[LN] Quyển 9 - Thượng - Cán cân sinh tử [COMPLETED]
Chương 272: Giết cô, đây là lần đầu tiên
34 Bình luận - Độ dài: 7,098 từ - Cập nhật:
Duck: Tra\m kam? cung Akira :'(
Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D
Enjoy!!
--------------------------------------------------------
Trong lúc các hạt khuếch tán phun ra từ cơ sở đang dần lấp đầy khắp khu vực xung quanh, Akira cẩn thận bước dọc theo hàng lang và cố gắng đảm bảo phòng điều khiển không bị cuốn vào dư chấn của trận chiến.
“Alpha. Nhờ cô kiểm tra tình hình phòng điều khiển giúp tôi nhé.”
[Ừ, cứ để tôi lo. Không sao đâu. Phòng điều khiển và khu vực xung quanh vẫn nằm trong phạm vi dò tìm của tôi.]
Phòng tạo sinh, chỗ có bể tạo sinh mà Base bước ra cùng phòng điều khiển, nơi Shiro và Haruka đang ở được nối với nhau bằng một hành lang dài và rộng. Vì giữa đường không có lối rẽ nên nếu muốn chạy tới phòng điều khiển, đối phương buộc phải đi qua chỗ của Akira. Tuy nhiên, việc tạo một lối đi tắt bằng cách phá thủng tường và đào một đường hầm từ bên trong cũng không phải là không thể. Vì thế để đề phòng, Akira không được phép đi quá xa khỏi phòng điều khiển.
Bộ đồ gia cường mà cậu đang mặc vốn được thiết kế cho tiền tuyến nên các thiết bị thu thập thông tin tích hợp trong đó có hiệu suất vượt trội, nhưng chúng vẫn chịu ảnh hưởng từ các hạt khuếch tán. Dù đã lập tức phát hiện được Base xuất hiện từ bên trong phòng điều khiển, nhưng Akira hiện tại hầu như không nắm bắt được tình hình ở phòng tạo sinh.
Và rồi kẻ địch đã xuất hiện. Từ phía cuối hành lang, một cá thể mang hình dạng Haruka lao tới. Trang bị của hắn giống hệt Haruka mà cậu từng đối đầu trên mặt đất, với một khẩu súng laze cỡ lớn và cánh tay phụ gắn trên lưng – trên đầu cánh tay ấy cũng được trang bị nòng súng bắn laze.
Dù đã xác nhận điều này nhưng Akira không vội hành động. Cậu đứng yên tại chỗ, để cá thể chiến đấu kia tiến lại gần và thu hẹp khoảng cách. Cậu chỉ bắt đầu di chuyển khi đối phương giương họng súng lên. Cậu nâng khẩu HBTN phức hợp, đồng thời kích hoạt chức năng của bộ đồ gia cường và tạo ra một lá chắn trường lực.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cả hai đồng loạt nhắm vào nhau và khai hoả. Một chùm tia laze công suất cao hướng thẳng về phía Akira, đối đầu với cơn bão hoả lực cấu thành từ vô số viên đạn cũng bay tới đáp trả từ phía đối diện. Kết quả là một chiến thắng áp đảo thuộc về Akira. Cá thể chiến đấu kia bị bão đạn nghiền nát thành từng mảnh, trong khi Akira sử dụng lá chắn trường lực để làm chệch hướng chùm laze và chặn đứng nó hoàn toàn.
Trước kết quả ấy, cậu khẽ cười.
“Hừm. Có vẻ ổn đấy nhỉ.”
Trong trận chiến trước đây diễn ra trên đoàn xe vận chuyển liên Thành phố, khi đối phương sử dụng hạt khuếch tán thì tầm bắn hiệu quả của cậu đã bị rút ngắn nghiêm trọng bởi hiệu ứng lọc tốc độ cao, khiến đạn dừng lại giữa không trung như thể bị đâm vào một bức tường vô hình trước khi chạm được đến mục tiêu.
Nhưng lần này hiện tượng đó đã không xảy ra. Chùm laze bị làm chệch hướng đã bắn trúng vào các bức tường quanh hành lang và không tạo ra lỗ thủng nào đáng kể, còn súng thì vẫn hoạt động tốt. Akira không cần phải áp sát để đánh cận chiến bằng kiếm. Mặt khác, nếu đòn tấn công của kẻ địch chỉ dừng ở mức độ này thì ngay cả khi cậu có né đòn và khiến tia laze bắn trúng phòng điều khiển thì nó vẫn có thể trụ được một lúc. Akira kết luận như vậy.
Alpha cũng mỉm cười gật đầu.
[Đúng thế. Nếu thế này thì ổn thôi. Độ bền của tường đã được gia cố bằng giáp trường lực rồi, các hạt khuếch tán dường như cũng ưu tiên giảm tầm bắn và uy lực hơn là tạo hiệu ứng lọc tốc độ cao. Uy lực tia laze của đối phương cũng giảm dần theo khoảng cách.]
“Vậy à. Thế thì tốt rồi.”
Trước thái độ ung dung của Akira, Alpha cười khẽ và có phần thách thức.
[Trông cậu tự tin quá nhỉ. Nếu thảnh thơi như vậy thì cậu hãy chứng minh sự tự tin đó là thật đi nhé?]
Nhiều phản ứng xuất hiện ở phía cuối hành lang. Từ trận chiến vừa rồi, Akira đã xác nhận được rằng trang bị của mình có hiệu quả với đối phương, và đòn tấn công của chúng cũng không đủ sức phá huỷ phòng điều khiển. Tuy nhiên đối phương hẳn cũng đã nhận ra điều tương tự.
Việc chỉ có một cá thể chiến đấu lao tới khi nãy là để làm mồi nhử hòng thu thập thông tin về khả năng chiến đấu của Akira, và cậu thừa hiểu bước đi ấy.
Giờ trận chiến mới thực sự bắt đầu. Biết điều đó, Akira mỉm cười đầy tự tin.
“Ừ. Cứ nhìn cho kỹ đi.”
Cậu buông súng, cầm chặt lấy hai thanh kiếm bằng cả hai tay và thủ thế. Khẩu súng lơ lửng giữa không trung được điều khiển từ xa và hướng nòng về phía trước. Các phản ứng cậu phát hiện giờ đã đông nghịt và lấp đầy hành lang. Vì các cá thể đi đầu đã che khuất tầm nhìn nên khó mà quan sát được sâu hơn, nhưng chỉ nhìn qua cũng đủ biết rằng phía đằng đó đã bị lấp kín hoàn toàn.
Mật độ hạt khuếch tán vẫn đang tăng dần. Tuy vậy, Akira cảm thấy khoảng cách từ chỗ cậu với kẻ địch còn khá xa, nhưng chúng đang tiếp cận với tốc độ rất cao. Cảm nhận được chuyển động nhanh như đạn của kẻ thù qua khả năng thao túng thời gian nhận thức, Akira chờ đợi khoảng cách đôi bên thu hẹp dần.
Và rồi nó đã tới. Khi đã đủ gần, Akira lập tức bắn liên thanh hai khẩu HBTN phức hợp. Một cơn bão đạn khác lập tức xuất hiện và nuốt chửng toàn bộ hành lang.
Cùng lúc đó từ phía đối diện, một dòng năng lượng khổng lồ được phóng ra. Vô số cá thể mang hình dạng Haruka đồng loạt bắn tia laze. Những tia sáng mỏng manh kia giờ đã hợp lại thành một luồng sáng khổng lồ.
Luồng sáng ấy càng lúc càng phình to và lấp đầy mọi ngóc ngách của hành lang, từ sàn cho đến tường trần. Với Akira, nó chẳng khác gì một bức tường ánh sáng đang lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Đối mặt với bức tường ánh sáng ấy, Akira vung hai thanh kiếm cầm trong tay theo hình chữ thập. Với độ sắc bén tiệm cận ma thuật, lưỡi kiếm đó đã chém toạc cả khối năng lượng đang lao tới. Cú vung kiếm chữ thập chia bức tường khổng lồ vốn rộng bằng cả hành lang ấy thành bốn phần. Lưỡi kiếm không chỉ cắt mà còn bẻ cong quỹ đạo của ánh sáng, khiến nó tránh Akira, tàn phá các bức tường xung quanh và suy yếu dần. Thậm chí uy lực của nó cũng bị lưỡi kiếm “chém đứt”. Trước khi kịp chạm đến phòng điều khiển đằng sau Akira, thứ ánh sáng huỷ diệt kia đã bị hiệu ứng suy giảm uy lực của hạt khuếch tán làm tan biến hoàn toàn.
Akira không né tránh mà chém thẳng vào dòng năng lượng khổng lồ đang ập tới hành lang như sóng thần – một đòn tấn công mà việc tránh né dường như bất khả.
Hơn thế nữa, sóng xung kích phát ra từ lưỡi kiếm đỏ thẫm không chỉ cắt đôi dòng năng lượng mà còn phá huỷ những cá thể chiến đấu đứng đằng sau. Vô số con đứng trên sàn, tường, trần, thậm chí là lơ lửng trên không bị đòn tấn công hình chữ thập chém nát.
Dù vậy những cá thể chịu đòn này chỉ là một phần nhỏ trong đám đông đang lấp kín hành lang. Những con còn lại thì bị cơn bão đạn từ khẩu HBTN phức hợp cuốn phăng. Tuy chịu ảnh hưởng từ hiệu ứng suy giảm của các hạt khuếch tán nhưng uy lực của chúng vẫn đủ mạnh để nghiền nát tất cả. Những cá thể phía sau, thậm chí là cả phía sau nữa bị sức công phá của đạn thổi bay chân tay, xé toạc thành từng mảnh và gục xuống như ngả rạ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một lượng lớn cá thể chiến đấu đã bị tiêu diệt.
Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để đưa trận chiến tới hồi kết. Những kẻ đã ngã xuống kia chỉ là tuyến đầu của nguyên một đội quân đang tràn tới hành lang. Thậm chí một số cá thể đi tiên phong còn sử dụng giáp trường lực để bao bọc toàn thân và trở thành lá chắn cho đám đứng phía sau. So với tổng thể thì tổn thất này chỉ là một phần nhỏ.
Trận chiến vẫn tiếp tục. Dẫm đạp lên xác lẫn mảnh vụn của đồng bọn vừa bị tiêu diệt, những kẻ còn lại tiếp tục xông lên mà chẳng hề nao núng.
Akira tận dụng hoả lực điên rồ của vũ khí tiền tuyến trong khi quân địch đang lấy tuyến đầu làm khiên chặn đạn và đồng loạt phản công tia laze. Lần này thay vì toả rộng ra thành một luồng sáng khổng lồ lấp đầy hành lang thì chúng thu hẹp vùng bắn lại, biến thành nhiều luồng sáng mật độ cao và nhắm thẳng vào Akira từ nhiều hướng khác nhau. Những tia sáng này tuy nhỏ hơn so với đòn tấn công trước nhưng uy lực lại tăng lên đáng kể.
Nhưng cậu vẫn chặn được tất cả. Dù được gọi là laze, nhưng thực tế tốc độ của chúng không nhanh bằng tốc độ ánh sáng. Song đống laze đó vẫn nhanh đến mức ngay cả người thường cũng khó có thể phản xạ kịp. Ấy vậy mà Akira vẫn nhìn rõ, nắm bắt chính xác đường đi của chúng và dễ dàng chém phăng toàn bộ.
Cậu sử dụng sức mạnh của Người kết nối với Cựu thế giới để truyền trực tiếp lượng thông tin cực kỳ chính xác từ các thiết bị thu thập thông tin trên bộ đồ gia cường HBTN vào não mình và đẩy độ phân giải thực lên tới cực hạn. Nhờ vậy Akira có thể nắm rõ vị trí và chuyển động của kẻ địch, từ đó dự đoán hành động tiếp theo của chúng ở mức gần như tiên đoán. Việc cậu hoàn toàn không bị thương là minh chứng rõ ràng nhất cho sự chính xác đó.
Trong lúc tiếp tục chặn đứng mọi đòn tấn công, Akira vẫn không ngừng xả đạn. Kẻ địch cứ thế ồ ạt trào ra như thác lũ từ hành lang – bắn là trúng, trúng là chết – với tốc độ bắn vượt trội, Akira tiêu diệt hết kẻ này đến kẻ khác.
Những cá thể chiến đấu không hề yếu. Chúng mạnh đến mức có thể dễ dàng quét sạch đám Thợ săn tầm thường, thậm chí khiến cả những Thợ săn hạng cao phải hứng chịu thất bại nếu sơ suất. Vậy mà giờ đây chúng tụ tập lại thành từng đàn và lao tới cảm tử.
Thế nhưng Akira vẫn ở thế áp đảo và đủ sức đẩy lùi đội quân tưởng như vô hạn đó. Đây là sức mạnh của dòng HBTN – loại trang bị dành cho tiền tuyến, và cũng là sức mạnh của chính Akira, người có thể khai thác toàn bộ tiềm năng của nó.
Cảm nhận rõ điều ấy, Akira thấy một sự chắc chắn trong lòng. Nhưng đồng thời cậu cũng không khỏi nghĩ rằng:
[Nhiều quá!.... Nhiều quá rồi! Haruka! Chuyện này là sao!? Dù chúng có được tạo từ mấy cái bể tạo sinh kia thì thế này cũng là nhiều quá rồi! Có vội vàng tạo đến đâu đi nữa thì cũng phải tốn thời gian chứ! Cái cơ thể mà tên Base dùng lúc đó phần quần áo vẫn còn đang tạo dở mà!]
Ở phòng tạo sinh có rất nhiều bể tạo sinh hình trụ, nhưng chỉ một số ít trong đó là chứa cơ thể. Akira cũng nghĩ rằng việc tạo sinh này cần một khoảng thời gian không nhỏ. Nếu tạo được ngay lập tức đi nữa thì cũng sẽ không có chuyện những cơ thể đang tạo sinh kia lại xuất hiện với đầy đủ vũ trang như vậy, nhất là khi cơ thể Haruka mà Base sử dụng vẫn còn mặc bộ đồ chưa hoàn thiện.
Ngay cả khi còn nhiều phòng tạo sinh khác và mỗi phòng đều chứa sẵn các cơ thể hoàn thiện rồi thì số lượng hiện tại vẫn là quá vô lý. Akira nghi ngờ điều đó.
Tình hình của cậu cũng được Shiro và Haruka biết được qua đường truyền liên lạc. Chứng kiến số lượng cá thể nhiều đến phi lý, Haruka lên tiếng giải thích:
[Akira. Những cơ thể đó vốn không được tạo ra từ từ đâu. Nếu muốn thì họ hoàn toàn có thể sản xuất hàng loạt trong thời gian ngắn.]
[Không, có nói thế đi nữa thì số lượng này....]
Vì biết câu trả lời đó không khiến Akira hài lòng, Haruka tiếp tục:
[Chắc chắn họ đã làm nhiều thứ khác nữa. Có lẽ họ đã bỏ qua chi phí tạo sinh, năng lượng cần thiết và cả thời gian hoạt động của từng cá thể để chỉ tập trung sản xuất hàng loạt trong thời gian ngắn nhất.]
[Kể cả thế thì vẫn là quá nhiều ấy chứ!? Nếu làm được trò đó thì đáng lẽ chúng cũng có thể tạo ra hàng đống bản sao của tôi rồi còn gì!?]
[Không được đâu. Với tốc độ này thì những cá thể đó chắc chắn không thể sống quá năm phút. Mà nếu đã ngắn như vậy thì không thể dùng chúng làm bản sao của cậu được.]
[Ra vậy. Haruka, nếu việc tạo sinh nhanh như thế tốn nhiều chi phí thì tức là cũng có giới hạn cả về số lượng đúng không? Nếu không thì bảo Shiro mau lên đi. Dù có dùng băng đạn mở rộng loại tiền tuyến đi nữa thì đạn của tôi cũng có hạn thôi!]
[Tôi hiểu rồi! Shiro! Nhanh lên anh!]
[Đang làm rồi! Akira! Cố trụ hộ tao cái!]
[Biết rồi!]
Akira đáp lại với giọng hơi gắt gỏng rồi ngắt liên lạc.
Dù đang nói chuyện nhưng trận chiến của cậu vẫn không dừng lại. Hàng loạt cá thể chiến đấu bị tiêu diệt, bị nghiền nát cùng đống máu màu xanh lục văng tung toé nhuộm khắp sàn – giờ nó không chỉ nhuộm mà còn khiến cả hành lang bị ngập.
Vì quá trình tạo sinh sơ sài và không ổn định nên các mảnh thịt vụn sau đó dần tan rã và phần lớn quay trở lại dạng chất lỏng màu xanh lá – thứ nguyên liệu ban đầu tạo nên chúng.
Nếu cứ thế này thì không chỉ ngập mà nguyên hành lang này sẽ bị nhấn chìm hoàn toàn. Lo lắng nghĩ, Akira vẫn tiếp tục chiến đấu và lấy tường trần làm chỗ đứng để phản công.
Và rồi nỗi lo ấy đã được giải toả chỉ sau vài phút – quân tiếp viện đã dừng lại. Nếu vậy thì phần việc còn lại bây giờ chỉ là dọn dẹp mà thôi.
“Cuối cùng cũng hết tiếp viện rồi sao! Cũng phải thôi, mình hạ được từng này cơ mà!”
Vừa vung kiếm vừa nổ súng – chỉ chừng ấy hành động đã khiến số lượng kẻ địch trước mặt Akira giảm đi đáng kể. Ngay cả trong tình thế số lượng bổ sung nhiều hơn số cậu tiêu diệt thì Akira vẫn chiếm thế thượng phong. Vì vậy nên khi quân tiếp viện dừng lại thì kết quả ấy là điều hiển nhiên. Bị bắn, bị chém, những cá thể chiến đấu mất đi một phần hoặc toàn bộ hình dạng ban đầu, ngã xuống và khiến lượng chất lỏng màu xanh trên lối đi ngày càng dâng cao.
Và rồi Akira đổi vũ khí từ kiếm sang súng ở cả hai tay, cẩn thận ngắm bắn kẻ địch cuối cùng còn sót lại và xả đạn. Kẻ đó – dù chỉ còn lại một mình, nhưng vẫn không đánh mất ý chí chiến đấu khi tiếp tục lao tới chỗ cậu.
Nhưng chẳng ai tán thưởng cho sự kiên cường ấy – thứ chào đón hắn chỉ là vô số viên đạn lạnh lùng dội xuống và xoá sổ tất cả, không để lại chút dấu vết.
Akira thở ra một hơi.
“Được rồi, đã xong. Thế nào hả Alpha? Dễ như ăn kẹo luôn, đúng không?”
Akira hơi tự đắc nói, còn Alpha mỉm cười trêu chọc.
[Cứ cho là vậy đi, cơ mà hình như giữa chừng cậu than kẻ địch nhiều quá thì phải?]
“Không không, cái đó không phải than đâu. Chỉ là càu nhàu chút thôi. Vì nhiều quá nên hơi phiền phức, tôi chỉ nghĩ thế thôi mà.”
[Cứ cho là vậy đi.]
Sự thật là Akira đã tự mình vượt qua tình huống này mà không cần sự hỗ trợ của Alpha. So với những trận chiến trước đây thì lần này hoàn toàn nằm trong phạm vi “thảnh thơi”. Alpha cũng hiểu điều đó nên cô chỉ trêu chọc cậu một chút mà thôi.
Chất lỏng màu xanh trên sàn bắt đầu rút đi. Thấy vậy, Akira nói:
“Đang rút đi rồi này.... Chất lỏng màu xanh đó là thứ trong bể tạo sinh đúng không? Vậy đây là nguyên liệu để tạo ra đám vừa nãy à?”
[Có lẽ vậy. Nhiều khả năng chúng thu hồi nó để tạo sinh lại.]
Akira nhăn mặt. Cậu vội vàng nhìn quanh nhưng chẳng thể làm gì. Chất lỏng màu xanh dần được rút sạch và biến mất khỏi hành lang.
Lại phải chiến đấu với bọn chúng nữa sao? Nghĩ vậy, Akira lộ vẻ khó chịu. Thấy thế, Alpha mỉm cười nói:
[Chắc không sao đâu. Yên tâm đi. Akira đã dùng đạn S để tiêu diệt chúng mà, phải không? Nếu vậy chất lỏng đó hẳn đã bị phá huỷ rồi. Dù có thu hồi thì chúng cũng không thể tái sử dụng được. Mà nếu có tái sử dụng được thì hiệu quả chắc chắn cũng sẽ giảm đi đáng kể.]
Alpha tiếp tục giải thích.
Dựa trên việc các cá thể chiến đấu được tạo ra trong thời gian ngắn thì có thể suy đoán rằng thứ chất lỏng ấy có cơ chế gần giống với thuốc hồi phục. Loại thuốc hồi phục của Cựu thế giới chỉ cần uống là có thể chữa lành hoàn toàn, thậm chí tái tạo cả tứ chi bị mất. Thành phần chính của loại thuốc này thường là các nanomachines trị liệu.
Akira đã bắn chất lỏng màu xanh chứa các nanomachines trị liệu đó bằng đạn S. Đạn S truyền xung lực mạnh mẽ vào mục tiêu khi va chạm. Nếu bắn vào nước thì nước vẫn chỉ là nước và không thể bị phá huỷ, nhưng các nanomachines bên trong thì có. Sau khi chịu tác động từ đạn S, thứ chất lỏng kia sẽ không còn là thuốc hồi phục cao cấp nữa mà chỉ là một thứ chất lỏng màu xanh thông thường. Vì vậy dù có thu hồi thì nó cũng không thể tái sử dụng được. Alpha giải thích như vậy.
Nghe xong Akira gật gù, nét mặt hơi giãn ra.
“Vậy à. Thế thì tốt rồi. Nhưng nếu chúng lại tấn công với số lượng đó thì tôi chỉ thấy phiền phức thôi chứ vẫn dư sức xử lý được.”
[Ừ. Dư sức chứ.]
Akira nói với nụ cười đầy ẩn ý. Akira gượng cười nhìn cô rồi quay mặt đi.
“Thì, ý là, nếu chúng cứ xuất hiện vô hạn thì tôi có hơi hoảng thật.”
Để né tránh chủ đề, Akira gọi cho Haruka qua kênh liên lạc.
“Haruka. Ở đây tạm xong rồi. Cái đám vừa nãy là gì thế? Giống bản sao của tôi à?”
[Đại khái là vậy. Chúng là các cá thể được tạo ra và cài đặt một nhân cách chiến đấu đa năng. Cậu cứ nghĩ chúng là người máy tự động sinh học là được.]
“Người máy tự động sao.... Ra là vậy.”
Những cá thể chiến đấu ấy không hề biết sợ, tấn công dứt khoát và chẳng mảy may để tâm đến mạng sống của chính mình.
Khuôn mặt chúng bình thản đến lạ – không đến mức cứng đờ như mặt nạ, mà chỉ đơn giản là không thể hiện chút xúc cảm nào.
Chắc vì là nhân cách chiến đấu dùng một lần nên cảm xúc – thứ tạo nên biểu cảm vốn dĩ đã không hề tồn tại. Nghe Haruka giải thích, Akira nghĩ vậy.
“Thôi được rồi. Shiro, bên mày thế nào rồi?”
[Vẫn chưa xong. Mới có mười phút kể từ lúc mày hỏi lần trước đấy? Làm sao mà nhanh thế được chứ.]
“Hiểu rồi. Mau lên đấy.”
Sau khi kết thúc cuộc gọi với Haruka và Shiro, Akira kiểm tra lại tình hình xung quanh. Mật độ hạt khuếch tán vẫn đang không ngừng tăng lên. Do mật độ đã quá cao nên ngay cả thiết bị thu thập thông tin tiên tiến nhất cũng không thể nhìn rõ phía bên kia hành lang. Dù có quan sát bằng mắt thường thì giờ mọi thứ cũng mờ hẳn như khi nhìn xa qua lớp sương mù không màu.
“...Mật độ hạt khuếch tán tăng cao quá. Dường như tầm bắn và uy lực của laze bên kia cũng giảm đi rồi. Lần tới chúng định đán cận chiến à?”
Akira suy đoán ý đồ của đối phương.
Chúng không thể thắng khi đấu súng. Dùng số lượng áp đảo cũng vô dụng. Vậy lần tới có lẽ chúng sẽ giảm số lượng nhưng tăng sức mạnh của từng cá thể lên và thử đánh cận chiến. Việc tăng mật độ hạt khuếch tán có lẽ là để phục vụ mục đích đó.
Nếu vậy thì không sao. Nhiệm vụ hiện tại của Akira là câu giờ. Thay vì đi phá huỷ bể tạo sinh, tức rời khỏi đây và để Shiro và Haruka xảy ra chuyện gì đó thì sẽ rắc rối hơn nhiều. Mật độ hạt khuếch tán cũng khiến việc phá cửa phòng điều khiển trở nên khó khăn hơn, nhưng bên kia mới là kẻ kiểm soát được chúng. Vì vậy cậu không nên hành động bất cẩn.
Nghĩ thế, Akira lặng lẽ chờ đợi động thái tiếp theo của đối phương.
Một lúc sau, đằng trước hành lang xuất hiện một phản ứng. Nó đang tiến lại gần đây với tốc độ như chạy bộ. Chỉ có một người. Nhận ra điều đó, Akira đoán rằng đối phương sẽ lại dùng phương án dùng tốt thí để thu thập thông tin.
Nếu vậy cậu sẽ để hắn tiến gần hơn một chút. Cậu muốn kiểm tra xem liệu súng của mình có thể hoạt động hiệu quả đến đâu trong môi trường phủ đầy hạt khuếch tán này.
Nghĩ vậy, Akira chủ động để đối phương tiếp cận trước. Kể cả thế thì cậu vẫn tự tin bản thân hoàn toàn có thể giành chiến thắng.
Kẻ địch đang tới gần. Hình dạng bị mờ đi do ảnh hưởng của hạt khuếch tán giờ đã hiện rõ trong mắt Akira.
Và khi nhìn thấy người đó, cậu chợt sững lại.
Một bóng hình quen thuộc. Khuôn mặt của một người quan trọng. Một nụ cười vui vẻ. Vừa chạy về phía Akira, người ấy vừa vẫy tay nhẹ nhàng như thể tình cờ gặp lại một người bạn thân thiết.
Đó là bóng hình của một người chắc chắn không còn tồn tại ở bất kỳ đâu trên cõi đời này. Lý do thì chẳng ai có thể hiểu rõ hơn Akira, bởi chính cậu là kẻ đã khiến cô biến mất khỏi thế giới. Chính Akira là kẻ đã giết cô.
Người xuất hiện mang hình dạng của Yumina.
Suy nghĩ của cậu bất ngờ ngưng lại. Không chỉ trong một khoảnh khắc mà là khoảng thời gian dài đến mức với tốc độ chạy chậm rãi, và kẻ địch đã kịp thu hẹp khoảng cách với Akira.
Với một người sống trong thế giới mà chỉ trong một cái chớp mắt, hàng loạt viên đạn có thể bay đến và mang theo vô số cái chết, thì khoảng thời gian ấy là một sơ hở chí mạng.
Tiếng súng vang lên và đạn bay ra. Đôi bên đã thu hẹp khoảng cách, vô số viên đạn lao tới và đi trúng mục tiêu. Cơ thể của kẻ trúng đạn bị xé toạc, máu tươi bắn tung toé, hoá thành những mẩu thịt to nhỏ khác nhau và rơi vãi khắp hành lang. Alpha nghiêm túc nói:
[Akira. Vừa nãy nguy hiểm lắm đấy.]
“...Ư-Ừ. Cảm ơn.”
Người bắn là Akira, chính xác hơn thì cá thể chiến đấu mang hình dạng Yumina kia vừa chĩa súng vào Akira nhưng cậu đã không nhúc nhích nên Alpha đã điều khiển bộ đồ gia cường để bắn trước. Nhờ vậy Akira đã giật mình tỉnh lại và bóp cò.
Alpha đã đợi đến giây cuối cùng để Akira tự lấy lại tỉnh táo, nhưng cậu đã không kịp.
Akira nhìn xuống sàn. Xác của cá thể mang hình dạng Yumina đã bị xé nát và nằm vất vưởng. Máu thì màu đỏ và những mảnh thịt kia không hoá lại thành chất lỏng màu xanh. Dẫu vậy về bản chất nó cũng không khác gì cá thể mang hình dạng Haruka.
Nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn là hình ảnh Akira giết Yumina. Một cảnh tượng khác hoàn toàn với lần đó.
Khi giết Yumina, Akira không dùng súng và đâm cô bằng kiếm. Dù có phải giết Yumina thì cậu cũng không muốn cơ thể cô bị sức mạnh của khẩu súng chống quái vật xé tan thành từng mảnh và phải chịu một cái chết thảm khốc.
Nếu lúc đó dùng súng thì Yumina thật cũng sẽ ra nông nỗi này. Cảnh tượng trước mắt giờ đây khiến cậu nhận ra điều đó một cách tàn nhẫn.
Akira liên tục hít thở sâu. Cậu biết bản thân đang mất bình tĩnh. Với chút tỉnh táo còn sót lại, cậu cố gắng ổn định lại hơi thở.
Cậu không nhắm mắt, vì có nhắm cũng vô ích. Bộ đồ gia cường dành cho tiền tuyến được trang bị thiết bị thu thập thông tin tiên tiến, ghi lại tình hình xung quanh Akira một cách chi tiết và chính xác. Dữ liệu ấy được truyền đến não Akira và phản ánh chính xác thực tại trong ý thức cậu.
Ngắt kết nối với thiết bị có thể giúp cậu tránh nhìn cảnh tượng ấy. Nhưng trong tình huống không biết kẻ địch sẽ xuất hiện khi nào thì cậu không thể. Akira tiếp tục hít thở sâu, mắt vẫn mở.
[Akira. Có cần tôi hỗ trợ không?]
Hỗ trợ ở đây nghĩa là Alpha sẽ hoàn toàn điều khiển Akira qua bộ đồ gia cường. Như vậy theo một nghĩa nào đó, Akira sẽ không phải tự mình chiến đấu nữa.
Nhưng cậu lắc đầu.
“...Không. Chỉ cần hỗ trợ khi nguy hiểm thôi.”
[Tôi hiểu rồi.]
Nếu Akira muốn tiếp tục thì Alpha cũng sẽ không ép buộc. Cô quyết định sẽ chỉ can thiệp khi cần thiết.
Akira hiểu rõ rằng cậu đã để cho kẻ địch thấy rằng việc biến cá thể chiến đấu sang hình dạng Yumina có hiệu quả đến mức nào. Cậu cũng dễ dàng đoán được chúng sẽ làm gì tiếp theo sau khi biết điều đó. Vì vậy Alpha mới đề nghị điều khiển bộ đồ thay cho cậu.
Và đúng như dự đoán, tình huống tiếp theo đã tới. Nhiều phản ứng xuất hiện từ phía cuối hành lang.
Dù bị ảnh hưởng bởi hạt khuếch tán, nhưng khoảng cách tương đối gần hiện tại đã giúp Akira có thể phát hiện được ít nhất hơn chục phản ứng và còn nhiều hơn thế. Nhưng so với lúc đối mặt với các cá thể mang hình dạng Haruka thì số lượng đã giảm đáng kể. Tuy vậy Akira đoán rằng số lượng giảm đồng nghĩa với việc chất lượng của từng con cũng đã tăng lên.
Và tất cả chúng đều mang hình dạng Yumina.
Chúng tiến đến đúng như dự đoán của Akira và mang hình dạng của cô lúc họ gặp nhau lần cuối. Chúng chạy trên sàn, trên tường, trên trần và thu hẹp khoảng cách với Akira.
Khác với cá thể trước, chúng không hề mỉm cười thân thiện mà lao tới với tốc độ của một cuộc chiến thực thụ và hiện rõ vẻ thù địch.
Giận dữ. Căm thù. Ghê tởm. Khinh bỉ. Những cảm xúc tiêu cực ấy hiện rõ trên khuôn mặt Yumina, và chúng đến để giết cậu.
Đối mặt với đội quân mới này, Akira đạp mạnh chân xuống sàn và chủ động lao tới thu hẹp khoảng cách. Đó cũng là biểu hiện của sự mất bình tĩnh. Thay vì nghênh chiến, cậu chủ động xông lên như đang thúc ép bản thân vượt qua sự do dự khi phải tấn công, khi phải giết những kẻ mang hình dạng Yumina.
Khoảnh cách giữa đôi bên được thu hẹp trong chớp mắt. Cả hai lập tức tung đòn.
Cuộc chiến giữa Akira và những kẻ giống Yumina đã bắt đầu.
------
Base quan sát Akira qua các cá thể chiến đấu đó.
“Hừm, có vẻ hiệu quả đấy.”
So với lúc chiến đấu với đám giống Haruka thì chuyển động của Akira khi đối mặt với những cá thể giống Yumina rõ ràng là chậm hơn.
Đặc biệt là lần đầu tiên khi phản ứng lúc đó của cậu cực kỳ chậm. Tuy không giết được Akira nhưng nó vẫn đủ để đánh lừa cậu. Chỉ thiếu chút nữa thôi là thành công. Base đánh giá như vậy.
Vì thế nên Base không nghĩ rằng hắn sẽ dễ giành chiến thắng hơn nếu cử cả một đội tới. Chính bởi chỉ có một người nên hắn mới có thể lừa Akira đến như vậy. Nếu dùng số đông thì sự bất thường khi xuất hiện nhiều khuôn mặt giống hệt nhau sẽ lấn át ấn tượng và làm giảm đi cú sốc của việc gặp lại người đã khuất. Với suy nghĩ đó, Base không xem kế hoạch chỉ đưa một cá thể đi trước đó là sai lầm.
Chúng không chỉ giống Yumina về khuôn mặt, kiểu tóc, vóc dáng mà còn mặc bộ đồ gia cường, sử dụng súng và kiếm hệt như thời điểm Akira giết cô.
Tuy nhiên bộ đồ gia cường ấy chỉ là vẻ bề ngoài chứ không có chức năng tăng cường sức mạnh thể chất. Tất cả đều chiến đấu dựa vào năng lực thuần tuý của chính cá thể. Thiết kế của súng và kiếm được tạo ra cùng với trang phục đó cũng tồn tại sự khác biệt. Súng không bắn đạn thật mà sử dụng năng lượng từ chính cá thể để bắn đạn ánh sáng. Thanh kiếm kia cũng không có khả năng tạo sóng xung kích mà chỉ tập trung vào độ bền và độ sắc bén.
Và rồi đội tiên phong tiếp tục làm lá chắn cho quân phía sau khi liều mạng lao lên phía trước; dù bản thân bị hạ gục nhưng chúng vẫn thành công trong việc đưa được nhiều cá thể khác tới được chỗ Akira. Chúng bao vây cậu bên trong hành lang, tạo thành thế gọng kìm rồi liên tiếp tấn công.
Tuy nhiên đó cũng là điều mà Akira cố ý tạo ra. Cậu chủ động lao vào đám cá thể chiến đấu, thu hẹp khoảng cách, cố tình để bản thân bị bao vây hòng tạo ra một tình thế mà cậu không thể do dự khi phải tấn công những kẻ mang hình dạng Yumina. Cậu đã tự đẩy bản thân vào đường cùng.
Không có kẻ nào chạy lướt qua bên cạnh Akira để tới chỗ phòng điều khiển. Tất cả đều đang dồn lực tấn công cậu.
Một cá thể chạy đến từ phía trước bắn ra loạt đạn ánh sáng. Akira vừa tránh đạn vừa bắn trả bằng hàng loạt đạn chính xác. Gương mặt của người cậu từng thương mang vẻ căm hận khi nổ tung dưới mưa đạn.
Một cá thể khác áp sát từ sau lưng và vung kiếm. Akira né đòn, đồng thời buông khẩu súng đang xả đạn về phía trước, nắm lấy lưỡi kiếm đang lơ lửng giữa không trung và tung cú chém ngang. Cơ thể mang hình dạng của người cậu trân trọng với biểu cảm khinh miệt bị đứt ngang phần thân và văng đi.
Một cá thể kế tiếp lao vào tấn công Akira. Tuy cơ thể chỉ có thời hạn hoạt động chừng năm phút, nhưng nó vẫn tự ép mình tới giới hạn để bứt tốc lao lên rồi vung thanh kiếm đã được cường hoá hết mức theo phương ngang. Akira nhảy lên để né và đá thẳng vào mặt kẻ địch. Khuôn mặt mang vẻ ghê tởm của Yumina bị dẫm nát. Cơ thể đã mất đi phần đầu đó phun đầy máu tươi từ cổ và ngã xuống.
Máu thịt cứ thế vương vãi và nhuộm đỏ khắp hành lang. Akira – người đang đắm mình trong đó, tiếp tục chiến đấu với những kẻ giống Yumina.
Hiện tại cậu đang là bên chiếm ưu thế. Nhưng khuôn mặt méo mó và đầy căng thẳng kia lại cho thấy trận chiến này hoàn toàn khác so với lúc cậu đối mặt với những cá thể giống Haruka.
Chuyển động của Akira đã chậm đi thấy rõ. Nguyên nhân nằm ở trạng thái tinh thần của cậu lúc này. Akira cũng tự nhận thức được rằng bản thân đang mất bình tĩnh.
Mỗi lần hạ gục, mỗi lần giết một cá thể mang hình dạng Yumina, trái tim Akira lại bị khắc thêm một vết thương, và chúng đã làm chuyển động của cậu rối loạn.
Dẫu vậy Akira vẫn chưa cần đến sự hỗ trợ của Alpha mà tiếp tục tự mình chiến đấu, tự mình giết những kẻ giống Yumina bằng ý chí của bản thân. Dù đôi tay cứ liên tục giết và giết, nhưng trái tim cậu không hề trở nên chai sạn. Cậu không vô cảm hay quen dần với điều đó. Tuy sự kinh ngạc ban đầu đã không còn, nhưng trái tim cậu vẫn bị bóp nghẹt như lần đầu mỗi khi xuống tay.
Vậy mà Akira không hề muốn nó quen thuộc hay thoải mái với điều ấy. Việc quen dần, chai lì hơn đồng nghĩa với việc xem cái chết của Yumina là điều tầm thường. Cậu nghiến răng và tiếp tục giết. Lấy nỗi đau của bản thân làm điểm tựa, Akira tiếp tục giết nữa, giết mãi, để những vết thương khắc trong tim ấy thúc đẩy cậu chiến đấu.
Kẻ địch bắn từ cả trước và sau. Akira đáp trả bằng cả hai khẩu HBTN phức hợp. Đồng thời, hai cá thể vung kiếm xuống từ phía trên. Cậu điều khiển thanh HBTN lơ lửng giữa không trung và chém đôi cả người lẫn kiếm. Ngay lập tức, hai cá thể khác thế chỗ và tiếp tục tấn công. Akira buông súng, tiếp tục điều khiển để bắn kẻ địch từ đằng sau và tung nắm đấm lẫn cú đá để ngênh chiến.

Chúng lần lượt bị tiêu diệt và nghiền nát. Một số khác còn giữ nguyên hình dạng ban đầu và nằm vất vưởng trên hành lang. Đứng giữa vũng máu đã loang rộng dưới chân, một cái đầu nằm lăn lóc mang khuôn mặt của Yumina đang nhìn cậu với ánh mắt đầy oán trách. Qua thiết bị thu thập thông tin hiệu suất cao, Akira đưa toàn bộ cảnh tượng ấy vào não bộ, khiến cậu đối diện trực tiếp với ánh mắt đó, dù cho cái đầu ấy đang nằm ở phía sau lưng.
Những cá thể tiếp theo đã dẫm nát nó và liên tục xuất hiện từ cuối hành lang.
“Khốn khiếp!”
Akira gầm lên định lao vào đám cá thể chiến đấu đang chạy đến, nhưng Alpha lập tức ngăn lại.
[Akira.]
“Chưa đâu! Tôi vẫn tự chiến đấu được!”
Trong trạng thái kiệt sức nặng nề và nghĩ Alpha định nói sẽ hỗ trợ, Akira lớn tiếng đáp lại.
Nhưng cô tiếp tục:
[Không phải. Cậu đã đi quá xa khỏi phòng điều khiển rồi. Lùi lại đi.]
Nghe vậy, Akira giật mình tỉnh lại. Cậu nhảy lùi một quãng dài về phía sau, vừa bắn các cá thể chiến đấu vừa tiếp tục rút lui. Tiếp đến, Akira buông súng, chuyển sang cầm hai thanh kiếm, giữ khẩu súng lơ lửng bắn liên thanh rồi hít một hơi thật sâu.
“...Cảm ơn cô nhé. Máu tôi dồn lên não quá rồi.”
Alpha mỉm cười khích lệ Akira.
[Không có gì. Cậu vẫn tự chiến đấu được đúng không? Cố lên nhé.]
“Ừ!”
Dù đang cố lấy lại bình tĩnh, nhưng Akira vẫn giữ nhịp bắn trong tầm kiểm soát. Chừng ấy hoả lực là không đủ để hạ gục các cá thể chiến đấu và chúng vẫn liên tục đến gần cậu.
Akira đứng chờ sẵn. Trước đó Akira đã bị rối loạn đến mức không thể bình tĩnh thủ thế mà chỉ biết lao lên phía trước, nhưng giờ cậu đã sẵn sàng. Giữ vững tư thế, Akira cầm kiếm cùng khẩu súng lơ lửng bên cạnh và đang xả đạn liên tục.
Các cá thể chiến đấu dùng đội tiên phong làm lá chắn và bắn từ phía sau. Vô số đạn ánh sáng bay tới chỗ Akira.
Cậu vung kiếm đánh trả. Dù là đạn thật hay đạn ánh sáng thì chém đôi thôi cũng không thể ngăn chúng bắn trúng cậu. Nhưng Akira đã chém cả quỹ đạo và động năng của đạn.
Có viên bị lưỡi kiếm đỏ thẫm đánh bật ra, có viên thì bị trường lực do vết kiếm vung để lại làm lệch quỹ đạo. Một số khác lại tan biến ngay tại chỗ sau khi bị chém. Bằng cách đó, Akira đã chặn đứng cơn mưa đạn ánh sáng.
Tuy nhiên chỉ phòng thủ thôi thì không thể hạ địch. Tuy mất nhiều quân vì đã chủ động phơi mình và tiêu hao thêm nhiều cá thể khác làm khiên chắn, nhưng số lượng còn lại của chúng vẫn đủ để tất cả một lần nữa thu hẹp khoảng cách với Akira.
Thế nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc Akira đã đưa đối phương vào tầm vung kiếm của mình. Khoảng cách mà lúc trước cậu đã lỡ đẩy đi quá xa đó giờ đã được lấy lại bằng cách vừa bắn vừa rút lui một cách có kiểm soát. Akira tiếp tục tiến lên phía trước.
Cậu di chuyển với độ cao nhờ sức mạnh của bộ đồ gia cường dành cho tuyến đầu và đâm xuyên qua bầy cá thể.
Trong lúc chạy, Akira điều khiển hai khẩu súng lơ lửng trên không trung và liên tục dội đạn vào đội hình địch. Đạn đi trúng mục tiêu và khiến chúng tuy không chết ngay nhưng đã mất thăng bằng.
Không bỏ qua cơ hội đó – những kẻ mất thế kia lập tức bị hai thanh HBTN chém qua. Vệt kiếm đỏ rực như cơn bão lửa quét qua hành lang và cuốn phăng tất cả.
Nhưng vì ra đòn khi đang di chuyển với tốc độ cao nên cú chém ấy đã thiếu lực. Những cá thể bị chém qua phần thân hay cổ vẫn không chết. Kể cả bị chém đôi theo chiều dọc hay vết cắt nông thì chúng vẫn có thể lập tức tái tạo bằng cách ghép lại phần mặt cắt và tiếp tục tấn công.
Nhưng Akira đã lường trước điều đó. Những cá thể bị cậu chém tuy chưa gục hẳn nhưng đã tạm thời mất năng lực chiến đấu. Tận dụng cơ hội ấy, lần này cậu nhắm bắn chuẩn xác để kết liễu chúng. Những kẻ chưa bị lưỡi kiếm đỏ kia tiễn đi đã bị cơn bão đạn nuốt chửng và tan biến hoàn toàn.
Kẻ địch vẫn còn đó nhưng chiến thắng đã được phân định. Chỉ còn một cá thể trước mặt Akira. Hắn nhìn cậu với vẻ mặt buồn bã và nói:
“Akira.... Cậu lại giết tôi sao?....”
Không chút do dự, Akira chém đôi hắn. Cơ thể bị chém đôi theo chiều dọc đã bị năng lượng từ lưỡi kiếm đỏ rực thiêu cháy.
“Giết cô, đây là lần đầu tiên.”
Cậu nói, giọng như đang tự nhủ với bản thân và cố gắng kháng cự lại lưỡi dao đang khắc sâu trái tim mình. Máu rỉ ra từ trái tim bị tổn thương ấy hoà lẫn vào vũng máu trên sàn rồi tan biến.
34 Bình luận
Đúng là cảm giác căng thẳng trải qua cùng nhau vài tháng chiến đấu vẫn đem lại cảm xúc cho Akira hơn là vài lần cứu Sheryl nhỉ. Hi vọng sắp tới được thêm pha cứu nguy Sheryl nào thật khốc liệt để chốt hạ tình cảm chứ giờ cảm giác trong các gái Sheryl thọt quá.
Elena, Sara, Shizuka thì buff ấn tượng đầu khi bắt đầu hành trình thợ săn. Carol thì qua bao cuộc chiến sinh tử rồi trải lòng với nhau cũng thoát kiếp bình hoa rồi. Hóng từng ngày xem Sheryl kết trái ntn thôi. 😋
Cảm ơn thớt vì chap mới nha 🥰
T thấy dịch như vậy sẽ hay hơn :D
Cmt tâm huyết quá, cảm ơn bác đã ủng hộ :D