Vol 3 (Part 2)

Chương 02: Khu săn bắn của rồng

Chương 02: Khu săn bắn của rồng

Ngày hôm sau.

Từ sáng sớm, Kafal đã sải cánh bay trên vùng đất bị chia cắt bởi những dòng nước xiết. 

Dù đây là nơi hứng chịu những trận mưa tàn khốc suốt ngày đêm, nhưng vào những khoảng lặng khi ánh sáng len lỏi qua tầng mây, những dòng nước chảy hay những hòn đảo vừa được gột rửa đều tỏa sáng lấp lánh như những viên ngọc quý. 

Đó là vẻ đẹp của một sức mạnh hoang dã, hoàn toàn khác biệt với những vùng đất nơi con người sinh sống.

[Mà mẹ này, mình đi săn ở đây có bị ai mắng không? Đây là khu vực săn bắn của tộc rồng biển Shirnil mà nhỉ? Hay là vì mẹ đã kết hôn với thành viên trong tộc đó nên không sao?』

Lucella chợt thắc mắc. Dù đã trở thành con nuôi của rồng, cô vẫn còn nhiều điều chưa biết về xã hội của họ.

Nơi này nằm ở phía Đông Nam Setulev, gần biển Shirnil. 

Cảnh tượng trước mắt dù rộng lớn như đại dương, nhưng thực chất có thể gọi đây là hồ, là sông, hay một vũng nước khổng lồ cũng được... tóm lại đây vẫn chưa phải là biển thật sự. 

Đi xa hơn về phía Nam mới là biển Shirnil thực thụ, và vùng ven biển đó chính là lãnh địa của tộc rồng xanh.

Những nơi không có bóng người thường là khu vực săn bắn của rồng. 

Nếu là vùng đất giáp ranh với lãnh địa của bầy đàn, đó chắc chắn là nơi săn bắn quan trọng nhất. 

Vì vậy Lucella lo lắng liệu có ai đến bảo vệ lãnh thổ hay không. 

Trong xã hội loài người, quyền sở hữu về đất đai được quản lý rất nghiêm ngặt. 

Ngay cả việc mạo hiểm giả nhặt củi khô trong rừng để nhóm lửa trại đôi khi cũng dẫn đến nhiều rắc rối.

[Ngay cả mẹ, nếu tự ý săn bắn trong lãnh địa của tộc Shirnil thì cũng sẽ bị khiển trách thôi. Nhưng nơi này chỉ là khu vực săn bắn tự do, không phải lãnh địa của ai nên không sao đâu. Long khí ở đây cũng chỉ thoang thoảng nên không có "Biến thể" đâu. Nếu họ muốn độc chiếm thì đã biến nó thành lãnh địa rồi. Việc họ không làm vậy nghĩa là họ thấy không cần thiết phải quản lý, hoặc cố ý để nó làm vùng đệm.] 

[Ra là vậy ạ.]

Theo tiêu chuẩn của con người, cách hành xử này có vẻ hơi quá thoải mái và tự do. 

Nhưng đó có lẽ cũng là vì rồng là rồng. 

Có lẽ do số lượng rồng ít, hoặc vì việc săn bắn quá mức cũng chẳng mang lại lợi ích gì thêm, nên việc cứ để mặc như vậy cũng không gây ra vấn đề gì.

Lucella nắm chặt bờm của Kafal khi bà đang bay ở tư thế nằm ngang, cô nhìn xuống mặt nước lấp lánh từ trên lưng rồng. 

Mái tóc Lucella bay phấp phới trong làn gió trông như những ngọn lửa đang bùng cháy.

[Hướng 4 giờ có những gợn sóng lạ lắm ạ.] 

[4 giờ là hướng nào?] 

[...Bên phải phía sau một chút ạ.]

Nghe Lucella nói, Kafal nghiêng mình chuyển hướng bay.

Trên mặt nước phía trước xuất hiện những gợn sóng kỳ lạ và một đàn chim (hoặc ma vật chim) đang tụ tập. 

Lucella nhớ mang máng rằng khi có thứ gì đó dưới nước đang lùa theo đàn cá, loài chim thường tập trung lại để kiếm chút thức ăn thừa.

[...Có thứ gì đó bên dưới.]

Tiếng gầm khẽ rung động cả làn gió của Kafal truyền đến tai Lucella như những lời nói rõ ràng.

Càng đến gần, mắt Lucella càng nhìn rõ hơn. 

Màu nước ở đó khác hẳn... không, đúng hơn là có một bóng đen thấp thoáng. 

Một thứ gì đó to lớn tương đương với một con rồng đang bơi vòng tròn. 

Dòng nước bị khuấy động sủi bọt bất thường, ánh sáng trên mặt nước dao động dữ dội.

[Bám chắc vào!]

Ngay khi Kafal vừa dứt lời, một lực quán tính cực mạnh tác động lên cơ thể Lucella. 

Kafal vỗ cánh một nhịp như muốn khép lại rồi tăng tốc. 

Theo lực hấp dẫn, bà lao xuống thấp với tốc độ chóng mặt. 

Và rồi.

"Oooooooo!!"

Với long khí cuộn trào và cơ thể đồ sộ, con mồi còn chưa kịp bàng hoàng thì một luồng hơi thở  rực sáng như tia cực quang, mang theo sức nóng và ánh sáng làm biến dạng cả không gian xung quan đã từ miệng Kafal phóng ra, cắm thẳng xuống mặt nước.

Ngay sau đó là một vụ nổ.

Mặt nước bị khoét thành một hố lớn, nước xung quanh lập tức đổ ập vào tạo thành những đợt sóng khổng lồ.

"Hya, dữ dội thật đấy!" 

[...Thất bại rồi. Mẹ chỉ tính làm nó tê liệt bằng đòn vừa nãy mà.]

Kafal vỗ cánh, lướt ngang mặt nước rồi lại bay vút lên cao.

Giữa làn hơi nước bốc mù mịt là xác những con chim nước chết vì chấn động và những con cá bị cháy sém nổi lềnh bềnh. 

Tuy nhiên, đó không phải là con mồi mà một con rồng phải bận tâm.

Bóng đen khổng lồ dưới nước vẫn còn sống. Để trốn thoát khỏi Kafal, nó lướt đi dưới nước để tách ra xa.

[Mẹ sẽ dồn nó vào vùng nước nông. Lucella, con hãy kết liễu nó bằng cách của mình đi.] 

[Rõ ạ!]

Kafal bay lên đuổi theo bóng đen.

Mỗi khi Kafal phun ra từng đợt hơi thở chia nhỏ như những quả cầu lửa, mặt nước lại tung tóe sóng và hơi nước bốc lên. 

Bằng những đòn tấn công dồn dập vào ngay trước mũi bóng đen dưới nước, bà đã ép đường chạy trốn của con quái vật đó trở nên ngoằn ngoèo.

Với cơ thể đồ sộ đó, nó không thể chạy vào những con lạch hẹp. 

Hơn nữa vùng nước này vốn dĩ nông hơn biển. 

Dù đủ rộng cho một ma vật thủy sinh khổng lồ sinh sống, nhưng không có nơi nào đủ sâu để tránh được hơi thở của rồng. 

Trong lúc chạy trốn, cái bóng đen cuối cùng đã bị dồn vào một vùng nước nông có địa hình như một cái vịnh nhỏ.

[Con đi đây!]

Lucella đạp lên lưng Kafal và nhảy xuống. 

Cảm giác không trọng lực bao trùm cô, mặt nước lấp lánh phía xa đang lao đến trước mắt.

Dù cô cảm thấy dù có đập thẳng xuống nước cũng chẳng sao, nhưng vì vẫn thấy sợ nên Lucella đã gọi nước. 

Với tư cách là con gái của Thuỷ Long nhờ cái tên được ban cho, Lucella có thể khơi gợi sức mạnh của nước. 

Tại ma cảnh tràn ngập thủy khí và không có sự kìm hãm của Regalia này, điều đó dễ dàng như hít thở vậy.

Nước đổ xuống từ hư không, tạo thành một vòng xoáy kép, trở thành con đường để Lucella trượt xuống. 

Cô dùng hai tay bám vào con đường nước lơ lửng trên không trung để trượt đi, bẻ cong quỹ đạo rơi rồi đáp xuống vùng đất bao quanh bãi cạn.

Kafal án ngữ ngay lối ra của bãi cạn, từ trên cao tỏa ra uy áp nhìn xuống. 

Bóng đen đang bơi quanh như đang tìm cách để không bị hơi thở nhắm trúng nên cứ xoay vòng liên tục. 

Chỉ riêng những chiếc vây khổng lồ nhô lên xé toạc mặt nước kia thôi cũng đã lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của cô khi nhìn gần.

—Ở nơi này mình có thể dùng toàn lực sức mạnh của nước, nhưng đối thủ cũng đã thích nghi với nước rồi, không biết sức mình có lấn lướt được nó không. Nếu vậy thì...

Lucella không gọi nước mà gọi đến hỏa. 

Cô mong cầu một ngọn lửa, dù chỉ một chút thôi, giữa vùng đất chứa đầy thủy khí này.

Cảm giác như dòng máu trong người đang bùng cháy. 

Sức mạnh của cô lan tỏa ra thế giới. 

Hòn đảo được giữ vững bởi rễ của những loài rong nước bắt đầu nóng rực lên. 

Những đốm đỏ hiện ra lốm đốm như phát ban trên mặt đất.

Và rồi, như những con thỏ chui ra khỏi hang, mặt đất tan chảy và những dòng dung nham nhỏ trồi lên. 

Một, hai... tổng cộng có chín dòng. 

Ngay lập tức chúng bị dòng nước xoáy làm nguội đi, trở thành chín thanh kiếm đá dung nham ẩn chứa một sức mạnh to lớn bên trong.

Lucella bước một bước lên mặt nước. 

Mỗi bước chân cô đi  tạo ra những gợn sóng. 

Nước xoáy quanh Lucella như một cơn lốc nhỏ lơ lửng giữa không trung. 

Những thanh kiếm đá dung nham nhảy múa bên trong vòng xoáy đó và đi theo cô. 

Dùng dòng nước như cánh tay, Lucella thủ sẵn chín thanh kiếm.

"Giyuuuuuuuuu!"

Phía trước Lucella, mặt nước trồi lên rồi rẽ đôi. 

Nó có một cái đầu giống của rồng với những chiếc vây rực rỡ sắc màu. 

Lớp vảy của nó mang màu xanh thẳm hòa lẫn vào nước.

Đại Hải Xà (Sea Serpent). 

Nhưng với kích thước này, có thể gọi nó là Đại Hải Xà Vương (King Sea Serpent) – cấp bậc cao nhất của loài này. 

Tuy là Thứ Long (Minor Dragon), nhưng Sea Serpent lại sở hữu thông minh tương đương con người. 

Chỉ qua khí tức, nó đã nhận ra mối đe dọa từ Lucella, và vì cô không bay trên trời mà lại xuất hiện ngay trước mặt nên nó đoán rằng mình có thể hạ được cô, và ngay lập tức tấn công.

Cặp hàm mạnh mẽ với những chiếc răng sắc nhọn có thể dễ dàng xé toạc mạn thuyền đang lao đến. 

Dù vũ khí thương hiệu của Sea Serpent là Hơi thở Nước (Tidal Breath) giống như rồng xanh, nhưng với một con Sea Serpent sống ở ma cảnh nước, nơi mọi con mồi đều đã thích nghi với nước, thì hàm răng mới chính là vũ khí tất sát.

Và ngay vào cái miệng đó. 

Một thanh kiếm đá dung nham từ dòng nước của Lucella bắn ra, không sai một li, ghim chặt chiếc lưỡi dài của con hải long vào hàm dưới.

"Giooooo! Kiaaaaa!!"

Với hầu hết sinh vật, khoang miệng là nơi tập trung dây thần kinh và có cảm giác rất nhạy bén. Sea Serpent cũng không ngoại lệ. 

Nó đau đớn phun ra những tia nước bọt lẫn máu, co người lại vì khiếp sợ rồi lặn xuống nước. 

Tiếng cái đầu khổng lồ cào sạt sạt vào đáy bãi cạn vang lên tận trên mặt nước, làm nước vẩn đục.

Cùng lúc đó, nó xoay mình, quất cái phần thân dưới khổng lồ và vây đuôi như một chiếc roi về phía Lucella. 

Thấy khối lượng khổng lồ đang lao tới cùng những đợt sóng lớn, Lucella dùng nước đẩy mình lên, nhảy vọt lên ca. 

Cô tăng tốc độ xoay của dòng nước quanh mình, rồi mượn đà đó bắn thẳng vào thân hình to lớn đang quét qua bên dưới.

Lớp vảy cứng và trơn láng bị nghiền nát, những thanh kiếm đá dung nham cắm sâu vào thân thể Sea Serpent. 

Tám thanh kiếm bắn ra liên tiếp, ghim dọc theo vây lưng như những chiếc ghim giữ mẫu vật côn trùng.

Nhưng những thanh kiếm đó cùng lắm chỉ to bằng cỡ thanh kiếm mà Lucella có thể cầm vung được. 

Đối với một con hải xà khổng lồ, nếu không trúng chỗ hiểm thì chưa thể là vết thương chí mạng. 

Dù quằn quại trong đau đớn, Sea Serpent lại một lần nữa lao về phía Lucella. 

Có lẽ nó nghĩ rằng cô đã bắn hết sạch kiếm đá rồi nên không còn cách nào phản công nữa...

"Cháy đi này!"

Những thanh kiếm đá vốn được nạp sẵn nguyên tố hoả hỏa đồng loạt tan chảy. Sức nóng khủng khiếp tuôn trào vào bên dưới lớp vảy đã bị đâm thủng.

"Aaaaaaaa!!"

Con Sea Serpent co giật rồi nhảy vọt lên khỏi mặt nước, phát ra tiếng thét như muốn xé rách màng nhĩ. 

Khói bốc lên từ phần thịt và mỡ bị cháy khét, mùi cá nướng thơm phức bay đến mũi Lucella.

Có thể gọi đây là "Hơi thở lửa từ xa". 

Những thanh kiếm đá dung nham do ngọn lửa của Lucella tạo ra, dù đã thành hình đá nhưng bên trong vẫn ẩn chứa sức nóng rực lửa.

Bị nung nấu từ bên trong, con Sea Serpent vùng vẫy điên cuồng một hồi. 

Những luồng Hơi thở Nước phun ra vô định đập xuống mặt nước tạo thành sóng lớn. 

Ngay cả khi Lucella đã lên bờ, nó dường như cũng chẳng nhìn thấy gì nữa mà cứ quằn quại điên loạn, mãi một lúc sau mới kiệt sức, lật nghiêng bụng nổi lên, co giật thêm vài cái rồi bất động.

"...Ơ?"

Và rồi Lucella nhận ra một điều kỳ lạ.

[Làm tốt lắm, Lucella.] 

[Chờ đã mẹ ơi, có cái gì đó!]

Cái đầu của Sea Serpent đang nổi lềnh bềnh, chiếc lưỡi bị cháy xém đứt một nửa thè ra ngoài. 

Ngay sát đầu nó, có một vật thể gì đó nhẵn nhụi, vuông vức mang dấu ấn nhân tạo đang nhô một góc lên khỏi mặt nước vẫn còn đang dập dềnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!