"Nhóc ở đây ổn chứ?"
Chị đại ngó nghiêng căn phòng, hơi nhíu mày khi thấy hoàn cảnh xung quanh. Cô quay sang nhìn Fortune bị trói ở cuối phòng, bước từng bước đến gần.
"Nơi này hình như hơi bẩn." chị đại cảm thán "Ta cũng không nói dài dòng, nhóc chắc hẳn cũng thuộc loại con nhà nòi, nhỉ?"
Fortune nhìn người phụ nữ trước mặt bằng đôi mắt ngây thơ. Không trả lời câu hỏi đó mà giả vờ nhúc nhích tay ở phía sau.
"À, chắc bị buộc như này khiến nhóc khó chịu. Ta có thể cởi chúng ra đó. Nhưng nhóc phải trả lời câu hỏi này trước đã."
Fortune nghiêng đầu nghi ngờ, không biết vị đại tỷ này tính làm gì mà cứ úp úp mở mở. Nghĩ đoạn, nàng gật cái đầu nhỏ của mình hai cái, coi như sẵn sàng lắng nghe.
Thấy vậy, đại tỷ không nhiều lời mà nói luôn kế hoạch đang tính toán.
"Ta thấy ta với nhóc có duyên, nhìn này!" đại tỷ giơ tay trái ra, quơ quơ trước mắt Fortune. "Chẳng phải đồng hồ chúng ta cùng một dòng sao? Helium ý. Chứ đâu như tên thổ dân Garold."
Ặc... Fortune làm mặt quỷ, vị đại tỷ này đúng là nhiều lời. Nàng chưa đáp một câu mà người này đã tự diễn một vở rồi.
Thấy phản ứng đó, đại tỷ bĩu môi không phục. Chẳng phải chỉ là thu phục một con nhóc thôi sao? Cả đám công nhân kia cô còn làm được chứ nói gì đến một đứa ngậm thìa vàng không biết gì về sự đời.
Đầu óc đại tỷ bỗng nảy số, cô lùi về sau vài bước. Trong ánh mắt đánh giá và nghi ngờ của Fortune, cô tạo tư thế và bắt đầu màn trình diễn.
"Nhóc có thể chưa cảm nhận được sức mạnh của một phù thủy như ta nhưng nhìn đây!"
Đại tỷ hô lớn, biến ra một cái lọ, một quả bóng tennis và một quả pickleball sau đó bắt đầu ném lên bay qua lại trong không trung theo nhịp tung hững của nàng.
"Thấy chưa? Đây là sức mạnh của ma ph-"
Đột nhiên đại tỷ thấy một bóng nhỏ lao đến, xô ngã nàng xuống đất. Khi chưa kịp phản ứng gì thì cô đã cảm nhận thứ gì đó sắc lạnh kề vào cổ.
Coi người này tấu hài nãy giờ có hơi mỏi mắt nhưng cuối cùng Fortune cũng tìm được cơ hội hành động. Lợi dụng lúc sự chú ý của đại tỷ nằm ở mấy vật phẩm kia, nàng lao tới khống chế với cây dao găm cổ đại.
Phù... Fortune thở ra một hơi thoải mái, ngó xuống chuẩn bị tra hỏi vị đại tỷ này thì chỉ thấy một khuôn mặt sợ hãi, hạt nước nhỏ đọng trên vành mắt như sắp khóc.
"T-tha cho t-chị đi mà, chị sẽ làm mọi thứ. L-làm ơn đấy."
Thấy phản ứng đó, khuôn mặt Fortune bỗng trở nên kỳ quái. Đại tỷ dẫn dắt cả đám người đô con kia thế mà tâm lý yếu như vậy sao?
Khi Fortune định dỗ cô gái này lại thì nàng nhận ra gì đó. Nàng đặt dao xuống ngay cạnh đầu đại tỷ, dùng hai tay véo đi véo lại khuôn mặt của người phía dưới.
"Rái cá, cho mượn cái mũ cái."
"Hả? Nhưng chủ nhân, cái này chỉ là năng lượng kế... Chủ nhân chỉ cần hiểu là nó chẳng khác gì hình chiếu 3D, và chỉ mỗi ngài thấy được nó."
"Vậy chiếu nó lên đầu cô gái này đi."
"Hiểu rồi ạ."
Không lâu sau, một cái mũ mờ mờ ảo ảo xuất hiện trên đầu đại tỷ. Fortune khi quan sát thì buột miệng nói ra một cái tên.
"Alice?"
Như bị bật công tắc nào đó, đại tỷ hay Alice lập tức bùng phát.
"Oaaaa"
Cô khóc lớn, nước mắt nước mũi tùm lum trên mặt làm Fortune bỗng cảm thấy đáng thương thế nào. Fortune kéo cà vạt của Alice lên để lau mặt hộ, đúng là có tác dụng xoa dịu thật. Nhưng khi cô nhận ra cái gì đang lau mặt mình thì lại khóc to hơn.
Đúng là phiền phức.
--
Sau một hồi chật vật dỗ dành, Fortune cũng khiến chị đại bình tâm lại. Giờ đây Alice đang ngồi đối diện nàng, đôi vai còn hơi run lên theo tiếng nức nở, tay cầm khăn lau đi những vệt nước mắt.
Thông tin cơ bản có thể biết được là... Cô gái trước mắt chắc chắn không phải ma pháp sư. Nếu phải nói thì dùng danh xưng ảo thuật gia mới hợp lý.
Lần đầu tiên Fortune thấy cô là khi cô xuất hiện bên cạnh sư phụ mình trong một buổi biểu diễn cao cấp đầy hào nhoáng. Vì một chút hiếu kỳ trỗi dậy trước những lời đồn thổi, nàng đã tậu một tấm vé đắt cắt cổ để đến xem.
"V-vậy là e- tiểu thư từng đi xem sư phụ biểu diễn sao? *híc* rất cảm ơn ạ *híc*"
Fortune liếc Alice, sau khi "tra khảo" chút thì nàng đã thu thập được một vài thông tin có giá trị tình báo.
Quan trọng nhất phải kế đến thủ lĩnh phe thứ ba, Garold. Hắn cũng đi vào tòa tháp bằng một chiếc thang máy cao cấp, vì vậy hắn cũng sở hữu một cái đồng hồ xịn nhưng không phải loại Helium. Do bên Alice chưa giao chiến nhiều nên chỉ họ đóng trại trong rừng và có kỹ thuật dùng thương rất tốt.
Còn lại là chỉ các thông tin về nhóm của Alice. Theo Fortune thấy thì những người này cũng không tính là mạnh, toàn bộ là công nhân của một công trường nào đó. Họ chỉ được cái vào sớm và đoàn kết theo chỉ huy của Alice thôi, chứ so về khả năng tác chiến thì thua Garald.
"Vậy đưa lại ta hai cái tai nghe đi."
"À... Cái đấy ở phòng của tôi, để tôi dẫn tiểu thư đi."
Trừ đồng hồ ra thì vật dụng khác của Fortune đều đã bị tịch thu. Điện thoại đã hết pin từ sớm thì không nói, nhưng tai nghe thì phải tìm lại.
Sau khi Alice lau mặt, Fortune bước theo cô ấy ra khỏi phòng giam. Những người khác thấy nàng thì có hơi bất ngờ, nhưng nhận ra đại tỷ của họ cũng đi cùng thì cũng không nghi ngờ gì mà làm việc của mình.
"À mà cô mấy tuổi nhỉ?", Fortune đột nhiên tò mò hỏi."
"Dạ mười bảy ạ."
Ặc... Mới cấp ba? Fortune bỗng cảm giác hơi tội lỗi. Alice luôn diện bộ vest ảo thuật nên trông khá thành thục, làm nàng lầm tưởng người này cũng phải đầu hai.
Hai người đến ngôi nhà to nhất trong làng, sau đó Alice dẫn Fortune đến một căn phòng ở tầng hai. Các vật dụng của nàng và Marcella đều được để ngay ngắn trên bàn.
Sau khi thu đồ vào túi, nàng nhìn mấy món đồ khác mới nhớ mình cũng có một người đồng hành. Fortune nghĩ gì đó rồi nói với Alice.
"Ngươi cứ bảo với mấy người khác là cô đã thu phục và cho tôi đi thu thập đồ. Còn Marcella thì cứ để ở đây, cho cô ấy ăn đủ là được... Đúng rồi, cô có nhiệm vụ không?"
"Cái được nhắc trong thông tin tầng sao? Hiện tại hình như chưa ai có cái đó cả."
"Vậy à..." Fortune thoáng suy nghĩ, "Vậy khi nào có thì mong cô tạo điều kiện để Marcella làm."
"Tôi hiểu rồi."
Thấy Alice có vẻ không dự mưu gì, Fortune gật gật đầu và chuẩn bị rời đi. Nhưng khi đi đến cửa, nàng để ý thấy một sấp thẻ bài xếp ngay ngắn trên kệ.
"Này là... Thẻ vật phẩm?"
Alice thấy Fortune nhìn hướng đó thì chỉ bước đến, tùy tiện rút một tấm ra.
"Đúng vậy, nhóm tôi tìm được chúng ở trong làng. Nhưng toàn mấy lá vô dụng thôi, nhìn này."
Alice giơ thẻ bài trong tay cho Fortune xem. Khi đọc được nội dung trên đó, khóe miệng nàng khẽ giật giật.
==Thẻ sinh vật==
Tên: chuột đồng
Phẩm cấp: F
Mô tả: sử dụng để triệu hồi một con chuột đồng bình thường, hương vị cũng không tệ.
====
Thấy khuôn mặt dở khóc dở cười của Fortune, Alice gãi đầu, cất lại tấm thẻ đó. Nhưng khi cô đặt về cũ thì nó lại vuột khỏi kẽ tay, vô tình kích hoạt.
Luồng ánh sáng nhỏ phát ra, một con chuột đồng xuất hiện, tiện chân đạp đổ sấp bài xuất đất rồi chạy. Nó đi khắp phòng, thấy chỗ nào lạ lạ thì phải gặm một cái cho đã mồm làm bụi bặm bay tứ tung.
Thấy khung cảnh lộn xộn đấy, Fortune bất đắc dĩ triệu hồi dao găm ra, nhưng nàng cũng trượt tay làm rơi xuống đất, tình cờ thế nào lại đúng chỗ con chuột chạy qua.
Phập!
Mũi dao xuyên qua cơ thể con chuột, nó kêu gào thống khổ chít chít. Hàng loạt các chấm vàng lan tỏa từ miệng vết thương, bao phủ toàn bộ thân thể con chuột. Cuối cùng còn lại trên đất là một cái tượng chuột màu vàng nhạt, đứng vững không lâu thì sập xuống, tan thành một lớp cát.
Cái này là... Độc khô héo sao? Fortune cảm thán trong lòng, tốc độ phát tác của nó đúng là nhanh. Nàng rút con dao cắm trên mặt đất và thu nó về kho đồ, quay sang định nói với Alice thì thấy cô ấy đang làm mặt đơ, nhìn đống cát trên đất.
Alice đang nhớ lại tình huống khi nãy, khi nàng bị Fortune kề dao vào cổ, hình như cũng là con dao này. Cô đưa tay lên sờ cổ, lưỡi dao khi đó đã chạm vào da, chỉ cần lúc ấy Fortune sơ sẩy xoẹt một đường thì cô chẳng phải sẽ chỉ còn là một đống cát?
Alice nhìn lại thấy Fortune cúi xuống định dọn dẹp mấy tấm bài dưới đất thì ngay lập tức đỡ nàng dậy, ngồi xuống hí hoáy nhặt đồ.
"V-việc dọn dẹp này cứ để em, t-tiểu thư không cần bẩn tay ạ.", Alice cố nặn nụ cười, nói.
...Cô gái này có phải nhút nhát quá không vậy?
Fortune nhìn "chị đại" đang ngồi xổm, đôi tay linh hoạt gắp từng lá bài lên, trong lòng muốn bật cười nhưng may mà nàng kìm được. Sau đó Fortune cũng không ở lại, tiện tay lấy mấy lá bài còn trên kệ rồi rời đi.
Ra đến cổng làng thì có mấy người chặn làng lại, Alice nhìn qua cửa sổ thấy thế thì giật thốt tim, lập tức lệnh cho họ để Fortune đi. Thấy chị đại nói vậy thì mấy người gác cổng cũng không giữ nàng lại ăn tết, tiếp tục đi tuần tra nơi khác.
Ra khỏi ngôi làng, Fortune tính toán sơ sơ kế hoạch tiếp theo, quyết định trước hết cứ trở về điểm xuất phát đã. Nàng kiểm tra đồng hồ, còn khoảng nửa tiếng nữa mới đến thời gian tập hợp. Chỉ là với khoảng cách hiện tại và thể lực đáng thương của Fortune, nàng tính toán thì có thể sẽ về muộn.
Chừng một tiếng sau, Fortune dựa vào vài vết tích đã đánh dấu trước đó để xác định hướng, trở về nơi có hai cái thang máy quen thuộc. Làm nàng bất ngờ là ở đó chỉ có bốn người.
"Cô bé trở về này." cậu trai trẻ bị bong gân đến chỗ Fortune, quay đầu xung quanh tìm kiếm nhưng không thấy ai. Cậu ta cúi xuống nhìn Fortune hỏi "Này, Marcella đâu rồi em?"
Nghe câu hỏi đó, Fortune bộc phát diễn kỹ, tỏ vẻ cực kỳ lo lắng.
"Mọi người giúp với! Bọn em tìm được một ngôi làng nhưng một đám người đã chiếm chỗ đó trước, chị Marcella không cẩn thận bị họ bắt đi mất rồi!"
Dù diễn kỹ dở tệ của Fortune không thể so với người làm nghệ thuật như Alice, nhưng mọi người lại quan tâm đến nội dung hơn là gương mặt nàng. Những người khác cũng vội vã tiến đến xác nhận, hỏi đi hỏi lại ba lần cho chắc.
"Bọn họ có mười người đều trang bị vũ khí?"
Ông chú Ethan nóng máu định lên đường giải cứu thì bị thông tin của Fortune kéo lại. Đùa chứ, họ có bốn người và một đứa trẻ thì sao đánh lại.
Thấy mọi người trầm mặc, Fortune hỏi câu hỏi mình thắc mắc nãy giờ.
"Mà nhóm của anh đội trưởng đâu? Họ chưa về sao?"
"Bọn ta cũng không rõ, Alen và cậu thanh niên đó vào một khu rừng trong cao nguyên xong chưa thấy về.", Ethan lo lắng trả lời.
Rừng à?... Ặc, nếu là vậy thì tệ rồi. Fortune yên lặng suy nghĩ. Đội hình ban đầu có chín người giờ chỉ còn phân nửa. Hai người thì bị meozth vặt, thêm hai người nữa không rõ tung tích, có Marcella gửi ở chỗ Alice là ổn thôi.
Cái này mà gọi là tỷ lệ sống sót cao hơn sao? Fortune muốn vặt lông con mèo nào đó nhưng không thể.
"Hừm... Hiện tại khó nói điều gì... Chúng ta nên ăn chiều trước, các kế hoạch sau đó thì phải suy tính dần dần."
Nói rồi, Ethan lấy ra hai tấm thẻ nhỏ, lần lượt là [ba quả táo] và [chai nước sạch].
"Đây là thu hoạch của hôm nay, chia cho năm người có hơi miễn cưỡng nhưng đành chịu thôi. À, cháu gái chắc không biết, cái này l-"
Ethan chưa kịp dứt lời thì đã thấy bảy tấm thẻ bày ra trước mặt. Cả đám người trợn mắt, nhìn khuôn mặt ngây thơ của Fortune - họ vậy mà không bằng một đứa trẻ.
Kinh ngạc xong thì mọi người bắt đầu kiểm tra thu hoạch của nàng. Có một lá vô dụng, hai lá dụng cụ là [rìu đá] và [búa gỗ] khá ổn. Mấy lá còn lại thì đều là thực phẩm, trong đó có một lá sinh vật [gà trống] thì hơi khó xử lý, nhưng may có ông chú Ethan từng làm đồ tể.
Mỗi người được giao nhiệm vụ khác nhau như chặt củi, lấy nước hay đốt lửa. Cô bé(?) Fortune không làm được gì lại còn có công nên được "thả rông", chỉ dặn là đừng đi đâu xa quá. Nàng ra dấu ok rồi rời đi.
Fortune bước qua một ngọn đồi nhỏ để rời khỏi tầm mắt đám người. Nàng loanh quanh để tìm động vật, may sao phát hiện vài com ếch bên bờ sông. Nàng rút dao găm ra và tiến tới, lập tức tập kích một con từ đằng sau.
"Ạch ạch!"
Con ếch kêu lên thê lương. Mấy con khác giật mình vì sự việc bất ngờ, sợ hãi bỏ đồng bạn mà nhảy ùm xuống sông. Con ếch hiện tại thì giật chân liên tục trước khi hóa đá dần dần. Chừng nửa phút sau thì tan thành đống cát.
Tay Fortune run nhẹ vì lần đầu tự tay sát sinh, nhưng nàng không mất bao lâu để lấy lại bình tĩnh. Nàng nhận ra lần này vết độc lan chậm hơn thấy rõ, không giống lần trước chỉ mất vài giây. Suy nghĩ ít lâu, Fortune thấy khả năng là do vết thương lần này nhỏ hơn, không xuyên qua hẳn cơ thể như lần trước.
Cơ mà để chắc chắn, Fortune quyết định thử thêm vài lần nữa.
...
Sau khi xử thêm ba con khác, tạo ba đống cát, Fortune cũng xác định suy đoán của mình. Thí nghiệm xong thì nàng ước lượng với cơ thể to lớn của con người, thời gian phát độc hoàn toàn phải từ năm phút đến cả tiếng tùy độ sâu. Nàng gật đầu hài lòng, nhưng rái cá thì không nhịn được nữa.
"Chủ nhân, ngài không thấy kỳ lạ sao?" Rái cá bơi ra đồng hồ, nhìn đống cát rồi mở lời.
"Hửm? Lạ gì?"
"Chủ nhân nhìn", rái cá lấy vẫy vẫy bảng hologram "Chẳng phải tỷ lệ phát độc chỉ có một thành thôi sao? Vậy mà qua lại đã năm lần liên tiếp rồi."
"Thì do ta may mắn.", Fortune hờ hững đáp.
"May mắn thế nào cũng không thể trúng 0.0161% chứ?"
"Bản thân ta là may mắn mà."
"Như-"
Thấy hơi đau tai, Fortune tìm được nút tắt mic và nhấn nó; tiện tay, nàng kiểm tra thời gian và nhận ra đã bốn giờ chiều, chắc mấy người kia đã chuẩn bị xong đồ ăn rồi. Nghĩ đoạn, Fortune hướng về đường cũ để trở về thì đồng hồ rung lên làm nàng phải giơ lên lại để kiểm tra.
"Cái này là-"
==nhiệm vụ tầng==
Thông tin nhiệm vụ: Hãy giết chết Hilton Garold.
Người tham gia: #### Fortune.
Độ khó: Khó.
Thời gian thực hiện: Đến khi tầng đóng.
Phần thưởng: bí mật.
====
//P/S: mình hay gặp vấn đề khi dùng dấu câu nên sẽ bắt đầu thử dùng - và ; trong các chương nha
0 Bình luận