Nói lên chính tên của mình không e sợ như một người hùng, Adrik lại ngượng ngùng thu mình lại như hết năng lượng cảm xúc. Em vẫn như nãy, đứng dậy nhìn hai đầu gối lộ rõ xương cứ thấy xót xa trong lòng.
- Nghe tên này cứ như một biệt danh hơn là một cái tên nhỉ...
- Cậu có tên khác không?
Chú dõng dạc hỏi cậu bé như viên cảnh sát trưởng, mặt đầy nghiêm khắc. Tôi cố gắng kiềm chế nhìn chằm chằm vào không thì em sự im lặng mất.
- Em kh-không bi-biết! - cậu bé lắc đầu liên hồi, miệng lắp bắp, còn đề phòng đặc biệt với chú Trung Kì
Cú huých của chú vào khuỷu tay tôi ra một ám hiệu, ánh sáng của đèn chiếu vào Adrik. Cứ ngỡ cậu nhóc đó sẽ nhanh chân tránh né theo phản xạ giống những đứa trẻ tương tự mà cậu ta chỉ đứng hờ hứng ở đó như bị đóng băng.
Lúc này là cơ hội để tôi nhìn kĩ hơn phần cơ thể để xác định vết thương của em. Cơ thể có nước da đen, có thể là gốc gác ở Châu Phi lại có vết màu trắng trên. Cậu bé bí ẩn này mặc một áo dài tay rộng thùng thình và quần yếm nâu, màu áo không rõ vì dính đầy máu loang như bị súng phát đạn vào. Phần bắp chân vết bầm tím ngắt làm nổi bật ngày tháng bị bạo hành của nạn nhân.
Nhìn kỹ hơn, cơ thể không có dấu hiệu phản kháng lại như từng trải qua nhiều . Gãy xương nghiêm trọng ở xương sườn, đòn và chân lộ ra khỏi da bầm tím. Vết thẳng bỏng trên bụng như từng bị vật nhọn như roi sắt được châm quất vào chỉ sau năm phát đạn vào ngực.
Dở tay, vết cháy xém lẫn vào vết chai khiến không thể nhìn rõ vân lòng bàn tay - là sự nghiêm trọng nhất của đứa trẻ phải chịu đựng mà tôi từng nhìn thấy. Cả hai tay đều như vậy, nếu ai cũng xứng được yêu như nhau thì đây là sự tàn nhẫn.
Càng nhìn càng thấy những bằng chứng bị bạo hành bởi gia đình, chỉ có gia đình thì em ấy mới không phản kháng lại những chuyện như vậy.
Dịch phân hủy tràn ra khắp xung quanh, màu da thay vì màu nâu thì lại thành màu đen tuyền như màu lông quạ, bụng phồng to, tuy ít thấy những thi thể đã phân hủy thành những làn da màu đen, tôi vẫn dễ dàng đoán được vẫn chưa phân hủy quá một tháng. sự nghi ngờ đổ lên ông bà chủ nhà cũ.
Cậu bé chưa quá mười tuổi mà nhẫn tâm như thế rồi.
Lương tâm tôi không cho phép thi thể nằm vất vưởng. Tôi lên trên đầu tiên tìm một tấm vải đắp cho mảnh đời nhỏ phải sống như đã lớn với thêm máy ảnh chụp lại tử thi, theo sau chính là Suzu giúp đỡ đem đứa bé lên, chú Kì sẽ lên sau khi chú ấy không bỏ sót thứ gì ở đây.
Khi chuyển nhà, tôi thường dùng vải dài để gói những món đồ nhỏ đựng trong một hộp nên có nhiều để làm những việc tốt đẹp với cơ thể của những người như Adrik. Cầm máy ảnh lên chụp mà tim cứ bứt rứt như sắp nhảy ra khóc cho số phận nhỏ và một miếng vải được đắp lên che toàn bộ nỗi đau thể xác khủng khiếp từng được cho vơi đi.
- Chú có tìm được gì ở đây không?
- Không, quanh đây chỉ có vài hộp cát-tông cũng không đựng gì nhiều chỉ có vài cái đinh cũ được sắp xếp theo những vị trí nhất định như có ẩn ý gì đó đằng sau, Khải Âm.
- Lúc nãy cháu cũng tìm thấy vài giấy tờ hồ sơ của ai đó lúc tìm chìa khóa - tôi chỉ lên căn phòng đó, chú ấy gật đầu.
Tôi cùng Trung Kì bước lên tầng, cẩn trọng giám sát cái bóng xanh vất vưởng, chắc chắn không rồi mới dám lại gần nó.
Những hồ sơ tôi để bên cạnh nơi tôi tìm ra chìa khóa, không có ánh sáng nào xung quanh, chú Trung Kì phải cầm đèn pin cho soi sáng từng con chữ tìm được, với những người làm công việc điều tra như tôi và chú, việc tìm được một văn bản về danh tính của một người như Thần Cung trên trời đang trao tặng một túi đỏ bí ẩn, có thể có xui và may.
Trung tâm Trại trẻ mồ côi Irene
Tuổi : 10
Chiều cao : 1m30
Sinh nhật : 2 tháng 12
Tên, quốc tịch, quê quán, nơi thường trú đều bị cào.
Đã bị cố tình cào thành từng miếng trắng, đặc biệt là tên. Tờ giấy không giống giấy khai sinh mà giống một văn bản được ghi chép bằng máy đánh chữ thay vì làm bởi Cơ quan chịu trách nhiệm. Ngoài ra có vẻ nó được ghi bởi trung tâm trại trẻ mồ côi duy nhất của đất nước Ba Giang này.
Giấy thì như giấy vụn chạm vào một chút thôi đã có cảm giác như chạm vào tờ giấy bị từ chục năm trước bị kẹt trong khe sách.
Thật không may chỉ có một tờ nên việc điều tra sẽ khó khăn hơn với số lượng thông tin như này.
Tờ giấy và chiếc hộp chứa đinh được cẩn thận đưa lên bên trên phòng khách của ngôi nhà mới, để trên bàn gỗ tỉ mỉ để trước mắt tôi và Trung Kì.
- Này, Khải Âm, có định gọi cho cảnh sát giúp không hay tự thực hiện? - chú hỏi với giọng như một câu hỏi sẽ quyết định vận mệnh của tôi.
- Với thám tử làm cho nhà nước như tôi thì phải thực hiện chính công việc của mình thôi. - tôi đáp lại với giọng điệu tự tin.
Tôi cầm lên cuốn sổ tay bất ly thân ghi lại từng manh mối hiện có, những gì quan trọng ghi bằng màu xanh.
Cậu bé bị cha mẹ bạo hành để dưới tầng hầm bị khóa bởi cửa.
Bị cha mẹ bạo hành và giết ( giả thiết )
Nhiều vết thương trên thi thể nạn nhân.
Có vết bột trắng kì lạ trên tay nạn nhân
Tám chiếc đinh được sắp xếp thành ba hàng, bên trên có một chiếc đinh lớn nhất, ở giữa có ba chiếc đinh bằng hai phần ba chiếc đinh lớn, hàng cuối gồm bốn chiếc đinh. Tất cả đều xếp xen kẽ.
Căn phòng có mùi nước hoa nồng, mùi thuốc, cồn chiếm phần nhỏ trong mùi xác nồng.
Bóng ma xanh xuất hiện từ va-li.
Tờ giấy ghi thông tin về ai đó được đánh máy bởi Trung tâm Trại trẻ mồ côi Irene.
Nét chữ viết tay dễ nhìn chiếm từng dòng và lề trang cuốn sổ, hai màu mực làm nổi bật những gì cần chú ý với phần còn lại, chữ tôi đang dần giống như các lão đồng nghiệp lâu năm rồi...
Chữ viết tay không phải vấn đề gì lớn lắm, tôi tự nhủ.
Nhìn thật lâu vào cuốn sổ. Trung Kì ngồi đối diện cùng nhau suy nghĩ như đang thi đua giải mã vụ án. Nhưng có người chung chí hướng đang bên cạnh cũng làm tôi an tâm suy nghĩ mà không bị “nó” quấy nhiễu.
Trên tay là nhiều bức ảnh ghi hậu quả mà người đàn ông cao lớn khó mà chịu được.
Vậy mà người chịu lại là một đứa bé.
Nếu tôi là người làm ra chuyện này thì sự đày đọa chung thân trên hòn đảo biệt lập là sự trừng phạt không hề xứng đáng một chút nào.
Tôi để bức ảnh xuống bàn chung bàn với những manh mối khác, không có gì kết nối với nhau. Hồ sơ về ai đó có thể có liên quan nhưng với tám chiếc đinh sắp xếp kì lạ như một chiếc hộp có thể là một mật mã hay dấu hiệu bí ẩn không liên quan nhưng nếu đựng cùng nơi xảy ra vụ án thương tâm thì nhiều khả năng là một mấu chốt quan trọng.
Tôi đi đến một nơi chứa những thứ mà tôi chắc rằng nó giúp ích cho cuộc điều tra này, một tập tài liệu trong số tài liệu tôi có trách nhiệm lưu trữ của đội Thám tử công ở trong phòng làm việc của tôi. Bước vào phòng, đống tập tài liệu màu vàng khắp nơi chính là là linh hồn của đội, kinh nghiệm năm năm trong vai trò lưu trữ thì mỗi tập đều có ghi tên cụ thể mà chỉ thành viên mới hiểu được vì đấy chính là nhiệm vụ chính của tôi nên nhanh hơn bất kì ai khác.
Là tất cả tập nói về tà đạo đang ở Ba Giang từ hai mươi năm trước tới hiện đây, tất cả tôi đã đọc hết và nhớ những ý chính nhưng tính cẩn thận vẫn mở ra xem từng cái một.
Đọc gần ba mươi tập thì chỉ chốt được ba tập liên quan nhất theo tôi, trực giác mách bảo Trung tâm Trại trẻ mồ côi đó có liên quan đến các tà đạo này, thêm nữa tôi từng nghe nói rằng Trung tâm đó đang liên kết với các tổ chức tà đạo, đa phần là các tổ chức mang tư tưởng phân biệt chủng tộc và màu da.
- Cô cũng có suy nghĩ y hệt tôi sao? Tôi đang định mượn vài tập tài liệu để xem đấy - linh hồn Trung Kì đứng trước cửa, giọng ngạc nhiên hiếm nghe làm bất ngờ tôi.
- Chắc là đi cùng nhau nhiều sẽ giống nhau đấy, tôi nghe các bà cụ nói như vậy. Nếu anh muốn xem thêm thì anh cứ thoải mái.
Bỗng nhiên nhớ lại về tám cây đinh, làm nhớ về hình ảnh Chúa Jesus bị đóng đinh, treo lên thánh giá. Mà chủ nhà cũ lại là người phương tây nhiều khả năng theo đạo Thiên Chúa. Tôi cũng nên để ý đến chuyện này và ghi nhớ trong đầu.
Đi xuống cầu thang, giờ trưa đã đến mà tôi vẫn chưa làm được gì hết. Còn nhận được ánh mắt cau có của Suzu nhìn tôi nữa, chắc là do tôi đắc tội bỏ rơi chàng thiếu gia rồi.
Với vụ án như này sẽ tốn nhiều thời gian để điều tra đặc biệt với các đứa trẻ “không thể nói” cho ta biết một cách dễ dàng khi mới nhìn nhau như vậy.
Kiểm tra tủ lạnh, tôi sẽ làm một bữa cơm đơn giản với cơm trộn cá với thịt viên, ly cà phê và bánh mì phết bơ là những món tôi làm nhanh nhất, phù hợp nhất không cần mở sách hướng dẫn ra làm theo.
Âm thanh trong bếp loang khắp nhà như các đồ dùng bếp đang chiến đấu với nhau.
Tay làm mà đầu tôi đang ở chỗ khác, có một khoảng lặng trong đầu mà não đang cố lấp đầy. Xét tổng thể là vụ án có manh mối thiếu đầu lẫn đuôi, đọng lại chỉ là hậu quả không thể khắc phục nằm dưới lớp vải như đã có gì đó sắp đặt.
Cơm trộn cá cũng những món khác như thịt viên. hanh, dễ làm dù sao là bữa ăn làm nhanh nhất khi không có nhiều thời gian, cà phê sẽ giúp tỉnh táo trong thời tiết nắng nóng dần đây, còn bánh mì phết bơ chỉ là tôi thấy ngon nên thêm vào, có lẽ mai tôi sẽ làm buổi trưa với bánh mì phết bơ này.
- Ăn gì mà đơn giản hơn mọi ngày vậy? Ta thấy đầu bếp của nhà ta còn nấu nhiều hơn trong lúc ngươi nấu đấy.
Suzu chen vào đánh giá bữa trưa như một chuyên gia dinh dưỡng thẩm định.
- Có phải ngày nào cũng như mọi ngày đâu? Hôm nay tôi lo điều tra chuyện của Adrik quá nên quên chuẩn bị buổi trưa. Mà em ấy đâu rồi?
- Ngồi trong góc phòng kho - Suzu chỉ vào.
Đúng thật là cậu bé tội nghiệp đó đang ngồi thu mình như khi tôi mới gặp.
- Cứ im lặng chả chịu mở miệng ra nói như mồm bị khâu và mắt cứ như con mèo nhìn xung quanh ấy. Lúc tôi đem lên, dù tôi đã bế nhẹ nhàng hết sức rồi mà mắt cậu ta cứ sượng như nén đi cơn đau dù đã là linh hồn đã ra đi như tôi với Trung Kì, thật là một người kì lạ.
Tôi dọn hai dĩa và cà phê như bài mẫu để vẽ tranh tĩnh vật, tay với miệng đồng thanh sẵn sàng trong đầu.
Một tiếng chuông từ cửa chính.
Tôi bực mình đi tới vẫn phải giữ vẻ chuyên nghiệp vì có thể đây là công việc tới chứ không phải là mấy đứa bạn.
Nhìn qua mắt mèo, một người mang màu tóc đỏ bay qua mắt mèo mà tôi biết đó là ai, trên tay cầm một bức thư nhìn là hiểu có việc.
0 Bình luận