[LN] Quyển 9 - Thượng - Cán cân sinh tử [COMPLETED]

Chương 281: Thành phố Mihazono

Chương 281: Thành phố Mihazono

Duck: Chúc mừng năm mới, hết vol và kịch raw :D

Nhớ tim, cmt và vote 5 sao ủng hộ trans nhé :D 

Enjoy!!

--------------------------------------------------------

Tàn tích Thành phố Mihazono - nơi đặt trụ sở chính của tổ chức Haruka, hiện đang bị lực lượng của Tập đoàn Lion’s Tail phong toả. Trong lúc Yanagisawa cùng nhóm Reina làm mồi nhử để thu hút sự chú ý của các bên liên quan thì Akira và những người còn lại sẽ âm thầm xâm nhập từ hướng khác. Hiện tại họ đang chờ việc chuẩn bị hoàn tất bên trong một toà bỏ hoang gần đó.

Yanagisawa và nhóm Reina đã rời đi từ trước để chuẩn bị, còn Nelia thì ở lại theo lệnh của Yanagisawa. Trước mắt, cô sẽ là đồng minh, hoặc ít nhất thì cô cũng sẽ không chủ động làm kẻ thù. Nghĩ vậy, Akira điều chỉnh lại suy nghĩ rồi hỏi Nelia một điều mà cậu vẫn luôn thắc mắc.

“Này, sao cô mạnh lên nhanh quá vậy?”

Akira không hề nghĩ Nelia yếu. Nhưng việc cô có thể đấu ngang ngửa với Harmers thì quả thực là ngoài sức tưởng tượng của cậu.

Nelia nở nụ cười đầy tự mãn khi trả lời:

“Cậu có tư cách gì mà nói tôi hả? Còn cậu thì sao, từ bao giờ cậu đã mạnh đến mức hạ được cả Kaiju thế?”

“Là nhờ trang bị thôi. Toàn bộ tiền tôi kiếm được đều đổ hết vào đấy cả.”

“Chỉ vậy thôi thì tôi nghĩ không đủ đâu, nhưng tôi cũng giống cậu. Cơ thể hiện tại của tôi là loại dành cho tiền tuyến. Hiệu năng của nó đủ để giết mấy tên siêu nhân tầm thường rồi. Cơ mà lúc nãy cũng nguy hiểm thật. Đúng là siêu nhân của Sakashita Heavy Industries có khác.”

“Ra là vậy.”

Akira chấp nhận lời giải thích ấy. Nhưng Shiro và Haruka – những người đứng gần đó và nghe thấy toàn bộ thì lại không hề đồng tình. Cả hai ghé sát vào nhau và trao đổi sao cho Akira không nghe được.

[Không không không Akira, đừng có gật đầu dễ dàng như thế chứ. Cậu nghĩ chỉ nhờ hiệu năng của tiền tuyến thôi mà có thể đánh sòng phẳng với Harmers sao? Chẳng lẽ trang bị của cô ta là mấy thứ bán đầy ngoài chợ à?]

Dĩ nhiên, chỉ riêng việc được gọi là “loại dành cho tiền tuyến” là đã đủ biết nó không phải thứ tầm thường. Shiro và Haruka cũng hiểu rõ điều đó. Vấn đề ở đây là để một kẻ tay mơ và chỉ dựa vào hiệu năng tiền tuyến mà có thể đấu ngang ngửa Harmers, thì cần một cơ thể có thông số cao đến mức nào? Và giả sử thật sự tồn tại thứ như vậy, lại còn rơi vào tay Yanagisawa nữa thì liệu anh có để Nelia sử dụng nó hay không?

[Đúng vậy. Nếu chỉ cần cơ thể mạnh là giải quyết được hết thì em đã đấu với Akira tử tế hơn rồi, với lại ngay từ đầu cậu ấy còn chưa từng thua chính kẻ giả mạo mình mà. Xét riêng về hiệu năng thôi thì trang bị của hắn còn tốt hơn cả Akira luôn.]

[Chuẩn. Bỏ Akira qua một bên thì người bình thường đâu thể chỉ đổi sang bộ đồ gia cường hay cơ thể xịn hơn là mạnh đến mức đó chứ. Để anh thử kiểm tra xem sao....]

Tuy hiện tại Nelia đang hành động dưới trướng Yanagisawa, nhưng vốn dĩ cô từng là kẻ trộm di vật đã tấn công trung tâm thương mại ngầm của tàn tích Kuzusuhara và gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho Thành phố Kugamayama. Để bồi thường thì hiện cô đang phải “lao động khổ sai”. Nelia đã bị đăng ký là con nợ khổng lồ thuộc quyền quản lý của Thành phố và với Shiro, việc tra cứu những thông tin đó là chuyện dễ như trở bàn tay.

Sau khi xem xong hồ sơ, Shiro cuối cùng cũng hiểu được vì sao Nelia lại mạnh đến vậy.

[À, thì ra là thế.]

Haruka cũng xem cùng dữ liệu đó rồi gật đầu.

[Bảo sao cô ta lại được cấp một cơ thể hiệu năng cao như vậy. Chắc chuyện trong đầu bị cấy bom cũng là một phần lý do nhỉ.... Ủa, chẳng lẽ Akira cũng thế sao?]

[Không, cậu ta thì khác. Akira từng vào viện không biết bao nhiêu lần rồi mà. Mỗi lần điều trị đều kèm theo kiểm tra chi tiết, nhưng anh không thấy dấu vết nào liên quan đến mấy biện pháp xử lý kiểu đó cả.]

[Vậy ư. Nhưng chẳng phải Akira đã nhận nguyên bộ trang bị dòng HBTN rồi dùng thạo ngay lập tức sao? Cơ mà kể cả thế đi nữa thì cũng kỳ lạ thật.]

[Ừ. Rốt cuộc cậu ta vẫn là thứ khó hiểu mà. Đổ hết cho “thiên phú” thì cũng chỉ tới một mức nào đó thôi.]

Việc Akira có thể nhanh chóng làm chủ bộ đồ gia cường mới thực chất là nhờ sự hỗ trợ của Alpha – một nguyên nhân hoàn toàn khác với những kỹ thuật được áp dụng lên Nelia.

Nhưng Shiro và Haruka – những người không biết đến sự tồn tại của Alpha thì dù cho sức mạnh của Akira có chung nguồn gốc với Nelia, hay thậm chí là khác biệt hoàn toàn, thì nó rốt cuộc vẫn chỉ là một thứ khó lòng lý giải.

Đúng lúc ấy, Yanagisawa gọi đến và thông báo rằng mọi khâu chuẩn bị, kể cả việc phối hợp với nhóm Reina đã hoàn tất.

“...Tôi hiểu rồi. Bắt đầu đi.”

Shiro ngắt kết nối, hít một hơi thật sâu, cùng sự quyết tâm hiện rõ trên gương mặt.

“Akira. Đi thôi.”

Akira gật đầu và tập trung tinh thần. Haruka đứng cạnh Shiro cũng mang vẻ nghiêm túc. Trong khi đó, Nelia cười đầy hào hứng, còn Harmers thì trông phiền phức ra mặt. Cả nhóm cùng rời khỏi toà nhà bỏ hoang và tiến về phía tàn tích Thành phố Mihazono.

_*_*_*_

Đường dẫn vào tàn tích Thành phố Mihazono, nơi đặt một chi nhánh Văn phòng Thợ săn hiện đang bị lực lượng của Tập đoàn Lion’s Tail phong toả. Những người phụ trách ở hiện trường gồm các hầu gái và quản gia, tất cả đều là những kẻ có thực lực không thua kém gì Thợ săn hạng cao.

Và rồi một trong số họ phát hiện phản ứng của hàng loạt phương tiện đang tiến về phía này. Đó là đơn vị do Yanagisawa chỉ huy.

Một tín hiệu liên lạc tầm gần tiêu chuẩn được gửi đến từ phía hiện trường đến đơn vị kia.

“Đây là Lion’s Tail. Chúng tôi vô cùng xin lỗi, nhưng do tình hình nội bộ của Tập đoàn nên hiện tại chúng tôi không cho phép bất cứ ai tiến vào tàn tích Thành phố Kuzusuhara. Mong tất cả dừng lại tại chỗ.”

Nhưng Yanagisawa không hề ra lệnh dừng quân mà lập tức đáp lại:

“Tôi là Yanagisawa, đại diện của Thành phố Kugamayama. Theo thoả thuận hợp đồng với toà nhà Seranthal, chúng tôi hiện đang đảm nhận nhiệm vụ phòng vệ cho khu vực này. Tôi không rõ tình hình phía các vị ra sao, nhưng việc cản trở nhiệm vụ đó là điều không thể chấp nhận. Đồng thời, tôi cũng đề nghị quý Tập đoàn ngừng triển khai nhân sự xung quanh toà nhà. Xin hãy kết nối tôi với người phụ trách đàm phán.”

“Xin anh hãy dừng lại trước đã. Nếu tiếp tục tiến gần hơn thì sẽ có nguy cơ xảy ra xung đột vũ trang.”

Dù vậy Yanagisawa vẫn cho đơn vị tiếp tục áp sát.

“Xin hãy kết nối tôi với bộ phận đàm phán trước. Nếu phán đoán của các vị là loại bỏ chúng tôi bằng vũ lực thay vì thương lượng thì phía chúng tôi cũng sẵn sàng chi trả toàn bộ chi phí cần thiết để mời các vị ngồi vào bàn bằng vũ lực.”

Đó chẳng khác nào lời tuyên bố sẵn sàng giao chiến với Lion’s Tail. Thay vì nghi ngờ đối phương đang mất trí, thì người ở đầu dây bên kia lại xem đây chỉ là một nước đi mặc cả, một lời hù doạ không hơn không kém chứ không phải ý định thật sự.

Nhưng Yanagisawa vẫn tiếp tục khi giáng thêm một đòn nữa:

“Xin các vị đừng nghĩ đây chỉ là lời hù doạ. Tôi đã từng làm y hệt như vậy với nhân cách quản lý tên Tsubaki của tàn tích Thành phố Kuzusuhara. Và sau khi giao chiến thì tôi vẫn đạt được thoả thuận. Lần này cũng vậy, tôi tự tin rằng mình có thể vừa đánh vừa chốt được thoả thuận với các vị.”

Nghe đến đây, sắc mặt của người phụ trách hiện trường lập tức trở nên căng thẳng. Nếu đối phương nói thật thì giao chiến là điều không thể tránh khỏi. Với đối thủ thông thường thì chỉ tiêu diệt sạch là xong, nhưng đơn vị của Yanagisawa không cho phép phía bên kia đưa ra phán đoán đơn giản như vậy.

Hộ tống đơn vị của anh là sáu vũ khí hình người màu xanh lam có tên Blue Jacket. Rõ ràng đây không phải tình huống mà những kẻ đang ở hiện trường có thể tự ý xử lý. Họ buộc phải báo lên cấp trên.

Người phụ trách kia vừa định gọi thì cấp trên đã trực tiếp chen vào đường truyền.

“Ta là Beltram Lawrence, giám đốc chi nhánh khu ba của Lion’s Tail. Dừng lại đi. Ta sẽ trực tiếp đến đó ngay.”

Nhận được thông báo, Yanagisawa ra lệnh dừng quân rồi mỉm cười đáp lại:

“Chúng tôi sẽ chờ.”

Cuộc gọi kết thúc khi sau đó chỉ còn lại một tiếng thở dài khẽ của Beltram.

Yanagisawa xuống xe cùng các thuộc hạ và chờ đợi đối phương. Tất cả, bao gồm Yanagisawa đều được trang bị vũ khí tiêu chuẩn dành cho tiền tuyến. Dĩ nhiên, để chuẩn bị được chỗ trang bị này cần một khoản tiền khổng lồ, và nó khổng lồ đến mức vượt xa ngân sách thường niên của những Thành phố tầm trung.

Nhưng Yanagisawa chi trả được.

Hoạt động thương mại giữa Thành phố Kugamayama và Tsubaki đã mang lại cho anh lượng tài chính đủ để làm điều đó. Đơn vị này không thuộc lực lượng phòng vệ Thành phố. Tính cả sáu con Blue Jacket thì đây là đơn vị riêng của anh.

Không lâu sau, Beltram đã xuất hiện và dẫn theo thuộc hạ. Khi kiểm tra mức độ vũ trang của Yanagisawa và những người đi cùng, ông lập tức kết luận rằng dùng lời nói suông để doạ nạt là cực kỳ nguy hiểm. Giao chiến là điều hoàn toàn có thể xảy ra.

Vì vậy Beltram quyết định dẫn dắt cuộc nói chuyện theo hướng né tránh xung đột.

“Vậy là cậu muốn đàm phán, đúng chứ? Yêu cầu của ta chỉ có một thôi, là bên cậu hãy quay về đi.”

Tuy không sánh được với Ngũ đại Tập đoàn có quyền phát hành tiền tệ doanh nghiệp, nhưng Lion’s Tail vẫn là một đại Tập đoàn có ảnh hưởng sâu rộng toàn miền Đông – một cái tên đủ tư cách để nằm trong Thập đại. Lời nói của một cán bộ cấp cao thuộc Tập đoàn này mang theo sức nặng đủ để khiến bất kỳ kẻ tầm thường nào cũng phải cúi đầu.

Nhưng nó không có tác dụng với Yanagisawa.

Nếu dễ dàng khuất phục như vậy thì anh đã chẳng thể thẳng thừng từ chối lời mời của Sugadome, một lãnh đạo cấp cao của Sakashita Heavy Industries.

Yanagisawa đáp lại bằng nụ cười lịch thiệp:

“Thành thật xin lỗi, nhưng phía chúng tôi cũng không thể trắng tay ra về. Trước hết xin cho tôi hỏi là vì sao quý Tập đoàn lại phong toả tàn tích Thành phố Mihazono vậy? Khu vực này thuộc phạm vi kinh tế của Thành phố chúng tôi. Việc tự ý phong toả thế này là điều chúng tôi không thể chấp nhận.”

Từ thái độ ấy, Beltram hiểu rõ rằng đối phương không phải kẻ sẽ cúi đầu trước sự chênh lệch về quy mô lẫn địa vị giữa đôi bên.

“Ta không phong toả nơi này một cách vô cớ. Tuy không thể giải thích chi tiết, nhưng phía Lion’s Tail có lý do chính đáng. Hiện tại cậu hãy chấp nhận lời giải thích đó và hài lòng với việc đã tạo được một “ân tình” với Lion’s Tail đi.”

Việc tạo được món nợ ân tình với Lion’s Tail mang một ý nghĩa rất lớn.

Yanagisawa cũng thừa hiểu giá trị ấy, nhưng anh vẫn lắc đầu.

“Thành thật xin lỗi. Chừng đó vẫn chưa đủ để thuyết phục chúng tôi. Nếu các vị không thể giải thích thì chúng tôi cũng sẽ chấp nhận việc phong toả. Nhưng ít nhất các vị hãy cho phép đơn vị chúng tôi triển khai quanh toà nhà Seranthal.”

“Không được.”

Yanagisawa và Beltram im lặng đối mặt nhau.

Áp lực vô hình sinh ra từ sự im lặng đó khiến thuộc hạ của Beltram bắt đầu toát mồ hôi lạnh. Trái lại, những người dưới trướng Yanagisawa vẫn thản nhiên như không. Ngay cả các hầu gái và quản gia đứng hai bên không phải phía sau của Beltram cũng giữ nguyên vẻ bình thản.

Không chịu nổi sự im lặng kéo dài ấy, Beltram lên tiếng:

“Ta hỏi cho phải phép thôi. Cậu nghĩ mình thắng được sao?”

Sáu vũ khí hình người Blue Jacket. Thêm vào đó là một đơn vị được trang bị đầy đủ vũ khí tiền tuyến. Beltram đã đánh giá chính xác sức mạnh ấy và kết luận rằng Lion’s Tail sẽ không thua.

Yanagisawa cũng không phủ nhận phán đoán đó khi chỉ bình thản đáp:

“Thắng hay thua còn tuỳ thuộc vào định nghĩa của ngài. Nếu tại đây phát sinh những tổn thất không cần thiết thì dù Tập đoàn của ngài có thắng đi nữa thì chẳng phải kẻ thua cuộc vẫn là bản thân ngài sao? Nếu ngài chấp nhận điều đó thì chúng tôi xin phép để ngài thắng. Ít nhất thì chúng tôi sẽ lấy đi một cánh tay của quý Tập đoàn. Bất kể đó là tay phải hay tay trái của Lion’s Tail, nếu ngài cho rằng bản thân mình đủ giá trị để chấp nhận tổn thất ấy thì tôi cũng không còn lựa chọn nào khác.”

Lời nói ấy đánh trúng tim đen của Beltram. Dù có thể dễ dàng giành chiến thắng về mặt quân sự, nhưng nếu phải gánh chịu những tổn thất không đáng có thì xét cho cùng, đấy vẫn là một thất bại. Đúng như Yanagisawa nói.

“Đáng tiếc thay với Tập đoàn thì một cánh tay của ta lại chẳng đáng giá đến thế. Nhưng cũng có thể xem là nó là một trong mười ngón tay hàng đầu.”

“Vậy ư. Nhưng thiếu một ngón thì chẳng phải sẽ bất tiện lắm sao ạ?”

“Quả thật là bất tiện. Tuy có thể chữa bằng liệu pháp tái sinh thì chi phí cũng sẽ không hề nhỏ. Nếu có thể thì tránh được vẫn tốt hơn.”

Hai bên đã ngầm đạt được đồng thuận là tránh giao chiến. Nhận ra điều đó, những kẻ vốn đang toát mồ hôi lạnh đứng sau lưng Beltram cũng dần hạ thấp cảnh giác.

Yanagisawa nhân đó đưa ra đề nghị:

“Vậy xin quý Tập đoàn hãy bồi thưởng khoản “phí làm phiền”. Một khoản tiền lớn luôn có sức thuyết phục không thể bàn cãi. Tôi sẽ nhận số tiền đó, quay về Thành phố và thuyết phục ban lãnh đạo nhắm mắt làm ngơ trước việc phong toả tàn tích Mihazono. Ngài thấy thế nào?”

Đó là một đề xuất hợp lý. Beltram cũng nghĩ vậy và thuận theo mạch đàm phán.

“Bao nhiêu?”

“Vậy thì khoảng 100 nghìn tỷ Aurum.”

Con số phi lý ấy khiến ngay cả Beltram cũng phải sa sầm mặt mày.

“...Cậu đang đùa à?”

Nhưng Yanagisawa vẫn tiếp, giọng anh vẫn nhẹ bâng như chẳng có gì.

“Không không, tất nhiên là tôi cũng không nghĩ yêu cầu này sẽ được chấp thuận ngay. Nhưng nếu được thì tôi muốn nhận nhiều nhất có thể, chỉ vậy thôi ạ. Tôi sẵn sàng đàm phán với ngài để giảm giá tiền.”

Rồi anh cố tình làm vẻ áy náy như đang xin lỗi:

“Nhưng với tư cách là người của Thành phố Kugamayama, việc một tàn tích nằm trong vùng kinh tế của chúng tôi bị phong toả hoàn toàn mà không có bất kỳ thông báo trước nào, đã vậy lại còn không được biết lý do, cũng không thể lên tiếng phản đối như thế sẽ kéo theo vô số rắc rối. Chính vì vậy nên số chữ số trong khoản bồi thường là yếu tố vô cùng quan trọng để giải quyết những vấn đề này.”

Nghe đến đó thì Beltram cũng khó lòng phản bác. Nhưng ông cũng có giới hạn ngân sách của mình. Nhận ra điều này, Yanagisawa lập tức chuyển hướng.

“Hay là thế này. Ngài có thể cho tôi biết lý do phong toả, chỉ riêng tôi là được. Tôi hiện đang giữ vị trí khá cao trong Thành phố Kugamayama. Tôi sẽ nói với các lãnh đạo khác rằng lý do đã được tôi đứng ra nghe đại diện rồi, chi tiết thế nào thì không thể công bố, nhưng nó đủ sức thuyết phục. Nếu làm được như vậy thì tôi sẵn sàng giảm mạnh số tiền yêu cầu. Tuỳ theo mức độ thông tin ngài cung cấp mà chúng ta có thể bớt cả “một chữ số” đấy ạ.”

“Ta không thể không nói gì với cậu rồi cứ để mọi chuyện như vậy sao?”

“Rất tiếc chuyện đó là không thể ạ. Trong trường hợp ấy thì việc giảm giá cũng có giới hạn. Với tư cách là người của Thành phố Kugamayama, tôi cũng có những ranh giới không thể nhượng bộ.”

“...Cậu nói là Thành phố đã nhận nhiệm vụ bảo vệ toà nhà Seranthal. Nhưng ta nghe rằng đơn vị đó đã bị quét sạch rồi nhỉ?”

Yanagisawa chỉ tay về phía đơn vị của mình và đáp:

“Vâng. Chính vì thế nên để không lặp lại thất bại đó, lần này tôi đã dốc toàn lực tăng cường quân số. Và để cho nhân cách quản lý của toà nhà được thấy tận mắt mà yên tâm thì chúng tôi cần triển khai đội hình quanh khu vực đó. Bởi vậy nên việc tàn tích bị phong toả như thế này thực sự rất bất tiện.”

Beltram tìm cách xoay sang một hướng khác để có cớ hạ giá, còn Yanagisawa thì ung dung né tránh từng đòn.

Nói đến đâu, trả bao nhiêu – cuộc đàm phán cứ thế kéo dài mãi không dứt, và Beltram buộc phải theo đến cùng.

Sự chú ý của ông đã bị cuốn trọn vào cuộc đàm phán, còn thời gian thì cứ thế trôi qua.

Tất cả đều đúng như toan tính của Yanagisawa.

_*_*_*_

Hiện tại Khu vực Thành phố của tàn tích Mihazono đang bị lực lượng Lion’s Tail phong toả nghiêm ngặt. Nhưng không phải toàn bộ hầu gái và quản gia được bố trí tại đây đều là những cao thủ xuất chúng. Phần lớn trong số họ là được điều khẩn cấp từ các chi nhánh lân cận và bắt đầu từ chi nhánh khu ba. Xét theo phân loại trong nội bộ Tập đoàn thì có cả những người chỉ ở hạng hai, hoặc nhóm tinh anh hạng ba cũng đều tham gia nhiệm vụ.

Dĩ nhiên những người như vậy sẽ không được bố trí ở các vị trí trọng yếu. Họ được phân công làm nhiệm vụ canh gác ở các khu vực xa toà nhà Seranthal. Dù có gặp phải tình huống bất ngờ và bị giết chết trước khi kịp báo cáo thì việc liên lạc định kỳ bị gián đoạn cũng đủ để cấp trên nhận ra. Vai trò của họ chỉ dừng lại ở đó.

Nhưng điều này không có nghĩa họ là những kẻ vô dụng. Nếu so với các hầu gái hay quản gia hạng nhất hoặc tinh anh hạng hai thì họ có phần thua kém, nhưng nếu chỉ là Thợ săn bình thường thì dù có là một đội vài chục người, họ vẫn có thể một mình quét sạch tất cả. Tinh thần trách nhiệm cao với nhiệm vụ cũng là một yếu tố tối quan trọng và tất cả đều đang nghiêm túc làm việc.

Một người trong số họ phát hiện ra một phản ứng cực nhỏ trên thiết bị thu thập thông tin. Vừa quan sát nó với vẻ nghiêm trọng, anh vừa chia sẻ dữ liệu cho đồng đội và nhanh chóng báo cáo lên cấp trên.

“Đây là điểm S17. Báo cáo khẩn. Phản hiện phản ứng được cho là của nhóm do Reina-sama dẫn đầu.”

“Đã rõ. Nếu có thể thì bắt giữ, còn không thì chuyển sang chiến thuật cầm chân và chờ viện trợ.”

“D-Dạ, nhưng mà....”

Thái độ ngập ngừng xen chút dao động của cấp dưới khiến người ở đầu dây bên kia cau mày. Nhưng khi nghe tiếp phần báo cáo thì chính người đó cũng sững lại.

“...Phản ứng được cho là của Lawrence-sama đang đi cùng họ. C-Chúng tôi nên xử lý thế nào ạ?”

Đây rõ ràng không phải tình huống có thể xử lý bằng phán đoán tại hiện trường. Vấn đề ở chỗ là ngay cả người cấp trên kia cũng không thể tự mình ra quyết định.

“Chờ một chút.”

Cho đến khi báo cáo được chuyển lên cấp cao hơn nữa và nhận chỉ thị cụ thể thì tình hình khi ấy đã tạm thời bị hoãn.

------

Reina vừa di chuyển trong tàn tích Mihazono cùng Shiori và Kanae, vừa lộ vẻ khó xử.

“Shiori. Cô nghĩ là ổn chứ?”

Nhóm Reina vẫn cố gắng duy trì hành động như thể họ đã bị phát hiện do một sai sót nhỏ, một vở kịch được dàn dựng cẩn thận và thực hiện từng bước một cách cực kỳ thận trọng.

“Tôi không thể khẳng định được ạ. Kanae, tình hình phía bên kia thế nào rồi?”

“Chưa thấy động thái rõ ràng nào cả. Có thể là họ chưa nhận ra chúng ta, hoặc cũng có thể là đã nhận ra rồi, nhưng vì thấy Lawrence-sama đang đi cùng nên họ không dám tự ý và đang chờ chỉ thị.”

Nói đến đây, Kanae liếc mắt về phía bộ đồ gia cường đằng sau.

Bộ đồ này là do Lawrence gửi tới và hiện tại nó đang được Shiori điều khiển từ xa.

Nhận nhiệm vụ làm mồi nhử để Akira và những người khác xâm nhập tàn tích Mihazono, Reina đã báo cáo kế hoạch đó với Lawrence. Ban đầu nhóm cô định giả vờ như đang đi cùng ai đó đang nguỵ trang và tạo ra ảo giác ấy thông qua cách di chuyển. Nhưng Lawrence đã bác bỏ kế hoạch ấy và gửi bộ đồ gia cường này tới.

Reina cũng nhìn về phía nó. Khác với lần ở tàn tích Khu dân cư Higaraka, lần này Lawrence chỉ gửi trang bị và nói rõ rằng ông sẽ hành động riêng.

“Ngài ấy còn bảo nếu cần thì sẽ cho nó tự huỷ để thu hút sự chú ý.... Nói đến mức đó thì mục tiêu của Lawrence-sama chắc chắc là toà nhà Seranthal rồi đúng không?”

Shiori gật đầu.

“Vâng. Nhiều khả năng ngài ấy định dùng chúng ta làm mồi nhử, còn bản thân thì xâm nhập toà nhà theo một lối khác. Việc Lion’s Tail phong toả toàn bộ tàn tích này có lẽ cũng vì lý do đó.”

“Đúng là vậy rồi....”

Reina thở dài một hơi nặng nề.

“Không biết Lawrence-sama muốn gì ở Seranthal, nhưng người có thể cản được ngài ấy rất ít. À, đó là đội của chi nhánh khu bốn phải không? Không chỉ khu ba mà cả khu bốn giờ cũng bỏ nhiệm vụ để điều người tới đây. Shiori, Kanae, người có thể làm được chuyện đó... tôi chỉ nghĩ ra được đúng một người thôi.”

“Tôi cũng vậy ạ.”

“Tôi cũng nghĩ thế.”

Họ một lần nữa nhận thức rõ rằng hành động hiện tại của mình có thể bị xem là hành động thù địch nhắm vào một nhân vật có địa vị cao đến mức ngay cả có cản trở hành động của Lãnh đạo tối cao của Lion’s Tail thì họ cũng sẽ được tha thứ.

Cả ba đồng loạt thở dài.

Và rồi Shiori nghiêm túc đưa ra đề nghị.

“Reina-sama. Cho phép tôi mạo muội đưa ra ý kiến. Chúng ta vẫn còn lựa chọn là tạm dừng việc thực hiện chỉ thị của Lawrence-sama ngay bây giờ rồi nói lại toàn bộ sự việc cho Beltram-sama.”

“...Ừ, tôi cũng biết là còn lựa chọn đấy. Nhưng làm thế thì sẽ rất có khả năng chúng ta sẽ đắc tội với cả đôi bên. Nếu vậy thì giữ một bên làm đồng minh chẳng phải vẫn tốt hơn sao?”

“Nhưng ngay cả “bên đó” cũng chưa chắc sẽ giúp đỡ chúng ta đến mức nào. Nói thế này có phần hơi thất lễ, nhưng tôi nghĩ rằng việc phải trông cậy vào Reina-sama – người hiện đã bị đẩy ra ngoài bức tường, cũng đủ cho thấy tình thế hiện tại đang vô cùng nghiêm trọng rồi ạ.”

“Dù vậy thì cũng thế thôi. Kể cả sau này có bị Lawrence-sama phản bội đi chăng nữa thì tôi cũng không muốn là kẻ phản bội trước.”

Reina vừa nói vậy vừa nở nụ cười hơi chế giễu.

Đó chính là tâm ý thật sự của Reina. Với tư cách là chủ nhân của Shiori và Kanae, bản thân Reina cũng biết cô nên hành xử ra sao, và cô đã chọn làm theo tiếng nói trong lòng mình.

“Thôi thì chính bởi tình thế khó khăn này nên nếu làm khéo thì Lawrences-sama cũng sẽ trả công hậu hĩnh hơn. Shiori. Kanae. Xin lỗi nhưng mọi chuyện là như vậy. Nhờ hai người cả nhé. Cố lên.”

Trước quyết định cao thượng của chủ nhân, trước tinh thần xứng đáng để bản thân dốc lòng phụng sự ấy, Shiori cũng mỉm cười nhẹ.

“Đã rõ. Cô chủ cứ giao cho tôi.”

“Rõ rồi ạ.”

Kanae cười vui vẻ đáp lại. Trong trường hợp xấu nhất, cô cũng có thể sẽ chết cùng họ. Dù hiểu rõ điều ấy, nhưng Kanae vẫn mỉm cười chấp nhận quyết định của Reina.

“...À, bên kia bắt đầu hành động rồi ạ. Có vẻ như họ đang bao vây chúng ta.”

“Hiểu rồi. Thế thì cứ tiếp tục diễn cho trót nhé. Dù ý đồ của Lawrence-sama có là gì đi nữa thì tôi cũng đã nói với Akira là chúng ta sẽ làm mồi nhử rồi. Đã nói thì phải làm cho đàng hoàng.”

“Đúng vậy ạ. Đã là mồi nhử thì chúng ta nên tránh xa cậu Akira. Nếu lũ Kaiju mà kéo tới thì rắc rối lắm.”

“Đừng có nói mấy chuyện đáng sợ như vậy được không? Lỡ mồm nói linh tinh rồi chúng xuất hiện thật thì sao hả?”

“Chính vì như thế đó ạ.”

Reina và Shiori vừa cười khổ trước câu đùa của Kanae, vừa chạy xuyên qua tàn tích. Để thu hút sự chú ý của lực lượng Lion’s Tail, họ dẫn theo bộ đồ gia cường của Lawrence. Tuy đang được Shiori điều khiển, nhưng bộ đồ vẫn cẩn thận xác nhận tình hình xung quanh.

Báo cáo đã phát hiện Reina và những người khác, nói đúng hơn là khả năng Lawrence cũng đang đi cùng được gửi từ hiện trường lên cấp trên, rồi nó tiếp tục chuyển lên cấp cao hơn nữa. Và người nhận báo cáo đó là Flip, giám đốc chi nhánh khu bốn của Lion’s Tail.

Khi nhận được báo cáo gần toà nhà Seranthal, Flip hướng ánh mắt về phía Yanagisawa và đơn vị của anh trong tầm nhìn mở rộng, nét mặt dần trở nên căng thẳng.

(...Chẳng lẽ bên này chỉ là nghi binh?)

Để đối phó với Yanagisawa, kẻ còn dẫn theo cả Blue Jacket, thì Beltram đã mang theo rất nhiều quân tinh nhuệ rời khỏi đơn vị. Bởi vậy nên lực lượng phong toả tàn tích hiện tại đã suy giảm đôi chút.

Có khả năng Reina và đồng bọn đang lợi dụng kẽ hở đó để tiến vào toà nhà Seranthal. Ban đầu Flip nghi ngờ như vậy.

(...Không, mình vẫn chưa trực tiếp xác nhận được sự hiện diện của Lawrence-sama. Cũng tồn tại khả năng Reina bên kia chỉ là mồi nhử, còn Lawrence-sama lại đang tới Seranthal bằng một lối khác. Nên làm thế nào đây....)

Chloe cũng đang có mặt ở đó. Flip lên tiếng xác nhận với cô.

“Chloe. Theo lời cô nói thì ở tàn tích Khu dân cư Higaraka, Lawrence-sama chỉ có bộ đồ gia cường, còn bản thân ngài ấy lúc đó không có mặt đúng chứ?”

“Vâng. Thật đáng tiếc, nhưng có vẻ đó chỉ là mồi nhử thôi. Nói thật thì chúng tôi đã bị dắt mũi hoàn toàn ạ.”

“Cô nghĩ lần này cũng vậy sao?”

“Chuyện đấy thì khá khó nói ạ. Cũng có khả năng lần này là ngược lại để khiến chúng ta nghĩ đó là mồi nhử, nhưng thực ra ngài ấy lại đang có mặt ở đó thật, và lần trước cũng chỉ là bước chuẩn bị cho việc này thôi.”

Flip khẽ gật đầu. Ông suy nghĩ một lúc rồi ra chỉ thị cho thuộc hạ:

“Điều động những người đang bố trí rải rác trong Khu vực Thành phố hãy tạm thời rút lui về gần toà nhà Seranthal. Còn đối với Reina và đồng bọn thì hãy phái khoảng sáu đơn vị đông quân nhưng không quá tinh nhuệ tới đối phó. Hãy nói với chúng rằng bên trong bộ đồ gia cường của Lawrence-sama hoàn toàn trống rỗng. Nói vậy thì tất cả cũng sẽ không quá kính sợ mà chùn bước.”

“Đã rõ. Vậy trong trường hợp Lawrence-sama đích thân có mặt thì chúng ta sẽ xử lý thế nào ạ?”

“Lập tức báo lại cho ta. Ta sẽ trực tiếp ra đón.”

“Đã rõ.”

Chỉ cần tăng cường cảnh giới quanh toà nhà Seranthal thì dù việc phát hiện sớm có khó khăn, họ ít nhất cũng có thể ngăn chặn việc toà nhà bị xâm nhập. Flip đưa ra phán đoán như vậy.

“...Tiện đây thì Chloe, cô có muốn ra tay bắt Reina và những người kia không?”

Chloe mỉm cười đáp lại:

“Nếu đó là mệnh lệnh thì tôi sẽ lập tức xuất phát ạ.”

“...Vậy à. Thế thì ta sẽ không ra chỉ thị. Cô là người của khu ba. Người của khu bốn như ta ra lệnh sẽ không tiện.”

Chloe cũng nghĩ giống Reina rằng đó chỉ là bộ đồ gia cường không, còn bản thân Lawrence không hề có mặt ở đó. Flip suy đoán như vậy từ câu trả lời của Chloe. Nếu không thì cô đã không giao quyền quyết định xuất kích sang cho phía ông.

Sau đó Flip đổi sự chú ý khi nhìn ra phía sau Chloe rồi khẽ thở dài.

“...Thế những kẻ thô tục kia là gì vậy?”

Sau lưng Chloe là sáu bộ đồ gia cường toàn thân. Chúng không phải trang phục hầu gái hay quản gia.

Ngoại trừ những người thuộc gia tộc Lawrence thì về cơ bản, nhân viên của Lion’s Tail đều là hầu gái hoặc quản gia. Tuy có khác nhau về thiết kế, nhưng trang phục của họ vẫn luôn là một trong hai loại này.

Dù được điều động ra ngoài hay làm việc nội bộ, dù là việc nhà, kế toán, hộ vệ hay chiến đấu, thì hầu gái vẫn sẽ mặc đồ hầu gái, còn quản gia vẫn sẽ mặc đồ quản gia.

Trong trường hợp phát sinh nhu cầu cần thiết cho công việc thì cũng có khi họ sẽ mặc thêm bộ đồ gia cường ở bên ngoài. Khi Latis dẫn Udajima tới Khu vực sâu thứ ba, anh cũng đã cùng thuộc hạ mặc bộ đồ gia cường hạng nặng, bởi lẽ bộ đồ quản gia được cấp phát của anh khi đó không đủ sức chiến đấu.

Tuy nhiên trong nội bộ Lion’s Tail, không ít người cho rằng việc tăng cường chiến lực bằng những biện pháp như vậy là phản cảm và thiếu thẩm mỹ. Flip cũng là một trong số đó. Theo suy nghĩ của ông, đã là người của Lion’s Tail thì phải lấy điều đó làm niềm tự hào, và dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, hầu gái phải mặc đồ hầu gái, quản gia phải mặc đồ quản gia.

Về cơ bản, những người được cử ra ngoài Tập đoàn và mặc đồ gia cường trong lúc làm nhiệm vụ là việc nên tránh, nhưng nếu cần thiết thì cũng không còn cách nào khác. Thế nhưng, việc người thuộc gia tộc Lawrence lại để hầu cận của mình mặc trang phục như vậy là một sự thiếu tôn trọng đối với Tập đoàn và gia tộc. Vì nghĩ thế nên khi nhìn thấy bộ đồ gia cường đứng sau lưng Chloe, Flip đã nói rằng đó là những “kẻ thô tục”.

Latis và Pamela đang đứng hầu hai bên Chloe thầm đồng tình với lời của Flip. Nhưng họ không thể nói gì chống lại chủ nhân mình. Cả hai chỉ hơi căng nét mặt đôi chút và cẩn thận để không lộ sự bất mãn.

Đối diện với câu hỏi ấy, Chloe mỉm cười với vẻ hơi áy náy đáp lại:

“Đó là lực lượng chiến đấu được chuẩn bị vì một số lý do đặc biệt. Mong ngài bỏ quá cho ạ.”

“Lý do đặc biệt là gì?”

Chloe đành bất đắc dĩ trả lời:

“Thật ra gần đây tôi đã thử đàm phán giao dịch với một lãnh đạo cấp cao của Sakashita Heavy Industries, nhưng do sơ suất bên phía tôi nên đôi bên đã xảy ra chút mâu thuẫn. Về phần mình, tôi khi đó cũng đã mang theo ba người hầu kiêm hộ vệ, thế nhưng tất cả đều bị thuộc hạ của đối phương khống chế trong nháy mắt. Đây là lực lượng chiến đấu được chuẩn bị để tránh lặp lại vết xe đổ đó ạ.”

Totora và Kumagaki đang đứng giữa Latis cùng bộ đồ gia cường cố gắng kiềm chế để không nhăn mặt. Bị nói rằng thực lực của bản thân không đủ và phải dùng những bộ đồ thô tục này để bù đắp, họ không thể không khó chịu:

Chẳng để tâm đến biểu cảm của cả hai, Flip tiếp tục:

“Cô đã giao dịch gì với bên đó vậy?”

“Đó là một phần trong công việc của khu ba ạ. Mong ngài rộng lượng bỏ qua.”

Tuy Flip là giám đốc chi nhánh, nhưng cô không cần phải nói chuyện ấy cho người của khu bốn như ông. Chloe ngầm nói như vậy để từ chối giải thích. Flip cũng tỏ ra thông cảm về điểm này.

“Ra là vậy. Dù sao cô cũng là người của gia tộc. Nếu đã nói là thiếu sức mạnh thì thay vì dùng đám thô tục kia, cô nên nỗ lực để trở thành một người đủ sức có được những thuộc hạ xứng đáng hơn. Ta biết đây cũng không phải chuyện một sớm một chiều.”

Trong Lion’s Tail cũng tồn tại những bộ đồ hầu gái hay quản gia có hiệu suất ngang ngửa với trang bị tiền tuyến, và cũng có những người đủ thực lực để được cấp phát chúng. Nếu có được những người như vậy là hầu cận thì chủ nhân của họ sẽ không cần phải dùng đến những biện pháp “thô tục”.

Việc không làm được điều đó là vì năng lực của người chủ ấy không đủ. Flip ngầm nói như vậy để trách móc sự thiếu sót trong thực lực của Chloe.

Chloe hiểu rõ điều đó nhưng vẫn cung kính cúi đầu.

“Tôi xin cảm tạ sự quan tâm của ngài.”

Việc trở thành một chủ nhân như vậy không thể xảy ra trong một sớm một chiều, bởi vậy nên trước đấy cứ dùng những biện pháp thô tục kia cũng không sao. Chloe đã bóp méo lời của Flip theo hướng đó.

Flip cũng không sửa lại lời mình, bởi việc phải chỉnh sửa từng li từng tí như vậy - bản thân nó cũng là một hành động thô tục.

Trong khi đó, Chloe vừa cúi đầu cung kính, vừa âm thầm nở nụ cười đắc ý trong lòng. Mọi việc đã diễn ra suôn sẻ. Cô nghĩ vậy và cười thầm.

_*_*_*_

Nhờ Yanagisawa và Reina thu hút sự chú ý của Lion’s Tail nên Akira và những người khác đã có thể dễ dàng đến được đích bên trong tàn tích Thành phố Mihazono. Nơi đó là một góc khu phố, chỗ những toà nhà mới tinh và đống đổ nát đan xen nhau và tạo nên một bức tranh hỗn độn kỳ lạ. Đây chính là địa điểm mà Shiro lấy được từ tàn tích ngầm, là nơi đặt trụ sở chính của tổ chức Haruka.

Thế nhưng khi đến nơi, Akira lại lộ vẻ khó hiểu:

“...Shiro. Là chỗ này sao?”

Shiro cũng đang mang biểu cảm nghiêm nghị:

“...Ừ. Là chỗ này.”

Ở đó chẳng có gì cả. Không toà nhà, không đống đổ nát và cũng không lối vào ra nào. Thứ duy nhất tồn tại ở đây chỉ là mặt đất được lát phẳng lì.

Akira dùng thiết bị thu thập thông tin để thăm dò xung quanh. Có thể trụ sở chính của chúng chỉ đang ẩn mình nhờ chức năng nguỵ trang, hoặc cũng có thể nó nằm dưới lòng đất nhưng lối vào lại bị giấu ở đâu đấy. Nghĩ vậy, Akira cẩn thận thăm dò bằng sức mạnh của thiết bị thu thập thông tin cực kỳ cao cấp được trang bị trên bộ đồ gia cường dành cho tiền tuyến.

Nhưng nó chẳng phát hiện được gì. Akira cũng dần nghiêm mặt lại.

“Shiro. Chẳng có gì cả. Thật sự là chỗ này sao?”

“...Theo dữ liệu thì là ở đây mà.”

Shiro đáp lại như thế với vẻ mặt còn nghiêm nghị hơn cả Akira.

Akira khẽ thở dài một hơi nhỏ và nói:

“...Ra vậy.... Shiro. Vậy tới đây là hết đường rồi à?”

Để cứu Haruka thì họ phải tìm được trụ sở chính của tổ chức cô. Thế nhưng thậm chí bây giờ họ còn chẳng biết nó nằm ở đâu, vào bằng cách nào, chẳng hạn như can thiệp hệ thống quản lý ở đây hay còn phương thức gì khác. Dựa vào kế hoạch cực kỳ mơ hồ và mông lung với đầy những “bằng cách nào đó” như thế, ấy vậy mà nhóm Akira cũng đã tới được tận đây.

Nhưng trụ sở chính lại không thấy đâu. Nếu tới chỗ này mà không còn cách nào để đi tiếp, nếu không còn cách nào để “bằng cách nào đó” nữa thì sự hợp tác giữa Akira và Shiro lẫn những người khác cũng sẽ kết thúc ở đây. Akira đang hỏi để xác nhận lại điều đó lần cuối.

Shiro không mở nổi miệng. Cậu hiểu rằng im lặng đồng nghĩa với sự thừa nhận. Dù có nói dữ liệu đã sai đi nữa thì kết quả cũng vẫn như nhau mà thôi.

Cậu cần thời gian để nghĩ ra hướng đi tiếp theo. Shiro hiểu rõ rằng kể cả có nói vậy thì Akira chắc chắn sẽ không chấp nhận. Ít nhất cậu cũng phải đưa ra được một chỉ dẫn hoặc hành động cụ thể tiếp theo, bất chấp khả năng thành công của nó thấp đến đâu thì mới mong có thể thuyết phục được Akira.

Thế nhưng lúc này Shiro chẳng nghĩ ra nổi thứ gì đủ sức làm điều đó.

Akira chờ câu trả lời của Shiro hơi lâu một chút. Nhưng cậu quyết định sẽ không chờ thêm nữa.

“...Ra vậy.”

Kết thúc thật rồi. Shiro méo mặt vì suy nghĩ ấy.

Nhưng mọi thứ chưa kết thúc. Thay vào đó, Haruka lên tiếng:

[Không, vẫn còn cách mà.]

Nghe vậy, Shiro bất giác quay phắt mặt về phía Haruka. Shiro vẫn luôn cố giấu chuyện mình đang nói chuyện với Haruka qua tầm nhìn mở rộng, thế nhưng giờ cậu đã hoàn toàn quên mất điều đó và để Harmers phát hiện ra. Trước chút hy vọng còn sót lại, cậu vô thức nở nụ cười.

[T-Thế ư!? Vậy ta phải làm thế nào?]

Nhưng vừa hỏi xong, Shiro đã hơi chột dạ trước dáng vẻ của Haruka. Cô đang mỉm cười với nét mặt vừa thoáng vẻ cô đơn, vừa toát lên một ý chí đầy mạnh mẽ.

Haruka nói:

[Shiro. Em cũng hiểu là sau khi anh đã làm đủ thứ chuyện như vậy mà giờ em lại hỏi câu này thì nghe hơi kỳ cục. Nhưng em vẫn hỏi anh nhé. Nếu không được thì anh cứ nói không được là được. Em hiểu rằng dù gì chúng ta cũng đã tới được đây rồi.]

Rồi cô nhìn thẳng vào Shiro và hỏi:

[Anh có tin em không?]

[...Anh có!]

Shiro trả lời rõ ràng như vậy với nụ cười trên môi.

Việc câu trả lời có hơi chậm không phải vì cậu nghi ngờ Haruka, mà là bởi khi nghĩ rằng bản thân đã không tìm được trụ sở chính của tổ chức Haruka, rằng cậu đã mất đi phương án duy nhất để cứu cô, Shiro như bị dội một gáo nước lạnh. Sự suy sụp ấy khiến cậu cần chút thời gian để lấy lại tinh thần, để dồn hết cảm xúc của bản thân và truyền đạt niềm tin hướng về Haruka một cách mạnh mẽ - người mà lúc ấy trông như đang bám víu vào một thứ gì đó.

Trước nụ cười ấy, trước tình cảm ấy của Shiro, Haruka cũng mỉm cười đáp lại. Một nụ cười không chút yếu đuối hay sợ hãi, mà nó chứa đựng lòng biết ơn.

[Cảm ơn anh nhé, Shiro.]

Mối quan hệ hợp tác của nhóm Akira vốn đã suýt kết thúc vì hết cách – giờ đã được kéo dài thêm chút nữa nhờ việc Shiro tin tưởng Haruka.

[Akira. Cậu chờ một chút nhé.]

[Hả? À ừ.]

Một lúc sau, thiết bị thu thập thông tin của Akira phát hiện một phản ứng lớn đang tiến lại gần phía này. Harmers, Nelia và Olivia cũng nhận ra điều đó và thủ thế. Nhưng Haruka liền ngăn lại:

[Không sao đâu. Em đang điều khiển thứ đó. Shiro, anh hãy nói vậy cho bên kia nữa.]

Khi Shiro truyền đạt điều đó cho Harmers và những người khác thì họ cũng tạm thời hạ thấp cảnh giác. Bởi vậy nên nguồn gốc của phản ứng kia đang tiến thẳng đến trước mặt nhóm Akira mà không gặp trở ngại gì. Đó là một cỗ máy đa chi khổng lồ đang kích hoạt chức năng nguỵ trang.

Và từ cỗ máy ấy, một cánh tay cơ khí giống như xúc tu thò ra.

[Shiro. Anh đưa Cube cho nó đi.]

[Hiểu rồi.]

Cube cũng là vật cực kỳ quan trọng đối với Shiro. Sau khi trở về Sakashita Heavy Industries, nó còn là vũ khí đàm phán để giúp cậu đảm bảo an toàn cho bản thân. Tuy đã tự ý đào tẩu khỏi Sakashita, nhưng Shiro hy vọng họ có thể bỏ qua cậu vì đã mang về được một di vật quý giá đến mức này. Nó quý giá đến mức có thể dùng làm lời bào chữa như thế.

Dù quý giá và quan trọng như vậy, nhưng Shiro vẫn giao nó cho cỗ máy kia không chút chần chừ. Vì cậu đã trả lời rằng cậu tin Haruka.

Cánh tay của cỗ máy đa chi nhận lấy Cube từ Shiro rồi lập tức cất vào bên trong thân máy. Sau đó, nó bắt đầu lơ lửng và bay lên cao.

[Shiro. Akira. Nhân tiện lúc này tôi sẽ giải thích ngắn gọn nhé. Vị trí mà dữ liệu kia chỉ ra là đúng. Trụ sở chính của tổ chức tôi quả thực nằm ở đúng nơi mà dữ liệu ấy ghi nhận. Chỉ có điều nó không phải ở Mihazono thực tế, mà là ở trong “Mihazono ảo” được tái hiện trên miền Cựu thế giới do Thành phố Mihazono quản lý.]

Trước sự kinh ngạc của tất cả, Haruka tiếp tục giải thích:

[Tôi tồn tại dưới dạng dữ liệu bên trong trụ sở đó, hay còn gọi trung tâm dữ liệu. Akira, tôi đã nói với cậu rồi đúng không? Rằng tôi đang ở trong trụ sở chính hay đâu đó tương tự, rằng nếu có thể tách ra hay trích xuất tôi khỏi hệ thống thì chắc sẽ xoay sở được. Ý của tôi chính là như vậy. Tôi định để mọi người tới trung tâm dữ liệu rồi từ đó trực tiếp xâm nhập vào hệ thống để giải quyết. Chỉ là đến ngay cả tôi cũng không ngờ rằng bản thân trung tâm dữ liệu ấy lại nằm ở miền Cựu thế giới.]

Haruka nói vậy rồi gượng cười. Trong lúc đó, cỗ máy đa chi kia vẫn tiếp tục bay lên cao.

[Nếu trung tâm dữ liệu ấy tồn tại ngoài đời thực thì chắc Shiro hay Akira đã có thể xâm nhập vào hệ thống từ bên trong cơ sở rồi. Nhưng với một nơi nằm trên miền Cựu thế giới thì chuyện đó là bất khả thi. Bởi vậy nên tôi sẽ mang nó sang thế giới thực, bằng cách dùng Cube.]

Akira vẫn chưa bắt kịp lời giải thích ấy. Nhưng Shiro thì đã hiểu. Chính vì thế nên cậu mới hỏi lại:

[...Chuyện như vậy, có thể làm được sao?]

Ngay cả việc kích hoạt Cube thôi cũng đã là cực kỳ khó, huống chi tính đến chuyện điều khiển nó để tái cấu trúc một cơ sở tồn tại trên miền Cựu thế giới ra ngoài đời thực. Với Shiro, điều ấy là hoàn toàn bất khả thi.

Trước câu hỏi đó, Haruka trả lời:

[Không thử thì sao biết được chứ. Em cũng chỉ có thể nói đến mức đó thôi. Vì vậy nên Shiro, nếu lần này vẫn không được thì hãy từ bỏ nhé. Còn nếu thành công, em sẽ tới gặp anh.]

[Được. Anh sẽ đợi.]

Shiro không trả lời cho trường hợp thất bại, mà cậu chỉ trả lời cho trường hợp thành công.

[Vâng. Anh hãy chờ em nhé.]

Haruka cũng không yêu cầu câu trả lời cho trường hợp thất bại ấy.

[Akira. Giả sử mọi thứ đều suôn sẻ thì tôi cũng không biết sẽ mất bao lâu. Vì vậy cho tôi xin lỗi trước nhé, nhưng cậu có thể đợi khoảng 12 tiếng được không?]

[12 tiếng là được đúng không?]

[Nếu cậu chịu đợi thì thật lòng tôi muốn cậu đợi mãi ấy chứ. Nhưng cậu đâu thể đợi mãi được đúng không? Ừm.... Nếu sau ba ngày mà vẫn không có gì xảy ra thì chắc là tôi thất bại rồi.]

[Tôi hiểu rồi. Cố lên nhé.]

[Ừ. Akira. Shiro. Vậy hẹn gặp lại nhé.]

Haruka mỉm cười nói lời cuối cùng như vậy rồi biến mất khỏi tầm nhìn mở rộng của cả hai.

“Shiro. Trước mắt cứ vào đại một toà nhà nào đấy và chờ đi. Đứng mãi ở đây chắc còn tệ hơn.”

“Ừ cũng phải. Đi thôi.”

Akira và Shiro nói điều đó với nhóm Harmers. Tất nhiên cả hai bị hỏi kỹ về tình hình, nhưng ngoài việc nói “chờ một lúc” ra thì họ không đả động gì thêm nữa. Tuy tỏ vẻ không hài lòng, nhưng Harmers cũng không truy hỏi thêm khi tất cả cùng hướng tới một toà gần đó.

Nhưng trong lúc vừa rời khỏi khu vực bằng phẳng ấy được một chút thì biến cố đã xảy ra. Một cơn bão dữ dội bất ngờ xuất hiện ở đó. Cơn cuồng phong ấy bắt nguồn từ cỗ máy đa chi đang bay lên mà Haruka điều khiển.

Akira dễ dàng chịu được cơn bão nhờ đang mặc bộ đồ gia cường tiền tuyến. Nelia với thân thể cơ giới có hiệu năng tương đương, Harmers là siêu nhân và Olivia – thực thể của Cựu thế giới cũng tương tự.

Nhưng Shiro, người chỉ đang mặc một bộ đồ gia cường mỏng và không quá cao cấp bên trong đã suýt bị thổi bay. Khi ấy Akira vội vàng tóm lấy cậu.

Một lúc sau khi cơn gió lắng xuống, cảnh vật xung quanh đã thay đổi hoàn toàn. Đầu tiên là ngay trên mặt đất bằng phẳng nơi nhóm Akira vừa đứng bất ngờ xuất hiện một toà nhà chọc trời khổng lồ. Akira bất giác ngước nhìn lên rồi nhận ra thêm một điểm dị thường khác.

Phía bên trên toà nhà đó không còn bầu trời xanh, hoàng hôn hay đêm khuya, mà thay vào đó là một thế giới trắng xoá trải dài tưởng như vô tận.

(...Cái này giống ở Khu vực sâu thứ ba....)

Akira kiểm tra hiển thị trên thiết bị thu thập thông tin. Giống như lúc tiến vào Khu vực sâu thứ ba, nồng độ sương mù không màu đã tăng lên một cách bất thường.

Tình trạng kỳ lạ này không chỉ xảy ra quanh Akira mà còn trên toàn bộ khu vực Thành phố của tàn tích Mihazono. Khu phố trước đấy vẫn còn đang là sự pha trộn giữa các toà nhà và đống đổ nát, thì giờ những đống đổ nát đã biến mất và thế vào đó là các công trình nguyên vẹn. Ngay cả những toà nhà vốn đã tồn tại từ trước thì một phần trong số chúng cũng bị thay thế bằng các kiến trúc khác.

“...Shiro. Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Tao cũng không biết nữa.”

Akira và Shiro vốn nghĩ rằng dù Haruka có làm gì đi nữa thì cũng phải ít nhất 12 tiếng sau, hay thậm chí là ba ngày sau mới xảy ra. Chính bởi đã nghĩ như vậy nên giờ họ lại càng hoang mang hơn.

Đúng lúc đó, hai phản ứng đang lao nhanh từ trên không trung bất ngờ xuất hiện. Olivia lập tức đứng cạnh Akira, Harmers đứng cạnh Shiro và đề cao cảnh giác.

Hai phản ứng ấy nhanh chóng rút ngắn khoảng cách, đến mức bất chấp đang ở trong sương mù không màu dày đặc thì nhóm Akira cũng có thể nhận ra đó là ai. Vừa nhìn thấy hình dáng một nam một nữ ấy, sắc mặt Akira và Shiro lập tức thay đổi rõ rệt. Shiro buột miệng kêu lên:

“Haruka!”

Một trong hai phản ứng chính là Haruka. Cô đang mặc trang phục của Cựu thế giới khác hẳn trước đây, còn người đàn ông kia thì mặc một bộ đồ trông giống phiên bản nam của trang phục mà Haruk đang mặc.

Người đàn ông đó đuổi theo Haruka và gào lên đầy giận dữ.

“Enchant...! Mày...!”

Và Haruka cũng hét lớn về phía Akira:

“Akira! Tên này là Base! Hắn chính là kẻ đã chui vào cơ thể tôi trong cơ sở ngầm đấy!”

Nghe vậy, Akira lập tức chĩa cả hai khẩu HBTN phức hợp về phía Base. Cùng lúc đó, hắn cũng giơ một tay về phía Akira.

Từ nòng súng, vô số viên đạn được khai hoả. Ở phía đối diện thì từ đầu ngón tay Base, một chùm tia sáng cũng lập tức được phóng ra. Những viên đạn có uy lực cực lớn xuyên qua màn sương mù dày đặc và lao vút lên bầu trời. Đáp trả là dòng năng lượng cường độ cao từ trên không trút xuống theo hướng ngược lại. Hai đòn tấn công lướt qua nhau trên không trung rồi cùng lao về phía con mồi của mình.

Bên trong Thành phố Mihazono được tái cấu trúc nhờ sức mạnh của Cube, trận chiến của Akira tiếp tục diễn ra, khi cậu vẫn chưa lấy lại được sự hỗ trợ của Alpha.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!