Tập 1 - Ngày Khải Huyền

Chương 4 - Giấc mơ của Công Chúa 2

Chương 4 - Giấc mơ của Công Chúa 2

Phía xa, tại nơi phế tích của thành phố vô danh vẫn còn đó, từng dải sương như bị một thế lực nào đó chủ ý khép chặt lại thành một tấm màn. Chúng uốn lượn và quấn lấy mặt đất như một cá thể có ý thức, chậm rãi dang rộng vô số chi mảnh siết chặt lấy toàn bộ không gian xung quanh. Len lỏi, bò men qua từng mảng tường bê tông, thứ sương tối như không thể thỏa cơn đói, nó cố gắng chui rúc vào từng ngóc ngách của thành phố như muốn lấp đầy từng khoảng trống một, không để bất kì thứ gì thoát được. Chỉ trong tích tắc, từ những góc nhà nhỏ nép mình trong hẻm tối cho đến những tòa cao ốc sừng sững giữa lòng đô thị, đều đã bị màn sương nuốt trọn.

Hẳn chúng là khởi nguồn của mọi thứ nhỉ? Vậy chẳng phải chỉ cần tiêu diệt hết, mọi chuyện sẽ kết thúc sao?

Một cơn bất an chợt xẹt ngang khiến toàn thân phản ứng còn trước cả khi ý thức kịp truyền tới não bộ, cơ thể theo bản năng vô thức lùi lại vài bước.

Tôi không dại gì mà lại gần chúng đâu.

Nói thì dễ, nhưng thực lòng, tôi còn chẳng dám rời mắt khỏi chúng, huống chi là nghĩ tới chuyện đối đầu. Đôi chân run lên liên hồi dưới sức nặng của một thứ áp lực vô hình, đó không đơn thuần chỉ là nỗi sợ thông thường, mà như một thứ bản năng nguyên thủy buộc con mồi phải cảm thấy e sợ khi nhận ra mình đã bị một con thú săn mồi để mắt tới. Cảm giác như chỉ cần một khắc lơ là thôi, một điều gì đó khủng khiếp sẽ lập tức xảy đến ngay.

Kiểu này thì đánh đấm thế nào cho lại!?

Không cần nhắc, tôi cũng hiểu rõ khoảng cách sức mạnh giữa tôi với các nhân sự trong tổ chức chứ. Thế nhưng chính sự cách biệt ấy lại luôn khiến tôi khó chịu hơn tất thảy điều gì.

Một khi không còn ai bảo vệ, kết thúc chính là điều tất yếu dành cho những kẻ như tôi.

Tựa như búp bê sứ được trưng bày trong tủ kính, trông thì rõ đẹp... Nhưng giá trị của chúng lại dường như chỉ dừng lại ở “đứng cho đẹp”, ngoài ra chẳng còn một ưu điểm nào khác để tận dụng.

Thật đẹp và thuần khiết làm sao, nhưng cũng thật mong manh và yếu đuối. Chỉ cần một lực tác động hơi mạnh xíu thôi, cũng đủ để gây sứt mẻ… hoặc thậm chí là vỡ nát.

Vô dụng hay hữu dụng? Vấn đề đấy hoàn toàn phụ thuộc vào bản chất và số lượng của thứ ta đang và sẽ có.

Thực tế đã trả lời câu hỏi đó từ rất lâu rồi.

Chẳng hạn như kim cương hay đá quý, có thể đem lại nguồn kinh tế cao và sức hấp dẫn thời trang vì sự hiếm có của chúng. Nếu giả sử, sự thật được “viết lại”, số lượng nhiều đến mức có thể nhặt đầy tay như sỏi đá ven đường, thì liệu còn ai sẵn sàng đánh đổi máu và mạng sống để giành lấy những món báu vật ấy? Thật vậy, những bi kịch như “Kim cương máu” đã không xảy ra.

Và cuộc chắp vá “chúng tôi” đã chẳng đáng để mà kể lại.

Chúng tôi được tạo ra chỉ để phục vụ cho nhu cầu của “Mẹ”, không phải để “sống”. Không có tiếng nói và lại càng không có quyền từ chối những yêu cầu của Người, hay tiếng nói sánh ngang với các nhân sự khác trong hàng ngũ tổ chức.

Trong hàng thập kỉ qua, số lượng các Scanner thiệt mạng đã nhiều đến không thể đếm xuể. Chúng tôi được tạo ra, vốn chỉ có thể đảm nhận tốt việc thu thập và xử lý thông tin hoặc chí ít là duy trì liên lạc với các đơn vị cơ quan đầu não với nhau, hoàn toàn không có khả năng chiến đấu.

Theo quy định, các Scanner không được phép tham gia các nhiệm vụ đơn lẻ, nếu buộc phải bước ra tiền tuyến, thì cần phải có một người thuộc phân lớp Guard trở lên đồng hành cùng, hoặc một cá nhân có đủ khả năng chiến đấu để tùy cơ xử lí trong một vài tình huống nhất định, để nếu phát sinh bất kì trục trặc hay lỗ hổng trong kế hoạch thực hiện, nhiệm vụ bắt buộc phaỉ được hoàn thành… kể cả có phải hy sinh chính Scanner đồng hành, thì điều ddó cũng sẽ được cho phép nếu cần thiết.

Với những người có kĩ năng vượt trội, thì lũ xúc tu này cũng không hẳn là một mối đe dọa đáng để tâm tới, nhưng đối với “chúng tôi”, lại chính là cả một vấn đề. Đây hiển nhiên là một cuộc chiến không hề cân sức và nếu buộc phải đối mặt trực tiếp, tôi không bao giờ có thể giành chiến thắng hoặc bết bát lắm chỉ có thể tháo chạy là cùng.

À thì… tuy nghe có vẻ hơi hèn, đặc biệt là với tư cách một thành viên lâu năm trong cái tổ chức tàn ác này, nhưng đó lại là sự thật và tôi cũng chẳng có ý định tô hồng nó lên làm gì. Nếu đã có việc vốn dĩ mình đã không thể giỏi, vậy thì sao không thẳng thắn mà giao phó hết cho những người đồng đội đáng tin cậy hơn?

Dù sao tất c-

Cạch!

“Ai đó!?”

Những tiếng động lạ bất chợt chen ngang dòng suy nghĩ, ngay lập tức kéo tôi trở lại với thực tại lúc này. Tôi ngay lập tức hét lớn và đảo mắt nhìn quanh.

Ban nãy, rõ ràng có tiếng động? Có ai khác ngoài tôi đang ở đây sao?

Cạch! Cạch!

Không chỉ có một, mà rất nhiều là đằng khác. Tuy hơi đứt quãng nhưng âm thanh vẫn theo một trật tự cụ thể, tôi có thể nghe rõ mồn một những tiếng di chuyển xào xạt, như thể có thứ gì đó đang từng chút một cố ý thu hẹp khoảng cách từng chút một, ép sát lấy vị trí của tôi.

…Khó rồi đây. Tôi chẳng có gì để “chơi” cả.

Càng đáng sợ hơn khi đi kèm với chúng là những chuyển động mơ hồ, lấm tấm bụi cát, lẩn khuất trong lớp sương mù mịt. Chúng không hiện rõ hình dạng nhưng lại liên tục lọt vào khóe mắt như đang cố tình trêu đùa với nỗi sợ đang dâng lên trong lồng ngực nhỏ bé này.

Tôi căng tròn đôi mắt, buộc bản thân phải quan sát kỹ hơn để nắm rõ tình thế lúc này.

Toàn thân cứng đờ như bị đông cứng tại chỗ, trong khi nhịp tim thì liên tục tăng lên bởi sự căng thẳng đang dồn nén.

Tôi cố gắng điều hòa hơi thở, không dám hít quá sâu, sợ rằng chỉ một cử động dư thừa cũng sẽ trở thành tín hiệu làm kinh động tới “thứ đó” chú ý tới mình.

Thế nhưng, trớ trêu thay, nhiệt độ xung quanh lại đột ngột giảm mạnh theo cấp số nhân, từng thớ hơi lạnh buốt giá len lỏi, chạy dọc theo sống mũi vốn đã cay rát, tràn thẳng vào tận mang phổi, quá đủ để qua đó khiến nhịp thở mà nặng nề dần, rối loạn đến mức bản thân thật khó kiểm soát.

Hàng mày tôi khẽ chùng xuống khi ánh mắt từ từ rà soát khoảng không phía trước, không dám có một động tác liều lĩnh.

“Còn nữa sao...?”

Tựa như được dệt nên từ chính bóng tối bên trong không gian dị thường phía sau cánh cửa, từng dòng khí mềm mại như chất lỏng, chậm rãi hiện hình.

Ngay lúc tôi còn tưởng mình sẽ có một màn đấu boss một chiều, chẳng hề cần sức, thì một sự điều kì lạ đã xảy ra.

Không hề có một sát ý hay kể cả một chút thái độ thù địch nào toát ra từ những chiếc xúc tu ấy. Chúng trôi nổi tại đó, chẳng hề mang dáng vẻ đe dọa dạo đầu, và cũng chẳng hề có ý định áp sát, mà chỉ đơn thuần là lặng lẽ quan sát. Kỳ lạ thay, tôi lại có cảm giác như có ai đó đang mượn ánh nhìn của chúng để theo dõi nhất cử nhất động của tôi vậy.

Chúng... không làm gì tôi?

Sự tò mò bất ngờ trỗi dậy, áp đảo hoàn toàn nỗi sợ đã xâm chiếm nãy giờ. Tôi thậm chí còn chưa kịp suy nghĩ cho thấu đáo thì cánh tay đã vô thức nhấc lên, đưa ngang tầm mắt từ lúc nào chẳng hay.

Ngay khi đầu ngón tay chỉ còn cách mũi nhọn, thứ tôi cho là đầu của những sinh vật này chưa đến nửa gang, thì chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, toàn bộ xúc tu đột nhiên đồng loạt giật mạnh, quay ngoắt lại về đằng sau, toàn thân gồng mình căng cứng cho thấy sự cảnh giác cao độ, đồng loạt chĩa mũi về hướng đối diện như thể đã cảm nhận thấy một điều gì đó.

“C-Cái gì thế?”

Tôi giật mình, chết lặng trước thái độ bất ngờ của chúng. Nhưng rồi sống lưng bỗng lạnh toát và sự cảnh giác cũng được đẩy lên cao vì cũng nhận thấy một sự hiện diện khác ngoài “chúng tôi” từ phía xa. Theo phản xạ, tôi vội lùi nửa bước, đôi mắt không rời khỏi đám xúc tu đang co rúm lại, toàn bộ sự chú ý của chúng đều đã dồn hết về khoảng không tối mịt phía xa, nơi không một tia sáng nào lọt qua.

…Chúng đang run rẩy?

Khoan đã, đám “giun” này mà cũng biết sợ á!? Rốt cuộc, thứ gì có thể khiến chúng hoảng loạn!?

Tôi nên làm gì bây giờ? Bỏ chạy ư? Liệu đó có phải là phương án khả dĩ nhất không!?

Tôi vội đảo mắt tìm lối thoát, nhưng dĩ nhiên, làm sao mà tôi có thể chạy được khỏi nơi quái quỷ này được. Dẫu có hướng ánh mắt về đâu thì thứ đập vào mắt đầu tiên lại là những bức tường khí đen chồng chéo, đan xen lớp lớp như một chiếc lồng chim khổng lồ.

Không cần suy nghĩ nhiều, tôi cũng biết chủ nhân của những bức tường đó là ai. Bởi thứ duy nhất có mối liên kết rõ ràng nhất… chính là cái đám bùi nhùi đang run rẩy trước mặt tôi.

Nhìn lại thêm một vòng nữa, rồi chỉ nhận lại một màu đen kịt không lối thoát, tôi không nhịn được mà thở dài đầy ngán ngẩm. Xem ra, câu “Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia!” chính là thông điệp mà chúng đang cố truyền đạt. Và nếu tôi thật sự muốn thoát khỏi đây, thì trước hết cũng phải bước qua xác chúng trước đã.

Khó chịu quá đó!

Thú thật, chỉ riêng đám này thôi đã đủ để khiến tôi chật vật và khiếp vía lắm rồi. Huống chi bây giờ còn là một sự hiện diện nào đó, khiến bọn chúng co rúm lại như này.

So với thứ sắp lộ diện, tôi, không hơn không kém, hẳn sẽ là tép riu!

Nên bây giờ, bộ não thiên tài của tôi đã vận hành hết công suất và gần như ngay lập tức nảy số,  đưa ra hai lựa chọn có vẻ “khả quan” nhất vào thời điểm này.

Một là chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, liều mạng tự mở đường máu để trốn thoát… À thì nghe cũng oanh liệt đấy, nhưng khả năng thành công chắc còn thấp hơn cả trúng xổ số, nhất là khi tôi hoàn toàn mù tịt về khái niệm “đánh đấm” là gì. Hai là cứ ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ, ung dung tự tại chờ xem liệu có biến số bất ngờ nào xảy ra hay không. Nếu là tốt, thì coi như được các đồng nghiệp lâu năm trên cao phù hộ. Còn nếu là xấu… thì thôi, đành chấp nhận số mình xui tới tận mạng, dù rõ ràng tôi ăn ở hiền lành từ trước giờ.

Vậy nên, nghĩ tới nghĩ lui chi cho mệt đầu.

Tôi không có ý định bỏ mạng vô ích tại đây, nên quyết định xin phép… không để thân thể ngọc ngà này thành tổ ong làm gì. Thà rằng, không hành động liều lĩnh, tôi vẫn có thể kéo dài thời gian sống thêm được chút nào hay chút đó và biết đâu đấy, cậu ấy sẽ kịp thời xuất hiện chăng?

Điều duy nhất tôi có thể làm lúc này, suy cho cùng, là chờ đợi người cộng sự của mình đến giải vây, đồng thời cầu mong thứ đang ẩn náu sau lớp sương đen kia sẽ không phải thứ gì quá kinh khủng là được.

Tôi âm thầm chắp tay trong lòng, thành tâm cầu nguyện, mong rằng bản thân đã đã tích đủ phúc đức để đổi lấy một cơ may.

Làm ơn… Dù tôi chẳng phải là một tín đồ của tôn giáo nào, nhưng làm ơn đấy, xin hãy là một cá thể dị thường nào đó hiền lành chút. Hoặc tốt hơn nữa, dễ thương như bé “SC – 371” thì không còn gì phải bàn cãi, tôi nguyện ôm lấy bằng cả hai tay.

Cộp! Cộp!

?

Cộp! Cộp!

Lại nữa! Chắc chắn không thể nhầm được! Tôi rõ ràng vừa nghe thấy một thứ âm thanh nào đó vọng lại từ xa.

Tiếng động chậm rãi, mỗi lúc một rõ ràng hơn, đủ để khẳng định rằng “thứ đó” đang ở rất gần. Không biết có phải do tôi sợ quá hóa rồ, bởi cả tiết tấu lẫn âm sắc nghe qua đều quá quen thuộc.

Nếu buộc phải miêu tả một cách chính xác nhất, thì nó tựa như cảm giác của một vật rắn, không quá nặng nện xuống nền đất cứng vậy.

“Đằng trước ư?”

Lời nói vừa thoáng qua, còn chưa kịp trọn vẹn thì “thứ đó” cuối cùng cũng chịu lộ diện.  Lấp ló giữa khoảng trống đen mờ không xa, nơi sương khí vẫn cuộn lên từng đợt nặng nề như sóng nước, một luồng chuyển động dần tách biệt khỏi bóng tối, chậm rãi tiến lại gần “chúng tôi”.

Một bóng đen hoàn toà–

Không, không đúng!

Khi khoảng cách dần được thu hẹp, vào ngay tại thời điểm khi tất cả đều đã mặt đối mặt, sự cảnh giác mà tôi luôn đề cao, không những không tan biến mà đã trộn lẫn cùng với rối bời mới ngay tức thì xuất hiện trong tâm trí tôi

Hình dáng kia thay đổi theo từng nhịp tiến gần, lúc thì méo mó không rõ hình thù, lúc lại rõ nét đến ngỡ ngàng: Một thân hình cao và mảnh mai dần hiện ra, cùng với đó là các chi dài, cân đối một cách kì lạ. Nó di chuyển thẳng lưng bằng hai chi dưới, từng bước đều và trông vô cùng chắc chắn, trong khi hai chi trên khép sát trước ngực, hệt như đang ôm hay che lấy một vật nào đó. Tổng thể, các các đặc điểm trên đều cứ như thuộc về… 

Chờ … Sao giống như…

...

Ể!? Đ-Đó là một người!? 

Vì quá đỗi bất ngờ, não tôi như bị ai đó ngắt nguồn trong giây lát, miệng mấp máy liên hồi, không ngừng cất lên những tiếng lắp bắp khó nghe. 

Những dòng suy nghĩ hỗn loạn không ngừng đè lên nhau. Đôi tay theo phản xạ siết chặt lấy lồng ngực, còn khóe môi thì vô thức cong lên, dần tạo thành nụ cười phấn khích quá đà.

Kể cả trong cái tình hình mà mạng sống của tôi đang ngàn cân treo sợi tóc như này, hàng loạt câu thoại tự động lóe lên trong đầu tôi và như một thói quen khó sửa, tôi lại nhận ra bản thân dường như đang tận hưởng chuyện này tới mức nào.

Trời ơi, từ dáng vóc lẫn cả khí chất đều vượt xa những gì tôi có thể tưởng tượng!

Liệu cô ấy có phải một mỹ nữ ngoại quốc!?

Một chiếc váy dài phong cách Victoria, sắc đen tuyền như mực đổ lề giấy buông phủ xuống chạm đất, rồi lại khẽ lay động theo từng nhịp chân nặng trĩu. Tấm khăn voan mỏng phủ kín gần như toàn bộ dung nhan, chỉ chừa lại mỗi đôi môi đào nhỏ nhắn, thứ điểm sắc duy nhất nổi bật trên làn da vốn đã trắng nhợt, tựa cánh hoa sưa độ đầu xuân sang. Vòng eo thon gọn được được ôm lấy và thắt gọn bằng các dải đen ren mảnh, buộc chéo đầy tinh tế, vừa đủ để tôn lên vóc người mảnh mai xen giữa tầng tầng lớp lớp vải vóc cầu kỳ

Trên nền khăn voan, vô số đường thêu chỉ bạc uốn lượn thành các kí hiệu hoa văn kì lạ nhưng cũng thật tinh xảo, như thể chúng đều là biểu tượng của một nền văn minh mà xã hội loài người chưa từng biết tới trước đây. Hai cánh tay được che phủ bởi đôi găng tay đồng sắc, khéo léo giấu mình và nằm trọn trong ống tay áo kéo dài, xòe nhẹ như cánh hoa hé nở giữa mùa. Từng lớp vải âm thầm đan xen, tạo nên những dải ruy băng nhỏ, thứ lại là điểm nhấn tổng thể, khiến từng chi tiết càng trở nên công phu hơn trên bộ trang phục ấy.

Dẫu cho dung mạo thật đã bị che khuất đi gần như hoàn toàn, nhưng trực giác lại mách bảo tôi rằng, thứ nhan sắc ẩn sâu dưới lớp khăn ấy chắc chắn không thể xem thường.

A… nguy rồi.

Tôi sắp phải lòng cô ấy mất!

Một sức hút khó tả khiến tôi không thể rời mắt dù chỉ một giây. Bởi đây là lần đầu tiên, tôi được dịp tận mắt chứng kiến một mỹ nhân mang phong thái Tây phương, chưa kể, con người ấy lại còn đang khoác trên mình một bộ y phục vừa khác lạ mà cũng vừa thần bí nữa, tựa như một nàng công chúa bước ra từ những câu chuyện cổ tích tôi từng nghe kể vậy. Cả khí chất lẫn từng chuyển động, dù chỉ là nhỏ nhất đều mang cảm giác quá khác biệt so với người thường, tất cả như đều tự vận hành theo ý chí riêng, tự chuyển mình để hòa làm một với khung cảnh u ám và ma mị đang bao trùm lấy nơi đây.

Heh… Chắc chắn không riêng gì tôi cảm thấy như vậy, mà thậm chí đến cả một kẻ lạnh lùng như cậu ấy cũng sẽ không thể hoàn toàn dửng dưng được

Chắc tên đấy sẽ phải rung động đến mức thốt lên rằng tất cả mọi thứ đều quá—

…trùng hợp…?

…Khoan  đã.

Tôi bắt đầu lùi lại, đẩy cao cảnh giác.

Một người phụ nữ xinh đẹp và huyền bí… xuất hiện trong trang phục sang trọng và bí ẩn chẳng kém gì… đã vậy lại còn đúng thời điểm cao trào nữa chứ…

Quả thực, một kịch bản quá quen thuộc.

Những trải nghiệm không mấy dễ chịu trong trước đây chợt ùa về, khiến tôi không thể gạt bỏ nổi cảm giác bất an đang len lỏi trong lồng ngực. Dường như phía sau hành động kì lạ của đám xúc tu kia, tôi có thể nhận thấy rõ một sự e ngại thậm chí là dè chừng, cố gắng né tránh một điều gì đó.

Chúng thực sự đã thấy gì?

“Kí ức chính là thứ níu giữ sự tồn tại của quá khứ thời khắc ấy…”

“Ơ?”

Như để phá tan sự im lặng giữa chúng tôi, cô ta cuối cùng đã cất tiếng nói đầu tiên.

Chất giọng dường như không hề tương xứng với hình thể trưởng thành ấy, nó mềm mại, trong trẻo đến lạ, như thuộc về một thiếu nữ thì đúng hơn. Nếu phải phân tích sâu hơn dựa trên cảm quan, thì tôi sẽ kết luận là khoảng tầm giữa tuổi sinh viên và học sinh cấp hai. Và dù rằng khoảng cách của cả hai khá gần, nhưng giọng cô lại rất nhỏ, như chỉ cần một khắc lơ đãng, tôi sẽ tưởng rằng mình nghe nhầm không.

Thế nhưng, đó lại chính là điều khiến tôi đề phòng hơn bao giờ hết.

Bởi tôi có cảm giác rằng, mình đã từng nghe thấy giọng nói này ở đâu đó rồi nhưng lại không thể nhớ rõ hơn.

Về độ chắc chắn thì trước đây, tôi chưa bao giờ gặp một cô gái như vậy cả. Có thể bản thân tôi là một đứa con gái cả ngày chỉ biết tới mùi máu tanh và thuốc khử trùng, nhưng xét cho cùng, tôi vẫn là một thành viên thuộc đội tiên phong thu thập thông tin nên trí nhớ có thể được coi là hàng đầu trong tổ chức. Những thông tin nhỏ nhất kể cả là mặt của tất cả những người mà bản thân từng gặp dù chỉ một lần thì tôi vẫn có thể nhớ được, nhưng dù vào lúc này, dù tôi đầu bút tai để nghĩ ra, chả có gì về cô gái này cả. Đầu tôi trống rỗng, không thể nhớ một tí nào luôn. Nên kết luận lại, tôi chưa gặp bao giờ nên thật không thể hiểu được là tôi có liên quan gì tới cô gái xa lạ này hay không mà sao lại có cảm giác này.

Hơn nữa cô ấy lại còn là người nước ngoài, có lẽ là người phương Tây. Rất khó để một nhân sự “bình thường” như tôi có cơ hội để gặp được một người như vậy. Có lẽ những người duy nhất mà “chúng tôi” từng gặp, là những người châu Á đồng khóa chương trình đào tạo, phát triển năng lực ngày đó chăng?

Hừm…

Tôi có thể suy đoán, người phụ nữ với trang phục lỗng lẫy này chính là ngọn nguồn của hiện tượng dị thường này chăng?

“Thế giới này...”

“Hả?”

“...chính là một câu chuyện tiếp nối, được viết lên liên tục, với vạn vật muôn hình muôn vẻ.” Giọng cô lại cất lên, nhưng lần này, nó lại trầm hơn trước rất nhiều.

Ngỡ ngàng trước sự thay đổi nhanh chóng, tôi theo bản năng lùi lại nửa bước. Nhưng kể cả vậy, cô ta dường như không có ý định dừng lại, khoảng cách giữa chúng tôi tiếp tục bị thu hẹp.

Tiếng gót giày nặng trĩu vang lên từng nhịp một, kéo theo sau là những lời lẩm bẩm rời rạc không ngừng thốt ra. Đôi vai nhỏ nhắn trước mắt bất ngờ rũ nhẹ xuống, dáng đi bắt đầu đôi phần chao đảo, nghiêng nhẹ về phía trước, không thể giữ được vẻ trang trọng ban đầu. Gần giống như cô đang gượng ép bản thân bước tiếp, dẫu cho cơ thể không cho phép.

“Những ngày bình dị như này là tuyệt nhất phải không? Ta rất thích nó, thật sự rất thích… Nhưng dường như, kết thúc là thứ khó tránh khỏi, có thể được coi là một sự tồn tại, nhưng cũng chẳng hề tồn tại.”

“Cô muốn ám chỉ tới điề-?”

Câu hỏi chưa kịp cất hết thì đột nhiên, một cơn đau đầu đột ngột ập tới. Cơ thể như mất hết sức lực, hai chân mềm nhũn và tôi gục xuống tại chỗ, như thể toàn bộ năng lượng trong người đều đã bị rút cạn trong thoáng chốc.

“Urgh! Đ-Đau quá!”

Tôi gượng dậy, nhưng đầu gối lại khuỵu xuống thêm lần nữa. Bàn tay tê cóng không còn chút cảm giác, run rẩy chống xuống nền đất lạnh lẽo. Hơi thở trở nên nặng nề cùng với đó, nhịp tim tăng cao, mỗi lúc dồn dập hơn, lồng ngực quặn thắt như bị ai đó dùng búa nện thẳng vào.

Đôi tai không thể không thể cảm nhận rõ thanh âm xung quanh, tất cả như bị kéo ra xa dần, chỉ còn tiếng gió lạnh rít qua tấm màn mờ đục, hòa lẫn với tiếng bước chân của người phụ nữ kia, chậm rãi tới gần. Đôi giày cao gót đen khẽ ánh lên ánh sáng yếu ớt chẳng rõ đến từ đâu.

“Cô… là ai…!?” Tôi cau mày, cố ép bản thân lên tiếng, hối thúc đối phương phải đưa ra một câu trả lời thích đáng.

“…”

Không có một lời hồi đáp.

Những gì còn sót lại sau câu hỏi ấy chỉ là sự im lặng và nỗi bất an của bản thân trào dâng, hòa lẫn cùng hơi lạnh cay rát không gian xung quanh.

“Urgh!”

Bị cơn đau đầu tiếp tục hành hạ, tôi ôm chặt đầu, dồn hết sức lực tại hai cánh tay thêm lần nữa.

Mệt quá… Phải chăng đây là kết thúc của tôi?

Trong phút chốc, mắt tôi đã không thể theo kịp chuyện gì đang diễn ra, những hình ảnh trước mặt liên tiếp chồng chéo lên nhau, tạo thành những mảng sáng tối không rõ ràng. Khuôn mặt của người phụ nữ đứng trước chỉ còn lại một đường nét nhạt nhòa, nhưng sau lưng cô ta… lại có gì đó không đúng, đó là một thứ gì đó tách biệt hoàn toàn với thế giới dưới góc nhìn của bản thân tôi lúc này.

Lúc đầu tôi tưởng mình nhìn nhầm vì hoa mắt. Không chỉ một cái bóng dài, mà hai, rồi tới ba… có thứ gì đó đang chuyển động tại đó.

Sương mờ dần qua đi, cũng là lúc tầm nhìn ổn định trở lại. Nhưng vào chính khoảnh khắc ấy, tôi mới nhận ra tất cả không phải là ảo giác do chính mình dựng lên.

C-Chúng đang...!?

Ngay sau bóng lưng người phụ nữ, hay đúng hơn, xuyên lẫn trong chính thân thể cô, những chiếc xúc tu đang chậm rãi vươn ra ngoài. Chúng phập phồng theo từng nhịp riêng và siết chặt lấy người phụ nữa tội nghiệp ấy. Làn da cô khẽ co giật, kèm theo âm thanh răng rắc nặng nề vang lên liên hồi, như thể từng thớ thịt đang bị thắt lại đến cực hạn.

Lớp voan xếp tầng vốn mềm mại và tinh xảo, giờ chỉ còn là một mớ vụn vải xơ xác quấn quanh người. Bề mặt váy đã bị xé toạc thành từng dải dài, ngoằn ngoèo thô bạo, để lộ ra bên dưới lớp vải mỏng manh ấy là khoảng da tái nhợt đang bị ép sát bởi những mũi ghim nhọn hoắc, cắm sâu vào cơ thể như những chiếc kim khâu ngoại cỡ, ghim chặt cô tại chỗ.

Một xúc tu trườn qua vai áo, một chiếc khác chọc ngang sát cổ, những chiếc còn lại quấn quanh eo và hông, luồn sâu vào từng nếp váy. Mỗi lần, chúng giật mạnh, từng mảng vải lại bị kéo bật ra, khiến bộ trang phục từng trang nhã nay lại rách tả tơi thành một mớ hỗn độn rách nát, không đáng để mắt.

Thân thể không còn đủ sức để gánh chịu thứ áp lực kinh khủng ấy, từng chút một chao đảo và rồi mất đi sự thăng bằng ban đầu. Các khớp tay chân không ngừng run rẩy dưới lực kéo mạnh mẽ của những sinh vật này, những cơn co giật yếu ớt kéo dài trong chốc lát rồi lịm hẳn, như thể cơ thể đã buông xuôi khả năng đáp trả vốn có. Trên làn da trắng nhạt, những vệt đỏ thẫm loang lổ hòa quyện cùng sắc khí u ám đã sinh ra các xúc tu ấy, phủ lên thân thể đó là một thứ hỗn hợp màu đáng sợ.

Thế nhưng, bất chấp tất cả, cô vẫn giữ nguyên một vẻ bình thản đến lạ, ánh nhìn không ngừng hướng về tôi.

Thật khó để diễn tả một cách chính xác nét mặt hiện hữu phía sau tấm vải che kia.

Cô ấy đang chờ đợi điều gì ở tôi ư?

Không rõ là vì bị kìm giữ, hay bởi chính cô đã kiệt quệ đến mức chẳng còn sức để phản kháng. Thân thể ấy không hề giãy giụa trước đau đớn và đôi môi mím chặt không bật ra nổi lấy một tiếng rên đau hay cầu xin tha mạng. Người phụ nữ mặc nhiên để chúng nhấc bổng, dày vò bằng đủ các loại hình tra tấn thuần túy vào thể xác, và rồi lôi xềnh xệch trên mặt đất, như thể cô chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém.

Cô ấy đã làm gì để bị chúng đối xử như vậy chứ!?

Với cả, chuyện này… rốt cuộc là sao!?

Ban đầu, chúng còn tỏ ra khiếp sợ cô ấy cơ mà, vậy tại sao giờ mọi chuyện lại đảo chiều một cách vô lí thế này!?

Chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi không thể đứng im thêm.

Dù không thể nhìn thấy ánh mắt thật sự của cô phía sau tấm vải che ấy, tôi vẫn cảm nhận được nó, một ánh nhìn yếu ớt chứa mang theo một thứ cảm xúc mơ hồ nhưng dịu dàng đến lạ, xen kẽ giữa từng làn hơi thở nặng nề thoát khỏi đôi môi kia.

Tôi phải giúp cô ấy! Tôi phải… Tch… đau quá!

Bất chấp cơn đau đầu dai dẳng đang dày vò không ngừng, tôi vẫn cố gắng lê tới, sử dụng chính cái thân này như một vật tựa ma sát với mặt đất, đẩy bản thân về phía trước.

Tôi muốn cứu cô ấy bằng mọi giá.

Dĩ nhiên, tôi cố gắng tới vậy chẳng vì một lí do cụ thể nào cả. Chúng tôi thậm chí còn chẳng biết tên nhau, hoàn toàn chỉ là những kẻ xa lạ vô tình chạm mặt trong hoàn cảnh éo le này.

Thế nhưng, với tư cách là một thành viên của tổ chức, và là một người cộng sự của cậu ấy, dù cho có phải đánh đổi cả mạng này, tôi cũng quyết không để bản thân phải quay lưng lại với bất kì ai đang gặp nguy hiểm.

“Chỉ cần ta không quên...”

Hả?

“...Đây sẽ chính là điểm bắt đầu của tất cả mọi thứ. Là nơi ngòi bút khắc xuống để một câu chuyện mới được viết tiếp, một khởi đầu được vây quanh, và một kết thúc được được trân trọng.”

Vào giờ nào rồi mà cô còn nói những lời khó hiểu như thế chứ…!?

Ôi không…

Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ. Trước khi hoàn toàn đánh mất nhận thức và ngất lịm đi, những gì tôi nghe được từ người phụ nữ ấy cũng chỉ loáng thoáng một vài từ rời rạc.

“Xin đừng ngoảnh đầu lại.”

Và rồi cảm giác rơi tự do chợt ập đến, mọi thứ bất chợt vụt tắt.

...

“Oải quá à...”

Toàn thân tôi đau nhức dữ dội, kèm theo đó là cơn đau đầu vẫn chưa chịu buông tha, như thể những gì đã diễn ra trong giấc mơ vừa rồi, chính tôi đã trải qua chúng vậy.

Hóa ra… tất cả chỉ là một cơn ác mộng thôi sao?

Sự ngột ngạt nặng nề bên của không gian tăm tối ấy dường như đã biến mất, thay vào đó giờ đã được thế chỗ bởi sự thoáng đãng và trong lành của bầu không khí xung quanh.

Thực sự, trong lòng tôi đang cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hêt.

Một bộ phim cổ trang, xen lẫn chút yếu tố kinh dị và lãng mạn truyền thống thường thấy của bất kì một bộ phim cổ trang nào, nhưng lại có cái kết khá buồn khi nam chính chỉ có thể bất lực chứng kiến cảnh người yêu mình dần biến thành một con rối bởi tên quan đấy. Không chỉ vậy, anh ta còn bị vu oan nữa! Đúng thực là một cái kết buồn mà!

Có lẽ, mọi chuyện đã tốt hơn… nếu tôi không ráng thức trắng đêm chỉ để xem hết bộ phim đó.

Nhưng khổ cái, đó lại là quãng thời gian giải lao duy nhất của tôi trong suốt thời gian dài “dọn dẹp”.

Nếu không nhầm, ngay sau khi cả hai hoàn tất việc xử lí hiện tượng “Tam Giác Quỷ”, chúng tôi đã ngay lập tức nhận được lệnh triệu tập khẩn về cơ sở đầu não đặt tại Hà Nội. Nhiệm vụ về cơ bản có vẻ khá đơn giản, chỉ là tập hợp cùng các nhóm tiên phong khác đến từ nhiều tỉnh thành khác nhau, nhằm hỗ trợ cho một chiến dịch quy mô lớn nào đó sắp diễn ra tại miền Nam Việt Nam.

Vào thời điểm ấy, cả hai vẫn còn đang trên đường tới địa điểm gặp mặt. Nên chi tiết cụ thể vụ này ra sao thì chịu, chúng tôi vẫn chưa thể biết rõ, nghe nói sẽ là sẽ diễn ra tại thành phố Hồ Chí Minh.

Có lẽ phải đợi thêm một khoảng thời gian nữa, chúng tôi mới tới điểm tập kết chính.

Cho tới lúc đó, có lẽ, tôi sẽ tiếp tục với việc mình đang làm, đó là tiếp tục giấc ngủ của mình cho tới khi 1E tới và giục giã đánh thức tôi dậy như thường ngày.

 “Ưm... Lâu rồi mới được ngủ say như vậy… chán thế không biết…”

Tôi khẽ lầm bầm mà chẳng rõ là đang than vãn hay trách móc ai, vô thức xoay mặt sang ngay cạnh, mong sao chỉ cần đơn giản là nhắm mắt lại là có thể trốn ngược về khoảng tối quen thuộc của giấc ngủ, hoặc chí ít là kéo dài thời gian thoải mái nhất trong ngày.

Thật là… tôi thậm chí chẳng còn sức đâu mà tự kéo cái thân này dậy nữa.

Tâm trạng lúc này thật rối bời làm sao, đến chính tôi cũng chẳng biết phải gọi tên nó sao cho đúng. Một cảm giác an toàn và ấm áp không ngừng bao bọc lấy cơ thể, nhưng ý thức thì ngược lại, buộc toàn thân thể phải rời khỏi giường, rời xa khỏi vùng lãnh thổ thiêng liêng mà ta vẫn xem là chốn trú ẩn cuối cùng của mình sau mấy tiếng đồng hồ “kiếm cơm manh áo” ngoài kia.

Nghe quen chứ? Bởi vậy, đừng vội phán xét việc tôi hay nhếch nhác!

Đó là cảm giác chung của bất kì ai vào mỗi đầu sáng sớm khi phải hành động ngược lại với lí trí của bản thân, khi phải trở thành con rối bị giật dây bởi thứ gọi là chế độ tư bản hiện đại. Chỉ cần chuỗi thời gian thoải mái hiếm hoi duy nhất trong ngày bị cướp mất, dù là ai đi chăng nữa, cũng dễ trở nên cáu kỉnh mà chẳng cần đến một lý do chính đáng.

Những việc đơn giản như đứng dậy đánh răng, hay là lết vào bếp để chuẩn bị bữa sáng cũng trở thành cái cớ hoàn hảo để trút bỏ sự bực dọc vì giấc ngủ nửa vời, khiến người ta càu nhàu mãi không thôi, dù biết rõ điều đó chẳng thể thay đổi được gì.

Và rồi, như thể muốn cố tình chen ngang, một luồng sáng lạ bất ngờ xuyên qua làn mi khép hờ, lạnh lùng kéo tôi ra khỏi sự thoải mái mà bản thân đang cố chấp vun đắp.

Bực mình quá! Lại gì nữa đây!

Tôi mở to mắt, định bụng phải tìm cho ra thủ phạm đang phá bĩnh giấc ngủ của mình, thì bất chợt khựng lại khi nhận ra bản thân đang nằm dài tại một nơi hoàn toàn lạ lẫm, tuyệt nhiên không phải căn phòng ngủ quen thuộc mà bản thân thường hay lui tới.

Ơ?

Trần nhà cao vút, được cấu thành từ hàng loạt tấm thép khổ lớn, phẳng lì và được ghép sát vào nhau với độ chính xác gần như là tuyệt đối. Bề mặt kim loại sáng loáng, được phủ lấy bởi một lớp gam xám đơn điệu, không hề có lấy bất kì một họa tiết trang trí thêm. Thứ duy nhất lộ rõ chỉ là những vết hàn thô ráp chạy dài theo các mép nối hằn sâu giữa từng lớp khe khép.

…Nơi này là đâu?

Ánh sáng nhợt nhạt từ đâu hắt xuống dưới nền sàn kim loại, chậm rãi len lỏi vào từng góc khuất bị bóng tối nuốt chửng. Khi toàn bộ không gian dần được phơi bày, sự tò mò lại càng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Tôi đưa đôi mắt nặng trĩu lần lượt quét qua từng ngóc ngách, và càng nhìn, sự bất an lại càng lớn dần.

Bốn bề xung quanh đều mang cùng một dáng vẻ vô hồn như nhau, một kiểu kiến trúc xa lạ mà tôi chưa từng thấy qua trước đây. Không phải gạch đá, và cũng chẳng phải nền bê tông thô ráp, toàn bộ căn phòng đều được dựng lên bằng thép, từ tường đến sàn, lặp lại y hệt kết cấu của phần trần phía trên. Mọi chi tiết đều bị giản lược một cách quá lười biếng, chỉ còn chức năng thuần túy duy nhất là giam giữ con mồi bên trong.

Duy chỉ có một chi tiết hiếm hoi phá vỡ đi sự đồng nhất cứng ngắc của căn phòng này: trên mỗi mặt tường đều lắp đặt một ô cửa sổ lớn.

Lại một sự lựa chọn sai lầm về sử dụng ngôn từ, gọi chúng là cửa sổ có lẽ còn hơi quá văn hoa, thực chất, chúng còn chằng hề mang dáng dấp của một ô cửa sổ dùng để đón ánh sáng hay ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài. Chúng tựa như những khe quan sát trong phòng giam, một tác dụng phổ biến là tra tấn niềm tin và thách thức niềm kiêu hãnh của bất kì kẻ nào lỡ sa. Hàng loạt đinh ốc kim loại bị đóng cố định, siết sâu vào khung thép như thể được thiết kế để ngăn cách tuyệt đối mọi liên lạc giữa bên trong và thế giới bên ngoài.

Vị khách duy nhất có thể ung dung ghé thăm nơi này, dường như chỉ có thứ ánh sáng mờ nhạt lọt qua những khe hở ấy. Tôi đoán đó là ánh trăng, bởi có vẻ như thời điểm này đang là ban đêm, dù bản thân không thể nhìn rõ nguồn gốc của nó, mà chỉ thấy những mảng tối chồng chéo lên nhau, tựa như màn đêm qua các rãnh kim loại ấy.

Kì lạ thật, cảm giác như thể thứ mà tôi coi là “màn đêm”, thực chất chỉ là một tấm màn không hơn không kém, bị ai đó cố tình đắp lên tấm khung cửa ấy vậy, kể cả ánh trăng cũng chẳng hề đẹp như mọi ngày, trông thật giả tạo và thiếu sức sống.

Tôi dồn lực vào thân để cố gắng ngồi dậy, nhưng dường như có thứ gì đó đang ngăn cản điều đó xảy ra.

“Ơ?”

Từng khớp nối đều đã đồng loạt khóa cứng. Duy chỉ có mỗi đầu và các bộ phận khác liên quan là có thể thoải mái tự do hoạt động. Còn lại, tất cả các bộ phận khác trong hệ thống dẫn truyền nâng đỡ, vận hành khung xương đều đã rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn mà chẳng rõ nguyên do.

“Hay là có thể là do nó…?”

Do dự trong giây lát, tôi quyết định kiểm tra bằng việc kích hoạt giao diện nội bộ, kết nối trực tiếp với cơ quan mạng lưới thần kinh nhân tạo.

Ngay lập tức, một màn hình bán trong suốt chợt hiện ra trước tầm nhìn, chồng lên khung cảnh lạnh lẽo xung quanh lúc này. Những dòng ký tự, số hóa quen thuộc liên tục xếp chồng lên thành hàng dọc lên cao, nhấp nháy vô cùng yếu ớt và chậm chạp, như thể hệ thống cũng đang phải gắng gượng từng chút một mới có thể duy trì hoạt động.

…Và rồi, sau một hồi lâu chờ đợi, cuối cùng dòng dữ liệu mà tôi cần cũng hiện lên.

ENERGY REMAINING: 10%

...Thật đấy à?

Trông thấy điều đó, sắc mặt của tôi dần tái hẳn, giọng cười cũng trở nên bất an hơn khi nhìn thấy con số vẫn đang hiển thị trên màn hình. Nếu quả thực là vậy, thì cũng không hẳn là một tình huống gì quá đáng để tâm tới, chỉ đơn thuần là một cơ chế tự động bảo tồn năng lượng thông thường khi các Scanner không còn đủ sức để suy trì khả năng hoạt động dài lâu. Nhưng điều này lại quá trnàg hợp, một chuỗi các sự kiện bất thường cứ thế nối tiếp nhau mà lại chưa hề có dấu hiện suy giảm. Đầu tiên là cơn ác mộng chẳng rõ nguyên do từ đâu mà ra, tiếp đến lại là việc bản thân bị giam giữ tại một nơi và lẫn kẻ đã bắt giữ tôi tại đây không thể xác định và cuối cùng là việc bản thân đã hoàn toàn mất đi khả năng di chuyển lẫn hoạt động, hệt như ông trời đang trêu đùa tôi, tất cả những chuyện xui xẻo cứ liên tục ập tới vậy.

Phải chăng đã có kẻ nào đó đưa tôi tới đây trong lúc thiếp đi sao?

Theo lẽ thường, nếu tỉnh dậy ở một nơi bất kì, thì ắt hẳn ít nhiều tôi cũng phải còn sót lại đôi chút ký ức, dù chỉ là nhỏ nhất về cảm giác tựa lưng hay những gì đã xảy ra trước đó. Thế nhưng lần này thì không, dường như tôi chẳng thể nhớ gì cả, trong đầu nói trắng ra là trống rỗng hoàn toàn.

Nếu đây thực sự là một phân cảnh điển hình trong những bộ phim hạng C vượt quá lứa tuổi trung bình, chẳng hạn như một cô gái xấu số bị tên biến thái bệnh hoạn nào đó giam giữ trong một căn phòng biệt lập dưới tầng hầm của một căn nhà nào đó nằm giữa lòng thành phố, chỉ để phục vụ vì mục đích riêng thì có lẽ tôi sẽ chẳng thể giữ vững tinh thần mà bình tĩnh tới tận bây giờ.

...?

Nhưng rồi, ánh mắt tôi lại vô tình chạm mặt với một thứ còn đáng chú ý hơn cả.

Ngay đối diện trước mắt, là một chiếc ghế cũ kĩ, mục nát đến thảm thương.

Không chỉ có mỗi thứ đó, được treo ngay trên đỉnh đầu của chiếc ghế, một chiếc túi vải đã sờn màu quen thuộc, một món vật hiển nhiên đã xuất hiện rất nhiều trong kí ức của tôi, đến nỗi…. nó là một vật luôn gắn liền với hình bóng của cậu ấy mọi lúc, kể cả là lúc sinh hoạt đời thường cho thực hiện nhiệm vụ, không lúc nào là cậu ấy bỏ nó xuống cả.

“...!?”

Dù hình ảnh chỉ lờ mờ nhòe nhoẹt dưới ánh sáng nhẹ tỏa ra từng vầng trăng, nhưng tôi vẫn có thể nhanh chóng nhận ra. Ngay đối diện tôi lúc này đây, là một chiếc ghế gỗ vô cùng cũ kĩ, và người đang ngồi bất động trên chiếc ghế ấy lúc này không ai khác chính là người cộng sự của tôi, 1E.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!