“Quả nhiên, thứ nước này không thể chạm vào.”
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc máy đo độ pH trong tay, hay nói đúng hơn, là thứ tàn dư còn sót lại của nó. Phần đầu dò đã bị ăn mòn đến mức biến dạng, lớp kim loại xù xì và sủi bọt như bị thứ gì đó gặm nhấm từ bên trong. Màn hình thì nứt toác, những vệt cháy xám ngoét lan dọc thân máy.
Chỉ mới vài giây tiếp xúc mà đã thế này.
“Độ pH của nước đã chạm mốc 1, nơi đây đã hoàn toàn trở thành một vùng biển chứa đầy acid.”
Thực ra, chẳng cần đến thiết bị này cũng đủ hiểu.
Mặt biển không hề trong xanh như thường ngày. Nó đen kịt và đặc quánh, không hề có lấy một vệt phản quang tự nhiên. Một vài nơi sóng lăn tăn va vào bờ đá, không có bọt trắng sủi lên. Chỉ có những đốm xám đục phồng lên rồi lại vỡ tan trong tiếng lách tách khô gắt, giống như dầu sôi trên kim loại nóng.có những đốm bọt li ti màu xám đục, vỡ ra trong tiếng lách tách như tiếng dầu sôi, trên kim loại nóng.
Tôi cúi xuống, nhặt một mảnh bê tông bất kì đang nằm vương vãi trên nền cát lẫn sỏi.
Ném.
…
Không có tiếng “tõm”.
Chỉ là một âm thanh xèo xèo ngắn ngủi, rồi khối vật liệu dày cả gang tay bị ăn mòn với tốc độ mắt có thể quan sát được.
Không bè, không thuyền, hay bất kì thứ gì có thể nổi hơn chục giây, tôi hiện tại có thể cam đoan điều đó.
Nếu trượt chân xuống… e rằng kết cục còn thảm hơn cả mảnh bê tông vừa rồi.
“Thế này... đường thủy là bất khả thi.”
Dù chỉ là suy đoán, nhưng vào thời điểm hiện tượng dị thường bùng phát, con đường biển hẳn đã bị cô lập giống hệt lúc này. Không có một phương tiện nào có thể di chuyển trên mặt biển.
Như vậy, chỉ còn hai phương án khả dĩ để tổ chức và chính phủ dễ dàng bảo toàn lực lượng, đồng thời sơ tán dân thường, đó là đường ngầm, đất liền và hàng không.
Nhưng…
Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám đặc.
Tầng mây dày và thấp một cách bất thường, không khí nặng nề, tầm nhìn thì bị bóp nghẹt bởi màn sương lơ lửng. Trong điều kiện môi trường như vậy, việc điều động trực thăng hay máy bay vận tải chẳng khác nào cố chấp hi sinh binh lực một cách vô ích. Chưa kể, nếu tồn tại các “đối tượng” liên quan tới hiện tượng này, bầu trời sẽ chẳng khác nào nấm mồ tập thể.
Đường ngầm cũng chẳng khá hơn là bao, hoặc thậm chí tệ hơn.
Không gian kín, quá ngột ngạt, gây khó khăn trong việc điều chỉnh đội hình và di chuyển. Một khi bị phong tỏa hoặc sụp lún, toàn bộ lực lượng sẽ mắc kẹt như chuột trong bẫy.
Với việc thiếu thốn thông tin trầm trọng, họ hiển nhiên sẽ không ngu ngốc tới mức độ vậy.
Chỉ còn lại một lựa chọn hợp lý: Đường bộ.
Các tuyến quốc lộ và các trục giao thông chính đều nối trực tiếp thành phố với các khu vực lân cận. Dù rủi ro là có, nhưng ít nhất vẫn có đủ khả năng thiết lập phòng tuyến để phản ứng nếu có biến cố xảy đến.
Nếu có bất kì thực thể dị thường nào,,…
Tôi chậm rãi quay đầu hướng vào đất liền.
Dưới ánh sớm tà, thành phố ấy như được tô điểm thêm bởi màu đỏ rực rỡ, tàn tích của các tòa nhà đổ nát khắp xung quanh lờ mờ hiện ra phía sau lớp sương dày đặc.
Không thể tìm thấy bất cứ thứ gì còn sống trên bãi chiến trường.
Hẳn đã có một cuộc chiến rất khủng khiếp tại đây.
Dựa vào tình trạng hiên tại, có vẻ thành phố đã bị bỏ lại được một khoảng thời gian rồi.
Các khách sạn ven biển, những chung cư cao tầng, tất cả nay đã trở thành những khối tàn tích cũ kỹ nghiêng ngả như những bộ xương thuộc về những sinh vật khổng lồ chưa hề được từng được biết tới. Một vài tầng trên cùng dưới bao năng mưa đã không thể chịu nổi, để lộ lõi thép rỉ sét. Cửa kính vỡ nát, các ban công treo lơ lửng những mảng sắt cong queo.
Sự yên tĩnh thật dễ khiến con người ta phải sợ hãi bủn rủn chân tay. Mặt trời chầm chậm vươn lên bên kia mặt biển, để lại một đường thẳng ánh sáng đỏ rực.
Bị ánh đỏ chiếu lên, màn đêm phải khiêm nhường nhường chỗ, một con đường cát nối thẳng lên bờ đá tắm chợt lộ diện.
… chắc hẳn chúng sẽ tấn công vào những nơi con mồi tập trung đông đức nhất, khả năng cao chúng đã đuổi theo đoàn người sống sót li tán tới cơ quan đầu não của tổ chức.
…
Thế giới này vốn dĩ đã luôn như vậy, một thực tại chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: hỗn loạn.
Tổ chức-Không, nhân loại thì đúng hơn, luôn cố tỏ ra mình cứng cỏi, coi việc kiểm soát mọi thứ dễ như trở bàn tay. Nhưng thực tế họ quá sợ hãi, sợ phải đối mặt với những thứ vượt quá tầm khả năng của bản thân.
Ở đây, “sự bình thường” đã không còn là lẽ đương nhiên, mà là một loại vũ khí vô hình, một phạm trù khái niệm sinh tồn được dựng lên như thành lũy nhằm chống lại những thảm họa mà con người chưa từng biết tới.
Những kẻ sùng đạo vẫn ngày đêm tôn thờ các vị thần như biểu tượng của sự hoàn hảo tuyệt đối. Họ ca hát trong những thánh đường sáng đèn, say sưa trong những giai thoại cũ kĩ, bám víu vào những trang kinh sách ca ngợi về lòng nhân ái và món quà sự sống mà đấng tối cao được cho là đã dành tặng cho nhân gian.
Tất nhiên, mỗi người đều có quyền giữ lấy đức tin riêng mình.
Chỉ là… riêng trong thâm tâm của những kẻ đã quá rõ sự thật, điều đó thật ngu xuẩn làm sao.
Thứ họ định nghĩa như “phước lành” kia thực chất chỉ là một thứ phế phẩm đầy lỗi.
Một giao điểm không hoàn chỉnh, được chắp vá cẩu thả bởi vô số mảnh ghép thực tại và quy luật khác nhau.
Thần linh, ác quỷ, người ngoài hành tinh, quái vật…
Những thứ tưởng chừng viển vông trong các truyền thuyết, chuyện ma kinh dị dọa nạt trẻ nhỏ lúc nửa đêm, lại không chỉ thực sự tồn tại, mà đôi khi còn là những tai họa có thể ập tới bất cứ lúc nào.
Bởi vậy, việc một thành phố lớn như Vũng Tàu thất thủ tuy bất ngờ, nhưng tuyệt nhiên không khó xảy ra.
Tôi ngước lên cao, nỗi bất an trong lòng cũng đồng thời dịu đi phần nào.
Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh tan hoang hiện giờ, sắc xanh trong trẻo đã nhuốm trọn cả bầu trời. Những đám mây đen dần qua đi, vơi bớt theo từng lớp sương bụi mịt mù để nhường chỗ cho một bầu không khí quang đãng
Đường sá phía trước có tệ đến đâu, chỉ cần có ánh sáng để không bị khuất tầm nhìn, chúng tôi hoàn toàn có thể di chuyển tự do mà không sợ bị lũ dị thể ( nếu có) kia tiếp cận được.
Mục tiêu là Hà Nội. Tới được đó, dựa vào tình hình sau đó rồi sẽ tính tiếp.
“Đi thôi, Airis. Chúng ta sẽ tới Hà Nội.”
Một khoảng lặng thoáng qua, không hề có một lời hồi âm đáp lại.
“Airis?”
“… Tớ chịu hết nổi gòi~”
“?”
Tôi quay ngoắt lại về đằng sau.
Cách đó không xa, cô “Công Chúa” đang nằm bệt trên bãi cát như một sinh vật mới bị sóng đánh dạt bờ. Hai vai xõng xoài, đầu tóc bê bết và bộ váy vốn đã nhăn nhúm giờ còn lấm lem giữa cát mịn và những mảnh sỏi vụn lởm chởm.
Gương mặt cô phơi ra dưới ánh giờ vàng, hiện rõ vẻ uể oải, chẳng buồn giữ kẽ.
“Tớ mệt lắm~” Cô hít sâu, và sau đó thở ra một hơi thật dài.
“Mà cậu cũng mù tịt về đường đi chẳng phải sao? Chúng ta nào đã tới Vũng Tàu bao giờ…?”
“…”
Tôi muốn phản bác, nhưng lời nói lại cứ ứ nghẹn trong cổ họng, mãi chẳng thể cất lên.
Bởi cô ấy nói đúng, có sai đâu.
“Chuẩn cơm mẹ nấu rồi ha?” Airis nghiêng đầu nhìn tôi với đôi mắt hơi chút đờ đẫn, nhưng khóe môi đã chờ sẵn khoảnh khắc này, lập tức cong lên đầy ranh mãnh.
“Với cả, dựa vào tình hình lúc này, cậu đâu thể vác theo cô thiếu nữ mong manh bại liệt này rong ruổi khắp thành phố không?”
“Chưa kể nếu có bắt gặp với bất kì thực thể nào, cậu sẽ phải vừa xử lí vừa trông chừng tớ đó. Đâu biết chừng tớ sẽ sập nguồn vào lúc căng thẳng nhất không hay~”
“Ý tưởng?”
Như thể đã chờ sẵn, đôi đồng tử như hồng ngọc lập tức sáng lên.
“Sao ta không sử dụn-”
“Không.”
Tôi dứt khoát cắt ngang, thừa hiểu ý định xấu xa của cô nàng.
Airis giật mình. Biểu cảm trên gương mặt cô bỗng trượt dài, để lộ một thoáng ngỡ ngàng.
Nhưng không mất quá lâu để cô trấn tĩnh lại bản thân.
“C-Có thể nhìn thấu được sai sót trong kế hoạch của tớ… Quả đúng là người cộng sự đáng tin cậy mà…”
“Đừng nịnh.”
“C-Chờ đã, chưa xong. Đấy mới là kế hoạch A thôi! Còn kế hoạch B nữa, đó l-”
“Không.”
“C-Chờ đã… Tớ chưa nói xong mà!?”
“Tuyệt đối không.” Tôi khẽ thở dài đầy ngán ngẩm. “Và tôi biết cậu định nói gì. Bởi mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, cậu cũng lảm nhảm về nó suốt. Chưa kể, tôi cá chắc cậu chỉ đang giả nai. Cả hai kế đều giống hệt nhau cả.”
Bị dồn vào đường cùng, Airis chuyển sang nước đi cuối cùng: Ăn vạ.
Cô úp mặt xuống cát không chút do dự, hai vai không ngừng run rẩy. Giọng la lắp bắp một cách cường điệu hóa, lúc rõ lúc không.
“Đừng tỏ ra cứng ngắc thế chứ! …1E là đồ xấu tính mà… Thật uổng công, tớ đã luôn quan tâm tới cậu!”
“…”
Tôi đứng lặng, không mảy may ngó ngàng. Thấy chiêu trò không hiệu quả, Airis bắt đầu cau mày, sự bất mãn hiện rõ trong ánh mắt cô.
“Suy nghĩ kĩ đi, 1E! Lần này là cần thiết thật đó!”
“Sao chúng ta phải mạo hiểm đi một chặng đường chẳng rõ hiểm nguy thế nào? Không có đã đành, nhưng giờ trong tay tiện có sẵn “Hộp Đen”, thì hãy sử dụng nó để dịch chuyển tới trụ sở luôn đi!”
Lại cái điệu bộ làm biếng đấy.
Nhưng lần này, cô ấy nói có lí.
“Hộp Đen.” thực sự sẽ giúp cả hai rút ngắn thời gian di chuyển đi rất nhiều.
Đây là một món đồ hoạt động như vật trung gian lưu chuyển vùng tối, nơi ánh sáng không bao giờ có thể chạm tới. Nói cách khác, nó tựa như một mã cheat ẩn trong trò chơi, chỉ có điều đây là thế giới thật.
Chủ nhân của nó, không ai khác chính là “Kẻ Gác Cổng” – 6E, người tiền bối đối với tôi trong cả hệ thống cấp bậc “Kẻ Phán Xét” lẫn kinh nghiệm làm việc trong tổ chức.
Chiếc hộp này có thể coi như một nhánh nhỏ trong năng lực của chị ấy. Tựa như một bộ khuếch đại và lưu trữ điểm neo giữa các không gian, cho phép người sử dụng tới bất kì nơi nào mà họ muốn.
Nhưng dĩ nhiên, bởi đây là một sức mạnh vay mượn, nên đi kèm với vài ràng buộc rõ ràng, cũng chính là điều khiến tôi lưỡng lự nhất lúc này.
Nếu muốn sủ dụng, cần phải đạt được hai thứ sau.
Điều kiện đầu tiên và tất yếu, đó là phải sao lưu điểm dịch chuyển từ trước. Không thể tùy tiện nhảy tới bất cứ đâu. Nó chỉ có thể đóng vai trò là một điểm bật nhảy giúp người sử dụng trở về điểm đã được đặt làm neo.
Điều kiện thứ hai, đó là thời gian cách nhau giữa các lần dịch chuyển không được dưới 24 tiếng.
Bởi thế, sẽ sinh ra một nhược điểm chí mạng, điển hình như….
“Rồi sau đó thì sao?”
“Hả?”
“Chỉ cần tới được đó là xong sao?”
“À thì…”
“Vị trí, nơi mà “Hộp Đen” đưa tới dù là trụ sở nhưng lại là trung tâm của khu vực quản thúc đặc biệt, nên không có gì đảm bảo nơi ấy thực sự an toàn cả.”
Tôi lập tức đưa tay, chỉ về phía thành phố phía xa, nơi đã không khác gì một bãi chiến trường tan hoang.
“Nếu giả như chị ấy hay các thành viên khác “rảnh tay” như cậu nghĩ… thì đã chẳng tới nỗi này.”
“…Tớ… thật sự không muốn… sẽ không kịp mất…” Cô lúng túng, đôi môi mấp máy liên hồi, nhưng rốt cuộc vẫn không thể ghép thành một câu hoàn chỉnh.
Cô ta… đúng là cố chấp…
Nhận thấy chuyện này sẽ chẳng đi về đâu, tôi hạ thấp giọng, cố lựa lời để thuyết phục cô thêm lần nữa.
“Nghe này. Tôi không có vũ khí. Và phải trông coi một một đứa tật nguyền thì rất phiền phức, do vậy việc đối đầu trực tiếp với kẻ thù là bất khả thi. Ngay khi tới nơi, thứ chờ đợi chúng ta, rất có thể là một đám săn mồi đang “há miệng chờ sung” đấy.”
“Vậy nên đừng làm quá lên. Chỉ là sập nguồn thôi. Mà cũng tốt, cậu đỡ nhiễu, tôi càng được nhờ. Được chứ?”
“...”
Nghe thấy giọng đáp lễ lạnh lẽo từ phía Ảiris, tôi chợt tự hỏi, liệu mình đã vô tình lỡ lời về cô ấy.
Cặp hồng ngọc thường xuyên mở to đầy rạng rỡ, lúc này bỗng nheo lại nhìn trời cao. Vẻ trầm ngâm ấy khiến tôi không khỏi thấy bất an trong lòng.
…Chết tiệt.
Do tôi đã lỡ gọi cô ta là một“đứa tật nguyền” sao?
Liệu Airis có đang để tâm tới điều đấy? Nếu là cô ấy, thông thường sẽ chẳng để ý lắm tới chuyện này.
Suy cho cùng, tôi cũng chỉ vì muốn tốt cho cả hai thôi mà. Ngoài đó ra, tôi không hề có suy nghĩ nào khác cả.
...
Airis chẳng nói chẳng rằng, nghiêng mặt sang hướng khác như muốn lảng tránh ánh nhìn của tôi. Tôi nghĩ thế... cho đến khi một nụ cười quen thuộc bỗng trở lại trên khóe môi ấy.
“Ây da, xin lỗi nha... Tớ thật tệ quá mà~” Cô lên tiếng, trở laị với dáng vẻ nhí nhảnh thường ngày.
“Dù sao, cậu cũng chỉ vì muốn tốt cho đôi ta, mà tớ lại hành xử như vậy, thật quá đáng ha?~”
…
Cảm giác bất an, bồn chồn vẫn day dứt trong lồng ngực và chưa hề dứt hẳn.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tại sao tôi lại cảm thấy… rùng mình cơ chứ…?
“Cho tớ xin lỗi… nhé~”
“…”
Nụ cười ấy gượng gạo và thiếu tự nhiên đến lạ, hoàn toàn không giống cô.
“Cậu thực sự ổn?”
“T-Tớ chỉ… hơi mệt thôi… Không sao đâu…!” Airis cuống cuồng nói chữa. “Quả thực, ban nãy cậu nói đúng. Tớ không nê-”
“Xin lỗi.”
Airis thoáng giật bắn vai, trố mắt nhìn sang tôi, rõ ràng không ngờ tôi lại cất tiếng nhận sai.
“1-1E mà biết xin lỗi ư!?” Chợt nhận ra, mình đã bất giác thốt những từ không phải phép, Airis ho một tiếng và trấn tĩnh lại bản thân. Vừa thốt ra câu đó, Airis lập tức nhận ra mình đã vô tình lỡ lời. Cô khẽ ho một tiếng, cố trấn tĩnh lại bản thân.
“Ấy! K-Không… Thực sự… Đây đâu phải lỗi cậu hay gì đâu…”
Nhận ra bản thân chính là đối tượng đang được để tâm, cô vội vã mở lời cho qua chuyện.
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Đây hoàn toàn là sai sót của tôi.”
“Chúng ta đang ở trong một tình huống sống còn. Mặc cho cậu có lảm nhảm tới đâu, tôi cũng không nên ngó lơ như vậy. Lời nói của tôi đã vô tình đụng chạm tới lòng tự ái của cậu, khiến việc hợp tác của cả hai càng trở nên khó khăn hơn.”
“Này… Cậu không nhân cơ hội để bới móc tớ đó chứ? … Sao hơn phân nửa lời nhận lỗi lại nghe giống văn mẫu mỉa mai tớ vậy…”
“Ý cậu là sao?” Tôi nghiêng đầu suy nghĩ, chẳng rõ lời cô nói có hàm ý gì đằng sau.
“T-Thôi bỏ đi…”
Airis không buồn giải thích thêm. Cô thở dài “Không có gì.” rồi tiếp tục quay trở lại với chủ đề còn dang dở.
“Tớ… không định khiến cậu lo lắng thêm nhưng…”
Thấy tôi đứng chăm chú lắng nghe, Airis chỉ biết lúng túng ngoảnh mặt lảng đi.
“Rất có thể, đây sẽ là lần cuối ta còn nói chuyện được với nhau như này.”
0 Bình luận