“Minh nấu ăn giỏi thật đấy! Sau này có muốn về đứng bếp cho nhà cô không? Chứ con Châu nhà cô... Nó hết cứu rồi.”
Mẹ đột nhiên thở dài khi nói ra mấy từ cuối làm tôi cứng họng theo.
Hết cứu? Tôi á? Sao lại hết cứu, nhưng mà như vậy cũng được. Tôi lặng im, đánh mắt sang cái Minh, cố gắng không để cho ai thấy. Tôi muốn thấy cái gật đầu từ cậu.
Cái Minh cười cười. Cậu ngẫm nghĩ một hồi, chẳng biết là bao, song cậu chưa nói thì bố tôi đã dành trước.
“Bà này cứ buồn cười. Thằng Minh mà bà đòi bắt nó về hầu hạ cho con Châu à? Cái ngữ đẹp trai tháo vát như nó, chỉ có lên phố, để mấy con tiểu thư nó ngắm. Hơi đâu mà tới lượt con Châu nhà mình?”
Tôi chỉ biết cúi mặt, lầm lũi lùa từng đũa cơm thật to vào mồm. Tôi muốn ăn thật nhanh, rời khỏi bàn ăn mà nhốt mình trong phòng. Tại sao vậy chứ? Tại sao lại nói như vậy trước mặt cái Minh. Tôi biết tôi không giỏi việc nấu ăn, nhưng các việc khác tôi cũng biết làm, tôi cũng phụ giúp hai người mà? Tại sao lại nói như vậy trước mặt người con trai tôi ngưỡng mộ...
“Dạ thì...” Cái Minh xoa xoa đầu, cùng lúc nắm lấy bàn tay tôi, nhỏ nhẹ. “Chú cứ nói quá. Con thì thấy con gái của chú cũng được việc, Châu cũng giúp con nhiều. Nấu ra những món này, công của Châu là lớn nhất đấy chứ. Nên chú cần gì con đâu, mỗi Châu là đủ rồi.”
“Thật chứ?”
Bố nghi hoặc nhìn Minh, nhìn cả tôi.
“Dạ thật!”
Cái Minh gật gật đầu, tôi cũng làm theo, dù mặt vẫn đang cúi gầm xuống đất.
“Thế thì tốt! Chú chỉ đùa thôi, sau này nếu được thì con cũng về, hầu hạ con Châu với chú nhé. Chứ chú nói thật, một mình chú hầu hạ, chú thấy vẫn chưa đủ với nó đâu.”
Bố tôi cười xòa, lấy tay khoanh trước ngực. Đoạn ông im lặng nhìn tôi, nét mặt ông suy tư lắm. Ông nghĩ về những ngày đầu khi sinh tôi ra, ở bệnh viện tận trên tỉnh ấy. Bố với mẹ, hai người chân ướt chân ráo, chạy đôn chạy đáo lên tận trên phố để tôi được ra đời trong điều kiện tốt nhất.
Mẹ từng nói, bà sợ, sinh ở đây lỡ mất tôi, mẹ chịu không nổi, mẹ chết mất. Nên bố mới kêu nội, khi đấy ông còn nhiều đất, ông giàu lắm. Ông mới kêu người về đây, chở mẹ và bố lên tỉnh, vào phố mà sanh ra tôi.
Mẹ kể, cái lúc mới sanh tôi có chút éc, nằm lọt thỏm trong lòng mẹ, nằm gọn trong hai bàn tay của bố. Bố biết tin mẹ sanh con gái, bố khóc dữ lắm. Mẹ bảo, bố khóc mà cả viện còn nghe. Tôi biết bố thương tôi lắm.
Bố sợ ông nội biết mẹ sanh con gái, ông nội la, ông nội chửi, ông nội đuổi mẹ đi, vứt cả tôi. Thế nên sau khi sanh tôi, bố chẳng nói chẳng rằng gì với ông mà chạy liền về quê khi mẹ con tôi đã ổn.
Nghe cũng lạ, ông nào mà không thương cháu, cũng như cháu nào mà không muốn gặp ông. Nhưng thôi, nghe mẹ kể vậy, tôi cũng sợ. Sợ ông hung dữ, sẽ đánh đập bố, sợ ông sẽ từ mặt mẹ, chẳng thèm nhìn mặt tôi. Dù sao thì, ông cũng là người ở thế hệ trước, mà bố tôi lại là trai trưởng, tôi biết phải nhìn mặt ông như nào?
“Để chú kể cho con nghe.”
Bố lớn giọng, cái giọng ồm ồm của người trưởng giả cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Từ đâu ông cầm ra cái album ảnh dày cộm, trong đó tất thảy đều chứa ảnh của tôi từ trước đến giờ, với một nửa còn chưa được gắn ảnh.
“Bố, thôi đi!”
Tôi hét lên, cùng lúc chạy qua đó hòng giật cái album từ tay bố. Song mẹ lại cản tôi lại, mẹ giữ tay, ôm tôi vào lòng, cái ôm ấm áp đủ khiến tôi thấy bình tĩnh.
Bố tôi hay vậy lắm. Ông thường lấy album ra, ngắm nghía, kể mọi chuyện cho tôi nghe. Có những câu chuyện, bố kể đến nỗi tôi thuộc nằm lòng. Những câu chuyện vui, có câu chuyện buồn đâu đó lẫn trong những tấm ảnh đấy. Song tất cả đều là những câu chuyện hay. Tôi nghĩ đó là bí mật của gia đình, nào ngờ bây giờ bố lại đem nó ra kể cho cái Minh nghe.
Tôi chẳng muốn như vậy chút nào. Không phải vì tôi không xem cái Minh là gia đình của mình. Chỉ là... Những câu chuyện, tấm ảnh trong đấy... Xấu hổ lắm.
“Cái hồi con Châu ba tuổi...”
Bố vừa nói, vừa lật album, chỉ vào bức ảnh tôi đứng khóc giữa nhà, máu me bê bết cả mặt.
“Nó bắt chước bố nó, cạo râu. Nghĩ cũng buồn, chú để cái dao lam ở trước nhà, giấu sâu trong hốc mà Châu nó vẫn tìm ra. Nó để lên mặt, làm bộ như đang cạo râu. Cạo thế nào lại trúng vào mặt, máu chảy như suối trên rẫy, tội nghiệp lắm cơ.”
Bố vừa nói vừa quơ tay múa chân, diễn tả lại hành động khi ấy. Cái Minh chăm chú lắng nghe. Cậu cười cười, chống tay lên cằm nhìn theo những hành động của bố. Mẹ thì xoa đầu tôi, nhắm mắt mà nhớ lại.
Phần tôi, tôi xấu hổ, tôi không muốn nghe gì hết.
Nhưng mà, tôi lại không thể dối lòng mình được. Tôi muốn cuộc sống của mình cứ như này mãi. Bình yên trôi qua, bên cạnh cậu, một gia đình bốn người ấm áp.
Tôi từng nghe mẹ kể về những câu chuyện buồn, những lần chia xa trong cuộc đời của cả bố và mẹ. Tôi sợ lắm, tôi sợ mất đi những gì tôi quý trọng. Tôi chỉ muốn bên họ, vui vẻ, ấm áp, đơn giản thế này. Chẳng hay, điều đó có phải quá xa xỉ?
“Mới đó mà cái Châu cũng sắp hết cấp hai rồi nhỉ?”
Bố nghiêng đầu nhìn tôi, người đang nằm gọn trong lòng mẹ.
“Bố nó nói phải, Châu cũng mười lăm, hết hè này lên cấp ba rồi đấy.”
Mẹ nhẹ giọng vuốt mái tóc đen tuyền của tôi.
“Cấp ba, con học ở đâu hả mẹ?”
Tôi tò mò hỏi mẹ. Tôi muốn học ở phố, nhưng lại không muốn xa cái Minh. Nếu cậu có thể học cùng tôi thì tốt biết mấy, tôi không muốn xa cậu chút nào.
“Bố nó muốn con mình học ở đâu?”
Mẹ nhỏ giọng nhìn bố, bố lại nhìn cái Minh, dò hỏi.
“Con thì sao? Minh định học ở nơi nào?”
Cái Minh cúi đầu nhẹ, cậu gãi gãi đầu, làm vẻ suy tư.
Nhìn cái Minh như vậy thôi, chứ thực ra cậu chẳng suy nghĩ gì cả. Tôi biết khi cậu làm như vậy, cậu đã có câu trả lời cho riêng mình, chỉ là cậu không muốn nói ra. Cậu không muốn ai biết cả, câu chuyện riêng của cậu và gia đình.
“Dạ...” Cái Minh ấp úng, bố tôi thấy thế xen vào “Nếu được thì xin gia đình, lên phố học với con Châu, bên này hỗ trợ cho phần nào.”
“Được hả bố!”
Tôi mừng rỡ reo lên. Bố thì gật đầu lia lịa.
“Nếu được vậy thì tốt quá. Có Minh đi theo, cô an tâm hơn hẳn. Lên đó, hai đứa bao bọc, bảo vệ nhau. Để bữa nào cô sang, cô đánh tiếng với cô Năm. Chắc cổ nể mặt hàng xóm mà đồng ý.”
Mẹ vuốt tóc tôi, nở ra một nụ cười mãn nguyện.
Tôi cũng giống mẹ. Giá như, tương lai đó là sự thật, thì tôi đã trở thành đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian. Chắc chắn là như vậy!
“Dạ... Con...”
Cái Minh ngượng nghịu, cậu đang cố gằn giọng, ngăn cho cảm xúc trực trào ra. Trông cậu đau khổ lắm, gò má cậu lõm vào, như chàng thi sĩ đã mất nhiều đêm vì những chuyện trần đời; đôi mắt cậu nhắm nghiền, ánh nắng trong đấy tắt ngúm; cậu cứ cố cúi mặt xuống đất, tay nắm thật chặt; cố che đậy tất cả điều này với chúng tôi.
Có điều gì khó nói thế? Tôi lo lắng, chẳng dám đánh tiếng với cậu. Có thứ gì trong lòng cậu, để mà có thể khiến cậu trai ngây thơ, luôn vui vẻ đó phải tỏ ra vẻ mặt đau khổ đến thế?
Bố thấy vậy liền đứng dậy mà đi qua đó. Bố xoa đầu cậu, nhẹ như cố không làm vỡ cái ly thủy tinh đã rạn nứt quá nửa; đôi mắt ông sâu, man mác nỗi buồn như hiểu được tấm lòng của thằng bé ngồi cạnh. Vừa xoa, bố vừa hỏi, “có gì, kể chú nghe. Người một nhà cả, không cần phải giấu đâu”.
Cái Minh dịu đi phần nào khi thấy ông an ủi. Cậu ngẩng mặt lên, đôi mắt cậu rưng rưng như sắp khóc. Cậu nhìn tôi, gương mặt không giấu nổi nỗi buồn trong đấy. Có lẽ, sâu trong thâm tâm của mình, cái trí óc non nớt vẫn chưa nhận thức tường tận được mọi việc, giá như thật như vậy thì tốt biết mấy. Cậu không muốn tin đó là sự thật, cậu không muốn hiểu những việc sắp xảy ra với mình. Thế mà, thật tội nghiệp làm sao, cậu lại là người hiểu rõ nó hơn bất cứ ai đang ngồi tại đây. Đoạn cậu cúi đầu, ấp úng.
“Bố mẹ con, họ... Ly dị. Mẹ sẽ về quê ngoại, tít ở ngoài bắc. Mẹ bảo con đi với mẹ, chắc là con sẽ học ở đó, không học cùng với Châu được.”
Tôi thấy mẹ buông thõng tôi ra trong một chốc rồi ngay lập tức ôm chặt tôi vào lòng. Mẹ thương cái Minh lắm. Mẹ thường dặn dò tôi phải kiểm tra kỹ, người của cậu. Mẹ bảo cái Minh hậu đậu, hay ngã nên mua nhiều thuốc mỡ trữ trong nhà. Giờ cậu đi, thuốc mỡ nhà tôi, ai dùng cho hết?
“Bao giờ Minh đi?”
Giọng bố ôn tồn, ông nói với cái giọng thấu hiểu. Có lẽ bây giờ, bố không xem cái Minh như là một thằng nhóc nữa, bố xem cái Minh như một người bạn, một người đàn ông nên giọng ông nghe mới trầm tư như vậy.
“Dạ... Hết hè này, đầu tháng chín là con phải đi rồi.”
Tôi lặng người, chỉ biết im lặng nghe cái Minh nói. Tháng chín? Bây giờ là tháng mấy rồi? Vào hè, tôi chẳng nhớ gì cả. Nhưng tôi nhớ rõ, tôi nghỉ hè đã lâu, phải hơn nửa cái hè rồi. Sao giờ cậu mới nói? Nếu cậu nói sớm hơn, tôi đã chuẩn bị thật kỹ, tôi đã không để cậu làm tất cả, tôi sẽ đối xử với cậu tốt hơn.
Tại sao đến bây giờ cậu mới nói?
Mắt tôi đỏ hoe, nó nóng ran cứ như cả mặt trời vừa đè lên người tôi khi nghe cậu bộc bạch. Nửa trong tôi cảm thấy thương cảm, nửa còn lại thì ghét bỏ cái Minh. Tôi chẳng biết phải nói sao nữa. Chỉ là... Chỉ là...
Nếu cậu rời đi, bỏ lại tôi, mặc kệ mọi thứ khi cả hai đương chỉ là những đứa trẻ. Tôi sợ... tôi sợ lắm! Tôi sợ mình sẽ ích kỷ để rồi ghét bỏ cậu, ghét cả vạn vật ở đây, để rồi tôi cũng sẽ mang cái sự bất tuân, thù hận của mình mà áp đặt lên trên cuộc sống và cả vùng trời này mất.
“Giờ đã cuối tháng bảy rồi, chỉ còn một tháng thôi à... Nhanh thật đấy, không thể thay đổi sao?” Bố tôi thở dài, ông lẩm nhẩm tính.
Cái Minh lắc đầu, cậu không nói gì, mắt cậu cũng đỏ hoe.
“Thôi, Minh cố gắng, sau này chú cũng định để con Châu ra Bắc mà học cho thành người.”
Nói rồi bố nhìn sang tôi, ông cười tươi như mặt trời đang tỏa sáng, còn tôi là đóa hoa hướng dương nhỏ bé ủ rũ trước nắng mai.
“Hai đứa chịu khó, xa nhau một thời gian. Ba năm thôi mà. Trước đây, mẹ với bố cũng vậy đấy. Khoảng cách, thời gian không là gì cả. Cố gắng ba năm, rồi hai đứa lại gặp nhau.”
Ông ôn tồn, xoa đầu cả hai đứa. Tay của bố cứng lắm, bàn tay thô kệch nhưng lại chứa đầy hơi ấm. Đoạn ông cười cười, nói tiếp.
“Con người ta, đôi khi ấy. Ta phải xa nhau, để biết đối phương quan trọng như nào. Để rồi khi gặp lại, ta càng cảm thấy quý mến nhau hơn. Cứ xem như đây là một thử thách, thử thách của ông trời, của thượng đế ban cho hai đứa để dò la tấm lòng. Qua cái hạn ba năm, mà hai đứa còn quý, còn mến nhau, âu đó là cái phúc, cái duyên, cái tâm đã dành cho nhau rồi.”
“Con nhớ lời bố nhé, cả Minh nữa.”
Mẹ lại ôm tôi vào lòng, đung đưa nhẹ nhàng như cơn gió.
“Vâng ạ.”
Cái Minh gật gật đầu, kéo theo cả tôi.
Ba năm.
Không quá dài, cũng chẳng quá ngắn. Đó là ba năm cấp ba, ba năm sẽ biến tôi trở thành thiếu nữ, sẽ biến cái Minh thành một cậu trai. Ba năm đó, dù không ở bên nhau, tôi vẫn sẽ quý mến cái Minh. Chắc chắn rồi! Tôi sẽ không quên, ngược lại còn yêu quý cậu hơn, không còn chỉ vì đôi mắt đẹp, những câu chuyện hay, mà là do một thứ gì đấy nom cao cả hơn nữa.
Ba năm.
Tôi sẽ dành thời gian đó để suy nghĩ mà yêu cả con người của cậu!
Thôi, được rồi. Ăn cũng đã no, chuyện cũng đã kể. Dọn dẹp, lau chùi nào.”
Mẹ bỏ tôi ra khi nghe bố nói. Tôi cũng đứng dậy, tay cầm tay kẹp, cất mọi thứ về chỗ cũ. Cái Minh thì bưng đồ ra sau hè, chỗ lu nước. Người bưng, người dọn, người rửa. Cả nhà như cái máy hoạt động trơn tru, lần nào cũng vậy. Song tôi cứ nghĩ mãi, lại nghĩ đến việc đấy có thể là lần cuối thì tôi lại không nỡ, nước mắt cứ trực trào ra.
Qua một thoáng, một việc cũng đã xong. Bố đem cái album về cất trong phòng, để lại tôi và cái Minh nhìn ra từ cái bậc tam cấp. Mới nãy tụi tôi còn ở đây, cười đùa đủ điều. Vậy mà giờ, cả hai chẳng còn biết nói gì với nhau, đến nhìn nhau còn chả dám.
Tôi chỉ biết lặng im nhìn gió đìu hiu trêu chọc tôi như mọi ngày. Gió làm lay động lũy tre trong tầm mắt, hắt lên ánh mặt trời chói chang, thứ vẫn luôn rực rỡ. Ve kêu lên sau đó khi bị gió gọi dậy. Tiếng ve oi ã, vang vọng cả đất trời, cứ như chẳng có gì thay đổi. Còn cái Minh, cậu có như vậy?
Nghĩ vậy, tôi tò mò nhìn cái Minh, đôi mắt đen của cậu sau này chẳng còn nhìn về mỗi tôi nữa. Cậu chuẩn bị ra ngoài Bắc, rồi sẽ có người cậu quý, người đó chắc cũng quý cậu. Chẳng còn phải mình tôi. Mọi thứ sao mà xa quá, xa hơn tất thảy những gì tôi có thể tưởng tượng ra được. Ba năm có phải là quá dài? Nếu có thể, tôi muốn đi theo cậu, trốn về miền xuôi, dù là đâu cũng được.
“Xin lỗi nhé, làm Châu buồn rồi.”
Cuối cùng cái Minh cũng chịu cất tiếng, giọng cậu dịu hiền, nhẹ tựa làn gió mùa thu. Tôi nhìn cái Minh, lắc đầu nhè nhẹ, đôi mắt đã mờ đi, nóng ẩm.
“Có gì đâu mà xin lỗi...”
Tôi cúi đầu, cố nuốt ấm ức vào trong, lầm lũi mò mẫm cái dép đã cũ. Giờ tôi mới để ý, bàn chân cậu to hơn hẳn của tôi, nó rắn chắc, chẳng thon gọn như tôi vẫn nghĩ.
“Vì đến bây giờ mới nói.”
Giọng cậu nhẹ nhàng như một người sắp lên giàn treo cổ. Giọng cậu khiến tim tôi đập mạnh, tôi cứ ngỡ thanh âm ấy vừa rạch ngang đất trời, song nó lại nhỏ đến nỗi, chỉ đủ cho mình tôi nghe được. Tôi khi ấy muốn khóc lắm, chẳng biết đã là lần bao nhiêu trong ngày, tôi muốn khóc thật to, nhưng tôi cứ cố kiềm lại. Vài giọt li ti, cơn mưa rào ngày hạ, làm má tôi ứng đỏ, tôi nghĩ vậy là đủ.
Tôi lắc đầu, “chẳng sao cả, nếu khi cái Minh đi, cái Minh chẳng nói chẳng rằng, thì tớ cũng không giận.”
“Thật sao?” Cậu nhỏ giọng. “Thật!” Tôi đáp, giọng chắc nịch.
Cái Minh cười khe khẽ. Nhưng sao giọng cậu vẫn buồn lắm. Tôi ghét cậu thế này, yếu đuối trước quyết định của người lớn. Cái Minh chẳng phải cái Minh chút nào. Tôi phải làm sao, phải làm sao để cứu cậu khỏi sự tuyệt vọng trong đôi mắt đã không còn ánh sáng?
Tôi phải làm sao?
Thật sự đấy.
Tôi chẳng biết làm sao cả!
“Tớ đi mất, Châu có buồn không?”
Cái Minh hỏi, giọng cậu nhỏ lắm, như không muốn nhận lại câu trả lời.
“Tớ đi rồi, Châu lên phố một mình, Châu phải giữ gìn sức khỏe, học thật giỏi đấy nhé. Còn nữa, Châu phải tránh xa mấy đứa con trai trên phố ra, tụi nó không tốt đẹp như Châu nghĩ đâu!”
“Thế chỉ có cái minh là tốt với Châu thôi à?”
Tôi hỏi vặn. Như cái Minh, tôi cũng không cần câu trả lời.
“Um... Chỉ có tớ, mới tốt với Châu thôi!”
Tôi đứng người. Cái Minh nói vậy là có ý gì? Thú thật, bấy giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ ý của cậu ấy.
“Nên là... Tớ không bắt Châu chờ tớ ba năm. Tớ biết, ba năm cấp ba rất dài với cậu. Nhưng mà tớ, chắc chắn tớ sẽ chờ cậu. Ba năm, chỉ ba năm mà thôi. Dù sau đó cậu có thay đổi, chẳng chờ hay quý tớ như vậy nữa, chắc chắn tớ vẫn sẽ chờ cậu!”
Tôi nghe thấy tiếng chim rộn vang trong cõi lòng mình khi thấy giọng nói cùng vẻ mặt thành khẩn của cậu. Lòng tôi vui lắm, vui như đương là tết. Tôi cứ nghĩ cái Minh sẽ thay đổi, tôi đâu nào dám nghĩ cái Minh cũng sợ tôi như vậy.
Thế thì tốt rồi, chỉ ba năm thôi mà. Chắc chắn, chắc chắn tôi sẽ chờ được. Đơn giản thôi mà nhỉ? Tôi nhìn cái Minh, đôi mắt cậu long lanh giữa lớp bùn lầy tăm tối. Đơn giản thôi mà nhỉ, chỉ ba năm mà thôi!
“Cái Minh nói thật chứ? Tớ sẽ chờ cái Minh! Thật đấy! Dù là mười năm, hai mươi năm, cả đời này cũng được, đừng nói gì ba năm. Nó ngắn lắm, tớ sẽ chờ! Tớ sẽ không dối cái Minh đâu!”
Tôi hồ hởi đáp lời.
“Vậy thì tốt quá!”
Cái Minh đưa ngón út về phía tôi, tôi nhanh chóng kẹp lấy nó. Cả hai cùng đọc lên bài đồng dao về lời hứa. Cứ thế, một lời hứa nho nhỏ giữa tôi và cậu lại được viết nên. Lần này lời hứa thật buồn, song nó cũng thật ý nghĩa.
0 Bình luận