III: Bóng đêm, biển và em

Chương 14: Những ngày thơ bé

Chương 14: Những ngày thơ bé

“Thế nói cho chị nghe về cậu ấy đi.”

Maria nói vọng vào trong phòng tắm. Giọng cô ấm lắm nhưng lại bị át đi bởi tiếng vòi sen lạnh ngắt, rầm rĩ, làm tôi chẳng nghe rõ cô nói gì.

“Hả, cô nói gì vậy?”

Tôi thò đầu ra ngoài, ti hí đôi mắt nhìn qua khe cửa. Maria đứng cạnh gian bếp nhỏ, đang lúi húi làm vài món ăn, vài sợi tóc nguệch ngoạc trên vầng trán, làm cô tất bật lên hẳn.

“Nói về cậu bạn mà em đang đi tìm, đóa hướng dương của em ấy?”

Maria nhắc lại, ngoái đầu nhìn tôi, thấy cái đầu ướt nhẹp thò ra sau cánh cửa. Cô phì cười, ánh mắt dịu hiền nhìn tôi trong chốc lát. Có vệt sao băng thoát lướt qua, hai đôi mắt sáng bừng.

“Vâng...”

Tôi ấp úng, mặt đỏ ửng, vội thụt người lại dưới vòi sen. Dòng nước lạnh mát giờ đây chảy xuống, thoải mái đến lạ, xóa đi hết tất cả giận hờn buồn tẻ chất chứa bấy lâu ở trong lòng.

Maria tốt bụng lắm. Nụ cười của cô như nắng mai rực rỡ, giọng nói ấm áp như lời mẹ ru. Nhưng điều đó lại làm tôi sợ hãi, ngượng ngùng lắm. Sau câu chuyện lúc nãy, cô còn kể tôi nghe biết bao nhiêu là thứ về nơi này, về những con người dễ mến hay những vị khách lữ hành thi thoảng sẽ ghé qua, mang theo nhiều câu chuyện kì diệu. Ôi sao câu chuyện bình dị đến thế! Trong lời kể của cô, tôi không thấy một người phụ nữ u uất đến nỗi phải tìm cách rời bỏ thế giới. Trong lời kể của cô là nụ cười, là biết ơn, là cuộc sống. Tôi như thấy được bóng dáng tương lai của chính mình hiện lên, mơ màng, chân thật. Có lúc tôi cứ mãi nhìn cô không dứt ra được. Mắt cô trôi xa, chắc nó cũng đang nghĩ về chuyện gì xa xôi lắm. Tôi không biết, một ngày nào đó, trong tương lai không xa... Tôi có thể mạnh mẽ như Maria?

Tôi cảm thấy có điều gì đó rất giống nhóc Đen ở cô. Ít nhất là trong cách đối diện với những gì xảy ra trong đời. Cả hai đều mang trong mình một sức mạnh to lớn, đủ sức quật ngã bất cứ sóng gió nào đến trong cuộc đời. Thế mà cả hai cũng yếu đuối, suy tư lắm. Như con gió nhẹ, đìu hiu chạy hoài mà không bao giờ ngơi nghỉ.

Nếu Đen ở đây thì tốt biết mấy nhỉ? Tôi tự hỏi khi nhìn cô, không biết thằng nhóc có thấy hạnh phúc không, khi tìm ra một người giống hệt mình? Tôi không biết tại sao thằng nhóc ấy lại ra khơi cùng tôi. Song tôi nghĩ, cái đích đến của nó có lẽ là tại nơi này, một người phụ nữ mồ côi gia đình, một thằng nhóc mồ côi tình thương. Phải chăng đây là chốn mà Đen hằng mơ ước? Một nơi yên bình, nơi có thể cười nhiều hơn, hạnh phúc nhiều hơn, không phải một mình gánh vác mọi thứ? Nghĩ đến đó, lòng tôi trùng xuống một nhịp. Không biết tự đâu, cơn mưa đầu hạ vừa tạnh, có chút lành lạnh trong tiết trời ấm áp.

“Nhanh nào Châu ơi, bốn giờ rồi đấy, kẻo lại để nhóc kia chờ.”

Maria ra vẻ vội vàng, cô gõ cánh cửa mấy tiếng thật nhẹ rồi mau chóng dọn dẹp đồ ăn xuống cái bàn gỗ nhỏ nhắn. Ánh sáng hắt qua trên cửa kính, ngôi nhà của Maria chỉ toàn cửa sổ mà thôi! Bên đông một cái, bên tây hai cái, nói chung là chúng nhiều vô số kể. Tôi tắt vòi sen, quấn cái khăn cạnh đấy, rồi lại nghe Maria gọi vào lần nữa tôi mới sực nhớ ra lời hẹn với Đen. Tôi bỗng chốc thấy nôn nao, lo lắng đến lạ. Tự hỏi, không biết thằng nhóc đã bán hết số cá cả hai đã cố gắng lắm mới bắt được hay chưa? Nếu được, tôi muốn chạy ra đó gọi nó tới đây ăn cùng cho vui.

Mất một lúc để tôi lau khô người, cái mùi hoa hồng xen lẫn chút nắng làm người tôi cứ run lên trong thích thú.

“Chà! Hợp với em đấy!”

Maria ra vẻ đánh giá, cô nhìn cái mái tóc ướt rũ qua đôi vai với cái váy loang lổ màu nắng mà cười lên khanh khách. Đôi mắt cô hồn nhiên như đứa trẻ, nào đâu cái dáng vẻ của một người phụ nữ trưởng thành? Tôi cũng cười theo khi nghĩ vậy, Maria lại nói tiếp.

“Em cứ giữ đi nhé, đồ này chị cũng chưa mặc mấy lần đâu.”

Maria lại cười, nụ cười lay động biết bao tâm hồn khốn khổ. Tôi gật đầu ngượng ngùng đáp lại, mặt nóng ran. Đúng là khi ai đó đột nhiên niềm nở với bạn, cảm giác vừa vui vừa ngại ngùng ấy thật khó diễn tả nhỉ?

“Thế giờ em kể cho chị nghe nhé?”

Maria kéo tôi ngồi xuống bàn, tay mân mê chiếc nĩa, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi như đang chờ đợi con chim cất tiếng hót cho ngày mới.

“Kể gì ạ?”

Tôi tò mò nhìn cô, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đã cũ. Mặt bàn tròn, in đậm màu thời gian. Chung quanh đó chỉ có vài chiếc ghế nhỏ xíu, đơn sơ nhưng ấm áp.

“Về cậu ấy đúng không?”

Chỉ thấy Maria gật đầu, đôi tay nhỏ nhắn với lấy cái chén, xúc vài muôi cơm trắng rồi nhẹ nhàng đẩy về phía tôi. Hương thơm dịu dàng của hạt gạo lan tỏa, hòa quyện với hơi ấm nóng hổi, giống hệt món ăn tuyệt nhất mà tôi từng mơ thấy. Chỉ cần hít lấy cái mùi hương này, dà dạy tôi đã sôi lên sùng sục, như con thú đói khát lần đầu nhìn thấy thứ gì đó ngoài tầm với.

Lúc ấy, một chén cơm trắng giản dị bỗng trở thành món ăn quý giá nhất, khiến tôi quên sạch những cao lương mĩ vị lộng lẫy đời cuộc đời từng khoe khoang. Quả thật, chỉ những ai lâu ngày rời xa chén cơm nóng hổi mới thấm thía nỗi nhớ, nỗi mong, mới hiểu tại sao nó ngon, nó quý đến vậy, đến mức có thể làm một đứa con thơ phải bật khóc nức nở trong lòng mẹ. Tôi nhìn chén cơm, cơ thể ấm áp đến lạ thường, như tìm lại được thứ mà bản thân vẫn luôn khao khát. Maria mỉm cười, như hiểu được cảm xúc trong tôi, và tôi biết, dù chỉ mới quen, cô đã trở thành một phần không thể thiếu, như thể cả hai đã gặp từ khi nào lâu lắm rồi.

Đen cũng vậy.

Những cảm giác thật khó tả.

“Thế cậu ấy có điểm gì tốt để em phải lặn lội đi xa đến thế?”

Maria ngoáy ngoáy cái đĩa, mắt cô lay động khi nghe tôi kể chuyện. Tôi không rõ Maria có hiểu tôi đang nói gì không. Đôi lúc cô suy tư, khi lại tỏ ra hào hứng. Kệ đi, tôi thầm nghĩ, dù sao nói chuyện với cô làm tôi cảm thấy khá dễ chịu.

Đó là vào một ngày nắng, bầu trời cao lắm, xa tít tận đỉnh đầu. Hôm ấy đương tiết hè, cái nóng oi ả trong lớp học không quá hai cây quạt khiến mồ hôi lấm tấm như sương mai. Tôi và Minh, lúc đó mới lớp tám, đang đếm từng ngày để được nghỉ hè. Tiếng ve râm ran ngoài sân trường, len lỏi qua cửa sổ lớp học, hệt một khúc nhạc day dứt cố kéo mọi người chạy khỏi trường. Mỗi lần nghe tiếng ve ấy, lòng tôi nôn nao đến lạ, chỉ muốn chạy ù về nhà, nằm yên sau hè cửa, đắm mình trong thanh âm dễ chịu ấy.

Lúc đó, tôi có vài đứa bạn nữa, chỉ là những đứa không đáng nhắc tới, tạm gọi là mập và ốm. Tụi nó chẳng ưa Minh là mấy, chẳng hiểu cớ vì sao. Tôi vẫn nghe mấy lời bóng gió của tụi nó, kiểu như “thằng đấy bị bệnh, thiểu năng lắm” hay “nó như thằng ngốc, chẳng biết đùa gì đâu”. Tôi chẳng mấy để tâm, cứ nghĩ trẻ con thì hay trêu, hay giận rồi lại thôi. Như cái cách tôi thỉnh thoảng sẽ lại hờn dỗi cậu. Tóm lại, tôi chỉ nghĩ đó là mấy chuyện vặt, chẳng đáng phải để tâm.

Hôm ấy, sau giờ tan học, tôi vẫn lủi thủi đuổi theo sau cậu như mọi ngày, dấu chân tôi đặt gọn trong dấu chân cậu, lọt thỏm giữa bãi cát. Tôi lặng lẽ hơn thường ngày, chẳng hay là vì quá nóng, Minh đôi khi lại nhặt lên vài cành cây đã mục chắn trước đường cậu đi, hoặc sẽ đá vài hòn đá nhỏ, cả hai cứ lơ đễnh giữa trời xanh.

“Châu này.”

Minh đột nhiên dừng lại, cậu quay lại nhìn tôi, làm tôi ngã dúi dụi vào người cậu.

“Sao cậu dừng lại đột ngột thế.”

Tôi xoa cái trán của mình, chậm rãi lùi lại.

Minh thấy vậy tỏ ra vui thú lắm, cậu tít mắt cười, nhưng rồi đột nhiên cậu chẳng còn vui nữa. Gương mặt Minh bỗng nhiên đanh lại, như mây đen lầm lì, làm lòng tôi nôn nao đến lạ.

“Cậu đừng nói chuyện với tớ trên trường nữa nhé?”

Mắt tôi lơ đễnh nhìn vài cánh diều bồng bềnh gần đó. Con diều bay cao lắm, tiếng sáo diều vi vu khe khẽ trong gió như tiếng những loài chim ngân vang. Giá như tôi bay được như vậy thì tốt nhỉ? Tôi ngáp dài, chẳng quan tâm đến trò đùa của cậu bạn.

“Châu này!”

Minh đột nhiên nắm chặt hai vai tôi lại. Cậu làm tôi sợ đấy! Tôi muốn nói vậy nhưng rồi lại thôi. Tôi chỉ biết nhìn Minh, đôi mắt cậu nghiêm túc, khuôn mặt cậu đáng sợ đến lạ. Tiếng ve khi đó bỗng nhiên im bặt.

“Trên trường cậu đừng nói chuyện với tớ nữa nhé!”

Minh nhắc lại, cậu như con người mất hồn bơ vơ giữa bến cảng.

“Cậu nói gì vậy, bỏ tớ ra.”

Tôi dùng dằng, cố đẩy cậu ra khỏi người. Trời vẫn xanh, mây vẫn trắng, cớ sao cậu trai của tôi lại cư xử lạ lùng vậy? Thấy vậy, Minh bỏ tôi ra, quay mặt đi nơi khác, tôi thì lại nói.

“Cậu trả lời tớ đi, Minh! Cậu buồn gì à?”

Minh lắc đầu nguây nguẩy, cậu nói chẳng sao đâu nhưng tôi lại chẳng tin, đôi khi cậu lại yếu đuối như thế đấy.

“Sao, cậu nói cho tớ nghe, ngồi xuống đây đi.”

Tôi kéo Minh ngồi xuống, cậu trai ấy bỗng nhiên bé nhỏ lại, như con thuyền ở tít ngoài xa. Cát hôm đấy nóng lắm, khiến lòng tôi nôn nao cả lên. Sóng đánh rì rào, làm tôi muốn nhảy tủm xuống biển, ôm chặt biển vào lóng, cưỡi lên trên con sóng mà đùa nghịch với nó.

“Tớ không muốn vì tớ mà không ai chơi với cậu.”

Mắt Minh buồn hiu, chắc hẳn cậu đang nghĩ điều gì đó kinh khủng lắm. Đôi hàng mi cong lên, đung đưa cùng gió. Minh thở dài, vo vo nắm cát dưới bàn tay

“Cậu cũng nghe tụi nó nói rồi mà, những thứ về tớ ấy. Nếu cậu cứ như vậy, sẽ chẳng còn ai chơi với cậu đâu.”

Rồi Minh nhìn tôi, nghiêng đầu qua một bên, mắt cậu dại đi vì những suy nghĩ của mình.

“Nếu vậy thì buồn lắm đấy. Cậu không nên nói chuyện với tớ ở trên trường nữa đâu.”

“Kể cả cậu à?”

Tôi hồn nhiên nhìn Minh, gương mặt cậu đột nhiên đỏ bừng, cậu lắc đầu, mái tóc luôn dính chặt vào đầu nay lại phất phới trong gió, nom dễ nhìn đến lạ.

“Thế thì tớ cần gì phải sợ, chỉ mình cậu là đủ rồi!”

“Nhưng mà!”

Minh ấp úng,  giọng nhỏ xíu, như đang cố nén một điều gì đó to lớn trong lòng ngực. Cậu mở miệng, định nói thêm nhưng rồi lại im bặt. Hàng mi cậu cụp xuống, đăm đăm nhìn vào bãi cát dưới đôi mắt buồn. Tôi nhìn cậu, chờ đợi đến sốt cả ruột. Tiếng ve bỗng to đến lạ thường, hòa cùng tiếng gió lướt qua trên những chùm dừa xanh mướt. Tôi chờ cậu nói lâu đến nỗi làm tôi cứ ngỡ mình đã biến thành hòn vọng phu.

“Sao vậy? Nói đi chứ!”

Tôi giục, lay lay người cậu, nếu phải chờ thêm một chút nữa tôi sẽ hóa đá thật mất!

Minh ngẩng lên, đôi mắt chứa đựng cả biển cả, hai tay đan vào nhau, cậu thở dài thành tiếng.

“Nếu vậy... Tụi nó cũng sẽ bắt nạt cả cậu mất. Cậu đừng nên chơi với tớ nữa thì hơn!” 

Cậu lí nhí, như giọt sương trĩu nặng đậu trên cành lá. Tại sao cậu trai ấy lúc nào cũng tỏ ra mình đau khổ thế nhỉ? Tôi thấy vẻ mặt cậu thoáng chút cam chịu, cũng thấy xa xa lấp ló vẫn là những con diều, nó mãi ở đó, phiêu diêu tự tại, bình yên đến lạ.

“Thì sao chứ? Tớ mà phải sợ tụi nó à!”

Tôi cau mày, vỗ vào vai Minh vài cái thật mạnh. Minh lúc nào cũng vậy, luôn suy nghĩ những thứ chẳng đâu vào đâu, có lẽ do cậu đã biết quá nhiều điều về cái nơi cả hai đứa đang sống.

“Thế thì chẳng ai chơi với cậu nữa mất!”

Giọng Minh đột nhiên hối hả, mắt cậu nhìn về phía tôi, tôi thấy rõ chính bản thân của mình trong đôi mắt ấy, chỉ là một chấm xíu xiu trong ánh nhìn rực rỡ.

“Mỗi mình cậu là đủ rồi!”

Tôi đứng dậy, phủi chút cát còn sót lại trên đũng quần, hoàng hôn dần tắt sau ngọn núi.

“Về thôi!”

Tôi kéo Minh dậy, nhìn cậu trai luôn có chút khác lạ so với những người ở đây, như thể cậu thuộc về một nơi nào đó xa xôi lắm, nơi đó có lẽ vượt qua cái ngôi làng chài nhỏ bé này, qua cả những buổi chiều chỉ có tôi bên cạnh cậu.

Lớp của tôi khi đó ít lắm, chẳng bằng một góc lớp trên phố đâu, chỉ độ mười lăm hai chục đứa gì đấy. Trong đấy tôi có chơi với hai đứa, phải gọi là cũng trên mức bình thường một chút. Một đứa mập và một đứa ốm, chúng nói nhiều kinh khủng, những tưởng như chúng có thể biết được mọi chuyện trên cái thế gian này chứ chẳng phải chỉ ở riêng cái làng nhỏ của tôi. Chúng xỉa xói mọi chuyện, nói xấu mọi người. Giờ ngẫm lại, tôi cũng chẳng rõ tại sao khi đấy tôi lại có thể chơi được với chúng.

Một ngày nọ, tôi cùng chúng đi vòng quanh trường để làm gì đấy thì bắt gặp Minh, cậu đang cần mẫn dọn dẹp vệ sinh như một chú ong chăm chỉ.

“Mày thấy chưa? Cái giống của nó, cũng như con mẹ nó thôi, chỉ xứng đáng hốt phân, hốt cứt cho người ta!”

Con mập nói, như con chó đói lâu ngày mới thấy được đống phân. Nghe vậy, con ốm lại hùa theo.

“Đúng, đúng! Cậu nói chí phải, cái đồ con hoang như nó chỉ xứng làm kẻ hầu người hạ.”

Thế rồi cả hai cười phá lên, còn tôi thì chẳng bỏ lọt tai những lời ấy, vì tôi đã chạy lại bên Minh từ lúc nào.

“Ê này, mày có thấy vậy không Châu?”

Con mập quay người lại, nó chẳng thấy tôi ở đâu, đoạn nó nhìn về phía Minh, thấy tôi đứng đấy cười đùa cùng cậu.

“Này này, cậu đi đi, chúng thấy thì chết dở.”

Minh giục khi thấy tôi nhìn cậu, tay cậu vẫy vẫy, như một thằng phản động sợ bị người ta điều tra lý lịch.

“Hả?”

Tôi thắc mắc, quả thật lúc ấy tôi như con cừu non chưa biết gì về thế sự.

“Cậu sao đấy, chuyện hôm bữa à? Tớ đã bảo là chả sao rồi mà!”

Tôi quả quyết, cầm lấy cái chổi rồi mau chóng giúp cậu. Minh nhìn tôi một chút, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ sệt. Cái sợ sệt ấy không phải dành cho cậu mà là cho tôi. Lắm lúc tôi không hiểu, tại sao cậu lại lo lắng cho tôi đến thế.

“Châu! Mày đang làm gì đấy?”

Con ốm nhanh chóng chạy lại, kéo tôi đi.

“Đừng có chơi với nó, coi chừng bị bệnh đấy!”

Con mập phụ họa thêm, quả thật tôi thấy hai đứa nó giống nhau đến lạ. Con mập thắt tóc đuôi sam, vắt ngang vai phải, con ốm cũng vậy, cơ mà lại để qua vai trái. Cả hai đều có con mắt híp, đôi môi cong với cặp răng vểnh. Có lẽ nếu hai đứa nó đối diện với một con rắn độc, con rắn cũng sợ mà phải bỏ chạy mất.

“Chơi với cậu ấy thì làm sao?”

Tôi dừng lại, nhìn hai đứa nó một lượt, tôi dần hiểu ra điều gì đấy.

“Thì không nên chứ sao! Mày sẽ bị lây bệnh đó.”

Con mập chỉ về phía Minh, cậu thấy vậy liền nép mình sau góc cây bàn đầy lá.

“Mày thấy không, người nó đầy vết bầm tím, nếu mày cứ chơi với nó, mày cũng sẽ sớm chết như nó đấy!”

“Đúng, đúng! Mẹ tao bảo rồi, gia đình nó không đàng hoàng, là cái loại đầu đường xó chợ. Nó là đứa con hoang, mày đừng nên chơi với nó!”

Con ốm phụ họa, giọng cả hai đứa cao vút, vượt qua cả tầng mây xanh, khiến cho thiên sứ phải ôm đầu than khóc.

“Có mà chúng mày là tụi con hoang đấy!”

Tôi hét lên, chẳng thể kìm chế bản thân mình nữa.

“Tụi mày cút đi!”

Tôi lúc đấy như con thú dữ đã ngộ ra chân lý. Tôi dơ nanh vuốt của mình ra, cố bảo vệ Minh khỏi những điều tiếng ác ôn mà người đời gán cho cậu.

“Đừng bao giờ nói xấu cậu ấy nữa!”

“Mày bị điên à Châu? Lại đây với tao nào, mày bị cái thằng bẩn thỉu kia lây bệnh rồi đấy.”

Con mập lấy cái đuôi ục ịch của nó cuốn lấy tôi, cố lôi kéo tôi vào câu chuyện xấu xa của nó.

“Có mà mày bị điên đấy!”

Tôi gằn giọng, cái tức như ngọn núi lửa, trực trào thoát ra.

“Cút đi!”

“Mày dám?! Mày cứ chờ đấy xem!”

Con mập khịt khịt cái mũi lợn, ngoe nguẩy cái đuôi rắn mà lủi thủi quay đi, bước chân nặng nề làm bụi đất tung lên mù mịt. Cái dáng mũm mĩm tức tối của nó trông mới buồn cười làm sao, như thể cái thế giới này đang nợ nó một bữa ăn vậy.

“Mày chờ xem! Đừng tưởng bắt nạt tụi mày mà dễ!”

Con ốm thấy vậy cũng hùa theo, giọng the thé, bám sát con mập như cái bóng dài ngoằng. Tụi nó vừa đi vừa xì xào, như thể cả hai đứa nó mới là người bị bắt nạt chứ không phải ngược lại.

Tôi lặng thinh, đứng yên bĩu môi nhìn chúng nó.

“Đúng là tụi dở hơi!”

Tôi quay sang nhìn Minh, “Cậu có thấy vậy không? Thế mà trước giờ tớ vẫn chơi được với bọn nó đấy!”

Minh phì cười, đôi mắt cậu sáng bừng lên nhưng ánh sáng đó vội vàng lắm.

“Lỡ chúng nó trả thù thì sao, cậu không sợ à?”

Minh lo lắng hỏi tôi, như thể cậu cho rằng cái việc đó là to lớn lắm.

“Trả thù? Đây nào phải là phim hay tiểu thuyết?”

Tôi phì cười, nhưng rồi lại phải mau chóng nhận lấy hậu quả cho cái hành động của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!