Ngày thứ hai tại không gian khác.
Đồng xu hôm nay tung ra: mặt ngửa.
"Vậy ra đây là thang máy của tiểu thư, sang hơn hẳn của em luôn!"
Alice quan sát không gian trong khoang của Fortune, không giấu vẻ trầm trồ với các hoạt tiết trang trí tinh xảo xung quanh. Fortune thì nhanh chóng ấn nút đóng cửa, hào hứng thì hào hứng chứ đánh thức mấy người khác thì chết.
Phản ứng ban đầu của Fortune trước nguyện vọng của Alice là từ chối, sự việc có hơi bất ngờ nên nàng định suy xét nhiều hơn chút. Nhưng rồi Alice bám chặt chân của nàng không buông, giãy cũng không đá ra được, chẳng khác gì một con đỉa. Bất đắc dĩ, nàng chỉ đành đồng ý để cô gái này buông tay ra.
Do trời còn khá tối, Fortune quyết định trở về khoang thang máy trước rồi bàn chuyện của Garold sau. Do Alice có đồng hồ, lại còn là đồng hồ xịn nên Fortune không mất nhiều thời gian để cấp quyền đi vào cho cô ấy.
"Nhiệm vụ của cô là gì?", Fortune hỏi.
Alice đang ngắm nghía tay vịn mạ vàng quay lại, không do dự mở bảng nhiệm vụ hologram ra trước mặt Fortune.
==nhiệm vụ tầng==
Thông tin nhiệm vụ: Hãy làm chấn động mọi người. Điểm chấn động tích lũy: 94/120.
Người tham gia: Aurelia Alice.
Độ khó: Trung bình.
Thời gian thực hiện: Đến khi tầng đóng.
Phần thưởng: Dựa theo sự chấn động mang lại cho những người khác.
====
"Vậy là sắp xong rồi à?"
"Đúng vậy ạ, có lẽ phần lớn đến từ lần sử dụng bom sáng trước đó."
Alice trả lời rồi tiện tay tắt đồng hồ đi. Fortune thì có phần suy nghĩ, hiện cả hai đang trên cùng một chiến tuyến nên nàng cũng phải đặt việc hỗ trợ Alice lên hàng chờ, nhưng có vẻ nàng không cần can thiệp nhiều. Dù vậy, mục phần thưởng của cô ấy nói là dựa theo sự chấn động, vậy khả năng số điểm chấn động kia có thể tích lũy trên 120 - càng nhiều càng tốt.
Một ánh sáng lóe lên trong đầu Fortune, nàng có thể lên một kế hoạch vừa có thể hoàn thành nhiệm vụ, vừa giúp Alice thu thập điểm chấn động.
"Mà nhiệm vụ của tiểu thư là gì vậy ạ?", Alice tò mò hỏi.
"À, giết Garold thôi."
"Ồ."
Đúng là phong cách tiểu thư, đến nhiệm vụ cũng đặc biệt thật đấy;" Alice gật gù cảm thán. Thế nhưng chỉ vài giây sau, nàng mới kịp tiêu hóa lời Fortune; tròng mắt nàng trừng lớn, rồi cả người gần như bật nảy lên: "Cái gì cơ?!".
Fortune không đáp lời mà chỉ cúi đầu trầm tư. Alice đứng hình ngay tại chỗ; nàng nhìn chằm chằm vào thân hình nhỏ bé của Fortune, trong lòng không ngừng nguyền rủa cái tòa tháp quái ác này - sao nó có thể giao một nhiệm vụ tàn nhẫn đến thế cho một cô bé?
"Ti-"
"Ra rồi!"
Khi Alice định tiếng an ủi gì đó thì bị âm thanh phấn khích của Fortune chặn lại. Fortune đã nghĩ ra một ý tưởng nhưng nàng cần xác nhận suy đoán đó là đúng.
Cánh cửa khoang thang máy mở ra, một bóng hình nhỏ lập tức vọt ra ngoài, không để ý việc có kinh động những người khác không. Alice thấy thế thì hoàn hồn, lập tức xách chân lên đuổi theo. Miệng không ngừng gọi "Tiểu thư."
Vài phút sau, Fortune thở hồng hộc trên một ngọn đồi; chết tiệt, nàng quên mất thể lực của bản thân cực kỳ thảm hại. Nàng đánh mắt nhìn chung quanh để tìm một con vật nào đó nhưng chẳng có gì cả, bọn chúng đã tìm chỗ lẩn trốn trước khi trời tối cả rồi.
"Tiểu thư Fortune!" Alice cũng vừa đuổi tới "Ngài muốn tìm thứ gì vậy?"
"Tìm giúp ta hai con vật, một con phải có miệng đủ to để nuốt trọn con còn lại."
Dứt lời, Fortune đứng dậy định đi do thám xung quanh thì đột ngột có hai tấm thẻ chìa ra trước mặt. Nàng khựng lại; đôi mắt hết nhìn Alice lại nhìn chăm chằm vào những tấm thẻ vừa xuất hiện.
...
Fortune thầm chửi bản thân quá vội vàng, nếu hỏi sớm thì chẳng phải chạy ra đến tận đây rồi. Nàng nhận hai lá bài rồi đọc qua, là lá [chuột bạch] với [Bồ nông], cực kỳ phù hợp với nhu cầu của nàng.
Trong ánh mắt hiếu kỳ của Alice, Fortune rút dao găm cổ đại ra, triệu hồi chuột bạch rồi đâm nhẹ vào nó. Vết thương gây ra cực kỳ nông, chỉ vài phút vài phút là có thể lành lại như bình thường. Fortune cũng không vội vàng mà ngồi xuống bãi cỏ chờ đợi.
Sau khi chỗ đâm vừa rồi chỉ còn những vệt vàng vàng li ti, nàng lập tức vớ một hòn đá gần đó rồi giáng một đòn kết liễu con chuột khiến Alice bên cạnh giật bắn mình. Khi Alice định nói gì đó thì thấy Fortune lại rút lá [bồ nông] ra triệu hồi; ngay sau đó, nàng thản nhiên nhét con chuột chết đó vào cái miệng lớn của con bồ nông.
Alice ngây người chứng kiến chuỗi thao tác đó kết thúc bằng hình ảnh con bồ nông bị trói trên mặt đất, Fortune thì ngồi ngay cạnh quan sát nó. Alice không biết gì cũng chỉ ngồi theo mà nhìn.
Một lần ấy kéo dài nửa tiếng. Ngay khi cô cảm giác chân mình sắp tê liệt rồi thì con bồ nông bất ngờ giãy giụa dữ dội, hàng loạt vết ban vàng cam nổi lên trên da đến khi bao trùm biến nó thành bức tượng cát.
"Cái này là..."
"Ừm. Chính là nó!"
Thấy vẻ nghi hoặc chưa tan trên mặt Alice, Fortune tính giải thích nhưng không biết bắt đầu từ chỗ nào; chẳng lẽ lại trình bày cách con dao này hoạt động rồi hướng suy nghĩ? Như thế vừa rườm rà lại còn chưa chắc cô ấy đã hiểu.
"Cô có thể hiểu nó như một loại độc."
Đó là cách giải thích đơn giản nhất Fortune nghĩ ra, ban nãy nàng đọc lại mô tả dao và nhớ ra hóa cát là một loại độc chứ không phải lời nguyền. Nếu là độc thì ăn vào nên bị lây theo chứ nhỉ?
"Ừm." Alice gật đầu như có như không, coi như hiểu một phần. "Nhưng vậy thì được gì? tiểu thư."
Alice vẫn ngơ ngác không hiểu, Fortune liền ghé sát vào tai cô, hạ giọng thì thầm về kế hoạch. Alice mở to mắt đầy kinh ngạc, lòng thầm rủa đây có phải suy nghĩ một cô gái nhỏ nên có không.
--
Sáng sớm, bên bờ sông có một đám người ngồi vây thành vòng tròn. Tại trung tâm, gã đàn ông cầm gậy gỗ quét mắt nhìn quanh một lượt; sau đó hắn nhắm nghiền mắt lại, tay cầm cây gậy vuốt nhọn khẽ vung vẩy, nương theo từng nhịp điệu của gió.
Không gian chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước sông chảy đều đều. Thời gian chậm rãi trôi qua, cho đến khi một kẻ đứng ngoài vòng không còn nhịn được nữa mà lên tiếng về phía gã.
"Đại ca... Hiện giờ ta nên làm gì đây? đám kia kiểm soát thang máy của chúng ta rồi."
"Đúng đúng." tên ngồi cạnh phụ họa. "Nếu không phải tại con nhỏ đó thì ta cũng không rơi vào tình cảnh hiện tại."
Từng người một lên tiếng, bầu không khí bất chợt trở nên ồn ào làm tên đàn ông đứng giữa hơi nhức tai. Hắn đập đầu gậy xuống đất để mọi người im lặng, sau đó bắt đầu mở lời.
"Ta biết các ngươi gấp, ta cũng lo lắng không kém nhưng chúng ta cần lên kế hoạch rõ ràng.
Hắn tháo đồng hồ đeo ở tay trái ra, giơ lên trước mắt mọi người.
"Cách duy nhất ta có thể làm là thương lượng với Garold, nhưng tên đó chắc chắn sẽ đòi đồ từ chúng ta, nhất là những mặt đồng hồ này."
Những người mang đồng hồ trong nhóm vẻ mặt như đưa đám, nhưng cũng chỉ có thể kết thúc bằng một tiếng thờ dài, cùng tháo thiết bị trên cổ tay.
Tên đàn ông đứng trung tâm khẽ gật đầu, như nghĩ ra gì đó và nói tiếp.
"Dù vây tốt nhất chúng ta nên chuẩn bị gì đó để bày tỏ thành ý hợp tác, giờ ta sẽ phân cá..."
Trên đồi, Fortune nằm trườn quan sát đám người ở phía xa; ở khoảng cách này, nàng chỉ có thể lờ mờ thấy hành động của bọn họ. Alice bên cạnh mắt nhắm mắt mở, ngáp ngắn ngáp dài vì phải dậy sớm; cô tự hỏi sao Fortune có thể tỉnh táo như vậy khi chỉ ngủ có vài tiếng.
Tối qua, để xác định kế hoạch của mình là khả thi, Fortune đã kéo Alice đi thí nghiệm cả đêm. Khi hoàn thành cũng đã gần rạng sáng, vậy mà khi bình minh vừa ló dạng đã phải ra đây xem đám khỉ này.
Thấy hơi vô ích, Alice liền quay sang hỏi.
"Ta có nhất thiết phải nằm đây không tiểu thư? chẳng phải kiếm tên nào đi lẻ rồi bắt tra hỏi dễ hơn ạ?"
"Suy nghĩ của cô hơi nguy hiểm đấy."
Nguy hiểm? Alice dở khóc dở cười, nếu không phải cô đã nghe kế hoạch của Fortune trước đó thì chắc vẫn còn nghĩ vị tiểu thư này là một cô bé ngây thơ bình thường.
Khi Alice tính nói bồi thêm gì đó thì bị Fortune nhấn vai xuống. Alice hoang mang nhìn về phía đó thì thấy một bóng thanh niên đang tiếp cận đám người. Tuy khoảng cách khá xa cô chắc chắn bản thân không quen người này. Fortune thì khác, nàng nhận ra ngay vị đó chính là người đội trưởng đã mất tích.
Tên đội trưởng mới của đám người ra nói chuyện riêng với hắn, sau đó tên đội trưởng quay lại phổ biến gì đó cho đội viên mà do khoảng cách quá xa nên Fortune chẳng nghe được gì.
Nàng sờ cằm suy nghĩ, sự xuất hiện của vị đội trưởng này có hơi bất ngờ. Theo Ethan thì hắn đi do thám rừng cùng Alen - người còn lại của cái thang máy dỏm. Mà Alice đã nói khu vực rừng hồi đó là địa bàn của Garold.
Ban đầu, Fortune nghĩ khả năng cao là tên này bị Garold bắt giam rồi, nhưng tình hình hiện tại có hơi đặc biệt. Nếu vẫn theo lối suy nghĩ đó: đội trưởng bị Garold bắt, rồi sau đó thì sao? Garold tra hỏi đội trưởng và biết hết về nhóm của nàng.
Chợt mắt Fortune trợn to. Khả năng cao tên đó sẽ khai nàng ra; tên Garold chắc chắn cũng sẽ biết nàng đang sở hữu một chiếc đồng hồ xịn. Chỉ có điều mọi chuyện vẫn là suy đoán, nàng cần xác nhận suy nghĩ của mình là đúng.
"Ta đi bắt một đứa đi.", Fortune bất đắc dĩ nói.
--
Garold ngồi trên ghế lớn, tay cầm vò rượu thu được từ một thẻ vật phẩm. Gã nhìn thanh niên đang khom người ở trước mắt, khóe miệng khẽ cười khẩy rồi đưa hũ rượu lên uống ừng ực.
"Vậy là chúng đã đồng ý?"
"Vâng thưa ngài Garold, bọn họ có vẻ đã từng bắt được cô gái đó nhưng rồi bị Alice thả ra. Dù vậy do họ từng nhìn qua khuôn mặt cô gái đó nên việc tìm kiếm sẽ vô cùng dễ dàng. Ngoài ra họ cũng xác nhận con bé Fortune đó có đồng hồ xịn."
Cậu thanh niên này chính là Peter, đội trưởng của nhóm người Fortune. Cậu đã đụng độ Garold khi khám phá trong rừng. Nhờ miệng lưỡi lanh lẹo cậu đã thu được chút tín nhiệm từ Garold và đi theo làm đàn em của hắn.
Thông qua thông tin từ người chị, Pêtr đã biết từ sớm rằng đồng hồ trong tòa tháp này có phân cấp bậc tùy theo phẩm chất thang; do đó, cậu ta quan sát cô bé đến từ thang máy sang trọng từ sớm và thấy được chiếc đồng hồ giấu dưới tay áo.
Chị hai chẳng sai, vào tòa tháp là phải biết tìm chỗ dựa. Peter thầm cảm thán trong lòng sau đó cúi người cáo lui.
"Đại ca! có thông tin về con bé đó! cả của Alice luôn."
Khi vừa tới cửa, một đàn em lao vào báo thông tin với Garold. Gã nghe vậy thì hào hứng đặt vò rượu xuống, đứng dậy bước đến tra hỏi kỹ hơn.
"Là một tên thuộc nhóm Alice cũ cung cấp, hắn nói cô bé Fortune kia sau đó đã hội nhóm với Alice rồi đi về phía một ngọn đồi cao." đàn em khẽ ngừng, rồi bổ xung thêm. "Người này đến đây một mình, có lẽ để độc chiếm công lao."
Garold cười lớn, "Được lắm được lắm, có vẻ là một kẻ khôn ngoan. Nói cho ta, tên đó đang ở đâu." gã hỏi đàn em, người đó cũng không chần chừ mà dẫn đường; Peter ở bên cạnh thấy vậy cũng theo ngay phía sau.
Ở ngoài cổng làng, một người đàn ông có vẻ hơi căng thẳng đứng đợi. Khi thấy Garold bước ra, vẻ mặt người đó lập tức biến sắc; hắn vội vàng cúi đầu cung kính nói với giọng run run.
"C-Chào ngài Garold."
"Đừng có loằng ngoằng, dẫn đường đi."
Garold không kiên nhẫn, gã điểm mặt gọi tên sáu tên đàn em thiện chiến đi theo, những người này đều cầm trên tay giáo đá đã được mài nhọn xếp thành hàng lối kỷ luật. Những kẻ khác thì ở lại trông địa bàn, tránh để mấy con chuột nhắt tận dụng thời cơ chôm đồ.
Theo người đàn ông phía trước, họ bước nhanh khoảng nửa tiếng thì tới ngọn đồi được báo cáo. Phía trên đỉnh ngọn đồi là một cột khói dày - rõ ràng có người nào đó đang đốt củi trên đó. Garold hừ lạnh, kiểu này chắc là con nhỏ Alice lại đi đốt thứ gì đó. Cũng tốt, gã không cần mất công đi tìm.
Toán người bắt đầu leo lên ngọn đồi với địa hình gồ ghề bất thường. Đôi khi họ đâm sầm vào ngõ cụt, buộc phải tốn công đi đường vòng. Tốn sức một hồi lâu, họ mới chạm đến một thảm cỏ với địa hình bằng phẳng hơn. Ở phía trước, Alice đang đứng thong dong bên một đốm lửa; cô nhìn họ bằng nụ cười đầy tự tin, đôi bàn tay vỗ "bốp, bốp" đầy vẻ tán thưởng.
"Khá khen cho các người đã tốn công đi đến nơi này, nhưng dừng lại ở đây thôi." Alice mở miệng ngạo mạn thách thức.
"Hừ! con nhỏ tự phụ, dăm ba mấy cái trò trẻ con của ngươi chẳng thể nào so với quyền năng của ta."
Dứt lời, Garold không đợi Alice trả lời mà lập tức cầm giáo lao lên cùng một luồng cuồng phong gào thét; nhưng bị một tiếng rên thảm phía sau gián đoạn.
Garold nhíu mày liếc về phía sau.
"Ngươi bị sao thế?"
Người dẫn đường vừa rồi đang dùng hai tay cào cấu cơ thể một cách thống khổ. Lực hắn dùng mạnh đến mức tróc da chảy máu nhưng vẫn không dừng lại. Hắn cảm giác như có hàng vạn con côn trùng đang ngọ nguậy dưới lớp da.
Sau đó, hiện tượng kỳ dị xuất hiện; vết máu chảy ra từ vết thương bắt đầu hóa vàng, lan tỏa trên bề mặt thân thể người dẫn đường. Hắn há miệng gào lên nhưng chỉ có tiếng rít rít như dây thanh quản bị ăn mất. Chỉ vài giây sau, cả cơ thể hắn hóa thành một bức tượng rồi sụp xuống chỉ còn một lớp cát vàng.
Chứng kiến cảnh đó, cả đám như bị hóa đá cùng người dẫn đường xấu số, ai nấy cũng không giấu được sự bàng hoàng. Một người phút trước còn sống sờ sờ, bây giờ đã về với cát bụi. Đến cả Garold cũng rùng mình, gã dù đã lang thang khắp chốn thế giới ngầm nhưng dù gì vẫn là thiếu gia; mấy thứ như giết người đều được người khác xử lý hộ, chứ gã chưa thực sự thấy một cái xác bao giờ.
"Đ-Đ-Đây là?"
"Hahahaha."
Alice bỗng cười lớn ở đằng xa, người nào người nấy cùng dùng ánh mắt dè chừng xen lẫn kinh hoàng nhìn cô. Sau một tràng cười không khác gì phản diện, Alice nhìn bọn họ với ánh mắt sắc bén.
"Không phải chỉ mỗi ngươi cũng có ma pháp." Nàng bóp bàn tay, một nắm cát thần kỳ xuất hiện. "Ta cũng đã nhận được quyền năng từ tòa tháp, giờ là ngày tàn của bọn ngươi."
"Hừ! giả thần giả quỷ!"
Garold dù gì cũng là người từng trải, hắn không do dự tiếp tục thao tác đâm giáo đã bị hoãn; nhưng chưa kịp đến gần Alice thì một ánh sáng vàng bùng lên, cỏ trên mặt đất bất ngờ bốc cháy rồi lan nhanh, tạo thành một bức tường lửa chia cắt ngọn đồi.
Dù đầu óc vẫn còn hơi choáng do tình huống ban nãy, Garold vẫn có thể nhận ra đây chỉ là ảo thuật cơ bản, chắc chắn con nhỏ này đã chuẩn bị rượu hay xăng từ trước.
Đột nhiên, một bọc vải bay về phía Garold này; hắn theo phản xạ giơ giáo lên đỡ, đầu đá nhọn xuyên qua lớp vải mỏng, hàng triệu hạt cát bay ra theo quán tính thẳng vào mặt hắn.
"Ta là người nhân từ, nên ta sẽ giải thích cho người sắp chết như ngươi biết." Giọng Alice vọng từ bên kia bức tường lửa "Ngươi đã dính lời nguyền sa mạc! nếu không thể giải độc trong năm giờ thì kết cục của ngươi sẽ chẳng khác tên kia đấy. MuaHAhahahaAH."
Garold rùng mình, theo bản năng lau đi những hạt cát bám trên mặt, bụi cát chui vào miệng với mũi khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục.
Thẹn quá hóa giận, Garold sử dụng năng lực cuồng phong của mình để đâm xuyên bức tường lửa, nhưng phía sau đã không còn bóng dáng Alice nữa. Sau khi đảo mắt tìm kiếm nhưng vô dụng; hắn thả giáo rơi xuống đất, giơ hai bàn tay lên nhìn, hắn cảm giác có vô số thứ bẩn thỉu chạy trong tĩnh mạch.
"CON KHỐN ALICE!"
0 Bình luận