác biệt về độ bền giữa các chất liệu, ngôi nhà đã bị vênh và đang dần đổ nát sau một thời gian dài.
Cô cảm giác vậy.
『Ngôi nhà này từng là chỗ ở của những người trên tài Noah chăng?』
Dù có cửa ra vào, nhưng Lucella sợ chạm vào sẽ làm sập cả khung cửa nên cô vòng qua cửa sổ bên hông và nhẹ nhàng lẻn vào căn nhà nhỏ.
Bên trong nhà, bụi đất đóng thành từng lớp dày, cỏ mọc khắp nơi.
Trong căn phòng đơn chỉ có những mảnh vụn của thảm giờ đã biến thành đống xơ rối, và một lò sưởi không có ống khói, trong đó là một loại máy móc kỳ lạ đặt thay cho củi.
Nhưng nổi bật nhất là chiếc giường lớn chiếm gần nửa căn phòng.
Chiếc giường đủ rộng cho hai người lớn nằm có thiết kế như được ghép từ những thanh sắt uốn cong.
Trên giường trải một bộ chăn đệm màu kaki trông khá khô khan, không hợp lắm với ngôi nhà dễ thương này.
Dưới lớp chăn cùng màu, giữa ngôi nhà đã mục nát theo thời gian, chỉ có chiếc giường và bộ chăn đệm là vẫn còn nguyên vẹn.
Có một chiếc gối lớn và một chiếc gối nhỏ nằm cạnh nhau.
Trên chiếc gối nhỏ có người đang nằm.
À không, là một cái xác.
Một xác chết đang nằm đó.
Thịt đã rữa sạch, khô héo và teo tóp lại chỉ còn da bọc xương như một xác ướp, nhưng vẫn có thể nhận ra đó là một thiếu nữ tầm 15, 16 tuổi.
Khi Lucella nhẹ nhàng lật tấm chăn làm bằng chất liệu lạ lên, cô thấy thi thể mặc một bộ đồ giống đồ ngủ màu hồng nhạt.
Mái tóc xõa tung trên tấm đệm màu kaki đã bạc trắng như bị tẩy sạch màu sắc.
Nhìn mái tóc ấy, tim Lucella thắt lại.
『Mái tóc trắng bất thường này... Lời nguyền lúc lâm chung của loài rồng...』
Rồng là sinh vật liên quan đến căn nguyên của thế giới. Lucella biết rõ sức nặng của việc bị một tồn tại như thế căm thù.
Sự căm thù đó biến thành lời nguyền chết chóc gặm nhấm sinh mạng.
Mái tóc bạc trắng chính là minh chứng cho lời nguyền.
Và cả dáng vẻ xác ướp này nữa.
Lucella biết rằng xác của những người uống 『Thuốc kéo dài sự sống』 liên tục trước khi chết sẽ không bị thối rữa mà tồn tại như thế này.
Thông thường người ta sẽ hỏa táng để tránh tà khí hay ác linh trú ngụ biến họ thành Undead.
Có vẻ vào thời chiến tranh Nhân - Long, việc rồng chết diễn ra thường xuyên đến mức phi lý so với hiện tại, và căn bệnh lời nguyền là một thứ hiển nhiên.
Thậm chí từng có trường hợp cả một quốc gia bị rồng nguyền rủa.
Một thiếu nữ bị rồng nguyền rủa đã dùng 『Thuốc kéo dài sự sống』 để cầm cự, nhưng không thể giải lời nguyền và rồi qua đời, để rồi không được ai chôn cất, cứ thế ở lại đây trong hình hài xác ướp...
Một câu chuyện như vậy hiện lên trong đầu cô.
[Lucella. Chỗ ngủ này là dành cho hai người, đúng không?]
[Vâng.]
Từ cửa sổ ngôi nhà, đôi mắt to lớn của Kafal — người không thể vào trong — đang nhìn vào.
Cô hiểu điều Kafal muốn nói.
Nửa giường còn lại.
Có một chiếc gối lớn.
Khoảng trống đó hẳn là của 'người mẹ'.
Nếu vậy, người để lại lời nhắn trên phiến đá chính là thiếu nữ này.
[Con suy đoán là, cô bé này đã bị rồng nguyền và biết mình không còn sống được bao lâu. Nên mới để lại tin nhắn... sau khi chết chăng?]
Vừa nói, Lucella vừa cảm thấy có gì đó lấn cấn.
Tại sao một thiếu nữ cận kề cái chết lại gửi gắm hy vọng vào tương lai liên quan đến mẹ mình?
Người mẹ đó đang ở trong tình trạng thế nào?
Đồ đạc trong nhà rất ít, chỉ có chiếc giường lớn, một chiếc ghế trước lò sưởi và một kệ sách nhỏ.
May mắn là việc tìm kiếm không mất quá nhiều công sức.
Trên kệ sách là những gáy sách dày cộp.
Lucella rút một cuốn ra với đầy kỳ vọng, nhưng giữa lớp bìa chỉ còn những mảnh giấy nâu mục nát rơi lả tả như vụn bánh.
— Hỏng hết rồi. Vì mô phỏng môi trường bên ngoài nên chúng đã bị phong hóa cả. Tiếc quá đi mất...
Cô không kìm được tiếng thở dài.
Lucella đủ học thức để tiếc nuối một tổn thất văn hóa, và cũng đủ "máu tiết kiệm" để xót xa một tổn thất về tiền bạc.
Nếu là một cuốn sách chuyên ngành về kỹ thuật cổ đại quý hiếm, chắc chắn sẽ có người sẵn lòng chồng hàng trăm đồng vàng để mua.
Ngay cả khi chỉ là nhật ký hay truyện kể của dân thường, đó vẫn là tài liệu văn hóa quan trọng.
Sách đều đã mục rỗng, chỉ còn những cuốn có bìa cứng cáp là giữ được cái khung, một cảnh tượng thê lương. Sau thời gian quá dài, trải qua biết bao lần ẩm rồi lại khô, chúng đã trở nên như thế này.
【Cuối cùng nhà cũng xây xong, chúng mình đã dọn vào ở. Từ hôm nay mình có thể ngủ cùng với mẹ rồi.】
Trên một mảnh giấy hiếm hoi còn đọc được, không phải chữ in mà là những dòng chữ viết tay ngay ngắn, dễ thương.
Có vẻ đây là một cuốn nhật ký.
[Có vẻ... không có Key card rồi.]
Nơi cần tìm không nhiều. Cô cũng không nỡ lục tung ngôi nhà nhỏ nơi hai mẹ con từ ngàn năm trước từng sinh sống thêm nữa, nên Lucella lặng lẽ bước ra ngoài.
0 Bình luận