[LN] Quyển 9 - Thượng - Cán cân sinh tử [COMPLETED]

Chương 278: Đàm phán đa dạng

Chương 278: Đàm phán đa dạng

Duck: Lên chương sớm chút nhé :3 

Hay vcl, đấu trí còn cuốn hơn cả đấu súng thế này :'D  

Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D 

Enjoy!!

--------------------------------------------------------

Tuy đã bị thương nặng trong trận chiến với Olivia, nhưng Latis không gặp nguy hiểm gì đến tính mạng vì anh đã được sơ cứu ngay tại hiện trường. Cũng nhờ được điều trị cẩn thận sau khi trở về nên anh đã có thể quay lại công việc ngay mà không gặp vấn đề gì.

Latis trở về dưới trướng Chloe và cúi đầu cung kính:

“Thưa Chloe-sama. Tôi vô cùng xin lỗi vì đã không hoàn thành chỉ thị của người.”

Chloe đáp lại người hầu, kẻ đã không thể hoàn thành mệnh lệnh của chủ nhân với biểu cảm thoải mái.

“Không sao cả. Ta đã đọc báo cáo rồi, cách xử lý của ngươi rất đúng đắn. Việc Olivia-sama xuất hiện ở đó là bất khả kháng. Với cách ứng phó đấy, nếu thời hạn hợp đồng còn lại của Shiro ngắn hơn thì chắc ngươi đã có thể chiếm được Cube rồi. Nhưng thực tế lại không phải như vậy. Chỉ có thế thôi. Ngươi đã làm tốt rồi. Đừng bận tâm, từ nay về sau hãy tiếp tục phục vụ ta như trước nhé.”

“Dạ vâng.”

Latis thở phào nhẹ nhõm trong lòng và ngẩng đầu lên. Sau đó anh nhìn sang Totora và Kumagaki, hai người đang đứng hầu cạnh Chloe.

“Chloe-sama. Hai người này là...?”

“Là người thay thế cho ngươi và Pamela đấy. Ngươi thì được điều tới chỗ Udajima, còn Pamela thì vẫn đang ở toà nhà Seranthal. Giờ ngươi đã về rồi, nhưng Pamela thì chưa nên tạm thời hai người này sẽ dưới quyền ngươi.”

“Tôi hiểu rồi ạ.... Tôi mạo muội có một đề xuất thế này. Vì tôi đã trở lại rồi nên người có thể phái hai người họ đến toà nhà Seranthal, còn Pamela thì gọi về đây. Như vậy có được không ạ?”

Chloe tỏ vẻ suy nghĩ một chút.

“Ừm.... Không được đâu. Dù có đưa hai người này đến Seranthal thì cũng không thể thay thế được Pamela. Thôi thì ngươi hãy chịu khó một chút nhé.”

“Dạ vâng.”

Latis thoáng lộ vẻ hơi tiếc nuối. Tuy chỉ là một biểu cảm thoáng qua và mờ nhạt đến mức Totora và Kumagaki không nhận ra, nhưng Chloe thì có.

“Latis. Dù sao cũng là để ta xác nhận lại một lần nữa, ngươi trở lại rồi thì tức là cơ thể ngươi không còn vấn đề gì đúng không?”

“Tất nhiên rồi ạ.”

“Vậy thì xin lỗi, nhưng hôm nay ta phải nhờ ngươi làm việc luôn rồi. Vì phải đi gặp một lãnh đạo cấp cao của Sakashita Heavy Industries nên ta cần ngươi hộ tống. Có hai người kia thôi thì không đủ.”

Latis lộ vẻ ngạc nhiên. Lần này thì cả Totora và Kumagaki cũng nhận ra phản ứng ấy.

------

Sugadome đang gặp Chloe trong phòng làm việc của mình. Bên cạnh ông có Harmers, còn phía sau Chloe là ba người bao gồm Latis, Totora và Kumagaki đang đứng chờ.

“Vậy ta sẽ nghe xem cô có chuyện gì. Cô nói rằng cần phải nói chuyện trực tiếp với ta, và nội dung của nó cũng đủ giá trị để ta dành thời gian. Ta cũng chẳng phải kẻ rảnh rỗi đi ngồi bàn chuyện phiếm đâu. Ta đồng ý gặp chỉ vì cô nhắc đến tên của Lawrence-san nên ta kỳ vọng đó thực sự là chuyện đáng để làm như vậy.”

Vốn dĩ Sugadome sẽ không bao giờ gặp những kẻ dưới cơ như Chloe. Việc ông chấp nhận đối thoại là vì phía bên kia đã đưa ra cái tên của Lãnh đạo tối cao của Tập đoàn Lion’s Tail. Nếu đã làm đến mức đó mà nội dung lại nhảm nhí thì các ngươi sẽ phải trả giá tương xứng. Sugadome đang ngầm nói như vậy.

Chloe mỉm cười như đã hoàn toàn hiểu điều đó.

 Screenshot-20250417-133353-Word.webp

“Ngài không cần phải lo lắng đâu ạ. Trước tiên thì xin ngài hãy xem cái này.”

Chloe nói vậy rồi lấy ra một tấm thẻ trắng. Đó chính là thứ cô tìm được bên trong bộ đồ gia cường của Lawrence tại tàn tích Khu dân cư Higaraka mấy ngày trước.

“Đây là thẻ của Tập đoàn Lion’s Tail thời Cựu thế giới. Chủ sở hữu chính thức của nó là một Thợ săn tên Akira, nhưng nhân viên của quý Tập đoàn tên Shiro đã dùng nó để mượn cả người máy tự động lẫn nhân cách đa năng được gọi là Olivia.”

“Tại sao thứ đó lại ở chỗ cô?”

“Vì một vài lý do nên xin cho phép tôi chỉ tiết lộ đến đây. Nhưng điều đó không quan trọng. Tuỳ vào việc đàm phán thế nào mà tôi có thể giao cho bên ngài cái thẻ này. Nếu có nó thì Shiro sẽ không thể thuê Olivia thêm một lần nào nữa. Tôi có nghe được thông tin rằng bên ngài đã phải rất khổ sở vì cô ấy khi đôi bên còn ở tàn tích Mihazono. Tôi cho rằng nội dung này khá đáng giá để chúng ta ngồi vào bàn. Ngài thấy sao ạ?”

Sugadome suy nghĩ một chút. Nhưng suy nghĩ ấy không phải về việc tấm thẻ kia có cần thiết hay không.

“Ta không cần. Cô cứ mang nó về đi.”

Chloe làm bộ ngạc nhiên.

“Vì sao ạ?”

“Vì ta đã giao cho Akira xử lý chuyện của cậu ta rồi. Ta không cần phải giữ tấm thẻ đó chỉ để ngăn Shiro thuê lại Olivia.”

“Ra là vậy. Nhưng kể cả thế thì tấm thẻ này vẫn rất có giá trị. Cho dù không tính chuyện của Shiro đi nữa thì đây vẫn là vật quý giá cho phép người dùng liên lạc với thực thể của Cựu thế giới. Giữ nó chắc cũng không thiệt gì, đúng không ạ?”

“Ngay cả theo nghĩa đó thì ta cũng không cần. Tập đoàn ta đã có vật tương tự rồi.”

“Ể...?’”

Lần này thì Chloe thực sự ngạc nhiên. Thấy phản ứng đó, Sugadome lấy ra một tấm thẻ trắng. Đó là thứ mà Harmers được Olivia đưa cho ở tàn tích Mihazono.

“Ta không thể nói về cách bên ta có được nó. Chỉ có điều, người được cấp cái thẻ này là người của Tập đoàn ta. Ta cũng không có lý do gì phải đàm phán với cô chỉ để lấy thêm một cái thẻ mà chủ sở hữu lại không phải người của bên ta.”

“Ra vậy. Nhưng tấm thẻ này vẫn có đủ giá trị để giữ lại. Nếu ở đây không chịu lấy thì lỡ đâu sau này nó lại rơi vào tay những kẻ theo chủ nghĩa Kiến Quốc thì sao ạ?”

Câu nói đó là một sai lầm nghiêm trọng.

Latis và những người đứng sau Chloe đều nghĩ vậy và cảm thấy hoảng loạn trong lòng. Chloe đã mượn cả tên Lawrence và đích thân tới đây để đàm phán, ấy vậy mà cô đã bị từ chối đến hai lần. Sự bất mãn của cô là điều hoàn toàn có thể hiểu được.

Nhưng cho dù tức giận đến đâu thì việc nói những lời có thể xem là đe doạ như “để vật nguy hiểm có thể tiếp xúc thân thiện với thực thể Cựu thế giới rơi vào tay bọn chủ nghĩa Kiến Quốc” là quá nguy hiểm. Điều đó gần như là một sự uy hiếp.

Hơn nữa, phía bên kia lại là một lãnh đạo cấp cao của Sakashita Heavy Industries, một trong Ngũ đại Tập đoàn – là thành phần chủ chốt của Liên hiệp. Nếu không lập tức rút lại lời nói ấy thì mọi thứ sẽ trở thành đại hoạ.

Latis phân vân không có nên bất kính xen vào hay không. Nhưng chỉ trong vài giây lúc anh vẫn còn đang do dự, Sugadome đã nói bằng giọng nhẹ bâng như chẳng có gì:

“Vậy thì ta sẽ giết cô.”

Latis và hai người kia phản xạ ngay để bảo vệ Chloe. Nhưng Harmers đã đi trước họ một bước. Bằng tay phải, anh chộp lấy đầu Latis; tay trái giữ chặt đầu Totora, còn Kumagaki thì bị quật ngã xuống sàn cùng với cái đầu đang bị chân anh giẫm lên.

Sức mạnh của Harmers đang ép đầu cả ba người. Đó là lời cảnh cáo rõ ràng rằng chỉ cần anh nhích thêm một chút nữa thôi là họ sẽ chết.

Chloe liếc qua Latis và hai người kia một lần rồi quay lại nhìn Sugadome.

“Sugadome-sama. Với cương vị là một lãnh đạo của Sakashita Heavy Industries, chẳng phải để việc máu đổ bên trong bức tường phòng thủ là không hay sao ạ?”

Dù mạng sống của bản thân đang bị đe doạ, nhưng giọng Chloe chẳng hề run rẩy. Sugadome cũng vậy – khi chính miệng đã nói đến chuyện giết người, nhưng thái độ của ông lại chẳng thay đổi gì.

“Ta hiểu điều cô muốn nói.”

“Vậy thì....”

“Nhưng với tư cách là người của Sakashita Heavy Industries, ta tự thấy mình phải giữ trách nhiệm đóng góp vào việc duy trì trật tự của toàn Khu vực phía Đông. Ta cũng biết rõ sự nguy hiểm của tấm thẻ đó. Vì thế nên ta không thể vô trách nhiệm đến mức bỏ qua một kẻ dám ám chỉ việc để một thứ nguy hiểm như vậy rơi vào tay chủ nghĩa Kiến Quốc.”

“Ngài chắc chứ? Dù gì thì tôi vẫn là người của gia tộc Lawrence. Kể cả có là ngài đi chăng nữa thì chuyện này cũng khó mà ém nhẹm được đấy.”

“Không sao cả. Ta cũng chẳng cần ém làm gì. Chỉ cần nói với Lion’s Tail rằng bên ta đã giết một kẻ ủng hộ chủ nghĩa Kiến Quốc là được. Kể cả có phải đối đầu với Tập đoàn đó thì bên ta cũng chẳng ngại. Nếu cần thì cô cứ gọi ngay bây giờ đi. Để lại lời trăn trối hay bàn giao công việc gì đấy cũng được, ta có thể chờ.”

Lời của Sugadome không phải để đe doạ. Chloe và cả đám Latis đều hiểu điều đó. Nhưng phản ứng của họ lại khác nhau: trong khi Latis và hai người kia mặt mày đang vô cùng căng thẳng thì Chloe lại mỉm cười đầy ung dung.

Rồi cô nói:

“Trăn trối sao.... Vậy Latis. Totora. Kumagaki. Hãy chết chung với họ đi.... Không, dù không thể đi nữa thì ít nhất hãy cầm chân tên kia trong 5 giây.”

Nghe câu đó, sắc mặt của tất cả những ai có mặt trong phòng đều thay đổi. Hiểu đúng ý nghĩa của lời Chloe vừa nói, Harmers toan hành động ngay. Nhưng anh đã bị ngăn lại. Latis và Totora đã nắm chặt hai cánh tay Harmers, trong khi Kumagaki bên dưới thì siết lấy phần chân. Họ không những không gỡ tay chân của kẻ có thể giết mình bất cứ lúc nào ra mà còn tự mình ghì chặt chúng thêm.

Harmers cũng vì thế mà ngừng di chuyển, vì anh biết rằng nếu lỡ tay thì trận chiến sẽ lập tức nổ ra.

5 giây.

Latis và hai người kia dùng mạng sống của mình để khoá cứng chuyển động của Harmers.

Trong 5 giây đó, Chloe sẽ giết Sugadome.

Đó chính là điều mà cô vừa tuyên bố.

Giữa bầu không khí mà chỉ cần một cái chạm nhẹ là nổ tung, Sugadome hỏi Chloe với vẻ khó hiểu.

“...Cô nghiêm túc à?”

Chloe đang nhìn thẳng vào mắt Sugadome như muốn cố tình để đối phương đọc thấu suy nghĩ bản thân.

“Vâng.”

Cô đang thật sự nghiêm túc. Sugadome hiểu điều đó và tỏ vẻ ngạc nhiên. Dù Chloe nói rằng chỉ cần 5 giây là có thể giết ông đi chăng nữa, bất chấp đó có là sự thật thì Sugadome cũng chẳng sợ hãi dù chỉ một chút.

Chết cũng là một phần của công việc. Ông đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý bỏ mạng vì Tập đoàn, vì miền Đông, vì sự tồn vong của loài người. Chính tâm thế ấy mà Sugadome đã từng nhiều lần ra lệnh cho thuộc hạ đi chết. Giờ bảo bản thân ông là ngoại lệ thì không bao giờ.

Nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ khác, vì Sugadome thấy rằng hành động của Chloe là quá bất ngờ. Cách hành xử của cô rất khác với kiểu cách của gia tộc Lawrence mà ông từng biết.

Nếu Chloe ngoan ngoãn để bị giết ở đây thì quyền lựa chọn việc Lion’s Tail có đối đầu với Sakashita Heavy Industries hay không sẽ thuộc về Lion’s Tail. Dù cô có là người của gia tộc Lawrence, nhưng nếu chỉ là một kẻ bất tài làm chuyện ngu ngốc rồi chết thì họ chỉ cần xin lỗi là có thể tránh được xung đột với Sakashita.

Nhưng nếu Chloe giết Sugadome tại đây, hoặc thậm chí chỉ cần cô thất bại trong việc đó thì quyền lựa chọn đối đầu không còn ở phía Lion’s Tail nữa mà sẽ chuyển sang Sakashita, và Sakashita sẽ chọn đối đầu.

Họ cũng có vị thể của mình. Là thành viên của Liên hiệp Doanh nghiệp Thống nhất, là một trong Ngũ đại Tập đoàn, họ không thể bỏ qua một tổ chức đã cố giết một lãnh đạo cấp cao của mình.

Làm vậy sẽ khiến vị thế của Sakashita, với tư cách là thế lực cai trị miền Đông bị lung lay. Tức là, chỉ cần một hành động của Chloe thôi cũng đủ để khiến Sakashita sẽ phải dốc toàn lực tiêu diệt Lion’s Tail.

Mạng sống của bản thân và Lion’s Tail.

Đặt chúng lên bàn cân thì gia tộc Lawrence sẽ chọn Lion’s Tail.

Những người thuộc gia tộc Lawrence đều được dạy như vậy. Sugadome biết điều đó. Chính vì thế nên ông mới thấy bất ngờ trước hành động của Chloe.

“...Tại sao vậy?”

Chẳng cần phải nói ra thì đối phương cũng phải hiểu. Với tiền đề đó, Sugadome hỏi ngắn gọn.

Và Chloe cũng hiểu điều này trước khi trả lời:

“Sugadome-sama quả thực là một người vô cùng xuất chúng. Nhưng đối với Sakashita Heavy Industries, ngài vẫn chỉ là một “nhân sự có thể thay thế”. Còn tôi là một “nhân sự không thể thay thế”. Nếu tôi biến mất khỏi thế giới này thì bất kể đối phương có là ai, họ cũng sẽ phải trả một cái giá tương xứng.”

Sugadome nhìn Chloe. Chloe nhìn Sugadome.

Từ ánh mắt, biểu cảm, hơi thở, từ những phản ứng nhỏ nhất của nhau, cả hai hai tiếp tục im lặng đọc suy nghĩ đối phương.

Rồi Chloe nói thêm:

“...Tuy vậy tôi vẫn chỉ là một kẻ non nớt, nông cạn và là một con nhãi chưa trải đời. Vì muốn nhấn mạnh giá trị của tấm thẻ nên tôi đã lỡ miệng nói sai. Tôi hoàn toàn không có ý định để nó rơi vào tay chủ nghĩa Kiến Quốc. Tôi xin sửa lại lời nói gây hiểu nhầm của mình và xin lỗi ngài. Mong ngài rộng lượng tha thứ cho.”

Nói xong, Chloe cúi đầu thật sâu với thái độ cung kính.

“...Được rồi.”

Chỉ với lời nói đó của Sugadome, một hơi thở lớn như thoát ra khắp căn phòng. Latis, Totora, Kumagaki và cả Harmers đều thở phào nhẹ nhõm vì đã tránh được tình huống xấu nhất.

Harmers thả Latis và những người khác rồi quay lại đứng cạnh Sugadome, còn nhóm Latis thì loạng choạng trở về phía sau Chloe.

Trong bầu không khí đã thả lỏng hơn hẳn so với lúc trước, Sugadome nói với Chloe – người vẫn còn đang cúi đầu:

“So với những kẻ ngoài kia thì ta và cô đều là những con người bình thường và không có năng lực chiến đấu. Nhưng chính vì chúng ta có quyền lực để điều khiển những kẻ đó nên không ngoa khi nói rằng những gì chúng ta nói ra cũng có thể giết người. Vì vậy hãy cẩn thận với cái miệng của cô, với lời nói của bản thân.”

“Tôi xin tiếp thu lời khuyên đó ạ.”

Chloe đáp xong rồi mới ngẩng đầu lên.

Latis và những người khác cũng tin rằng khi Chloe được Sugadome tha thứ thì vấn đề đã không còn, hoặc ít nhất thì chúng đã nhỏ đi rất nhiều, vì vậy nên họ an tâm rằng mọi chuyện đã kết thúc ổn thoả.

Nhưng lúc đó Chloe lại ra lệnh:

“Vậy thì Latis, các ngươi ra ngoài đi.”

“...Dạ? Không, nhưng mà....”

Lệnh của Chloe là tuyệt đối và không có chữ “nhưng”. Thế mà đến chính Latis cũng ngập ngừng khi không thể lập tức di chuyển. Điều đó đủ cho thấy rằng mệnh lệnh này bất ngờ đến mức nào.

Chloe mỉm cười giục họ:

“Nhanh lên đi.”

Bị giục như vậy thì dù có ngơ ngác đến mấy, họ cũng chỉ còn cách nghe theo. Cả ba cúi đầu trang trọng rồi rời khỏi phòng với tâm trạng rất hoang mang.

Giờ trong phòng chỉ còn Sugadome, Harmers và Chloe. Chỉ cần có chuyện gì tiếp theo thì Chloe chắc chắn sẽ chết. Dù vậy cô vẫn mỉm cười và bắt đầu nói:

“Vậy cho phép tôi đi vào vấn đề chính.”

Chủ đề mà Chloe không thể nói khi có mặt Latis và những người khác, cô nói với Sugadome một cách cẩn trọng, chi tiết và đầy tự tin.

------

Sau khi rời khỏi phòng, Latis và thuộc hạ đứng chờ chủ nhân hoàn thành công việc với biểu cảm đầy nặng nề.

Với vẻ hơi khó mở lời, Kumagaki hỏi Latis:

“...Mà này Latis-san, câu nói vừa nãy của Chloe-sama... chỉ là kỹ thuật đàm phán thôi đúng không?”

“...Đương nhiên rồi. Đúng là Chloe-sama đã buột miệng nói ra điều quá nguy hiểm. Nhưng nhờ phản ứng nhanh nên cả ngài ấy lẫn chúng ta đã không chết. Chloe-sama đã cứu vãn sai lầm của mình bằng kỹ năng đàm phán tuyệt vời. Chỉ có vậy thôi.”

“V-Vâng, đúng thế nhỉ....”

Kumagaki đáp lại với nụ cười vẫn còn hơi căng thẳng rồi vội vã lảng ra xa khỏi chỗ Latis với vẻ hơi hốt hoảng.

Ngay khoảnh khắc Latis không thể đáp lại ngay lập tức đã chứng minh rằng chính anh cũng không hoàn toàn đồng tình với lời mình vừa nói. Kumagaki cũng không phải loại ngu ngốc đến mức không nhận ra điều đó.

Để Latis không nghe thấy, Kumagaki mở đường dây liên lạc bí mật chỉ dành cho nhóm của mình rồi nói chuyện với Totora mà không phát ra tiếng.

[Cái quái gì vậy chứ? Chuyện đó điên thật đấy.]

Totora cũng đáp lại bằng một biểu cảm cho thấy cô hoàn toàn hiểu cảm giác đó.

[Phải, đúng là điên thật. Kể cả có là một đòn tâm lý chiến trong đàm phán đi nữa thì ai lại đem bản thân và cả gia tộc lên bàn cân chứ? Tệ nhất là chúng ta sẽ gây chiến toàn diện với Sakashita Heavy Industries đấy! Chả biết cô chủ nghĩ cái gì mà liều mạng vậy không biết....]

Kumagaki và Totora – ai nấy đều mang trong mình sự sẵn sàng hy sinh vì mệnh lệnh của chủ nhân. Và hiện tại, chủ nhân trực tiếp của họ là Chloe. Nếu Chloe ra lệnh chết đi thì đó cũng là một phần bổn phận của cả hai.

Những đồng thời, họ cũng có một cảm xúc rất thật rằng họ không muốn bỏ mạng vô ích chỉ vì sai lầm của một kẻ bất tài.

Theo đánh giá của họ thì hành động vừa rồi của Chloe là một nước đi nguy hiểm đến mức có thể làm lung lay cả sự tồn tại của Tập đoàn Lion’s Tail. Một sai lầm chết người, và sự bất mãn ấy đã hiện rõ trên mặt họ.

[Lúc trước tôi còn nghĩ nếu mọi chuyện trót lọt thì chúng ta sẽ được thăng lên làm cận vệ cho gia tộc luôn đấy. Nhưng nếu đến lúc đó mà phải dưới trướng một người kiểu như vậy thì... coi như xong đời rồi còn gì?]

[Thôi nào, Chloe-sama đã có Latis-san và Pamela-san phục vụ rồi mà. Chúng ta có thể lấy đó làm cái cớ để tìm đường chuyển sang theo một chủ nhân khác. Dù sao thì làm việc dưới trướng cô ấy vẫn còn ghi được chút điểm.]

[Ừ.... Giờ than vãn cũng chẳng thay đổi được gì. Cứ coi như vậy đi.]

Là người của Lion’s Tail, họ nghiễm nhiên mang trong mình sự tôn kính dành cho gia tộc Lawrence. Nhưng sự tôn kính nào cũng có giới hạn. Cuộc đối thoại giữa Chloe và Sugadome vừa qua đã làm sự nhìn nhận của họ về cô sụt giảm nghiêm trọng.

Latis liếc nhìn Kugamaki và Totora. Tuy anh không nghe được cả hai đang nói gì, nhưng nhìn qua biểu cảm là đủ hiểu họ đang phàn nàn về Chloe. Latis nghĩ điều đó cũng khó tránh, bởi theo tiêu chuẩn của chính anh thì chuyện Chloe vừa làm thực sự đáng trách.

Nhưng đồng thời anh cũng suy nghĩ. Biểu cảm của Latis lúc này trở nên rất khó đoán.

Lời nói của Chloe khi nãy không phải thứ cô mà có thể buột miệng trong vô thức. Nó được nói ra một cách có chủ đích, có tính toán. Latis tin chắc là như vậy.

(...Khi đó Chloe-sama đã nhờ mình hộ tống. Hộ tống ở đây nghĩa là cô chủ đã tính trước khả năng xảy ra giao chiến....)

Giờ Latis mới thật sự thấm thía ý nghĩa của những lời Chloe nói bâng quơ lúc đó.

(Và cô chủ còn nói đám Kumagaki thì không đủ. Chloe-sama đã trì hoãn cuộc gặp với Sugadome-sama cho đến khi mình trở lại. Bởi nếu chỉ dựa vào bọn họ thì Chloe-sama không thể cầm cự nổi 5 giây nếu đối phương ra tay. Tức là ngay từ đầu cô chủ đã định đối đầu với Sakashita Heavy Industries rồi....)

Giả thuyết đó gần như chắc chắn đúng, Latis nghĩ. Chính vì thế nên anh cảm thấy bối rối.

Cái mà anh và Kumagaki gọi là “sai lầm” ấy thực chất lại không phải sai lầm đối với Chloe. Nó được thực hiện một cách có chủ ý. Vì một lý do nào đó mà Chloe tin rằng cô phải làm vậy.

Và khi nhận ra điều đó, biểu cảm của Latis lại càng thêm căng thẳng, cứ như cơ mặt anh đang bị siết chặt bởi một câu hỏi không lời giải.

(...Vì mục đích gì chứ?)

Anh không hiểu nổi.

Một lý do đủ lớn để mạo hiểm tính mạng họ, của chính Chloe, và đẩy quan hệ giữa Sakashita Heavy Industries và Lion’s Tail đến bờ vực chiến tranh chỉ để thực hiện hành động tưởng như sai lầm ấy.

Dù có vắt óc suy nghĩ bao nhiêu thì Latis vẫn chẳng thể tìm ra câu trả lời.

_*_*_*_

Tầng 57 của toà nhà Seranthal vẫn còn một chi nhánh của Tập đoàn Lion’s Tail thời Cựu thế giới. Tại đó, khi đang túc trực cùng thuộc hạ thì Pamela nhận được liên lạc từ Chloe.

“Pamela. Bên đó tình hình sao rồi?”

“Không có gì bất thường ạ, thưa cô chủ. Hiện tại nội dung báo cáo định kỳ sắp tới cũng sẽ giống hệt lần trước ạ.”

Kể từ khi nhận lệnh của Chloe là chờ tại chỗ, Pamela và đội của cô đang trải qua những giờ phút rảnh rỗi tới mức buồn chán.

“Ra vậy. Thế nghĩa là Olivia-sama vẫn chưa quay trở lại đó đúng không?”

“Lần cuối cùng chúng tôi xác nhận được sự hiện diện của Olivia-sama là khi người ra khỏi toà nhà cùng một kẻ tên Shiro ạ. Tất nhiên là với khả năng nguỵ trang siêu cấp của mình thì việc người đã lặng lẽ đi qua mạng lưới cảnh giới của chúng tôi và trở về cửa hàng là điều hoàn toàn có thể. Nếu đúng là như vậy thì đó là... sơ suất của tôi ạ.”

“Nếu là trường hợp đấy thì đành chịu thôi. Nếu đến cả Pamela cũng không phát hiện ra thì tức là năng lực của Olivia-sama đã vượt xa mức đó. Ta không thể quy trách nhiệm cho cô được.”

“Xin cảm ơn ngài đã lượng thứ ạ.”

Pamela cúi đầu thật sâu về phía hình ảnh Chloe hiển thị trong tầm nhìn mở rộng. Đồng thời cô cũng thoáng thắc mắc rằng chuyện này chẳng phải chỉ cần chờ đến báo cáo định kỳ là được sao.

Nhưng Chloe lại nói tiếp ngay sau đó:

“Còn một chuyện nữa ta muốn hỏi ngươi. Nếu nghiêm túc tung hết sức thì ngươi nghĩ mình có thể thắng được Olivia-sama không?”

“...Hả?”

Câu hỏi quá đỗi bất ngờ khiến Pamela lỡ miệng đáp lại một cách khá vô lễ. Chloe vẫn thản nhiên tiếp tục:

“À, ta không bảo là mình cô đâu. Tính cả thuộc hạ, hy sinh bao nhiêu cũng mặc, miễn là dốc toàn lực. Khi đó thì sao? Có hạ được không? Ít nhất cũng phá huỷ được cơ giáp của Olivia-sama chứ?”

“...Xin... xin lỗi cô chủ, nhưng tôi không hiểu ý cô chủ muốn nói là... gì ạ.”

Đối với Pamela, người thuộc Lion’s Tail thời hiện đại thì Olivia – một tồn tại trực thuộc Lion’s Tail thời Cựu thế giới, là nhân vật phải được kính trọng ngang, thậm chí còn hơn cả Lawrence.

Ý nghĩ “tấn công” hay “phá huỷ” một người như thế hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của cô.

Chloe lại thúc giục:

“Kể cả chưa biết mục đích hay ý nghĩa thì nội dung câu hỏi ngươi nghe xong là hiểu rồi còn gì? Trả lời đi.”

Giọng Chloe phảng phất uy quyền của bề trên, là mệnh lệnh của chủ nhân, là sự cưỡng chế của kẻ mạnh. Pamela bị khí thế ấy đè xuống khi cô khẽ run một chút rồi đáp:

“...Tôi nghĩ là không thể ạ. Dù có chấp nhận đổi mạng thì tôi cũng không tin mình có thể hạ được Olivia-sama ạ.”

“...Vậy à.”

Chloe đáp lại gọn lỏn. Chỉ một tiếng đó thôi cũng đủ khiến Pamela thêm căng thẳng. Nhưng ngay sau đó, Chloe đổi giọng nhẹ hẳn:

“Thế thì không được rồi. Thực ra gần đây Latis và đội của cậu ta đã chạm trán với Olivia-sama. Tuy đã cố hết sức nhưng Latis vẫn bị đâm thủng ngực và buộc phải rút lui.”

“Latis... bị thương ạ!?”

Pamela bị sốc hoàn toàn, cả vẻ sợ sệt ban nãy cũng lập tức biến mất.

“L-Latis giờ sao rồi ạ...?”

“Ổn rồi. Đã hồi phục hoàn toàn và quay trở lại làm việc. Chi tiết thế nào thì ngươi hỏi trực tiếp Latis sau nhé.”

Pamela thở phào đến mức trùng cả vai xuống. Chloe thấy vậy mới nói tiếp:

“Vậy nên ta mới nghĩ thế này. Nếu cơ giáp của Olivia-sama bị thương trong trận chiến đó thì nhiều khả năng người đã quay về chỗ ngươi để sửa chữa. Và nếu Pamela đủ mạnh để hạ được một Olivia đang suy yếu thì ta có thể vin vào đó để tiếp cận người, thậm chí là đề nghị để chúng ta phục vụ dưới trướng người để bù lại phần năng lực đã mất....”

Chloe nói thêm phần suy đoán của mình.

Trước đây sau trận chiến với Harmers, Olivia đã quay về chi nhánh cùng Shiro và những người khác. Điều đó có nghĩa rằng Olivia đã buộc phải đưa cả đối tượng cần bảo vệ theo mình – một điều mà bình thường sẽ không bao giờ xảy ra.

Nhiều khả năng cơ giáp của Olivia khi ấy đã bị thương nặng và không đủ khả năng để tiếp tục nhiệm vụ. Vì không có đơn vị thay thế nên cô đã đành phải mang theo đối tượng cần bảo vệ về chi nhánh trong thời gian sửa chữa.

Bằng chứng ấy chứng minh Olivia hiện tại chỉ có một cơ giáp đang hoạt động mà thôi.

Nếu Pamela đủ mạnh để hạ gục Olivia khi cơ giáp chưa được sửa xong thì trong lúc đó, đội của cô có thể đảm nhiệm vai trò thay thế. Khi ấy, họ sẽ có cơ hội dùng nó làm điều kiện để đàm phán với Lion’s Tail của Cựu thế giới.

Chloe giải thích như vậy.

“Nhưng nghe chừng Latis cũng chẳng gây được tí vết xước nào đáng kể cho cơ giáp của Olivia-sama. Mà nếu cơ giáp có vấn đề thật thì chức năng nguỵ trang cũng sẽ gặp trục trặc, và khi ấy các ngươi hẳn đã phát hiện ra rồi. Như vậy thì đội của Pamela cũng chẳng thể thay thế người được. Vì thế nên ta đã từ bỏ phương án đó rồi.”

“Hoá ra... mọi chuyện là như vậy sao ạ.”

Pamela cũng đã hiểu ra. Việc chủ nhân trực tiếp của mình nói ra chuyện “phá huỷ Olivia” là điều khiến cô không giấu nổi sự bàng hoàng, nhưng rốt cuộc đó cũng chỉ là giả định. Nếu có đủ hoả lực để làm được điều ấy thì họ đã có thể dùng nó làm đòn bẩy để đàm phán. Hiểu tới đây rồi thì Pamela mới thấy nhẹ cả người. 

“À, không phải vì chuyện đó đâu... nhưng phần việc bên đấy giao lại cho thuộc hạ là được rồi. Ngươi hãy quay về đi. Chi tiết thế nào ta sẽ nói sau, nhưng tình hình sắp biến chuyển rồi. Quay về hỗ trợ ta cùng Latis nhé.”

“Dạ vâng, tôi sẽ lập tức trở về ngay ạ.”

Lại được làm việc cạnh Latis rồi. Suy nghĩ ấy khiến Pamela khẽ mỉm cười rồi cúi đầu thật sâu.

“Nhờ ngươi.”

Cuộc gọi với Chloe cũng đã kết thúc. Trong tầm nhìn mở rộng của Pamela, Chloe vẫn giữ nụ cười cho đến phút cuối.

------

Khi liên lạc xong với Pamela, nụ cười của Chloe lập tức tắt lịm, thay vào đó là một tiếng thở dài.

“Quả nhiên cô ta không được rồi nhỉ.”

Phản ứng của Pamela, tất thảy đều đúng như Chloe dự đoán.

“Thực lực thì có thừa, nhưng như thế thì chịu.”

Chloe cũng công nhận sức mạnh của Pamela. Chính vì vậy nên Chloe đã phớt lờ bao nhiêu vấn đề của Pamela để giữ cô ở cạnh làm cận vệ.

“Về điểm này thì, mình thật sự ganh tị với Reina đấy.”

Chloe trút ra lời than thở từ tận đáy lòng mình.

_*_*_*_

Giữa một tàn tích hoang vu – thứ có thể bắt gặp ở bất cứ nơi nào ngoài vùng đất hoang, Lawrence đang nói chuyện qua đường dây liên lạc:

“...Ra vậy. Ta hiểu rồi. Tiền để ta lo. Cứ tiếp tục như kế hoạch đi.”

Đối phương là kiểu quan hệ lợi ích thuần tuý. Có lẽ vì thế nên Lawrence vẫn xem họ như một trong số ít những “đồng minh” còn lại mà ông có.

“...Ừ. Ta sẽ giữ lời. Dù ngươi muốn tiếp tục nâng ta lên làm bù nhìn như trước, hay tự mình leo lên đỉnh để làm kẻ đứng đầu thực sự thì ta đây cũng không phản đối.”

Lawrence và kẻ đó đang cùng nhau đặt cược. Ở vị trí Lãnh đạo tối cao của Lion’s Tail thì đến việc ra khỏi nhà cũng chẳng dễ gì đối với ông. Theo một nghĩa nào đấy thì việc Lawrence tự ý đi lại thế này chính là hành động mang tính đối đầu với tổ chức mà ông đáng lẽ phải là kẻ nắm quyền.

“Làm cho tốt vào. Ta kỳ vọng ở ngươi đấy? Nếu không thì việc ta chọn ngươi là phí công vô ích. Có chuyện gì xảy ra thì cứ báo ta một tiếng. Vậy thôi.”

Lawrence ngắt máy. Ông đưa mắt sang một trong những tài liệu hiện lên trong tầm nhìn mở rộng.

Ở đó hiện rõ hình ảnh của Akira.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!